Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Thứ Nữ Sủng Phi – Chương 27-28 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 27: Lễ mừng năm mới (hạ)

Sáng sớm ngày tiếp theo, chính là giao thừa.

Lý Viên vừa mở mắt, liền thấy được gương mặt Cẩm Tú cười nhẹ nhàng.

“Chúc chủ tử năm mới cát tường, vạn sự như ý”

“Ha ha…..” Lý Viên nhìn bộ dáng mong đợi của nàng cũng cười hì hì lấy ra dưới gối hà bao đã sớm chuẩn bị xong: “Cô cô Cẩm Tú của chúng ta cũng năm mới cát tường, vạn sự như ý nga.”

Lúc này mọi người tin tưởng, năm mới câu nói đầu tiên là cát tường thì sẽ mang đến may mắn cho cả năm.

Cẩm Tú hai tay nhận lấy hà bao, cười nói: “Tạ ơn chủ tử ban thưởng.”

Nàng hầu hạ Lý Viên rửa mặt, trang điểm, đợi sau khi hết thảy mọi việc được xử lý tốt, thời gian đã đến giờ Thìn.

“Chúc Thần tần nương nương năm mới cát tường”, dưới sân nô tài vui sướng cúi đầu lạy nói.

Lý Viên gật đầu cười nói: “Ban thưởng”.

 

Lúc này hai tiểu thái giám mang một giỏ Kim Ngân xinh xắn, tinh sảo đi ra, , dưới ánh mặt trời lấp lánh sáng lên làm cảm xúc của mọi người dâng cao.

“Nô tài/ nô tỳ, tạ ơn nương nương ban thưởng”.

Lý Viên gật đầu mỉm cười, một bên Cẩm Tú đi lên phía trước nói: “Nương nương tính tình nhân hậu, các ngươi được hầu hạ nương nương là phúc khí tu luyện từ tám trăm năm trước, sau này mọi việc làm đều phải cẩn thận, dụng tâm hầu hạ nương nương cho tốt”.

Dưới cửa cung nhân lại một lần nữa cung kính dập đầu tạ ơn.

Tuy nói ngày hôm nay là giao thừa, nhưng trong cung nhiều quy củ, không thể ra ngoài hồ nháo, nên cho tới trưa Lý Viên lúc này cũng giống như bình thường, đọc sách, viết chữ để tiêu phí thời gian.
Đến buổi trưa, ngự thiện phòng đưa tới đồ ăn của Lý Viên, tổng cộng mười tám món, hơn nữa Cẩm Tú cố ý làm thêm một chút, tất cả món ăn bày khắp một bàn.

Ngày năm mới, vốn nên là lúc cả nhà đoàn viên, hôm nay cũng chỉ có bản thân mình ngồi lẻ loi ở chỗ này, cho dù là đầy bàn sơn hào hải vị cũng không bù đắp được cảm giác vắng lạnh này.

Lý Viên lặng lẽ thở dài, trong lòng lại bắt đầu trở nên phiền muộn.

Vô tâm vô vị, sau khi ăn xong, Lý Viên kéo Cẩm Tú, Xuân Hoa theo nàng ngồi trên giường nói chuyện phiếm, miệng Xuân Hoa lại được dịp bát quái, cũng là hảo hảo chọc Lý Viên cười một hồi, buồn bực trong lòng liền tiêu tan hơn phân nửa.

Mùa đông luôn là ngày ngắn đêm dài, bất quá mới là giờ Dậu sắc trời cũng đã hoàn toàn tối lại.

Lý Viên ngâm mình trong thùng tắm gỗ, để Cẩm Tú ở sát bên người mình.

“Ai. . . . . . . . . “ nàng bỗng nhiên lại thở dài thật dài.

Cẩm Tú kỳ quái hỏi: “Chủ tử đây là làm sao vậy?”

Lý viên vỗ vỗ mặt nước lẩm bẩm nói: “Vừa nghĩ tới như thế này, còn muốn tham gia cái gì trừ tịch yến phiền phức kia, làm đầu ta liền đau! Thật là! Làm qua năm mới cũng không được yên tĩnh!”

Cẩm Tú hé miệng cười lên, chủ tử nhà nàng gần đây trong khoảng thời gian này giống như tiểu tính cách đặc biệt thích đùa giỡn.

Nhưng mà phàn nàn là phàn nàn, thời điểm nên đi cũng phải đi, không thấy bọn ta vì sao tắm rửa a!

Vừa mới tắm rửa xong Lý Viên một thân da thịt có vẻ càng thêm trắng nõn nà, Cẩm Tú hầu hạ nàng ngồi xuống trước bàn trang điểm, vừa cười vừa nói: “Chủ tử ở trên mặt vẫn là thoa chút ít mật sáp a! Bên ngoài gió lớn, sợ thổi làm đau chủ tử!”

Lý Viên trước giờ không thường bôi cái gì trên mặt, nghe vậy lắc đầu nói: “Dùng chút nước hoa là được, một lát ra cửa liền trực tiếp lên kiệu, gió thổi cũng không tới”.

Cẩm Tú gật đầu, không hề nói gì nữa.

Ngày hôm nay, nàng vì Lý Viên cố ý chọn một thân váy áo phía trên là tơ trắng, phối với thắt lưng thêu bách kim điệp phía dưới và váy gấm hoa vân, vừa lộ ra vẻ phú quý, hỉ khí, lại có một cỗ thanh tân  rất khác biệt.

Đợi sau khi hết thảy y phục đều thỏa đáng, Lý Viên dẫn Cẩm Tú cùng tiểu Hỉ tử đi tới Từ Ninh cung bên kia.

Vào cửa điện, Lý Viên đưa mắt nhìn qua, thấy trong điện đã được bày mười mấy cái bàn gỗ lim tròn khắc hoa, nội cung phi tần đã sớm dựa theo phẩm cấp thân phận của mình mà ngồi xuống.

Lý Viên cũng không được tính là tới sớm cũng không phải muộn, nàng nhìn cả phòng “cảnh xuân tươi đẹp” này trong nháy mắt cho là mình đi tới hội trường so tài tìm hoa hậu quốc tế, quả nhiên là gầy yến hoàn phì*, giai nhân vô số.
* ý chỉ: đủ dạng người đẹp gầy như Phi Yến hay tròn như Dương quý phi, 2 người đẹp nổi tiếng của Trung Quốc thời xưa.
Lý Viên bước nhanh đi tới vị trí của mình ngồi xuống, chưa tới một khắc đồng hồ sau, liền có thanh âm của thái giám chưởng quản lớn tiếng vang lên:
“Hoàng thượng giá lâm ——”

“Thái hậu nương nương giá lâm ———— Liễu quý phi nương nương giá lâm ———”

Chúng tần phi vội vàng đứng dậy quỳ xuống nghênh đón, chỉ thấy Phong Thành Vũ một người mặc long bào màu vàng sáng cùng quý phi một thân loan phượng dùng đại lễ một tả một hữu đỡ thái hậu đi đến.

Cái cảnh tượng này giống như là một đôi vợ chồng ân ái hầu hạ lão mẫu, làm ánh mắt chúng phi tử toàn trường đau nhói thật sâu.

Lý Viên tựa hồ như có thể nghe thấy tiếng một mảnh kia tan nát cõi lòng.

“Bình thân!” Phong Thành Vũ thản nhiên nói.

Chúng tần phi vâng lời đứng dậy, chỉ một thoáng tất cả ánh mắt triền miên đều hướng tới trên người Phong Thành Vũ.

Chớ trách các nàng “khát khao” như thế, quả thật đã lâu Phong Thành Vũ không đặt chân đến chốn hậu cung, tần phi bậc cao thì tàm tạm một chút, những tần phi thứ bậc thấp kia quanh năm suốt tháng không thấy mặt hoàng thượng nổi một lần, làm sao không mong mỏi nhân cơ hội khiến cho thánh thượng sủng ái.

Không lâu sau, chỉ thấy Phong Thành Vũ đã ngồi trên chủ vị, Liễu thái hậu ngồi bên phải phía trên hắn, Liễu quý phi cùng Hiền phi, Lệ phi, Đức phi, Cảnh phi ngồi cùng một chỗ, chỗ ngồi của Lý Viên ở phía sau, xa hơn một chút, vừa vặn dựa vào ngồi cùng An phi một chỗ.

Lúc này Phong Thành Vũ hơi hơi gật đầu, Lý Đại Hải đứng bên cạnh hắn liền cao giọng, tuyên: “Trừ tịch yến, khai yến”.

Vừa hạ lệnh đi xuống phía dưới, chỉ thấy nhiều nhóm cung nữ váy áo phấn hồng trang điểm như hoa, trên tay bưng khay bạc có chén bạch ngọc nhanh chóng tiêu sái đi vào, Lý Viên ngồi ở vị trí, nhìn các nàng chỉnh tề đem khay bánh chẻo xếp thành hàng trên mặt bàn.

Chỉ chốc lát sau bánh chẻo được đặt đầy đủ trên bàn, Liễu quý phi đứng dậy cười nhẹ nhàng, tự mình đem một miếng bánh chẻo nóng hôi hổi đặt trong đĩa sứ trước mặt Phong Thành Vũ, mọi người chăm chú nhìn Phong Thành Vũ cầm đũa lên, nhẹ nhàng cắn một cái, sau đó đem một đồng tiền phun ra.

Liễu quý phi nũng nịu cười một tiếng, tình ý liên tục nói: “Chúc mừng hoàng thượng, năm sau tất có hảo sự phát sinh”.

Phong Thành Vũ gật đầu, coi như đồng ý.

Liễu quý phi lại gắp miếng bánh chẻo thứ hai để vào trong đĩa của thái hậu.

Thái hậu gắp lên, cũng cắn một ngụm, giống như trước phun ra một đồng tiền.

Lệ phi một bên ngồi xem đã sớm không vừa mắt bộ dáng nữ chủ nhân của Liễu quý phi, lập tức vừa mừng vừa nói: “Chúc mừng thái hậu, năm sau tất có đại phúc”.

Thái hậu nghe vậy gật đầu, chợt có vẻ đầy bụng u sầu, thở dài nói: “ Năm sau a! Ai gia cũng không hy vọng cái gì, chỉ mong các ngươi ai có thể sinh tôn nhi cho ai gia, sinh hạ con nối dõi cho hoàng thượng, đó là phúc khí lớn nhất của ai gia, cũng là phúc khí lớn nhất của Đại Chu”.
Thái hậu một phen làm cho bên trong điện hoàn toàn yên tĩnh, hoàng thượng qua năm nay liền hai chín tuổi, một nam tử hai chín tuổi đến nay còn không có nam tử, đã làm cho triều đình hậu cung truyền ra không ít nhàn thoại*, trong đó lời đồn truyền ra xấu nhất là, Phong Thành Vũ thân có bệnh, không thể làm cho nữ nhân thụ thai, nếu không vài năm gần đây hậu cung phi tần nhiều như vậy, làm sao một người mang thai cũng không có?
* nhàn thoại: lời phàn nàn, tán gẫu, nói chuyện phiếm.

 

Song lời nói này, ai có thể nói? Ai dám nói?

Nhưng là thái hậu nói, cứ như vậy trước mặt mọi người nói.

Cho dù Phong Thành Vũ lòng dạ thâm sâu, nghe lời nói kiểu bới lông tìm vết, gây khó khăn này, cũng không khỏi trên mặt run lên.

Hắn đặt hai bàn tay ở trên đầu gối, nắm thật chặt, cặp mắt kia thoạt nhìn có vẻ đạm mạc, trấn định, song thực là đã nổi lên ngập trời gợn sóng.

Sau một lúc lâu, hắn hơi xoay chuyển về phía thái hậu, cười vang, nói: “Hài nhi bất hiếu, làm cho mẫu hậu lo lắng, may mắn có ngũ đệ trung hiếu có thể thay trẫm hiểu được nỗi lòng của mẫu hậu”.

Thái hậu nghe hắn nhắc tới Thuận thân vương, thân thể cứng đờ, không biết nhớ ra cái gì, trên mặt lộ ra thần sắc run rẩy, nàng ho khụ hai tiếng nói: “Thời gian cũng không còn sớm, nếu bánh chẻo không ăn sẽ nguội mất”.

Chúng tần phi cũng đã nhận ra mẫu tử hai người này không khí không thích hợp, thích thú trở nên suy yếu, mọi người thu liễm cúi đầu ăn bánh chẻo.

Trừ tịch yến này, nói cho cùng bất quá cũng chỉ là hình thức thôi. Mọi người cũng ý tứ ăn vài miếng bánh chẻo.

Chờ thêm một lúc sau, mấy cái khay, chén trên mặt bàn cũng bị lấy đi.

Thời gian cũng đã đến giờ Hợi ba khắc, dựa theo một loại định chế trong cung, sau khi dùng bánh chẻo xong thì có Thừa Thiên pháo do Nội Vụ phủ chuẩn bị, dùng cái này đón năm mới đến.

Lý Viên theo chúng tần phi đi tới bên ngoài cửa điện, chỉ thấy lúc này Từ Ninh cung đã được bố trí mười phần vui mừng, một hàng đèn lồng đỏ thẫm treo đầy sân, phát ánh sáng đỏ đỏ, thật là mỹ lệ.

Có thể là do không khí buông lỏng, chúng tần phi cũng bắt đầu nổi lên lá gan nói đùa, Lý Viên ở giữa mọi người thoáng thấy thân ảnh thon dài kia đang đứng chắp tay.

Hắn đứng thẳng như vậy, cũng là như vậy cô đơn.

Lý Viên cũng ngẩng đầu lên nhìn bầu trời đêm đen, cõi lòng kỳ vọng, hiện tại có phải hay không chúng ta cùng nhìn một vì sao?

“Phanh———-phanh———-phanh———–”, từng thanh âm rung trời, vang lên.

Phía trên bầu trời đêm thoáng chốc nở đầy pháo hoa không đếm xuể, hồng, lục, hoàng, lam,….. a ở trong nháy mắt nở rộ ra thật là mỹ lệ, thực làm cho người ta say mê.

Lý Viên ánh mắt mê muội nhìn pháo hoa này, không nghĩ tới dưới dạng tình huống này, ở thời cổ đại này cũng có thể được nhìn thấy pháo hoa hoành tráng như thế, thật đẹp a!

Pháo hoa nổ vang ầm, đủ một khắc đồng hồ sau mới dần dần ngừng.

Lý Viên tinh thần chấn động, ánh mắt mở càng lớn, nàng biết——phần quan trọng nhất tới!

Chỉ chốc lát sau, chỉ nghe thấy một tiếng vang thật lớn, đêm đen như phảng phất trong nháy mắt biến thành màu đỏ, từng mảng lớn mảng lớn đỏ thẫm thật là rực rỡ, mỹ lệ.

Đây chính là cái gọi “Tề Thiên pháo” ư? Lý Viên che lỗ tai thật chặt, hưng phấn không thôi nghĩ tới: quả nhiên có một loại tư thái Thiên Tề giá thế.

Tề Thiên pháo này nổ vang không ngừng, liên tiếp sáu lần, mỗi lần vang lên kèm theo tiếng mọi người hoan hô thét chói tai.

Tề Thiên pháo chỉ nổ bảy lần, đây là lần cuối cùng a! Lý Viên ánh mắt mở lớn, ngẩng cao cổ, toàn bộ tinh thần chú ý mong đợi.

Nhưng là vào lúc này khi Lý Viên ngửa đầu toàn bộ tinh thần nhìn bầu trời, lại bỗng nhiên cảm thấy một cỗ lực mạnh hướng nàng đánh tới, nàng liền hô một tiếng: “Ai ui” cũng không kêu được to, liền hung hăng té lăn quay xuống đất.

Một cỗ đau đớn khổng lồ hoàn hảo ập lên thân Lý Viên.

“Chủ tử, chủ tử,….” Cẩm Tú bên cạnh thấy Lý Viên đột nhiên té xuống, bị hù dọa làm cho huyết sắc trên mặt hoàn toàn không còn, nàng kinh hoảng ngồi xuống muốn đỡ Lý Viên dậy.

Nhưng giờ này Lý Viên đã đau đến không động đậy được, nàng cứ như vậy co quắp thân thể ngã trên mặt đất.

“Thần tần nương nương, Thần tần nương nương……….”

Lý Viên bên này động tĩnh, tất nhiên kinh động đến chúng tần phi xung quanh! Các nàng mở miệng kêu một tiếng Thần tần nương nương nhưng không một ai chịu đi lên đỡ Lý Viên dậy.

Phong Thành Vũ quay đầu lại nhìn một đống người nhao nhao, nhíu mày, còn không đợi hắn mở miệng nói cái gì đó, từng tiếng Thần tần nương nương đã truyền đến lỗ tai hắn.

Phong Thành Vũ thoáng chốc cả kinh, cũng không quản được những thứ khác, bước chân như bay đến bên cạnh Lý Viên.

Hắn nhìn Lý Viên khuôn mặt thống khổ nằm trên mặt đất, gương mặt anh tuấn nhất thời vặn vẹo.

“Ngươi làm sao vậy?”, hắn ôm Lý Viên từ trên mặt đất lên.

Lý Viên nằm ở trong ngực hắn, khuôn mặt nàng thành một mảnh trắng bệch, nàng che bụng mình thật chặt, thống khổ lẩm bẩm: “Đau, đau quá….”

“Máu. . . . .A!. . . . . . . .Thần tần nương nương chảy máu” không biết là thanh âm bén nhọn của người nào vang lên.

Tầm mắt của mọi người lập tức tập trung vào vũng máu trên nền đá xanh.

Phong Thành Vũ tự nhiên là cũng thấy được, chỉ thấy hắn trong nháy mắt phảng phất như là bị sét đánh trúng, chỉ biết ngây ngốc đờ ra.

Song, cứng ngắc này cũng chỉ là trong nháy mắt thôi, sau đó hắn như là điên cuồng hét lên: “Truyền ngự y!!!!! Truyền ngự y cho trẫm!”

 

Chương 28: Mang thai

Canh ba, nến đỏ chập
chờn, sau một lúc lâu Lý Viên mới tỉnh lại.

Nàng mí mắt vừa mới mở
ra, liền nhìn thấy Cẩm Tú đang canh giữ ở trước giường mình.

“Chủ tử, người tỉnh”,
Cẩm Tú nhìn Lý Viên bộ dạng như muốn ngồi dậy, vẻ mặt bận rộn, mỉm cười nói:
“Thái y nói thân thể của người hiện tại cần tĩnh dưỡng, hay là nằm xuống nhé”.

Lý Viên có chút nghi
hoặc nhìn Cẩm Tú hỏi: “Ta đây bị làm sao?”

Cẩm Tú trên mặt cười đến
nở hoa, cũng không đè nén được cảm giác hưng phấn, nói: “Chủ tử, người mang
thai a”.

Lý Viên trong đầu nhất
thời mộng mị.

“Ngươi, ngươi ngươi
ngươi ngươi nói cái gì?”, nàng lắp ba lắp bắp hỏi: “Người nào người nào mang
thai?”

Cẩm Tú trong lòng thật
là đắc ý, nắm lấy cánh tay lộ ở ngoài chăn của Lý Viên, thanh âm cao hứng nói:
“Chủ tử, là người mang thai, người sắp làm nương a!”.

 

Lý Viên cảm thấy trong
cuộc đời mình chưa có lúc nào kinh ngạc như vậy, nàng vô thức lấy tay xoa xoa
phần bụng vẫn bằng phẳng như trước, thật không có biện pháp tưởng tượng được,
nơi này lại đang thai nghén một hài tử, một hài tử cùng nàng huyết mạch tương
liên, con của nàng a.

Cẩm Tú nhìn bộ dáng ngây
ngốc của nàng, liền nhẹ nhàng nói: “Chủ tử, người cũng đã ngủ mê man suốt một
ngày một đêm rồi, nô tỳ đã chuẩn bị xong chút cháo loãng rồi, để người lót dạ
trước.”

Nàng nói chuyện thỏa
đáng, Xuân Hoa cùng mấy tiểu cung nữ đã bưng khay nhỏ cùng thức ăn đi vào.

“Chúc mừng chủ tử mang
long mạch, nguyện chủ tử bình an sinh hạ tiểu chủ tử”, các nàng nhất tề quỳ
xuống đất, mặt mày hớn hở nói.

Lúc này Lý Viên đã có
chút bình thường trở lại, nghe vậy nàng gật đầu cười nói: “Đứng lên đi”.

Lý Viên uống một chén
cháo táo đỏ, trong bụng có thức ăn, thân thể mềm nhũn tựa hồ cũng có chút khí
lực.

“Rốt cuộc là chuyện gì
xảy ra?”, đợi mọi người trong phòng lui ra, Lý Viên kéo tay Cẩm Tú nói: “Ta chỉ
nhớ được là tham gia trừ tịch yến, xem Tề Thiên pháo,. . . . . . . . .Sau đó. .
. . . . . ” nàng gắt gao nhíu mày nhớ lại, nói: “Sau đó có người đẩy ta xuống.
. . . . . ”

Cẩm Tú nghe được Lý Viên
nói như vậy, sắc mặt thoáng cái tựu trở nên không tốt, nàng nghĩ lại mà sợ,
nói: “Chủ tử, lúc ấy người đột nhiên té trên mặt đất, còn chảy máu, là hoàng
thượng ôm người trở về”.

Chảy máu? Lý viên thân
mình cứng đờ, vội vàng sờ sờ bụng.

“Chủ tử, chủ tử, người
đừng nóng vội”, Cẩm Tú sợ Lý Viên nghĩ sai, vội vàng nói: “Tiểu chủ tử không có
chuyện gì, thái y đã kê cho người thuốc dưỡng thai, hiện nay hết thảy đều an
hảo”.

Lý Viên vừa nghe được,
mới lặng lẽ yên lòng, thầm trách mình quá sơ ý, nếu đứa nhỏ này vì thế mà có gì
bất trắc, nàng liền hối hận cả đời.

Cẩm Tú lo lắng nhìn Lý
Viên, thật ra lúc ấy nàng thật may mắn: chủ tử lúc ấy tình huống có nhiều nguy
hiểm, Liên thái y nói hài tử phải đủ hơn tháng mới có thể bảo vệ được, thật là
kỳ tích.

Nghĩ tới đây nàng không
khỏi một lần nữa chắp tay trước ngực, thành kính niệm: “A di đà Phật, Bồ Tát
phù hộ, bảo hộ chủ tử, bình an sinh hạ tiểu chủ tử”.

Lý Viên sau khi uống
xong thuốc dưỡng thai Liên thái y vừa kê, lại tiếp tục nằm trên giường, mặc dù
Cẩm Tú lần nữa nhấn mạnh nàng phải tĩnh tâm nghỉ ngơi, nhưng nàng làm sao có
thể ngủ được đây.

Suy nghĩ trong đầu nàng
giống như là biến thành một mảnh tương hồ, những ý nghĩ lộn xộn hiện ra, thành
thật mà nói từ khi nàng tiến cung nàng không nghĩ sẽ mang thai, ở trong hoàng
cung này tràn đầy tính toán đáng sợ, nàng thật có thể giữ được đứa bé này sao?
Lý Viên xuất thần vuốt bụng của mình.

Sau một lúc lâu, ánh mắt
của nàng dần biến thành kiên định, ngươi đã đầu thai đến trong bụng của ta, đã
trở thành con của ta, như vậy ta nhất định sẽ dùng hết tất cả đến bảo vệ ngươi,
chiếu cố ngươi, sẽ không để cho bất luận kẻ nào thương tổn ngươi!

“Ha ha… …” Con của ta a!
Lý viên nhẹ nhàng cười cười, ba ba mụ mụ a! Các ngươi nhìn thấy không? Cái tiểu
nữ nhi không hiểu chuyện của hai người cũng muốn trở thành nương a!

Sắp phải làm mẫu thân khiến
Lý Viên kích động cùng thấp thỏm suốt một đêm.

Sáng sớm ngày kế, nàng
liền lộ ra vẻ tinh thần có chút không tốt, Cẩm Tú bị làm cho sợ đến mức lập tức
truyền thái y tới.

Hôm nay, một chút động
tĩnh của Lý Viên liền có thể kinh động người cả hoàng cung, ngự y tốt nhất của
thái y viện bất chấp mọi thứ, khẩn thiết nhanh chóng chạy tới.

“Nương nương vô sự”,
thái y tỉ mỉ chẩn mạch cho Lý Viên xong, xoa xoa mồ hôi lạnh trên đầu nói:
“Chẳng qua là tối qua ngủ không an ổn, tinh thần có chút suy yếu mà thôi”.

Lý Viên mặt đỏ lên, lặng
lẽ trừng mắt nhìn Cẩm Tú, gật đầu cười với thái y nói: “làm phiền thái y”.

Thái y vội vàng khom
người nói không dám.

Lý Viên hỏi cặn kẽ tình
trạng cụ thể của hài tử, cùng với những chuyện lúc mang thai nàng cần chú ý.

Đối với lĩnh vực chuyên
môn của mình, lo lắng của thái y trong nháy mắt liền biến mất, chỉ thấy lão sờ
sờ bộ râu dài ba xích của mình, nói liền suốt hai khắc đồng hồ mới dừng lại, Lý
Viên tuy nói không thể tất cả mọi chuyện đều nhớ kỹ, nhưng là nàng nghe thật
nghiêm túc.

Sau khi thái y rời đi,
Lý Viên không có khẩu vị gì, nhưng là vẫn miễn cưỡng mình uống hết một chén đầy
cháo hạt ý dĩ, nàng từng thiếu chút nữa là sinh non nên thân thể rốt cuộc là
cực kỳ suy yếu, uống thuốc xong, nghiêng một cái thân thể lại nằm ở trên giường.

Ăn ngủ, ngủ ăn, ăn xong
ngủ tiếp, hết ngủ lại ăn nữa, cứ như vậy bốn năm ngày sau, Lý Viên thân thể dần
dần lại bồi dưỡng được tốt đương nhiên cái này cũng cùng việc nàng mỗi buổi tối
chạy vào không gian đi ngâm ôn tuyền có quan hệ rất lớn.

Một ngày kia lại đã buổi
chiều, Lý Viên mơ mơ màng màng nửa ngồi dậy, mở miệng hô: “Cẩm Tú, ta khát, rót
cho ta chén trà”.

Chỉ nghe chốc lát sau,
có tiếng bước chân sột soạt truyền đến, một bàn tay to đưa qua tầng tầng lớp
lớp màn tơ đưa cho Lý Viên một chén trà.

Lý Viên không mở mắt
nhận lấy, vừa uống một ngụm tựu dừng lại, nàng nghi ngờ chân mày cau lại,
nghiêng đầu ngoái lại: “Lạnh?”, Cẩm Tú thế nhưng là trừng mắt tức giận, ra lệnh
cho nàng cấm nàng đụng vào bất kỳ đồ lạnh nào.

Lý Viên dụi dụi mắt, lại
lần nữa dụi dụi mắt, một tay vén màn lên.

“Hoàng thượng. . . . . .
. . .”  nàng trợn to mắt nhìn Phong Thành Vũ đứng trước giường.

Hắn vẫn là thân thủ cao
ngất, đứng chắp tay ngạo nghễ như hàn tùng, chẳng qua là gương mặt tuấn tú nhìn
Lý Viên không có chút biểu cảm nào, làm cho người ta nghĩ không ra ý nghĩ của
hắn.

“Nô tỳ tham kiến hoàng
thương”, Lý Viên thần trí thanh tỉnh trở lại, vội vội vàng vàng xuống giường
hành lễ.

Phong Thành Vũ giơ tay
lên một cái, lại đem nàng đè xuống giường, thanh âm thản nhiên nói: “Không cần
hành lễ, ngươi nằm xuống cho khỏe”.

“Hài tử. . . . . . . . .
.”. Sau một lúc lâu hắn đột nhiên nói ra hai chưa này.

Lý Viên tâm thần chấn
động, vểnh tai lên nghe.

Chỉ nghe Phong Thành Vũ
do do dự dự hỏi: “Là của ta sao?”

. . . . . . . . . . . .
. . . . .

. . . . . . . . . . . .

. . . . . . .

. . .

“Ha ha. . . . . . ” Lý
Viên đột nhiên cười, nàng có thể không cười sao? Cha của con nàng, cha ruột,
biết nàng mang thai câu đầu tiên hỏi lại là: “Đứa nhỏ này là của ta sao?”

Phong Thành Vũ ngươi tên
cầm thú này, khốn kiếp, đồ vương bát đản, Lý Viên bên trong cực kỳ oán hận,
nàng gắt gao cắn môi của mình, tức giận đến toàn thân run rẩy.

“Đã giờ Thìn, không còn
sớm nữa, nô tỳ cần nghỉ ngơi rồi”, Lý Viên nghiêng người một chút, đem mặt chôn
ở trong chăn, nếu nàng còn nhìn hắn một cái không chừng sẽ làm ra cái chuyện
sát phu, hành thích vua.

Phong Thành Vũ lẳng lặng
đứng ở nơi đó, cho đến khi dưới chăn gấm kia truyền đến tiếng khóc không kìm
được, hắn mấy ngày qua đều đeo mặt nạ giả bộ trấn định liền bị rạn nứt hết.

Chỉ thấy hắn cau mày hối
hận, do do dự dự giơ tay chạm vào chăn.

“Khụ khụ——–, đừng khóc,
còn đang mang hài tử đấy”.

Trong chăn Lý Viên nghe
được hắn nhắc đến hài tử, khóc càng thêm lớn tiếng, nàng ủy khuất a! Nàng tức
giận a!

Hắn ôm Lý Viên từ dưới
chăn lên, ôm vào trong lòng thật chặt, trên mặt hắn hiện lên vẻ luống cuống
chưa bao giờ có.

“Đừng khóc, đừng khóc. .
. . . . .”

Lý Viên mặc dù thương
tâm, nhưng rốt cuộc là vẫn nhớ tới cốt nhục trong bụng, nàng mạnh mẽ kiềm chế
lại tâm tình của mình, thật lâu mới hòa hoãn trở lại.

Phong Thành Vũ nhìn nàng
cúi đầu không nói, khuôn mặt đầy nước mắt, biết nàng còn đang tức giận.

Hắn dùng cánh tay đặc
biệt cứng ngắc, vỗ nhè nhẹ sau lưng Lý Viên, song ngoài miệng lại nói: “Đều là
đã làm nương rồi, còn trẻ con như vậy”

Vậy lại là lỗi của ta
rồi. Bên trong Lý Viên ngọn lửa nhỏ lại bùng cháy rồi, hận không được từ trên
gương mặt đẹp trai kia, tạo ra hai đạo huyết sắc.

Hắn là Hoàng đế, hắn là
Hoàng đế, hắn là Hoàng đế… … … …

Ngươi cho dù không vì
mạng nhỏ của mình mà suy nghĩ, thì cũng phải vì mạng nhỏ của cục cưng mà suy
nghĩ a.

Lý Viên ở trong lòng
liều mạng thuyết phục mình.

Chỉ thấy nàng đem khuôn
mặt nhỏ nhắn như mèo hoa nhẹ nhàng tựa vào trước ngực Phong Thành Vũ, dùng
thanh âm bị ủy khuất vô cùng lớn, nghẹn ngào nói: “Không phải nô tỳ làm ra tiểu
tính cách, thật sự là hoàng thượng. . . . . . . .Ô ô. . . . . . . Hoàng thượng
nói lời này không phải là muốn giết nô tỳ sao?”

Phong Thành Vũ lúc này
không ngại Lý Viên mặt bẩn, hắn vội nhẹ nhàng lay động thân thể Lý Viên.

“Khụ khụ. . .khụ. Trẫm
đây không phải có ý tứ gì khác”.

Không có ý tứ gì khác sẽ
hỏi ngươi sẽ hỏi: “Đứa nhỏ này là của ta sao?”. TMD! Đừng có giở trò hù dọa
người ta như vậy a!

Lý Viên nắm chặt đôi bàn
tay phấn nộn, cuối cùng không nhịn được, dùng sức ở trên lồng ngực to lớn kia
đấm một cái.

Đại khái là do đuối lý,
Phong Thành Vũ lần này bị đánh cũng không nói gì, ngược lại vươn tay tới chạm
vào bụng Lý Viên.

“Đây là hài tử của hai
chúng ta”, sau một lúc lâu, Lý Viên nhẹ nhàng nói: “Là hài tử của ta cùng hoàng
thượng”.

Mặc dù nàng không biết
tại sao Phong Thành Vũ có ý nghĩ hoang đường như vậy, nhưng là xuất thân của
đứa bé này, tuyệt đối không thể cho người ta có chút điểm nói xấu.

Phong Thành Vũ sau khi
nghe được lời của Lý Viên, tâm thần chấn động, chỉ một thoáng ánh mắt của hắn
thần thái vô cùng tốt, ánh mắt của hắn sáng ngời chăm chú nhìn bụng của Lý
Viên, tựa hồ như muốn xuyên thấu qua cái bụng kia, hắn mong đợi hài tử đã lâu
a.

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+