Trang chủ » Thế giới truyện » Tiểu thuyết tình yêu

Thưa thầy em yêu anh! – Chương 27 – 28 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 27

….Chỉ cần một ánh mắt ấy thôi là con tim tôi lại đi sai nhịp của nó… – Hân ù :”( 
Mấy hôm sau lúc đang ngồi học tôi nge mấy chị cùng lớp kháo nhau rằng hôm nay sẽ thực tập vơi một giáo viên bản ngữ rất trẻ và đẹp trai. Gớm! Thế thì có gì thú vị. Dân Tây là cái dân vỗn dĩ đã mắt sâu mũi cao, trán rộng cho nên nhìn thằng nào chả đẹp giống thằng nào. Chỉ có dân châu Á mới xấu đẹp rõ ràng thôi. Chẳng bao lâu sau vào giờ học, Sinh bước vào va theo sau sinh là Andrew. Sinh giới thiệu với cả lớp rằng hắn là giáo sinh bản ngữ cho chúng tôi thực tập đối thoại. Mấy cô, mấy chị tre trẻ thì xôn xao hẳn lên, ríu ra ríu rít, Còn tôi thì lại càng thở dài ngao ngán. Tường ai chứ hắn thì,.,,, chán bỏ xừ… Nội nhìn cái đầu trọc của hắn thôi tôi cũng đá mất hứng rồi nói chi đến đối thoại. À! Không đối thoại mà “đối thọi” thì được…
Sau buổi học tôi ở lại và “làm phiền” Sinh như mọi khi. Nhân lúc a đang sắp xếp mấy bài kiểm tra thì tôi lên cười toe toét:
– Thầy… hồi hôm bữa hát hay quá đi. Bữa nào đi hát karaoke nha. Cho e thưởng thức “giọng ca vàng” của thầy nữa đi. Không thua gì ca si.
A nhìn tôi đẩy gọng kính lên, bĩu môi:
– Không rảnh. Bận bù đầu đây. Với lại “giọng ca vàng” mà. Hát lung tung, vàng mất giá.
Tôi hếch mũi cười nụ:
– Thấy ghê không? Toàn là vàng giả mà thầy cứ kiêu. Hi hi hi.
Sinh cũng nhìn tôi bật cười:
– Người đẹp kiêu mới có giá. Ha ha ha….
Cái cách nói của Sinh làm tôi rùng mình . Hình như càng ngày, anh tập cái tính “tới luôn” giống tôi thì phải. Nếu vậy, tôi cần cắt đứt mạch ngay lập tức, một người đẹp biết mình đẹp thì thật nguy hiểm. Tôi nhướn mày cười với Sinh cắt đuôi luôn:
– Phải. “giá hành, giá hẹ” ngoài chợ giờ rẻ lắm thầy. Chỉ cần 2.000 là e quơ nguyên cả nắm.
Nghe xong nụ cười trên môi Sinh chợt tắt, a lườm tôi:
– Lúc nào em cũng là kẻ dập tắt niềm vui của người khác là sao? Rảnh quá thì đi xuongs dưới lấy giùm tôi ly nước. Hậu tạ sau.
Tôi tủm tỉm:
– Được. Thầy nói đó nghe.
Tại phòng giáo vụ, tôi vừa đứng rót nước vừa nhớ lại cái lườm của Sinh khi nãy, tự nhiên tôi cười khúc khích. Làm mấy thầy cô giáo ngồi gần đó (kể cả Andrew) đều tròn mắt nhìn tôi xong rồi họ tự nhìn nhau. Chắc họ đang nghĩ tôi bị điên. Tôi nén cười, cắn môi lại, rót cho đầy ly nước rồi phóng đi mất.
Trong khi Sinh uống cạn ly, thì tooi chìa tay mè nheo:
– Thầy…. đồ hậu tạ đâu?
Sinh để ly nước xuống và nhìn tôi gỡ mắt kiếng ra lục cặp rồi rôi quay qua tôi:
– Không có đồ gì đáng giá ở đây. Thôi để kì sau đi.
Tôi xụ mặt:
– Thầy hứa lèo… mốt đừng sai em xuống dưới lấy nước nữa.
Anh gãi đầu nhăn nhó:
– Thiệt là giờ không có cái gì đẹp hết. Kì sau nhé.
Tôi phụng phịu:
– Không. Đưa bây giờ… còn không thì… – Tôi dặm chân rồi suy nghĩ. Tôi chỉ vào môi mình mỉm cười:
– …. Không thì…. một nụ hôn thầy nhé. Không đáng giá nhưng được thầy ạ….
Sinh trợn mắt nhìn tôi trân trối một lúc, anh liền gật gù đứng lên:
– Được thôi. Cái đó chấp nhận được.
Tôi trợn mắt lùi lại:
– Ê! Thầy lầm thật hả. Cái đó em giỡn thôi mà. Thầy làm em sợ đó.
Vẫn cái vẻ tỉnh bơ anh tiến về phía tôi:
Người lớn không nói chơi. Cái này thể theo lời yêu cầu mà. Với lại, em cũng thích tôi mà, đúng không? – Vừa nói anh tiến gần tôi hơn nữa. Tôi lùi sát tường nín thở, hoảng hốt xua tay loạn xạ về phía Sinh:
– Em giỡn thôi mà. Đừng làm thật chứ. Cứu tôi với….
Anh chụp lấy tay tôi, đưa mặt sát gần lại còn tôi thì quay qua chỗ khác nhằm né tránh khuôn mặt anh với đôi mắt nhắm tịt, nín thở, toát mồ hôi lạnh.
Bất thần Sinh đưa tay lên nhéo mũi tôi vặn vẹo gằn giọng:
– Tôi bảo kì sau là kì sau. Dám đòi quà trắng trợn vậy hả? Dám giỡn với tôi hả? Hôn gì mà hôn. Con nít con nôi. Chừa chưa? Chừa chưa?
Lúc đó, tôi chỉ biết kêu oai oái. Chợt, Andrew bước vào, hắn há hốc miệng chữ A, mắt chữ O trước tình huống này. Sinh thoáng đỏ mặt , bỏ tay xuống rồi bỏ tôi ra, đi lên bàn thu dọn cặp sách. Trước khi đi xuống, sinh quay qua bảo tôi.
– Tắt đèn, tắt quạt dùm. Thank you.
Lúc đó Andrew nhìn tôi dò hỏi.
– Cô hình như thích ổng nhiều nhỉ?
Tôi quay qua mỉm cười với hắn:
– Không, tôi không có thích ông ấy… – Hắn ôm ngực thở phào thì tôi tiếp:
– …. I’m in love with him.
Ngay lập tức Andrew quát um lên làm tôi giật mình:
– Tôi cấm cô. Đừng tới gần ổng lần nữa. Và cô nên nhìn lại mình đi, xấu xí và thấp hèn. Cô không biết thân phận hả? Tránh xa , ổng ra.
Sau khi phun một tràng, hắn trừng mắt nhìn tôi rồi bỏ đi. Tim tôi bấy giờ hãy còn đập thình thịch, tôi dựa vào tường thở dốc, tôi sợ và giận run người. Hắn nói tôi xấu xí thì có thể được nhưng thấp hèn là một sự xúc phạm ghê gớm. Sao hắn có thể xúc phạm người khác ghê gớm thế cơ chứ? Mà tôi vẫn không hiểu, tôi đã làm gì hắn phải nổi điên lên như vậy?
Những ngày sau tôi cố tình tránh mặt Andrew, bảo đảm là không làm gì cho hắn nổi điên bất tử như hôm trước. Nhưng hễ mỗi lần tôi tìm cách đến gần Sinh, hắn lại lăng xăng kiếm chuyện này chuyện nọ để hòng tách a ra khỏi tầm mắt của tôi.
Cứ thế những lần nói chuyện giữa anh và tôi ít dần. Tôi càm thấy như một phần trong mh bị tước đi, tôi không chịu nổi điều đó. Tô nhớ a mặc dù tôi luôn thấy a trong tầm mắt nhưng không thể nào đến gần a được. Tôi bèn tìm mọi cơ hội để được gần anh như hồi nào, chính vì thế tôi phải căng óc ra canh chwg để không đụng Andrew để được nói chuyện với Sinh.
Nhưng hầu như không có cơ hội, ngày nào Andrew cũng đến trường cả và hắn k cho tôi một cơ hội nào để gặp anh dầu là môt chút. Sinh dường như cũng nhận thấy là dạo này tôi k trêu chọc a nữa, ngay cả một cái cười dành cho a cũng không được trọn vẹn trên môi….
Hôm nay là ngày thứ bảy nhàm chàn vì Andrew cũng có đi dạy và hắn lúc nào cũng kè kè bên Sinh. Hắn buôn toàn ch. vớ vẩn, không có một chủ đề gì nhất định. Điều đó làm tôi khó chịu, thật sự khó chịu. Tôi sẽ nói chuyện với hắn một lần cho ra nhẽ. Hắn k có quyền gì cấm tôi thích Sinh cả….
Nghĩ là làm, sau giờ học tôi đi tìm hắn và thấy hắn đang ngồi đọc sách dười tàn cây. Tôi bước đến và ngồi phịch xuống kế bên hắn. Tôi nói:
– I like Sinh. (Toi thích Sinh).
Andrew vẫn thản nhiên lật sách và nốc Coke:
– Tôi biết.
Tôi quay qua lườm hằn sang hắn:
– Thế tôi phải làm gì để được nói chuyện với ổng?
Andrew ngẩng đầu lên nhìn tôi bằng đôi mắt xanh của hắn rồi tiếp tục đưa Coke lên miệng:
– ĐỪng có mơ. Tôi không thích cô vì cô không đẹp. Cô đừng bao giờ hỏi tôi về chuyện này nữa.
Cũng lại chuyện đep hay không đẹp. Cái tên vớ vẩn, yêu một người cần nhiều lý do chứ k phả đẹp xấu. Nhưng tôi thừa nhận là tôi thích Sinh lần đầu tiên vì a đẹp trai và giống cậu tôi, sau đó tôi càng chắc chắn cảm xúc của mình hơn vì tính anh cũng rất hay mà. Sinh chẳng bao giờ nói nhiều nhưng những hành động của a luôn khiến người ta rung rinh.
– Tôi không phủ nhận là tôi thich ổng vì ổng đẹp trai. Lúc đó chỉ là cái nhìn đầu tiên thôi.
Sau này tôi biết rõ hơn về ổng. Nếu bây giờ ổng có xấu đi thì tôi vẫn yêu vì trước sau xấu đẹp gì tôi biết ổng vẫn là ổng. Cuối cùng là a đâu có phải là ba của ổng đâu mà anh dám tự tiện quyết định chuyện đời tư của ổng chứ? – Toi bảo Andrew như vậy.
Hắn nhìn tôi hơi ngạc nhiên, rôi mỉm cười lạnh nhạt:
– Nói hay lắm. Nhưng tôi không có ý định thả ổng cho cô đâu.
– Vì sao? Tôi có làm gì anh đâu. – Tôi nghẹn ngào. nói thế mà hắn vẫn lì. Hắn nhún vai:
– Vì tôi thích thế. Bởi vì tôi ghét cô. Vậy thôi.
Tôi nhìn hắn mà nỗi căm ghét của tôi dâng lên ngùn ngut. Tôi mà có con dao nào ở đây tôi sẽ nhào tới và… gọt cái đầu hắn như gọt… dứa. Đồ kì đà cản mũi… Đồ….đồ khoai Tây. Tôi liếc xéo Andrew một cái và rồi bỏ đi. Tuy chưa biết làm gì hắn, nhưng tôi sẽ tim cách vượt qua hắn.
Khi tôi bước chưa được mấy bước thì hắn gọi giật lại:
– Này. Cô đã phí công sức giải thihs vì sao cô yêu Sinh. Nếu tôi không cho cô một cơ hội thì tôi quá hẹp hòi.
Tôi nge hắn nói thế liền quay ngoắt lại nhìn hắn với ý thăm dò:
– Thật không? Anh sẽ làm thế chứ?
Andrew gật gù:
– Phải, tôi sẽ làm thế với một điều kiện. Có phải cô sẽ làm tất cả vì Sinh không?
Tôi do dự về điều này, tôi k dám gật. Nếu điề đó không vượt quá khả năng của tôi và điều đó thật sự trong sáng thì tôi sẽ làm. Còn trường hợp xấu nhất thì….
Tôi nhìn Andrew đăm chiêu suy nghĩ. Cái đầu tròn lẳn như quả bóng của hắn đang toan tính gì đây? Tôi hy vọng là hắn không có ý định đen tôi với tôi. Hắn đang mỉm cười chờ đợi tôi. Cái vẻ mặt của hắn đầy gian manh. Tôi nhìn hắn thật lâu và rốt cuộc tôi thở hắt ra và bảo:
– Tôi sẽ làm tất cả. Nhưng nếu nó không trong sáng tôi sẽ không làm.
Hắn nhìn tôi, ôm bụng cười sằng sặc rồi vỗ vai tôi”
– (Nói gì vậy? Tôi không hiểu.)
Andrew trề môi, nheo mắt bảo tôi:
– (Hãy hỏi Sinh về Jasmine Million. Bây giờ thì đừng làm phiền tôi. Và hãy trông nom cả cô bạn thân nữa.)
Nói rồi hắn đeo headphone lên đầu đút tay vào túi quần và bỏ đi với dáng nhún nhẩy. Còn tôi thì đứng giữa trường ngơ ngác đầy những dấu chấm hỏi trong đầu. Jasmine Million là ai? Cô ấy có quan hệ gì với Sinh?
Trên đường đi tới chỗ để xe thì tôi vẫn miên man nghĩ về điều Andrew nói. Tại sao tôi phải “trông nom” cô bạn thân của tôi. Còn cái cô Jasmine gì đấy là ai? Nghe có vẻ rất huyền bí. Cô ta có liên quan gì trong chuyện này nhỉ?
Khi đã đến chỗ để xe thì tôi thấy bóng dáng Sinh đang loay hoay ở đấy. Tim tôi đập rộn lên. Anh kia rồi, lâu rồi không được nge anh nói và nhìn thấy nụ cười nồng hậu đó. Khi Sinh vừa để cặp lên xe và ngẩng lên thấy tôi, anh đã mỉm cười. Thấy ghét! Biết người ta bị “bệnh tim” mà cứ hễ thấy là cười thôi.
Tôi nghĩ một mai mà tôi có đem Sinh di nhân bản vô tính thì chắc cũng chưa tìm thấy nụ cười giống vậy lần nữa đâu. Yêu rồi, yêu chết đi được.
Tôi vẫy tay chào anh:
– Thầy ơi. Hôm rày không nói chuyện…
Sinh nhướn mày trề môi cười nụ ra vẻ kiêu căng, tinh nghịch tiếp luôn:
– … Bộ nhớ tôi hả?
Tôi cười bẽn lẽn và khẽ vuốt tóc giả vờ ngó quanh quất:
– Ai thèm nhớ thầy. Nhớ món quà của em thì đúng hơn.
Sinh cau mày, gõ nhẹ đầu tôi:
– Sao cái gì em không nhờ mà lại nhớ mấy cái đó dai thế? – nhưng rồi a cũng lục cặp lấy món quà trao cho tôi và dặn:
– Đây nè. Nhớ là mang về nhà mới được gỡ ra đó, nghe không?
Tôi vâng vâng, dạ dạ và cũng không quên tố cáo Andrew với anh:
– Cám ơn thầy. Mấy hôm nay ít được gặp và nói chuyện với thầy cũng tại Andrew. Hắn kiếm hết chuyện này đến chuyện nọ để kéo thầy đi đó.
Sinh chớp chớp đôi mắt khoanh tay, bặm môi gật đầu khi nghe lời tố cáo của tôi:
– Hèn chi. Mấy bữa rày cái gì nó cũng kiếm chuyện hỏi. Ra là vậy.
Rồi anh quay qua tôi. đung đưa khuôn mặt cúi xuống nhìn tôi thật gần:
– Có khi nào Andrew thích em rồi không nhỉ? Sao cứ thích làm chuyên cho em để í. Như vậy thì không được đâu nhe.
Phải rồi, dĩ nhiên là không được. Tên đó thích tôi. tôi thà chết còn sướng hơn. Dòm không có một cọng tóc là đã không ưa nổi. Lại còn vô duyên, thô lỗ chẳng được cái nết gì. Tôi cũng hùa theo Sinh:
– Đúng rồi! Sao mà được thầy. Tên đó nằm mơ giữa ban ngày cũng chưa chắc được em để ý đâu. (Tôi chảnh ghê nhỉ). Hắn không bằng một goc của thầy nữa.
Sinh hết tủm tỉm lại gật gù nghe hết “bài tố tụng”của tôi trong khi sắp xếp lại mớ đồ trong cặp. Tôi vẫn thao thao bất tuyệt”
–  ….Hắn rất bất lịch sự khi chê em thẳng thừng. Vô duyên quá phải không thầy? Hắn nói loạn xạ cả lên… Em chẳng hiểu nổi, nào là phải trông nom bạn em. Lịa còn biểu em hỏi thầy về cái cô Jasmine Million gì đấy nữa….
Lúc nghe tôi nói đến Jasmine thì Sinh buông rơi cái cặp, a quay ngoắt lại nhìn tôi mở to mắt lắp bắp:
– Em… em nói… cái gì?
Tôi cũng ngạc nhiên và nhắc lại câu nói cuối cùng mà nãy tôi đã nói. Rồi khuôn mắt Sinh biến đổi hẳn. Anh trở nên thất thần rồi sau đó cáu gắt với tôi:
– Em không có chuyên gì làm ư? Lại đi nói chuyện với vẩn với tên Andrew đó. Tôi không biết Jasmine nào hết….
Anh rời chỗ tôi đến bên xe minh, gỡ cốp xe, quẳng cặp vào đấy, lại im lặng bần thần. Sau đó anh quay qua tôi, nhẹ nhàng nhưng rất lạnh lùng, anh bảo:
– Còn em. Trễ rồi, về nhà đi.
Thái độ của Sinh làm tôi rất ngạc nhiên và cũng thấy sợ nữa. Tôi rụt rè để tay lên ghi-đông xe a hỏi:
– Em đã nói gì làm thầy giận sao? Nếu… vậy…. thì em xin lỗi.
Sinh cũng biết là đã cư xử không đúng với tôi, anh dịu dàng nhưng vẫn lạnh lùng.
– Không có gì! Giờ em về đi. Mốt gặp. Và đừng có đến gần Andrew nữa. – Nói xong, Sinh dắt xe đi thẳng.
Còn tôi một lần nữa ngơ ngác. Hôm nay đâu phải thứ sáu ngày mười ba mà sao ai cũng có vẻ điên điên khi nói tới Jasmine đó? Hết Andrew rồi tới Sinh. Thái độ của cả hai đã thực sự làm tôi chả hiểu mô tê chi hết….

– Yên tâm đi. Tôi sẽ không bắt cô làm gì xấu đâu. Nghĩ thế nào về một nụ hôn nhỉ?
Tôi giật mình đẩy hắn ra lắp bắp:
– Cái…cái…cái gì? Một… nụ …. hôn hả? – Hắn nhìn vẻ lúng túng của tôi và tiếp tục:
– Như cô muốn. Chỉ một nụ hôn thôi. Không có gì trong sáng hơn thế. Dám khong?
Tôi nhìn hắn cười mà kinh hãi. Hắn thật là khiếm nhã. Nhìn vẻ mặt nửa bối rối nửa chực lo lắng và giận dữ của tôi, hắn khoái chi nắm vai tôi và ghé vào tai tôi thì thầm:
– Chỉ một nụ hôn thôi và tôi sẽ không “cản mũi” hai người nữa. Nghĩ đi, một nụ hôn bằng với tự do đấy.
Suy nghĩ một hồi lâu rồi tôi ngẩng lên:
– Tôi sẽ làm nhưng sau đó anh phải giữ lời hứa!
Andrew nhếch mép khẽ:
– Tất nhiên. Tôi giữ lời. – Đó thật là giây phút ghê rợn khi tôi nhắm tịt mắt run rẩy ghé tới chỗ hắn, vừa chờ tới thì hắn đặt ngón tay lên môi tôi và đẩy tôi ra. Tôi té xuống ghế và nửa ngạc nhiên, nửa mừng rỡ vì không biết vì sao hắn làm thế.

19.2

Andrew đứng lên, vất lon coke vào thùng rác, xách cặp lên vai và nhìn tôi khinh khỉnh:
– (Tôi thấy thương hại cô đấy. Cô nguyện làm mọi thứ vì ổng nhưng ổng chỉ coi cô là phương tiện để ổng tiếp cận người khác thôi. Đồ ngốc. Tôi không cần nụ hôn của cô đâu. Tạm biệt và hãy tranh thủ hạnh phúc với ổng hôm nay đi.)
Tôi tròn mắt nhìn hắn, tôi không hiểu nối hắn đang ngụ ý gì. Tôi vội vành chạy theo hắn níu lại hỏi:

Chương 28

Cho đến hai hôm sau khi chúng tôi đang vào lớp sớm, vừa bước chân lên cầu thang thì tôi nghe thấy Sinh và  andrew đang cãi nhau một trận tóe lửa. Tôi hoảng sợ, đứng nép sau cánh cửa và chờ đợi. Tôi nghe tiếng sinh chưa bao giờ giận dữ như thế:

–          (Chuyện gì đã qua thì cứ cho nó qua đi. Đừng bới móc có được không?)

Tiếng Andrew cũng dấm dẳng trả lại”

–          ( Tôi chẳng bới móc gì cả. Đó là cô ta. Cô ta không nên hỏi anh về chuyện đó chứ.)

Rồi tôi nghe Sinh hậm hực:

–          ( Cô ấy không tự dưng mà hỏi đâu. Cậu đã làm gì cho cô ấy tò mò. Mà chuyện cô ấy thích tôi thì có liên quan gì đến cậu?)

Andrew cũng không vừa đáp trả lại ngay:

–          ( có đấy. Tôi chỉ không chịu đựng được khi tôi thấy anh hạnh phúc. Anh là kẻ giết người, không xứng đáng có được hạnh phúc.)

–          ( Cậu đang nói gì thế? Đó chỉ là một tai nạn) – Tiếng Sinh đầy phẫn nộ. Andrew cũng réo lên:

–           ( Thế anh nghĩ vì ai đaz gây ra tai nạn cho cô ấy? Anh đấy! Cô ấy chết là vì anh! Tôi vẫn nhớ ngày ấy. Tôi không quên và cũng không tha thứ cho anh. Anh giết chểt chị tôi.)

Tới đây thì tôi thấy Sinh im lặng hẳn. Mặt anh tái hẳn đi, anh đưa tay ôm cằm run run. Sinh nhìn ra cửa sổ, thẫn thờ rôi ngồi khuỵu xuống đất. Còn Andrew thì nhìn Sinh cười nhạt, rất nhạt một cách thỏa mãn, độc ác. Nhưng ánh mắt hắn, tôi cảm thấy trong đó chút gì rất đau đớn. Hắn bỏ đi, bỏ Sinh l;ại với căn phòng học âm u với ánh đèn lờ nhờ buồn bã và …tôi. tôi nép sau cánh cửa trong bóng tối và cảm thấy hụt hẫng, bàng hoàng, nhói đau. Tôi ôm tim mình  thở dài ngó trộm Sinh qua khe cửa. Ánh đèn phụt tắt, cúp điện rồi. Anh vẫn ngồi đó, trong bóng tối, yên lặng. Một sự yên lặng nặng nề, u ám… tôi cảm nhận trái tim anh đang tan nát, nỗi đau lớn quá. Tôi không biết trong bóng tôi đó đã có  bao nhieeui giọt nước mắt rơi xuống đôi gò má kia? Lúc này tôi muốn chạy đến bên anh, tôi muốn ôm anh và cho anh biết tôi đau đớn khi nhìn thấy anh buồn.

Nhưng tôi sợ… một nỗi sợ mơ hồ rằng tôi không phải là người anh cần. Nên tôi lặng lẽ rời khỏi cánh cửa và bước xuống cầu thang đi xuống sảnh dưới. Nơi ấy Andrew cũng đang đứng ngay lan can nhìn xuống dưới sân trường đăm chiêu. Nghe tiếng chân của tôi, hắn quay lại. Tôi thấy đôi mắt xanh của hắn đỏ hoe. Chúng tôi nhìn nhau một lúc lâu và hắn bất ngờ vọt lại chỗ tôi, đưa hai bàn tay ti lớn siết mạnh cổ tôi, khiến tôi không thở được chỉ ặc ặc được mấy tiếng trong họng.

Hắn thét lên:

–          đó là tại cô. Tại sao cô ở đây? Tại sao cô làm gì cũng giống cô ấy? Tôi ghét cô… tôi ghet cô… vì… cô đa làm tôi nhớ đến cô ấy. Tôi không thể nhịn được khi thấy cô quanh quẩn bên ông ta. Ngày xưa cô ta cũng vậy. Các người là đồ ngốc. Ông ta chỉ giỏi làm tổn thương người khác mà thôi.

Rôi hắn buông tôi ra. Tôi vịn lan can thở dốc. Còn hắn khuỵu xuống và gục đầu vào tường khóc òa như một đứa trẻ:

-( tôi xin lỗi. Thật sự xin lỗi… Tôi không ghét cô. Tôi không ghét ông ấy. Tôi ước là tôi có thể. Nhưng tôi không thể quên ngày cô ấy mất. Nó đánh ngã tôi.)

Nhìn cái bộ dạng khở sở cùng đôi mắt giàn giụa nước của hắn, lòng căm ghét của tôi bỗng bay biến đâu mất. Tôi lai thấy lòng mình nao nao tội nghiệp hắn. Thương hại thì cũng không phải nhưng tôi thấy đồng cảm với hắn. Tôi có thể chưa biết cách mất đi người yêu quý của mình là như thế nào nhwng tôi hiểu Andrew phải cảm nhận nỗi trống vắng không thể lấp đầy khi không còn chị bên mình. Tôi hiểu cảm giác cô đơn ra sao khi chỉ có một mình. Buồn lắm thay.

Tôi ngồi thụp xuống bên hắn, đưa tay vỗ vỗ, xoa xoa tấm lưng rộng của hắn và đưa chiếc khăn giấy:

–          nín đi, bé bự.  Đừng khóc. Tôi hiểu cảm giác anh thế nào. Tôi biết khi mất đi cái gì đó hay người nào đó thân thiết, càm giác rất đau và buồn).

Andrew gấp chiếc khăn mà tôi đưa cho làm tư rồi gật đầu nhè nhẹ và chớp đôi mắt hãy còn mọng nước ra chiều cảm ơn tôi. Trong khi đó tôi tiếp tục an ủi hắn:

–          (Như tôi ấy. Tôi cũng từng có một chú cún con. Tên là Totti. Tôi yêu nó rất nhiều. Nhưng một ngày nọ nó bị bệnh và mất. Tôi phải mất một thời gian mới lấy lại thăng bằng. Và từ đó trở đi tôi không thể yêu thêm một con chó nào nữa. Chúng ta có cùng một cảm giác nhỉ?)

Andrew đang sụt sịt bỗng nhiên nhìn tôi một cách rất lạ, hắn cứ làm như mới gặp tôi lần đầu vậy. Tôi cũng nhìn hắn ngạc nhiên không kém và hỏi:

–          chuyện gì vậy? Tôi đã nói gì sai sao?

Andrew nhếch mép lườm tôi:

–          hay nhỉ. Cô an ủi kiểu gì vậy? Người chết chứ có phải chó chết đâu. Nỗi đau của tôi đâu giống cô. Sao cô có thể so sanh kiểu như vậy?

–          (Không hiểu sai ý tôi rồi. Ý tôi là điểm giống nhau là nỗi đau của chúng ta giống  nhau. Đều là mất mát cả.) – tôi bối rối giải thích cho hắn vì không muốn hắn hiểu lầm.

–          ( Không giống nhau một tí nào cả. Chị tôi chết nghiêm trọng hơn con chó ngu ngốc của cô!) – Andrew kêu lên một cách bất mãn.

Chậc…! cái tên đầu đất… đã giải thích thế rồi mà còn không hiểu. Chết thế nào mà chả giống nhau. Miễn chết là thấy đau khổ, mất mát rồi. Lại còn so sanhbs chết nào nghiêm trọng hơn nữa thì đúng pó tay.

20.2

Tôi bèn đứng phắt dậy, cáu bẩn:

– ( Tôi bó tay. Tôi đã giải thích nãy giờ mà anh không hiểu. Từ rày về sau anh có thế này thì tôi cũng chả quan tâm. Dùng não mà suy nghĩ những gì tôi nói nãy giờ. Giờ tôi đi đây. Tạm biệt.)

Andrew bặm môi lại vì câu nói của tôi, hắn cũng đứng phắt lên đưa hai tay bóp cổ tôi lần nữa và lắc mạnh:

– ( Cô nói gì về việc dùng não hả? Tôi đau có phải là thằng ngu.)

Tôi cũng giằng co lại với hắn:

– ( Tôi nói ráo cả nước miếng rồi còn gì? Anh không phải là thằng ngu, mà là đồ cứng đầu.)

Nghe tôi nói thế mắt của hắn long lên, hắn cố tình siết chặt cổ tôi và lắc mạnh hơn nữa:

– ( Gì hả, nói lại coi? Toi giết cô bây giờ.)

Tôi thì cố đẩy hắn ra khỏi người mình, vừa đẩy vừa la:

– ( Sao anh dám làm thế hả? Tôi đã có lòng an ủi anh cơ mà. Đầu đất.)

Hắn hừ mũi đưa đôi mắt xanh hình viên đạn kê sát mặt tôi, mặt hắn cau lại:

– ( Cô an ủi hay chọc giận tôi? Tôi thà buồn một mình còn hơn nghe cô an ui.)

Andrew và tôi cứ thế giằng co nhau, chẳng ai chịu nhường ai. Kẻ mắng qua người nói lại ỏm tỏi cả một hành lang. Đến lúc cả hai mệt nhừ tử thì chúng tôi bỏ nhau ra. Hắn và tôi đều dựa vào tường thở dốc. Nhìn bộ dạng rũ rượi của tôi, andrew nhìn tôi bật cười rồi hắn mếu rôi lại cười.

Cái gã này, tâm trạng phức tạp nhỉ. Hết khóc rồi cười, cười rồi lại mếu. Hắn bị hâm thì phải? Andrew lại gượng cười lần nữa và đưa tay gạt nước mắt nói rành rọt:

–  ( Cô thật sự giống cô ấy lắm. Nhấ là cách cô an ủi tôi. Thiệt tình lắm. Cô ấy ngày xưa cũng nói tôi như thế. Cám ơn. Tôi đỡ hơn rồi. Tôi có thể thấy cô ấy trong cô. Cảm ơn lần nữa.)

Nhìn đôi mắt xanh lấp lánh và nụ cười hiện ra trên môi hắn, tôi cũng thấy vui. Tôi đưa tay bắt tay hắn nhẹ nhàng:

– Không có chi. Bạn bè mà.

Andrew nắm chặt tay tôi bóp mạnh thân thiện và hắn bất ngờ kéo tôi hôn lên má rất nồng hậu. Tôi nhìn hắn với cái miệng há hốc. Andrew xoa đầu tôi nhẹ nhàng, cười bảo:

– ( Cái hôn cho một người bạn. Cám ơn vì đã không ghét tôi sau những gì tôi làm với cô. Tôi quý cô. Lần này là thật đấy. Tôi có viêc phải đi. Tạm biệt cô nhé.) – Andrew nháy mắt vỗ vai tôi rồi quay lưng bỏ đi.

Sau khi hắn đi rồi, tôi bất giác mỉm cười một mình và đưa tay lên xoa má lẩm bẩm: – Điên thiệt á. Nhưng hắn cũng dễ mến đấy. Đôi khi hơi điên tí.

Khi tôi vừa quay lại , Sinh đã đứng ngay sau lưng tôi trên bậc tam cấp. Tôi bất ngờ bối rối không biết nói gì chỉ lắp bắp:

– Ơ…. thầy…..

Sinh nhìn tôi với đôi mắt ráo hoảnh, bị tổn thương trong phut chốc rồi anh cười. Nụ cười đau đớn, lạnh lẽo. Anh lướt qua tôi một cách nhẹ nhàng và lạnh lùng. Anh nhanh chóng đi theo những bậc thâng tối rồi biến mất. Còn mình tôi đứng như trời chồng nhìn theo mà nge lòng đau nhói. Tôi đã làm việc không nên làm… Chuông vang lên. Tôi điếng người. Thế là một buổi học hôm nay lại vắng bóng anh….


Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+