Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Thứ Nữ Sủng Phi – Chương 35-36 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 35: Kẻ kích động
chính là ngươi

“A! Thần tần nương nương
bị thương rồi!”

“Người đâu! Quý phi
nương nương té xỉu!”

Noãn sảnh nhất thời một
mảnh binh hoang mã loạn, tiếng sợ hãi của mọi người liên tiếp vang lên.

“Oa. . . . . . .Oa oa. .
. .” Cái miệng nhỏ nhắn của Châu Châu lớn tiếng kêu khóc.

Nghe thấy tiếng nữ nhi
khóc, Lý Viên cũng chẳng quan tâm phần lưng bị bỏng đau đớn, bận rộn khẽ giơ
lên thân thể, lo lắng nhìn Châu Châu bị nàng che phía dưới.

“Châu Châu không khóc,
Châu Châu không khóc, nương ở chỗ này a!” Lý Viên bế hài tử trong tay, bối rối
luống cuống nhè nhẹ vỗ dỗ dành, khi thấy vết bỏng đỏ sẫm trên cánh tay tuyết
trắng nhỏ của Châu Châu chỉ thấy tim như bị đao cắt, nước mắt liên tục rơi
xuống.

“Người đâu! Truyền ngự
y” Phong Thành Vũ gương mặt tuấn tú âm hàn lạnh băng, bộ ngực phập phồng lớn
tiếng giận giữ thét lên.

Mọi người chung quanh
trơ mắt nhìn một màn này, rối rít thất thất bát bát nhỏ giọng nghị luận, lúc
này Phong Thành Vũ chính là lửa giận ngút trời, thấy thế mắt lạnh quét qua một
cái, tất cả âm thanh đều biến mất.

“Các vị muội muội” Hiền
phi trấn định tâm thân, mở miệng nói: “Hôm nay yến hội kết thúc ở đây đi! Lúc
này cũng không còn sớm mọi người nên là trở về đi thôi!”

Mọi người đều biết ý tứ
trong lời nói, mọi người mặc dù đều muốn tiếp tục lưu lại xem kịch, nhưng———các
nàng cẩn cẩn thận thận nhìn hoàng thượng một cái.

Vì mạng nhỏ suy nghĩ,
hôm nay vẫn nên là rút lui trước a!

Lý Viên ôm hài tử trực
tiếp đi vào bên trong điện, lúc này thái y nhận được ý chỉ cũng hỏa tốc chạy
tới.

Châu Châu trong tã khóc
không ngừng, thân thể nho nhỏ cũng bắt đầu biến thành vừa kéo vừa kéo.

Lý Viên ngũ tạng đều đau
như thiêu đốt, quả thực không biết làm như thế nào cho phải.

“Minh Châu như thế nào?”
Phong Thành Vũ gấp giọng hỏi.

Thái y đang kiểm tra cho
Châu Châu vội vàng khom người nói: “Hồi bẩm hoàng thượng, công chúa điện hạ trừ
bỏ bên ngoài cánh tay bị bỏng, còn lại các nơi khác trên cơ thể cũng không có
lo ngại, thần đã bôi ở vết thương nổi lên một tầng hỏa cao có hiệu quả làm
ngừng đau”.

Phong Thành Vũ nghe vậy
sắc hơi trì hoãn, hắn quay đầu nhìn Lý Viên đang tràn đầy bối rối, nói: “Ngươi
cũng bị thương rồ, gọi Cẩm Tú qua bôi thuốc cho ngươi đi”.

Lý Viên lắc đầu, kiên
quyết không chịu rời đi Châu Châu.

Phong Thành Vũ sắc mặt
tối sầm, không nói hai lời túm nàng đi tới chiếc giường gỗ tử đàn điêu long tứ
phiến phía sau bức bình phong.

Một bên Cẩm Tú cũng vội
vàng đi theo vào, Lý Viên thấy thế không còn cách nào, không thể làm gì khác
hơn là Cẩm Tú xin nàng hãy cởi áo.

“A!!!” Lý Viên đau đớn
kêu lên.

Cẩm Tú một bên cởi áo
nàng, trên lưng tuyết trắng hiện lên từng mảng tím kinh người.

“Chủ tử!!!” Cẩm Tú đau
lòng kêu khóc nói.

Lý Viên khẽ lắc đầu,
thanh âm giống như mèo khóc thút thít: “Nhanh lên một chút bôi thuốc cho ta, ta
còn muốn đi xem Châu Châu”.

Phong Thành Vũ gắt gao
nắm chặt nắm đấm trong tay, một đôi tròng mắt đen đông lạnh thành băng.

Lý Viên bị bỏng so với
Châu Châu không thể nghi ngờ là muốn nghiêm trọng hơn nhiều lắm, kia hai tia
nước trà nóng hôi hổi cả mười phần đều vẩy vào trên người nàng.

Song lúc này nàng chỉ
cảm thấy mình may mắn, nếu là trà này tất cả đều giội đến trên người Châu Châu,
Lý Viên liền rùng mình một cái, trong nháy mắt lửa giận lan tỏa.

Đợi đến khi thuốc mỡ bôi
xong, Lý Viên được Cẩm Tú đỡ run run rẩy rẩy trở lại trong điện, lúc này Châu
Châu đã lại nhắm mắt ngủ thiếp đi, Lý Viên trong lòng đau đớn nhìn khuôn mặt
nhỏ nhắn đầy nước mắt, nàng giơ tay lên chạm vào chung quanh chỗ cánh tay được
bôi thuốc.

“Dung mama, Cẩm Tú” Lý
Viên đột nhiên trầm giọng kêu lên: “Hai người các ngươi trông coi Châu Châu một
tấc cũng không dời cho bổn cung”.

Dung mama cùng Cẩm Tú
tràn đầy lo lắng cùng kêu lên đáp ứng.

Lý Viên thương yêu dịch
góc chăn cho Châu Châu, trên mặt hiện lên một cỗ thần sắc kiên định, nương
tuyệt đối sẽ không để ngươi chịu không cái khổ này.

“Ngươi muốn đi đâu?”
Phong Thành Vũ trầm giọng hỏi.

Lý Viên đang đi tới cửa
thân thể chợt dừng lại, nhưng ngay sau đó lành lạnh nói: “Quý phi nương nương
thân thể khó chịu, nô tỳ tự nhiên phải đi thăm hỏi”.

Dứt lời, cũng không quản
sắc mặt Phong Thành Vũ như thế nào, liền phong trì điện triệt đi ra ngoài.

Lúc này Liễu Thanh Tuyết
đang nằm trên giường ngọc thạch cách bích sương phòng, sắc mặt nàng trắng như
tuyết, hai mắt nhắm nghiền, một bộ dáng như đã bị ngất đi.

Lý Viên ba——— một cái
đẩy cửa phong ra, bên trong mọi người đều hướng về phía nàng nhìn.

“Thần tần muội muội. . .
. . . . .” Hiền phi đang đứng ở bên giường vừa muốn mở miệng nói chuyện.

Lý Viên cước bộ nhanh
chóng chạy vội tới bên giường, cũng không thèm nhìn tới, đi tới một tay túm lấy
tóc Liễu Thanh Tuyết, cứng rắn đem nàng từ trên giường lôi xuống dưới.

Liễu Thanh Tuyết phù phù
một tiếng ngã trên mặt đất, mở hai mắt ra.

Nàng khuôn mặt tàn khốc
nhìn Lý Viên: “Tiện nhân, ngươi dám ——-a!!”

Lý Viên một tay lôi tóc
của nàng, một tay giơ lên, chiếu lên khuôn mặt đáng hận, chính là hung hăng tát
hai cái.

“Ba ba———-” thanh âm
thanh thúy, vang dội ở trong phòng.

Lý Viên tốc độ quá
nhanh, chuyện phát sinh mọi người cũng không lường trước được, đợi các nàng kịp
phản ứng, Liễu Thanh Tuyết đã bị đánnh không biết bao nhiêu cái tát.

“Ngươi thật to gan” Hình
mama tâm thần tê liệt, kêu thảm đánh tới, đem Liễu Thanh Tuyết sớm bị hù dọa
che ở phía sau.

Nàng lớn tiếng chỉ trích
nói: “Thần tần ngươi lại dám động thủ đánh quý phi nương nương, chuyện này ta
chắc chắn báo cáo thái hậu, để. . . . . .”

Lý Viên lúc này chính là
phát ra ngoan kính nhi, nhìn cũng không thèm nhìn con cọp bà này, nàng đưa tay
cầm lên chén trà nhỏ trên bàn trên giường, chiếu vào nét mặt già nua của mụ ném
xuống.

Hình mama nhất thời kêu
lên thảm thiết, máu tuôn ra trên khuôn mặt.

Lý Viên bổ nhào đi về
phía trước, một lần nữa túm Liễu Thanh Tuyêt, nâng cao tay phải, đang muốn hung
hăng đánh lại, lại bị một lực đạo mạnh mẽ dùng lực bắt ép dừng tay.

“Đủ rồi!” thanh âm nam
nhân hỉ nộ khó phân biệt vang lên bên tai.

Lý Viên chỉ thoáng cảm
giác khí lực toàn thân đều biến mất không thấy, nàng buông tay xuống, nước mắt
tí tách tí tách theo gương mặt không ngừng chảy xuống.

Phong Thành Vũ trong
nháy mắt ngơ ngẩn, nhưng ngay sau đó vừa trì hoãn tâm thần, trầm giọng nói:
“Ngươi xem mình một chút giống cái bộ dạng gì, có hay không một chút. . . . .
.”

Hắn còn chưa dứt lời
liền bị Lý Viên nhào người lên ôm chặt lấy, Phong Thành Vũ nhìn bộ dáng nàng
gắt gao chôn ở trong lồng ngực mình khóc không ra tiếng, những lời chỉ trích
kia liền không nói nên lời nữa.

Liễu Thanh Tuyết che
gương mặt của mình không dám tin nhìn hai người bọn hắn.

Ta bị đánh? Ta Liễu
Thanh Tuyết cư nhiên bị tiện nhân này đánh!!!

Nàng tức giận khiến cả
người phát run, trong mắt một mảnh đỏ ngầu, tức giận khiến nàng mất chút lý trí
cuối cùng, nàng nhặt trên đất lên một mảnh đồ sứ mạnh mẽ như mãnh hổ xuống núi,
giơ tay lên định đâm về phía sau lưng Lý Viên.

Lý Viên đang vùi đầu
khóc rống căn bản không biết nguy hiểm sắp tới, may mắn lúc này Phong Thành Vũ
nhìn sang, trong lòng hắn đột nhiên run lên, tròng mắt đen sẵng giọng nhấc chân
lên hướng trên người Liễu Thanh Tuyết đá tới.

Liễu Thanh Tuyết bị chân
này đạp tới, uất ức, sững sờ, một ngụm máu tươi phốc một cái phun ra.

“Biểu ca——–” nàng thống
khổ nằm trên mặt đất, không dám tin nhìn Phong Thành Vũ, biểu ca của nàng, lang
quân của nàng, tại sao có thể như vậy đối với nàng.

Không! Không! Không! Hắn
tuyệt đối không thể như vậy đối với nàng.

“Hoàng thượng bớt giận,
hoàng thượng bớt giận” một bên hiền phi đã sớm nhìn đến há hốc mồm cùng một đám
cung nhân nhất tề quỳ xuống van xin.

Phong Thành Vũ gắt gao
ôm Lý Viên trong ngực, một gương mặt tuấn tú âm trầm.

“Thái hậu nương nương
giá lâm———-”

Phong Thành Vũ ánh mắt
hơi nhìn về phía cửa, trên mặt sắc mặt nhiều lần biến hóa, cuối cùng lại khôi
phục đến diện mục vẻ mặt.

“Ai có thể nói cho ai
gia, đây rốt cuộc là làm sao?” Liễu thái hậu một bước vào bên trong phòng liền
lớn tiếng nói.

“Cô cô. . . . . . . . .
.” Liễu Thanh Tuyết tựa như tìm được một loại cây cỏ cứu mạng cuối cùng liều
mạng kêu lên.

“Thanh Tuyết!” thái hậu
kinh hãi nhìn Liễu Thanh Tuyết bò lổm ngổm trên mặt đất “Ngươi làm sao? Người
đâu! Truyền thái y, mau truyền thái y!!”

“Khụ khụ. . . . Ô ô. . .
.Cô a! Người nên vì Liễu Thanh Tuyết làm chủ a!” Liễu Thanh Tuyết tóc mai tán
loạn, khuôn mặt xanh tím gào khóc nói.

Cháu gái luôn là thiên
chi kiêu nữ làm sao sẽ biến thành cái bộ dáng này, Liễu thái hậu trong lòng
kinh hãi: “Đây rốt cuộc là có chuyện gì xảy ra, đây rốt cuộc là có chuyện gì
xảy ra!!” Nàng toàn thân thẳng run run nói.

Trong phòng mọi người
đều bình thản yên lặng, không ai dám đi lên trả lời.

Liễu thái hậu thấy thế
giận quá, nàng giương mắt gắt gao nhìn thẳng Phong Thành Vũ từng chữ từng chữ
nói: “Hoàng đế, ngươi tới nói cho ai gia biết rốt cuộc là chuyện gì xảy ra!”

“Mẫu hậu, không cần tức
giận như thế” sau một lúc lâu, Phong Thành Vũ mặt không chút thay đổi nói:
“Người đâu! Đem nơi này tất cả đều thu thập sạch sẽ cho trẫm!”

Liễu thái hậu thấy không
để ý lời của mình, lại càng tức giận đến trước mắt biến thành màu đen.

“Thái hậu nương nương a!
Thái hậu nương nương a!. . . . .” Hình mama liều mạng khóc lớn “Người nên vì
nương nương chúng ta làm chủ a! Thần tần nương nương kia trong mắt không có
vương pháp, thế nhưng dám dĩ hạ phạm thượng hành hung quý phi nương nương, thật
sự là tội đáng chém a!”

Thái hậu đã sớm thấy
được mặt mũi giống đầu heo của Liễu Thanh Tuyết, lúc này nghe nói là Lý Viên
làm, lập tức nhảy dựng lên, nàng cả người run rẩy nói: “Phản rồi, phản rồi,
thật là phản rồi!!! Người đâu! Đem cái tiện phụ này. . . . . .”

“Là Liễu Thanh Tuyết làm
bỏng hài tử của ta” Lý Viên lạnh lùng nhìn Liễu Thanh Tuyết bên cạnh Liễu thái
hậu từng chữ từng chữ nói: “Lòng của ngươi sao mà ác như vậy a! Châu Châu của
ta mới có một tháng, ngươi liền cố ý muốn dùng nước sôi làm bỏng nàng, ngươi!
Ngươi! Ngươi cái nữ nhân tâm địa độc ác này!”

Liễu Thanh Tuyết nhìn bộ
dáng muốn ăn thịt người của Lý Viên, không khỏi nghĩ tới nàng vừa mới rồi bạo
hành mình, nàng không tự chủ hướng thái hậu bên cạnh né tránh, nhưng ngay sau
đó vẻ mặt lã chã khóc lóc kể lể: “Ta không có, ta không có, ta chỉ trùng hợp té
xỉu mà thôi, ta thật không có muốn hại Minh Châu công chúa”.

Sau khi nói xong nàng vẻ
mặt tuyệt vọng nhìn Phong Thành Vũ: “Hoàng thượng, xin người tin tưởng Tuyết
Nhi, ta biết cũng là ta không tốt, nếu như không phải là ta kéo thân thể bệnh
yếu này đi tham gia yến tiệc đầy tháng của công chúa, cũng sẽ không xảy ra
chuyện này, cũng là nô tỳ không tốt, nô tỳ có tội”.

Liễu Viên trừng mắt nhìn
vẻ mặt trắng nhợt cảu Liễu Thanh Tuyết, không khỏi gắt gao cắn đôi môi, chuyện
cho tới bây giờ nữ nhân ác tâm này còn muốn giả dạng.

Đối với thái hậu mà nói
ai đúng ai sai căn bản không quan trọng, quan trọng là… Mặt của nàng, thể diện
Liễu gia của nàng hung hăng bị đánh.

Trong mắt nàng hàn mang
nổi lên, kẻ này chưa bị diệt trừ hà bó thể làm cho trong lòng nàng bình khí.

“Thần tần muội muội
chẳng qua là quá mức lo lắng cho Minh Châu công chúa mà thôi!” Hiền phi đứng ở
một bên đột nhiên mở miệng nói: “Cho nên mới nhất thời vọng động làm ra chuyện
sai lầm a! Này mọi chuyện cũng là quá đúng dịp, quý phi nương nương luôn là
lòng dạ rộng lượng, chắc chắn sẽ lượng giải Thần tần muội muội một mảnh tình
thương nữ nhi”.

“Làm ra vẻ người hòa
giải!” Liễu Thanh Tuyết ở trong lòng khẽ hừ, chẳng lẽ bổn cung hôm nay nhận cái
tát khổ sở này uổng phí rồi!

Nàng che mình xanh tím
trước gò má, trong mắt hiện lên vẻ oán độc, đang chuẩn bị lần nữa nhẹ nhàng
khóc lóc kể lể một phen. Lại nghe giọng Phong Thành Vũ đạm mạc nói: “Hôm nay là
ngày hỉ của Minh Châu, trẫm không hy vọng có chuyện gì nữa phát sinh, chuyện
này hai người các ngươi đều có sai lầm, trẫm liền phạt hai người các ngươi lấy
bế môn tư qua ba tháng làm trừng phạt”.

Phong Thành Vũ nói lời
này rõ ràng là thiên vị Lý Viên, Liễu Thanh Tuyết lửa giận dâng trào, cũng đang
nhìn thấy hắn nhìn sang ánh mắt hung hắng sắc bén, run rẩy cúi đầu không dám
nói gì nữa.

Nàng không dám nói, thế
nhưng có người muốn thay nàng ra mặt, chỉ nghe thái hậu âm thanh bén nhọn nói:
“Hoàng thượng lần này phán không khỏi bất công, chuyện nàng chỉ là một Thần tần
mà dám động thủ đánh quý phi thì ai gia nhất định không thể nhẹ nhàng như vậy
bỏ qua”.

Phong Thành Vũ nhìn Liễu
thái hậu lửa giận ngút trời, thản nhiên nói: “Liễu quý phi mới vừa muốn dùng
hung khí đâm bị thương Thần tần”.

Thái hậu sửng sốt, Liễu
Thanh Tuyết khuôn mặt trắng bệch.

Không khí khác thường
trầm mặc ở nơi này diễn ra một lúc, thái hậu nhìn Phong Thành Vũ kiêu ngạo đứng
thẳng, lại nhìn Lý Viên giống như bảo bối được hắn ôm trong ngực, lồng ngực
không ngừng phập phồng, nhưng cũng biết hoàng thượng hôm nay là quyết tâm muốn
giữ được tiểu tiện nhân này!

“Hừ. . . . . .” Sau một
lúc lâu, thái hậu lạnh lùng nói: “Tuy là như thế, nhưng dù sao cũng là Thần tần
động tay trước, phải làm cho nàng quỳ xuống dập đầu nhận sai trước Thanh Tuyết!

Chương 36: Dưỡng thương

Thái hậu tiếng nói vừa
dứt, trong phòng không khí chợt ngưng tụ, ánh mắt tất cả mọi người đều hướng về
phía Lý Viên, quỳ hay là không quỳ?

Ta quỳ con mẹ ngươi a!
Lý Viên ở trong lòng hung hăng mắng, bắt ta đối với ác nữ nhân này quỳ xuống
nhận sai sao? Nằm mơ đi!

“Ân?” Thái hậu hai mắt
híp lại, giọng nói nguy hiểm: “Chẳng lẽ liền mệnh lệnh của ai gia cũng muốn cãi
lời?”

Lý Viên trong lòng vốn
đã là bực bội, lại nghe thấy ngôn ngữ tràn đầy bức bách, trừng mắt, suýt chút
nữa nói ra “thà chết chứ không chịu khuất phục”.

Nhưng cũng tại lúc này,
người nam nhân đang ôm nàng, tay bên hông hung hăng bấm một cái.

Lý Viên đau nhói, nước
mắt lưng tròng hướng về phía trước nhìn lại.

Chỉ thấy trên mặt Phong
Thành Vũ vẫn là một mảnh nét mặt không chút thay đổi như cũ, ở góc độ của Lý
Viên lại có thể nhìn thấy hắn nhẹ nhàng nháy lông mày.

Trong lúc chớp mắt một
cái, ý niệm trong đầu chợt nổi lên.

 

Chỉ thấy thân thể suy
yếu của nàng bắt đầu lay động, thanh âm vô cùng suy yếu nói: “Hoàng thượng, nô
tỳ đau quá. . . . .” Lời nói chưa dứt, ánh mắt liền nhắm lại hai chân mềm nhũn,
dựa theo thân thể Phong Thành Vũ liền trượt xuống.

Dựa vào. . . . .Ngươi có
thể ngất, tỷ tỷ cũng sẽ ngất.

“Thần tần” Phong Thành
Vũ một tay ôm lấy Lý Viên hướng về phía thái hậu sắc mặt tím lại, chậm rãi từ
từ nói: “Thần tần sau lưng có thương tích, chuyện hôm nay liền như vậy kết thúc
đi! Người đâu——truyền thái y”.
Lý Viên hai mắt nhắm thật chặt núp trong ngực Phong Thành Vũ, bọn họ cơ hồ vừa
mới đi ra ngoài, trong phòng liền truyền đến một trận tiếng quăng đồ bùm bụp.

Trong lòng nàng thầm
vui: tức chết ngươi cái lão bà xấu.

Phong Thành Vũ trực tiếp
đem Lý Viên ôm trở về Lang Huyên các, vừa mới đem nàng đặt trên giường, một
cánh tay dùng sức véo lên khuôn mặt nhỏ bé của nàng.

Hung dữ nói: “Giỏi a! Tự
cho là có bản lĩnh đúng không, hử?”

Lý Viên bị ủy khuất,
nàng lẩm bẩm nói: “Châu Châu chút nữa bị hủy khuôn mặt, ta đây làm mẫu thân tự
nhiên phải vì báo thù cho con” nói tới chỗ này không khỏi giống như oán giận
nhìn Phong Thành Vũ “Ai bảo phụ thân nàng không chịu thay nàng ra mặt chứ.”

Nếu như cha vợ ngươi có
ở đây, Lý Viên nghĩ: sớm một gậy thay phiên đi tới, óc cũng có thể rơi ra đầy
đất.

Phong Thành Vũ nhìn bộ
dạng nàng “Du diêm bất tiến, chết cũng không hối cải”, sắc mặt không khỏi trở
nên âm trầm.

“Ngươi————-”

“Châu Châu đâu?” Lý Viên
không đợi hắn nói xong, lập tức lo lắng hỏi.

Phong Thành Vũ nhìn vẻ
mặt nàng trắng bệch, bộ dáng bối rối, nhớ lại chuyện hôm nay, cuối cùng là để
cho hai mẹ con nàng chịu tổn hại.

“Yên tĩnh chút đi” hắn
một tay lại muốn ấn Lý Viên nằm xuống, cau mày nói: “Châu Châu còn đang ngủ,
bên cạnh có Dung ma ma cùng Cẩm Tú coi chừng giùm”.

Lý Viên vừa nghe thấy
hơi yên lòng, nàng vô lực nằm lỳ ở trên giường, lúc này mới cảm giác được phía
sau lưng đau rát.

“Đau————–” nàng đau buốt
rên hừ hừ.

“Sao vậy?”

“Phía sau lưng nô tỳ đau
quá.” Khuôn mặt Lý Viên nhỏ nhắn một mảnh vặn vẹo nói, cảm giác vết bỏng kia
làm cho người ta khó có thể chịu đựng.

Phong Thành Vũ biết sau
lưng nàng có thương tích, nghe vậy trong lòng liền sinh ra một cỗ nôn nóng, hắn
giương tay ra cởi xiêm y của Lý Viên.

Lý Viên sau lưng đều
quấn lên một tầng băng thuốc, song bởi vì nàng vừa mới dùng sức quá mạnh nên
làm cho vết thương bị rách ra có chút máu.

“Trẫm gọi người đổi
thuốc cho ngươi”

“Hoàng thượng đổi thuốc
cho thần thiếp đi!” Lý Viên đột nhiên xoay người nói với Phong Thành Vũ.

Áy náy ư?

Đau lòng ư?

Có phải hiện tại đặc
biệt nghĩ là nên đem thân thể vết thương chồng chất, đáng thương nhu nhược của
ta mà hảo hảo ôm vào trong ngực mềm giọng nhẹ lời một phen? Đúng không?

Lý Viên nhu tình như
nước nhìn Phong Thành Vũ, biểu hiện trên mặt càng thêm thống khổ.

“Xuân Hoa” Phong Thành
Vũ kêu lớn “Đi vào, giúp chủ tử của ngươi bôi thuốc.”

囧~~~~~ Lý Viên đem mặt chôn dưới gối, nghĩ thầm: ta quả nhiên không có bản năng
khiến cho nam nhân thương hương tiếc ngọc sao?

Hôm nay phát sinh nhiều
chuyện, thật sự là làm cho tinh thần của nàng mệt nhọc không dứt, bất tri bất
giác trong lúc đổi thuốc liền ngủ thiếp đi.

Khi nàng tỉnh lại lần
nữa đã là là sáng sớm ngày thứ hai.

“Châu Châu” Lý Viên ánh
mắt chưa mở to, miệng liền nói trước.

Cẩm Tú cước bộ vội vã đi
tới, vén lên màn trướng, luôn miệng nói: “Chủ tử, ngài tỉnh?”

Lý Viên được nàng nửa đỡ
ngồi dậy hỏi: “Châu Châu thế nào?”

“Công chúa không có
chuyện gì!” Cẩm Tú nói gấp “Nàng vừa mới ăn sữa xong, nô tỳ hiện tại sẽ đưa
công chúa điện hạ ôm tới”.

Lý Viên ôm thân thể nhỏ
bé nhiều thịt của Châu Châu, tỉ mỉ nhìn nàng.

“Thái y nói công chúa bị
thương chỉ cần trong một tháng sẽ khôi phục hoàn toàn, chúng ta còn có bách hoa
tán hoàng thượng đưa tới để bôi ở vết thương của công chúa, nhất định sẽ không
lưu lại vết sẹo nào”.

Lý Viên nhìn cánh tay
trắng trẻo của Châu Châu bị bao thuốc thật dầy, trong lòng không khỏi nổi lên
đau lòng.

“Ngươi vật nhỏ này không
hiểu chuyện” nàng nhẹ nhàng nhéo đầu mũi nhỏ kiều kiều của nữ nhi, liền nhận
được một tiếng cười của tiểu nữ nhi chưa có răng.

“Sau này a! Còn không
biết vì ngươi mà phí bao nhiêu tâm đây.”

Lý Viên trêu chọc Châu
Châu trong chốc lát, nhìn bộ dáng tinh thần của bé tựa hồ một chút cũng không
bị ảnh hưởng mới hoàn toàn yên lòng.

“Liễu quý phi này thật
không phải cái thứ gì tốt đẹp.” Đợi Châu Châu bị ôm đi xuống, Cẩm Tú lập tức
chửi ầm lên, nàng nghĩ tới bữa tiệc đầy tháng hôm qua liền kinh hồn cả người
run rẩy “May mắn chủ tử người bảo vệ công chúa điện hạ, bằng không…..” nói tới chỗ
này nàng liền lả chả rớt nước mắt.

Lý Viên cũng lớn tiếng
thở dài, nếu không phải khi đó như quỷ thần xui khiến nàng cảm thấy bộ dạng
Liễu Thanh Tuyết có cái gì đó không đúng, đi lên ôm lấy Châu Châu trước, hậu
quả kia……

Cẩm Tú hận quá mắng ước
chừng nửa khắc đồng hồ mới dừng miệng lại, đột nhiên nhớ lại một việc, vội hỏi:
“Người thật đã……” nàng giơ tay ba ba tát trên không trung hai cái.

Lý Viên dùng sức gật
đầu, nói: “Ta lúc ấy cũng là tức giận cho nên mới động thủ”.

Cẩm Tú trong lòng vừa
cảm thấy chủ tử thật là hảo vừa vô cùng lo lắng hỏi: “Vậy hoàng thượng?”

Lý Viên chậm rãi vươn ra
ba ngón tay, vẻ mặt khổ sở nói: “Ba tháng”.

Cẩm Tú vừa nghe xong vỗ
vỗ ngực nói: “Hoàng thượng đây là nghiêng về phía chủ tử đấy”.

Lý Viên bĩu môi nhàn
nhạt ừ một tiếng.

Thật ra thì trong lòng
nàng cũng rõ ràng đơn giản chính là mình ỷ vào Phong Thành Vũ đối với mẹ con
các nàng sủng ái cùng thiên vị.

“Ba tháng thoáng một cái
cũng sẽ qua, chủ tử hay là trước tiên đem thương thế dưỡng cho tốt rồi hãy
nói”.

Lý Viên gật đầu, gần đây
nàng thật sự là ở trên đầu ngọn gió, hay là tránh một chút cho thỏa đáng.

Như thế, Lang Huyên các
lại khôi phục trạng thái đóng chặt môn hộ, Lý Viên mỗi ngày cũng là an tâm tĩnh
dưỡng cùng vui đùa với nữ nhi.

Nàng tuy bị cấm chân
không thể ra khỏi cửa, nhưng Phong Thành Vũ có thể tự mình tới a. Từ lúc Lý
Viên sinh Châu Châu, hắn là mỗi ngày đều tới, gió mặc gió, mưa mặc mưa. Vì vậy,
Lý Viên bị cấm túc không khiến nàng đạm nhạt hơn trong ánh mắt người khác,
ngược lại uy danh mỗi ngày càng thêm lớn, mơ hồ lại càng không ngừng tỏ vẻ
chuyên sủng.

Một buổi chiều ngày kia,
Lý Viên ngiêng người dựa trên gối bông màu đỏ tươi thêu kim phúc song toàn, tay
trái chống đỡ cằm, hứng thú nhìn sự trưởng thành của nữ nhi.

Tính toán lại thì Châu
Châu hôm nay cũng đã ba tháng, mấy ngày này nàng tựa hồ đối với sự vặn vẹo của
tiểu thân thể cảm thấy đặc biệt hăng say, ngươi chỉ cần một tay đặt nàng xuống
dưới, nàng lập tức quay tới xoay đi trong nửa khắc cũng không  ngồi yên
ổn.

“Châu Châu, nhìn bên
này” Lý Viên khiêu khích, cầm lên một chiếc trống bỏi không ngừng lắc lắc.

Tiếng gọi ôn nhu của mẫu
thân đại nhân cùng trống bỏi phát ra âm thanh thùng thùng, thoáng cái liền hấp
dẫn toàn bộ lực chú ý của Châu Châu, chỉ thấy mắt to nháy mắt cũng không nháy
nhìn Lý Viên.

Lý Viên ở bên trái Châu
Châu không ngừng phe phẩy trống nhỏ, nhưng lại không có cho nàng.

Châu Châu nóng nảy, tiểu
thân thể của nàng động càng lúc càng lợi hại, bắp chân cũng bắt đầu đạp một
cái.

“Dùng sức, Châu Châu
dùng sức một chút a. Lật qua, đem thân thể trở mình tới đây thì liền có trống
nhỏ a.”

Châu Châu tiểu thân thể
bắt đầu dùng sức hướng tới chỗ Lý Viên, ê a ê a kêu to, nhưng y thân thể nhỏ
quá mập, thật lâu làm sao cũng lật không được.

Châu Châu công chúa điện
hạ không làm được rồi, cái miệng nhỏ nhắn của nàng lại mở ra anh anh khóc lên.

“Chủ tử!” Cẩm Tú một bên
trông giữ, vội vã đau lòng nói: “Công chúa điện hạ còn nhỏ mà. Người đừng trêu
chọc nàng.”

Lý Viên khoát tay ngăn
trở Cẩm Tú nhích tới gần, nàng nhìn Châu Châu nói: “Mặc kệ nàng, để cho nàng
khóc”.

Nàng hạ tâm sắt đá nghĩ
đến: Châu Châu a! Nương làm như vậy cũng là vì để từ nhỏ liền dưỡng thành phẩm
đức bền bỉ không sợ khó khăn cho con a, đây đều là vì tốt cho con.

Cho nên. . . . . Đến đây
đi! Tiếp tục lật nào! Vượt qua điều này thành công đang ở trước mắt a.

Đáng tiếc Châu Châu một
chút cũng không hiểu dụng tâm lương khổ của mẫu thân đại nhân, ngược lại thanh
âm càng khóc càng lớn, chính là chiều hướng ngươi nếu là không cho ta, ta liền
khóc chết thôi.

“Hắc ~~ ngươi đứa trẻ hư
hỏng này.” Lý Viên trừng mắt, vừa muốn bắt đầu hảo hảo giáo dục một phen, thì
một giọng nam nhân lại đột nhiên vang lên.

“Châu Châu tại sao lại
khóc?” Phong Thành Vũ vén rèm thạch thanh mai vàng báo hỉ lên, cước bộ từ từ
tiêu sái đi vào.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+