Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Thứ Nữ Sủng Phi – Chương 20-21 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 20: Chân tướng

Nhưng là nên như thế nào
mở miệng đây?

Hàm răng Lý Viên trắng
noãn cắn bờ môi phấn hồng, Viên Viên mắt to xoay chuyển , dáng diệu ta rất muốn
biết… Rất muốn biết… Dáng điệu muốn thử một lần.

“Ân… ?” hai ngón tay
Phong Thành Vũ khơi mào khiều từng sợi tóc trên mái tóc, nhẹ nhàng vỗ về chơi
đùa .

Tục ngữ nói đúng, cơ bất
khả thất thì bất tái lai, thừa dịp tâm tình hắn tốt chạy nhanh hỏi.

Lý Viên cảm thấy như ở
cùng ngọn lửa nhỏ, không chút nghĩ ngợi há mồm liền hỏi: “Ngươi là do ai hãm
hại?”

Trên mặt Phong Thành Vũ
đen thui, ngón tay cầm tóc hung hăng giật xuống.

Lý Viên “Ui————” một
tiếng, kêu thảm thiết, mắt nước lưng tròng vuốt da đầu mình.

Chán ghét! Người ta
không phải là hỏi trực tiếp đó thôi!

 

Phong Thành Vũ để ý cũng
chưa thèm để ý một cái xoay người, trực tiếp đưa ót về nàng.

Lý Viên nhìn thấy hắn
dáng điệu giống như thật sự tức giận, nghĩ nghĩ sau, vẫn là chậm rãi hiểu rõ.

Nàng trước hết vươn một
ngón tay, nhẹ nhàng chọc chọc sau lưng hắn, sau đó lại thêm một chút nàng một
bên chọc một bên ghé vào lỗ tai hắn nhẹ nhàng kêu “Hoàng Thượng… Hoàng Thượng…
Hoàng Thượng…”

Hơi ấm áp phun không
ngừng vào bên tai, ngón tay mềm mại nhỏ bé kia còn không ngừng vuốt thân thể hắn,
Phong Thành Vũ bị tâm phiền ý loạn.

Hắn giật một chút xoay
người lại, nghiến răng nghiến lợi nói: “Ngươi gọi hồn sao?”

Lý Viên đang lớn gan,
run rẩy rụt lui thân mình trở về, không lên tiếng.

Phong Thành Vũ chướng
mắt nhất chính là nàng ra vẻ “Rùa rụt đầu” này.

Rõ ràng so với người
khác đều lớn gan, rõ ràng so với người khác đều có thể ép buộc, lại càng muốn
bày ra bộ dáng nhỏ mọn keo kiệt, sợ hãi rụt rè.

Trẫm, thực đáng sợ sao?

Nhưng Lý Viên không hiểu
quanh co trong lòng Phong Thành Vũ, nàng xem thần sắc hắn “Mất hứng”, tâm kính
sợ lâu nay đối với hắn lập tức áp đảo dục vọng tìm tòi chân tướng.

Nàng lại chậm rãi nằm ở
trên giường, ở trong lúc Phong Thành Vũ nhìn chăm chú tiếp theo từng tấc từng
tấc lui vào ổ chăn

Lúc nhắm mắt, còn đặc
biệt lễ phép nói: “Hoàng Thượng, ngủ ngon “

Ngủ ngon… Ngon… Ngon cái
rắm ngon… … Trẫm có thể ngủ mới là lạ.

Phong Thành Vũ buồn bực,
túm chăn trên người Lý Viên kéo xuống phía dưới giường.

Trên mặt Lý Viên lộ ra
biểu tình khóc không ra nước mắt, người ta cũng không hỏi, làm sao còn không
cho ngủ.

Phong Thành Vũ xem nàng
dáng vẻ kinh ngạc, lập tức lạnh lùng “Hừ ————” một tiếng.

Cả đêm dài, không thể cứ
như vậy mắt lớn trừng mắt nhỏ đến khô đi! Hơn nữa —— Lý Viên nghĩ rằng, này
thời tiết không có chăn là rất lạnh .

Nàng đem thân mình dịch
vào bên trong, lại xê dịch, vẫn dịch chuyển đến mỗ bên người ai đó.

“Hoàng Thượng ————” nàng
lại bắt đầu nhẹ nhàng kêu.

Phong Thành Vũ không
quan tâm nàng, vẫn như cũ trợn tròn mắt nhìn màn kim long ngũ trảo trên đầu.

Vô luận như thế nào, ở trên
đường tìm kiếm chân tướng ta hẳn là phải dũng cảm chút đi.

Lý Viên ở trong lòng
không ngừng bơm hơi cho chính mình, nàng giống như là con sâu lông uốn éo uốn
éo rốt cục hoàn toàn xoay đến chui vào trong lòng người nào đó

Không có đẩy ta ra, hẳn
là không chán ghét đi! Trong lòng Lý Viên âm thầm nghĩ.

“Hoàng Thượng ——” thật
lâu sau, Lý Viên ôn nhu nói: “Một đoạn này thời gian đã xảy ra rất nhiều
chuyện, trong lòng nô tì phi thường sợ hãi, nô tì nghĩ muốn biết chân tướng,
nhưng khổ nỗi nô tì đầu óc quá ngu ngốc, nghĩ như thế nào đều không nghĩ ra
được, hy vọng Hoàng Thượng có thể giúp giúp nô tì… Được không thôi…” Nói xong
Lý Viên giống như bắt đầu làm nũng nhẹ vỗ về trong ngực Phong Thành Vũ.

Dựa vào… … Tỷ tỷ ngay cả
sắc đẹp dùng dụ dỗ đều dùng tới … Ngươi nhất định phải cho ta cái đáp án a!

Giọng yêu kiều như chim
oanh, ôn hương nhuyễn ngọc luôn có thể làm cho ý chí của nam nhân tan chảy với
mức độ lớn nhất.

Huống hồ Phong Thành Vũ
cũng sớm đã có ý làm cho nàng biết chút sự tình.

Hắn từng chút tứng chút
vuốt ve cái lưng nhẵn nhụi đầy đặn của Lý Viên, thản nhiên nói: “Ngươi có nghi
vấn gì nói ra nghe một chút “

Ánh mắt Lý Viên sáng
lên, hưng phấn sắp biết chân tướng nảy lên trong trái tim, bất quá —— cũng
không thể hỏi giống vừa rồi vậy.

Nàng nghĩ nghĩ sau,
quyết định muốn hết thảy theo sự tình ban đầu, hỏi.

“Hoàng Thượng ———” Lý
Viên hỏi: “Thật là Khổng Tú Dung đẩy An tần nương nương xuống nước sao?”

Phong Thành Vũ không
nghĩ tới, nàng đến bây giờ còn nhớ thương chuyện này, hắn thản nhiên nói:
“Khổng Tú Dung trước lúc đến Nam Dương  đã sớm bị người ta hạ một loại táo
dược, dược này có thể khiến cho người ta điên cuồng, ngày ấy nàng cùng An tần
đang ở tại vọng nguyệt đình chính là lúc dược kia phát tác nên mới làm ra
chuyện tình “

Lý Viên vừa nghe, trong
óc nhớ lại, lúc đến Nam Dương là lúc Khổng Tú Dung kia ốm đau bệnh tật.

“Chẳng lẽ không là vì
chuyện khác bị tần phi không có trúng tuyển ghen tị ngáng chân sao?”

Phong Thành Vũ xem vẻ
mặt nàng kinh hãi, chậm rãi vỗ vỗ sau lưng nàng: “Khổng Tú Dung sợ chuyện mình
sinh bệnh truyền ra mà không thể tới Nam Dương, cho nên nhất định sẽ không
truyền ngự y, người hạ độc chính là xem chuẩn điểm ấy mới động thủ, hoàn hảo
ngươi thông minh chút, biết khóa chặt môn hộ, bằng không ———— “

Bằng không, ta cũng có
khả năng giống Khổng Tú Dung sao? Lý Viên cực kỳ run sợ cả người, lại chui vào
trong lòng Phong Thành Vũ.

Sau đó lại giật mình ——
một chút rời khỏi, nàng dùng ánh mắt kinh nghi bất định nhìn Phong Thành Vũ
“Hoàng Thượng nếu sớm biết rằng Khổng Tú Dung là bị người hạ dược , vì sao
————?”

Vì sao còn đánh chết
nàng.

Phong Thành Vũ rất không
thích vẻ mặt Lý Viên hiện tại đang nhìn mặt của hắn, tay hắn nâng lên lại đem
nàng kéo trong ngực.

“Nếu không phải nàng tâm
thuật bất chính, há có thể cho người khác có cơ hội lợi dụng “

Một cái Khổng Tú Dung
chết thì cũng đã chết, có may mắn gì.

Thật sự là lòng dạ đàn
bà.

Lý Viên nghe xong trầm
mặc sau một lúc lâu.

“Người hạ độc Khổng Tú
Dung là ai?” Nàng nhẹ nhàng hỏi.

Phong Thành Vũ góc mi
cong lên, trên mặt hiện lên vẻ khó lường hắn nâng cằm nhỏ của Lý Viên bắt buộc
nàng nhìn thẳng hai mắt của hắn: “Ngươi đoán xem?”

Lý Viên nuốt nuốt nước
miếng, nhìn hình ảnh mình trong hai tròng mắt hắn: “Là một trong những tần phi
cùng đến Nam Dương?”

“Coi như có chút đầu
óc!”

Trái tim Lý Viên bắt đầu
nhảy lên kịch liệt, đầu cũng nhanh chóng chuyển động : “Hung thủ là Liễu quý
phi? An tần? Vẫn là Nam Cung Nhu “

“Là, là An tần sao?” Vì
bác sủng cùng hãm hại Liễu quý phi, cho nên lợi dụng Khổng Tú Dung.

Lý Viên cẩn thận quan
sát sắc mặt Phong Thành Vũ, nhìn hắn vẫn là dáng diệu gợn sóng không sợ hãi
không thể xảy ra, liền biết mình có khả năng đã đoán sai.

“Vậy, chẳng lẽ là Liễu
quý phi” Lý Viên lại nghĩ đến việc Phong Thành Vũ ra lệnh vũ lâm quân bao vây
Thanh Tuyết uyển.

“Hừ ————” Phong Thành Vũ
khinh thường hừ lạnh một tiếng: “Liễu Thanh Tuyết cũng không có đầu óc kia.”

Vừa không phải là An
tần, cũng không phải Liễu quý phi, càng không thể là nàng, còn lại duy nhất một
người không phải là.

Lý Viên giật mình hô
lớn: “Là Nam Cung nhu —— “

“Nhưng là, vì sao? …” Lý
Viên nói năng lộn xộn, mọi người nàng hoài nghi qua nhưng chính là tí xíu đều
không có hoài nghi qua Nam Cung Nhu, nàng cùng Khổng Tú Dung đánh tám gậy tre
cũng đánh không trúng một phát a!

“Vì sao?” thanh âm Phong
Thành Vũ đột nhiên trở nên khủng bố “Đương nhiên là vì trẫm a!”

“Chẳng lẽ ——” một cái ý
niệm như tia chớp léo qua trong đầu làm trái tim nhảy lên, khiến nàng cả người
run run không thôi: “Chẳng lẽ hạ cổ với Hoàng Thượng cũng là Nam Cung nhu?”

Sắc mặt Phong Thành Vũ
lại lạnh lẽo, hai tròng mắt của hắn nheo lại đến lộ ra một tia phệ huyết sáng
rọi, hắn nói từng chữ từng chữ một:

“Trẫm chắc chắn đem nàng
cùng người sau lưng nàng gom lại cùng nhau, thiên đao vạn quả, lăng trì…”

“Hoàng Thượng ——” Lý
Viên vươn tay nhỏ bé lập tức bưng kín miệng Phong Thành Vũ.

Xem dáng điệu nàng kinh
hoảng sợ hãi, thê thảm, thần sắc Phong Thành Vũ không khỏi hòa hoãn xuống.

“Thật sự là, khóc cái
gì!”

Giọng diệu của hắn tuy
rằng cứng rắn lạnh lẽo, nhưng mà người lại cúi đầu, đôi môi dừng lại ở trên
viên khỏa châu không ngừng ra nước mắt ra bên ngoài.

Lý Viên khóc thút thít
nghẹn một hồi lâu, mới rầu rĩ nói: “Nô tì vẫn không hiểu được vì sao Nam Cung
Nhu phải làm loại chuyện này? Hơn nữa nàng làm như thế nào được “

Phong Thành Vũ biết
không đem sự tình nói rõ được, tiểu nhân nhi trong lòng này sợ là vẫn chui rúc
vào sừng trâu đi.

Hắn thản nhiên nói:
“Khổng Tú Dung bị kê đơn cũng tốt, An tần rơi xuống nước cũng tốt, kỳ thật căn
bản nhất mục tiêu của nàng vẫn là trẫm “

Đón lấy ánh mắt Lý Viên
không rõ rang lắm nên hắn nói tiếp: ” Nam Cung Nhu hạ điên dược cho Khổng Tú
Dung để sáng tạo ra cơ hội làm cho nàng cùng An tần một mình ở cùng một chỗ,
dược tính Khổng Tú Dung phát tác đem An tần ở vọng nguyệt đình đẩy rơi xuống
nước, nàng có thể đạt tới ba mục đích

Thứ nhất, nương theo tay
trẫm nhanh chóng trừ bỏ Khổng Tú Dung để ngừa chuyện nàng kê đơn bị phát hiện.

Thứ hai, khiến trẫm hoài
nghi Liễu Thanh Tuyết

Thứ ba, cũng là mục đích
cuối cùng của nàng, An tần rơi xuống nước sau nàng chắc chắn chăm sóc bên
người, nấu dược bón canh tất nhiên là không cần phải nói.

Trẫm từng nhiều lần đi
đến Chỉ Lan Viện vấn an An tần…” Nói lúc này, thần sắc của hắn xuất hiện một
tia âm ngoan.

“Nhưng, sau đó?” Lý Viên
lắc lắc cánh tay của hắn vội vàng hỏi.

“Lúc ấy, Chỉ Lan Viện
từng cả ngày hun mùi thuốc, trẫm cũng chỉ cho là ngự y vì trị bệnh cho An tần
mà làm, cũng không tưởng ———— lại là thuốc dẫn động cổ trùng”

Nghĩ đến mình từng sơ
sẩy, thiếu chút nữa tạo tử vong cho chính mình, Phong Thành Vũ cảm thấy lại hận
ý không ngừng.

Lý Viên nghe hắn nói một
đống lớn như vậy trong lòng dần dần cũng có chút sáng tỏ, kỳ thật toàn bộ sự
tình khái quát lại nói tiếp chính là: Nam Cung Nhu vì dẫn động cổ trùng trên
người Phong Thành Vũ, sáng tạo  ra chuyện “An tần rơi xuống nước” mượn
chuyện này quang minh chính đại hầm thuốc dẫn

An tần sinh bệnh Phong
Thành Vũ chắc chắn sẽ đến thăm, tự nhiên cũng sẽ ngửi được thuốc dẫn lưu lại ở
trong chỉ lan viện.

Cái gọi là “An thần
canh” kia chính là thuốc dẫn sao? Lý Viên nghĩ tới lần đó đi thăm An tần, trong
chỉ lan viện có hương vị gay mũi

Phong Thành Vũ tự nhiên
còn có rất nhiều chuyện cũng không nói ra, nhưng Lý Viên cũng không nghĩ hỏi
xuống .

Nàng chính là cảm thấy
trong lòng từng đợt rét run, nàng suy nghĩ lâu như vậy chân tướng cư nhiên sẽ
là bộ dáng như vậy.

“Ngươi làm sao vậy?”
Phong Thành Vũ nhíu nhíu mày đầu hỏi, vì cái gì lại bắt đầu phát run.

Lý Viên lắc lắc đầu, đem
mặt gắt gao chôn ở trong lòng hắn, nàng chính là cảm thấy thật đáng sợ, cái Nam
Cung Nhu xấu hổ ngượng ngùng có đôi mắt nai con thuần khiết kia nhưng lại là
một người ngoan độc như thế.

Cái chết của Khổng Tú
Dung tính là cái gì?

Nàng cùng An tần tỷ muội
tình thâm lại tính cái gì?

Giọt lệ nóng bỏng làm
ướt vạt áo nam nhân

Trên mặt Phong Thành Vũ
hơi xuất hiện một chút khốn khổ, trẫm đều đã nói cho nàng chuyện nàng muốn
biết! Như thế nào còn khóc nữa!

Nước mắt của nàng làm
cho hắn mọc lan tràn ra một cỗ nôn nóng khôn kể.

Hắn vừa định hạ chỉ làm
cho nàng không được khóc, tiểu nhân nhi trong lòng kia lại thì thào nói: “Rốt
cuộc cái gì là thật, cái gì là giả đây? Rốt cuộc ai là người tốt? Ai lại là
người xấu? Nô tì, nô tì thật sự đều phân biệt không được ” người vì sao có
nhiều khuôn mặt như vậy? Giống nhau hé ra nhiều mặt nạ, vĩnh viễn cũng không
biết dưới cái mặt nạ xinh đẹp kia cất giấu yêu ma quỷ quái gì.”

Phong Thành Vũ lẳng lặng
nghe lời Lý Viên nói, hắn nhanh chóng ôm lấy thân thể của nàng, tầm mắt cũng
dừng ở cổ tay phải quấn băng của nàng.

Thật lâu sau, thanh âm
hắn thản nhiên lại tràn ngập kiên định vang lên ở bên tai Lý Viên: ” không có
gì đáng sợ !”

Hắn nói: “Chỉ cần ngươi
không thay đổi! Trẫm chắc chắn bảo hộ ngươi chu toàn cả đời”

Chương 21: Thái hậu

Tháng mười hương hoa quế
thoang thoảng, trước cung điện Hòa Phúc trên nhánh cây nở đầy chi chit vông số
đóa hoa nhỏ màu vàng, lúc này một trận gió thổi tới lất phất rơi xuống một
tầng, vừa vặn có mấy đóa dừng ở trên vạt áo Lý Viên.

Nhưng mà, nàng lại như
là không có thấy vẫn như cũ biết vâng lời không nhúc nhích đứng ở kia.

Nàng đã đứng ước chừng
hai khắc chung tại đây.

Lúc này cửa điện trước mặt
mở ra , một cái thái giám cao gầy chưởng sự tiếng nói bén nhọn kêu lên: “Truyền
Thái Hậu nương nương khẩu dụ triệu Lý dung hoa yết kiến “

Lý Viên nghe xong hơi
hơi giật mình thân thể cứng ngắc theo thái giám này đi hướng vào trong điện.

Vừa mới đi đến cửa nội
thất Lý Viên liền nghe được từng đợt tiếng khóc anh anh, trong lòng nàng căng
thẳng, hành động trong lúc đó càng thêm cẩn thận.

 

“Ti thiếp Lý thị tham
kiến Thái Hậu nương nương, nương nương vạn phúc kim an” Lý Viên cúi người quỳ
gối cung kính dập đầu hành lễ nói.

“Đứng lên đi!” Thật lâu
sau, một thanh âm giọng nữ hơi lộ vẻ khàn khàn kêu lên.

Lý Viên đứng lên sau
ngẩng đầu nhìn lại, chỉ thấy ở trên tháp châu ngọc loan điểu giáng kim tế dị
thường hoa mỹ, một vị nữ tử tuổi chừng hơn bốn mươi tuổi ngồi ngay ngắn, nàng
thân thể hơi gầy, dung mạo dịu dàng, ánh mắt bao phủ một cỗ ai oán nồng đậm.

“Ngươi chính là Lý dung
hoa mà Hoàng Thượng năm nay mới nạp?” Thái Hậu trên cao nhìn xuống hỏi.

Nhận thấy được giọng nói
của nàng không vui, Lý Viên càng thêm cẩn thận.

“Hồi nương nương, là nô
tỳ “

“Bốp ————” một tiếng
giòn vang, chén trà sứ bạch ngọc bị quăng  ngã mạnh mẽ ở bên chân Lý Viên
bể vô số khối, chỉ nghe Thái Hậu tức giận gấp gáp quát lớn: “Giỏi cho một cái
hồ ly tinh dám loạn cung quy, mê hoặc Hoàng Thượng “

Hai con ngươi của Lý
Viên mạnh mẽ co rụt lại, tội danh như thế nàng tuyệt đối không thể gánh nha.

Chỉ thấy nàng phù phù
một tiếng quỳ rạp xuống đất, rơi lệ đầy mặt dập đầu nói: “Thái Hậu bớt giận, nô
tỳ tự khi tiến cung tới nay luôn luôn lấy “Hoa lan cung huấn” làm giới hạn,
cũng không dám có bấtt kỳ ngôn từ sai lầm gì, hôm nay lời Thái Hậu định tội, nô
tỳ thật sự là oan uổng… . . .”

Thái Hậu mi cong lên,
thanh âm thản nhiên lại sắc bén giống như mang theo đao: “Vậy bản cung hỏi
ngươi, ngươi đến Nam Dương này thân là một cái tần phi phẩm cấp thấp nhất, gặp
quý phi nương nương cùng An tần nương nương thân thể không khỏe, nên ân cần hầu
hạ cẩn thận hầu hạ, mà ngươi chẳng những không có ngược lại nhân cơ hội này mê
hoặc Hoàng Thượng, không tuân thủ bổn phận đến mức này như ngươi, nếu cung phi
đều nịnh nọt yêu sủng vi phạm cung quy ai gia nhất định phải làm cho ổn thỏa ——

“Nương nương, oan uổng
a…” Lý Viên không đợi nàng nói xong, liền nâng khuôn mặt đầy nước mắt, từng chữ
từng chữ một nói “Ngày đó An tần nương nương rơi xuống nước, nô tì mỗi ngày đều
có đi thăm mặc dù không thể nói mọi chuyện ân cần chu đáo, nhưng tâm hy vọng
nương nương mạnh khỏe nhật nguyệt có thể chứng dám hơn nữa” ánh mắt nàng xoay
chuyển, dừng ở đứng Liễu Thanh Tuyết bên tay trái Thái Hậu “Về phần quý phi
nương nương, nô tỳ tự nhiên càng thêm quan tâm, nghe nói nương nương thân thể
không khỏe, nô tỳ lập tức đứng dậy đi thăm… Không nghĩ tới… Nô tỳ là vào không
được a!”

Có vũ lâm quân gác, nàng
tự nhiên là vào không được .

Thái Hậu cùng Liễu Thanh
Tuyết đều biết đạo lý này, nói như vậy đơn giản là tìm cớ xử lý nàng thôi.

Liễu Thanh Tuyết nghe
được Lý Viên nhắc tới chuyện tra xét này, thuốc súng đè ép ở trong lòng thật
nhiều ngày qua một chút liền bộc phát ra rồi, tiện nhân này thế nhưng thừa dịp
thân thể mình không khoẻ đi câu dẫn Hoàng Thượng, còn làm cho Hoàng Thượng
ngoại lệ đem nàng lưu tại Thiên cơ điện… Tiện nhân… Tiện nhân…

Nàng càng nghĩ càng phẫn
hận, càng nghĩ càng giận, tiến lên hai bước, hung hăng tát một cái lên má phải
của Lý Viên.

Lý Viên không nghĩ tới
nàng đột nhiên động thủ, bất ngờ không kịp đề phòng vừa vặn bị tát.

“Tốt lắm, Thanh Tuyết…”
Liễu Thái Hậu thấy được chuyện này ngay cả khóe mắt cũng chưa nâng một chút,
nàng thản nhiên nói: “Ngươi thân là quý phi, cùng với loại phẩm cách thấp kém,
không tuân thủ phụ đức gì đó so đo làm cái gì… Triệu mama đem nàng kéo xuống
đánh chết đi!”

Lý Viên quả thực không
thể tin được lỗ tai mình.

Ta phẩm cách thấp kém?

Ta không tuân thủ phụ
đức ?

Ta phải bị đánh chết ?

Các ngươi hai cái ở trong
này kẻ xướng người hoạ muốn mạng của ta, thiên hạ này nào có chuyện tiện nghi
như vậy.

Lý Viên ở trong lòng
lạnh lùng nở nụ cười một chút.

Nàng sờ sờ cổ tay áo vật
thể kia lạnh như băng, trong mắt dần hiện ra một chút mũi nhọn lạnh lẽo.

Ngay tại lúc Triệu mama
mang theo vẻ mặt cười nhe răng muốn lại bắt lấy Lý Viên

Ngay tại lúc Lý Viên xem
chuẩn vị trí của lão vu bà kia muốn liều lĩnh phản kích

Một tiếng hô “Hoàng
Thượng ———— giá lâm” thoáng chốc đánh vỡ trong phòng không khí ngưng kết.

Chỉ thấy Phong Thành Vũ
mặc long bào minh hoàng đi nhanh như lưu tinh đã tới.

“Nhi thần tham kiến mẫu
hậu” hắn hai đầu gối quỳ xuống đất hướng tới Thái Hậu hành lễ nói.

Liễu Thái Hậu sắc mặt
cứng đờ, lập tức lại lộ ra vẻ mặt cao hứng, nàng gấp giọng nói: “Hoàng nhi mau mau
đứng lên “

“Nô tì tham kiến Hoàng
Thượng” đã sớm khẩn cấp Liễu Thanh Tuyết dịu dàng hạ bái nói, đôi mắt đẹp của
nàng kể ra bao nhiêu thâm tình, si ngốc quyến luyến nhìn Phong Thành Vũ trước
mắt.

“Tuyết nhi đứng lên đi!”
Phong Thành Vũ lang lảnh cười, ôn nhu nói.

Mà thẳng cho đến lúc
này, hắn tựa hồ mới nhìn đến Lý Viên quỳ trên mặt đất cúi đầu không nói.

Chỉ thấy Phong Thành Vũ
nhíu nhíu mày, quay đầu nhìn Liễu Thái Hậu hỏi: “Lý dung hoa này chọc mẫu hậu
giận dữ?”

Thái Hậu nghe được lời
Phong Thành Vũ nói sau vừa định há mồm nói cái gì đó, lại nghe hắn nói tiếp:
“Lý dung hoa này tính tình xác thực vụng về chút, nhưng trước đó vài ngày nhi
thần ngẫu nhiên bị cảm phong hàn nằm trên giường không dậy nổi là lúc, nàng
bưng trà đưa nước chăm sóc cũng tính là tận tâm “

Lời này của Phong Thành
Vũ ý tứ rất rõ ràng , Liễu Thanh Tuyết nghe ra đến, Thái Hậu tự nhiên cũng là
nghe ra đến.

Chỉ thấy nàng đau lòng
vỗ vỗ cánh tay Phong Thành Vũ: “Hoàng nhi thân thể vốn là vừa khỏe, đúng là lúc
nên tĩnh dưỡng cho tốt, lại còn muốn… …” Nàng nói xong nói xong liền khóc rống
lên không thành tiếng.

Trên mặt Phong Thành Vũ
cũng lộ ra một cỗ đau thương sâu sắc, chỉ nghe thanh âm hắn đau kịch liệt nói:
“Mẫu hậu nhất thiết phải bảo trọng thân thể, không thể hao tổn tinh thần quá
mức, nếu như vì ai mà làm bị thương thân thể, đại Ti Mã trên trời có linh
thiêng há có thể ngủ yên!”

Đại Ti Mã Liễu Trường
Không, là phụ thân đương kim Thái Hậu, ngày hai mươi tư tháng chín trên đường
hồi Nam Dương bạo bệnh mà chết.

Việc này chấn động khắp
nơi, Phong Thành Vũ nghe thấy, vội vàng dẫn tám trăm vũ lâm quân đi liên tục ba
ngày tụ hợp thành một đoàn cùng Thái Hậu ở gia thành, nghe nói Hoàng Thượng ở
nhìn thấy quan tài Liễu Trường Không là lúc, từng ôm quan tài khóc thảm thiết,
mọi người nghe thấy đều cảm thán tình cảm quân thần này. Không chỉ có như thế,
Phong Thành Vũ còn truy phong Liễu Trường Không là trung nghĩa vương, lấy nghi
lễ vương tước nhập liệm đại tang, là lễ tang trọng thể nhất trước nay chưa từng

Liễu Thái Hậu nghe được
Phong Thành Vũ nói đến việc phụ thân qua đời, trong ánh mắt không khỏi hiện lên
một cỗ tàn khốc, Phong Thành Vũ coi như thấy lại coi như không thấy, mẫu tử hai
cái ai cùng một chỗ trên mặt đều là dang vẻ đau kịch liệt.

Từ lúc Phong Thành Vũ đi
vào sau, Lý Viên cảm thấy sự cẩn thận của mình lại bắt đầu một lần nữa nhảy lên
.

Nàng cả người hư thoát
tựa vào trên người Cẩm Tú.

Thật cảm thấy mình trong
nguy hiểm kéo mạng nhỏ trở về.

Nàng lặng lẽ nâng khóe
mắt, liếc mắt nhìn lén Phong Thành Vũ một cái, lần đầu tiên cảm thấy nam nhân
này anh tuấn, tiêu sái như vậy.

Phong Thành Vũ cùng Thái
Hậu ngồi một hồi lâu, lúc nhẹ nhàng an ủi Thái Hậu, cũng không quên quan tâm
thân thể Liễu Thanh Tuyết.

Lúc hắn nói: “Tuyết nhi
tựa hồ lại có chút gầy yếu ” lại chuyển đề tài, quẹo đến Lý Viên này, chỉ nghe
hắn thản nhiên nói: “Thật sự là không ánh mắt, còn không đỡ chủ tử nhà ngươi
đứng lên “

Hai tay Cẩm Tú run lên,
vội vàng nâng Lý Viên dậy.

Bộ mặt Phong Thành Vũ
nhìn hai má Lý Viên kia vừa hồng vừa sưng, thật lâu sau mới thản nhiên hỏi: “Mặt
Lý dung hoa là làm sao vậy?”

Lý Viên cúi đầu xuống,
không có lên tiếng.

Liễu Thanh Tuyết trên
mặt cũng trắng bệch, nàng cũng không muốn Hoàng Thượng cho rằng nàng là cái nữ
nhân nhẫn tâm động thủ đánh người khác.

Nàng là thuần khiết ,
nàng là ngây thơ, nàng là vĩnh viễn là đóa hoa xinh đẹp không nói nên lời trong
lòng Hoàng Thượng.

Nàng hoàn nỹ như vậy,
lại làm sao có thể đi tự tay đánh người.

Trên mặt Liễu Thanh
Tuyết hiện lên lo lắng, hai tròng mắt nàng gắt gao nhìn thẳng Lý Viên cúi đầu
không nói, sợ nàng nói ra chuyện là mình đánh nàng.

“Lý dung hoa, vô lễ đối
với ai gia, ai gia cho triệu mama ra tay giáo huấn một chút” Liễu Thái Hậu vẻ
mặt bất cần nói.

Phong Thành Vũ tựa hồ
cũng chỉ là như vậy nhắc tới, theo sau liền không hề chú ý mà dời tầm mắt.

“Liễu quý phi tâm địa
cũng quá ngoan độc, chủ tử tốt xấu vẫn là cái dung hoa đâu, nàng nói đánh là
đánh!” Cẩm Tú một bên tức giận đến nước mắt tuôn rơi một bên thật cẩn thận bôi
thuốc lên hai má sưng đỏ không chịu nổi của Lý Viên.

Đây là mắc tội gì a!
Trên tay miệng vết thương còn chưa có tốt đâu, mặt lại biến thành dạng này.

Lý Viên cũng là ủy khuất
co rút cái mũi nhỏ, nàng nghĩ mà sợ nói: “May mắn đúng lúc ngươi đem Hoàng
Thượng mời tới, bằng không ————” nàng lạnh lùng sợ run cả người.

Liễu Thái Hậu, Liễu quý
phi, này hai cái lớn nhỏ độc phụ, Lý Viên hận thiếu chút nữa cắn một ngụm tiểu
bạch nha của mình.

“Chủ tử…” Cẩm Tú bôi
thuốc xong sau lại có chút lo lắng nói: “Thái Hậu, còn có thể làm khó ngươi hay
không a!”

Lý Viên sờ sờ thuốc mỡ
tr6m mặt mình, nghĩ nghĩ sau nói: “Thái Hậu hôm nay làm khó ta, đơn giản là vì
làm cho Liễu quý phi hết giận cùng thử một chút thái độ của Hoàng Thượng mà
thôi, ngày ấy trong Thiên cơ điện đã phát sinh ra chuyện gì hết thảy Thái Hậu
tựa hồ cũng không biết thập phần rõ ràng “

Chuyện Phong Thành Vũ
trúng cổ, trừ bỏ nhóm thái y, người tham gia bất quá chính là Lý Đại Hải, Lý
Viên thêm Cẩm Tú nữa thôi.

Đối ngoại cũng chỉ nói,
Hoàng Thượng ngẫu nhiên cảm phong hàn long thể bất an thôi.

“Huống hồ…” Lý Viên nói
tiếp “Đang tang Đại Ti Mã, là lúc Thái Hậu thương tâm muốn chết làm sao có thể
đem tâm tư đặt ở trên người ta, lại thêm nữa chúng ta rất nhanh sẽ khởi hành
hồi kinh , đúng là lúc nhiều người lẫn lộn, chỉ cần ta cẩn thận một ít hẳn là
sẽ không bị nguy hiểm như hôm nay”

Cẩm Tú nghe được Lý Viên
nói khôn ngoan như vậy hơi chút an tâm.

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+