Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Thục nữ PK Xã hội đen – Chương 29-30 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

 

Chương 29:Nhiệm vụ vĩ đại và gian khổ

Tiểu thuyết thường miêu tả, 2 người có tình cảm khi làm chuyện ấy xong, khi thức dậy sẽ vô cùng ngọt ngào và ân ái. người phụ nữ mặt đỏ lựng, trong lòng thấy ngượng ngùng xấu hổ. Còn người đàn ông sẽ chỉ lên trời thề thốt những lời dối trá như kiểu cả đời sẽ đối xử tốt với em, quyết không phụ bạc…đại loại như vậy, mà chỉ cần là người phụ nữ mê muội trong tình yêu đều sẽ tin 1 cách mù quáng.       

 

 Đương nhiên, những người phụ nữ tin tưởng vào những câu dối trá đó cũng rất nhiều. Chỉ tiếc Nại Nại chưa từng trải qua tình cảnh đó, nếu không cô chắc cũng sẽ tin.

KHÔNG phải do vấn đề hormone tình yêu, mà là vì từ trc tới giờ Nại Nại không có năng lực phán đoán tốt như thế.

Bản thân cô cũng biết điều đó.

 –Bạn đang đọc truyện tại www.alobooks.vn–

Sớm tỉnh mơ thức giấc, mọi chuyện diễn ra rất bình thường. Nại Nại cong mông về phía LÔI KÌNH trong tư thế rất bắt mắt trong khi đó LÔI KÌNH lại ngủ rất cảnh giác, thân người anh thẳng tưng không hề động đậy, nhưng chỉ hơi lơ mơ ngủ.

Nại Nại dụi dụi mắt,  mơ màng nhìn ra khung cửa sổ tràn ngập ánh nắng,  cất tiếng hỏi: “Mấy giờ rôi?”

LÔI KÌNH luời nhác nằm thầm thì trả lời: “Còn 10 phút nữa là đến chín h. ”

Hả/ Thôi xong! Lần này chết chắc rồi! Cho dù là căn biệt thự này cùng trong 1 khu với nơi nơi Nại Nại làm,  nhưng cô không thể trong 10 phút ngắn ngủi chạy 1 vòng lớn,  bỏ mặc ánh mắt dòm ngó của mọi người rồi chạy về văn phòng được,  hơn nữa bộ quần áo trên người vẫn là bộ hôm qua chưa kịp thay,  điểm nào cũng đều khiến người khác nghĩ bậy bạ.

Cô lậ tức bật dậy khỏi giường,  không còn quan tâm tới việc chào hỏi gì nữa,  vừa cúi người xuống mặc áo vừa dùng ngón chân kẹp chiếc váy đã bị bay tít xuống chân giường,  vừa mặc quần áo vừa lẩm bẩm: “Chết chắc rồi,  chết chắc rồi,  giải chuyên cần lần này nhất định đi tong rồi!”

Anh cau mày,  việc bị lờ đi dẫn đến sự tức tói vô cùng nghiêm trọng trong lòng: “Em không việc gì phải vội,  chút tiền cỏn con đó tôi cho em. ”

Sau khi nhướn mày lẫn bĩu môi khinh bỉ đều đã làm xong,  Nại Nại vẫn không quên mặc váy 1 cách thần tốc,  tuy vô cùng bận rộn cô vẫn không bỏ lỡ cơ hội hạ thấp người khác:: “Thôi quên đi! Đừng có mà lừa phỉnh! Cầm tiền của anh không chừng lại phải làm cho anh việc gì đó. ”

“Em cũng biết mình biết ta đấy. ” Tâm trạng của LÔI KÌNH rất tốt,  thế nên anh không thèm để ý đến những hành động khinh bỉ bé nhỏ của cô,  anh cười cười: “Tối nay em đến không ?”

Câu nói trần trụi đó khiến huyết áp của Nại Nại đột phá mức kỉ lục thế giới,  tốc độ của nó nhanh đến mức khiến người ta hoa mày chóng mặt.  Cô liền dừng động tác,  quay đầu lại,  nghiêm mặt,  nhổ phì 1 cái,  sau đó lại tiếp tục vỗi vã mặc quần áo.

Tức cười đến nỗi LÔI KÌNH cười phá lên,  anh nằm bò trên giường nheo mắt nhìn Nại Nại toàn thân đỏ ửng,  kết quả là đến lúc mặc áo lót vì quá kích động nên tay cô run rẩy không thể nào cài khóa vào được.        

 

 Anh lười nhác bò khỏi giường,  cơ thể trần trụi áp sát vào lưng cô.  Cảm giác nóng bừng phía sau lưng khiến Nại Nại hoảng loạn run rẩy,  vừa ngoảnh đầu lại nhìn lại nhìn thấy thứ không nên nhìn,  cô vội vàng xoay người,  lấy tay che mặt hét ầm lên: “Đồ de xồm! Anh muốn làm cái gì?”

“Tôi chỉ giúp em thôi. ” Anh nói rất nghiêm túc,  nhưng ngón tay cái lại nhẹ nhàng vuốt ve chiếc cổ đang hở ra của cô,  sau đó men theo sống lưng vuốt dần xuống,  cho đên khi đến chỗ cúc áo,  anh chỉnh ch hai bên đều nhau rồi đóng cúc lại,  động tác không hề có 1 chút gì ám muội.

Xem ra là cô nghĩ ngợi quá nhiều rồi,  Nại Nại thở phào nhẹ nhõm.

Kết quả sau khi cài xong,  tay anh lại tiếp tục trượt sâu xuống tận cuối eo và tiếp tục có ý định thám hiểm xa hơn.  Nếu như tiếp tục sâu hơn,  e rằng hôm nay cô sẽ không đi làm nổi.  Bất đắc dĩ cô đành quay người lại,  nắm chặt tay anh,  run rẩy nói: “Đừng có quậy nữa,  em phải đi làm đây. ”

LÔI KÌNH áp sát vào lưng cô,  miệng kề sát tai cô,  ngón tay mân mê phần eo cô,  chà đạp chút ý cuối cùng còn sót lại của Nại Nại: “Vậy…tối nay em sẽ đến chứ?”

Sống lưng cương cứng bức bách Nại Nại phải gật đầu,  quăng cho anh 1 cái lườm nảy lửa,  trong tiếng cười đắc ý của anh,  cô vội vã vào nhà vệ sinh rửa mặt,  may mắn là biệt thự sô 15 và 30 đã thông đường ống nước,  không thì cô chỉ còn biết bộ dạng này đến văn phòng làm việc để giải quyết mất thôi.

 –Bạn đang đọc truyện tại www.alobooks.vn–

Mặc cho Nại Nại nỗ lực thần tốc,  nhưng cô vẫn đến chỗ làm muộn 5 phút.  Vừa đến văn phòng đã thấy Tiểu Trần đang lau kính,  liếc ngang liếc dọc 1 hồi vẫn không thấy hình bóng tổ trưởng đâu,  cô liền vội vã cúi đầu đi thẳng vào trong.  Tiểu Trần thần thần bí bí kéo giật cánh tay cô lại,  tiến gần lại phía cô với con mắt gian tà: “Chị khai thật mau,  tối qua chị đã đi đâu làm gì?”

“Tổ tông bé nhỏ của tôi ơi,  chí ít em cũng phải để chị thay quần áo đã chứ.  Ngộ nhỡ bi tổ trưởng nhìn thấy,  tiền thưởng chuyên cần tháng này của chị lại đi tong. ” Nại Nại hạ thấp giọng năn nỉ,  cặp mắt vẫn dao dác tìm kiếm hình bóng của tổ trưởng.

“Tổ trưởng không đến được đâu,  nghe nói tối qua bị ngã trặc chân,  hôm nay ngày mai đều xin nghỉ,  chúng ta có thể thoải mái hai ngày. ” Tiểu Trần nói đầy hứng khởi.

“Hả? Thế sao? Sao lại ngã?” Nghe nói không có ai giám sát,  Nại Nại cũng không vội vã nữa,  chậm rãi bẻ lại tay áo cho Tiểu Trần.     

 

 “Nghe nói là ngã lúc đang chạy trốn vì bị người ta đuổi,  cụ thể thì em không rõ lắm.  Thế nào rồi,  tối qua xã hội đen đến rồi hả? Tại sao chị lại biến mất còn tổ trưởng thì bị thương?” Tiểu Trần lớn tiếng hỏi,  khiến tất cr mọi người ở văn phòng nhà đất đều nhất loạt hướng ánh mắt về phía Nại Nại,  khiến Nại Nại hận không thể khâu cái mồm rộng của cô.

“Còn lâu! Chị đi thay đồ đây. ” Nại Nại cúi đầu đi vào trong,  giọng nói của cô như tiếng muỗi kêu.

“Lúc nãy chủ căn số 21 gọi điện đến đây,  nói là chị để quên kẹp tóc ở trên giường nhà anh ta,  hỏi lúc nào thì chị định qua đó lấy lại. ” Tiểu Trần cười ngặt nghẽo,  nhìn thấy Nại Nại sau khi nghe xong câu nói của mình vấp ngay phải cái ghế,  nghiến răng nghiến lợi ôm đùi đi tập tễnh vào phòng thay đồ.

Cái tên LÔI CÔNG đáng chết này,  sao không hiệu triện mười tỉ đám sét giật chết cô luôn cho rồi,  đúng là đồ mặt dày,  còn dám gọi điện đến tận đây để nói chuyện đó,  mất mặt chết đi được.

Nại Nại quăng bộ quần áo vừa thay vào tủ đồ đầy tức giận,  đây chẳng phải đang đánh trống khua chiêng thông báo với cả thiên hạ rằng anh và cô có gì gì đó với nhau sao?

Đây là loại người gì thế không biết,  thật là không có tư chất.

Tuy có chút căm phẫn,  nhưng Nại Nại vẫn còn nhớ thân hình đẹp tới mức vô lý của LÔI KÌNH sáng nay,  không nghĩ thì thôi,  vừa nghĩ đến mặt cô lại đỏ tưng bừng,  máu nóng bốc lên tận đầu.

Chết tiệt!

 –Bạn đang đọc truyện tại www.alobooks.vn–

Buổi trưa sau khi ăn cơm xong,  Nại Nại ra ngoài hóng gió,  cả đoạn đường đang vô cùng hào hứng,  chỉ đến khi đi ngang qua hiệu thuốc cô mới dừng lại,  ngây người ra.

Thực ra lúc dục vọng dâng trào vào tối hôm qua,  đúng là cô đã suy nghĩ đến vấn đề nghiêm túc này,  không nói đến chuyện LÔI KÌNH có biết giữ gìn,  cuộc sống riêng tư của anh liệu có nghiêm chỉnh,  chỉ riêng việc bản thân cô là 1 người phụ nữ ly dị độc thân đã đủ để tránh thai trở thành 1 vấn đề lớn.

Hôm qua là thời kì an toàn,  nhưng hôm nay thì sao? Sau này thì sao?

Thịt thơm đã ăn đã nếm,  không thể đảm bảo sau này sẽ không thèm ăn nữa,  khi dục vọng dâng trào ai có thể ngăn lại nổi? Nếu đã không ngăn lại nổi,  vậy thì,  an toàn phải được đảm bảo trước tiên. Tuy biết được tính quan trọng cả việc này,  nhưng Nại Nại vẫn mím chặt môi,  đứng bên ngoài hiệu thuốc nhìn chăm chú mấy vỉ thuốc tránh thai trên kệ,  do dự không quyết.  

 

 Chuyện mua bao cao su là việc trước nay LN vẫn làm,  khi hai người đi siêu thị,  Nại Nại sẽ lén lén lút lút với lấy hai bao rồi ném vào trong xe,  sau đó anh sẽ phụ trách đẩy xe và thanh toán,  còn cô đứng ngoài bụm miệng cười điệu bô mặt đỏ tía tai của anh khi phải đối diện với nhân viên thu ngân.

Cô từng hỏi anh,  đàn ông các anh mà cũng ngại khi mua thứ này sao?

Anh trả lời,  đương nhiên rồi,  da mựt bọn anh cũng không phải làm bằng sắt ,  thế nên cái thứ này nên để phụ nữ mua,  thật lặng lẽ không để người khác chú ý.

Sau khi xảy ra vụ ngoại tình,  Nại Nại cũng từng cảm thấy hối hận,  không ngừng hoài nghi bản thân.  Nếu là do cô mua ít nhất cũng biết được đến khi nào thiếu 1 cái,  còn cũng biết mà đối phó.  Nhưng sau đó chỉ 1 câu nói của mẹ Nại Nại đã là cô thức tỉnh,  cầm bao cao su ở nhà đi ngoại tình thì còn cứu vãn cái quái gì nữa,  tên đàn ông này quá vô liêm sỉ.

Cũng đúng,  chỉ cần nghĩ đến chuyện người đàn ông e thẹn đó dám đi mua thứ này cho 1 người phụ nữa khác,  còn có khả năng hai người phụ nữ bọn họ còn dùng chung 1 kiểu,  chung 1 nhãn hiệu,  Nại Nại cảm thấy không thoải mái,  sau khi xảy ra chuyện cô ra sức kì cọ tắm rửa,  hận không thể rửa sạch những nhơ bẩn đáng ghê tởm trên người mình.

Nếu có thể làm lại,  cô sẽ chủ động hơn đi mua thứ này,  không cần phải xấu hổ như thế,  càng không thể đánh mất chồng của mình.

Tiếc rằng,  sự việc không có cơ hội àm lại.  Bây giờ cô cũng có thể thản nhiên thoải mái lên giường cũng 1 người đàn ông khác,  giải phóng những dục vọng bị đè nén lâu ngày của bản thân,  thậm chí còn tự mình chạy đi mua bao cao su.

Nếu cô có thể lựa chọn,  cô thà không dùng thứ này mà cần 1 người đàn ông an toàn,  đứa trẻ có thể sinh hạ được,  đáng tiếc là những thứ đó bây giờ đều không thể đạt được.

Vậy sau đó? Chẳng phải vẫn mua sao?

Chí ít thì 1 người phụ nữ trưởng thành phải biết bảo vệ bản thân,  Nại Nại khẽ nghiến răng,  nhìn vào bên trong cửa sổ hạ quyết tâm,  cúi gằm đầu xuống lao thẳng vào bên trong.  Trong hiệu thuốc vẫn còn vài người khách,  Nại Nại “làm chuyện bậy bạ” nên chột dạ,  dành lượn lờ ở khu thuốc uống mấy vòng,  đầu cô gần như vùi hẳn vào trong quầy thuốc thủy tinh,  lí nhỉ hỏi mấy câu hỏi siêu ngu ngốc,  tiện mồm xin thuốc chống ỉa chảy rồi thuốc cảm cúm gì đó,  nắm tờ hóa đơn đi từ từ về phía quầy thuốc phòng tránh thai,  giả bộ như đi lạc vào khu vực cấm mà không hề hay biết.

Đợi mấy người đứng bên cạnh đi rồi cô mới nhanh chóng đảo mắt 1 lượt,  vội vàng chọn 1 hộp màu sắc đẹp nhất rồi hỏi: “Cái…cái này bao nhiêu tiền?”   

 

 “32 tệ. ” Dược sĩ quá quen kiều ngại ngùng lấm lét của những cô gái đi mua thứ này như Nại Nại,  thế nên không thèm để ý.

Đắt thế! Nại Nại nhắm mắt lại hít 1 hơi thật sâu,  sau đó miễn cưỡng mỉm cười chỉ vào hộp màu đỏ ben cạnh,  “Cái…cái đó thì sao?”

“25 tệ”

Cái này còn tạm được,  tính ra 1 lần chỉ mất có hai tệ,  Nại Nại cảm thấy khá là hợp lý.  Đang định ngẩng đầu hỏi mua,  thì có tiếng người gọi tên cô từ phía sau: “Chị Nại Nại,  chị đang làm gì thế?”

Ánh mặt trời phía sau đột nhiên nóng bỏng khiến Nại Nại toát mồ hôi lạnh toàn thân.  Trong cái không khí căng thẳng ngột ngạt,  Nại Nại từ từ quay lại nhìn cô: “Chị…chị mua thuốc đau bụng”

Nại Nại lắp bắt hươ hươ tơg hóa đơn trên tay.  Tiểu Trần ngước lên nhìn mấy nhãn hiệu thuốc phòng tránh thai,  lại nhìn ngón tay Nại Nại còn chưa kịp thu lại,  rõ rành rành đang chỉ vào bao cao su.

“He he,  he he,  cái đó,  chị chỉ tiện mồm hỏi thôi,  tiện mồm hỏi thôi.  Mấy năm nay tình hình thị trường biến đổi liên tục,  chúng ta không ngừng tìm hiểu giá cả ở thủ đô,  việc này rất có lợi cho việc buôn bán nhà đất của chúng ta. ” Công lực ứng biến của Nại Nại đã nhiều năm không được phát huy,  cuối cùng hôm nay cũng tìm thấy cơ hội đê thể hiện.

“Em hiểu,  em hiểu!” Tiểu Trần cười rất gian tà.

Nại Nại mà cứ tiếp tục giữ nụ cười trên mặt như thế này thì thật là khổ sở,  thế nên cô vội vàng chạy đến quầy ngu ngân trả tiền.

Sau đó toát mồ hôi lạnh đến quầy thuốc lấy về 1 đống các loại thuốc không có tác dụng gì,  lấm lét sau Tiểu Trần mua hai chai dầu tì bà Niệm Từ An,  vui vẻ đi ra khỏi hiệu thuốc.

Lúc ra gần đến cửa,  Nại Nại đầy lưu luyến nhìn thứ đồ suýt chút nữa là đến tay đó.

Xem ra,  lần này xác định tay trắng trở về rồi.

Nại Nại đau đớn nghĩ. 

Chương 30: Cuộc thi tiếp sức do anh hoàn tất nốt

Nại Nại là đứa trẻ sinh ra và lớn lên dưới lá cờ đỏ,  hiển nhiên từ bé đã được dạy dỗ mỗi khi làm chuyện gì đều phải kiên trì tới cùng,  nhất định phải có phẩm chất ưu tú dù có khó khăn đến mấy cũng không bao giờ bỏ cuộc.  Mà lý luận chính là kẻ dẫn đường của hành động,  tuy trước mắt vì khó khăn mà cô không thể mua được thứ cần thiết,  nhưng phải kiên định với ý niệm “có khó khăn phả xông lên,  không có khó khăn tạo ra khó khăn cũng phải xông lên”,  trong khi chỉnh đốn lại tư tưởng đồng thời cũng phải cổ vũ bản thân tích cực đấu tranh với chướng ngại tạm lý.  Có thể giữ vững thái độ “Ta không xuống địa ngục thì ai xuống địa ngục”,  1 lần nữa dũng cảm xông tới hiệu thuốc vô điều kiện để hoàn thành nhiệm vụ mua đồ mới đang tiến hành được 1 nửa của mình,  đồng thời cố gắng hết sức dùng tư thái hoàn hảo nhất để kết thúc quá trình ngượng ngùng này,  cùng lúc đó nâng cao sự tự tin của bản thân về sau,  tạo cơ sở thực tiễn tốt đẹp cho việc mua sắm sau này của mình.                

 

  –Bạn đang đọc truyện tại www.alobooks.vn–

Năm giờ chiều,  kết quả của việc không có khách hàng đến gõ cửa là các nhân viên văn phòng nhà đất đều gật gù buồn ngủ,  tuy vẫn đứng nguyên chỗ cũ chờ khách nhưng mỗi người đều tự thả hồn lên tập mây xanh,  ánh mắt mỗi người đều mơ mơ màng màng,  nụ cười thì đều cứng ngắc đờ đẫn.

Việc này đòi hhoir phải có công lực nhất định,  người bình thường phải ai cũng có thể làm ra bộ mặt đoan trang tười cười trong khi ý nghĩ thì hỗn loạn mông lung.

Đúng! Việc này đòi hỏi phải có công lực!

Nại Nại đấu tranh tư tưởng mất cả 1 buổi chiều,  kết luận là vẫn phải đi mua.

Trước đây đương nhiên là không cần,  nhưng sau này e rằng không dứt ra được! Đàn ông có thể không động đến thứ này vài năm cũng không sao,  nhưng 1 khi động vào thì có muốn cai cũng không phải dễ.  Bấm bấm ngón tay tính toán,  bản thân cô cũng là phụ nữ đầu ba đít chơi vơi rồi,  đang vào độ tuổi “ba mươi như sói,  bốn mươi như cọp”,  đặc biệt là biểu hiện trên giường của LÔI KÌNH cũng không tồi,  chỉ riêng giác quan thứ nhát thôi đã khiếNại NạiN chẳng có lý do gì từ chối cả.

Huống hồ cô còn có ý định tiếp tục qua lại với anh.

Thậm chí cô còn có chút nhớ nhung cánh tay trên eo mình lúc thức dậy vào buổi sáng,  cả cánh tay to lớn như thế vắt qua,  giống như đang tuyên bố quyền chiếm hữu 1 cách bá đạo,  thật sự khiến người ta cảm thấy có chút cảm động ấm áp và hoảng loạn.

Càng như vậy cô lại càng muốn hoàn thành nhiệm vụ gian nan kia,  trong tình trạng bản thân vẫn còn kịp chuẩn bị!

“Chị Nại Nại,  có điện thoại. ” Tiếng gọi bên phía quầy tiếp tân,  Nại Nại mơ màng quay đầu lại,  hiển nhiên có chút không thích ứng với sự chuyển biến từ 1 “Nại Nại anh hùng” thành “Nại Nại thường dân”.  Cô lon ton chạy lại quầy tiếp tân nghe điện thoại.  “Xin chào,  tôi là Tần Nại Nại”

“Tối nay tôi qua đón em” Giọng LÔI KÌNH ở đầu ki điên thoại có sức hấp dẫn vô hạn,  Nại Nại với ý chí kiên định không có vẻ gì là cao suýt chút nữa đã gật đầu đồng ý,  thậm chí còn đinh vẫy vẫy đuôi thể hiện sự vui mừng.

KHÔNG đúng! Cô bỗng nhiên phản ứng lại: “Anh muốn làm cái gi?”         

 

 “Tôi đón em,  cùng đi ăn tối. ” Ở đầu kia của điện thoại tâm trạng của L có vẻ rất tốt,  dường như rất nhẫn nại.

Nại Nại chỉ cần nghĩ tới nhiệm vụ vĩ đại vẫn chưa hoàn thành là lại nhăn nhó đau khổ,  mặt mày nhăm nhúm hết cả lại,  nói với giọng rất kiên định: “Cái đo…tối nay em về nhà. ”

“Tại sao?” Đầu bên kia thái độ quay ngoắt,  có chút không vui.

“Dù gì em cũng không muốn đi. ” Nại Nại lí nhí

“Tối nay tôi đến chỗ làm đón em.  Em ngoan ngoãn đứng đợi ở cửa,  nếu không hậu quả tự gánh chịu. ” LÔI KÌNH không nói thêm gì dập máy cúi rụp,  đến câu tạm biệt cũng không thèm nói.

Tút dài 1 tiếng,  Nại Nại ngây người ra,  nhìn chiếc điện thoại trong tay mình cười đau khổ,  sau đó dập máy.

Thật bá đạo,  đến cơ hội phản kháng cũng không cho.

Đồng nghiệp quầy lễ tân ngước mắt nhìn Nại Nại,  cười tít mắt nói: “Bạn trai chị đến đón?”

“K! Là bạn thôi. ” Lời giải thích tự nhiên cho thấy đương sự vô cùng chột dạ,  đồng nghiệp quầy lễ tân cũng không để tâm,  cười cười kiểu ta đây biết thừa.

Nại Nại còn muốn giải thích ,  điện thoại lại kêu,  Nại Nại vừa nhắc điện thoại lên,  đầu bên kia đã gầm lên 1 tiếng: “Em giỏi cứ thử chạy…” Cái anh nói “thử” đương nhiên không phải bảo Nại Nại đi “thử” thật,  mà là 1 câu uy hiếp đến cực điểm,  phần giản lược phía sau có thể gợi lên những tạp niệm vô cùng tận,  với như trong tiểu thuyết,  khi người đàn ông trừng phạt người phụ nữ lúc nào cũng chỉ có 1 cách…

Nại Nại bị dọa cho hết hồn,  lại vội vàng nói: “Anh…”

Còn chưa “anh” xong thì người ta đã cúp máy,  Nại Nại theo phản xạ quay sang cười đau khổ với lễ tân,  vội vàng cúi gằm mặt xuống bỏ đi,  chỉ sợ người ta biết được bản thân cô bị uy hiếp gì.

Nại Nại chịu sự tiêm nhiễm đầu độc của tiểu thuyết tình cảm khá nhiều,  thế nên tuy tác phong của cô có phần chậm chạm nhưng cũng có thể hiểu được ý trong câu nói của anh,  thế là dưới sự chú ý của cô bé lễ tân,  cô đã thành công hóa thành quả thánh nữ,  nóng bừng toàn thân.

Ở bên này,  LÔI KÌNH vừa nói xong liền có chút hối hận.  Nại Nại là người phụ nữ quá ngốc nghếch,  tuy cơ thể cô rất mềm yếu nhưng tính khí thì hình như không mềm chút nào,  cũng không biết liệu cô có nghĩ lệch lạc gì không,  bị tà khí xông lên đỉnh đầu lại làm ra chuyện ngu xuẩn nào đó.

Tên đại vương thổ phỉ đó thật chả biết che giấu gì hết!

Cô nàng ngốc đó rốt cuộc đang nghĩ linh tinh cái gì chứ?

Ý nghĩ cùng lúc của LÔI KÌNH và Nại Nại.

Đến lúc tan làm Nại Nại cố tình nán lại 1 lúc, Tiểu Trần thay đồ xong quay người đi thẳng, cũng chả buồn hỏi cô 1 tiếng, Nại Nại bất mãn, giật tay Tiểu Trần lại hỏi: “Sao em không hỏi chị có về nhà hay không ?”       

 

 Tiểu Trần chớp chớp mắt: “Chị đã mua cái đó rồi, còn về nhà được sao?”

Nại Nại bị nói trúng tim đen, vội vàng giải thích: “Ai bảo thế? Chị sẽ về nhà”

“Xin đừng lừa gạt tình cảm của trẻ con, ng lớn các chị ấy mà, giống ý như đứa trẻ trong câu chuyện “sói đến rồi” rõ ràng trong lòng nghĩ như vậy mà vẫn còn hét lớn “tôi chưa, tôi không, tôi ghét’” Tiểu Trần đúng là miệng lưỡi sắc bén.

Nại Nại dùng ngón tay cốc nhẹ lên đầu Tiểu Trần nói: “Ng ta bảo con gái 8x quỷ quái lắm, lúc chị bằng tuổi em đâu có nghĩ bậy bạ như thế”

Tiểu Trần cười gian: “Đã làm rồi đúng không ? Nghĩ nhiều thì mất vui”

Nại Nại tức điên người, bị nghẹn tới mức không thể phản kháng được, nghĩ kĩ lại thì hai mươi tuổi kết hôn, chẳng phải đúng thật là đang làm sao?

Cứ nghĩ tới tình cảnh đó là tinh thần của Nại Nại lại ảm đạm, trong lòng còn có chút thất vọng, tuy chỉ là 1 khoảnh khắc, nhưng lại đem lại không ít đau thương. Những điều cô học được khi đó giờ đều áp dụng trên người ng khác, tuy vẫn còn chút mơ hồ, nhưng vẫn phải tiếp tục sống.

Tiểu Trần thấy thái độ của Nại Nại không được ổn cho lắm, biết mình đã nói lỡ lời nên vội vàng nói với Nại Nại: “Chị Nại Nại, về nhà thôi”

Nại Nại nhìn cô cười: “Em đoán đúng rồi, hôm nay chọ không về nhà. Chị đến biệt thự số 21”

Chịu thừa nhận đồng nghĩa với việc chiếc bình nứt đã vỡ, mục đích của cô là không để mình lại đắm chìm trong quá khứ. LÔI KÌNH tuy không phải là 1 liều thuốc tốt để làm phai nhoài kí ức, nhưng có thể tạm thời che đậy vết thương, vậy thì, cô chẳng co lý do gì để tiếp tục đem theo vết thương tiến lên phía trc, có thể lành được ngày nào thì hay ngày đó.

“Chị Nại Nại, ngoài cửa có người tìm chị, là anh chàng đẹp trai đó” Mấy cô nàng nhao nhao cả lên cũng khiến Nại Nại tự dưng hồi hộp. Nói Tào Tháo là Tào Tháo đến, lúc bản thân thừa nhận với Tiểu Trần sẽ đến căn hộ số 21, con người đó đột ngột xuất hiện, cứu vớt trái tim đang nặng trĩu lúc này của cô, xu đi không ít những buồn đau.

Chủ nợ cuối cùng cũng tìm đến tận cửa!

Nại Nại tay chân lóng ngóng không thể không ra khỏi văn phòng trong những cái nháy mắt ra hiệu của mọi người, đứng trc cổng nhìn xuống. Dưới ánh hoàng hôn, LÔI KÌNH đang tựa người vào xe châm thuốc, toàn thân được bao bọc bởi sắc hoàng kim rực rỡ, anh vẫy vẫy cô trong những tiếng la ó của cả 1 đám con gái.

Chưa thấy đám con gái này kích động như thế bao giờ, Nại Nại trong lòng có chút khó chịu, trong phút chốc lửa xông lên tận đỉnh đầu.            

 

 Lôi Công chết tiệt, không khoa trương thì chết được sao? Nhiều phụ nữ nhòm ngó như vậy anh vui vẻ cái quái gì?

Nại Nại đi xuống lầu với tốc độ rùa bò, mặt lạnh te đứng trc mặt LÔI KÌNH, bị anh kéo sà vào lòng. Tay anh chuyển dịch từ cổ tay cô lên đến eo, sau đó nhẹ nhàng cúi đầu đặt 1 nụ hôn, may mà anh vẫn còn nhớ đây là nơi công cộng, nụ hôn này cũng chỉ lướt nhẹ qua mà, khiến Nại Nại toàn thân nóng bừng.

Tuy là vậy, nhưng những tiếng hò hét phía sau lưng vẫn vang lên không ngớt khiến Nại Nại đột nhiên có chút thích thú nho nhỏ. Cô trộm nghĩ, dù nói thế nào đi nữa, anh chịu tuyên bố quyền sở hữu trc mặt bao nhiêu người thế này thì ngược lại cũng tuyên bố rằng quyền sở hữu anh thuộc về cô, lĩnh ngộ này đã làm thỏa mãn lòng hư vinh nho nhỏ của Nại Nại, thế nên, sau khi trút bỏ những điều không vui, cô cũng bất giác mỉm cười.

“Ngoan, về nhà thôi!” Một câu nói đơn giản ngắn gọn của anh khiến mặt Nại Nại lại đỏ lựng, Nại Nại sau khi đã xua tan đi những đám mây u ám lườm anh 1 cái, bĩu môi: “Khoa trương, anh nói đây không phải khoa trương thì là gì?”

LÔI KÌNH bị việc cô đeo bộ mặt hạc đầu đổ và ngượng ngùng nói lên câu trách cứ làm cho tâm trạng vui không kể xiết, anh cười lớn: “Em quản tôi?”

Nại Nại đương nhiên quản không nổi xã hội đen, thế nên cô đành đem “nộ khí xung thiên” chui vào xe.

Chiếc xe vừa nổ máy, Tiểu Trần đuổi theo gõ cửa. Nại Nại hạ tấm kính xuống, cô thần thần bí bí áp sát vào tấm kính nói: “Đừng về nhà, ăn chơi vui vẻ nhé”

Nại Nại tức điên người, kéo ngay cửa xe lên. LÔI KÌNH cười hỏi: “Cô ấy có ý gì vậy?”

Nại Nại lắp bắp trả lời: “Có . .  có ý gì được, chính là ý đó thôi”

Nói xong cô liền quay mặt qua 1 bên, giả bộ nhìn ngắm phong cảnh xung quanh, mặt đỏ tía tai.

 –Bạn đang đọc truyện tại www.alobooks.vn–

Sau khi ăn tối xong, trên đường về biệt thự số 21, Nại Nại yêu cấu mua hoa quả bên lề đường, chọn gần nửa tiếng đồng hồ, cuối cùng vẫn cứ phải theo “sói” về nhà. Cô thở dài, vì bản thân không đủ mạnh mẽ, càng vì bản thân vô cùng không có khí khái.

Kết quả sau khi lên lầu, cô gần như không tin vào mắt mình nữa. Mới sáng sớm nay chiếc giường còn trống toang toác, đến tối đã trải tấm ga bằng tơ tằm chính hiệu, bên cạnh là 1 chồng chăn bông được xếp ngăn nắp, còn cả 2 chiếc gối trông có vẻ vô cùng mềm mại, ngoảnh đầu nhìn lại, không ngờ rèm cửa cũng được thay, tuy màu sắc có hơi lạnh lẽo nhưng lại rất dày dặn, nhất định có thể chặn được ánh mặt trời chói chang vào sáng sớm.               

 

 Cô quay sang hỏi LÔI KÌNH với vẻ mặt không thể tin được: “Sao anh lại nghĩ tới việc mua những thứ này?”

LÔI KÌNH nhếch mép trả lời: “Cứng quá, làm không thoải mái”

“Anh có thể nằm được mà” Phản ứng tự nhiên của Nại Nại là anh chê ngồi lên giường mông sẽ bị cộm, sau khi bắt gặp ánh mắt gian ta của LÔI KÌNH cô đã hiểu ra ngay lập tức anh đang nói “làm” chứ không phải “ngồi”

(trong tiếng trung, động từ “làm” và “ngồi” có cách phát âm giống nhau)

Cô ngượng ngùng tột độ, xoay người chuẩn bị đi xuống nhà rửa hoa quả. Cánh tay của không thò ra túm lấy ngực Nại Nại, cô kiên quyết không chịu, cũng không dám quay người lại, chỉ có thể khắc chế bản thân giả vờ không có phản ứng gì.

LÔI KÌNH hôn lên chiếc cổ trắng ngần đang lộ ra của Nại Nại, nhẹ nhàng nói: “Sao thế?”

“Em…”

KHÔNG đợi Nại Nại nói hết, hai tay anh nhấc bổng cô lên, quăng lên giường, anh đè người lên, dùng nụ hôn mãnh liệt nhất hòng đánh thức tri giác đà điểu của Nại Nại.

Nại Nại không thể phản kháng lại được, thỉnh thoảng rên lên khi anh chạm vào, anh ôm lấy cô thật chặt, đối với đôi môi hơi hé mở của cô lại càng không thể kháng cự.

Anh thì thầm: “Tôi phải trừng phạt em”

Trên người Nại Nại không biết từ lúc nào đã lại thiếu đi 1 chiếc áo, vứt chỏng chơ ở đó, làm lộ ra những đường cong nhô lên ở trc ngực, ánh đèn chiếu vào làn da mịn màng của cô, có 1 chút mùi vị ngọt ngào đầy quyến rũ.

Cánh tay anh trượt theo đường cong ở eo của Nại Nại xuống phía dưới, mạnh bạo chiếm lấy đôi môi cô, Nại Nại bất lực hít 1 hơi thật sâu,  “Nhưng mà…em không có cái đó”

“Cái gì?” LÔI KÌNH đang vùi đầu vào ngực cô, giọng nói khản đặc.

Nại Nại hạ thấp giọng, vừa né tránh vừa giữ thái độ đoan trang: “Bao cao su. Chúng ta phải dùng nó”

LÔI KÌNH nhổm hẳn người dậy, nhìn chằm chằm Nại Nại, sắc mặt đột nhiên sầm lại: “Ý em là gì?”

“Em muốn tránh thai” Ánh mắt của Nại Nại rất kiên định.

“Đổi cách khác đi” LÔI KÌNH cố gắng kiềm chế cảm xúc của mình, không muốn làm hoảng sợ Nại Nại đang ở bên dưới.

Cũng không thể nói rốt cuộc là tại sao, nhưng khi Nại Nại không muốn sinh con cho anh, trong lòng anh vô cùng không thoải mái. Anh không thèm quan tâm có phải tránh thai hay không, điều mà anh quan tâm đó là Nại Nại chủ động không muốn, việc này đã đả kích nghiêm trọng sự tôn nghiêm của người đàn ông trong anh.

“Cái đó tốt nhất, không có chất kích thích” Nại Nại vânc kiên trì.

LÔI KÌNH thụi mạnh vào chiếc gối bên tai cô nói: “Vậy thì mua loại thuốc đắt tiền”             

 

 “Đắt cũng có chất kích thích” không sợ quyền thế, không sợ ác bá là châm ngôn của Nại Nại

“Thế thì để lần sau” LÔI KÌNH kiềm chế ngọn lửa tức giận trong lòng, tiếp tục nỗ lực.

“Được!” Nại Nại vừa nói xong 1 chữ, LÔI KÌNH bắt đầu táo bạo tiếp tục, Nại Nại lại bổ xung thêm 1 câu: “Lần này không làm nữa!”

Bà nó chứ, kiếp trc người đàn bà này làm bằng gỗ sao? Sao đến đi đường vòng mà cũng không biết? Anh tức đến nỗi bật cười,  “Vậy em định thế nào?”

“Hoặc là anh đi mua, hoặc là chẳng làm gì hết” Nại Nại mím môi, ngoảnh mặt đi.

Nói câu này chủ yếu để kích tướng LÔI KÌNH, cô biết anh sẽ không đi, ng đàn ông sĩ diện hơn tất cả đàn ông trên đời này sao có thể chỉ vì 1 câu khích tướng vớ vẩn của bản thân mà cắp đít đi mua “đồ dùng cấp thiết” được chứ? Tin rằng anh có thể bỏ qua sĩ diện đi mua thứ đó thì thà tin lợn cái có thể trèo cây còn hơn.

LÔI KÌNH đương nhiên không phải người chỉ mới bị khiêu khích đã làm ngay, anh cũng không thể vì 1 lần vận động giường chiếu mà chạy ra ngoài mua thứ đồ phòng tránh thai đó.

Nại Nại thấy biểu cảm phiền não của anh rất thú vị, khẽ ve vuốt cổ anh rồi cười tít mắt nói: “Vậy để lần sau đi!”

Ngón tay cô vẫn cứ mân mê qua lại trên cổ anh, nụ cười tươi tăn trên môi cô và cặp đùi trần trụi của cô khiến người ta muốn phát cuồng.

Chết tiệt! Đúng là gặp quỷ! người phụ nữ này không biết trên người có ma lực quỷ quái gì mà khiến anh nhất định phải từ bỏ thứ gf đó mới đổi lại sự thoải mái trong lòng. Anh thề, nếu còn tiếp tục ve qua vuốt lại thì nói không chừng anh sẽ thật sự lao đi mua.

Thế là anh kéo tay cô ra, nói: “Vậy thì lần sau, em mua!”

Nại Nại sao có thể từ bỏ chiến lời phẩm sắp đến tay, thế là cô nhấc người lên, ôm lấy vai LÔI KÌNH, cắn vào xương quai xanh của anh.

Haha, dù sao thì cũng sẽ không làm, vậy thì cứ quyến rũ anh chơi.

LÔI KÌNH nghiến răng cảnh cáo: “Khốn kiếp, bỏ tay ra!”

Nại Nại kiên trì: “KHÔNG buông!” Nói xong vẫn tiếp tục cắn thêm 1 phát, ai bảo lúc bình thường anh đều thích cắn cô, lần này hạc đầu đỏ cuối cùng đợi được cơ hội phục thù rồi.

Phần thân dưới của LÔI KÌNH lại nóng rực như bị thiêu đốt, anh cúi đầu nghĩ ngợi, sau đó đột ngột vớ lấy chiếc chăn bên cạnh trùm kín người Nại Nại, ngồi dậy mặc quần đeo thắt lưng da.

Nại Nại lén lút kéo góc chăn khỏi mặt, chỉ lộ ra hai con mắt quan sát động tĩnh, thì nhìn thấy anh đang túm lấy chìa khóa xe đi ra ngoài cửa: “Anh làm gì thế?”

LÔI KÌNH không thèm quay đầu lại,  “Hỏi nhiều! Đi mua đồ”

Nại Nại lấy chăn trùm kín đầu, cười phá lên sung sướng.               

 

 Lần đầu giao chiến giữa đồ ngốc Nại Nại và Lôi Công, đồ ngốc Nại Nại win!

Oh, YEAH!

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+