Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Thục nữ PK Xã hội đen – Chương 47-48 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

 

Chương 47: Lùi 1 bước tiến hai bước.  LÔI KÌNH giành thắng lợi

Lần trước Nại Nại oai phong xuất giá,  nghe chị họ nói,  cả đêm hôm trc mẹ Nại Nại không ngủ được,  đúng ngày diễn ra hôn lễ bà còn ôm người rước dâu khóc thảm thiết 1 trận.  Sau này Nại Nại hỏi lại,  bà sống chết không thừa nhận,  khăng khăng nói là do bụi bay vào mắt,  chị họ đã nhìn nhầm.  Nại Nại tìm đoạn băng ghi hình hôm tổ chức hôn lễ,  xem cẩn thận 1 lượt,  mặt mẹ cô lúc nào cũng niềm nở nụ cười,  nên cô không nhớ chuyện này lắm,  cho dù mẹ cô có khóc thật,  chăc cũng là giọt nước mắt xúc động mà thôi.

Thế nhưng trong lòng có gì đó là lạ,  vẫn không thể nào hiểu nổi,  mãi cho tới khi LÔI KÌNH tới tiếp kiến mẹ cô lần nữa,  Nại Nại mới nhận ra đó không phải là giọt lệ xúc động mà chất chứa sự lưu luyến của người mẹ với đứa con đã nuôi nấng bao năm dứt ruột đẻ ra.

KHÔNG nuôi con không hiểu lòng cha mẹ,  câu nói này chắc ngàn năm sau cũng vẫn chuẩn xác.  Cuối cùng Nại Nại cũng hiểu ra.

 — Bạn đang đọc truyện tại www.alobooks.vn —

Lúc y tá bước ra,  nhìn chằm chằm vào hai người đang thắm thiết mặn nồng trong phòng chờ.  Trước mắt mọi người lại thoang thoảng hương vị thuốc flo ma có thể ân ái nhau vậy thật là hiếm thấy.

Khi cầm trên tay kết quả,  hai người khá bình tĩnh,  không có cái ôm ngay tại hiện trường,  cũng không có những giọt nước mắt sụt sùi.

Chỉ có điều LÔI KÌNH vượt hai lần đèn đỏ,  20 phút là phi tới nhà Nại Nại,  còn Nại Nại thì không hề say xe.

Dường như sự xuất hiện của đứa trẻ này đã thật sự thay đổi điều gì đó,  nhưng đã thay đổi cái gì thì Nại Nại không nói rõ được.  Tóm lại là cảm thấy rất kì lạ.

Khoảng cách xa như vậy,  LÔI KÌNH đã lao tới nhà Nại Nại với vận tốc nhanh nhất có thể.  Lúc lên lầu,  anh luôn mỉm cười nắm tay Nại Nại,  ngay cả lúc gõ cửa cũng không nỡ buông ra.

LÔI KÌNH có thể xuất hiện trước mặt mẹ Nại Nại lần nữa là điều bà không hề nghĩ tới.  Vốn dĩ cho rằng 1 người tướng mạo khôi ngô,  áo quần sang trọng lại làm nghề nghiệp đặc biệt như anh chắc chắn chịu không nổi trận thuyết giáo của 1 phụ nữ trung niên,  cũng cầm 1 khoảng thời gian nhất định để hồi phục lòng tự tôn và tình cảm bị tổn thương,  nhất thời anh sẽ không quay lại.  Kết quả,  nhìn nụ cười trên khuôn mặt anh đúng là biểu hiện càng đánh càng hăng.

Mẹ Nại Nại nhanh chóng lâys lại khuôn mặt tươi cười,  ra hiệu cho hai người ngồi xuống.  LÔI KÌNH thận trọng đỡ Nại Nại,  nhẹ nhàng để cô ngồi xuống.  Mẹ Nại Nại vừa nhìn thấy cảnh này đã cảm thấy bất an.    

 

 không phải là có rồi chứ? Tuy nhiên bà là miêgs gừng già không lộ cảm xúc,  bà tỏ ra chẳng biết cái gì hết,  tiếp tục giữ nét mặt bình thản khi nãy.

“Mẹ,  con…” Nại Nại định báo thông tin cho mẹ ngay,  nhưng LÔI KÌNH nắm chặt tay cô,  anh cung kính nhìn mẹ cô rồi gật đầu 1 cái: “Bác gái,  thật ra sau lần ra mắt đó,  có 1 số việc cháu đã suy nghĩ rất kĩ.  Đúng là Nại Nại có hơi đơn thuần,  nhưng cô ấy cũng không còn là trẻ con nữa rồi,  việc của bản thân thì có thể tự suy nghĩ 1 cách rõ ràng.  Điều duy nhất cháu cảm tháy may mắn bây giờ đó là việc ly hôn không gây ra những tổn thương quá nghiêm trọng với cô ấy,  cháu có thể bù đắp lại được. ”

“Đương nhiên,  nghề nghiệp trước kia của cháu khiến bác không yên tâm là chuyện bình thường.  Nhưng hiện nay cháu đã làm 1 ngành nghề hết sức bình thường và cũng cam tâm tình nguyện sống bình yên như vậy.  Kể từ khi quen biết Nại Nại chau mới nhận ra,  những thứ mình theo đuổi cả đời cuối cùng cũng vẫn là người vợ và đứa con.  Cháu biết thỏa mãn với những gì đang có và đương nhiên cũng biết trân trọng nó. ”

“Nại Nại đã từng hỏi cháu có thể ở cạnh bên cô ấy bao lâu,  lúc đó vì lý do đặc biệt,  cháu không thể cho cô ấy câu trả lời chính xác.  Hôm nay trước mặt bác,  cháu cũng muốn cho cô ấy 1 câu trả lời rõ ràng. ” LÔI KÌNH từ từ quay đầu qua,  khuôn mặt tràn ngập nụ cười: “Lúc đó em yêu cầu 10 năm,  giờ tôi sẽ bù thêm cho em 40 năm. ”

Khi ánh mắt họ chạm nhau,  đột nhiên Nại Nại cảm thấy nổi da gà.

Bảo 1 xã hội đen nói những lời sến chuối như vậy,  quả nhien phải chịu bị sét đánh.  Nại Nại cảm thấy chịu không nổi khuôn mặt đắm đuối của LÔI KÌNH,  thà anh cứ hò hét cô như trước kia còn hơn! Cô chột dạ húng hắng vài tiếng rồi nhìn mẹ cười ngại ngùng,  thầm nghĩ: “Mẹ,  con không cố ý đưa anh ấy về là mẹ thấy ghê đâu,  con cũng không hiểu sao ‘đứa trẻ’ này lại thành ra như vậy. ”

Mẹ Nại Nại ngược lại vẫn khá bình tĩnh,  suy cho cùng 1 LN sến chuối đi trước rồi,  những lời này của LÔI KÌNH chỉ là chuyện nhỏ.  Nhưng thấy trong mắt anh sự thành khẩn nhiều hơn giả dối nên mẹ Nại Nại cũng không buông lời châm biến.

“Lúc còn thanh niên chỉ muố nổi trội hơn người,  hiếu thắng cũng trở thành thói quen,  người ta làm thì mình cũng phải làm,  người ta xuất sắc mình còn phải xuất sắc hơn.  Đến tầm tuổi này cháu mới phát hiện,  cho dù có làm việc lớn lao đến đâu thì cũng không thoát khỏi lòng bàn tay của 1 người phụ nữ. ,  cháu thấy,  chẳng thà năm đó gặp được luôn Nại Nại. ” LÔI KÌNH cười khẽ.

“Bác gái,  cháu biết bác kiêm luôn vai trò của người cha suốt bao năm nay thật không dễ dàng gì,  thế nên những việc còn lại hãy giao cho cháu.  Tuy cháu chưa từng gặp bác trai,  nhưng cháu tin bác trai sẽ tin tưởng mà giao Nại Nại cho cháu,  bởi vì đến độ tuổi này của cháu mà còn chưa hiểu nổi bản thân mình muốn gì thì đúng là quá tồi.  Cháu không phải là 1 thằng tồi,  thế nên cháu biết bản thân mình muốn gì,  trân trọng điều gì,  không phải cháu lấy đi bảo bối từ tay bác,  mà là đặt mình vào lòng bàn tay bác,  bác coi chừng cả hai chúng cháu,  có điều gì không tốt thì bác cứ nói thẳng coi như bác có thêm 1 người con trai. ”    

 

 Mẹ Nại Nại mở miệng ra,  lại ngậm vào,  lại mở ra,  lại ngậm vào.

“Thật ra Nại Nại không thiếu kinh nghiệm và chủ ý như bác nghĩ,  cô ấy còn trị cháu rất thoải mái,  bác xem ở đây vẫn còn 1 vệt răng nữa. ” LÔI KÌNH cũng không ngại ngàn trực tiếp kéo áo để lộ nửa bên vai,  tất nhiên không phải bên bị thương.

Anh mím môi cười: “Đây là do cô ấy làm đấy,  đánh cháu cũng không đánh trả,  mắng cháu cũng không cãi lại. ”

Mà phải nói là,  vết răng trên vai LÔI KÌNH cũng thật bắt mắt.

Điểm này không tệ,  mẹ Nại Nại trong lòng cộng cho anh thêm hai điểm,  ngoài mặt vẫn không phản ứng gì.

Cả đời LÔI KÌNH chưa bao giờ nói nhiều như vậy,  trước đây mọi lời nói của anh đều đáng giá ngàn vàng.  Nhưng bây giờ chiêu này không áp dụng được với mẹ vợ,  nên anh chỉ có thể ép mình tìm chủ đề để nói chuyện,  anh cười đau khổ,  mổ xẻ trải nghiệm trưởng thành của mình: “Thực ra cháu cũng lớn lên trong gia đình đơn thân,  chỉ có điều cháu ở cùng cha.  Cha mẹ có ảnh hưởng qua trọng với cả đời của con cái,  chỉ ở cùng 1 người sẽ tạo thành sai lệch trong suy nghĩ.  Giống như Nại Nại do dự không quyết,  cháu thì tự tin cố chấp đều là sự sai lệch do gia đình đơn thân mang lại.  Chỉ có điều sau khi gặp Nại Nại cháu biết lo nghĩ cho người khác,  còn Nại Nại học được cách quyết đoán 1 số chuyện.  Cháu nghĩ nếu như có 1 gia đình bình thường,  bọn cháu sẽ từ từ thay đổi bản thân.  Tuy rằng hiện nay cháu chưa phải là sự kết hợp hoàn hảo,  nhưng hoàn toàn có thể hy vọng đến 1 tương lai tốt đẹp. ”

Mẹ Nại Nại nhìn cô đăm chiêu 1 hồi,  không nói lời naof.

“Nại Nại buổi sáng không chịu ăn uống tử tế,  điều này cháu nhớ kĩ,  sau này sẽ bắt cô ấy ăn đầy đủ.  Còn nữa cháu chưua bao giờ nghĩ sẽ để Nại Nại quán xuyến việc nhà,  ngoài ra sau này tâm trạng cô ấy không vui cháu sẽ nhường cô ấy.  Còn…cái này…cái này nữa…” Cả đời LÔI KÌNH chưa bao giờ lai nhải nhiều vậy,  đối diện với người không thèm lên tiếng trả lời đúng là khiến người ta có 1 cảm giác thất bại ê chề,  rốt cuộc phải nói gì mới có thể khiến mẹ Nại Nại lên tiếng đây?

Nại Nại ở bên cạnh cũng cảm thấy lo lắng,  cô biết rằng nói nhiều như vậy đối với LÔI KÌNH đã là quá khó rồi.  Anh là người dù có bị kề súng trên đầu cũng không giải thik,  thế nên bày tỏ những lời này với mmej Nại Nại có thể coi là biểu hiện đủ sự trung thành rồi.  Thế nhưng mẹ Nại Nại vẫn không có chút biểu hiện rõ ràng nào cả,  đây đúng là thử thách khiến người ta không biết đường nào mà lần,  rốt cuộc như thế nào thì cũng cho 1 câu kết đi,  đừng để người ta phải căng thẳng như vậy chứ?     

 

 LÔI KÌNH và Nại Nại cùng lúc nhìn mẹ cô ai oái khẩn cầu,  lúc nay bà mới lên tiếng: “Nói xong cả rồi?”

“Dạ cháu xong rồi ạ. ” LÔI KÌNH nghiêm túc gật đầu.

Thành công hay không thì phải dựa vào lần này.  không đúng,  nếu lần này không thành,  thi vẫn còn lần sau,  lần sau lại đến.

“Tại sao cậu không nói chuyện Nại Nại có thái?” Mẹ Nại Nại hỏi với vẻ ngờ vực.

Tên tiểu tử này bỏ cả 1 lý do có sức uy hiếp lớn không nói,  có phải đầu óc có vấn đề rồi không ?

Vừa nhắc tới đứa trẻ,  mặt LÔI KÌNH tràn ngập nụ cười: “Bác biết hết rồi ạ?”

“Biểu hiện của cậu rõ như vậy,  ai không nhận ra chứ?” Chỉ có điều đã biểu hiện rõ như vậy rồi thế mà lại không lợi dụng,  đúng là khiến người ta cảm thây không bình thường.

“Bác gái,  thật ra cháu không định lấy chuyện này ra đặt điêu kiện với bác.  Vì đó là con cháu và Nại Nại,  cháu sẽ không dùng đó để ép bác.  Cháu chỉ muốn dùng suy nghĩ thành thực nhất của mình để làm bác cảm động.  Dù bác đồng ý hay không cháu tuyệt đối không nói đi là đi.  Bác không đồng ý,  cháu sẽ nỗ lực hơn,  tất nhiên nếu bác đồng ý cháu sẽ rất biết ơn bác. ”

“Từ nhỏ Nại Nại đã mất cha,  nên lời chúc phúc của bác rất quan trọng với cô ấy.  Theo lý maf nói hai bọn cháu đã trưởng thành,  hoàn toàn có thể lờ ý kiến của bac,  âm thầm kết hôn.  Nhưng những lo lắng của bác cũng vì muốn tốt cho cô ấy,  nên cháu càng không muốn bác không an tâm khi con gái kết hôn. ” Lần này LÔI KÌNH đúng là bán mạng để lấy vợ.  nói đến lúc này tư duy của anh đã hỗn loạn rối bời cả rồi.  Anh đoán nếu để cho các huynh đệ nhìn thấy anh cầu khẩn thuyết phục 1 lão thái bà thế này,  chắc chúng sẽ chết đứng tại trận.  Còn đâu 1 LÔI KÌNH thuộc trường phái nói ít hành động nhiều,  rõ ràng là 1 tên ba hoa chích chòe!

Nại Nại thấy mẹ vẫn không có phản ứng gì,  liền lo lắng,  đứng phắt dậy níu tay áo mẹ nũng nịu: “Mẹ,  được rồi,  cũng gần được rồi. ”

“Được,  còn xa lắm. ” Mẹ cô vẫn không có gì thay đổi,  nắm lấy tay Nại Nại nói: “’Con bé này sao chẳng tinh ý chút nao,  đi,  theo mẹ vào rót nước. ”

Hả? Lại làm sao rồi? Sao lại đi rót nước nữa?

Nại Nại quay lại nhìn,  LÔI KÌNH mỉm cười ra hiệu cô hãy yên tâm.  Mẹ Nại Nại không cho họ thêm chút thời gian ‘giao lưu ánh mắt’,  đẩy mạnh Nại Nại vào bếp.    

 

 Vào đến bếp bà nhìn thẳng vào Nại Nại,  nói nhỏ: “Nói đi,  có thật là có rồi không ?”

“Anh ấy đã nói hết rồi,  sao mẹ lại hỏi lại nữa?” Nại Nại không hiểu vì sao mẹ cô lại muốn hỏi thêm lần nữa.

“Vớ vẩn,  con gái mình có thai lại phải nhờ người đàn ông khác đến báo tin,  chuyện này mẹ không tha cho con đâu. ” Mẹ cô không tức giận vì chuyện có thai mà là chuyện ai là người báo tin.

Cái này…thôi đành vậy,  tạm thời thỏa mãn ý nguyện của mẹ vậy.  Nại Nại cung kính gâp người xuống: “Mẹ,  con sai rồi,  thực sự là có rồi,  sắp được hai tháng rồi.  Chuyện này nhẽ ra phải do con báo cho mẹ. ” Nại Nại cười trừ giải thik.

“Thế con nghĩ sao? Muốn lấy hay không ?” Bà nhìn cô chăm chăm,  thở dài hỏi.

“Đã như vậy rồi,  còn có chuyện không lấy sao?” Nại Nại ngây người hỏi.

“Đương nhiên là có rồi,  thê nên mẹ mới muốn biết suy nghĩ của con.  Nếu nhắm chuẩn rồi sau này đừng hối hận.  Đây là lần thứ hai rồi,  lần trước lấy tuổi trẻ non nớt làm cái cớ còn được,  lần nay không cố nguyên cớ nào nữa đâu. ” Mẹ Nại Nại ra sức giải thik,  sợ Nại Nại không hiểu tầm quan trọng của việc này.

“Con biết rồi,  con cảm thấy…” Nại Nại quay đầu lại nhìn ra phòng khách,  con người đó vẫn rất nghiêm túc ngồi đó,  trông bộ dạng rất bình thản: “Con cảm thấy có thể thử xem sao,  anh ấy rất tốt. ”

Mẹ Nại Nại lườm cô 1 cái: “Biết ngay có hỏi cũng như không,  con gái là người ta,  mẹ cũng chả phải lần đầu nhìn thấy,  con phải nghĩ cho thật kĩ đấy,  nếu mà thất bại thì phải nhận sự đả kích còn lớn hơn lần trước,  ở đây con còn 1 đứa con nữa. ”

Nại Nại gật đầu,  ngưng 1 lúc rồi trịnh trọng nói với mẹ: “Con biết,  nhưng con vẫn muốn thử 1 lần nữa,  nếu không con sẽ hối hận cả đời. ”

“Thôi được. ” Mẹ Nại Nại thở dài 1 tiếng,  cúi đầu tìm gì đó trong tủ lạnh.  Nại Nại cũng nhún người hỏi: “Mẹ định làm gì thế?”

“Làm hai món,  uống rượu. ” Bà tìm vài thứ ra rồi ấn vào tay cô,  rồi lại lấy thêm hai bình rượu ra: “Mấy bình rượu này đã cất lâu năm rồi,  mẹ vẫn chưa nỡ uống. ”

“Uống rượu? Tai sao?” Đầu óc Nại Nại vẫn đang mơ mơ màng màng.

“Con không thấy trong mấy bộ phim truyền hình,  mẹ vợ thường lấy rượu để đo nhân phẩm con rể sao?” Bà thản nhiên nói.

“Bộ phim nào mà biến thái thế?” Nại Nại thất kì quái,  sao cô không nhớ là còn có chiêu này?

“ ‘Kim Sam Soon’ đó,  nhưng mà chàng rể trong đó trông ổn hơn cái tên mà con chọn nhiều. ” Mẹ Nại Nại tức khí,  lấy dụng cụ ra,  chuẩn bị rửa rau nấu nướng.         

 

 “Mẹ! Mẹ đem nhân vật nam chính trong phim Hàn ra so sánh với anh ấy?” Nại Nại suýt thì vui quên cả tức.  LÔI KÌNH nếu biết mình bị lấy ra so sánh vẻ đẹp trai với mấy anh cháng diễn viên còn hôi mùi sữa,  kết quả lại còn không bằng người ta,  không biết anh sẽ điên loạn đến mức nào.

“Cậu ta lấy gì đọ với người ta,  nói đẹp trai cũng không bằng,  nói tuổi trẻ cũng không có. ” Bà bỏ mấy loại rau vào bồn để rửa,  bỗng nhiên phẫn uất quay lại nói: “Con xem,  sao nó lại nói nhiều như thế chứ? Mẹ muốn nói vài câu,  vậy mà không lần nào xen vào được. ”

Chương 48: Phép tắc cần có vẫn phải có

Rượu nhà Nại Nại trc giờ rất ngon,  không khí trên bàn tiệc rượu lại càng vui vẻ.

Từ bà ngoại 80 tuổi đến các anh chị em họ đều là tửu lâm cao thủ.  Sư đoàn kính rượu do mẹ Nại Nại dẫn đầu chiến đấu trong gian khổ,  không trận nào không thắng,  trc giờ chưa có tù binh nào toàn mạng vượt qua.

Vậy nên sau mỗi lần LN ăn tết ở nhà Nại Nại lên Bắc Kinh đều phải húp cháo dưỡng dạ dày 1 tháng trời.  Mẹ Nại Nại biết được,  thường dùng 1 câu khinh bỉ: “Đúng là vô dụng,  1 chút khí khái nam nhi cũng không có. ”

LÔI KÌNH thì phừng phừng khí khái nam nhi,  nên lần này cuối cùng cũng diễn ra trận quyết đấu ác liệt giữa các cao thủ.

 — Bạn đang đọc truyện tại www.alobooks.vn —

Mặc dù nói hai bình rượu đã để rất lâu,  khi mở nắp ra chỉ còn lại quá 1 nửa,  mẹ Nại Nại cũng không giảithích nhiều,  chỉ rót 1 ly rồi nói: “Con gái dứt ruột sinh ra,  tôi cũng hiểu nó nhất,  vì vậy tôi không cần phải nói nhiều.  Trái tim nó ở chỗ nào cũng không cản được,  sau này lúc muốn đối xử không tốt với Nại Nại thì nhớ lại ly rượu này là được. ”

LÔI KÌNH vừa ngửi mùi là biết rượu này tuyệt đối không phải loại thường,  anh đứng dậy,  nắm chặt tay Nại Nại nói kiên định: “Cháu tuyệt đối sẽ xứng đáng với ly rượu này. ” Nói xong anh liền nâng ly cạn sạch.

Mẹ Nại Nại thấy LÔI KÌNH sảng khoái,  trong người chí khí ngút trời,  liền đẩy cả hai bình rượu đến trước mặt anh: “Tôi đoán mấy thứ này cũng chẳng làm khó được cậu,  cho nên câu cứ uống hết đi. ”

Cái này…Lần này LÔI KÌNH cười không nổi.  Lúc nãy cứ nghĩ rằng chiến thắng nằm chắc trong tay,  biểu hiện có chút đắc ý quá,  kết quả lại bị mẹ Nại Nại ra chiêu hiểm.

Lần này ngang dọc đều chết,  không phải chỉ có hai cân rượu thôi sao,  uống là được chứ gì?

 — Bạn đang đọc truyện tại www.alobooks.vn —

 

 “Nại Nại!” LÔI KÌNH gọi lớn.

Nại Nại lườm anh 1 cái,  cả tối gọi tới 200 lần,  anh có phiền hay k: “Cái gì?”

LÔI KÌNH không phải là không uống được mà vì rượu này lâu năm quá,  lại thêm mấy ngày nay bận tối mắt tối mũi,  hăng hái quá,  1 lần uống hết hai bình rượu nên nhìn cái hì cũng thành hai.  Biết chắc chắn sẽ mất mặt,  anh nhanh chóng cất bước ra ngoài,  nhưng tay vẫn không quên níu lấy Nại Nại.  Theo lời mẹ Nại Nại nói thì đã uống say đến mức ấy mà vẫn không quên mất vợ mình.

Anh đương nhiên không thể quên cô được,  khó khắn lắm mới thu nạp được bảo vật về mình sao có thế dễ dàng để tuột mất? Thế là anh nắm tay Nại Nại mà mắt cứ llim dim: “Nói rồi nhé,  phải làm nhanh lên. ”

Nại Nại bật cười gõ đầu anh nói: “Làm cái gì?”

“Kết hôn. ” Anh khó nhọc thốt ra hai chữ này,  lúc này trong mắt đã có đến năm sáu Nại Nại rồi,  nhưng cảm giác ở tay vẫn vô cùng chân thực,  nóng hôi hổi,  ấm áp vô biên.

“Cứ thế này mà kết hôn? Anh cam tâm không ?” LÔI KÌNH sau khi say rượu trông ngốc ngốc đáng yêu.  Nại Nại đột nhiên lại muốn trêu chọc anh,  ép anh nói ra lời thật lòng.

“Đừng nói những lời ngốc nghếch. ” LÔI KÌNH không vui tựa vào người Nại Nại,  mặt nghiêm nghị ra lệnh: “Nghiêm túc đi. ”

“Đây mà anh gọi là cầu hôn sao?” Nại Nại hất hàm đắc ý.

“Sao lại lắm chuyện thế,  vậy em tưởng tôi đang tán gẫu sao?” LÔI KÌNH kéo cô lên giường,  người nồng hơi rượu nằm lên người cô.

“LÔI KÌNH,  em nói cho anh biết.  Đừng tưởng qua ải của mẹ em là xong nhé.  Phép tắc cần có vẫn phải có đấy. ” Nại Nại chỉ tay vào ngực anh ra lệnh.

LÔI KÌNH cau mày nhăn mặt,  giọng ồm ồm: “Còn có phép tắc gì nữa?”

“Anh…anh…anh đến giờ vẫn chưa cầu hôn đâu đấy. ” Nại Nại đỏ mặt chỉ ra thiếu sót.

“Tôi cầu hôn rồi. ” Định nhân lúc anh say mà coi anh là kẻ hồ đồ chắc.  không có cửa!

“Lúc nào?” Nại Nại trợn tròn mắt,  mãi không nhớ nổi là lúc nào.

“Thì mấy ngày trước,  tôi nói với em,  hay là chúng mình kết hôn đi. ” LÔI KÌNH thô bạo kéo Nại Nại ra trước mặt,  nghiêm túc nói.

“Thế mà gọi là cầu hôn? Chẳng có hoa cũng không có nhẫn!” Nại Nại nhớ lại thì đúng là có chuyện đó,  nhưng nghĩ kĩ thì hình như còn thiếu cái gì đó.  Đúng rồi,  thiếu nhẫn và hoa!

“KHÔNG phải hoa cũng tặng rồi sao?” LÔI KÌNH càng cau mày.

“Lúc nào cơ?” Nại Nại chỉ muốn nôn ra máu.  Nếu như không phải bộ dạng nghiêm túc của anh,  cô còn tưởng bản thân bị mắc chúng đãng trí của người già.  Lúc nào tặng hao chứ?             

 

 “Chính là lần bên ngoài văn phòng đó,  em còn nói hoa bách hợp rất đẹp. ” LÔI KÌNH tốt bụng nhắc cho người phụ nữ hồ đồ này.

“LÔI KÌNH,  anh chết đi cho rảnh,  ai lại tính như thế? Té ra anh tính tất cả mọi thứ trước đây nữa rồi coi như là cầu hôn? không có chuyện dễ dàng vậy đâu,  anh tốt nhất là cầu hôn em tử tế.  Nếu không em không thèm gả cho anh,  đem con về nhà mẹ. ” Nại Nại cuối cùng cũng bùng phát,  lườm LÔI KÌNH đợi hồi âm.

Nhưng người trc mặt đang dần chìm vào mê man,  hơi thở ngày càng chậm lại,  không nói thêm lời nào thì sẽ chìm sâu vào giấc ngủ.

Cô bốc hỏa,  lắc mạnh đầu anh: “LÔI KÌNH,  em cảnh cáo nếu anh còn không đồng ý,  em sẽ đi thật đấy. ”

LÔI KÌNH mãi chẳng nói gì,  sốt ruột ôm cô vào lòng nói: “Làm loạn gì thế? Đừng ồn ào nữa,  hôm nay ngoan ngoãn ngủ đi,  mai tôi sẽ cầu hôn. ”

Nại Nại bị anh ôm chặt vào lòng cảm thấy rất ngọt ngào hạnh phúc,  tuy vẫn đang tức nhưng chỉ quở trách 1 câu: “Chưa từng gặp tình cảnh này,  cầu hôn còn được dự báo…”

 — Bạn đang đọc truyện tại www.alobooks.vn —

HTD nghiêm túc nói với LÔI KÌNH: “Kình ca,  chuyện này em không giúp anh được rồi.  Anh phải biết là chưa có cô gái nào làm em mất công tốn sức thế đâu. ”

HCV thì đứng khoanh tay bên cửa sổ trông rất bí ẩn,  không nói lời nào.

“Hay để Lão Thấtn làm đi.  Hắn biết nhều cách làm phụ nữ vui vẻ.  Anh xem công ty của nó bao nhiêu em người mẫu,  em nào chả ngọt ngào rực lửa khiến người ta chết đi sống lại?” Lão Ngũ đưa ra lựa chọn hợp lí.

LÔI KÌNH mỉm cười quay sang nhìn LT,  LT thì quay lại nhìn LN: “Mày thật lắm chuyện,  ai bảo ngày xưa mày chọn ngành luật chứ không phải quản lí?”

“Nói lăng nhăng,  quản lí với tán gái thì có liên quan nhau chắc? Nói trắng ra vấn đề nhân phẩm của mày thôi,  tao chẳng buồn nói gi mày nữa. ” LN quen đấu qua tranh lại,  đấu khẩu cũng là sở thích kì quái của hai anh em họ.

“Hai đứa đã xong chưa?” LÔI KÌNH quát 1 tiếng.  

Dạo này tính cách anh càng ngày càng tệ,  thế nhưng trước mặt Nại Nại lại chẳng mấy khi nổi nóng,  lúc giận cũng chỉ mỉm cười.

Cái này có phải có chút…có chút ngang ngạnh ở xó nhà không ?

LÔI KÌNH chột dạ đã kịp thời lấy lại bình tiinhx,  quay qua nở nụ cười thiênj chí nhất với hai anh em họ La đang ngây người ngạc nhiên: “Được rồi, ,  thích học gì thì cứ học,  có thể học và áp dụng coi như không uổng công.  Nói đi,  đứa nào có ý kiến hay?”          

 

 “Thực ra,  cầu hôn rất đơn giản,  chỉ cần nhẫn và hoa tươi thôi.  Nhẫn chị dâu đeo cỡ nào,  chúng ta sẽ đi mua.  Hoa thì để HTD đi mua,  rôi tìm 1 địa điểm lãng mạn,  không khí ngọt ngào là chị dâu OKH ngay ấy mà. ” LT nói xong liền vỗ tay,  khuôn mặt đầy tự tin khiến người nghe không thể không tin tưởng vào lời nói của hắn.

LÔI KÌNH cũng chẳng cố kiến nào khác,  chỉ biết nói: “Những cái khác đều ổn,  có điều kích cỡ nhẫn…”

“Cái này phải xem công lực của Kình ca rồi,  tốt nhất là kiếm được số đo,  nếu không to hoặc nhỏ đều làm chị dâu cụt hứng đấy. ” LT cười nói.

LÔI KÌNH đống ý 1 tiếng,  cúi đầu không nói gì thêm,  đầu óc mãi suy nghĩ coi phải làm thế nào để kiếm được kích cỡ chiếc nhẫn cho Nại Nại.

 — Bạn đang đọc truyện tại www.alobooks.vn —

Lúc ngủ trưa,  tự dưng cảm thấy ngón tay áp út tay trái bj vật gì nho nhỏ thít chặt,  cô khó chịu liền rút tay lại,  đặt lên bụng.  Nhưng vài phút sau lại thấy có vật gì đó buộc vào đó.

Cô lén ti hí mắt thì thấy LÔI KÌNH đang nghiêm mặt nằm trên giường,  tay như cầm 1 sợi chỉ.

Anh đang làm gì nhỉ?

Sợi chỉ đen nhẹ luồn vào ngón tay bé nhỏ của cô,  sau đó được nhẹ nhàng buộc lại.  Hai đầu sợi chỉ vừa khớp lại,  anh cẩn thận đánh dấu rồi thu sợi chỉ lại.  Mọi cử chỉ hành động đều không lọt qua mắt Nại Nại.

LÔI KÌNH hài lòng thu lại sợi chỉ rồi nhẹ nhàng treo xuống giường,  đi ra khỏi phòng và nhẹ nhàng đóng cửa lại.  Anh không quay đầu lại,  nếu không sẽ phát hiện Nại Nại đang nén cười khổ sở,  nụ cười đến tận mang tai.

 — Bạn đang đọc truyện tại www.alobooks.vn —

Trước giờ Nại Nại đều nghĩ LÔI KÌNH chẳng biết mấy kiểu cầu hôn lãng mạn gì hết,  kết quả khiến cô giật cả mình.  

Sáu giờ tối,  HTD đợi cô dưới sảnh.  Vì nghĩ cho đứa con trong bụng nên LÔI KÌNH đã ra lệnh cho Nại Nại chỉ được đi giày và quần áo thể thao,  để phối hợp với quần áo thì đành phải buộc tóc bình thường.  Nhưng đến lúc lên xe,  đến địa điểm hẹn cô mới phát hiện biij quần áo này hơi tùy tiện quá,  không xứng với công sức chuẩn bị của LÔI KÌNH.

Cảnh đêm tuyệt đẹp trên tầng thượng hiện lên trước mắt,  hơn nữa cả căn phòng tràn ngập hoa bách hợp.  Nụ cười anh lấp lánh dưới anh nến lãng mạn,  cảnh đem của thủ đô lộng lẫy chẳng qua cũng chỉ làm nền cho màn cầu hôn thể kỉ này.       

 

 Nại Nại hoàn toàn không ngờ vào lần thứ hai xuất giá,  lại có thể được người ta coi như bảo bối,  càng không ngờ người ngạo mạn bá khí như anh lại có thể chuẩn bị cho cô 1 buổi tối cầu hôn khó quên thế này.  

Phía ngoài cửa sổ lớn là 1 thủ đô rực rỡ đèn điện,  tất cả kiến trúc đều mang đậm chất lịch sử cổ kính.  Giàn đèn neon hiện đại như đang chiếu sáng hồi ức của cô,  1 giấc mộng từ quá khứ đến hiện tại,  giống như thời gian chưa trôi qua,  cô vẫn là 1 thiếu nữ mong chờ tình yêu.  Tất cả mọi sai lầm đều còn kịp để sửa chữa,  cô vẫn còn cơ hội để tìm cho mình tình yêu chân thực.

Chính vào lúc ban thân vẫn còn tin vào tình yêu,  vào lúc vẫn còn chút không can tâm,  cô bằng lòng đánh cược lần nữa.  Dù chỉ có được 10 năm,  20 năm thì cũng không thể vì bị tổn thương mà lùi bước.  Vấp ngã thì đứng dậy,  lại vấp ngã thì lại đứng lên,  cho dù cả đời liên tiếp vấp ngã và đứng dậy thì cũng không hối hận,  Bởi vì có nếm trải hết mọi vui sướng buồn khổ trên đời thì mới xứng đáng sống kiếp người.

LÔI KÌNH thấy Nại Nại không nói gì,  cho rằng cô không thích điều gì đó: “Đây đều là chủ ý của LT,  nếu em không thích thì tôi cũng chịu thôi. ”

Nại Nại lắc đầu: “Không,  em rất thích . ”

LÔI KÌNH ôm lấy cô nói: “Lần này thì đừng có bảo tôi chưa cầu hôn em đấy.  Nhẫn cũng mua cho em rồi đây.  Bấy giờ tôi trịnh trọng vào vấn đề.  Tần Nại Nại,  nghĩ tới cái khác nữa,  mau kết hôn thôi. ”

Lời cầu hôn kiểu gì thế này?

Cả bầu không khí lãng mạn trc đó đã bị câu nói này phá hủy hết.  Trước ặt,  chai sâm phanh đặt trong chậu nước đã vẫn đang bốc lên làn khói trắng,  hoa hồng trên bàn kết thành ba chữ ILU,  tất cả đều công cốc.

Nại Nại quay đầu nói: “Anh không thể nói lời nào ngọt ngào hơn à?”

LÔI KÌNH cau mày: “Thế này chưa ngọt ngào?”

“Anh phải nói,  Nại Nại,  tôi yêu em,  em lấy tôi nhé. ” Nại Nại muốn làm mẫu cho LÔI KÌNH,  nhưng ngay khi vừa nói xong thì cả người run lên.  Lời lẽ này quá kì dị,  nghe thôi đã muốn nôn,  chứ đừng nói nó còn được phát ra từ miệng LÔI KÌNH,  đúng là chuyện không tưởng!

“Tôi nghĩ chúng ta nên bàn bạc những việc thực tế hơn,  với lúc nào tổ chức hôn lễ,  sinh con rồi đặt tên là gì. ” LÔI KÌNH nghiêm túc nói.

“Anh định qua loa cho xong chuyện hả?” Nại Nại không cam tâm,  quyết không bỏ qua cho LÔI KÌNH.

Anh xoa nhẹ đầu cô nói: “Được rôi,  để ý nhiều những thứ hư vô âyys làm gì,  em không đói sao?”

LÔI KÌNH quá hiểu Nại Nại,  cứ đến mùa đông là cô ăn rất ngon miệng,  sau khi có con càng được thể ăn uống thả phanh.  không chỉ riêng mình HCV bị ép phải đi mua thịt xiên nướng,  thậm chí cả HTD và anh em nhà họ La đều không thoát nổi,  chứ đừng nói nửa đêm LÔI KÌNH bị dựng dậy lái xe đi mua những thứ cô thèm.  

 

 Cho nên lấy đồ ăn tuyệt hảo để dụ dỗ Nại Nại quên đi chuyện khác thật quá cao mình.

Quả nhiên không sai,  Nại Nại nhìn thấy bàn thức ăn ngon tuyệt thì chẳng mấy để tâm những nghi thức hư vô kia nữa.  Chỉ là lúc ngồi xuống cô vẫn không quên nói: “Nhưng quỳ xuống cầu hôn thì không miễn được,  cả việc đeo nhẫn nữa. ”

LÔI KÌNH quay lại,  cửa phòng đã đóng chặt,  các huynh đệ cũng không có mặt tại đây nữa,  quỳ thì quỳ,  dù gì cũng chẳng ai nhìn thấy.

Thực ra Nại Nại chỉ định làm khó LÔI KÌNH 1 tẹo,  chỉ cần anh nũng nịu,  nịnh nọt 1 lúc thì cô sẽ buông tha.  Nhưng ai ngờ tên này lại quỳ xuống thật,  cô cảm thấy vô cùng kinh ngạc,  liên hồi trốn tránh: “KHÔNG cần đâu,  để em tự làm. ”

Nại Nại lấy nhẫn khỏi tay anh tự đeo vào ngón áp út,  không to không nhỏ,  vừa xinh.  Nhớ lại bộ dạng lén lút đo kích cỡ tay cô hôm đây thật buồn cười,  thế là cô nịnh anh: “Kim cương to quá,  bao nhiêu cara thế?”

LÔI KÌNH cũng chả kì vọng cô đỡ anh dậy khi cô vẫn đang ngắm ngía hạt kim cương,  nên tự mình phủi đùi đứng dậy: “6 cara,  là kim cương Nam Phi. ”

Nại Nại chặc lưỡi: “Đắt quá,  cỡ giá 1 căn biệt thự đấy!”

LÔI KÌNH ôm lấy cô từ phía sau,  cắn yêu tai cô nói: “KHÔNG đắt,  em còn quý giá hơn nhiều lần. ”

Nại Nại cảm động vì câu nói của anh: “Anh thật biết dỗ dành người khác. ”

“Anh còn biết nhiều cái khác nữa…” LÔI KÌNH cúi đầu cười gian xảo: “Hay là,  thử xem sao nhỉ?”

“Anh…ở đây không thoải mái?” Nói ra cũng lâu rồi không làm cái đó,  Nại Nại cũng cảm thấy nhớ nhung.

LÔI KÌNH bế cô đặt lên bàn,  nửa bàn bày đầy hoa hồng càng làm nổi bật làn da trắng nõn của cô,  anh chậm rãi cởi khuy áo,  vuốt ve ngực cô,  đang đam mê vẫn không quên hỏi: “Chắc không vấn đề gì chứ?”

“KHÔNG biết” Cô nói không rõ lời,  chân tay cũng lâm trận,  kéo lấy áo và thắt lưng của anh.

LÔI KÌNH đứng thẳng dậy,  nhìn chăm chăm vào người phụ nữ đang mơ màng trên bàn: “Em lại còn không biết?”

“Tại sao em phải biết chứ?” Nại Nại lặng ngươi trước câu hỏi của anh.

“Vậy thì thôi đi,  nhỡ làm con bị thương thì sao?” LÔI KÌNH chỉnh lại trang phục cho cô,  ảo não thầm nghĩ: Lần trước là bà cô của cô,  còn lần này thì là con của anh.  Nếu sau này có ai nữa đến ngăn cản họ ân ái,  chắc anh cũng không thấy quái lạ nữa.  Dù gì anh cũng đã gặp hai người thân thích rồi,  những người khác ư,  chỉ là ruồi muỗi thôi. 

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+