Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Thực Tâm Giả – Chương 13 Part 1 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Phương Học Nông đi vòng vo trên đảo một hồi, uống xong nửa bình rượu ngon vẫn còn tiếc rẻ ngửa lên lắc mạnh, vừa đi vào quán cơm nhỏ trên đảo, ăn một bữa no nê rồi đi ra, ngẩng đầu lên trời thả một vòng khói. Ông ta không đi mai táng cho Đổng gia, mà là dọc theo bờ biển ngoài đảo nhắm hướng Đông đi tới.

Phía Tây Qua Âm Châu địa thế rất bằng phẵng, dân số đông đúc, dân cư cùng cửa hàng buôn bán đa số đều tụ tập ở đây; phía Đông chỉ có bãi biển và núi đá chiếm cứ, trước đây từng có một thương cảng nhỏ, khi xây xong bến phà, hơn mười năm qua đã trở nên hoang phế. Phương Đăng không quen thuộc địa hình xa xôi ở đây bằng cha cô Phương Học Nông, thêm nữa do đường mòn chỉ có đồi núi xanh mướt trùng điệp che phủ, cô cũng ít dám đến gần.

Mùa đông bắt đầu đến, trời tối rất nhanh, gặp cơn mưa nhỏ làm cho khí trời càng thêm lạnh lẽo, còn sớm nhưng hòn đảo nhỏ đã bị hoàng hôn bao phủ. Phương Đăng còn nghi mình đi lạc, nhìn phía trước không thấy bóng cha đâu. Ngang qua công trường quán rượu mới xây, gặp mấy người đang đi từ từ trên đường, đừng nói là cư dân trên đảo, ngay cả khách du lịch hiếu kỳ cũng ít khi nào sang bên này đi dạo.

Trên sườn núi có vài tòa nhà đổ nát nằm lẻ tẻ, đa số là nhà cũ do người nước ngoài xây dựng, cách đây khá lâu vì trên đảo lại một lần nữa quy hoạch nên họ bỏ ra ngoài, nhưng nhà thì không phá bỏ, ở giữa những bụi rậm tối om trên sườn núi còn lộ ra mấy nóc nhà. A Chiếu từng nói ở phía Đông hòn hảo là nhà xác cũ của bệnh viện, còn có cả trường bắn, mỗi khi gặp chiến tranh hay phong trào vận động, trên đảo đều có người chết yểu, đều là đem chôn cạnh bên trường bắn. Không biết A Chiếu nghe mấy chuyện này ở đâu, Phương Đăng nửa tin nửa ngờ, nhưng gió biển và mưa lạnh liên tục bay vào cổ áo cổ, mỗi một góc ấm áp trên người cô đều bị hơi lạnh chiếm hữu. Mỗi khi bước tới trước một bước, trời như tối lại thêm một chút, mấy bụi rậm trên sườn núi phát ra âm thanh thê thiết đáng sợ, cô bắt đầu tin A Chiếu nói không sai. Nhưng cô không thể quay lại, nơi này càng không phải nơi người bình thường nên đến, càng cất giấu sự thật mà cô đang tìm kiếm.

Phương Đăng lần theo đường mòn đi sâu vào sườn núi bị cỏ che lại, không bao lâu sau đã nhìn thấy một căn nhà ba tầng, cửa sổ mục nát, lúc trời tranh sáng tranh tối nhìn giống như miệng con quái thú khổng lồ. Cửa chính treo một bảng hiệu, trong ánh sáng lờ mờ, nhìn kỹ hơn thì dường như là mấy chữ màu đen “Sở Y Tế Qua Âm Châu”, thì ra nơi đây là bệnh viện cũ mà A Chiếu nói đến. Trong bụi cỏ ven đường có một tàn thuốc chưa tắt, cô nhặt lên, chính là điếu thuốc khi nãy cha cô vừa thả khói, điều này chứng tỏ cô không đi lạc đường. Phương Đăng định thở phào, nhưng thật ra trong lòng lại càng lo sợ hơn, đúng lúc này, cô mơ hồ nghe được tiếng người nói chuyện.

Thanh âm kia theo gió bay tới lúc xa lúc gần, cô dừng lại lóng tai nghe ngóng hồi lâu, tiếng người tựa như ở đằng sau dãy nhà của sở y tế cũ vọng tới, cẩn thận nghe thêm một chút, loáng thoáng hình như là mấy gã đàn ông đang trò chuyện với nhau, trong đó có cả âm thanh dường như rất quen thuộc, tưởng chừng như có thể nghe đối phương nói gì, nhưng cơ hồ lại không thể nghe rõ.

Phương Đăng không dám tùy tiện đến gần, lại cũng không chịu lùi đi, đành phải giấu mình trong bụi cỏ ven đường như chú mèo hoang. Tiếng nói chuyện kéo dài một lúc rồi ngưng lại, một lát sau lại vẳng tới, có giọng nói lộ ra sự kích động không ít, từ nói chuyện với nhau dần dần trở thành tiếng cãi cọ. Bụi cỏ vừa ướt vừa lạnh, cô nấp co ro trong đó gần nửa giờ, trời đã hoàn toàn tối đen, xa xa phía Tây hòn đảo có ánh đèn như là đèn nhà ai đó. Đỉnh núi cùng với bầu trời dường như liền thành một mảnh, cô có cảm giác mình và đống cỏ hoang bùn nát ven đường hòa nhập nhau thành một khối.

Tiếng cãi vả đằng kia càng lúc càng nghiêm trọng, dường như có ai đang đập bể vật gì đó cho hả giận, Phương Đăng còn chưa kịp quyết định mình có nên đến gần một tí hay không thì đối phương đã lớn tiếng rõ ràng nội dung cuộc nói chuyện, thanh âm kia chợt gần lại, còn kèm theo bước chân nặng nề, chính là hướng về phía cô mà đi tới.

Phương Đăng hoảng quá, vội vàng nép vào sát tường tòa nhà sở y tế bỏ hoang, cuộn tròn vào góc tường ở dưới cửa sổ. Cô không biết họ có nghe được âm thanh phát ra khi cô di chuyển hay không, tim như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, không dám thở mạnh, lại không đi vững vì hai chân tê dại do phải ngồi một tư thế quá lâu.

Tiếng bước chân càng lúc càng gần, bọn họ đã đi đến bên ngoài sở y tế cũ.

“… Tao đã nói trước, lời của thằng chết tiệt kia không tin được, còn tưởng đâu mó được một mớ, nào ngờ làm ăn lỗ vốn, mẹ kiếp, thật xui xẻo!” – Tiếng người phun mạnh nước bọt lên mặt đất.
Một giọng nói khác hơi khàn khàn tiếp lời: “Ai mà biết, lúc đầu hắn ba hoa chích chòe, nói tiểu tử kia có nhiều tiền, tao còn cho là hắn ta nói thật, mày nghĩ coi, nó sống ở đó…”

May mắn là mấy người vừa đi tới chỉ lo trách cứ lẫn nhau, không phát hiện ra có người núp trong tòa nhà hoang cách đó mấy bước. Thanh âm của họ cùng tiếng bước chân từ từ đi xa, hình như đi dọc về con đường của Phương Đăng lúc đến.

Thính giác của Phương Đăng cho cô biết giọng nói vừa rồi là của hai người đàn ông với khẩu âm ngoại tỉnh rất xa lạ, người cô muốn tìm cũng không có ở đây. Cô cuộn mình trong góc co người chờ đợi hơn mười phút, xác định rõ hai người đó đã đi xa không thấy quay lại, mới cử động tay chân tê cứng như sắp rời khỏi cơ thể mình để từ từ đứng dậy.

Lúc này cô mới cảm giác được hơi lạnh âm u trong căn lầu bỏ hoang còn đáng sợ hơn cả trong bụi cỏ, không khí tựa như chứa đựng một mùi vị chán chường của năm tháng cũ. Chung quanh lại cực kỳ yên tĩnh, ngay cả tiếng côn trùng kêu hay tiếng chim hót đều không có, cảm giác hoảng sợ bắt đầu ập đến, cô không thể chờ đợi lâu hơn nữa, vì ẩn trong bóng tối xa xôi có những thứ làm cô đau đớn hơn là nỗi sợ hãi của bản thân mình.

Phía trên sở y tế cũ khoảng mười mấy thước là một căn nhà gạch nhỏ, nhìn sơ qua chiều rộng chỉ hơn nhà vệ sinh công cộng không bao nhiêu, hơn nữa còn có hai tầng. Ngôi nhà này cách xa đường đồi, cỏ cây bụi rậm che lấp âm u, đừng nói là buổi tối, ban ngày còn chẳng có ai qua lại, nhìn không kỹ cũng khó mà phát hiện có một nơi như vậy.

Trên chiếc ghế rách nát cuối hành lang là một người đàn ông với dáng vẻ sầu não khổ sở ngồi bất động, dựa lưng vào cánh cửa đóng chặt, hắn cạn đến giọt rượu sau cùng trong chai, rượu thật ngon, đáng tiếc không đủ để hắn say khướt. Hắn cảm thấy đau đầu, giống như ai đó cầm quả chùy to ghim vào đầu hắn, mỗi cái giáng xuống kèm theo tiếng thét chói tai: ‘Họ đều xem thường mày!” Hắn muốn hét to, nhưng gần hai mươi năm sống cuộc đời chán nản, đến bản năng này cũng không thể giữ lại, ngay cả oán hận cũng im hơi lặn tiếng, cúi thật thấp như con rắn trong bụi cỏ.

Từ chỗ đang ngồi hắn có thể đem hết mọi động tĩnh trước mặt mà thu vào tầm mắt, đúng là nơi canh gác tốt. Hắn vốn là nên phấn chấn tinh thần, dù sao trên cõi đời này hắn cũng làm không ít chuyện lớn. Nhưng ai sẽ ở bên hắn đây? Chủ thì coi hắn như trò hề, bạn bè thì coi hắn như phân chó. Hắn đã đào cái hố to để tự chôn mình, hay là từ trước đến giờ hắn vẫn luôn ở trong đáy hố, cho đến giờ cũng chưa thể bò lên.

Chợt hắn ta nghe được tiếng chân người đi trên cỏ. Bọn họ đổi ý sao? Không có ánh sáng, hắn quơ cây đèn pin trong tay lên quét hai vòng, rồi ánh sáng của đèn chiếu vào một gương mặt mà có nằm mơ ông ta cũng nghĩ sẽ xuất hiện ở chỗ này.

Gương mặt trắng trẻo đó trong ánh đèn sáng càng giống như không có chút máu, cô lấy tay che trước mặt, thần sắc hoảng hốt nhưng lại không né tránh.

“Mày..! Mày làm sao mà chạy đến đây được?” Hắn ta đột nhiên muốn đứng dậy, nhưng do quá say nên dưới đất quay cuồng, cơ thể rung động, ánh sáng của chiếc đèn pin cầm trong tay cũng trở nên lảo đảo.

Dường như cô thấy rõ ông ta như vậy, bước từng bước lại gần, cuối cùng dừng lại phía dưới hành lang ngắn.

“Anh ấy còn sống chứ?” giọng nói của cô khô khốc, giống như là đang ở ranh giới tuyệt vọng. Thật kỳ lạ, những lời này có cảm giác như rất nhiều năm trước hắn cũng nghe được từ một cô gái khác, hai âm điệu giống nhau, giống ở sự tuyệt vọng, cùng hỏi ông ta một vấn đề, vì vậy hắn trở nên hoảng loạn.

“Mày nói ai? Tao hỏi mày tới đây làm gì?” Hắn giận dữ hỏi, lại phát giác giọng nói của mình cùng cây đèn pin cầm trong tay đang run rẩy. “Mày theo dõi tao sao?”

Cô chưa nghe được câu trả lời mình muốn, bắt đầu đi từ từ lên lầu.

“Nói cho tôi biết, anh ấy còn sống chứ?” Cô hỏi lại lần nữa, dường như tất cả xung quanh đều không quan trọng, đây là quan tâm duy nhất của cô.

Phương Học Nông bị chọc giận, “Nó là ai hả, thứ nghiệt chủng yểu mạng đó lại quan trọng đến vậy sao? Sớm biết vậy tao đã giết nó rồi, nó chết rồi thì tất cả đều chấm dứt”.

Thần sắc Phương Đăng rõ ràng nhẹ nhõm hơn một chút, ít nhất anh còn sống, chỉ cần còn đường sống là còn cứu vãn được.

Cô hỏi cha mình: “Sao lại làm vậy? Ông có biết mình đang làm gì không?”

“Mày đừng đến đây”. Phương Học Nông đứng cản ngay lối đi dưới hai bậc thang. “Lẽ ra tao nên sớm làm vậy, cái lũ họ Phó đó đều là thứ gây họa, không đáng được đối xử tốt. Muốn sống thì phải hao tài, tao muốn lấy những thứ tao phải có”.

“Trước kia tôi còn nghĩ ông chẳng qua là uất ức, nào ngờ ông đã nổi điên”.

“Mày đứng lại, dám đi lên nữa tao sẽ đâm nó chết ngay.”

Phương Đăng đứng ở hai nấc thang cuối cùng của cầu thang hẹp, bước đến chỗ người đàn ông đang gần như phát điên lên, cô nhìn mặt ông ta, dùng giọng nói van nài.

“Cha, cha thả anh ta ra đi. Tìm không thấy người, lão Thôi nhất định sẽ báo cảnh sát, đến lúc đó cha không thoát được đâu.”

“Hắn dám! Lão già đó nếu dám báo cảnh sát, tao cũng không cần sống nữa, hắn chờ nhận xác đi. Tao bảo mày đừng có cử động mà!” Phương Học Nông miệng hùm gan sứa cảnh cáo, có lẽ do Phương Đăng kêu một tiếng “cha” khiến ông ta có phần dao động, ông ta chỉ về phía trước nói: “Mày về đi, chuyện này không liên quan đến mày”.

“Sao lại không liên quan? Cha thả anh ta ra đi, con sẽ xin anh ấy, anh ấy sẽ nghe lời con, lúc đó cha còn đường sống”.

“Tao cần nó cho tao đường sống sao? Bây giờ nó phải quỳ lạy cầu xin tao! Nha đầu, mày nghe đây, tránh xa nó ra đi, tao không muốn mày giống cô cô, bọn chúng không phải là người tốt…”

“Vậy cha là người tốt sao? Cha xem cha đang làm chuyện gì, nếu cô cô Chu Nhan biết được cũng sẽ hận cha đến chết” – Phương Đăng ứa nước mắt.

 

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+