Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Thứ Nữ Sủng Phi – Chương 63-64 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 63: Nghe tin bất
ngờ

“Người đâu————” Lý Viên
khóe miệng chậm rãi cong lên, ở dưới con mắt nhìn trừng trừng của mọi người, ôn
nhu nói: “Truyền thái y”.

Thần quý phi nương nương
triệu kiến, thái y tất nhiên trong chốc lát không dám trễ nãi vội vả chạy tới,
hắn vừa vào nhà nhìn thấy cả phòng tần phi, không khỏi sửng sốt trong lòng liền
có dự cảm xấu.

“Vi thần tham kiến quý
phi nương nương, quý phi nương nương thiên tuế thiên tuế thiên thiên tuế”.
Vương thái y quỳ xuống đất dập đầu lạy nói.

Lý Viên gật đầu nói:
“Thái y mời đứng lên”.

Đợi sau khi đứng dậy, Lý
Viên thản nhiên nói: “Lý Tu nghi thân thể dường như khó chịu, xin mời thái y
thay nàng chẩn mạch!”

Vương thái y này nhiều
năm làm ngự y vừa nhìn tình huống ở trong lòng liền có chút ít suy đoán, ngầm
thở dài, hắn cung kính nói: “Dạ”.

Cho nên tần phi cả điện
đều nín thở tĩnh khí soi mói nhìn, Vương thái y đem tay đặt lên cổ tay của Lý
Phương.

 

Ước chừng nửa khắc đồng
hồ, Vương thái y thu tay lại bước đến trước người Lý Viên, cẩn cẩn thận thận nhìn
một chút thần sắc của nàng, Lý Viên nhìn hắn như vậy trong lòng liền đoán được
tám, chín phần kết quả, nàng thật sâu hít vào một hơi, nói: “Thái y cứ nói đừng
ngại”.

“Hồi nương nương” Vương
thái y khom người nói: “Theo như mạch tượng, Tu nghi nương nương thân thể đã có
thai hai tháng”.

Một tiếng ầm vang lên,
Lý Viên ở trong nháy mắt có một loại cảm giác thiên toàn địa chuyển.

Mà Lý Phương ngồi trên
tú đôn, thì đôi mắt lại bắn ra ánh lửa, chỉ thấy nàng gắt gao nhìn sắc mặt tái
nhợt kia, trong bụng là không ngăn được một trận khoái ý.

Hãy chờ xem! Hãy chờ
xem! Một ngày nào đó hết thảy của ngươi cũng sẽ bị ta đoạt lại.

Lý Viên nhìn vẻ mặt cao
ngạo, hướng nàng thị uy dường như đang vuốt ve bụng của Lý Phương lại chỉ cảm
thấy buồn cười vô cùng.

Lệ phi đứng ở bên cạnh
Lý Phương đem vẻ mặt hai tỷ muội này thu hết vào mắt, chỉ nhìn nàng vung khăn
gấm trong tay ra vẻ nũng nịu hô: “Ai u. . . . . Lý muội muội mang thai long
duệ, đây cũng là thiên đại hảo sự a! Nương nương cùng Lý muội muội lại là thân
tỷ muội, cái này thật đúng là một đoạn giai thoại trong hậu cung a!”

“Lệ phi——–Bổn cung hiện
tại không muốn nghe ngươi nói chuyện, lập tức ngậm miệng lại cho bổn cung”.

Lý Viên ánh mắt hung
hăng trừng Lệ phi có vẻ đột nhiên cứng ngắc trên mặt.

Thần quý phi nương nương
quát lớn tiếng, khiến cho cả Cam Tuyền cung yên tĩnh không tiếng động.

Lý Viên biết mình hiện
tại hẳn là phải ra vẻ rộng lượng hiền hòa trước mặt mọi người.

Nhưng là nàng làm không
được.

Lệ phi trong mắt đột
nhiên tóe ra vẻ ghen ghét, đang nghĩ há mồm nói mấy câu, thì một tiếng “Hoàng
thượng giá lâm————” lại làm cho nàng, trong nháy mắt nhẹ nhàng quỳ xuống.

“Nô tỳ tham kiến hoàng
thượng, ngô hoàng vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế”. Cả điện này ngoại trừ Lý Viên
tất cả đều cúi đầu lạy nói.

Phong Thành Vũ một đôi mắt
đen quét qua mọi người, trực tiếp quay đầu nhìn vào vẻ mặt quật cường của Lý
Viên.

Hắn hoàn hồn một chút,
giơ tay lên, thản nhiên nói: “Tất cả đứng lên đi!”

Đợi mọi người đứng dậy
xong, Phong Thành Vũ lông mày vừa nhíu, nhìn Lệ phi còn quỳ trên mặt đất, không
vui nói: “Lệ phi vì sao còn quỳ trên mặt đất?”

Chỉ thấy Lệ phi ngẩng
đầu lên, một khuôn mặt diễm lệ tinh xảo như điêu khắc, lộ ra cỗ thần sắc cực kỳ
ủy khuất: “Nô tỳ lắm mồm nói lời không nên nói, chọc giận quý phi nương nương
thật là không dám đứng dậy”.

Phong Thành Vũ liếc nhìn
vẻ mặt Lý Viên vẫn không chút thay đổi, xoay đầu lại hướng nhìn nàng thản nhiên
nói: “Nếu là như thế, vậy thì quỳ đi!”

Lệ phi ngẩng đầu lên
không thể tin nhìn Phong Thành Vũ.

Mà Phong Thành Vũ cũng
không nhìn nàng một cái, ngược lại sải bước tiêu sái đến bên cạnh Lý Viên, cúi
người ở bên tai nàng nói nhỏ.

Chúng tần phi trơ mắt
nhìn hoàng thượng như thế nào hỏi cũng không hỏi liền thiên vị quý phi nương
nương, trong khoảng thời gian ngắn trong lòng vừa dâng lên chút hả hê liền thu
liễm lại không ít.

Tin tưởng hắn? Lý Viên
ánh mắt nhìn Lý Phương ở phía dưới đang khó nén vẻ hưng phấn.

Nàng ở trong lòng lạnh
lùng hừ một tiếng, tin tưởng hài tử trong bụng Lý Phương không phải của hắn
sao?

Lý Viên khẽ lui về sau
một bước, cúi người nói: “Nô tỳ chúc mừng hoàng thượng, Vương thái y bắt mạch,
Lý Tu nghi xác định là đã mang thai”.

Phong Thành Vũ nghe vậy,
một đôi mày kiếm trong giây lát vén cao lên, hắn gắt gao nhìn thẳng Lý Phương
phía dưới, trong thanh âm tràn đầy âm khí hỏi: “Thái y, nói là sự thật?”

Thái y nghe vậy, trong
lòng kêu to không tốt, hắn phù phù một tiếng quỳ trên mặt đất, run rẩy nói:
“Hồi bẩm hoàng thượng. . . . . Tu nghi nương nương đúng là đã có thai hơn hai
tháng”.

“Hoàng thượng” bên này
thái y vừa dứt lời, bên kia Lý Phương liền tiến đền mấy bước nhu hòa nói: “Nô
tỳ có thể vì hoàng thượng dưỡng dục long tử, quả thật——-”

“Ba————-” lời nàng còn
chưa dứt, Phong Thành Vũ một tay ném rơi chén trà nhỏ trên cái bàn bên cạnh,
thanh âm đồ sứ vỡ vụn chói tai làm cho chúng tần phi cả phòng đều run rẩy nín
bặt.

Lý Phương sắc mặt lại
càng trắng bệch, trong lòng nàng vốn có quỷ, lại bị cái này làm cho sợ đến hồn
phi phách tán, chỉ thấy nàng phù phù một tiếng quỳ rạp xuống đất, trên mặt hiện
ra vẻ bi thương, nói: “Hoàng thượng, nô tỳ thật là mang thai long tử a. . . . .
Chính là ngày mười hai tháng ba đó, hoàng thượng ở Hương Vu điện, lúc thay y
phục đã lâm hạnh nô tỳ a!”

Nàng hôm nay sở dĩ muốn
ở nơi này trước mắt bao người nói ra tin tức kia, trừ muốn hung hăng dẫm đạp
con tiện nhân Lý Viên kia, nguyên nhân trọng yếu chính là——-Đại Chu triều đã
quy định tần phi thị tẩm là phải được ghi chép lại.

Nếu không cho dù có con
cũng là danh bất chính ngôn bất thuận.

Phong Thành Vũ nghe nàng
mở miệng một tiếng Hương Vu điện, mở miệng một tiếng hài tử, trên mặt vốn là vẻ
cuồng nộ lại bỗng trở nên biến đổi.

Lý Viên một bên thấy rõ,
trong lòng lại càng đau không chịu nổi. Nàng cười mình ngu ngốc, cười mình quả
nhiên bị mấy năm hắn sủng ái làm ra thói quen, thế nhưng bắt đầu kỳ vọng hắn có
thể toàn tâm toàn ý với mình, một dòng nước mắt ấm áp làm sao cũng không ngăn
được từ khóe mắt chảy xuống làm cho nàng trong nháy mắt có loại cảm giác mất
hết can đảm.

Phong Thành Vũ khẽ
nghiêng người, nhìn thấy bộ dáng của nàng đột nhiên sửng sốt, hắn nhíu nhíu may
xoay người về phía Lý Phương đang quỳ dưới đất thần sắc khó lường nói: “Lý Tu
nghi nếu mang thai hoàng tự cũng là có công, ngay hôm nay liền phong làm Phương
tần đi!”

 

Phong Thành Vũ lời nói
vừa dứt, trong Cam Tuyền cung chúng tần phi không khỏi nhất tề sửng sốt, hoàng
thượng một khắc trước còn bộ dạng tức giận bừng bừng, làm sao trong thời gian
ngắn lại tấn phân vị cho nàng đây!

“Nô tỳ tạ chủ long ân!”
Lý Phương lúc này mặt cũng không liếc, nàng cả người run rẩy khó nén hưng phấn
dập đầu lạy tạ.

Nhiều năm như vậy, rốt
cục nàng đã đợi được đến ngày hôm nay rồi!

Chúng tần phi bất kể
nghĩ trong lòng như thế nào thì ngoài mặt đều là một vẻ mặt vui mừng, các nàng
nhất tề chúc mừng: “Chúc mừng hoàng thượng có thêm long tự”.

Song nam nhân kia vốn
nên cao hứng nhất trên mặt lại không thấy nửa điểm hỉ khí, hắn không nhịn được
nói: “Được rồi, trở về hảo hảo dưỡng đi! Các ngươi tất cả cũng đi xuống đi!”

Chúng tần phi trong lòng
đều khó hiểu cúi người đáp ứng, mỗi người trước khi rời đi đều có thâm ý nhìn
Lý Viên một cái.

Nói vậy vị độc sủng lục
cung Thần quý phi nương nương này, hiện nay trong lòng nhất định là cực kỳ đặc
sắc.

Đợi sau khi mọi người
lui ra, trên đại điện lúc này cũng chỉ còn Phong Thành Vũ cùng Lý Viên hai
người.

Lý Viên không nghĩ lúc
này đối mặt với hắn, cho dù là trong lòng từng lần một nói với mình hắn là
hoàng thượng, hắn muốn cùng người đàn bà kia lên giường muốn cho nữ nhân nào
mang thai cũng là chuyện thiên kinh địa nghĩa.

Dù đã hết lần này đến
lần khác tự nói với mình như vậy, nhưng lại không thể làm cho lòng nàng có một
tia an ủi như cũ.

Nếu như ngươi không đối
với ta tốt, ta liền sẽ không sinh ra ý nghĩ xằng bậy không nên có.

Nếu như ngươi không đối
với ta đặc biệt, ta liền sẽ không cho mình thật đặc biệt.

“Thần, thần thiếp. . .
.  Đột nhiên cảm thấy có chút nhức đầu. . . . .” Lý Viên sắc mặt trắng
bệch cúi đầu xuống, bối rối luống cuống nói: “Thần thiếp cáo lui” nói xong,
cũng không xem sắc mặt của Phong Thành Vũ, giống như một con thỏ bị kinh sợ
thật lớn, hướng bên trong điện chạy đi.

Phong Thành Vũ nhìn bóng
lưng nàng không có chút nào hình tượng của một quý phi, vốn là sắc mặt cực kỳ
không tốt lúc trước lại khẽ lộ ra chút nụ cười, hắn lắc đầu chậm rãi đi theo.

Lý Viên ngã ở trên mặt
giường gỗ tử đàn khắc hoa, đem đầu của mình chôn thật sâu ở gối thêu, chỉ chốc
lát sau đã nghe thấy từng đợt tiếng khóc nức nở từ bên trong truyền ra.

Phong Thành Vũ nhíu mày,
cất bước liền đi tới bên giường.

Cảm giác được hơi thở
hắn nhích lại gần, âm thanh khóc dưới gối đột nhiên dừng lại.

Phong Thành Vũ vươn một
ngón tay thon dài chọc vào lưng áo Lý Viên nói: “Làm sao lại ngừng? Khóc tiếp
đi a!”

Đây là một nam nhân xấu
tới cỡ nào a!

Lý Viên trong lòng vốn
đang tức, nghe vậy lại càng giận dữ, ương ngạnh trừng mắt lớn tiếng nói: “Thần
thiếp không có khóc, không có khóc”.

Phong Thành Vũ nhíu mày,
hừ lạnh một tiếng nói: “Ừ! Ngươi không có khóc, ngươi chính là đang cười đấy!”

“Nô tỳ chính là đang
cười!” Lý Viên ánh măt đỏ rực trừng trừng, khuôn mặt giễu cợt nói: “Hoàng
thượng mừng vì có long tử chính là chuyện đại hỉ sự a! Nếu là chuyện vui, thần
thiếp tự nhiên là phải cười”.

Lý Viên tiến cung nhiều
năm như vậy Phong Thành Vũ chưa từng thấy qua nàng có thái độ chanh chua như
thế, trong khoảng thời gian ngắn cũng có chút ít sửng sốt, nhớ lại nàng tại sao
lại có phản ứng này, trong lòng không những không giận mà ngược lại còn có chút
thoải mái.

Lý Viên nhìn khuôn mặt
kinh ngạc của Phong Thành Vũ, không khỏi lại càng đau xót trong lòng, nàng thật
ghét mình bây giờ, sắc mặt tràn đầy ghen ghét nhất định là rất xấu xí.

Nhưng là nàng không thể
khống chế được mình a!

Đối mặt với sự “Phản
bội” đột nhiên của hắn cùng phát hiện mình bắt đầu “xấu xa”, làm cho Lý Viên
khó có thê nhẫn nại khóc rống thất thanh.

Trên khuôn mặt anh tuấn
của Phong Thành Vũ khẽ xuất hiện thần sắc bối rối, hắn vội vàng đem Lý Viên
khóc thương tâm ôm vào trong ngực.

Cho dù nàng liều mạng
giãy dụa, cũng không buông tay.

“Được rồi!” Phong Thành
Vũ ở bên tai nàng nhẹ nhàng nói: “Đứa bé kia không phải của trẫm!

 

Chương 64: Là ai?

Lý Viên sau khi nghe
xong lời của Phong Thành Vũ phản ứng đầu tiên chính là——-không thể nào.

Chỉ thấy nàng giơ lên
khuôn mặt mèo hoa nhỏ nhắn, lắc lắc đầu lắp ba lắp bắp hỏi: “Hoàng thượng ý là
nhị tỷ có gian, gian phu?”

Phong Thành Vũ nghe vậy
sắc mặt thoáng cái biến thành âm trầm, bất kể nữ nhân này hắn có thích hay
không, có thèm để ý hay không, nhưng trên đầu nàng cũng có năm chữ là “nữ nhân
của hoàng đế”. Cứ như vậy mà bị đội nón xanh, hắn lạnh lùng nhếch khóe
miệng——nếu không phải là nàng còn có chỗ dùng——–.

Lý Viên nhìn sắc mặt hắn
giống như gió bão lạnh băng của vùng địa cực, không khỏi trong bụng cả kinh,
khó có thể tin hài tử trong bụng Lý Phương thật không phải là của hắn.

Nhưng cũng không thể nào
a! Đối với hậu cung phi tần dưới tường đỏ ngói vàng này, trừ thái giám ra thì
không thể nhìn thấy nam nhân nào, lại càng không nói đến vụng trộm và vân vân
những thứ khác.

Cung nữ, thái giám, nội
thị, mama. . . . . . . Bao nhiêu ánh mắt đang ngó chừng a! Ngươi nghĩ muốn vụng
trộm? Chỉ sợ còn không thấy nam nhân trước mặt, trước hết đã bị ban cho một dải
lụa trắng.

Nhìn bộ dáng bức bách
này của hắn———- Lý Viên cắn cắn môi dưới, cẩn cẩn thận thận hỏi: “Hài tử nếu
không phải là của hoàng thượng thì là của ai?”

Dù sao cũng phải có nam
nhân làm chuyện này thì Lý Phương mới có thể mang thai a!

Lý Viên nhìn khuôn mặt
âm trầm dáng vẻ không muốn nhiều lời kia, trong bụng mặc dù phiền não, nhưng
vẫn thở phào nhẹ nhõm. Nói thật, nếu hài tử trong bụng Lý Phương thật là của
hắn, nàng quả là không biết phải đối mặt với hắn như thế nào!

Phong Thành Vũ từ trong
tay áo màu vàng sáng móc ra một khăn gấm lau nước mắt trên mặt Lý Viên, tức
giận nói: “Lòng còn hẹp hơn cả lỗ kim”.

 

Lúc này Lý Viên trong
lòng còn hoảng sợ! Nghe vậy liền hờn dỗi trừng mắt liếc hắn một cái, rẩm rì
nói: “Lòng dạ hẹp, đó cũng là do hoàng thượng tạo thành thói quen”.

Nàng lại một lần nằm
xuống trong ngực Phong Thành Vũ, cảm thụ được nhiệt độ cực nóng của hắn, bỗng
nhiên lẳng lặng nói: “Hoàng thượng, người có thể vẫn đối tốt với thần thiếp như
vậy không?”

Phong Thành Vũ khóe
miệng nhảy lên: “Ngươi cũng biết trẫm đối tốt với ngươi a!”

Lý Viên bất mãn ở trong
ngực hắn cọ xát lên xuống.

“Trẫm đã nói” Phong
Thành Vũ vỗ nhẹ phía sau lưng nàng: “Chỉ cần ngươi không thay đổi, trẫm liền
vĩnh viễn sẽ che chở cho ngươi”.

Sau một lúc lâu, Lý Viên
nhẹ nhàng đáp một tiếng.

Chuyện Lý Phương thân
mang long duệ bất quá trong chốc lát truyền khắp cả hậu cung, nàng lại được
Phong Thành Vũ phong một hơi từ Tu nghi tăng lên đến Tần vị, người người đều
nói: “Lý Tu nghi, nga! Không! Là Phương tần sợ là muốn trở thành Thần quý phi
thứ hai rồi!”

Trong Phương Phỉ các.

Lý Phương khuôn mặt đắc
ý vuốt ve bụng mình, nơi này đang nuôi dưỡng hài tử của bệ hạ, cũng là toàn bộ
hi vọng tương lai của nàng.

“Chúc mừng nương nương,
chúc mừng nương nương” đại nha đầu Oanh Ca vẻ mặt tươi cười bưng lên cho Lý
Phương chén trà nóng.

Lý Phương nhận lấy chén
trà nhỏ, lông mày phấn chấn trợn mắt nhìn nàng một cái, nhưng cười nói: “Hôm
nay coi như ngươi cơ trí!”

Oanh Ca cười nói: “Là kế
sách của nương nương tốt, tại trước mặt hoàng thượng và chúng tần phi, đem
chuyện mang thai hoàng tử nói thẳng ra, cái này a. . . . . Ai cũng không thể
nói nương nương. . . . .” Nàng thoáng cái dường như nhớ ra cái gì đó, bỗng
nhiên ngừng miệng.

Lý Phương nhìn thần sắc
nàng run run, cũng không cho là ý nhẹ nhàng nói: “Được rồi! Ngươi là nha đầu
tâm phúc của bổn cung, sự kiện kia cũng là tự mình tham dự rồi, có cái gì không
thể nói”.

Oanh Ca nghe vậy, trên
mặt lộ ra vẻ buông lỏng, nàng hướng Lý Phương đi tới mấy bước, ca ngợi nói:
“Đúng là chủ tử có biện pháp, cái này thần không biết quỷ không hay là có thể
được hoàng thượng sủng ái”.

Nghe lời của Oanh Ca
xong, Lý Phương tuyệt sắc xinh đẹp trên mặt xuất hiện vẻ mặt đắc ý không gì so
sánh được, tinh thần nàng bất tri bất giác liền trở về đêm mười hai tháng ba
tươi đẹp mộng ảo kia.

Trong bữa tiệc chọn đồ
vật đoán tương lai kia, nàng trong lòng tràn đầy ghen ghét nhìn thứ muội ngồi
trên ghế cao cao đó.

Người mặc triều phục quý
phi đỏ rực, nàng tôn quý như thế, vinh sủng như thế, được vạn chúng chú ý như
thế, mà mình vốn là con vợ cả lại chỉ có thể đứng ở một góc đại điện, ở dưới
hơn mười vị tần phi cấp thấp nhìn lên sự tồn tại cao cao kia của nàng.

Mà khi thiên hạ chí tôn
mà nàng ngưỡng mộ, nói ra muốn lập hài tử của con tiện nhân kia làm thái tử,
một khắc đó Lý Phương hận đau thấu nội tâm.

Trong tâm vốn đang nơm
nớp lo sợ, cũng trong nháy mắt không còn nửa điểm do dự.

Thay vì cứ như vậy sống
mà bị chà đạp còn không bằng oanh oanh liệt liệt đụng một cái. Ôm tâm tư như
vậy, khi thấy Lý Viên rời đi, hoàng thượng vào phía sau Thiên Cơ điện thay quần
áo, nàng liền biết cơ hội ngàn năm một lần đã đến!

“Dạng tiên thảo” là một
loai tương tự với lá trà mạt, nó tinh tế nho nhỏ, bình thường vô sắc vô vị,
nhưng chỉ cần gặp mùi rượu, cho dù là một chút xíu cũng sẽ sinh ra một loại
hiệu quả ân ái kịch liệt, có thể làm cho nam nữ ngửi thấy nó trong nháy mắt vùi
đầu vào ân ái thần tiên, là một loại xuân dược cực kỳ lợi hại.

Loại dược thảo này là
trước khi Lý Phương tiến cung, mẫu thân của nàng lặng lẽ thu mua từ vùng đất
hoang dã lĩnh ở phía Tây Nam Đại Chu, mà người bên cạnh cũng không biết.

Song, đối với hoàng
thượng mà dùng thuốc, nếu bị phát hiện thì đó chính là tử lộ, cho nên Lý Phương
vẫn không dám dùng nó.

Nhưng là———–nàng nắm
thật chặt túi đeo bên hông chứa “Dạng tiên thảo”, nhớ tới phong quang vô hạn
của con tiện nhân Lý Viên kia, tuyệt đối không thể đợi thêm nữa.

Lý Phương nhẹ vỗ về bụng
mình vẫn còn chưa có nhô lên, môi đỏ mọng nhếch cao lên, rốt cuộc đãlàm cho
nàng đánh cuộc thắng!

Một chiều kia, khi nàng
mang tất cả lá gan bước vào sau Hương Vu điện, ánh mắt chưa tìm thấy được thân
ảnh màu vàng sáng kia, một đôi tay cường tráng liền đem nàng ôm thật chặt vào
trong ngực, “Dạng tiên thảo” ở ngang hông gặp mùi rượu của hắn, lập tức tản mát
ra dược tính, Lý Phương trong nháy mắt liền cảm thấy đầu váng mắt hoa, thân thể
không còn tia khí lực, chỉ có thể thần hồn bay khỏi cho dù nam nhân phía sau ép
nàng vào trong trướng.

Một đêm phiên vân phúc
vũ, trong bụng của nàng liền mang long chủng, Lý Phương thần sắc hưng phấn
không nói lên lời: lão thiên gia cuối cùng đã giúp nàng nếu không sao lại làm
cho nàng mang thai hài tử của bệ hạ đây!

“Ha ha. . . . . . Ha ha
ha ha. . . . . . .” Lý Phương khó có thể kiềm nụ cười của mình.

Con của ta a! Nàng ở
trong lòng lặng yên nói, một ngày nào đó chúng ta có thể đoạt lại hết thảy
thuộc về mình.

Vô luận là quý phi vị
của nương, hay thái tử vị của ngươi, một ngày nào đó sẽ là của chúng ta, của
chúng ta!!!

Lúc này Lý Phương đối
với thái độ lãnh đạm của Phong Thành Vũ sau khi nàng mang thai hoàn toàn không
để ý, chỉ toàn tâm toàn ý đắm chìm ở trong tương lai tốt đẹp đang chờ đợi, căn
bản không biết là tất cả hy vọng, tất cả mong đợi của nàng, chính là một sự chê
cười thật lớn.

“Nương nương. . . . . .”
trong Cam tuyền cung Cẩm Tú vẻ mặt lo lắng nhìn Lý Viên như mất hồn, sợ nàng sẽ
nghĩ không thông.

Lý Viên nghe thấy tiếng
kêu của nàng, từ trong suy nghĩ của mình hồi phục lại tinh thần, nhìn bộ dạng
chau mày của Cẩm Tú, không khỏi nói: “Ngươi yên tâm ta không sao!”

Cẩm Tú không tiếng động
thở dài, ấm giọng nói: “Chủ tử, bất kể như thế nào, người cũng còn có thái tử
điện hạ cùng công chúa điện ha đây! Ai cũng không thể vượt quá người!”

Lý Viên biết nàng là có
ý gì, nhưng đích thực chuyện Lý Phương mang thai lại không thể nói rõ với nàng.

“Ta biết rồi, yên tâm
đi!” Lý Viên mỉm cười nói.

Cẩm Tú nhìn nàng tựa hồ
không hề giống bộ dạng bị đả kích, không khỏi lặng lẽ thở phào nhẹ nhõm, nàng
kéo chiếc màn lụa xuống, cười nói: “Sắc trời đã tối, chủ tử hay là nghỉ sớm
đi!”

Nằm trong chăn thêu mềm
nhũn, Lý Viên làm sao cũng không ngủ được, trong đầu nàng luôn nghĩ đến chuyện
Lý Phương mang thai.

Đối với chuyện Phong
Thành Vũ nói hài tử không phải là của hắn, Lý Viên tin tưởng.

Nhưng không phải là của
hắn thì có thể là của ai?

Lý Viên nghĩ đến lời của
Oanh Ca là ngày mười hai tháng ba đó.

Mười hai tháng ba, chính
là ngày yến tiệc Hi nhi chọn đồ vật đoán tương lai, Lý Viên còn nhớ rất rõ
ràng, ngày đó sau khi kết thúc nghi thức Hi nhi chọn đồ vật đoán tương lai,
nàng không nhịn được các đoàn người không ngừng đón ý hùa nói chúc mừng, liền ở
lúc bữa tiệc tiến hành một nửa mang theo Hi nhi đã buồn ngủ rời khỏi Càn Nguyên
điện.

Nếu là dựa theo lời Lý
Phương nói, Phong Thành Vũ chính là sau khi nàng rời đi đến Thiên Cơ điện đã
sủng ái nàng ta.

Nhưng là, một chiều
kia———Lý Viên đột nhiên ngồi dậy, sắc mặt phiếm hồng nghĩ tới, Phong Thành Vũ
chính là cùng nàng trên giường trải qua a!

Vốn là đã nằm trên
giường sắp ngủ, đột nhiên bị Phong Thành Vũ không nói hai lời bắt đầu mạnh mẽ
cởi y phục của nàng rồi giằng co suốt một đêm.

Nhớ tới hành động không
kiểm soát lúc trời tối kia, ngay lúc đó Lý Viên còn nghĩ: “Cầm thú này không
phải là bị người ta cho uống xuân dược đi!”

Dùng sức lắc đầu, Lý
Viên cố gắng làm cho ý nghĩ của mình trở về quỹ đạo.

Nếu hài tử không phải là
của Phong Thành Vũ, chín mươi chín phần trăm là của một nam nhân trong bữa
tiệc, bởi vì cũng chỉ có thể dưới loại tình huống đặc thù này mới có thể phát
sinh chuyện hoang đường như thế.

Nhưng Lý Viên hiện tại
quả thật không nghĩ ra rốt cuộc là người nào không muốn sống dám ngủ với nữ
nhân của hoàng thượng.

Còn có một chuyện này,
Lý Viên thở dài, trong lòng càng thấy hỏng bét.

Nàng ở bên Phong Thành
Vũ nhiều năm biết rõ hắn “Có thù tất báo” cùng tính cách “trong mắt không chịu
được một hạt cát”, hắn có thể nhịn xuống khẩu khí này lại để cho Lý Phương
thăng phân vị, nhất định là muốn được hồi báo lớn hơn nữa.

Nhưng là Lý Phương———là
nhị tỷ của nàng.

Mang thai hài tử của
người khác, vô luận như thế nào sợ là Phong Thành Vũ sẽ không bỏ qua.

Lý Viên trong đầu không
ngừng dần hiện ra khuôn mặt của Lý Phương, từ khuôn mặt tươi cười tùy ý kiêu
ngạo như khổng tước, cho tới khuôn mặt ức chế không được lóe lên ác ý kia.

Nàng không tiếng động
thở dài, nhắm hai mắt thật chặt lại.

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+