Trang chủ » Thế giới truyện » Tiểu thuyết tình yêu

Thưa thầy em yêu anh! – Chương 09 – 10 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 09

Vừa đến nhà Trâm tôi ào vào như cơn lốc, kể chuyện nó nghe chuyện ở trường hôm nay ra sao, vì quá vui nên tôi kể chuyện chẳng đâu vào đâu, Trâm ừ hử cho đã rồi nó bảo tôi ngồi xuống, đặt tách trà cái cộp trước mặt tôi, nói: “Hôm nay tao nấu trà hoa cúc nè, uống đi và kể lại chi tiết toàn bộ tao nghe coi. Nãy giờ lúi húi, mà mày thì ăn nói mất đầu mất đuôi thế, tao hiểu tao chết liền”, tôi cười khanh khách nâng ly trà lên thổi và uống thử rồi biểu nó: “Vậy mà nãy giờ mày gật dữ lắm, làm tao tưởng mày hiểu hết chứ. Vầy nè hôm nay… Sinh bệnh, tội nghiệp lắm, tao đã mang cho Sinh thuốc nè, rồi bài kiểm tra ổng làm lại cho tao luôn. Sinh của tao dễ thương không?”, vừa nói tôi giơ bài kiểm tra ra cho Trâm thấy, nó cầm lấy trầm trồ rồi đực mặt nhìn tôi: “Ừa Sinh dễ thương ghê, ủa mà “Sinh của mày” hồi nào? Tao nhớ Sinh với mày có giống gì đâu.”. Vừa nghe nó nói tôi mỉm cười xấu hổ: “Tao nói “Sinh của tao”, chỉ là một cách nói thôi làm gì mà bắt bẻ ghê dạ.”, tôi mỉm cười toe toét vì vui và vì mắc cỡ, một cảm giác lâng lâng vui không thể tả. Trâm đã thấy tôi mắc cỡ, nó cũng tí ta tí tét bồi thêm mấy câu: ” Thấy ghê, bình thường ăn nói đốp chát ghê lắm vậy mà nhắc tới Sinh thì vậy đó. Thấy ghê hông, coi bả kìa, dịu dàng, dễ thương muốn xỉu luôn.”, tôi không nói gì chỉ nhấc ly trà lên uống để che đi bộ mặt đỏ như gấc, cảm giác mắc cỡ, tẽn tò mà vui sướng len nhè nhẹ vào hồn mới lạ làm sao. 

“Sao, giờ hết ghét Sinh rồi hả? Tao nhớ lúc trước mày rủa ổng dữ lắm mà”, Trâm ngồi đối diện tôi cũng đang tu ừng ực một ly trà hoa cúc, còn tôi thì chống cằm mơ màng và di mấy ngón tay lên bàn nghịch những tia nước đọng trên mặt bàn và mãi nghĩ về anh nên không để ý lắm Trâm đang nói gì, nó không nghe tôi nói gì cả nên hỏi lại lần nữa, vì mãi mê nghịch viết tên anh trên mặt bàn nên tôi cũng không để ý là Trâm đã thò mặt vào xem tôi đang làm gì, nó cằn nhằn: “Trời ơi, nãy giờ tao nói mày hổng nghe, thì ra mày đang viết tên ổng hả, lại còn vẽ trái tim nữa chứ…”, tôi ngẩng lên bụm miệng cười má lại còn đỏ hơn nữa, lấy tay xóa vội và quay mặt đi ngó lơ chỗ khác để tránh sự châm chọc của Trâm, bỗng tiếng ấm nước reo tu tu, nó đứng dậy bảo: “Chờ tao chút, đi nhắc ấm nước cái”, rồi nó lật đật đi ra bếp gần đó bắt ấm nước xuống chế một ấm trà khác. Bất giác tôi nhìn thấy bình hoa Cúc Đại Đóa mà Trâm đang chưng trên bàn, tôi lên tiếng hỏi: “Ê, mấy cái hoa này ở đâu vậy?”, Trâm ngó ra trong khi đang đong ấm trà: “À, đồ khuyến mãi của bà bán hoa cúc đó, bả cho thêm Cúc đại đóa”, “Cho tao nghen, đẹp quá đi.”- Tôi đưa tay mân mê mấy cánh hoa, Trâm thấy vậy liền bảo: “Ừa, lấy đi nếu mày thích. Cha, con (người) ta dạo này yêu hoa dữ à…”

Không đợi nó nói xong, tôi đưa tay rút luôn, tôi mân mê từng cánh hoa một rồi bứt từng cánh lẩm nhẩm: “Yêu…không yêu…yêu…”, Trâm đang bận bịu với cái ấm trà không để ý tôi đang làm gì, còn tôi hôm nay lại đi nổi máu mê tín bói hoa nữa, tới giờ nhớ lại mắc cười không chịu nổi.

Sau một loáng buồn tay, tôi đã “xử ” hết cành hoa Cúc đáng thương, nhưng kết quả không như tôi mong muốn, cánh hoa cuối cùng tôi cầm trên tay nhằm quẻ: “Không yêu”, tôi cay cú, sao thế được nhỉ, làm lại xem nào, tôi rút cành thứ hai và cũng lên tiếng bảo Trâm: “Cho tao thêm cành nữa nghen”, tiếng nó từ trong bếp vọng ra: “Ừ, lấy đi” và tôi tiếp tục trò chơi và quẻ cuối cùng cũng lại là “Không yêu”, tôi thực sự tức mình, không thể nào như thế được. Tôi lại nói vọng vào bếp: “Trâm…âm…cho tao cành thứ ba nghe…”, và tiếng nó cũng vọng lên: “Ừ mà, thích bao nhiêu lấy bấy nhiêu…”, lần này tôi vặt cánh hoa hơi nhanh để tới kết quả cuối cùng và kết quả cũng  như hai lần trước ” Không yêu”.

Lúc này tôi cầm cánh hoa tức phát ói, tôi vò nát cánh hoa giục xuống dưới chiếu, Trâm từ dưới bếp đi lên thấy “bãi chiến trường” đầy cánh hoa cúc nó xém quăng luôn ấm trà, nó kêu lên: “Cái gì dạ? Mày đang làm cái gì xả rác đầy nhà tao dạ?”, tôi dòm nó gãi đầu gãi tai,nhăn răng cười: “Tao…chơi…bói hoa. Mà cuối cùng là ” không yêu” không hà. Thôi, cho tao cành cuối cùng đi”, vừa nói tôi vừa với tay lấy cành hoa thì Trâm cũng nhào lại bàn đặt ấm trà lên bàn và nhanh tay chụp bình hoa, bĩu môi: “Dẹp, dẹp, chỉ vì tình yêu của mày mà mày vặt trụi hết mấy cành hoa của người ta. Dẹp mày”, tôi đau khổ: “Cho cành cuối cùng đi, đi mà, bé Trâm dễ thương.”, nó lắc đầu quầy quậy: “Đã nói không là không.”, dầu cho tôi van lơn nó thế nào nó cũng lắc đầu tuốt, thấy nó cứng rắn quá tôi cũng không thèm năn nỉ nữa, bèn lấy tay nhặt hết những cánh hoa Cúc vương vãi lung tung trên chiếu đưa tay lên hít hà rồi mè nheo: “Hổng có cánh nào trúng hết trơn. Tình yêu tao vô vọng rồi, hu hu hu”, tôi bỏ đống cánh hoa vào cái bao xốp rồi quay lại với tách trà nghi ngút mặt vui như tết: “Kệ hổng sao, tin dị đoan nhảm nhí, có duyên thì xáp lại thôi.”, Trâm bật cười rót thêm trà cho tôi và bỏ vào dĩa mấy miếng bánh quy, lèm bèm: “Mày khùng thiệt… khùng dã man luôn. Bộ mấy tụi đang yêu nó vậy đó hả, tao cũng muốn yêu cho biết”. Thế là vào bữa chiều hôm đó, tụi tôi ngồi thao thao bất tuyệt về tình yêu… và Sinh… ngoài trời nắng tắt tự khi nào, hoàng hôn đã đi ngủ thay vào đó là bầu trời đêm lung linh đầy sao.

Chương 10 

Hôm sau, tôi đi học với tâm trạng vô cùng vui vẻ, tôi đi vào lớp với tâm trạng rất yêu đời, đang dung dăng dung dẻ tôi đâm sầm ngay một cô giáo: “Ối !” cô kêu lên, hai chúng tôi đều ngã sóng xoài ngay trên sân trường, tôi vội vàng bò dậy lượm những tập sách vương vãi và cả cái mắt kiếng của cô nữa, tự nhiên tôi thấy mắt kiếng gọng đen to này hơi quen quen, tôi liếc nhìn qua bên cạnh hết hồn “Thôi chết rồi cô An, đụng bả ở đây, thế nào cũng nhớ mấy bài chép phạt cho mà xem. Chuồn thôi”, vừa lượm lên hết đồ đạc tôi đưa vội cho cô cả chồng vở và cả cái mắt kiếng lên tiếng xin lỗi cô rồi quay lưng chạy như bay vào căn tin, len vào chỗ ngồi ngay sau chậu kiểng to đùng trong quán, tôi thậm thụt ngó ra thì thấy cô vừa một tay ôm chồng sách vở một tay đeo mắt kiếng vào làu bàu: “Học sinh bây giờ hư quá, mắt mũi để đâu đó.”, cô bỏ đi, tôi ngồi thụt vào thành ghế ôm ngực thở phào thì có tiếng nói làm tôi giật bắn mình:  

– Chơi trốn tìm hả em?”, tôi ngó sang thì ra là mấy chị học cùng lớp, trời ơi kiểu này chắc có bữa chết vì bệnh tim mất thôi. Tôi thở gấp, đập đập tay nhè nhẹ lên ngực: “Ùi ơi, mấy chị đừng làm vậy nữa nha. Em hết hồn.”, mấy chị nhoẻn cười vỗ vai tôi: “Xin lỗi, làm cưng giật mình. Cưng nè, nãy cô An phải không, lớp mình chưa chép phạt nộp cho bả đó.”, tôi gật gù: “Thì vậy em mới trốn vô đây nè. Giờ cổ đi rồi, em ra đây.”, nói xong tôi chào mấy chị và len ra chỗ quầy ngồi và kêu một ly sinh tố, đang ngồi thưởng thức thì tôi thấy một bóng người đến từ sau lưng tôi quay lại, trợn mắt miệng còn không kịp nhả chiếc ống hút ra, đó là cô An.

Cô đứng đó chống nạnh, cau mày nhìn tôi nói: “Hay quá ha, tưởng tui không biết hả. Lại còn trốn vào đây uống sinh tố nữa. Bài phạt đâu?”,  vừa nói cô xòe tay ra , tôi hết nhìn tay cô lại nhìn cô trong khi miệng vẫn còn ngậm cái ống hút: “Em… chưa… chép ạ?”, cô An giật luôn cái ống hút trên miệng tôi cắm vào ly rồi lôi tôi ra khỏi quầy nói: “Lại còn vậy nữa, chưa chép mà dám ngồi đây chơi, sướng hén.”, cô lại lôi tôi đi trong khi tôi còn chưa kịp trả tiền ly sinh tố, cô lôi tôi đi ngang qua chỗ mấy chị lớn ngồi, ai nấy đều lắc đầu le lưỡi.

Vừa lúc đó Sinh vừa bước vào căng tin, đụng ngay tôi và cô An, cô liền bỏ tôi ra nói ngay với Sinh: “Học sinh lớp anh chưa chép phạt, tôi mắng vốn đây, đọc sai lên sai xuống… tôi kêu chép phạt không chép…”. Với thái độ rất bình tĩnh Sinh kéo tay cô An lại quầy ngồi, anh bảo: “Có gì từ từ nói, nào mình vào căn tin ngồi rồi nói chuyện.”, cô An cũng miễn cưỡng đi theo anh, vừa đặt mình ngồi xuống cô đã lên tiếng: “Hôm bữa tôi dạy thay anh….”, Sinh để cặp qua một bên và với tay lấy hai ly nước để xuống một ly cho mình và một ly cho cô An, anh gật gật: “Ừm ừm… An uống nước đi cái đã… rồi nói tiếp”, còn tôi cũng kiếm một chỗ lặng lẽ quan sát cuộc nói chuyện, tôi thấy cô An đã từ từ bớt giận, khi Sinh vừa đặt ly nước trên môi thì cô An lại tiếp: “Rất nhiều học sinh trong lớp anh đọc sai mà không ai chịu chép phạt cả”, anh lại dịu dàng nhìn cô: Chuyện đó tôi biết An à, nhưng An này, tiếng Anh đâu phải là tiếng của chúng ta, đâu thể bắt họ rành rọt hết được đâu. Với lại những người không có khả năng về ngôn ngữ thì bắt họ chép phạt cũng không phải là biện pháp hay…” “Nhưng…”- Cô An định phản bác nhưng Sinh cũng đã lên tiếng chặn trước: “Tuy nhiên… tôi cũng sẽ nói lại chuyện này với học sinh lớp tôi, và có thể đề nghị họ chép phạt, nếu họ không chép tôi sẽ phạt vì làm như thế là không tôn trọng An, vậy đi An nhé …”, rồi anh mỉm cười tươi tắn…

Tôi thấy cô im lặng nhìn anh rồi lẳng lặng uống cốc nước của mình, cô An đứng dậy cám ơn anh vì cốc nước rồi bỏ đi, trước khi đi cô quay lại bảo: “Được nếu Sinh nói thế thì tôi giảm hình phạt xuống một nửa, nhưng phải tự động nộp bài phạt cho tôi.”, Sinh kéo tay cô An lại đưa cho cô cuốn sách cười mỉm: “An để quên đồ, mà An nè mốt An thử đeo kính sát tròng đi, mắt An đẹp thế sao lại giấu đi.”, tôi thấy cô đỏ ửng hai má lấy đồ từ tay anh rồi đi ra vội vã, đi ngang tôi cô ghé tai tôi nói nhỏ: “Nhớ chép phạt cho tôi đó nghe chưa, không thì chết với tôi.”, tôi tức thì dạ dạ lia lịa.

Sau khi cô An đã đi rồi tôi ngó nhìn Sinh như thể anh từ trên trời rơi xuống, kinh ngạc vô cùng, tôi cứ nghĩ là tôi đang thấy một người nào khác không phải anh. Sinh trả tiền cả ba ly nước rồi đi lên lớp không quên kéo luôn tôi đi theo, trên đường đi tôi nhìn anh soi mói kì lạ như vừa khám phá ra vật thể bay UFO, anh cau mày: “Làm gì nhìn tôi như thể tôi ở “trển” mới xuống vậy hả? Vô duyên”, như bị thôi miên tôi mở miệng trả lời anh mà không suy nghĩ: ” Thầy đúng là quỷ đội lốt thiên thần…”…vừa nghe câu đó anh quay lại trợn mắt nhìn tôi…


Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+