Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Thục nữ PK Xã hội đen – Chương 08-09 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 8: Cảm nghĩ của LÔI KÌNH và Nại Nại sau nụ hôn đầu 

  Do sự tiến triển đột biến trong tình tiết câu chuyện,  hơn nữa vì gây dựng 1 con đường tiến lên phía trước cho tương lai ủa một xh hòa bình và ước mơ hòa bình,  đì chúng tôi đã tiến hành 1 cuộc phỏng vấn nhanh với hai nhân vật chính.  Do nội dung cuộc phỏng vấn vô cùng kinh khủng,  nên quý vị trc khi coi chương trình,  xin tự chuẩn bị các đồ vật sau : 

 –          Khăn giấy – Có td lau nước miếng khi buồn cười quá độ.   

 –          Màng bảo vệ máy tính – Có td bảo vệ màn hình khi bị phun nước vào.   

 –          Răng giả – Nhất định phải bỏ ra đề phòng cười quá & lớn khiến răng môi trôi vào trong cổ họng gây tắc thở.   

 –          Cùng với thuốc trị ho-Vì bị sặc nước là điều khó tránh khỏi.   

  Sau đây là cuộc phỏng vấn với đương sự, trc tiên xin mời bạn Nại Nại-1 người mà gặp thì nản, hoa gặp đành thua, xe gặp thì hỏng-lên trc.   

  Có điều lúc này bạn Nại Nại vẫn đang ngồi thừ ra ánh mắt nhifn xa xăm, buồn vu vơ, ngồi trên sofa như đang nghĩ ngợi điều gì vậy. Kì thực. . haiz. . .  cô chỉ là…haiz. . đang ngẩn ngơ mà thôi.   

  Tạm bỏ qua bạn Nại Nại đang thẫn thờ, xin mời bạn LÔI KÌNH-Lôi Chấn Tử nổi danh khắp chốn, đẹp trai đến mức làm tất cả mọi người đều chết ngất.   

  Thật ra, anh đúng là rất đẹp trai. Lúc này tất cả biên tập viên hậu đài của chúng tôi đều đã ngất lịm, hiện chỉ còn lại tôi và anh quay phim chưa ngất. Là người mẹ ruột sinh ra Lôi Chấn Tử, tôi không thể nào quên được chuyện hồi nhỏ anh đã tè dầm ra quần, nên hoàn toàn miễn dịch với sự đẹp trai của anh. Còn về phần tại sao anh quay phim vẫn chưa hôn mê thì là do…trc khi thực hiện phỏng vấn này, anh đã chuẩn bị kĩ lưỡng, gắn chiếc gậy đứng để cố định cơ thể.   

 

 

  Nhìn xem! Đây chính là sứcchút mãnh liệt của bạn Lôi Chấn Tử.   

  Xin 1 tràng pháo tay! 

  Được! Quay lại chuyện chính. Do sự hợp tác tận tình của Khuynh Thành đại má-mẹ ruột Lôi Chấn Tử, cuối cùng 2 người đã phá bỏ tốc độ yêu đương thông thường giữa những người yêu nhau. Đó là dùng 1 chiếc hôn để bắt đầu chuyện tình quyễn luyến không rời, sợi tơ duyên cắt không đứt giữa 2 người. Cho nên nhóm phóng viên số 1 của chúng tôi đã tiến hành phỏng vấn 2 người về chuyện này, sau đây là hiện trường buổi phỏng vấn, chú ý, máy quay số 1, action! 

  Khuynh Thành đại má:Cháo mừng 2 người đến với chương trình gải trí này. Ta la mẹ ruột của 2 ng-Khuynh Thành đại má. Ta muốn hỏi 2 người vài câu hỏi có được không ? 

  Nại Nại(Nhe hàm răng trắng bóng):Đương nhiên! 

  LÔI KÌNH(Mặt không chút biểu cảm):Hỏi nhanh lên! 

  Hử…Khuynh Thành đại má rất phẫn nộ, hậu quả rất nghiêm trọng.   

  Khuynh Thành đại má:xin hỏi lần đầu tiên khi gặp đối phương, cảm giác của 2 người như thế nào? Nại Nại mời trả lời trc.   

  Nại Nại:Anh ta? không nhớ nữa! Chuyện đó ai mà biết được. Tôi chỉ để tâm đi về phía trc, còn phải để ý coi dưới chân có hòn đá nào không, ngộ nhỡ bị ngã thì sau này khó trang điểm lại lắm! Xin hết.   

  Lôi Chấn Tử:Cô ta mấy tháng không ăn thịt lợn rồi?  

  Khuynh Thành đại má:Hả? 

  Lôi Chấn Tử(Đau khổ quay mặt đi chỗ khác):Cô ta dám dùng ánh mắt nhìn thịt lợn để nhìn tôi.   

  Khuynh Thành đại má:Tiếp theo…đổi chủ đề khác, lợn cái sau khi sinh sản…à nhầm…2 người ghét nhất đối phương ở điểm nào? 

  Nại Nại:Anh ta không hỏi đã hôn tôi 

  Lôi Chấn Tử:Đầu óc ngốc nghếch, đơn thuần, không biết cách bảo vệ bản thân.   

  Khuynh Thành đại má lắc đầu bất lực, vẽ 1 dấu X lớn trên cuốn sổ phỏng vấn. Sau đó hỏi tiếp: “Thế cảm giác khi hôn thế nào?” 

  Nại Nại:Cái này không tiện trả lời, hiện trường nhiều người quá.   

  Lôi Chấn Tử:Rất ngọt! Có chút hương vị ớt Tứ Xuyên 

  “Khi môi chạm môi, trong đầu 2 người nghĩ cái gì?” Khuynh Thành đại má không can tâm, tiếp tục khai thá sâu hơn.   

  Nại Nại(Mặt đỏ như quả cà chua):Kĩ thuật hôn của anh ta rất tuyệt! 

  Lôi Chấn Tử:Rốt cuộc thì khi nào cô ấy mới chịu nhắm mắt hả? 

  Khuynh Thành đại má:Haiz! Đổi chủ đề khác vậy. Hai người thấy có cơ hội tiếp tục phát triển không ? 

  Nại Nại:Cái gì? Thật quá vô nhân đạo! Anh ta là xã hội đen đó! Bà bảo tôi phát triển sao? 

  Lôi Chấn Tử: Vớ vẩn! không phát triển tiếp thì tôi hôn cô ấy làm gì? 

 

 

      Khuynh Thành đại má(run run hỏi tiếp):Điều mọi người quan tâm nhất lúc này chính là hướng phát triển trong tương lai của 2 người. 2 người sẽ phát triển theo kiểu mãnh liệt ồ ạt hay tiếp tục theo kiểu ngốc nghếch yên ổn?  

  Nại Nại(dí dí 2 ngón tay vào nhau, đầy ngượng ngùng):Tôi là kẻ ngốc, nên cũng chẳng có cách nào khác.   

  Lôi Chấn Tử:Ngoại trừ việc trêu đùa với cảnh sát và ngủ cùng Nại Nại ra thật ra tôi rất bận.   

  Khuynh Thành đại má:Ý cậu là sẽ nhanh chóng thúc đẩy sao? 

  Lôi Chấn Tử(lạnh lùng liếc Đại má):Bà là vô gian đạo? 

  Khuynh Thành đại má(Rút chiếc chổi sau lưng tức giận ném qua phía đó):Thằng con hư đốn này dám nghi ngờ mẹ anh như thế hả? Đồ hư đốn, đồ hư&  đốn…(một vạn lần). .   

  Khuynh Thành đại má(sau khi bớt giận, tiếp tục đặt câu hỏi):Xin hỏi, đối với biểu hiện của 2 người tối này có bình phẩm gì? 

  Nại Nại:Tôi hy vọng sau khi ngủ dậy sẽ không bao giờ phải gặp anh ta nữa.   

  Lôi Chấn Tử:Có lẽ phải tìm xem gần đây có khách sạn nào không ? 

  Khuynh Thành đại má:Đối với cảnh H(ở trong tiếng trung để chỉ xxx) trên bệ bếp mà mọi người vô cùng mong đợi, 2 người có kiến nghị gì không ? 

  Nại Nại(hướng vè phía mặt trăng cảm thán):Mặt trời hôm nay thật tròn.   

  Lôi Chấn Tử:Bệ bếp hơi bị lạnh, đổi sang sàn nhà được không  

  Khuynh Thành đại má:Với đề nghị của mọi người rằng họ muốn 2 người sử dụng đạo cụ và bơ, mù tạc cùng với những gia vị khác, 2 người thấy thế nào? 

  Nại Nại:Tôi không muốn làm cô gái khỏa thân bày thức ăn(Ở Nhật Bản có những bữa tiệc bày thức ăn trên người những cô gái khỏa thân) 

  Lôi Chấn Tử(cười nham hiểm):Ai đưa ra đề nghị? Đứng lên tôi xem 

  Khuynh Thành đại má run lên, cười ngượng ngùng, nhanh chóng chuyển chủ đề: “Hai người muốn như thế nào?” 

  Nại Nại(trán toát mồ hội lạnh):Cái này…tôi thế nào cũng được.   

  Lôi Chấn Tử:Chỉ cần Nại Nại chịu được, tôi thế nào cũng được.   

  Khuynh Thành đại má:Nếu như nhất định phải nói ra, 2 người muốn nói gì? 

  Nại Nại:Xin tác giả và độc giả chú ý đến thân phận con gái nhà lành của tôi.   

  Lôi Chấn Tử:Nhanh lên, mau lên, đã kéo đến bảy chương rồi, còn định kéo đến bao giờ? 

  Lần này Khuynh Thành đại má phừng phừng tức giận, lấy quả chùy ra gõ lên đầu Lôi Chấn Tử. Tên tiểu tử thối! Mới có bảy chương, lão nương đây còn chuẩn bị viết hơn 50 chương. Hai người chưa gì đã rồi thì ta viết cái gì? Anh nói xem, ta viết cái gì? (Gào thét một vạn lần. . )                 

 

      Khuynh Thành đại má(máy quay vừa lướt qua, liền trở lại khuôn mặt hiền từ):Được! Câu hỏi cuối cùng là một câu hỏi có chiều sâu, đề nghị nói ra suy nghĩ của bạn. Hai người nghĩ xã hội đen chuyên làm cái gì? 

  Nại Nại:K phải trên tivi đều nói rõ cả rồi à? Bà gà vậy rồi mà đền giờ không coi tivi sao? Thế còn điện ảnh? Điện ảnh cũng không xem à? Trời đất ơi? Lôi Chấn tử ơi! Mau lại đây cùng toi ngắm thượng đế.   

  Lôi Chấn Tử:Câu hỏi chán ngắt này ai nghĩ ra thế? Chẳng trách tỉ suất người xem lại thấp như vậy.   

  Gru…Khuynh Thành đại má đang trong trạng thái co giật, hận là không cắn chết được 2 tên vô lương tâm này.   

  Lôi Chấn Tử(liếc Khuynh Thành đại má đang trong trạng thái phát khùng, bĩu môi hỏi):Đã xong chưa? 

  Khuynh Thành đại má: Hả? Xong rồi 

  Lôi Chấn Tử:Xong rồi thì chúng tôi đi đây.   

  Khuynh Thành đại má(nc mắt ròng ròng):hai người vội vàng định đi đâu thế? 

  Lôi Chấn Tử:Thay trang phục, cảnh sau tôi còn phải xuất hiện 

  Nại Nại (K nhịn được phải nói thầm) : Anh hơi bị tàn nhẫn với người già đó.   

  Lôi Chấn Tử ( hơi nhếch mép lên, dự báo của cơn bùng nổ): Bà ta thích giả vờ, chứ cũng 8x thôi.    

  Nại Nại: Thật không? (Nhanh chóng chạy ra hỏi Khuynh Thành Đại má): Bà là 8x à? 

  Khuynh Thành Đại má (Cười ngượng): Tôi trông hơi già,  nhưng chính xác dân 8x.   

  Nại Nại (Ném giày cao gót vào mặt Đại má): Đồ lừa đảo! Lừa người ta! Một đứa nhóc&  con mà dám dụ dỗ hai người lớn chúng tôi… 

  Lôi Chấn Tử (Bước tới ôm vai Nại Nại 1 cách thân mật): Ngoan nào,  cưng! Chúng ta không chấp bà ta.   

  Sau khi bóng 2 người họ ngày càng xa,  Khuynh Thành Đại má tiếp tục xuất hiện trc ống kính.   

  Mặt đầy vết giầy,  trong lòng ấm ức: “ Tôi có bạc đãi gì bọn họ đâu? Sao lại bị đối xử như thế này? Không phải lúc nãy sắp đặt cho hai người hôn nhau hay sao?” 

  Phía dưới có người nói vọng lên: “Họ gặp lâu tế rồi,  bây giờ mới cho họ hôn 1 lần. Đúng la mẹ ghẻ!” 

  Khuynh Thành Đại má: “Thế thì cũng không được ngược đãi me ruột của mình! Đúng là có vợ rồi quên luôn mẹ” 

  Đúng lúc đó,  ửa bật mạnh ra,  LN từ đâu rơi xuống,  tứ giận hỏi Đại má: “Họ Thuấn kia,  bà nói xem bà muốn gì? Tại sao nhân vật nam phụ của bà toàn bị đả kích đến chết đi sống lại?” 

  Khuynh Thành Đại má cười hiền tù đáp: “Vợ cậu sắp xuất hiện rồi,  thế vẫn chưa được sao?” 

  Lữ Nghị: Tôi không cần cô ta! Tôi muốn Nại Nại! 

  Khuynh Thành Đại má cười ngại: “Nhưng Nại Nại không có thời gian để diễn. ”                   

 

      Lữ Nghị kiên quyết: Không biết đâu!Tôi muốn Nại Nại! 

  Khuynh Thành Đại má cười gượng nói: “Hay để tôi tìm cho cậu người khác…” 

  LN: Không biết đâu! Tôi chỉ muốn Nại Nại thôi.   

  Khuynh Thành Đại má nổi giận đùng đùng,  quay người lại tung 1 ú liên hoàn cước rất oai phong,  thấy LN hóa thành 1 ngôi sao băng trên bầu trời lao vút đi. Đúng là phiền chết đi được! Nại Nại…Nại Nại,  không biết nói cái gì khác sao? 

                        *************************************** 

  Đúng lúc này,  anh quay phim đột ngột nói: Khuynh Thành Đại má,  đến giờ quảng cáo rồi,  10,  9, 8… 

  Hả? Chỉ còn 1 câu kết cuối cùng? 

  Khuynh Thành Đại má cau mày sy nghĩ,  cuối cùng hướng về ống kính máy quay nói: “Đến nhà chúng tôi ăn ngon uống nhon, ăn ngon uống ngon,  ăn ngon uống ngon xong đừng quên nói 1 tiếng tốt,  cảm ơn. ” 

  Thế là 1 quảng cáo n xịt miếng nào đó he lấp mất bộ mặt già nua bị thời gian làm phai tàn ủa Khuynh Thành Đạ má,  rát có ẩn ý giống như chuyện nước Anh tám phút.   

  Cảm ơn đã theo dõi.   

Chương 9: Nại Nại có hậu di chứng của sự kinh hãi 

  Trước đây mỗi lần gặp chuyện gì Nại Nại đều rất bồng bột. Điển hình nhất là có 1 lần,  vì đuổi theo kẻ trộm bất cẩn bị sái chân. Lúc đó mẹ Nại Nại khóc lóc thảm thương bên giường bệnh,  không ngừng nói: “Tuy con bị chồng ruồng bỏ,  nhưng không thể vì vậy mà không quý trọng sinh mạng của mình. Nếu như con chết đi,  thì mẹ biết phải làm sao?” 

  Bố Nại Nại mất sớm,  1 mình mẹ nuôi cô trưởng thành. Vì gia cảnh khá giả,  it nhiều cóchút this lũy,  nên từ trước đến giờ cô luôn sống thoải mái vô lo.   

  Mãi cho đến ngày hôm đó cô mới phát hiện,  nếu bản thân có mệnh hệ gì trên đời này vẫn còn 1 người đau khổ,  thậm hí người đó òn đau khổ hơn cả cô,  cô đã thề rằng sau này nhất định sẽ không khiến mẹ phải phiền lòng,  nói được làm được! 

  Từ đó trở đi,  mỗi khi gặp chuyên,  cô đêu phản ứng chậm 1chút,  nỗ lự cho bản thân trông không lo lắng,  không hoang mang.  Điều vô lý hơn là,  cô òn học cách giả làm đà điểu vào thời khắc quan trọng nhất,  biết đâu lúc đó bên cạnh bày 1 tách café,  cô cũng se dí đầu vào đó,  đặt an toàn lên hàng đầu.   

  Lúc này,  cũng như vậy.   

                             ************************************ 

  LÔI KÌNH nhận thấy ánh mắt ủa Nại Nại vẫn trong trạng thái thẫn thờ,  anh tiếp tục chạm vào môi cô mấy lần. Tuy rằng mắt cô vẫn mở rất to,  nhưng rõ ràng là không có thứ gì lọt vào tầm mắt cô hết.            

 

      Đơn giản cô chỉ đang dùng đôi mắt mở to để biểu hiện sự kinh ngạc của mình! 

  Chạm 1 chút,  lại chạm thêm 1 chút,  càng chạm anh lại càng không muốn rời xa.  Nhìn thấy người phụ nữ đang run rẩy trong vòng tay mình,  khóe miệng anh giật không ngừng.   

  Nhịp tim đập loạn xạ khiến Nại Nại lấy lạichút tỉnh táo.  Cô tự nhủ bản thân nhất định phải bình tĩnh,  phải tỏ ra như không ó chuyện gì khi đối mặt với chuyện bị cưỡng hôn.  Bởi vì chuyện này liên quan trực tiếp đến an toàn tính mạng và sáu vạn tiền thưởng,  là vấn về ngoại giao lớn nhất từ tr đên giờ của bản thân.   

  Thế là cô hít thở thật sâu,  lại hít thở thật sâu.   

  Cạch cạch! 

  Hai con người đang đắm chìm trong nụ hôn đều đánh mắt về hướng phát ra tiếng động cùng 1 lúc,  tiếp sau đó khuôn mặt Nại Nại biến thành khổ qua,  đỏ ửng và nhăn nhó.   

  “Ôi,  đau quá!” Cô cúi người ôm chân phải vừa nhảy vừa kêu.  Thứ rơi đè lên chân chính là chiếc túi vạn năng của Nại Nại.  Bên trong đó có rất nhiều thứ.  Nào di động,  chìa khóa,  ví tiền,  túi trang điểm,  tài liệu,  máy phòng kẻ gian,  túi đựng điện thoại,  tra xanh dinh dưỡng… và còn cả 1 gói băng vệ sinh hiệu ABC nữa.   

  Câu tục ngữ “tự lấy đá đạp chân mình” cứ thế lồ lộ ra trc mặt LÔI KÌNH 1 cách hình tượng,  không giữ lại được chút gì.   

  Nại Nại nắm ngay lấy cơ hội thoát khỏi tay anh,  cúi người nhặt đồ,  thế nhưng chân vừa mới chạm đất đã thấy đau thấu xương,  đứng không vững,  hơn nữa òn suýt ngã.  LÔI KÌNH cau mày nhìn cô ra sức chiến đấu với cái chân đau mà cảm thấy bất lực,  chỉ có thể ra lệnh: “Đứng im đó!” 

  Cô ngoan ngoãn đứng ngây ra đó.   

  Ngay lập tức LÔI KÌNH cúi người bắt đầu nhặt lại đồ,  từng thứ từng thứ 1,  cho tới bịch ABC,  Nại Nại không thể đứng đó làm ngơ mãi được,  ngại ngùng hạ giọng nói: “Cái đó để tôi tự nhặt” 

  LÔI KÌNH ra vẻ chẳng thèm quan tâm,  nhặt lên mà khuôn mặt không biểu cảm.  quẳng thẳng vào chiếc túi của Nại Nại.   

  Nại Nại cảm thấy như sét đánh ngang tai, cảm giác như bị ai đó lột sạch quần áo ra rồi nhìn thấy hết mọi thứ. Nhớ ngày trc, mỗi lần mua thứ này cô đều gói kĩ trong túi ni lông đen, lén lén lút lút chạy thẳng về nhà đem giấu ngay đi. Lúc lên đại học, các bạn cùng phòng thắc mắc, trc giờ chưa bao giò thấy cô mua thứ này, dùng thứ này cả. Thậm chí kết hôn với Lữ Nghị bảy năm cô cũng chưa bao giờ để chồng thấy được nhãn hiệu, dáng hình của nó. Đây chính là sự kiên trì cô chấp của cô, và cũng là điều khiến người khác không tài nào hiểu nổi.   

  Thế mà anh lại dễ dàng phá vỡ điều tối kị đó.     

 

      Sau khi nhặt đồ xong, LÔI KÌNH cầm chiếc túi lên và nhận ra nó rất nặng. Cô nhỏ bé như thế vậy mà lại đeo chiếc túi nặng thế này, lẽ nào không sợ làm gãy xương vai sao? 

  Lúc anh đứng dậy, Nại Nại nhanh chóng trốn tránh ánh mắt của anh, sợ hãi phả đối mặt với người đàn ông vừa nhặt hộ mình bịch ABC.   

  “Chân còn đau không ?” nụ cười trên khuôn mặt LÔI KÌNH có chút gian tà. Hơi nóng từ anh làm Nại Nại cảm thấy vô cùng hồi hộp 

  “K…K còn đau nữa” Nại Nại nói lắp bắp, mặt đỏ lựng vì ngại ngùng.   

  Bàn tay to rộng của anh ôm chặt lấy eo Nại Nại một cách ngang nhiên, đặt 1 tay cô quàng qua vai anh rồi nói: “K đau nữa thì cũng phải cẩn thận. Đi thôi” 

  Trong lòng Nại Nại đột nhiên có chút thất vọng, cô nghĩ rằng đã là xã hội đen ấy mà, thì thế nào cũng rất đàn ông, anh nhất định sẽ bế bổng cô lên mà đưa ra xe. không phải trong phim đều diễn như vậy sao, đây cũng là đoạn tuyệt nhất của câu chuyện anh hùng cứu mĩ nhân đầy lãng mạn. Đáng tiếc là…k có. Anh không phải anh hùng, và cô cũng chỉ là 1 người phụ nữ bị ruồng bỏ mà thôi.   

  Bỏ qua những tạp niệm đầy trong đầu Nại Nại không nói, giây phút này LÔI KÌNH lại đang nghĩ 1 chuyện khác: bà cô(trong tiếng Trung chỉ giai đoạn kinh nguyệt của phụ nữ) đáng chết này sớm không tới muộn không tới, lại nhè đúng lúc này tìm đến phá đám. Anh thực tình chí muốn bế bổng cô lên, sau đó đi đến khách sạn. Nhưng rồi, sau đó thì sao, chiến đấu trong vũng máu? 

  K! Anh phải kiềm chế. Vậy nên tốt nhất anh phải tránh xa 1 người dễ làm người khác cảm thấy thèm khát như cô.   

  Trong 1 phút 2 người đều trở nên im lặng, lúc đi xuống cầu thang cũng không ai lên tiếng.   

  Một Nại Nại đầy mệt mỏi và 1 LÔI KÌNH đầy bất mãn đã rời khỏi nhà hàng.   

  Bóng của họ thật dài, 1 chiếc to lớn vũng chắc, một chiếc cẩn thận bước đi. Từng bước từng bước nhịp nhàng, từng tiếng từng tiếng con tim loạn nhịp 

  Tiếng thình thịch thình thịch nào đó vang lên trong hoàn cảnh rất mặn nồng ân ái.   

  Mọi người nói, đó là tiếng gì vậy? 

  Nại Nại không có bạn là con gái. Cô chỉ có người thân là phụ nữ và đồng nghiệp thôi. Nguyên nhân là do không biết bao nhiêu lần cô bất giác trở thành vật hy sinh của bạn tốt. Vì không muốn lại dẫm vào vết xe đổ nên Nại Nại cũng dần lạnh nhạt với ý định tìm 1 người bạn nữ giới, thế nên hiện giờ người được coi là thân nhất với Nại Nại chính là Tiểu Trần.   

  LÔI KÌNH lái xe đưa cô về nhà trọ nơi cô thuê cùng với Tiểu Trần. Nói thật, đến được nhà cô&  anh đã phải rất vất vả. Phải rẽ vào nhiều hẻ to, ngõ nhỏ, cuối cùng mới đến được 1 khu nhà cũ nát và dừng xe lại.   

  Anh nói: “Tôi đưa cô lên”             

 

      Nại Nại mím môi bước xuống xe nói: “K cần đâu! Cảm ơn anh! không sao đâu” 

  LÔI KÌNH xuống xe bên phía mình, giúp cô cầm túi sau đó anh xoa xoa thắt lưng cô 1 cách rất thuần thục, nói không ngần ngại: “Tôi đưa cô lên nhà” 

  Rõ ràng Nại NạiN đang run rẩy, cô quay đầu lại, cười ngượng: “K cần đâu. Tôi ở cùng người khác, như vậy không được tiện lắm” 

  “Ai?” anh nâng cằm cô lên hỏi 1 câu lạnh lùng. Nại Nại có ngốc hơn thế cũng nhận ra thái độ của anh không có báo hiệu điềm lành, thế là cô không có chút giấu giếm, trả lời hết sức thành thật: “Đồng nghiệp! Là đồng nghiệp làm cùng công ty” 

  LÔI KÌNH ngừng 1 lát, sau đó bỏ tay ra và nói: “Ừm! Vậy tôi sẽ đưa cô đến cửa”. Thấy Nại Nại có ý phản đối, anh lại thêm 1 câu: “Kháng nghị vô hiệu” 

  Đôi mày cau lên, Nại Nại không nói thêm gì, cúi đầu lặng lẽ bước lên lầu, trong lòng cô có 1 chút rung động.   

  Thực ra, thứ cô cần rất đơn giản, nhưng đáng tiếc anh quá không đơn giản.   

  Tựa người vào cửa, Nại Nại lặng lẽ nhìn LÔI KÌNH. Anh hiểu Nại Nại đang phát ra tín hiệu đuổi khách, thế là anh rút từ trong túi ngực ra 1 điếu thuốc, nói 1 câu: “Một mình nhớ cẩn thận” quay người đi thẳng.   

  không có cái bắt tay từ biệt, cũng chẳng 1 nụ hôn lúc chia tay.   

  Nại Nại hơi hoang ang, lục tung cả túi để tìm chía khóa, tìm cả nửa ngày, anh vẫn chưa đi hết nửa tầng lầu, đúng lúc này, Tiểu Trần nghe thấy tiếng động ngoài cửa liền chạy ra mở. Phải biết là, căn bệnh quên chìa khóa của Nại Nại không phải chuyện ngày 1 ngày 2. May mà có người ở cùng, không thì cô phải lưu lạc đầu đường xó chợ mấy trăm lần rồi.   

  Tiểu Trần mở cửa ra, đèn cảm ứng cũng lập tức sáng lên, Nại Nại ngẩng đầu lên thấy cô đã mở cửa, liền cười: “May quá co em, không thì chị lại không vào nhà được rồi” 

  “Để hôm nào làm 1 cái dây móc luôn chìa khóa vào cổ, xem chị có quên được nữa không. Ủa, ng đó là ai thế?” Tiểu Trần nhìn lướt qua thấy có bóng người ở cuối cầu thang, hơn nữa cảm giác rất quen thuộc.   

  Nại Nại đẩy Tiểu Trần vào nhà, nhanh tay đóng chặt cửa: “Làm gì có ai, em bị hoa mắt rồi” 

  Tiểu Trần cau mà suy nghĩ, bỗng kêu lớn và chạy ra phía ngoài cửa: “Trời ơi, chính là Apollo” 

  “Lại còn hét lên nữa! Dứa (trong tiếng Trung, trái dứa có phát âm giống với popo trong Apolo) cái đầu em!” Nại Nại giật chiếc váy ngủ khổ lớn của cô, nói: “Em cứ thế mà chạy ra ngoài sẽ dọa cho dứa biến thành khoai lang đấy” 

  Ở nhà Tiểu Trần thường mặc váy ngủ Snoopy, rộng thùng thình chả có chút hình tượng nào. Để mát mẻ, tóc cũng búi lên 1 cục to như tóc bà thím, chân thì loẹt quẹt đôi dép lê. Chẳng khác nào bà chủ cho thuê nhà họ Bao trong phim của Châu Tinh Trì…         

 

      “Ừ nhỉ, tiếc quá! Nếu không đã có thể ở cự ly gần rồi” Tiểu Trần vô cùng thất vọng vì không thể gặp mặt nói chuyện cùng Apollo. Đột nhiên cô nghĩ đến khả năng Nại Nại và Apollo có mối quan hệ nam nữ đặc biệt nào đó. Lập tức bật khỏi ghế sofs đầy kích động.   

  “Chị Nại Nại, Lôi tiên sinh đó không phải đang theo đuổi chị đấy chứ?” Trí tò mò của Tiểu Trần lên đến đỉnh điểm. Mặt ghé sát Nại Nại, chờ đợi 1 scandal sắp bị khui ra.   

  Nại Nại nghiêm nghị, đổi đôi dép lê, vứt chiếc túi xách lên giá giày dép: “Chị không hứng thú với chuyện bị trúng sét” 

  “Sao thế được? Anh ấy rất tốt mà” Tiểu Trấn nói trong kích động.   

  “Sao em biết là anh ta rất tốt? Em từng hẹn hò với anh ra rồi à?” Nại Nại bỗng nhớ lại nụ hôn vừa xong, khuôn mặt cô có dự cảm lại sắp nóng bừng lên.   

  “Chị Nại Nại! Sao môi chị lại bị sưng lên thế? Lúc nãy đi ăn món tôm chua cay sao?” Tiểu Trần đưa mũi ngửi mùi trên môi của Nại Nại 

  Nại Nại nhanh chóng lấy tay che miệng rồi trả lời qua loa: “Ừ cay lắm, rất là cay! Ông chủ không biết cho bao nhiêu ớt, cay chết người luôn” 

  Thấy cô nhóc Tiểu Trần không có định buông tha, Nại Nại nhanh chóng trốn về phòng mình, rồi nói vọng ra: “Chị ngủ đây. Em cũng ngủ sớm đi, mai phải đi làm sớm đấy” 

  “Thế nhưng em vẫn muốn hỏi, sao chị lại biết anh ấy không phải người tốt…” Tiểu Trần với theo đầy bất lực. .   

  Sao lại không biết được? Đôi môi này nói cho cô biết, Nại Nại nghĩ 1 cách tức giận 

  không đúng, hình như bữa tối nay cô không trả tiền thi phải. Đang tức giận, Nại Nại bỗng nhớ ra chuyện quan trọng, lặng người tại chỗ, nói như vậy…là anh đã trả tiền! 

  không ngờ, xã hội đen mà cũng tốt bụng thanh toán thay cô như vậy.   

  Tối nay Nại Nại không ngủ được. Những lúc không ngủ được Nại Nại thường ngây người nhìn lên trần nhà. Thực ra cô rất sợ tiếp xúc với đàn ông, đặc biệt là kiểu đàn ông như LÔI KÌNH. Cô đã từng cho rằng, thất bại của bản thân là do cô chưa đủ hoàn mĩ, đến nay cô mới nhận ra, thực ra là do cô quá yếu đuối. Cô sợ hãi rất nhiều thứ, sợ bị đàn ông làm tổn thương lẫn nữa, sợ khi đối diện với tình địch mà chẳng nói được lời nào, sợ nhất vẫn là cuối cùng sẽ không đủ kiên cường đứng lên đi tiếp để thoát khỏi tình trạng éo le đó. Rốt cuộ thì vẫn là những đả kích hết lần này đến lần khác. Cô biết mình không thể chịu được, ng phụ nữ yếu đuối sai 1 lần truân chuyên đã trầy vi tróc vẩy rồi, thêm lần nữa chắc tính mạng này cũng mất luôn.   

  Nại Nại nghĩ, tình yêu là thứ sớm muộn gì cũng hết thời gian bảo hành. Kiểu đàn ông nào cũng như nhau cả thôi, rồi đến 1 ngày nào đó cục vàng cục bạc cũng biến thành con cá chết, cho nên tốt nhất là tử bỏ khao khát yêu đương, chỉ nên nghĩ đến những vấn đề phù hợp với thực tế, vứt hết những lời đường mật lường gạt đó ra khỏi đầu, phụ nữ tốt nhất là có bị đánh chết cũng đừng tin trên đời này còn tồn tại tình yêu.        

 

      Thế nhưng, liệu nh có tha cho cô không ? Cứ nghĩ đến điều này là Nại Nại lại đau đầu chóng mặt.   

  Một người đàn ông có nghiêm túc với mình không, cô có thể phán đoán được. Năm đó, Lữ Nghị khốn khổ túc trực cửa kí túc xá hơn 1 tháng trời, các chị em trong phòng đều nói, anh ấy có thành ý như vậy, lẽ nào cậu không nhận thấy sao? Nại Nại cười khổ sở, không buồn giải thích cho sự lạnh nhạt của mình.   

  Cô có thể nhận ra ngay ý định theo đuổi và thành ý của đàn ông, nhưng lại phát hiện ra rằng cô không nhìn ra được sau đó họ nghi gì. người đàn ông si tình chờ đợi cô đó cuối cùng đã lấy cô, nhưng ngay vào lúc cô cảm thấy mình rất hạnh phúc, gia đình rất mĩ mãn, anh đã phụ bạc cô.   

  Lẽ nào đây là vòng luân hồi tất yếu sao? 

  Dù thế nào đi nữa, sự phản bội của Lữ Nghị là 1 đả kích lớn với cô. Thậm chí còn làm thay đổi cả tính cách lạc quan của cô. Cô của bây giờ đã không còn quen với cảm giác được ai đó theo đuổi, càng không dám nghĩ tới tương lai. Cho nên sự cô nho nhỏ của ngày hôm nay, cô chỉ đành biết nói tiếng xin lỗi.   

  Đối với những việc dễ gợi lại đau khổ trong qúa khứ, cô tuyệt đối không cho chúng 1 cơ hội nào hết.   

  Đây có lẽ là bản năng tự bảo vệ bản thân cuối cùng của cô.   

  Lặng lẽ sau những giọt nước mắt, tim cô chợt quặn thắt, khẽ nhắm mắt cô thầm nói với bản thân: “Tần Nại Nại, đây là 1 cái bẫy. không ai có thể nhảy qua nó, nhưng mày có thế. Vì thế hãy hạ quyết tâm và nhảy qua ngay. Sau khi nhảy qua rồi, mày sẽ được an toàn” 

  Nói xong ô thở dài 1 tiếng, 1 hơi nói hết câu làm cô thấy hụt hơi, dần dần bình tĩnh lại, cô nghe thấy bản thân nói thêm 1 câu nữa: “Tuy nhiên, cái bẫy này đúng là hấp dẫn chết người” 

  Đúng vậy! Vô cùng hấp dẫn!  



Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+