Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Thực Tâm Giả – Chương 25 – Part 1 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Phương Đăng không đến cửa tiệm trong thành phố, nghe theo đề nghị của Lục Nhất thừa dịp cuối tuần đi xa một chút nên đi một hồi đã đến bến phà thông tới Qua Âm Châu.

Lục Nhất chỉ vào ngôi nhà có mái nhọn màu xanh biếc nhô lên ở hòn đảo nhỏ xa xa. “Đó chính là đại giáo đường?”

Phương Đăng gật đầu.

“Mẹ tôi và ông bà ngoại là Hoa kiều, họ đều là tín đồ. Ba tôi không phải là tín đồ, nhưng kể từ khi mẹ tôi qua đời, ông thường dẫn tôi đến đây, chỉ vào nóc giáo đường như vậy nói với tôi, mẹ tôi đã đi theo tiếng gọi của Thượng Đế mà bà tín ngưỡng, lên thiên đường. Cô thử nói xem, sau khi chết người có đạo và không có đạo có đến cùng một nơi không? Tôi rất sợ họ không thể đoàn tụ ở thiên đường” – Lục Nhất nói.

Phương Đăng trả lời: “Chuyện này anh chỉ có thể hỏi Thượng Đế thôi”

“Cũng được, vậy ta sẽ đi hỏi Người. Cô có muốn cùng tôi lên đảo không? Có khi đi cùng với người địa phương Qua Âm Châu, Thượng Đế sẽ không gạt tôi”.

“Thượng Đế không phải là thổ thần của Qua Âm Châu đâu”. – Phương Đăng cười nhạo. Cô không muốn lên đảo, nhất là đi cùng với Lục Nhất. Nhưng cô lại muốn nghe anh ta nói nhiều hơn về chuyện trước đây của cha mẹ mình, như vậy có khi anh ta sẽ lộ ra chút gì đó về di vật của cha mình để lại. Bây giờ cô không thể chờ được chỉ muốn lấy vật đó vào tay, sau này Phó Thất cũng không còn lo lắng, cô cũng được giải thoát, từ nay tránh xa Lục Nhất, không cần lừa gạt người hiền lành như anh ta nữa.

Hai người vào giáo đường ngồi một lúc, Thượng Đế dĩ nhiên không trả lời vấn đề của Lục Nhất, nhưng anh vẫn hết lòng cảm tạ Thiên Chúa đã ban cho Phương Đăng ngồi cạnh mình lúc này. Rời khỏi giáo đường không xa chính là Cô nhi viện Thánh Ân, Lục Nhất hỏi Phương Đăng có muốn vào trong xem qua một chút không, Phương Đăng không chịu.

Lục Nhất không miễn cưỡng, anh cũng hiểu đôi khi có những ám ảnh trong quá khứ, con người ta không muốn đối mặt lại lần nữa. Anh đi cùng Phương Đăng về phía trước, nghe tiếng cười đùa của trẻ con từ trong cô nhi viện vọng ra: “Tôi cũng khờ thật, trước khi nhìn thấy cô, tôi luôn nghĩ ba tôi đã nhận nuôi một “em gái nhỏ”, ai ngờ cô chỉ hơn tôi một tháng thôi. Cô còn chưa cho tôi biết, ba tôi và cô nguyên cớ gì lại biết nhau?”

Phương Đăng nói gạt anh ta: “Chuyện này tôi cũng không rõ lắm, ba anh nói muốn nhận nuôi tôi, tôi cũng rất bất ngờ. Có lẽ ông ấy cảm thấy tôi đáng thương.”

Lục Nhất không hề nghi ngờ, anh gật đầu nói: “Tôi cũng đoán vậy. Có lẽ cô và cha con chúng tôi có duyên phận với nhau chăng?”

Anh ta nói xong còn liếc nhìn Phương Đăng, thật không ngờ Phương Đăng nghe những lời này cảm thấy vô cùng châm biếm. Có duyên phận hay không, là phúc hay là họa chỉ có trời mới biết, nói không chừng có một ngày, anh ta cũng sẽ như người cha đã chết của mình, ân hận vì sự bất hạnh này.

“Ba tôi bình thường rất nghiêm túc, thật ra thì ông là người rất tốt, không chỉ đối với tôi, ông ấy còn quan tâm đến những người nghèo khổ yếu thế, luôn muốn giúp đỡ họ. Tôi nhớ có lần một đương sự rất nghèo đến nhờ ông giúp đỡ, ông tình nguyện thay người đó ra tòa, không nhận một xu thù lao nào cả. Ông luôn nói, thế giới này tồn tại công bằng và chính nghĩa. Từ nhỏ ông là tấm gương của tôi, tôi muốn trở thành người chính trực, cao thượng, đối đãi với người chung quanh đầy thiện ý như ông vậy”

Phương Đăng giấu mặt che miệng cười nhạt, cô không muốn phá hỏng hình ảnh cao quý của người cha trong lòng đứa con trai, cô cúi đầu nhìn đá xanh dưới mặt đường: “Nếu là vậy, ông trời đúng là không có mắt”.

Lúc Nhất mỉm cười: “Dù ba tôi đã không còn, ông vẫn khiến cho tôi tìm được cô, tôi tin lúc đó ông thật lòng muốn cho cô một cuộc sống bình yên dưới mái gia đình. Nếu ông có thể thấy chúng ta… làm bạn bè, nhất định rất vui”

“Có lẽ!” – Phương Đăng nói hờ hững.

Vì đang là ngày cuối tuần, Qua Âm Châu không ít du khách. Lâu rồi Phương Đăng không lên đảo, nơi này đã thay đổi không ít. Mấy năm gần đây trên đảo khai thác mạnh du lịch, nhiều quán rượu, quán café mọc lên như nấm, rất nhiều ngôi nhà cũ giống Phó gia Hoa viên đều bị tu sửa lại, mở ra cho du khách tham quan, hoặc làm thành quán trọ gia đình. Cô nhi viện Thánh Ân bị quy hoạch lùi về sau một chút, phía trước đều là mấy tiệm bánh ngọt, cửa hàng thủ công mỹ nghệ; căn nhà xây dựng trái phép của lão Đỗ cũng bị phá hủy, thay vào đó là một siêu thị mini. Căn gác nhỏ cô đã từng sống dĩ nhiên cũng không tồn tại nữa, chỉ có Phó gia Hoa viên là vẫn như lúc ban đầu, tĩnh lặng trong mưa gió thời gian.

“Phương Đăng, trước khi vào cô nhi viện, cô ở đâu trên đảo này?” Lục Nhất tò mò hỏi.

Phương Đăng chỉ vào siêu thị mini: “Là ở đó, chúng tôi thuê một căn phòng ở lầu hai”

“Đáng tiếc không biết trước đây thế nào.” – Lục Nhất có hơi tiếc nuối.

“Có gì đáng tiếc, dù sao cũng rất tồi tàn”

“Khi đó cô có từng nghĩ tới sau này mình sẽ ra sao không? Phải rồi, tại sao cô lại mở tiệm vải?” – Dường như đối với bất cứ điều gì liên quan đến Phương Đăng, Lục Nhất đều muốn biết, chỉ hận không được đem cả kiếp này và kiếp trước của cô tìm hiểu rõ ràng.

Phương Đăng không tự chủ được, chậm bước lại, nhìn về Phó gia Hoa viên cách đó không xa. “Tôi thích những thứ bằng vải, tạo cho người ta cảm giác như một mái nhà”

Cô lại nói dối, trong lòng cô rốt cuộc chỉ có cánh cửa sổ nhỏ che phủ bởi tấm màn đỏ thắm bằng nhung, ở trong giấc mơ, rất nhiều lần cô thấy mình đang chạy về phía cánh cửa sổ đó,nhưng trước mắt cô vĩnh viễn cũng chỉ là là dãy hành lang hẹp chờ đợi dẫn cô vào căn gác thấp. Phó gia Hoa viên sau khi không có ai ở, bên trong hoang phế hơn nhiều, đa số đồ trang trí đều bị lấy đi, tấm màn rũ trước cửa sổ cũng không còn đâu nữa. Sau khi trưởng thành, Phương Đăng từng tìm kiếm khắp nơi chất liệu và màu sắc giống tấm rèm này, nhưng không bao giờ được như ý, cuối cùng mở ra tiệm vải. Sau đó cô mới biết, cô không thể nào tìm lại được chiếc màn cửa sổ giống ban đầu, bởi vì ngay cả người đứng sau rèm cửa trong trí nhớ của cô cũng đã hoàn toàn khác biệt.

“Tôi cũng cảm thấy vậy” – Lục Nhất phụ họa. Anh ta cũng nhìn thấy Phó gia Hoa viên đằng trước, bất kể nó lụn bại thế nào, đều là thứ không thể thay thế trên hòn đảo nhỏ Qua Âm Châu này, không ai có thể xem thường điều đó được.

“Đa số các căn nhà cũ đều được kiến tạo lại mới, cô nói tại sao Phó gia Hoa viên nổi danh nhất lại hoang phế ở chỗ này? Không biết hậu nhân nhà đó có thấy đau lòng không, tôi có đọc qua một số tài liệu liên quan đến đảo, nghe nói danh tiếng của Phó gia Hoa viên năm đó quả là có một không hai”.

“Có thể họ cũng có nỗi khổ của mình” – Phương Đăng nói.

Lục Nhất tỏ ra đồng ý: “Trước kia tôi cũng nghe ba tôi nói qua, đại gia tộc quá khứ càng cường thịnh, vấn đề liên quan đến sản quyền càng phức tạp. Phương Đăng, trước kia cô ở cạnh Phó gia Hoa viên, có nghe đồn đại gì về chỗ này không?”

“Đồn đại gì chứ? Không phải đó chỉ là tòa nhà cũ sao?”

“Tôi nghe nói Phó Gia Hoa viên nổi tiếng là căn nhà ma trên đảo, trời tối xuống sẽ nghe tiếng gió lạnh thê thiết thổi qua. Người ta còn gọi nó là Hồ ly gia viên, cô có biết tại sao không? Lúc ở đối diện chỗ này cô có sợ không?”

“Dĩ nhiên sợ, trong đó còn có cả nữ quỷ, mỗi đêm trăng tròn đều bò khỏi miệng giếng khô chui ra ngoài, tóc tai rũ rượi, đi quanh vườn than khóc” – Phương Đăng hù dọa anh ta.

Lục Nhất đường đường là một đại nam nhân, dĩ nhiên không thể bị hù, anh ta cười: “Cô bịa chứ gì, tôi cũng cảm thấy mấy chuyện thần thần quỷ quỷ này đều là lời đồn bậy bạ cả”

Phương Đăng và anh ta mua hai chai nước ở siêu thị mini đối diện, chợt nhớ tới điều gì, cô lên tiếng: “Tôi kể cho anh nghe chuyện xưa liên quan đến Phó gia Hoa viên, chuyện này không phải tôi bịa đâu”

Cô ngồi xuống trước cửa siêu thị mini, vừa uống nước, vừa đem chuyện liên quan đến Tiểu Xuân cô nương, chồn hoang cùng hồ ly đá kể liên tu bất tận. Lục Nhất chú ý lắng nghe, cuối cùng, anh nói: “Chuyện này so với chuyện nữ quỷ ở giếng khô cô kể khi nãy còn kinh khủng hơn nhiều”.

“Sao lại kinh khủng?”

“Cô thử nghĩ xem. Chuyện nữ quỷ trong liêu trai đã nghe rất nhiều, nhưng câu chuyện xưa mà cô kể rất sâu xa, làm cho người nghe trong lòng không thoải mái. Chồn hoang móc tim giao cho hồ ly đá, chẳng những không có được người bạn nó muốn, ngược lại còn phải thay hồ ly đá chịu sự trừng phạt cùng nỗi cô tịch ngàn năm, thật quá bất công. Nó chẳng những không còn tim, mà trong lòng đều cũng cô đơn lạnh lẽo”

Phương Đăng cười nói: “Công bằng? Anh tin trên đời này có công bằng sao?”

“Dĩ nhiên” – Lục Nhất nói rất kiên quyết: “Trên đời này dĩ nhiên có công bằng và chính nghĩa tồn tại, người tốt sẽ gặp điều tốt mà thôi – con chồn tốt bụng rồi cũng sẽ như vậy”.

Phương Đăng không đồng ý, chỉ có những người từ nhỏ sinh ra giữa ánh sáng mặt trời, tính tình trong sáng thuần lương như anh ta mới tin vào những điều này.

“Chuyện xưa thôi, nghe xong rồi bỏ”

“Câu chuyện này do ai kể với cô vậy?” – Lục Nhất hỏi.

“Tôi quên rồi. “ Phương Đăng nói đại.

“Tôi nghĩ người này chưa kể xong chuyện cũ rồi, không có lý do gì kết cục lại như vậy.
“Vậy anh muốn thế nào.” Phương Đăng cười, trêu ghẹo: “Chẳng lẽ anh muốn viết cho nó thêm cái kết”

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+