Trang chủ » Thế giới truyện » Tự sáng tác

Thử thách của bạn gái – phần 1 – chương 14 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Sân
khấu tuy chẳng xa hoa sang trọng cũng ánh sáng đầy đủ.

Khán
giả không đến vài ngàn cũng là mấy trăm người, hơn nữa hết thảy đôi mắt háo hức
như đi xem xiếc khỉ hướng về sân khấu.

Không
khí thập phần náo nhiệt.

Người
nào đó bên trong cánh gà, mặt đen như bao công hậm hực nhìn bộ thời trang lấy ý
tưởng hoang sơ. Hừm cái khỉ gì thời trang, mấy mảnh vải che chắn vẫn là nhiều
chổ da thịt đều lộ ra, màu sắc gớm ghiếc nửa xanh nửa xám, dây cọng đong đưa, mới
nhìn đã muốn nôn. Vận cái này vào đảm bảo sau tối nay nổi tiếng toàn trường, về
sau đi trong trường liền bị xăm soi chỉ trỏ. Mất mặt, vô cùng mất mặt.

Nghĩ
thế nào cũng thấy mình bị Anh Thư chơi xỏ.

Mấy
tuần qua, nhà thiết kế Anh Thư bận rộn chuẩn bị, ra vẻ ta là chuyên nghiệp chỉnh
cậu từ cách đi, cách diễn, nhấc tay, bước chân làm Hoàng Quân mấy lần muốn nổi
điên, nếu không có Ngọc Thy bên cạnh cậu đã mấy lần bỏ của chạy lấy người.

Anh
Thư thấy Hoàng Quân khoanh tay đứng đó, bộ quần áo cắt may khéo léo trên người
vừa vặn làm dáng người tiêu chuẩn của cậu càng thêm mê người, nghĩ đến chút nữa
người này mang thân hình ra phô diễn, trong lòng Anh Thư không khỏi đắc ý.

Nhưng
cậu ta hoàn toàn không có ý định mặc vào nga.

Anh
Thư nóng lòng giục: “Mặc vào đi, sắp tới giờ rồi”.

Thế
nào lại không có phản ứng?


thậm chí muốn kêu “ông trời con của tôi ơi”. Người này chỉ cần không có Ngọc
Thy chứng nào tật ấy không chịu hợp tác. Cô lấy lá bùa hộ mệnh ra sử dụng: “Cậu
muốn tớ gọi Ngọc Thy vào thay cho cậu?” Nói xong dáng vẻ muốn đi ra gọi người
thật.

Hoàng
Quân tức tối ánh mắt thiếu điều phun lửa, nhìn ra sân khấu lòng càng phiền muộn,
hoàn toàn bất đắc dĩ, lạnh nhạt nói: “Không cần, hừ”.

Anh
Thư cười trộm, bùa này quả nhiên dùng trăm lần đều linh. Haha, chuẩn bị cho chữ
ký thôi.

Không
khí bên ngoài càng lúc càng vui nhộn, tiếng cười hihi haha, tiếng vỗ tay bôm bốp,
tiếng huýt sáo…Người người nét mặt rạng rỡ chờ xem trò vui. Buổi biểu diễn thời
trang phút chốc trở thành buổi xem hài kịch.

MC
chương trình giới thiệu: “Tiếp theo mời mọi người tiếp tục thưởng thức “thời
trang thời nguyên thủy” của lớp 12A1”.

Anh
Thư từ cánh gà khí thế bước ra, đón lấy micro dõng dạc giới thiệu linh tinh củ
cải, nào là cội nguồn của thời trang, nào là hướng về tổ tiên, lát sau mới nói
trọng điểm: “Sau đây mời người mẩu nam Hoàng Quân bước ra sân khấu”.

Trung
Kiên lắm mồm ngoác miệng hô lớn: “Ủng hộ Hoàng Quân”.

Hoàng
Quân nghe thấy rủa thầm một tiếng, không tình không nguyện bước ra.

Một
trận “ồ” lên, âm thanh biểu hiện là ngạc nhiên đi, tiếp đến tiếng huýt sáo, có người
bắt đầu ôm bụng cười, hôhô, haha muôn hình muôn trạng đều có. Hoàng Quân cơ mặt
giật giật cơ hồ muốn phát cáu, trong đầu nảy sinh ý định phi thân khỏi nơi này,
nhưng trước ánh mắt gắt gao của quần chúng, đành muối mặt chịu đựng hai phút.


cậu thường ngày vốn cao ngạo khinh người thành tính, ánh mắt hờ hững nên lúc
này trong mắt quần chúng lẫn ban giám khảo đúng là sắc thái của người mẩu, diễn
quá tốt.

Trước
khi đi vào trong kết thúc màn trình diễn, giây phút ánh mắt như có như không bắt
gặp bóng dáng một người, liền nhìn về phía đó. Trong ánh sáng mờ nhạt bên dưới,
Ngọc Thy tóc thắc bím để hai bên, đơn giản trong chiếc áo sơ mi trắng, ánh mắt
long lanh nhìn cậu, có chút thưởng thức cùng hàm ý động viên, thần sắc ôn nhu
khác hẳn mọi ngày.

Ngay
thời khắc đó Hoàng Quân như người đi lạc trên sa mạc đang túng quẩn chán chường
gặp được đoàn người tiếp tế, nét mặt sáng bừng hăng hái, rộng lượng nở một nụ
cười, lập tức điên đảo người xem.

Một
tràng pháo tay vô cùng phấn khích, nụ cười này quả thật có tác dụng lấy điểm, đẩy
fan hâm mộ lên đến đỉnh chiêm ngưỡng, quên luôn bộ trang phục xấu xí như tặc
zăng trên người cậu.

Đây
là kết quả Anh Thư mong đợi, vô cùng mong đợi nga.

Vào
được vòng 2, thí sinh thể hiện năng khiếu.

Hoàng
Quân mới rồi vào trong liền thấy Ngọc Thy mang vào cho cậu chai nước, dịu dàng
nói: “Mệt không?”

Nếu
được thế này tất nhiên không mệt, một chút cũng không mệt. Hoàng Quân nét mặt sung
sướng cười với cô.

Hiện
tại đã không còn nghịch ý với cuộc thi nữa, toàn tâm toàn ý tham gia. Phần năng
khiếu cậu trình bày một khúc nhạc bằng sáo trúc. Tiếng sáo du dương, dẫn dắt mọi
người say mê lắng nghe, toàn trường im lặng không một tạp âm. Người nghệ sĩ đôi
mắt khép hờ, tư thế thong dong hoàn toàn thu phục lòng người.

Quá
xuất sắc.

Đến
lúc tiếng sáo kết thúc mọi người ngẩn người quên cả vỗ tay, đến khi Hoàng Quân
cúi đầu chào bước vào trong bên ngoài mới dậy lên tràng cổ vũ.

Kết
thúc buổi văn nghệ, giải nhất nằm gọn trong tay Hoàng Quân, giải nhì là một bạn
nữ lớp bên với trang phục và phần năng khiếu hát tiếng hoa, giải ba là một cô
bé lớp 10 với trang phục dã ngoại và phần năng khiếu đọc thơ.

Sau
cuộc thi, mọi người hò hét truy tìm người mẩu, Hoàng Quân kéo tay Ngọc Thy theo
cửa sau tẩu thoát.

Ngọc
Thy lúc hổn loạn không để ý đến khi phát hiện thấy tay mình nằm trong tay Hoàng
Quân, ngượng ngùng rút lại. Không nghĩ tới Hoàng Quân càng nắm càng chặt, Ngọc
Thy thở dài, mặc kệ Hoàng Quân kéo đi.

Đôi
khi thích một người chính là bản thân mình không thể tự chủ.

Ngọc
Thy về sau mới biết Hoàng Quân người này bệnh nghiện nắm tay, chỉ cần có cơ hội
liền nắm tay cô không buông. Hiện tại cũng vậy, mua vé xong, cả hai đang đi vào
trong rạp, cậu ta lại đường hoàng nắm tay cô tuyên bố quyền sở hửu. Gì chứ? Cô
còn chưa có nhận lời mà.

Ngọc
Thy bất mãn nói: “Nhiều người nhìn kìa”.

Hoàng
Quân ngang tàng: “Mặc kệ, đều không quen biết”.

Ngọc
Thy: “Ngang ngược”.

“…”

“Cố
chấp”.

“…”

“Độc
tài”

“…”

“Đồ
đáng ghét”.

“…”.

Hết
nói nổi. Ngọc Thy đành mặc kệ, sao lúc đầu cô không nhìn ra người này vừa khó ưa
vừa độc tài?

Lúc
cả hai ngồi xuống ghế, tay vẫn không nới lõng một chút nào. Ngọc Thy không nén
được thắc mắc: “Nắm chặt như vậy làm gì, tớ đâu có chạy mất. Làm sao cậu mới chịu
buông tay ra?”

Hoàng
Quân nhướng mày, chưng bộ mặt thản nhiên: “Tớ thích vậy, sau này cũng như thế,
nắm tay cậu đến suốt đời, vĩnh viễn không buông ra”.

Ngọc
Thy tim như hẫng một nhịp, nhưng đồng thời đôi mày khẽ chao, vẻ mặt ảm đạm, giọng
nhẹ tênh nói: “Cậu nghĩ chỉ cần nắm tay nhau đơn giản như vậy là có thể đến hết
đời sao? Cuộc sống nhiều thứ sẽ thay đổi, qua thời gian mọi thứ sẽ nhạt dần. Ba
tớ cũng từng nói thế với mẹ nhưng cuối cùng cũng đến với người khác”.

Hoàng
Quân quay người nhìn cô, không nghĩ cô bất hạnh như vậy, chính vì thế mà tâm lạnh
lùng sao? Chính vì thế mà mạnh mẽ sao? Cậu nghe chính mình đau lòng, người con
gái cậu thích thực sự một chút cũng không mạnh mẽ, trong lòng thầm quyết định sẽ
dùng cả đời yêu thương, bù đắp cho cô.

Bàn
tay vẫn không buông, tay kia đặt lên vai cô vô cùng nghiêm túc nói: “Sẽ không
có chuyện đó với tớ, Ngọc Thy, tin tớ, tuyệt đối tớ chỉ một mình cậu, một trăm
năm hay năm trăm năm đều không phụ bạc. Nếu cậu thấy một mình tớ không thể nắm
được cậu thật lâu, vậy cậu hãy hứa như vậy nắm tay tớ, dù thế nào cũng không
buông. Được không? Chỉ cần cậu không buông tớ sẽ mãi mãi bên cậu”.

“…”,
cúi đầu do dự, cảm thấy hoang mang.

Hoàng
Quân lo lắng hỏi: “Còn điều gì làm cậu lo sợ, làm cậu còn nghi ngờ tớ?”

Ngọc
Thy ngẩng đầu lên, Hoàng Quân đôi mắt như hai ngọn lửa bừng cháy, nồng nhiệt,
chân thành hình tượng này bất giác vô cùng đáng tin cậy, cô cắn môi thuyết phục
mình tin tưởng, khẽ gật đầu: “Được. Tớ hứa”.

Hoàng
Quân xúc động gật đầu: “Cám ơn cậu”.

Cám
ơn cậu tin tớ, cám ơn cậu cho tớ cơ hội chăm sóc cậu.

Rời
khỏi rạp hát, cả hai đi dọc theo con đường. Chợt Ngọc Thy hỏi: “Có muốn ăn gì
không? Cậu ăn được quán lề đường chứ?”

Hoàng
Quân dễ dãi: “Cậu ăn được thì tớ ăn được”.

Hai
người dừng lại ở quán hủ tíu gõ ven đường. Hoàng Quân không quen đến những nơi
như thế này bộ dạng chật vật, nhưng rất nhanh liền thích ứng.

Lát
sau hai tô hủ tiếu gõ được mang lên, làn khỏi mỏng bay hòa quyện vào không khí,
một mùi thơm nhẹ nhàng kích thích vị giác, bất chợt nhìn vào tô Hoàng Quân nét
mặt thoáng tối lại, Ngọc Thy tinh ý nhận thấy, lòng chùn xuống khó khăn lắm mới
nói: “Nếu không ăn được vậy thôi, mình đi”.

Hoàng
Quân phụng phịu đáp: “Không phải không ăn được, mà là…tớ không ăn được hành”.

Ngọc
Thy cười khổ. Không nói gì, nhẹ nhàng cô kéo tô của cậu đến trước mặt, cẩn thận
nhặt từng miếng hành lá bỏ vào tô mình. Đến lúc tô hủ tiếu hoàn toàn biến mất
màu xanh lá cô đẩy trước mặt cậu cười hỏi: “Được chưa?”

Hoàng
Quân hài lòng gật đầu: “Được”.

Xem
ra chỉ là kén ăn chứ không phải hoàn toàn mắc bệnh nhà giàu, điểm này làm cô thấy
thoải mái đôi chút, nếu vậy chỉ cần cố gắng một chút cũng không phải là không
thể.

Ngọc
Thy vừa vào nhà liền thấy có điểm bất thường, phòng cô có ánh đèn, là ai vào
phòng cô?

Cửa
khép hờ, cô nhẹ nhàng đẩy cửa vào nhìn thấy Ngọc Như đang ngồi quay lưng về
phía mình. Nghe tiếng động không quay đầu lại, lạnh nhạt nói: “Chị về rồi à?”

Ngọc
Thy chột dạ: “Uhm”.

Ngọc
Như cười nhẹ: “Hẹn hò vui không?”

Ngọc
Thy giật nẩy mình, cảm giác sợ hãi lại lan ra làm toàn thân lạnh run, thận trọng
hỏi: “Sao em biết?”

Ngọc
Như bâng quơ nói như thể kể một câu chuyện: “Em qua nhà bạn mượn bài, trên đường
về nhìn thấy có hai người đi trên vỉa hè, tay nắm tay rất thân thiết”.

Ngọc
Thy đổ mồ hôi, lắp bắp: “Thực ra chị…cậu ấy…”

Ngọc
Như ngắt lời: “Gần đây em đã thấy chị hay không tự nhiên, lúc em nhìn liền cúi
đầu. Em còn không đủ hiểu chị sao, lúc chị làm chuyện gì có lỗi đều bộ dạng đó.
Chỉ là em không ngờ là chuyện liên quan kẻ kia. Chị nói đi anh Khang không tốt
sao? Sao lại chọn hắn?”

Ngọc
Thy cảm thấy chuyện này đã nghiêm trọng, trốn tránh chi bằng đối mặt, thẳng người
nói: “Chị biết em có thành kiến với cậu ấy, nhưng thật sự cậu ấy rất tốt với chị.
Anh Khang dĩ nhiên là người tốt nhưng không phải người tốt trên đời chị đều phải
thích. Chị tôn trọng, xem anh Khang như anh trai, anh ấy cũng thương yêu, coi
chị em mình như em gái, trong lòng anh ấy đãn có một người không thay đổi đâu”.

Ngừng
lại quan sát sắc mặt Ngọc Như, thấy em gái dường như không nổi giận như hôm trước
tiếp tục nói: “Hoàng Quân kỳ thực cũng rất tốt”.

Ngọc
Như trừng mắt nhìn chị, hồi lâu ghét bỏ nói: “Mặc kệ chị, em vẫn thấy ghét hắn”.

Nói
xong đứng lên đi về phòng.

Ngọc
Thy mỉm cười, Ngọc Như tỏ ra như vậy chính là con bé đã thỏa hiệp không gay gắt
nữa, sau này cô cũng không phải lo lắng che giấu.

Hiện
tại mới là thoải mái nhất.

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+