Trang chủ » Thế giới truyện » Tiểu thuyết tình yêu

Thưa thầy em yêu anh! – Chương 23 – 24 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 23

Xuống đến chỗ để xe, tôi móc túi không thấy chìa khóa xe đâu cả. Thôi chết! Hình như để quên trên bàn Sinh rồi. Lại  phải trở lên nữa. Cực thân quá đi. Tôi lại phải lọt tọt trở lên. Khi đi đến đầu cầu thang thì tôi thấy bé My chạy ra từ cửa lớp. Vừa chạy nó vừa khóc. Lại gì nữa? Lại mất vé tiếp hả? Con bé chạy rất vội. Nó cắm đầu cắm cổ mà không thấy tôi. Thoắt một cái mất hút. 
Tôi nhăn mặt nghiêng đầu khó hiểu :”Có chuyện gì thế nhỉ?” Thôi kệ có gì hôm thứ bảy hỏi nó vậy. Tôi đi vào lớp tìm cái chìa khóa. Lúc này lớp trống trơn nhưng cái cặp Sinh vẫn còn trên bàn mà. Tôi ngó hoài trong cái mớ hỗn độn nào là bài kiểm tra, bút đỏ, thước, viết xóa nằm ngổn ngang trên bàn mà chả thấy cái chìa khóa xe của tôi đâu cả. Hình như cái ly nước của Sinh cũng biến mất rồi. Quái lạ, lúc đi rót nước cho ổng tôi nhớ hình như là tôi vất cái chìa khóa cạnh ly nước. Rồi, chắc Sinh đã thấy và đi tìm tôi rồi. Thật vậy, vừa quay ra cửa thì anh bước vào với ly nước trên tay. Mặt Sinh chắc là mới trải qua một tình huống không hay nên trông có vẻ kì quặc, vừa bối rối vừa căng thẳng. Tôi không thể tả hết cái vẻ kì quặc của khuôn mặt anh lúc này. Sinh móc trong túi áo ra và thảy cho tôi chìa khóa xe: “Nè, tôi đoán thế nào em cũng trở lên đây. Nãy tìm em không thấy”. Tôi ngó ra cửa rồi lại ngó anh hỏi: “Thầy xuống dưới sao em không thấy thầy? Thầy đi ngõ nào vậy?”. Sinh kéo tôi ra cửa, xoay vai tôi ra và chỉ tay vào cái ngõ tôi tối của cầu thang phía bên tay trái tôi. Cái ngõ đó hầu như tôi không bao giờ đi mà chỉ đi ngõ cầu thang bên phải thôi. Đơn giản là tôi sợ cái bóng tối ghê rợn, và sự vắng tanh ở đó. Anh nhìn tôi ngạc nhiên: “Em chưa bao giờ đi ngõ đó à? Ngõ đó xuống phòng giáo vụ gần hơn.”. Tôi nhe răng cười đút chìa khóa vào cặp: “Chưa bao giờ ạ. Ngõ đó tối lắm. Em… sợ… ma.”.

Sinh cầm ly nước chớp mắt rồi nhếch mép cười khẽ: “ Hi…”, anh tựa vai vào cửa, đưa ly nước lên uống, mắt liếc nhìn tôi ra chiều ngẫm nghĩ. Còn tôi cũng nhìn anh đầy khó hiểu. “Ông già” ấy đang có “âm mưu” gì thì phải? Tự nhiên tôi thấy rợn cả gáy. Uống xong ly nước Sinh đặt nó cái cộp xuống bàn đầu gần đấy rồi nắm tay tôi kéo đi.

Anh kéo tôi ra cái ngõ tối đó, tôi hét hoảng lên giãy giụa: “Không!!! Em không đi ngõ đó đâu. Ghê lắm.”…

Bình thường cỡ thầy Lâm lôi tôi cũng phải dùng sức mà lôi tôi đi mới nổi, vì tôi có học võ nên sức cũng gần ngang ngửa thầy.

Còn Sinh thì không phải nhọc công, anh nắm cổ tay tôi lôi đi rất nhẹ nhàng. Và tôi để ý là tay anh siết cổ tay tôi rất chặt, rất cứng. Cứng như thép… theo kiểu của một người đã học võ tầm đai đen.
Chúng tôi đi xuống một cầu thang xi măng rất cũ nhưng khá sạch sẽ, không hề bụi bặm. Men theo tường trái là ánh sáng leo lét của mấy cây đèn ốp tường hắt ra. Bên tay phải là những chiếc cửa sổ sắt hoen rỉ được niêm phong kín bằng các thanh gỗ, trên thân có vài ba lỗ bị mọt khoét.

Đến cuối cầu thang, Sinh đẩy hai cánh cửa nhỏ ra. Trước mắt tôi hiện ra phòng giáo vụ quen thuộc và trống trơn với cây quạt trần đang quay tít mù. Mọi người đã về hết rồi. Sinh bước ra đưa tay tắt quạt và chép miệng: “Ai sang quá vậy? Về mà không tắt quạt.”. Tôi vẫn còn đang ngỡ ngàng nhìn lại lối đi mà tôi chưa bao giờ khám phá mà không hay biết Sinh chuẩn bị một “mưu đồ khủng khiếp” sau lưng tôi.

Thực ra tôi đã thấy cái cửa này trong góc tường phòng khi đứng trước cửa phòng giáo vụ nhìn vào. Nhưng có điều tôi không nghĩ là nó thông lên hành lang lớp học. Đang còn đứng tần ngần ngó lại cái cầu thang, thì sau lưng tôi hai cánh cửa đóng sầm lại. Tôi hoảng hốt quýnh quáng quay lại đập cửa: “Thầy làm trò gì thế ? Mở cửa ra cho em. Mở cửa ra ra.”. Tiếng Sinh từ bên kia vọng sang: “ Tôi dẫn em xuống rồi. Giờ tự em đi lên. Chỉ việc đi lên cầu thang thôi, trở lên lớp học đi.”-  Tôi bấu cánh cửa hét: “ Không!! Chịu thôi. Em… em… sợ ma lắm.Mở cửa ra cho em đi. Mở ra…”

Tiếng Sinh vẫn quả quyết: “Em đi coi phim ma cà rồng không sợ. Lại sợ ma trong tưởng tượng của em à? Nhảm. Giờ đi lên không? Tôi đếm từ một đến năm. Không đi là tôi lên trên khóa đầu kia lại, nhốt em trong này luôn đó.”. “Không!!! Thầy đừng có hù em. Thầy dám làm thế sao?” – Tôi vẫn đứng đó gào. Rồi tôi nghe tiếng khoa lách cách ở cửa bên kia, tiếng Sinh im lặng rồi anh lên tiếng đếm: “Một…”. Mặt tôi đổ như chàm. Đừng, đừng làm thật chứ.

Tôi ớn lạnh nhìn lên cầu thang với mấy ánh sáng leo lét, thôi đi thôi. Tôi bèn trấn tĩnh hít một hơi dài rồi lao lên cầu thang. Cắm đầu đi thật nhanh mà tim đập thình thịch. Trời phật! Đầu óc tưởng tượng bắt đầu trỗi dậy: ”Sợ quá lỡ có ai hiện ra thì sao?”- Lên đến nửa cầu thang tôi đứng lại thở dốc, ôm tim, đưa hai tay khua khoắng: “Bình tĩnh. Thư giãn. Trong đây đâu có gì đâu…”. Tôi hít vào rồi thở ra thật mạnh, nhắm mắt lại mấy giây và mở bừng mắt ra nhìn xung quanh. Quả thật là đâu có gì đâu. Tôi lại hít thở một lần nữa và lần bước tiếp nốt những bậc thang còn lại, ánh sáng đèn nơi hành lang lớp học hiện ra. Lát sau thì tôi đã ra khỏi cái lối đi kinh khủng ấy. Đứng trên hành lang tôi còn ngó lại cái nơi đó lần nữa và tự thán phục mình: “Mình đã rất dũng cảm.”…Sau này nhờ vậy mà tôi không còn sợ bóng tối nữa mà còn trở thành một “con ma cà rồng” thực thụ ngày ngủ đêm thức mà không sợ bất cứ con quái nào trừ con muỗi…(Sau này khi Andrew về Mỹ, tôi phải thức đêm thứ bảy để tranh thủ gặp hắn trên mạng. Giờ tôi mới nhận ra là ngồi chat trong bóng tối rất thú vị.)….

Sinh đã ngồi sẵn trên bệ lan can chờ tôi. Vừa thấy tôi anh mỉm cười hỏi: “Có “con ma nhép” nào ở dưới không, “ma cà rồng”?”. Tôi quay lại sẵn giọng: “Không thấy, mà “ma cà rồng bây giờ sẽ hút máu thầy đây.”- Vừa nói tôi vừa nhào lại định ngắt nhéo anh được cái gì hay cái đó. Nhưng chỉ với một bàn tay của mình anh tóm cả hai bàn tay tôi lại làm tôi không quơ quào gì được cả. Sinh nắm hai tay tôi dòm tôi cố sức giãy giụa mà không nín được cười:  “Nấm lùn di động” mà khoái sân si. Giờ có về nghỉ ngơi để mai đi học không? Hay để tôi kí cho mấy phát vào đầu?”. Ngay khi anh thả tay tôi ra, tôi lập tức chạy ra xa không quên hét lại: “Thầy nhớ nhé. Ipod của thầy còn trong tay em đó.”. Rồi chạy xuống cầu thang đi về… Lúc đó đã tám giờ tối…

Buổi tối khi tôi đang ngồi làm bài ở lớp thì con bé My gọi cho tôi. Nghe giọng nó tôi đoán là nó vừa khóc xong một trận, tôi hỏi: “Chiều này thấy em khóc. Giờ mới khóc xong nữa phải không? Sao mà khóc? Lại bị mất vé nữa hả?”. Con bé giọng nghèn nghẹn: “Hic..hic.. Chuyện này…hic… Chị qua nhà em đi..hic…”, tôi cau mặt: “ Điên hả? Giờ mấy giờ mà qua. Có gì nói luôn đi…” ….Con nhóc lập tức khóc òa trên điện thoại: “Em… sắp dọn ra.. Hà Nội rồi, tuần sau là đi. Chiều này… em…em…đã nói… em yêu thầy… em không xa thầy được… Thầy, hic…hic… nói… hic…

Tôi nghe như sét đánh bên tai khi nghe bé My nói là nó mới “tỏ tình” với anh vào chiều nay, sao nó dạn vậy? Chắc chắn là Sinh nói không với nó nên nó mới khóc tức tưởi vậy. Nhưng tôi vẫn muốn biết chi tiết nên hỏi dồn: ”Hả? Em nói yêu thầy hả? Rồi thầy nói sao?”.

“ Thầy nói… thầy xin lỗi nếu thầy có nói gì hay làm gì để em hiểu lầm…hic..thầy chỉ coi em như em gái thôi. …..Thầy nói em mới lớn nên cảm xúc chưa xác định được… nên cảm xúc đó chỉ là mến mộ thôi… với lại em đâu biết rõ hết về con người thầy đâu mà nói yêu… Yêu vậy là yêu ảo thì không nên… Sau đó nói… em còn nhỏ… lo học… là hơn đừng nghĩ linh tinh. Hu hu… Em không chịu đâu… em yêu thầy mà…”. Nói xong nó lại khóc từng tràng trong điện thoại. Tôi thở dài bảo nó: “ Thôi… đừng khóc nữa. Thầy đã nói vậy thì em phải biết chứ. Em đừng cố chấp. Còn giờ chị phải đi học bài, có gì thứ bảy nói chuyện với em nhé.”  Nói rồi tôi tạm biệt nó và gác điện thoại…

Giờ bài vở gì được. Con nít quỷ… nó còn ghê hơn tôi nữa. Người ta thích ổng gần chết mà còn chưa dám nói thích nữa, còn nó nó phóng tuốt luốt lên chữ yêu luôn rồi…Mà Sinh nói cũng phải….nhưng tôi vẫn nghe tìm mình khẽ nhói lên.. Tôi nghĩ nếu trường hợp bây giờ không phải bé My mà là tôi bây giờ thì sao nhỉ..? Chắc chắn là đỡ hơn bé My bây giờ… bởi dù gì tôi cũng đã nếm trải chuyện này từ năm lớp bảy kia. Năm lớp bảy tôi tỏ tình với cậu bạn cùng lớp và kết quả rất thê thảm…. Mãi năm năm sau tôi mới quên được, giờ gặp Sinh thì con tim tôi được hàn gắn chút ít… Tốt nhất là tôi nên im lặng trau dồi kiến thức để cưa cho ngã cây… Tôi không dại dột lần thứ hai đâu… Nghĩ là nghĩ vậy nhưng cuộc đời còn nhiều thú vị phía trước….Tôi đâu ngờ sau khi bé My ra đi tôi phải đối mặt với nhiều điều bất ngờ hơn…

Chương 24

Chiều thứ tư, bé My không tới lớp. Nó muốn tránh mặt anh. Tội nghiệp con bé! Nó ra đi với con tim vỡ nát. Trước khi đi học, tôi nhận được tn của nó: “Chị ra tiễn em vào chiều mai nhé. Em định dây dưa đến tuần sau mới đi vì con thầy. Giờ em đã nói với mẹ thứ năm có thể đi. Nhắn với thầy là em chào thầy. Chắc thầy không quan tâm em đâu nhỉ…”
Giọng con bé chưa bao giờ buồn hnw thế. Nghĩ đi nghĩ lại tôi đã thật xấu tính khi đi cau mau với con bé ngây thơ và vô tư như bé My. Giờ nó đi rồi, tôi cũng thấy buồn. Tôi vẫn vào lớp sớm như mọi khi. Nhìn cái chỗ ngồi trống trải thêm cũng cảm thấy bức bối. Từ nay vắng bé My… buôn thật… trước đây tôi lại không ưa nó. Thế mà giờ nó đi thấy nhớ mới lạ.
Chưa tới giờ học. Lại không còn việc gì để làm. Buồn chân buồn tay tôi lấy giấy ra vẽ…. Đang vẽ mê say, tôi nào co hay Sinh vào. Anh đến gần nhẹ nhàng không một tiếng động đến khi bóng anh in trên mặt bàn tôi mới biết. Tôi giật mình ngẩng lên, lấy tay che vội cái hình. Sinh mỉm cười rồi giật phắt bức vẽ của tôi soi nghiêng soi ngửa:
–     Đẹp đó. Giống manga lắm. Chà! Tóc giống tôi ghê, mũi cao, mắt sâu đeo mắt kính… môi mỏng… Vẽ tôi phải không?
–     Trả em. – Tôi đứng lên chéo kéo bức vẽ từ tay anh nhưng tôi với không tới. Anh giơ bức vẽ lên cao thật cao, vừa coi vừa truy vấn tôi:
–      Nói cho tôi biết thì tôi trả.
–       Alain Delon (1 nam dv người pháp thập niên 70 đẹp trai kinh hồn). Không phải thầy đâu. Thầy … đừng… có nằm mơ giữa ban ngày.
Sinh nheo mắt nhìn bức vẽ rồi quay qua nhìn tôi:
–     Vậy hả? Tịch thu! Học không lo học, lo vẽ bậy bạ….
–      Ấy! Em vẽ gì mà bậy bạ? Vả lại đã tới giờ học đâu. Thầy đừng… ỷ …. Là… thầy rồi ăn hiếp học trò nhe… – Tôi nhăn răng chớp mắt, hai tay cong cong hình vuốt hổ. Sinh nghiêng đầu nhún vai mỉm cười (very láu cá):
–     Vô tay qua là của qua… Trả toi cái Ipod đi. Tôi sẽ đưa lại cái này. Giờ tạm… tịch thu… – Nói xong, anh nhét bức vẽ vào túi ao rồi đi thẳng lên bục giảng. Nhưng nửa đường anh quay lại. Đến gần, đứng tựa vào thành bàn ngó ra cửa rồi nói với tôi:
–       Nay  bé My không đi học hả? Bình thường cũng vô sớm cỡ em vậy. Chắc là….
Tôi cũng biết vì sao đấy, nhưng tôi không thèm nói. Tôi chờ coi thái độ của Sinh ra sao… Anh gỡ mắt kiếng ra cúi đầu thở dài rồi lại đeo vào, tiếp:
–   Hôm qua… chuyện cũng hơi khó xử. Bé My gặp tôi nói là… là… Đại khái là… những cảm xúc mới lớn bộc phát. Em hiểu chứ! Tôi đã giải thích hơi thảng thắn. Chắc điều đó đã làm bé My tôn thương… Tôi nghĩ vậy…
-“He he!” Đã đánh đâu mà tự nhiên khai thế… quá là… Mà làm gì xí xọn dữ. Nói trắng ra cho rồi, bày đặt hoa mỹ. Nhưng thôi cứ làm bộ như không hiểu cho ổng giải thích rõ trắng đen xem nào. Tôi nhìn anh mà mặt “đơ như trái bơ” làm Sinh cũng bối rối. Anh soi thăng mắt vào tôi , miệng trễ xuống chớp mắt làm cử chỉ tay quơ quơ từ trong ra ngoài hiệu ý là “Hiểu không? Hiểu là bé My tỏ tình với tôi không?”. Tôi chớp mắt nhìn anh lạ lẫm… Sinh đập lòng bàn tay vào trán rồi vuốt xuống mũi rồi lắc lắc đầu. Anh quay lại đối diện với tôi, tay móc cây  bút trong túi ao vẽ nguệch ngoạc lên giấy rồi đẩy cho tôi. Tôi ngó vào, khẽ trợn mắt rồi giả vờ rú lên:
–        Bé My … say I love you với thầy. Ối trời đất ơi…!!!
Anh chìa ra đưa tôi tờ giấy anh vẽ “Suỵt… sh… Em nói nhỏ được không? Làm gì mà ỏm tỏi thế? – Anh lúng túng đưa tay lên miệng làm dấu! Rồi anh khoanh 2 tya lại lắc đầu thở dai lần nữa. Tôi nhìn a chách lưỡi:
–            Hèn chi. Thì ra là thủ phạm làm pé My khóc nức nở là thầy. Hôm qua nó vừa khóc vừa gọi điện cho em nói có kẻ đã làm tim nó tan nát… – Vừa nghe tôi nói thế Sinh quay lại nhìn tôi với vẻ mặt thoáng bối rối, anh ngập ngừng hỏi tôi:
–             Thế … thế sao? Hôm quá pé My đã nois những gì vậy?
Được thể, tôi tuôn ra một tràng (mà tất nhiên cái này tôi cố tình thêm mắm thêm muối):
–   Thì nó nói… kẻ đó tuy nhìn đẹp trai hiền lành mà bên trong lại là người độc ác, kiêu căng, lạnh lùng, vô tình…. Đã vậy lại còn bao lực… Nó nói yêu người ta, người ta không yêu thì thôi. Có cần xem thowngf nó là con nít không. Nó bảo người đâu chảnh thấy ghét. Bởi vậy chiều mai, nó quyết lên máy bay ra Hà Nội ở để quên phứt con người tồi tệ đó.
Anh tròn mắt nhìn tôi rồi khum người xuống bàn, kề sát vào mặt tôi, mắt chớp chớp vài ba cái, hỏi:
– Bé My nói vậy thiệt đó hả? Bé My nói nguyên văn vậy đó hả?
Hic…. mắt đã đẹp mà còn chớp chớp hàng lông mi tuyến nữa thì tôi đây hồn bay phách lạc còn gì. Sao mà khéo thế? Chớp nữa là tôi lấy cái kéo cắt hàng mi luôn đó. Mi gì mà dài thế? Tôi gật gù xác nhận như đinh đóng cột:
– dạ! Nó nói đó. có sao em chuyển tải y chang. Nó nói thầy quá chính xác luôn. Không sai một li….
——
Mặt Sinh có vẻ trầm ngâm một thoáng, a bặm môi và khẽ gật đầu ra chiều biết rồi. Bất thần, a vớ cuốn tập tôi đang để trên bàn cuộn lại và gõ đầu tôi một cú đau điếng. Hic… lần này ổng không thương hoa tiếc ngọc thật… thẳng tay luôn. Anh cau mặt nghiến răng:
–  Cho chết. Mượn gió bẻ măng hả? Đừng tưởng tôi k biết em đang chửi xéo tôi đấy. Cái này em nói chứ bé My nào nói. Chỉ có em là mồm năm miệng mười cay độc thế thôi…e là con bé độc ác… mốt ai xui lắm mới vớ phải em?
Tôi gục đầu nằm mọp trên bàn xoa xoa đỉnh đầu vừa bị anh “bạo hành”. Chợt thấy cay cay, hình như là có cảm xúc để khóc… thì phải… Tôi không biết nữa. Nhưng sẵn bức xúc giùm bé My và suy nghĩ tôi mà ở vào tình cảnh đó thì thế nào. Và khi nghĩ tới cảnh tiễn bé My vào chiều mai… chợt bỗng dưng muốn khóc. Thế là tôi khóc thật… Tôi nằm đó vai run run… và ngẩng lên nhìn anh với đôi mắt đỏ hoe và nhòe nước mắt. Sinh “ơ” một tiếng buông rơi cuốn tập, luống cuống đưa tay lau nước mắt trên mặt tôi. Anh thì thầm:
–    Xin lỗi… Đau lăm không? Tại em đấy cứ thích chọc người ta. Nín… nín đi… xin lỗi! – Nói rồi anh vuốt tóc tôi, xoa vai tôi, dỗ tôi nín. Ô! Một cái khăn tay màu xanh nhạt dịu dàng và thơm tho. Cảm xuc lại càng dâng hơn nữa. Chẳng mấy chốc cái khăn tay đã ướt nhẹp… Cái cảm xúc điên rồ này chợt đến, chợt tuôn trào làm tôi k ngăn được…
Khóc sướt mướt đã đời, tôi quay lại nhìn anh lúc này đang bối rối và căng thẳng cộng với sự xám hôi lớn lao của Sinh ngỡ vì cú đập đầu của mình làm tôi khóc. Tôi thấy anh thật là tội nghiệp, có làm gì đâu mà tự nhiên phải hunwgs bao nhiêu là nước mắt của tôi. Tôi nhoẻn cười nói với cái mũi đỏ ửng:
–          Em khóc không phải vì thầy đập đầu em. Vì bầu tâm sự của bé My hôm qua hãy còn tác động mạnh. Hôm nay nhớ lại mới khóc. Thế thôi. Cảm ơn cái khăn của thầy….
Sinh nhìn tôi thở phào:
–    Sao lâu lau em điên bất tử thế? Làm hết cả hồn… tôi tưởng tôi đánh em khóc chứ. Riết chắc lên tim vì em luôn. Cảm xuc hôm qua mà tới giờ mới khóc. Em giống con lừa nghe chuyện cười, không hiể qua ngày mai mới cười ấy.
Nghe a nói tôi lại bật cười khanh khách:
–          Ấy là thầy còn chưa biết chuyện em học toán đấy. Đầu năm 10, thầy dạy toán dạy em cách chứng minh đạo hàm gì đấy. Em thiệt tình k hiểu… mãi đến cuối lớp 10 mới hiểu….
Sinh quay lại nhìn tôi nhe răng ra giả vờ ngất trên bàn học, sau đó anh ngẩng lên với bộ mặt rất chán đời:
–          Thế tôi tự hỏi em đã học lên lớp 12 bằng cách nào vậy? Em là con người quái dị nhất mà tôi từng gặp….
–          Có gì đâu ạ. Em vốn khá Anh văn, mà cô chủ nhiệm lại là cô Anh văn. Cô thương em lắm, nên nhờ thầy toán ‘nới tay’ cho em. Tôi nghiệp lắm. Thầy dạy em suốt năm phải dùng thêm thuốc trị tăng xông đó… mà lạ lắm nha, hinh như em có duyên với Anh văn lắm cho nên ai chủ nhiệm e cũng dạy Anh văn hết… – Nói rồi, tôi cười khì khì…. Còn anh thì miệng há hình chữ O: “Oh my lord!” liên tục… Quả thật khi còn nhỏ thì tôi dở toán kinh người, học đâu quên đó… còn mấy môn như Anh văn thì nhớ dai và sáng dạ kinh dị… Đôi khi tôi cũng thấy tôi vô cùng lập dị… thật sự là vậy….
Tôi báo với Sinh rằng bé My ngày mai sẽ bay ra Hà Nội, tôi sẽ đi tiễn nó, tôi cũng gợi ý hỏi anh có đi cùng không, anh lập tức lắc đầu phũ phàng:
–          Thôi! Chịu. Tôi mà ra con tim bé My không những tan nát mà máu còn không trở về tim nữa. Mắc công lắm. K đi là hơn… chỉ có cách đó là tốt nhât….
Chiều thứ năm, tôi nhờ Trâm chở ra sân bay tiễn pé My, nó cảm động lắm nhưng cũng kiên cường k khóc… Nó nắm tay tôi và hôn tạm biệt. Nụ hôn của nó lúc này mới dễ thương làm sao, cả đôi mắt, cả cái bím tóc của nó nữa…. Tôi không còn thấy ghét nó nữa. Lúc này ngược lại tôi còn mong nó đừng đi, giờ tôi đã hiểu nó thật sự trong sáng và tốt bụng chứ không giả nai như tôi vẫn nghĩ. Hơn nữa nhờ nó mà tôi và Sinh xích gần nhau hơn…nhưng sự thật làm sao thay đổi được. Phải không?
Lúc đang ngậm ngùi tạm biệt thì Trâm giật áo tôi, tôi quay lại, miệng há hốc. Sinh xuất hiện với chiếc áo màu lam tím trên tay cầm 1 bó hoa. A đi thẳng đến chố bé My, làm nó mở to mắt kinh ngạc k nói nên lời. A nhẹ nhàng đặt hoa vào tay nó và dịu dàng nói:
–          Thầy xin lỗi. Thầy làm em buồn lắm phải k? Lẽ ra thầy nên giải thích cách khác. Chắc không làm e bị tổn thương đến vậy. E tha thứ cho thầy nhé. Thầy  cầu chúc em sống vui vẻ, học giỏi… Bé My vẫn là cô em đáng yêu của thầy mà…. Thầy k bao giờ quên em đâu. Mail của em thầy có mà. Thầy sẽ luôn trả lời nếu em viết thư… – A đưa bó hoa cho pé My.
Con bé My sụt sịt vài ba tiếng nhưng nó nhoẻn cười ngay. Nó ngước lên nhìn anh với đôi mắt sáng ngời:
–          E không khóc đâu. E phải mạnh mẽ như chị Hân nè. E không giận thầy. E sẽ mail cho mọi người. Nếu có dịp cứ ra Hà Nội thăm em. Sẵn sàng làm hướng dẫn viên du lịch cho mọi người nè. Giờ em phải đi rồi…. – Nó cúi xuống xách va li đến chỗ phòng cách ly theo bố mẹ nhưng không quên quay lại vẫy tay chào chúng tôi.
Tôi thấy càng ngày càng thích Sinh hơn vì đức tính của anh. Càng ngày tôi càng thây Sinh ẩn bên trong, cái vẻ ngoài khá lạnh lùng lại là một trái tim dịu dàng, dễ mắc cỡ và nồng ấm. Nói vậy mà không phải vậy. A luôn luôn làm tôi ấn tượng bởi những điều bất ngờ…——
Trên đường về khi nói về Sinh với Trâm. Tôi thấy mắt nó mơ màng lạ. Tôi chợt thấy có cảm giác k hay lắm về điều này. Một cảm giác đau thương nhè nhẹ len vào hồn… tôi không thích có cảm giác này một chút nào… Nhưng từ lúa từ phi trường về nó lại càng ngày càng lớn hơn….
Ngồi trên xe mà Trâm huyên thuyên về Sinh không ngớt. Khen Sinh nào là con người bí ẩn, ‘trong nóng ngoài lạnh’. Sinh nhìn vậy chứ k phải vậy, chuyên làm những điều bất ngờ, thảo nào khối người ‘đổ’ vì anh. Rồi nó lại bảo sao mà Sinh dễ mến quá. Càng ngày càng dễ mến. Nghe nó nói mà lòng tôi ngổn ngang: vừa vui, vừa buồn, vừa hồ hởi và cả bực mình nữa. Những câu nói đó lẽ ra là tôi nói chứ chẳng phải Trâm, và điều đó thật là tréo ngoe và ngược đời. Tôi bất chợt buột miệng:
–          Mày thích ổng rồi à?
Nó quay lại mỉm cười với tôi:
–          Không. Không như mày nghĩ đâu. Tao chỉ khen ổng thôi mà. Tao không có ý tranh giành với mày đâu… hihi!
Bánh xe vẫn quay, mây trên trời vẫn trôi và thêm một con tim nữa lại bị chinh phục. Trâm chở tôi mà miệng nhẫm khe khẽ hát: “Anh vẫn đến dù gió trời mưa giăng khắp lối… Dù cho giá rét ru đêm mùa đông lạnh lung….”
Tôi ngay lập tức ré lên chọc nó:
–          Mày nói k thích ổng, sao mà mày ca bài này thế? Có ý gì đây?
–          Tự nhiên trong đầu tao có cái lời này. Tao đâu có biết mà. – Nó lại cười toe toét. – Cũng hợp tinh hợp cảnh ghê đó. Tại tao thấy ổng vẫn đến phi trường dẫu trước đó máy kể ổng k chịu đi…
Ừ nhỉ, quả là hợp tình hơp lý… tôi cũng k ngờ là lại trùng hợp như thế… cái lời hát ấy…
Rồi trâm rủ tôi đi uống nwocs. Quán nước quen của chung tôi rất vắng nhưng hôm nay lại đông ghẹt. Thì ra có một đôi tình nhân đang tổ chức sinh nhật. Nào nên, nào bạn, nào quà… và đặc biệt là một lẵng hoa hồng tươi thắm làm Trâm chú ý. Nó bảo tôi:
–          Hoa hồng đẹp quá hen. Nhưng còn lâu mới đẹp bằng của Sinh tặng hôm bữa nè.
–          Ấy! Lại còn thế cơ. Không đẹp bằng hoa hồng Sinh tặng… lại thêm một luận điểm đáng ghi ngờ… Nó thích anh thật rồi… con bé My vừa đi bây giờ lại tới nó sao? Mới tránh được vỏ dưa lại đụng trúng “vỏ dừa”. Số tôi quả thật là số con rệp… – Tôi cũng lắc đầu mỉm cười nhẹ nhưng trong  lòng bão tố lại dâng lên. Tôi biết nếu Trâm thích thì tôi cũng k ngăn cản được chuyện đó bởi vì Sinh đâu có nói gì với tôi đâu, nói chính xác là chưa xác định “chủ quyên” đó mà. “Thầy ơi! Sao thầy lại sinh ra trên đời này với hình dáng như thế, với tính cách như thế? Thầy thật độc ác khi chẳng làm gì mà cả những “trai tim” tự dưng “trôi” tuột về phía thầy như vậy….’  Đang suy nghĩ miên man tôi chợt tỉnh khi Trâm nói:
–          Ê. Gần tới sinh nhật mày rồi đó. Tháng chín rồi. Chúng mình sẽ làm gì đây. Mày có ý định mời Sinh không?
“Mời Sinh ấy à? Một ý kiến tồi… Nếu có mặt ổng thì ngày sinh nhật tôi sẽ là một thảm họa ấy chớ…. Lại những cử chỉ lịch thiệp, cái cách noi, cách cười ấy sẽ ghim vào tim Trâm “một cái đinh” bự hơn. Thảm họa ty sẽ chỉ diễn ra nhanh hơn mà thôi.” – Tôi quay qua Trâm lắc đầu quầy quậy bảo là k cho Sinh biết về chuyện này. Và tôi hứa dẫn nó tới 1 chỗ hay ho. Quả thật lúc ấy tôi chưa biết chỗ ấy là chỗ nào.


Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+