Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Thục nữ PK Xã hội đen – Chương 11-12 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 11: Chương đầu nhật ký xem mặt của đồ ngốc   

    Trước kia Nại Nại đã cùng người khá đi xem mặt rất nhiều lần.  Cái giá phải trả rất thảm hại,  hậu quả rất nghiêm trọng.     

    Lấn đáng nhớ nhất chính là cùng chị họ đi xem mặt,  năm đó chi họ 24 tuổi,  còn cô 20 tuổi.  Bởi vì nói là chỉ đến coi mặt qua rồi về luôn,  cho nên khi tới địa điểm bà mối hẹn,  chị họ ngồi quay lưng với người kia,  Nại Nại vì tỏ rõ mình trên 1 chiến tuyến với chị họ,  nên cũng ngồi quay lưng lại.  Vậy là,  trò đùa tinh nghịch ủa họ đã thành công,  sau khi trốn thoát,  đã có 1 đoạn đối thoại như sau:                  

 

        Bà mối hỏi chị họ: Thế nào?   

    Chị họ nói: Cháu không nhìn thấy.     

    Anh ta nói: Tôi thik cô gái cao hơn   

    Bà mối tức tốc đến nhà chị họ,  lôi hai chị em ra đo.  Ồ! Nại Nại thắng!   

    Từ đó trở đi,  Nại Nại bách chiến bách thắng,  bách thắng bách chiến.  Chỉ cần có chị em nào không muốn đi xem mặt,  hoặc có ý kiến với sự sắp xếp của bố mẹ,  muốn bỏ chạy ngay trong lần đầu tiên gặp mặt,  liền liên hệ với Nại Nại đầu tiên.  Có cô hợp sức chiến đấu,  chuyện xem mặt nhất định thành công rực rỡ,  thuận lợi hoàn thành nhiệm vụ làm đối phương tức giận bỏ đi,  hoặc ôm ấp 1 mục tiêu khác.     

    Biệt danh của Nại Nại là,  “ đi xem mặt đến quỷ cũng phải sầu. ”   

                                                                   ********************************   

    6h tối, tại quán trà Phúc Điền, Nại Nại bắt đầu chương đầu tiên trong nhật kí đi xem mặt của mình.     

    Để bày tỏ thành ý của mình, Nại Nại đã nghiến răng mua 1 bộ quần áo mới. Chỉ có điều bộ quần áo đó mua theo gu của Tiểu Trần, khiến Nại Nại cảm thấy vô cùng bất an. Một chiếc váy trắng dài đến đầu gối, lại thêm một cái áo khoác lửng, tất nhiên phần xương quai xanh xinh đẹp và chiếc cổ thon dài của cô được lộ ra, nhưng cũng lộ ra phần rãnh ngực không nên lộ. Nại Nại ấm ức hỏi: “Có nhất định phải ăn mặc giống những cô gái trong tiểu thuyết của bà nội Quỳnh Dao thì mới có thể đi xem mặt thành công không ?”   

    Tiểu Trần trả lời: “Xem mặt nhất định phải kê đơn đúng bệnh, đối phương là người thế nào thì sẽ ăn mặc theo kiểu ấy. Thà rằng chúng ta không chấp nhận họ, chứ không để họ chê mình được”   

    Quá sâu sắc! Nại Nại tự động viên bản thân. Nhưng kiểu ăn mặc theo thời đại của bà nội Quỳnh Dao vẫn khiến cô không thoải mái, đến nụ cười cũng có phần gượng gạo. Còn chẳng kịp phản ứng gì cô đã bị Tiểu Trần kéo đến điểm hẹn xem mặt.     

    Lúc xuất hiện ở quán trà Phúc Điền với trang phục ấy, rất nhiều khách thưởng thức trà đều không hẹn mà cùng hướng ánh nhìn về phía cô. Nại Nại cảm thấy lúc đó trên mặt cô chỉ còn thiếu không ghi lên mấy chữ “Đi xem mặt” nữa thôi. Chắc chẳng có ai không biết mục đích cô đến đây là gì. Cô sẽ ghi nhớ ngày hôm nay. Hôm nay sẽ là ngày mất mặt nhất, cũng là lần ăn mặc trang điểm tệ hại nhất trong cuộc đời cô, vì vậy tâm trạng cô càng thêm bất ổn, đến cả nên bước vào quán bằng chân trái hay chân phải trc cô cũng quên mất.     

    Thế là buổi triển lãm mùa thu mặt hàng tồn đọng đã bước vào giai đoạn cao trào trong lúc cô còn đang vùng vẫy 1 cách tuyệt vọng, khi bị Tiểu Trần đẩy vào căn phòng được bao riêng, cuối cùng cô cũng nhìn thấy “đối tượng giao dịch” đó.        

 

        Tiểu Trần vốn cởi mở, qua đó ngồi hàn huyên, Nại Nại thì vẫn giữ nguyên nụ cười bồn chồn như lấy cắp ví tiền của ai đó, cô ngồi ở vị trí sát cửa nhất, tiện cho việc lát nữa có xảy ra chuyện gì thì co giò chạy luôn.     

    “Đây là đồng nghiệp của em Tần Nại Nại, còn đây là cháu họ của dì Lý, Lâm Trị”   

    Nại Nại nghe xong giới thiệu vội cúi người hành lễ, liền bị Tiểu Trần lườm cho 1 cái, cô cúi đầu ngậm ngùi. Xem ra hôm nay có thể bỏ qua kiểu hành lễ này, đúng là tự làm mình thiệt thòi.     

    Cái gọi “tình yêu chị em”, tất nhiên là phải có 1 chị 1 em rồi. Vị Lâm Trị ngồi trc mặt khí chất tuấn tú, cường tráng khỏe mạnh, lại là tiến sĩ, Nại Nại tất nhiên không hiểu nổi sao cậu ta lại đồng ý đi gặp cô. Vốn tính bộ trực thẳng thắn, nên câu đầu tiên cô nói là: “Tôi đã ly hôn rồi”   

    Chân cô đau điếng, đó là do Tiểu Trần dùng gót giày giẫm mạnh vào châm cô dưới gầm bàn.     

    Nại Nại ngẩng đầu lên thấy Tiểu Trần đang lườm mình, đột nhiên phát hiện ra mình lỡ lời, đành cầm cốc lên uống trà.     

    Đối phương nở 1 nụ cười, nói: “Tôi biết, ng giới thiệu đã nói rất rõ trc đó rồi”   

    Nại Nại tự nhủ, vậy càng tồi tệ! Cậu ta đã biết rõ tình hình vậy mà còn đồng ý đến gặp, chắc chắn có vấn đề gì đó.     

    người đàn ông đó bước qua, lịch sự rót trà thêm vào cốc của Nại Nại, sau đó cười nói tiếp: “Bởi vì tôi nhận thấy việc ly hôn hay không thể đem ra làm tiêu chuẩn để đánh giá phẩm cách của 1 con người. Cho nên tôi cảm thấy mình nên đến”   

    Woa ! Câu trả lời rất hay, cộng 10 điểm. Đôi mắt Nại Nại lập tức cong cong như mảnh trăng khuyết, có thể thấy câu lấy lòng đó của anh rất có tác dụng.     

    Tiểu Trần vốn sợ câu nói đó của Nại Nại sẽ khiến người ta không thoải mái, tình hình này có thể thấy cô gỡ bỏ được cả nghìn cân gánh nặng, thế nên vội vàng nói: “Thực ra chị Nại Nại rất lương thiện! Chị ấy còn biết nấu cơm, đan áo len. Phụ nữ ngày nay mấy ai còn biết đan áo nữa đâu? Chị ấy chính là mẫu dâu thảo vợ hiền đó”   

    Phụt! Nại Nại phun hết ngụm trà vừa uống. Tiểu Trần, em không thể như thế được, sao em có thể nói lời phỉ báng người khác thế chứ? Câu dâu thảo vợ hiền chính là dùng để chửi người khác em có biết không ? Ai dám nói thêm 1 câu nào nữa, Nại Nại nhất định sẽ mắng người đấy, các người mới là dâu thảo vợ hiền, cả nhà các người toàn dâu thảo vợ hiền….            

 

        Ngước mắt lên lén nhìn, cô thấy Lâm Trị vẫn cứ mỉm cười. Nại Nại lẩm bẩm 1 mình, xem ra người này với Lôi Công có cùng kiểu phản ứng. Chỉ có điều mép Lôi Công kéo xuống dưới, còn mép người này thì hướng lên trên mà thôi.     

    Một Nại Nại đang lẩm bẩm 1 mình, một Lâm Trị thì không tìm ra chủ đề nói chuyện. Cả 2 đều im lặng khiến Tiểu Trần thấy khó xử vô cùng.     

    “Nhà của công ty 2 người có dễ bán không ?” Lâm Trị cảm thấy không khó hơi ngại ngùng, đành tìm 1 chủ đề bất kì nào đó. Thực ra thì ấn tượng đầu tiên của anh với Nại Nại rất tốt. Nói thế nào nhỉ, cô là kiểu người chưa từng thấy bụi trần nhânh thế. Tất nhiên cũng có cá tính riêng, nhưng thuộc loại lương thiện. Hơn nữa vui buồn giận dỗi đều thể hiện rõ trên mặt, rất đáng yêu, Nại Nại dáng người nhỏ, nên cái gì trông cũng nhỏ nhắn xinh xắn, thêm nữa là bộ váy trắng, mang lại cảm giác như đang gặp hoa khôi thời còn ở trường đại học.     

    “Căn hộ của chúng tôi hình dạng đúng tiêu chuẩn, ánh sáng đẹp, thêm vào đó giá cả đang trong thời kì khuyến mại, sau này sẽ còn có đường xe điện ngầm đi thẳng vào trung tâm thành phố, cho nên rất dễ bán” Nói đến vấn đề nghề nghiệp, Nại Nại vô cùng nghiêm túc, rất có phong thái của 1 người bán hàng.     

    Lâm Trị khẽ nhoẻn miệng cười, chiếc lúm đồng tiền nhỏ khiến Tiểu Trần chết mê mệt. Cô lặng lẽ véo vào lưng Nại Nại. Khi Nại Nại quay người lại nhìn thấy Tiểu Trần lẩm bẩm: “Còn đợi gì nữa, xông lên mau!”   

    Nại Nại cúi đầu xuống uống trà giả vờ không hiểu gì, thầm nghĩ “Xông cái gì mà xông, ng ta còn chưa nói gì mà!” Tiểu Trần thấy bà chị lại tiếp tục giả ngốc, nên dẫm 1 cái lên chân. Lần này Nại Nại chịu không nổi, đột ngột đứng phắt dậy nói: “Lâm tiên sinh, chúng ta ra ngoài đi dạo đi”   

    Hở? Cằm Tiểu Trần suýt nữa rơi xuống bàn, vô cùng kinh ngạc. Tốc độ như vậy thì quá nhanh, đúng là cô muốn Nại Nại xông lên, nhưng đâu thể cầm sào mà nhảy được!   

    Lâm Trị lại không có phản ứng gì quá lớn, chỉ cúi đầu cười, sau đó đứng dậy nói: “Được! Vậy chúng ta ra ngoài đi dạo thôi”   

    không phải bản thân cô xảo quyệt, chỉ là do cuộc đời xô đẩy mà thôi!   

    Nại Nại sau khi lập chiến công hoàng tráng, không quên quay lại nhắc Tiểu Trần: “Tủ lạnh trong nhà còn thức ăn, em nhớ hâm nóng lại rồi mới ăn nhé”   

    Tiểu Trần chết lặng! Thản nhiên vứt bỏ người giới thiệu như vậy? Còn kêu bà mối về nhà ăn cơm thừa, các người thật quá tuyệt tình….     

                                                                                                                             *****        

 

        Trời đã xế chiều, trang phục của Nại Nại vô cùng thuchút, mới bước khỏi quán có mấy bước mà không biết ba người ngước theo. Bộ trang phục của Nại Nại đang mặc kết hợp với chiếc áo sơ mi và quần bò của Lâm Trị đúng là tươi trẻ, vô cùng hợp.     

    không thể tập trung vào 1 điểm nhưng cô vẫn nhìn được rõ khuôn mặt của anh, các nét sáng rõ, khuôn mặt tươi trẻ. Anh có nét giống với Lữ Nghị trc khi kết hôn, lịch sự, hòa nhã, lại có chút trẻ con.     

    Là cái gì đã khiến con người ta thay đổi? Nại Nại thực tình không biết.     

    Lúc đó, anh rất yêu cô, luôn tranh giành việc quét nhà rửa bát, còn nằm ngoan ngoãn trên sofa để cô ngoáy tai cho. Chiếc bông ngoáy tai mềm mại, nụ cười ngọt ngào của Nại Nại, chính là 1 đoạn kí ức sáng chói trong cô.     

    Sau đó, anh bắt đầu bận rộn, bắt đầu không kịp ăn bữa sáng, bắt đầu giữa đêm về nhà mùi rượu nồng nặc rồi nôn mửa, bắt đầu dần dần không còn hôn cô nữa.     

    Cuối cùng cũng đến 1 ngày kết thúc cuộc sống như thế, cô mới dám quay đầu nhìn lại. Lặng lẽ đếm kĩ từng dấu chân in lại từ trc đến nay, cô không thể nhận ra được rốt cuộc mình đã bước thiếu ở chỗ nào, chỗ nào đã khiến cô mất đi gia đình, khiến anh có lí do tìm kiếm đến vòng tay của người phụ nữ khác để giải tỏa những mệt mỏi căng thẳng trong công việc?   

    Lâm Trị nhận thấy Nại Nại đang ngây người nhìn mình, liền lấy tay xoa cằm rồi trêu Nại Nại: “Tôi nhớ trc khi đến đây đã cạo râu rồi mà”   

    Những lời nói đùa đầy thiện chí của Lâm Trị khiến Nại Nại bật cười, nụ cười tỏa nắng của cô làm trái tim Lâm Trị khẽ rung động, anh nói: “Thực ra chị nên cười nhiều, vì khi chị cười đôi mắt chị rất đẹp”   

    Nại Nại lặng đi trc câu nói của Lâm Trị, cô ngước mặt lên suy nghĩ, con người nghiêm túc như Lâm Trị chính là đại diện cho cuộc sống tương lai ổn định, chỉ cần cô dũng cảm bước lên trc 1 bước, tiếp theo chính là kết thúc viên mãn như trong mơ.     

 

    Thế nhưng, bước này, cô không thể bước lên được.     

    Trên thế giới này có rất nhiều đàn ông tốt, nhưng thật sự phù hợp với 1 người phụ nữ nào đó thì không nhiều. Lâm Trị rất tốt, nhưng cũng chính vì vậy mà Nại Nại càng tự biết lượng sức mình, cô luôn biết tùy sức mà làm. Đối với chàng trai trẻ trướcmặt, cô có 1 cảm giác không thích hợp khó diễn tả bằng lời, luôn cảm thấy thiếu 1 cái gì đó.     

    Cô vốn dĩ cho rằng tuổi tác chính là thứ không thích hợp nhất, nhưng đến giờ phút này, nó cũng chẳng nói lên điều gì, chỉ có điều cô nhận thấy giữa 2 người thiếu đi cái loại hormone đó. Cái loại hormone khiến cho người ta sẽ nhớ đến nhau cả trong giấc mơ.                     

 

        Nại Nại đang lẩm bẩm suy tính tiếp sau đây nên nói gì, sau khi nghĩ ra mới nói 1 cách cẩn thận: “Thực ra ấn tượng của tôi với Lâm tiên sinh rất tốt, nhưng sự cách biệt tuổi tác là 1 vấn đề giữa chúng ta. Đặc biệt là sau khi thấy được vẻ tuấn tú của Lâm tiên sinh, cảm giá tự ti trong tôi càng mạnh hơn. Vì thế tôi thấy chúng ta cứ nên làm bạn thì vẫn hay hơn. ”   

    “Cái này được gọi là vừa đấm vừa xoa đúng không ?” Lâm Trị cười, để lộ ra hàm răng trắng sáng làm Nại Nại lóa mắt.     

    Đối với thiện chí của anh, Nại Nại vô cùng cảm kích, cho nên không nỡ mở miệng nói câu tạm biệt, 2 người cúi đầu tiếp tục bước đi. Nại Nại thấy ngại ngùng, đang định tìm chủ đề nào đó để nói chuyện tiếp, thì bỗng nghe thấy đt reo. Vừa cầm lên xem, một loạt số 8 hiện lên khiến Nại Nại nhũn người, nhanh chóng nhét đt vào túi, ngại ngùng quay sang cười với Lâm Trị.     

    Lâm Trị nhìn cô rồi lại quay ra nhìn chiếc túi, lên tiếng nhắc: “Chị không cần ngại đâu, nếu như có gì bất tiện thì tôi sẽ ra chỗ khác để chị nghe đt”   

    Nại Nại cười gượng gạo, đành phải nhấc đt nghe, cẩn thận tiếp chuyện người gọi đến: “Alo, tôi là Tần Nại Nại, xin hỏi ai đấy ạ?”   

    “Cô nói xem?” Bên kia là giọng nói lạnh tựa băng, lạnh đến kinh khủng.     

    Chỉ là bệnh nghề nghiệp của người bán hàng khi nghe đt thôi, có cần phải tức giận vậy không ? Nại Nại cười với Lâm Trị, rồi thận trọng nói: “Lôi tiên sinh, xin hỏi ngài có việc gì không ?”   

    “Cái tên mà đang nhìn hắn cười ngốc nghếch đó là ai?” Nhiệt độ giọng nói đầu dây bên kia tụt xuống âm 150 độ.     

    “Tôi không cười ngốc nghếch” Nại Nại vừa ngước đầu và lại tiếp tục cười ngốc nghếch với Lâm Trị.     

    “Cô đợi tôi” Chưa đợi cô trả lời, anh đã dập đt. Tiếng tút tút truyền lại khiến Nại Nại dự cảm không lành, liền nói với Lâm Trị: “Lâm tiên sinh, tôi có việc đi trc, liên lạc sau nhé” Nói xong cô liền nhanh chóng bỏ chạy, vừa quay đầu đã đụng phải ngực của ai đó. Khuôn ngực rắn chắc như tấm sắt này chỉ có thể thuộc về vị đại ca xã hội đen kia thôi. Nghĩ vậy Nại Nại ngẩng đầu lên cười trừ: “Hì. . trùng hợp quá! Ngài đang đi dạo ở đây à?”   

    Lúc này LÔI KÌNH xem ra rất bình tĩnh, đầu tiên ôm lấy eo cô, sau đó tiếp về phía trc. Đôi chân ngắn của Nại Nại đành phải tăng tốc mới theo kịp, nháy mắt cô đã lôi đến trc mặt Lâm Trị.     

    “Cô ấy toàn chưa được sự đồng ý của tôi đã chạy ra ngoài chơi. Lần sau khi thấy số đt của cô ấy hiện lên màn hình thì mong anh hãy dập máy ngay lập tức”. Nói xong LÔI KÌNH cũng không quên lườm Nại Nại 1 cái.     

    Có câu người phụ nữ tốt không chấp thiệt thòi trc mắt, anh ta là xã hội đen, dây vào không được thì ta tránh. Thế nên cô ngại ngùng thể hiện rõ thái độ với Lâm Trị: “Đúng! Là tôi sai rồi! Sau này Lâm tiên sinh không cần phải liên lạc với tôi nữa”                      

 

        LÔI KÌNH rất hài lòng với sự biết điều của cô, mép khẽ nhếch lên, chưa nói lời tạm biệt đã kéo Nại Nại đi.     

    Nại Nại vùng vẫy không nổi, đành ai oán nhìn Lâm Trị đứng lặng tại chỗ. Lần này thật thảm bại! Amen.     

    Đột nhiên, Nại Nại nghe thấy tiếng Lâm Trị vang lên: “Nhưng vị tiên sinh này với Tần tiểu thư đã kết hôn chưa? Chỉ cần chưa kết hôn thì bất cứ người đàn ông nào cũng có quyền theo đuổi Tần tiểu thư”   

    Đùng…đoàng, tiếng sấm dội ngang tai. Nại Nại nhìn Lâm Trị với ánh mắt đầy thương cảm, thầm nghĩ:Cậu nhóc họ Lâm, cậu đúng là không có mắt nhìn người, ng này là xã hội đen, cậu không nhận ra sao? Để bảo vệ an toàn tính mạng cho cậu, tôi đã chấp nhận phục tùng sự uy hiếp rồi, cậu ngốc này lẽ nào vẫn chưa nhận ra?   

    Lông mày LÔI KÌNH nhếch hẳn lên, quay người lại liếc tên tiểu tử miệng còn hôi sữa vừa mới lớn tiếng đòi theo đuổi người phụ nữ của anh, nghiến răng nói từng từ từng chữ: “Cô ấy, là người phụ nữ của tôi! Trc khi tôi nổi giận, cút ngay”   

    Sát khí ngùn ngụt khiến Lâm Trị hơi hơi nhận ra nghề nghiệp của người đàn ông này, nhưng vẫn kiên quyết nói: “Tôi cho rằng người phụ nữ và người vợ hoàn toàn khác nhau, còn anh thì sao?”   

    Khác nhau? LÔI KÌNH chả thèm nói thêm, nâng mặt Nại Nại lên, bắt đầu hôn mãnh liệt. Hai tay giữ chặt đôi vai gày của cô, giống như đang muốn ăn tươi nuốt sống Nại Nại vậy. Đôi môi gặp nhau, cuối cùng Nại Nại cũng không kháng lại được sức mạnh của anh, đành phải mở hai bờ môi ra, anh mỉm cười chiến thắng rồi tiến sâu vào phía trong.     

    Được thôi, Nại Nại đành từ bỏ việc vẫy vùng, vì cô biết cho dù có làm vậy cũng chẳng có ích gì.     

    Cô vẫn mở to mắt, nhìn vào đôi mắt đáng sợ của LÔI KÌNH. Hành động hung hãn như loài động vật của anh khiến người khác tự nhiên phát sinh cảm giác khiếp sợ. Những tiếng động nhỏ trong miệng Nại Nại bị anh nuốt trọn. Nại Nại bỗng thấy mình có chút rung động lạ kì.     

    Nảy sinh tình cảm chỉ vì 1 nụ hôn không phải là câu chuyện cổ tích tình yêu mà những phụ nữ ở độ tuổi như cô nên có, ngược lại sẽ chỉ làm đau thương tràn ngập trái tim mà thôi. Anh nhất định chỉ coi cô như 1 thứ đồ chơi, cũng giống như cái định luật kì quặc đó của đàn ông, càng là người phụ nữ mà đàn ông chưa từng chinh phục được, lại càng gợi niềm hứng thú trong họ. Mà cô chính là loại mà anh chưa bao giờ đụng phải, cho nên mới kích thích dục vọng đàn ông mãnh liệt đó trong anh.     

    Càng nghĩ càng thấy anh đang sỉ nhục cô, Nại Nại phẫn nộ rồi!                   

 

        LÔI KÌNH phát hiện biểu cảm của Nại Nại hơi lạ thường, định hôn tiếp thì bị cô cắn mạnh vào môi. Anh nhắm nghiền mắt thể hiện sự tức giận tột cùng, còn cô thì chớp lấy cơ hội thoát khỏi vòng tay mạnh mẽ của anh.     

    Nại Nại đột nhiên chỉ thẳng tay vào mặt LÔI KÌNH: “Tên họ Lôi kia, đừng có ức hiếp người quá đáng! Phụ nữ cũng có lòng tự trọng, không phải thứ đồ chơi mà anh muốn gọi thì tới, xua thì đi. Anh còn dám động vào tôi, thì tôi sẽ liều mạng với anh. . ”   

    LÔI KÌNH bật cười trong ngỡ ngàng, sau khi bị Nại Nại chỉ mặt mắng anh nói: “Cô giận rồi sao?”   

    “Cút! Tôi không muốn nhìn thấy anh nữa” Nại Nại không biết nước mắt cô đã trào ra tự bao giờ, cô nhanh chóng chạy ra giữa đường cái. Tứ phía là ánh mắt tò mò của người đi đường như càng nhắc nhở cô chuyện vừa xong mất mặt như thế nào.     

    Đúng vậy, anh chắc chắn là đang đùa giỡn với cô.     

    Đến nay, cô đã mất tất cả rồi, thứ duy nhất cô còn lại chính là bản thân mình, nếu như ngay cả bản thân cô cũng đánh mất luôn, cô sẽ chết mà không có chỗ chôn…    

   Chương 12:Chương hai nhật kí xem mặt của đồ ngốc       

    “Tả Truyền” Tào Quế luận về chiến tranh.     

    “Ký Khắc, công vấn kì cố. Đối viết. : “Phu chiến, dũng khí dã. Nhất cổ tác khí, tái nhi suy, tam nhi kiệt, bỉ kiệt ngã doanh, cố khắc chi. Phu đại quốc nạn trắ dã, cụ hữu mật yên. Ngô thị kì triệt loạn, vọng kì kì nị, cố trục chi”   

    (Dịch: Sau khi chiến thắng quân Tề, Lỗ Trang Công hỏi Tào Quế nguyên nhân giành thắng lợi. Tào thế trả lời: “Đánh trận cần nhất là dũng khí. Lần đầu đánh trống sẽ nâng cao kỹ khí. Lần thứ hai đánh trống sỹ khí quân địch đã tận, còn sỹ khí quân ta đang hưng vượng, cho nên có thể chiến thắng quân Tề. nước lớn như nước Tề rất khó lường trc, tôi sợ họ cho quân mai phục ở đó. Nhưng tôi lại nhìn thấy vết bánh xe hỗn loạn, còn cờ chiến lại bị rơi xuống, cho nên mới hạ lệnh truy kích”)   

    Xem mặt là 1 môn học cao thâm. Bạn học củ Nại Nại trc khi đi xem mặt có hỏi cô về kinh nghiệm tích lũy nhiều năm trong việc này. Cô chỉ mỉm cười, sau đó đọc 1 đoạn trong “Tả Truyền” cho bạn nghe.     

    Lần đầu xem mặt chính là lần có quyết tâm nhất, cũng là lần mới mẻ nhất. Lần thứ hai, thứ ba trở đi, càng đi xem mặt càng tệ. Cơ bản là sau n+1 lần đi xem mặt thì tỉ lệ gặp được người phù hợp với mình gần như là không còn.     

    Nại Nại chính là ví dụ tốt nhất. Tuy năm đó cô đã dương dương tự đắc khi nói về chiến tích của mình, nhưng lại không hề biết bản thân cũng có ngày gặp phải vấn đề và cảnh ngộ tương tự.     

                                                                                                                             ***             

 

        Từ trang phục có thể thấy lần xem mặt thứ hai đối với Nại Nại là bị ép buộc và bất đắc dĩ như thế nào. Tiểu Trần phải làm thêm giờ, không thể đi cùng cô được, đành để mặc Nại Nại 1 mình phát huy. Gần giờ tan sở, Tiểu Trần không quên dặn dò kĩ lưỡng Nại Nại phải nhớ cầm theo cuốn “Tri Âm” để làm tín hiệu gặp mặt, địa điểm chính là quán cà phê “Thật hiếm có”   

    Nghe coi, cái tên quán cà phê, thật là hiếm có, từ cái tên đã nghe thấy lần xem mặt này lại tiêu tùng rồi!   

    Nại Nại đã bị vấp 1 lần rồi, nên lần này cô ăn mặc rất đơn giản, hơn nữa Tiểu Trần cũng không tham gia ý kiến, vì thế cô càng được thể ăn mặc giản dị hơn.     

    Áo T-shirt quần bò, không trang điểm lại đi giày thể thao, tạm bợ cột tóc đuôi ngựa lên, sau đó cô nhanh chóng đi đến chỗ hẹn. Hơn nữa, trên sống mũi cô còn đeo thêm 1 cặp kính chặn mọi ánh mắt dòm ngó.     

    Đối phương hjen gặp lúc 8h30, cô đến sớm 15 phút, ngồi không cũng chán, lại sợ bồi bàn đi qua lườm nguýt, nên cô gọi hai miếng Mousse, ăn xong, cô ợ 1 tiếng rồi lật cuốn “Tri Âm” được đặt gần cửa sổ ra xem những câu chữ cảm động chẳng mấy chốc đã khiến Nại Nại khóc lóc sụt sùi.     

    Đây chính là ấn tượng đầu tiên của Phùng Minh Đạt khi nhìn thấy Nại Nại.     

    Thực ra anh đến từ sớm. người giới thiệu nói đó là người phụ nữ 30 tuổi. Anh tìm mãi mới thấy 1 phụ nữ trẻ trung cột tóc đang khóc. Anh bước nhanh đến chỗ đó, đứng do dự bên cạnh rất lâu, sau đó lặng lẽ đặt cuốn “Tri Âm” bên cạnh ly cà phê của Nại Nại, đợi cô gái đang khóc lóc sụt sùi phát hiện ra sự tồn tại của mình.      

    Nại Nại từ từ ngước đầu lên, qua làn nước mắt cô mơ hồ nhìn thấy một người đàn ông đang đứng trướcmặt mình, trên tay cũng cầm cuốn “Tri Âm”, chính là ám hiệu gặp mặt của hai người. Thế là cô đáp lễ bằng nị cười khách sáo và nói: “Là Phùng tiên sinh sao? Xin chào! Tôi là Tần Nại Nại”   

    “Xin chào! Cô đa đầu đa cảm đúng như lời người giới thiệu, nhưng cô trẻ hơn nhiều so với những gì cô ấy nói” Phùng Minh Đạt không hề phật ý vì cô không đứng lên đáp lễ, mà lặng lẽ kéo chiếc ghế ngồi xuống phía đối diện.     

    Nại Nại lau sạch   hết nước mắt, cẩn thận nhìn về phía anh, cảm thấy hơi kinh ngạc.     

    Nếu như nói trên người của đàn ông ở tuổi 35 toát ra 1 ma lực về sự trưởng thành chín chắn, thì con người này tuyệt đối là “quá chín” rồi.     

    Các nếp nhăn trên mặt như tái hiện lại những gian khổ 5000 qua của Trung Hoa, còn chưa kể đến nốt ruồi sư gia phía dưới mép. Nại Nại nhìn về hường cửa sổ, rồi lại quay đầu nhìn lại cho rõ, đúng thế, đúng là có nốt ruồi gia sư, còn có lông nữa.                       

 

        Nại Nại thầm cảm ơn vì đã đeo kính đi, kính hơn 1 diop cho thấy rõ nét mọi thứ tuyệt đối có lợi khi đi xem mắt.     

    Tiểu Trần lôi được ông này ở đâu ra không biết? Đồi Mã Vương Tây Hán? Hay là Pháp Môn Tự ở Tây An?   

    “Tần tiểu thư, cô sao thế? không khỏe sao?” Nhìn thấy sắc mặt Nại Nại ngày càng xấu, Phùng Minh Đạt cứ tưởng rằng cô không khỏe trong người, nên anh hỏi đầy quan tâm.     

    Nại Nại đau đớn nằm vật ra bàn nói: “Phùng tiên sinh, bụng tôi hơi đau, trong người không khỏe lắm”   

    “Cô đói hay ăn phải cái gì không vệ sinh? Có cần đi khám bác sĩ không ?” Những lời quan tâm tận tình của Phùng Minh Đạt khiến Nại Nại cảm thấy rất hổ thẹn vì hành vi lừa gạt của mình. Thực ra lỗi không phải ở anh, mà là do cô, đến tận lúc này cô vẫn còn là thanh niên trung thành của hiệp hội vị thành niên tôn sùng vẻ đẹp hình thức. Còn Phùng Minh Đạt chính là vật hi sinh của hiệp hội này. Amen!   

    Có điều, với 1 người đàn ông lương thiện mặt mày chân chất thế này, cô không nỡ giả bệnh tật lại còn để đối phương trả tiền, cho nên trong lúc giả bệnh, Nại Nại vẫn không quên lấy tiền ra trả.     

    Cô gắng gượng nói: “Đây là tiền những thứ tôi đã ăn”   

    “K cần đâu, để tôi thanh toán. Thế này nhé, cô đợi tôi 1 chút, Tần tiểu thư, tôi thanh toán xong sẽ đưa cô đi khám bác sĩ” Phùng Minh Đạt làm người tốt đến cùng, anh kiên quyết ấn bàn tay đang cầm của Nại Nại xuống, sau đó đi ra phía quầy thay toán.     

    Nại Nại vừa nghe thấy đi khám bác sĩ, cô vội vàng vớ lấy túi chuẩn bị chuồn, thế nhưng vừa ngẩng đầu len, phía bên ngoài cửa sổ, cô lại nhìn thấy người mà cô không muốn thấy.     

    Đó chính là tên xã hội đen bỉ ổi vô liêm sỉ nhất thiên hạ.     

                                                                                                                               ***   

    LÔI KÌNH mấy hôm nay rất bận rộn, anh làm việc liên tục không ngừng nghỉ, Lão Thất và Hứa Thụy Dương(HTD) bị anh làm cho mệt nhoài, lúc nào cũng kêu ca đòi được nghỉ. Chỉ có mình anh không cảm thấy mệt, không muốn nghỉ ngơi. Bởi vì anh sợ chỉ cần dừng lại 1 giây thôi, anh sẽ lại nhớ đến những giọt nước mắt của Nại Nại ngày hôm đó.     

    Thứ người phụ nữ hiền thục cần nhất là cái gì? Hai ngày nay, mỗi khi ngừng công việc chân tay, trí óc anh sẽ tự động hiện lên câu hỏi đó, hết lần này đến lần khác.     

    Anh thừa nhận trc giờ chưa từng quan tâm đến suy nghĩ của phụ nữ, thậm chí có thể nói là không cần thiết phải làm điều đó. Đối với những người phụ nữ lên giường cùng anh, anh chỉ phải nghĩ coi người cô nào chuẩn, cô nào biết cách phục vụ, còn về tư tưởng, thì mặc xác, nói tư tưởng với tình nhân, chẳng phải là bị điên sao?            

 

        Nhưng Tần Nại Nại hình như có chút khác người, mấy câu mắng nhiếc của Nại Nại khiến anh bắt đầu phải suy nghĩ, có lẽ anh đã làm sai điều gì rồi.     

    Hay là, phụ nữ hiền thục không thích hôn nhau trên đường?   

    Hay là, bọn họ muốn có được sự tôn trọng của đàn ông?   

    Đúng vậy. Bọn họ không thể chấp nhậnhafnh vi vượt ngoài khuôn phép. Bọn họ càng không thể tiếp nhận tình cảm đột phát.     

    LÔI KÌNH hình như cuối cùng đã hiểu ra, anh nhếch mép cười, lấy chiếc đt gọi cho HTD chỉ nói duy nhất 1 cấu: “Giải tán hết đi”   

    Đầu dây bên kia HTD vẫn còm chưa hiểu ra điều gì, mấy ngày gần đây cả hành động lẫn suy nghĩ của LÔI KÌNH đều bắt đẫu xuất hiện những dấu hiệu của triệu chứng đãng trí của người già, HTD hoang mang ngẩng đầu lại hỏi Hồng Cao Viễn(HCV): “Đại ca nói là, bảo chúng ta giải tán hết đi, thế có nghĩa là sao?”   

    “Mày nghe nhầm rồi phải không ? Giải tán rồi thì chúng gì mà ăn?” HCV lườm HTD 1 cái, tay vẫn không ngừng liên hệ địa điểm giao hàng với khách hàng bên Úc.     

    “Kình ca! Chúng ta chưa thể giải tán đ, chỗ Hồng tử vừa nhân vụ làm ăn gần tỉ bạc” HTD báo cáo với khuôn mặt đau khổ.     

    LÔI KÌNH vừa cười vừa mắng: “Đầu óc của cậu sắp đem cho chó xơi được rồi đấy. Ý anh là cho mấy cậu về nghỉ ngơi, sáng mai đi làm sớm”   

    HTD bỗng mở to mắt: “Thật ạ? Kình ca, cuối cùng thì anh cũng mở lòng khai ân”   

    “Đừng nhảm nhí nữa, các cậu muốn làm gì thì đi làm đi, chỗ Lão Thất có cách khiến các cậu vui vẻ, đi tìm Lão Thất đi” LÔI KÌNH cười nói.     

    “Thế Kình ca, anh định đi đâu?” HTD chợt nhận ra có ẩn tình gì trong câu nói của LÔI KÌNH thì thầm hỏi   

    “Anh ra ngoài có chút việc, cảnh cáo các cậu không ai được phép đi theo” LÔI KÌNH gằn giọng trong đt, đầu kia HTD răm rắp nghe theo. không đến mười phút sau Húc Đô quốc tế không còn 1 bóng người, LÔI KÌNH cũng đi ra khỏi văn phòng của mình.     

    Đột nhiên anh muốn đi tìm Nại Nại để hỏi, có phải đúng là cô muốn cái tự tôn không đánh 1 xu đó không ? Nếu như cô muốn thứ đồ chơi rẻ tiền đó, anh đồng ý học cách tôn trọng cô, sẽ không tức giận mắng người nữa.     

                                                                                                                                 ***   

    Kết quả anh lượn quanh khu nhà Nại Nại mấy vòng, nhưng mãi chưa tìm thấy cửa. Hôm đó lúc đưa Nại Nại về trời đã tối, bây giờ trời sáng trưng thì thấy nhà nào cũng giống nhà Nại Nại.                   

 

        Lúc còn đang do dự xem liệu có nên gọi điện cho cái cô ngốc ấy không, thì đột nhiên anh nhìn thấy sau tấm kính cửa sổ cửa hàng cà phê ở lầu dưới, ng phụ nữ ngốc nghếch đó đang bị 1 người đàn ông nắm chặt tay, luyên thuyên điều gì đó.     

    Anh lập tức mở cửa chui ra khỏi xe, kiêu ngạo tựa lưng vào ô tô nheo mắt nhìn tình hình bên trong. người phụ nữ ngốc nghếch đó rõ ràng cũng đã nhìn thấy anh, thế mà lại dám to gan quay mặt vào trong không nhìn anh nữa!   

    Ánh mắt lạnh lùng như băng của anh khiến người đi đường không khỏi run lên, nhưng Nại Nại ngồi trong quán vẫn không hay biết, cô đang cố gắng nghĩ đối sách, cố gắng để thái độ của mình trông có vẻ kiên định hơn 1 chút.     

    Sau khi quay lại, Phùng Minh Đạt nói với Nại Nại: “Tần tiểu thư, cô có thể đi được không, nếu cô không ngại, tôi có thể cõng cô đi”   

    Chú á, chú muốn chết sao? Cứ thế này mà đi ra đã không biết liệu có lết được về nhà không chứ đừng nói là để chú cõng, nhất định sẽ vô cùng thảm khốc.     

    Nại Nại chẳng dám nói ra lời nào, chỉ cười gượng gạo nói với Phùng Minh Đạt: “K cần đâu, tôi tự đi được”   

    Cô thở dài, mặt mày đau khổ đứng dậy. Nói thật chứ, thứ này đúng là thuộc về ý niệm. Lúc Lôi Công chưa tới, thì cô giả bệnh. Còn bây giờ Lôi Công tới, hình như cô đổ bệnh thật rồi.     

    Mắt cô mờ dần đi, chân bắt đầu mềm nhũn, ruột cô đau thắt từng cơn     

    Nại Nại mặt trắng bệch nói với Phùng Minh Đạt: “Phùng tiên sinh, ngài đi trc đi, để tôi 1 mình cũng được…”   

    Chữ   “được” còn chưa kịp nói hết, Nại Nại đx mềm nhũn gục đầu xuống, trong người không còn chút sức lực nào.     

    Phùng Minh Đạt vội vàng cúi người xuông, quàng lấy cánh tay cô rồi kéo cô vào lòng. Đúng lúc này, cửa lớn quán cà phê bị đạp mạnh bật ra, một người lạ mặt hùng hổ xông vào.     

    không đợi Phùng Minh Đạt nói gì, ng này đã hất tay anh ra. Phùng Minh Đạt bị bất ngờ nên kêu lên 1 tiếng, chưa kịp nói gì, lại bị 1 đap vào cái bụng to lớn,  “Bụp” 1 tiếng rồi anh bay đi khá xa…   

    Nại Nại gượng mở mắt nhìn xem người xông tới là ai, lẩm bẩm nói: “Đồ xấu xa, anh dựa vào cái gì mà đánh ng?”   

    Lúc này LÔI KÌNH mới phát hiện người đang nằm bẹp dưới đất là Nại Nại mồ hôi nhễ nhại, ngay lập tức bế bổng cô lên, chạy xộc ra khỏi quán cà phê.     

    Hành độnh mạnh bạo thô lỗ của LÔI KÌNH khiến Nại Nại thấy khó chịu, anh coi cô như là búp bê đồ chơi sao? Phải để ý đến tình trạng của người bệnh chứ? không có bệnh cũng bị anh dọa cho ra bệnh rồi, động tác không thể nhẹ nhàng hơn chút sao?         

 

        Cô đành nghiến răng chịu đựng, trán nhăn lại. Lúc LÔI KÌNH đặt cô vào trong xe, cô gần như sắp nôn ra vì chóng mặt, ọe liên   tục mấy lần.     

    “Cố chịu đựng. Sắp đến rồi” LÔI KÌNH khởi động xe, mím chặt môi, chiếc Audi R8 để lại 1 đám khói nghi ngút phía sau rồi lao vun vút.     

    Còn lại trong quán cà phê, Phùng Minh Đạt lau máu nơi khóe miệng, nhìn chiếc xe vừa lao vút đi, bực bội: Tên này là ai không biết? Dựa vào đâu mà vô duyên vô cớ đánh ng?   

    Hắn nghĩ mình là xã hội đen chắc?   

                                                                                                                             ***   

    Sau khi khám xong, bác sĩ nói Nại Nại bị đau dạ dày cấp tính, còn bị chảy máu 1 chút.     

    Nhớ lại kết quả chuẩn đoán, LÔI KÌNH tức không để đâu cho hết. Từ những gì Nại Nại nôn ra cho thấy, tối qua cô chưa ăn tối. đã thế lại còn để bụng đói uống cà phê, ăn bánh kem, thêm vào đó hằng ngày lại không chú ý đến việc bồi bổ, thế là tự dưng mắc bệnh rõ ràng có thể tránh được.     

    Anh định uy hiếp cô, nếu còn không ăn uống tử tế thì chết ở ngoài đường đừng có về nhà nữa. Nhưng Nại Nại đang ngủ rất ngon, LÔI KÌNH uy hiếp cũng không có tác dụng, căn bản là cô không hề nghe thấy.     

    Anh còn định cảnh cáo cô, nếu còn tiết kiệm tiền không ăn sáng, anh sẽ trả lại nhà, cho cô khóc chết luôn. Nhưng Nại Nại xoay người lại, nụ cười mê hồn trên gương mặt đang say ngủ của cô khiến anh thất thần, lại mềm lòng đi nhiều, cũng khiến cái kế hoạch này dần trôi vào hư vô.     

    Anh lại chìm trong suy nghĩ, sắc mặt rất tệ. Khi nhìn thấy phần đường mật đã truyền hết, anh ra hành lang hét loạn lên với vị bác sĩ đang đi trong hành lang: “Mau tới thay thuốc, hết thuốc rồi”   

    Để bệnh nhân chết vì chai truyên hết dịch, không hợp với đạo nghĩa xưa nay trên giang hồ, anh tất nhiên không thể bỏ qua.     

    Tất cả y tá bác sĩ vừa nghe thấy mệnh lệnh của anh đều lũ lượt kéo đến, nhanh chóng thay bình truyền bằng 1 bình chất dinh dưỡng đắt nhất. Bác sĩ trưởng khoa điều trị không kiềm được tò mò, len lén liếc qua LÔI KÌNH đang ngồi bên cạnh, bỗng bắt gặp ánh mắt lạnh lẽo của anh, lập tức sợ sệt thu ánh mắt về, bảo mọi người thay bình cho nhanh rồi đi.     

    Vị bác sĩ trưởng khoa vừa đi vừa nghĩ: người này rốt cục làm nghề gì chứ? Lẽ nào là người của Cục y tế?   

    Theo lí mà nói, thì người của Cục y tế họ đều quen. Trù phi…anh ta là nhân viên kiểm tra được Cục phái đến?   

    Ồ, chắc chắn là vậy rồi! Nếu không sao có thể vừa xông vào đã chỉ đích danh Viện Trưởng đến khám cho nữ bệnh nhân kia.           

 

        người thường có ăn gan hùm cũng không dám như vậy. Đúng vậy! chắc chắn anh ta là người của cục y tế, hôm nay mặc thường phục đi vi hành, đến xem xét công việc trong bệnh viện.     

    Nhẩt định là như vậy!    


Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+