Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Thứ Nữ Sủng Phi – Chương 29-30 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 29: Dưỡng thai

Lý Viên nửa nằm ở trong
ngực Phong Thành Vũ, mặc hắn một lần lại một lần vuốt bụng mình.

Nàng không ngốc, nàng
biết Phong Thành Vũ hôm nay nói ra như vậy tất có nguyên do không giải thích
được, lời nói hoang đường vô cùng như vậy nhất định là có nguyên nhân gì đó.

Nhưng là cái nguyên nhân
này, nàng do dự nhìn vào mắt người nam nhân này.

Nàng không dám hỏi.

“ Ngươi đang mang thai,
đem thân thể dưỡng tốt, sinh cho trẫm một hoàng nhi mạnh khỏe cứng cáp” sau một
lúc lâu Phong Thành Vũ ở bên tai nàng nhẹ nhàng nói.

Lý Viên cho tới bây giờ
cũng chưa có thấy qua bộ dáng cẩn thận từng ly từng tí như vậy của hắn, không
khỏi bật cười: “Hoàng thượng làm sao lại biết hắn là hoàng tử, nếu là công chúa
thì người sẽ không thích sao?”

Phong Thành Vũ nhíu mày,
vẻ mặt kiên định nói: “Nhất định là nhi tử”.

Ta xem ngươi hy vọng có
nhi tử muốn điên rồi a!

 

Lý Viên ở trong lòng
khinh thường bĩu môi, đứa nhỏ này mới hơn một tháng, tay chân cũng chưa có dài
ra như thế. Chẳng lẽ tiểu đệ đã dài ra trước rồi?

Hoang đường.

Song trong bụng là nam
hài tử cũng tốt, nữ hài tử cũng tốt, giờ phút này, cha mẹ chúng ôm nhau thật
chặt ở chung một chỗ, tất cả trong lòng đều vô cùng vui mừng chờ đợi, mong đợi
ngày kia hắn chào đời.

Lý Viên vừa mới mang
thai liền bị nguy hiểm thiếu chút nữa sinh non, đây là chuyện cả hậu cung đều
biết.

Phong Thành Vũ vừa hạ
lệnh: Thần tần trong lúc dưỡng thai bất luận kẻ nào cũng không được quấy nhiễu.

Lại cứ như vậy, Lý Viên
để ý toàn bộ, thấy cuộc sống dưỡng thai so với bình thường còn muốn thanh nhàn
mấy phần.

Nàng nằm trên giường
suốt đủ một tháng, cho đến khi thái y nói: thai tượng đã ổn định, không có bất
cứ điều gì nguy hiểm, mới được phép xuống đất.

Một ngày kia, Lý Viên
vừa mới dùng xong bữa trưa, Cẩm Tú tựu cười híp mắt đi vào bẩm báo: “Lý tổng
quản cầu kiến”.

Chẳng lẽ là Phong Thành
Vũ phái tới, Lý Viên nói: “Mời hắn vào”.

“Nô tài Lý Đại Hải tham
kiến Thần tần nương nương, nương nương thiên tuế thiên tuế thiên thiên tuế”,
trên mặt Lý Đại Hải trắng mập nở ra nụ cười thật lớn, có thể thấy được đối với
cái quỳ này hắn tuyệt đối là cam tâm tình nguyện, vô cùng vui lòng.

Lý Viên ha hả cười một
tiếng, vội nói: “Lý tổng quản không cần đa lễ, Tiểu Hỉ Tử——– nàng ngữ khí mang
theo tiếng cười làm bộ quát lớn: “Cái đồ không có nhãn lực, còn không mau đỡ sư
phó của ngươi đứng lên”

Tiểu Hỉ Tử hì hì cười
một tiếng: “Chủ tử a! Sư phó ta đã sớm muốn quỳ xuống dập đầu với người hai cái
rồi. Người hôm nay a, tựu thỏa mãn cái tâm nguyện nho nhỏ này của hắn đi”.

Lý Viên trừng mắt liếc
ngang hắn một cái, Tiểu Hỉ Tử lúc này mới cười cười đỡ Lý Đại Hải đứng dậy.

“Không biết Lý công công
đi tới đây là có chuyện gì?” Lý Viên đi thẳng vào vấn đề hỏi luôn.

Lý Đại Hải tiểu nhãn
tình khom người nói: “Hồi bẩm nương nương……. Là hoàng thượng phái nô tài tới
đưa người vài thứ”.

Đồ? Lý Viên nhíu mày tò
mò.

Chỉ thấy Lý Đại Hải nhẹ
nhàng vung tay lên, thì thấy mấy tiểu thái giám khiêng tới hai cái rương gỗ lim
lớn, hắn nói: “Đây là hoàng thượng sợ nương nương buồn bực nên đưa tới cho
người giết thời gian”.

Lý Viên cúi đầu tò mò
nhìn xuống, chỉ thấy cái rương thứ nhất đầy sách nào là Cam Thạch Tinh Kinh,
Tây Hồ tam tháp ký, U Châu thông tục diễn nghĩa, Hồ Lam thoại bản, Khánh Trường
tập,…… ánh mắt nàng tròn xoe sáng lên, lập tức yêu thích không buông tay, nhẹ
vỗ về mấy cuốn sách: chính là tiểu thuyết.

Đúng vậy, là tiểu
thuyết, không phải là cái gì Luận ngữ, trung dung cũng không phải cái gì nữ
giới, khuê huấn, phụ đức, mà là bạch thoại tiểu thuyết có nội dung tình cảm.

Lý Viên kích động thiếu
chút nữa khóc lên, nàng kể từ khi đi tới thời đại này, duy nhất chỉ từng có đọc
qua một bộ tiểu thuyết đó là: Đại Chu phong tục chí, vốn đã bị nàng đọc đến mấy
trăm lượt.

Rốt cục, rốt cục, nàng
hai tay giơ cao lên một quyển sách, trên mặt phát ra một cỗ hạnh phúc: “Rốt
cục, lại có sách mới để đọc”.

“Chủ tử! Chủ tử!” Cẩm Tú
vội vàng kêu lên, nhưng là nàng nhớ kỹ lời thái y nói, khi mang thai tâm tình
có lúc thay đổi rất nhanh.

Lý Viên bởi vì cười nên
không nhìn thấy, cũng không để ý Cẩm Tú kêu to, cước bộ nhẹ nhàng hướng tới cái
rương thứ hai.

“Đây là cái gì…..?” Lý
Viên chỉ vào một hộp lại một hộp xếp chồng lên nhau trong rương, hỏi.

Lý Đại Hải ha hả cười
một tiếng, từ đó lấy ra cái hộp gỗ hoàng lê khắc tứ quý đưa cho Lý Viên.

Lý Viên nhận lấy, nhẹ
nhàng đẩy nắp hộp, tia sáng đủ mọi màu sắc của bảo thạch nhất thời phản xạ ra
ngoài.

Chỉ thấy bốn phương tám
hướng trong hộp lộ ra một tầng lụa đỏ thẫm, phái trên bày nhiều loại châu báu,
đồ trang sức, từ viên trân châu tua trâm, trâm vàng gắn ngọc trai, châu ngân
trâm gắn phỉ thúy lung linh, kim phượng trâm khảm trân châu du long, đến khuyên
tai hồng san hô, khuyên tai bảo kim châu, khuyên tai ngọc lục bảo khảm đông
châu, đây mới chỉ là những thứ Lý Viên biết, những thứ nàng không nhận ra thì
lại càng nhiều hơn.

Cái này giá trị bao
nhiêu tiền a! Lý Viên lặng lẽ đập mạnh đầu lưỡi.

Để xuống cái hộp nặng,
Lý Viên lại từ trong rương lấy ra một hộp gỗ khắc hoa lớn cỡ bàn tay.

“Đây là. . . . ?” Nàng
ngạc nhiên nhìn đồ ở trong tay, đây là một vật hình tròn làm bằng bạc, phía
trên có khắc một đám hoa bách hợp nở rộ, Lý Viên nhẹ nhàng ở bên cạnh nó nhấn
một cái, chỉ nghe thấy ba một tiếng, một mặt đồng hồ khắc 12 chữ số Ả rập lập
tức xuất hiện trước mắt nàng.

Lý Viên nghe âm thanh tí
tách tí tách của cái kim, hốc mắt bất tri bất giác đã ươn ướt, đây là đồ đạc mà
nàng từng biết mười mấy năm qua ở kiếp trước.

“Chủ tử…….” Cẩm Tú lo
lắng kêu lên.

Lý Viên tuy trong mắt có
nước, nhưng khóe miệng mỉm cười lắc đầu, ý bảo mình không có chuyện gì.

Nàng không có nhìn chỗ
đồ còn lại mà chân tâm thật ý hướng Lý Đại Hải nói: “Xin công công thay ta tạ
ơn hoàng thượng”.

Vô luận đồ như thế nào,
phần tâm ý này của hắn, Lý Viên cảm nhận được.

Lý Đại Hải khom lưng
đáp: “Lời mà nương nương nói, nô tài nhất định sẽ truyền lại”.

Gương mặt trắng mập của
hắn vì cười mà nổi lên hai bên thịt, Lý Đại Hải nói tiếp: “Trừ những thứ này,
hoàng thượng còn để nô tài phái những người này qua cho nương nương”.

“Vào đi” hắn hướng về
phía cửa hô.

Hắn vừa dứt lời, chỉ
thấy một lão mama ước chừng bốn năm mươi tuổi vén rèm đi vào.

Nàng đi tới trước người
Lý Viên cúi đầu lạy nói: “Lão nô Dung Hữu Mai tham kiến Thần tần nương nương,
nương nương thiên tuế thiên tuế thiên thiên tuế”.

Lý Viên gật đầu nói:
“Đứng lên đi”.

“Tạ ơn nương nương”.

Đợi sau khi nàng đứng
lên, Lý Viên mới tỉ mỉ đánh giá nàng một phen, đây là một tiểu lão thái thái
vóc dáng người đầy đặn, khuôn mặt hòa khí, Lý Viên không đánh giá được chính
xác tuổi của nàng, nhưng từ ngoài nhìn vào cũng là một người hòa ái dễ gần.

Nàng nhìn Lý Đại Hải hơi
lộ ra vẻ nghi hoặc.

Lý Đại Hải giải thích:
“Vị Dung mama này là lão nhân trong cung, hiểu được nhất phụ nữ có thai và hài
tử mới sinh”.

Nàng hướng về phía Dung
mama lộ ra một nụ cười nhu hòa, thân thiết nói: “Sau này tựu phiền toái mama”.

Trên gương mặt tròn trịa
của Dung mama lập tức hiện ra nụ cười, nàng khom người nói: “Lão nô sau này
nhất định tận tâm hầu hạ nương nương cùng tiểu chủ tử”.

Lý Viên gật đầu, tỏ vẻ
khen ngợi.

Đợi đến sau khi Lý Đại
Hải rời đi, Lý Viên lệnh Cẩm Tú đem đồ ban thưởng hôm nay an bài thích đáng lại
bảo nàng dẫn Dung mama đi làm quen với hoàn cảnh Lâm Lang các, còn nàng khẩn
cấp lấy ra một quyển sách, nằm nghiêng trên noãn giường, cứ như vậy tiêu dao tự
tại.

Cuộc sống cứ như vậy một
ngày lại một ngày trôi qua, Lý Viên cả ngày ở trong Lâm Lang các, hoặc là đọc
chút sách, viết ít chữ, hoặc là cùng Cẩm Tú và Dung mama làm ít đò cho tiểu hài
tử. Trừ Phong Thành Vũ cứ cách hai ngày lại tới đây thăm, những người khác
trong cung chỉ có thể trừng mắt nhìn cửa than thở.

Trong nháy mắt lại đến
mùa xuân, Lý Viên mang thai đã đủ bốn tháng, trong khoảng thời gian này nàng
nôn ọe suốt, cơ hồ ăn cái gì là nôn cái đó, thật là đem nàng hành hạ mà.

May nhờ Dung mama làm
nước ô mai cho nàng, lúc này mới hơi hơi giải trừ được nỗi thống khổ của nàng.

Nàng nhẹ nhàng vỗ lên
bụng mình đã tròn lên giống hình cầu, than thở nói: “Ai nha nha! Ngươi xem vì
ngươi, nương phải chịu bao nhiêu khổ a! Chờ ngươi sau này ra đời, nhất định
phải hảo hảo hiếu thuận với nương, nếu không nương hung hăng đánh mông nhỏ của
ngươi”.

“Ngươi muốn đánh người
nào?” một giọng nam nhân đột nhiên vô thanh vô tức ở bên tai vang lên, Lý Viên
bị sợ liền giật mình, nàng vỗ nhẹ ngực mình dường như oán giận nói: “Người hù
chết nô tỳ a”.

Phong Thành Vũ không có
để ý nàng kinh hãi, hắn nhấc vạt áo ngồi xuống bên cạnh Lý Viên.

Liếc nhìn ô mai đặt trên
bàn, Phong Thành Vũ nhíu mày nói: “Vẫn là không ăn được đồ?”

Lý Viên nhìn vẻ mặt lo
lắng, trong lòng không khỏi cảm thấy ngọt ngào, nàng hướng Phong Thành Vũ khẽ
mỉm cười nói: “Hoàng thượng không cần lo lắng, nô tỳ…..”.

“Trẫm từng nghe ngự y
nói” Phong Thành Vũ không đợi Lý Viên nói xong, đôi mắt tựu lo lắng nhìn bụng của
nàng: “Mẫu thân nếu là ăn không ngon, ngủ không ngon, sẽ ảnh hưởng đến thai
nhi. . . . . . . . .”

Lý Viên hiện tại thấy
mình liền biến thành tượng đá, gió thổi phần phật rơi vỡ trên mặt đất.

“Thần tần…….” Phong
Thành Vũ nhìn thấy rõ ràng nàng thất thần không vui.

“Hoàng thượng. . . . . .
. . ” Lý Viên dùng ánh mắt ai oán nhìn Phong Thành Vũ, khuôn mặt nhỏ nhắn nhăn
lại thành đóa hoa cúc, trong lòng thầm nghĩ: thì ra lại là ta một lần nữa tự
mình đa tình sao?

Phong Thành Vũ nhìn vẻ
mặt bộ dạng vặn vẹo thống khổ của nàng, cho là nàng thân thể không thoải mái,
trong bụng cả kinh, vội cao giọng gọi.

Lý Viên nhìn thấu ý của
hắn, biết hắn hiểu lầm, vừa định mở miệng giải thích, đột nhiên thấy bụng vừa
động, nàng ai nha kêu lên một chút.

Phong Thành Vũ liền một tay
ôm nàng tới, gấp giọng hỏi: “Sao vậy?”

Lúc này cánh tay Phong
Thành Vũ đặt trên bụng Lý Viên cũng cảm thấy được có cái vật gì đang chuyển
động, giống như là đang có một tiểu nhân nhi duỗi duỗi cái tay đá đá cái chân.

“Động, động này” lúc này
Phong Thành Vũ giống như một người nam nhân bình thường khi được trở thành phụ
thân, hắn dùng thanh âm ngạc nhiên thậm chí là hoảng sợ nói.

“Thật động a”.

 

Chương 30: Độc trướng

Lý Viên nhìn bộ dạng cả
kinh của Phong Thành Vũ, không khỏi mím môi vui lên, cười nói: “Đây là hài tử
hướng bệ hạ chào hỏi đấy”.

Phong Thành Vũ nhẹ nhàng
vuốt bụng Lý Viên, một đôi mắt lướt qua mang theo nhu tình.

Lý Viên thật ra là
nguyện ý cùng hắn chung đụng ở chung một chỗ, nàng sống qua hai thế đây là lần
đầu tiên mang thai, trong lòng tất nhiên có rất nhiều thấp thỏm cùng lo âu,
cũng là càng thêm hy vọng có người ở bên nàng làm bạn với nàng ủng hộ nàng, mà
Phong Thành Vũ….. Là phu quân của nàng, phụ thân tương lai của con nàng, không
thể ngi ngờ chính là người duy nhất tốt nhất được chọn.

“Hoàng thượng có thể
thường tới nơi này thăm nô tỳ, nô tỳ thực cao hứng” Lý Viên đột nhiên ngẩng đầu
nói với Phong Thành Vũ.

Phong Thành Vũ sửng sốt.

“Hài tử cũng thực cao
hứng” Lý Viên ghé vào lỗ tai hắn nhẹ nhàng nói.

Hơi thở ấm áp tê dại ghé
vào vành tai hắn, làm cho Phong Thành Vũ bỗng nhiên cảm thấy cực kỳ không được
tự nhiên.

Hắn “Khụ khụ….” Hai
tiếng, sau đó ngẩng đầu nhìn nàng.

Không nói gì nữa.

Phong Thành Vũ cùng Lý
Viên ngồi ngây ngốc suốt một lúc buổi trưa, cho đến giờ Dần mới đứng dậy rời
đi.

Sau khi hắn đi, Lý Viên
có chút mệt mỏi liền cởi giày thêu ra nằm vật xuống giường, kể từ sau khi nàng
mang thai trừ bỏ nôn ọe thì biến hóa rõ ràng nhất là đặc biệt thích ngủ, có lúc
nàng đọc sách không biết sao cái cổ nghiêng một cái liền đi tìm Chu Công luôn.

“Chủ tử, còn chưa tỉnh
sao?” Cẩm Tú cầm cái bọc đi đến.

Dung mama đang canh giữ
ngoài cửa buồng làm giày cho tiểu hài tử, nghe thấy vậy cười nói: “Còn chưa
tỉnh dậy”.

Cẩm Tú hướng bên trong
phòng nhìn, có chút bận tâm nói: “Chủ tử thích ngủ như vậy có tốt với thân thể
hay không?”

Dung mama gương mặt tròn
mập cười thành nếp nhăn, nàng nói: “Cẩm Tú cô nương không cần lo lắng, nương
nương có thể ngủ là chuyện tốt, đây là đang dưỡng thần nuôi thân, đối với nương
nương cùng chủ tử đều tốt”.

Cẩm Tú nghe Dung mama
nói, mới yên tâm, nàng cười nói: “Vẫn là Dung mama người hiểu biết nhiều a!”

“Ha hả…. Người đã già
tổng hội biết chút chuyện” Dung mama tới Lâm Lang các đã được hai ba tháng rồi,
nàng tính tình vừa hảo vừa thích cười, không giống như là tiểu lão thái thái
hay bực bội, rất nhanh có thể cùng mọi người hòa hợp ở chung với nhau, Cẩm Tú
mấy lần thấy thủ đoạn ngoài lỏng trong chặt của nàng, đối với nàng cũng là phá
lệ tôn kính.

Cẩm Tú đặt đồ cầm trên
tay đặt xuống cái bàn tròn khắc hoa, chỉ thấy từng tầng từng tầng màn tơ trong
nháy mắt hiện ra.

“Nội Vụ phủ đưa tới
trướng mới sao?” Dung mama mang đi tới cái bàn bên cạnh đẻ đồ xuống: “Là hoán
hoa sa a!”

Cẩm Tú cười trả lời:
“Nhìn thấy khí trời ấm dần lên, trong buồng của chủ tử vẫn là treo noãn trướng
mùa đông, đúng lúc hôm nay Nội Vụ phủ đưa tới người xem này….” Cẩm Tú vẻ mặt
vui sướng: “Thật đẹp a!”

Hoán hoa sa này được sản
xuất ở vùng Giang Hoài, bởi vì sự mềm mại, nhẹ mỏng như cánh chim, cực kỳ
thoáng mát nên được tiếng là loại trướng mát tốt nhất cho mùa hè”.

“Nghe người Nội Vụ phủ
nói, trướng này còn có tên là thiên tầng kim liên trướng, người nhìn xem, còn
không phải sao!” Cẩm Tú chỉ vào một mảnh trên trướng dùng kim tuyến thêu ra
tinh mỹ tuyệt luân liên hoa nói: “ Có khoảng một ngàn đóa a!”

Trướng này thật sự quá
đẹp, quá hoa lệ rồi, Cẩm Tú khấp khởi vui mừng vuốt ve, nghĩ thầm: “ Chủ tử nếu
thấy được tất sẽ cảm thấy càng thêm vui mừng”.

Một bên Dung mama giống
như trước vươn tay ra vỗ nhẹ vào màn, song nàng lại nhíu mày càng chặt, cuối
cùng nàng lại cúi xuống tỉ mỉ ngửi.

“Mama người, tại sao…?”
Cẩm Tú lúc này cũng nhìn thấy vẻ dị thường của nàng.

Dung mama ngẩng đầu lên,
xanh mặt nói: “Màn này bị người ta động tay động chân”.

Cẩm Tú: “A!”, kinh hô
một tiếng: “Sao, sao có thể như vậy?”

“Tuyệt đối sẽ không
sai!” Dung mama thấp giọng nói: “Màn này là đã ngâm qua nước hồng hoa”.

Hồng hoa là một loại
dược vật có thể làm phụ nữ mang thai sinh non.

Cẩm Tú trên mặt biến
thành trắng bệch, nàng nghiến răng nghiến lợi nói: “Là hướng về phía nương
nương của chúng ta”.

Dung mama hăng hái gật
đầu, lấy màn trong tay ra nói: “Sợ là cái trướng này trước đã bị động đậy tay
chân, cái sa này nhìn xem không có vấn đề gì, nhưng Kim Liên tuyến này, tuyệt
đối là đặt ngâm qua ở trong nước hoa hồng “

Dung mama trên mặt béo
tròn hiện ra một cỗ cười lạnh: “Các nàng  điểm này kỹ lưỡng có thể lừa gạt
người khác, nhưng đừng mơ tưởng lừa gạt được ta”.

Cẩm Tú nghe xong trong
lòng liền sợ một trận, đồ dơ bẩn này nếu là treo ở trên giường chủ tử, chủ tử
cùng hài tử trong bụng bị thuốc này  cả ngày lẫn đêm xông hương chẳng phải
là……..

Nghĩ tới đây nàng không
khỏi nắm chặt tay, luôn miệng mắng: “Những nữ nhân phát điên này, còn muốn dùng
loại biện pháp hạ tiện này hại chủ tử, đáng đời các nàng không có hoài thai
được hài tử……”

Dung mama biết Cẩm Tú
cùng Lý Viên tình cảm rất tốt, thấy nàng miệng không che đậy lớn tiếng mắng
người cũng không ngăn cản, chính nàng cũng là nghĩ lại mà thấy sợ mãi không
thôi đây!

“Vật này, làm phiền Dung
mama!” Cẩm Tú phát tiết một hồi, tâm tình hồi phục, nàng hướng Dung mama cúi
người nhất bái.

“Cẩm Tú cô nương, không
cần đa lễ” Dung mama vội vàng đỡ Cẩm Tú đứng dậy, nàng nói: “Nương nương trong
khoảng thời gian mang thai này, có bao nhiêu ánh mắt đang ngó chừng chỗ này. Có
bao nhiêu người trong lòng có quỷ muốn hướng Lâm Lang các ra tay. Chúng ta là
người bên người nương nương, nhất định phải càng thêm cẩn thận, quyết không thể
để cho nương nương cùng tiểu chủ tử xảy ra chút điểm sai lầm”.

Cẩm Tú nghe được gật đầu
lia lịa, cũng hạ quyết tâm sau này phải cùng nàng lãnh giáo nhiều một chút.

“Cái sự kiện này theo
Dung mama nên xử lý như thế nào?” Cẩm Tú vừa liếc đống màn tơ trên bàn oán giận
hỏi.

“Ta xem hay là nên báo
trước cho nương nương mới phải” Dung mama nói.

Cẩm Tú nghe vậy có chút
chần chừ: “Có thể nào hù dọa nương nương a!” trong lòng nàng Lý Viên vĩnh viễn
là cái tiểu thư hồn nhiên, ngây thơ.

“Có câu nói rất đúng, vi
nữ tắc yếu, vi mẫu tắc cường” Dung mama nói lời thấm thía: “Vì tiểu chủ tử
trong bụng, nương nương nhất định không có việc gì”.

Quả nhiên! Nàng suy đoán
rất đúng, buổi tối Lý Viên nghe được tất cả chuyện xảy ra, biểu hiện vô cùng
bình tĩnh, thậm chí nàng ngược lại còn an ủi Cẩm Tú không nên lại tự trách.

“Không phải là không có
cho các nàng đắc thủ sao?” Lý Viên nói: “Kể từ khi ta mang thai, ta liền biết
loại chuyện này nhất định sẽ phát sinh” nàng sờ sờ bụng tròn trịa, nhưng thanh
âm dần dần trở lên lạnh như băng: “Nhưng là——-nếu các nàng động thủ, ta đây
cũng sẽ không cứ như vậy nhận lấy sỉ nhục”.

“Chủ tử, biết được ai hạ
thủ sao?” Cẩm Tú lau lau nước mắt hỏi.

“Bổn cung không cần biết
là ai đã hạ thủ” Lý Viên ánh mắt trở nên khó lường, nàng thâm sâu nói: “Chỉ cần
hoàng thượng biết là được!”

Trên mặt Cẩm Tú không
khỏi hiện lên thần sắc khó hiểu, hiển nhiên là nàng không có hiểu được ý tứ của
chủ tử, mà bên này Dung mama cũng lộ ra vẻ mặt có điều suy nghĩ.

Nhưng thật ra, hiện tại
trong hoàng cung có nhiều nữ nhân không muốn chủ tử sinh hạ hài tử bình an đi,
thay vì từng bước từng bước tra, không bằng để hoàng thượng trực tiếp nhúng tay
vào.

“Cẩm Tú…..” Lý Viên nói:
“Ngươi bây giờ phải nói chuyện hôm nay cho Tiểu Hỉ Tử biết, hắn tự biết làm như
thế nào”.

“Vâng” Cẩm Tú thanh âm
cung kính.

Đợi sau khi nàng đi ra
ngoài, Lý Viên liền đứng dậy, hướng sang bên Dung mama nhẹ nhàng vái: “Đa tạ ân
cứu mạng của mama”.

Dung mama vội vàng quỳ
xuống, vừa sợ hãi vừa cảm kích nói: “Tổn thọ lão nô, tổn thọ lão nô, không dám
nhận, không dám nhận a…….”.

Lý Viên nhẹ nhàng cười
một tiếng, tự mình đỡ nàng dậy: “Nhận được, nhận được, nếu không phải có mama,
bổn cung giờ này có thể sẽ gặp ma trảo rồi”.

Dung mama mặc dù thời
gian ở chung với Lý Viên không dài, nhưng nhìn ra vị chủ tử này là người tâm
địa lương thiện, đối đãi những thứ nô tỳ các nàng cho tới bây giờ cũng là ôn
ngữ nhẹ nhàng, cũng không hà khắc đánh chửi, vì vậy cũng khiến nàng sinh ra
chân tâm, thật sự hy vọng nàng có thể bình an vô sự.

“Trong Lâm Lang các này
mọi người cũng chưa có trải qua chuyện có kinh nghiệm gì” Lý Viên ôn nhu nói:
“Sau này không thể thiếu mama nhắc nhở nhiều hơn một chút”.

Dung mama tất nhiên biết
nàng ý chỉ cái gì, nghe vậy, vội nói: “Xin nương nương yên tâm, lão nô tuyệt
đối không để đồ bẩn gì tới gần nương nương”.

Lý Viên gật đầu cười
nói: “Phải nhờ cậy rồi!”

Không tới nửa khắc sau,
chuyện Lý Viên bên này đã đến tai Phong Thành Vũ.

Trên mặt hắn vô hỉ vô
nộ, chỉ là một đôi tròng mắt đen ánh ra tia băng hàn.

“Thần tần, như thế nào?”
sau một lúc lâu, hắn nhàn nhạt hỏi.

“Hồi bẩm hoàng
thượng———–“ Lý Đại Hải đã sớm thở mạnh cũng không dám thỏ gấp một chút, khom
người nói: “Thần tần nương nương hết thảy đều khỏe mạnh, cũng không có điểm gì
khó chịu”.

“Ừ” Phong Thành Vũ gật
đầu.

Lý Đại Hải nhìn hoàng
thượng tựa hồ cũng không có muốn truyền ý chỉ gì, liền vội vàng lui xuống.

“Thần ngự sử Tả đại phu
An Quốc nhất tấu thỉnh ngô hoàng bệ hạ, vi trực ngôn thiên hạ đệ nhất sự, dĩ
chính quân đạo, vì chức trách của vi thần, cầu vạn thế chi an…… Hiện có gian
thần Liễu Thế Thanh sài lang thành tính, phóng đãng thành tính, ỷ vào gia thế
làm điều xằng bậy, giết hại trung lương, nhân thần phẫn nộ, thiên địa không dung,
còn muốn rắp tâm hại người, dòm trộm thần khí, quân chi ái tử, chia bè chia
phái, két bè loạn đảng,…….Ngô hoàng minh giám, người bất trung bất nghĩa như
thế, ứng với tội trạng rõ ràng như thế, phải tội chém đầu, trả lại cho thiên hạ
một mảnh sáng sủa, thần cúi đầu, quỳ lạy, kỳ kiến”.

Phong Thành Vũ nhìn tấu
chương trên tay, trên mặt một mảnh đạm mạc, một lúc lâu sau, hắn nhẹ nhấc cổ
tay lên, ở trên tấu chương viết xuống châu phê đỏ tươi.

“Chuẩn tấu”.

Cho nên ngày thứ hai.

Tả tướng quân doanh, con
trai lớn của Trung Nghĩa vương, đầu não hiện nay của Liễu thị, Liễu Thế Thanh
cha ruột của Liễu quý phi, vì kết đảng tư doanh, phạm thượng làm loạn, bị cắt
đi hết thảy chức quan, tống vào Tông Nhân phủ hậu thẩm.

Liễu thị lập tức đại
loạn, thái hậu nghe tin này liền bất tỉnh, còn có truyền ra chuyện Liễu quý phi
đau lòng nôn ra máu.

Tiền triều hậu cung, một
mảnh đại loạn.

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+