Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Thực xin lỗi, ta yêu ngươi – chương 19 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Có cái gì so với bệnh nặng mới khỏi, tìm được đường sống trong chỗ chết, càng làm cho mọi người hiểu ra ?

Có cái gì so với nhìn thấy người thầm mến khi còn trẻ, càng làm cho người hưng phấn kích động ?

Mà hai loại cảm giác này xuất viện vào bầu trời buổi trưa kia, đồng thời dây dưa trong nội tâm Thu Hàn  .

Từ từ mở to mắt, nàng vẫn tâm thần bất định, đứng ngồi không yên. Văn Lệ ở một bên cười nàng: “Còn nói không phải bạn trai ngươi, bằng không làm sao ngươi thấy hắn sao khẩn trương như vậy?”

“Hắn xác thực không phải bạn trai ta, chỉ là một người mà ta yêu mến. Khi đó ta còn rất nhỏ, chỉ có mười hai tuổi.”

“Nhỏ như vậy?” Văn Lệ trừng mắt nhìn, “Nhìn không ra ngươi còn là người có tư tưởng trưởng thành sớm.”

“Tên thiếu niên nào không lắm chuyện, thiếu nữ nào không có xuân. Chẳng lẽ ngươi khi còn trẻ giờ không có yêu mến qua người nào sao?”

“Đương nhiên là có.” Văn Lệ vẻ mặt trầm tư, “Bất quá đã biến thành quá khứ. Trong giấc mộng tình yêu cùng trong hiện thực , dù sao không phải là một sự việc.”

Đột nhiên nghĩ đến Tiểu Tình, cô bé kia dùng tiếng nói ôn nhu tinh tế  nói cho nàng biết: “Ta cùng Gia Hùng không có bắt đầu, cho nên cũng không có kết thúc, chỉ có tiếc nuối cùng lĩnh ngộ.”

Lúc LEON xuất hiện thì Thu Hàn đã trở nên rất trầm ổn .

Nàng bình tĩnh chờ thủ tục xuất viện, sau đó thu thập gì đó  nói”Hẹn gặp lại” với Văn Lệ.

“Hẹn gặp lại!” Văn Lệ ôm nàng, tại bên tai nàng nhẹ nói, ” nam nhân hoàn mỹ  như vật, ngươi cũng không nên bỏ qua nha.”

Trong nội tâm nàng bỗng nhiên lay động, quay đầu lại, đối với LEON bên người  nói: “Chúng ta đi thôi.”

Không biết tại sao, ngày đó LEON cũng thần kỳ trầm mặc. Mãi cho đến khi vào trong xe, hắn mới mở miệng: “Ngươi không có gì muốn hỏi ta sao?”

Thu Hàn kinh ngạc quay đầu, nhìn cái khuôn mặt kia gần trong gang tấc, kỳ thật hắn một chút cũng không thay đổi,vẻ đẹp y nguyên đến làm cho lòng nàng đau nhức. Chỉ là khí chất khác xa nhau.

Hắn đã từng là một nam nhân tỏa sáng như ánh mặt trời , ngày nay là vì cái gì làm cho hắn trở nên u buồn như thế, thâm trầm, dè dặt cẩn thận?

Nghĩ tới đây, lòng của nàng không hiểu có chút đau nhức.

“Ngươi thật là Tô Lỗi sao? Trước đây thật lâu, người ta nhận biết chính là Tô Lỗi, về sau ở lần thứ hai gặp của ta, lại lớn tiếng gọi tên ta  . Hắn biết cười cực kỳ vui vẻ, không coi ai bộ dạng ra gì. Mà ngươi, rõ ràng đã sớm nhận ra ta, còn giả bộ như…như không có chuyện gì. Ngươi. . . . . . Thật sự rất đáng giận!”

“Thu Hàn, ” hắn hai con ngươi ẩm ướt, thật sâu nhìn nàng: “Ngươi nghĩ rằng ta không nghĩ nhận ra ngươi sao? Lần đó gặp được ngươi, ta có điểm nhận ra ngươi. Tuy nhiên ngươi đã trưởng thành, trở nên duyên dáng yêu kiều, không còn là con nhóc năm đó nữa  . Nhưng ngươi xuống xe cùng ta đối mặt thì ta trong nháy mắt đã nhận ra ngươi. Theo ngày đó ta ngay cả một tuần lễ, mỗi sáng sớm trong cùng một nhà ga đi xe điện ngầm, chỉ vì hi vọng có thể gặp lại ngươi một lần. Đương nhiên dưới đời này không có chuyện tốt như vậy, ta rốt cuộc không thể ở trong xe điện ngầm gặp lại ngươi.”

Đúng vậy, chỉ có kỳ tích mới có thể để cho hai người vốn tưởng rằng không hề có cùng xuất hiện, trong cùng toa xe điện ngầm mà gặp lại nhau .

“Về sau ? Khi ta đến Lam Vũ tìm được ngươi rồi, ngươi vì cái gì không nói ngươi chính là Tô Lỗi?”

“Ngươi đại khái đã quên ngươi lần đó là vì cái gì mà đến sao . Vừa thấy được ta, đã lần lượt đưa danh thiếp, sau đó hỏi ta có bạn gái hay không, ta thật vất vả mới kịp phản ứng, ngươi lại xoay người một cái, nói liên tục …cơ hội nói lại cũng không cho ta, rồi rời Lam Vũ đi.”

“Đêm hôm đó ở cửa trường học gặp  thì ngươi vì cái gì còn không nói?”

Nghe đến đó, hắn nhẹ nhàng mà nở nụ cười thoáng cái: “Ngươi có vẻ lại đang thẩm vấn ta.”

Nàng hơi hơi cứng lại, đã lâu không thấy được nụ cười của hắn rồi, anh tuấn chói mắt như vậy, làm thiên địa đều bị nụ cười ấy làm cho phai nhạt .

” Tô Lỗi, ” nàng nhẹ nhàng mà kêu tên hắn, giống như nói mê , “Ta đã sớm nên biết ngươi là Tô Lỗi, chỉ có Tô Lỗi mới có thể đẹp trai như vậy, khí bức người, trí tuệ hơn người.”

“Ta nghĩ biết rõ, ta là không phải Tô Lỗi, đối với quan hệ chúng ta sẽ có ảnh hưởng rất lớn sao?” Hắn nhìn chằm chằm nàng.

Lòng của nàng lại là một hồi đau đớn.

Hắn vĩnh viễn sẽ không biết, ” Tô Lỗi ” hai chữ này đối với sinh mệnh của nàng có ý nghĩa gì.

Nàng, đã từng đem hắn để trong chỗ đáy lòng mềm mại nhất , mỗi lần nghĩ đến đều như liếm một cái răng sữa lung lay sắp gãy ,tuy đau đớn nhưng lại có tư vị hưng phấn  .

Chính là, răng sữa đó dù sao cũng phải thay đổi, năm tháng thay đổi, sẽ có một chiếc răng chắc chắn đến thay thế .

“Chỉ là nhiều hơn một người quen mà thôi.” Thu Hàn hướng hắn cười, lại đầy bụng chua xót.

Nàng không còn là tiểu cô nương ngây thơ bốc đồng, mà hắn cũng không phải thiếu niên trẻ trung dương quang năm đó. Mười năm  thời gian, đủ để thay đổi hết thảy, không phải sao?

Tô Lỗi cũng không nói nữa, mà khởi động  xe.

Nhìn phong cảnh ngoài cửa sổ bay vút đi qua  , nàng có một loại cảm giác không chân thực  như nằm mơ. Đây quả thật là mộng a? Bằng không nàng vì sao lại cùng Tô Lỗi ở  trong cùng một không gian, hô hấp lấy không khí giống nhau  ?

Trời quan tuyết đã ngừng rơi ven đường còn có  tuyết đọng, mặt đất trơn mượt .

Tô Lỗi chuyên tâm  lái xe, tâm như đi đâu mất. Nàng ngồi ở bên cạnh hắn, vô ý thức đặt tay ở trên xe.

thời điểm tay của hắn bao trùm tay của nàng, có dùng một chút lực, một loại cảm giác rất chân thật , nhiệt độ theo ngón giữa của hắn nhẹ nhàng truyền tới.

Nàng cả kinh, muốn lùi về , rồi lại tham luyến ấm áp giữa tay hắn, vẫn không nhúc nhích.

Trong xe  không khí trở nên mập mờ . Hai người cũng không khỏi tự chủ nhớ tới, rất nhiều năm trước, hắn nắm tay của nàng đi qua chiếc cầu đá nhỏ hẹp ấy .

Xe rốt cục ngừng lại, đứng ở đầu ngõ nhà nàng  .

Thu Hàn rút tay ra, nói: “Ta đi trở về.”

Hắn nhìn nàng, trầm thấp nói : “Không mời ta đi lên ngồi một chút sao?”

Thu Hàn do dự. Nếu như lên rồi, nàng biết rõ sẽ phát sinh cái chuyện gì. Nhưng nàng không nghĩ, cho dù đối phương là Tô Lỗi, nàng cũng không muốn. Giờ này khắc này, cùng hắn bảo trì một loại khoảng cách an toàn mới là thỏa đáng .

Nàng cùng Hà Thư Hạo vừa mới chia tay, mà hắn là nàng người bạn tốt nhất  yêu nhất của nàng.

Tô Lỗi dùng một tay nắm lại tay của nàng, một tay khác đem nàng ôm đến trong lòng ngực của hắn, cúi đầu xuống, ôn tồn  hôn môi của nàng.

Nàng như sấm nổ bên tai trái tim kinh hoàng đến không cách nào hô hấp.

Thế giới ở chung quanh nàng dừng lại, trong mắt của nàng chỉ có Tô Lỗi, hốt hoảng, lại nhớ tới mười hai tuổi năm đó, tại góc trường học viên  , nàng cướp đi nụ hôn đầu của hắn, sau đó nói: ” Tô Lỗi, sau khi lớn lên ta nghĩ gả cho ngươi!”

“Thu Hàn, ta thích ngươi, thật lâu trước đây thật lâu đã thích ngươi .” Hắn hô hấp gấp gáp, thanh âm tiếng được tiếng mất.

Không, đây không phải là thật!

Nàng nhẹ nhàng nhưng lại kiên quyết  đẩy hắn ra: “Thực xin lỗi, ta không cần thương cảm.”

“Không phải thương cảm.” Trong mắt của hắn có một thần sắc bị thương  , “Ngươi đã sớm nên biết, ta đối với ngươi tuyệt đối không phải thương cảm.”

“Ta vừa mới thất tình, bị bạn trai mến nhau tám năm bỏ rơi. Ta không phải Diệp Thu Hàn ngươi nhận thức kia, không hề khờ dại, cũng không thuần khiết. Nếu như mười năm trước ta là vịt con xấu xí nhất, không xứng với ngươi. Mười năm sau, ta với ngươi càng khác nhau một trời một vực .”

“Chính là, ta không quan tâm. Mặc kệ mười năm trước cũng tốt, hay là mười năm sau, ta chỉ biết rõ ngươi là Diệp Thu hàn,  một nữ nhân ta không thể dứt bỏ được .”

“Ngươi đang ở đây nói dối!” Nước mắt không tiếng động chảy xuống, “Ngươi chưa từng có để ý qua ta, trong mắt của ngươi chỉ có Nguyễn Nhược Lam. Nàng cao quý xinh đẹp, mới là công chúa xứng cùng vương tử  như ngươi !”

Miệng vết thương bị xé rách , mặc dù quá khứ nhiều năm như vậy, nhưng loại sợ hãi đau nhức y nguyên này làm nàng khó có thể chịu được.

Vừa nghe đến tên “Nguyễn Nhược Lam”, hắn toàn thân chấn động, nhanh chóng quay đầu đi.

Trong lòng của nàng cũng là đau xót. Xem ra, hắn như trước quên không được Nguyễn Nhược Lam. Đúng vậy a, ai có thể quên đi mối tình đầu của mình chứ?

” Tô Lỗi, thật xin lỗi. Hẹn gặp lại !”

Nàng xuống xe, nhanh chóng chạy vào trong ngõ nhỏ. Sau lưng, Tô Lỗi cũng không có đuổi theo.

Trong đầu rối loạn, đi vào gian phòng, Thu Hàn dựa lưng vào cửa đứng yên thật lâu. Chờ trống ngực tim đập bình tĩnh đi xuống, nàng đi đến phía trước cửa sổ, kéo bức màn ra  .

Dưới lầu  đầu ngõ chiếc xe Honda màu trắng vẫn  y nguyên đậu ở chỗ cũ.

Thực xin lỗi, Tô Lỗi ta không phải thật tâm muốn thương tổn ngươi.

Chỉ có thể trách vận mệnh trêu người. Chúng ta gặp lại không phải lúc.

Nàng rốt cục thừa nhận chính mình thất tình rồi.

Thất tình là cái gì? Chính là một người mất đi quyền lợi luyến ái  , do đó mất đi năng lực yêu thương của mình.

Gió tuyết qua đi, mưa kéo dài liên miên không ngừng  .

Tối hôm đó, Thu Hàn không có mang ô, nàng luôn luôn quên.

Có lẽ là cố ý . Đi một mình dưới mưa, mặc cho chính mình toàn bộ ướt nhẹp, như vậy cũng không cần che dấu nước mắt trên mặt cùng trong nội tâm bi thương.

Trời mưa xuống, cảm giác cả người rất đau đớn, không có ô, trên mặt đều là nước .

Một mình một người đi ra radio, nàng chưa về nhà, đi quán bar “Bóng đêm”, một nơi tràn đầy ồn ào náo động cùng tuyệt vọng 

Thu Hàn muốn rượu, ngồi ở trong góc, ánh mắt ở phía xa mê mang. Không khỏi , khóe mắt thoảng qua một màu trắng , có một người đi qua,  LEON không Tô Lỗi.

Hắn y nguyên cao lớn tuấn lãng như vậy, cao to vượt trội hơn người , một bộ áo gió màu trắng, càng có tư thế ngọc thụ lâm phong.

Tô Lỗi cũng một mình một bàn uống rượu, nàng không có dũng khí đi qua, chỉ có thể xa xa  nhìn hắn.

Vẫn nhìn hắn, nhìn xem hắn uống rượu, nhìn xem hắn càng không ngừng hút thuốc, thẳng đến hắn rời đi, nàng mới mang theo cơn say về nhà.

Vừa bước vào cửa, cả người liền hư thoát ngồi dưới đất, mưa trên người tích tụ trên sàn nhà, lưu lại một đống nước đọng.

Đột nhiên sau lưng vang lên tiếng đập cửa “Thùng thùng”  , sẽ là ai chứ? Đã trễ thế như vậy vốn không có người tìm nàng .

Mở cửa xem xét, dĩ nhiên là Tô Lỗi.

Trong lúc đó nàng sững sờ, hắn đã chen thân tiến đến, một mùi rượu nhẹ nhàng truyền tới. Thu Hàn thanh tỉnh một chút, có điểm hối hận để cho người nam nhân này tiến vào. 

Đó là một nam nhân nguy hiểm  , mỗi tiếng nói cử động của hắn, mọi cử động của hắn đối với nàng sẽ sinh ra loại  ma lực thôi miên.

“Ngươi tới làm gì?” Nàng phòng bị mà hỏi thăm.

“Ta uống rượu, không cách nào lái xe, đi lên ngồi một chút.” Hắn nhìn nàng một cái, hỏi, “Làm sao ngươi toàn thân ướt đẫm, không lạnh sao?”

Lúc này, Thu Hàn mới cảm giác được trên người một tia cảm giác lạnh lẽo, hơn nữa quần áo bị ướt hết, toàn bộ dán tại trên người, thập phần chướng tai gai mắt. Nàng xoay người đi vào phòng ngủ, thay đổi một bộ quần áo sạch sẽ  đi ra.

Không biết là bởi vì nàng thay quần áo  thời gian quá lâu, hay là bởi vì Tô Lỗi thật sự uống rượu say. Đợi nàng đổi quần áo xong, hắn đã ngủ ở trên ghế sa lon trong phòng khách  .

Nhìn bộ dạng ngủ say của hắn, lông mi run lên, đáy lòng của nàng thoáng cái ôn nhu vô hạn. Giúp hắn cầm một giường chăn mền, che ở trên người hắn thì Tô Lỗi khẽ vươn tay đem nàng kéo vào trong ngực.

Mặt dán vào trước lồng ngực của hắn, mũi nghe mùi rượu trên người hắn, trong nội tâm cũng rất thoải mái, không có một tia giãy dụa.

Trên gáy, cảm giác có nước nhỏ vào cổ áo của nàng.

Lúc này đây không phải mưa, mà là lệ của hắn.

Nguyên lai, nam nhân cũng có thời điểm yếu ớt.

Nàng biết rõ lúc này nữ nhân chỉ có thể giả ngu.

Không biết chuyện gì xảy ra, nàng cùng hắn nằm ở cùng một chỗ, có lẽ là muốn ấm áp lẫn nhau a. Tại mùa đông rét lạnh  này, nàng lần đầu tiên có cảm giác an tâm  , dần dần thiếp đi.

Nàng giấc ngủ rất sâu, như đứa bé.

Thân thể co rúc ở trên ghế sa lon, tóc đen thật dài tán loạn ở trước ngực của hắn  .

Nhìn bộ dáng ngủ say quên trời đất này của nàng, nghe  tiếng ngáy rất nhỏ  , lòng của hắn bị nhu tình lan tràn  , trong long ẩn ẩn đau.

Hắn vươn tay, nhẹ nhàng nghịch sợi tóc trên mặt nàng .

Đây là lần đầu tiên, nhìn qua nàng ngủ như vậy. Cũng là lần đầu tiên, nàng chân thật ở trong lồng ngực hắn.

Bên ngoài, gió thổi gõ vào cửa sổ. Trong phòng lại tình cảm ấm áp hoà thuận vui vẻ, chỉ là bởi vì có nàng.

Kìm lòng không được, cánh tay xoa xoa gò má đáng yêu của nàng, một đôi mắt có thể nói  là to, giờ phút này yên tĩnh  nhắm lại , mềm mại nhu thuận giống như một con mèo nhỏ.

Lần đầu tiên thấy nàng, là tiểu nữ sinh lần đầu tiên hắn gặp , hai cái thắt bím để hai bên, áo sơ mi trắng, váy lam, hài đi không được. Chợt nhìn có điểm giống 《ngày nghỉ La Mã》của  Audrey Hepburn, đôi mắt vừa đen lại vừa lớn, hồn nhiên chớp.

Ở trước đó, hắn chưa bao giờ thấy qua nữ hài nào có khí chất  như thế, thân hình gầy yếu nhỏ nhắn xinh xắn, cánh tay trong tay áo rất gầy. Thần kỳ chính là con mắt lại rất sáng ngời, giống như lực ngoan cường toàn bộ hội tụ ở sinh mệnh này.

Không phải là cô gái rất đẹp  , lại luôn làm cho hắn nóng ruột nóng gan. Hắn thích xem nàng cười, yêu mến nàng ở bên người chính mình, yêu mến nàng liền danh mang cả họ của hắn ra gọi “Tô Lỗi” . Nhưng hết thảy cũng chỉ là yêu mến, về sau mặc dù bị nàng vội vàng không kịp chuẩn bị mà hôn trộm hắn, sờ làn môi ngọt ngào mà mềm mại của nàng, hắn có chút mê loạn cùng hoảng hốt, nhưng lại chưa bao giờ nghĩ tới sẽ yêu thương cô gái nhỏ hơn mình đến sáu tuổi này .

Về sau, như ý nguyện hắn thi đậu Bắc Đại, đi đến thành phố vốn phồn hoa từ xưa , cùng yêu thương với thanh mai trúc mã  Nguyễn Nhược Lam. Cuộc sống thành phố Z dần dần rời xa giống như mây khói. Nhưng mà, luôn luôn có một bóng người, đuổi đi không được,vẫn luôn ôn nhu  quấn quanh ở trong lòng. Khi nàng không còn viết thư cho hắn nữa , hắn thậm chí cảm thấy tinh thần mất mác đi nơi nào .

Sau khi xuất ngoại, hắn không còn có tin tức của nàng, có đôi khi đến mặt mũi của nàng cũng mơ hồ. Nhưng ở nửa đêm tỉnh mộng, thường thường nhớ tới lần đầu gặp gỡ nàng ngây ngô mà quật cường, lần cuối cùng gặp mặt nàng cười đối với hắn nói”Hẹn gặp lại” . . . . . . Chính mình đối với nàng rốt cuộc là cảm giác gì  ? Hắn thủy chung vẫn mê muội.

Thẳng đến lần gặp gỡ trên tàu điện ngầm kia ,khoảnh khắc xuống xe  , nàng đột nhiên quay đầu lại, nhìn về phía hắn —— trong nháy mắt, cái gương mặt này, tất cả trí nhớ, toàn bộ như sốnglaij. Hắn há to mồm, cơ hồ muốn hô lên tên của nàng. Nhưng nàng cũng đã xoay người rời đi, biến mất trong sóng người chen chúc nơi đầu đường.

Vì lần nữa muốn nhìn thấy nàng, hắn xe của mình đưa đi nhà xưởng sửa chữa, ngồi xe điện ngầm một tuần lễ  , ngay cả chính mìnhcũng cảm thấy thật ngu đần. Khi hắn muốn vứt bỏ hi vọng, nàng lại như kỳ tích xuất hiện ở trước mặt hắn.

Ngày đó, đi vào phòng nghỉ, hắn trông thấy có một cô gái cúi người buộc dây giày,  cách thức buộc giày phiền phức ,  bàn tay nhỏ gầy lại lơ đãng bẻ bẻ ngón tay. . . . . . Sẽ không! Không phải là nàng chứ?

Hắn khẩn trương nghe thấy được sự kinh hoàng trong trái tim của mình, từng bước một đi về hướng nàng, rốt cục đi đến trước mặt nàng . Nàng đột nhiên ngẩng đầu, bọn họ mặt đối mặt mắt nhìn vào nhau. Nàng tất cả biểu lộ trong nháy mắt đọng lại ở trên mặt, mà hắn liều mạng ổn định hô hấp cùng tim đập như trống ngực của mình, dừng lại trước mặt nữ nhân chỉ cần liếc mắt là đã nhận ra .

Chính là, nàng lại một chút cũng không nhận ra hắn, đưa ra danh thiếp, lạnh nhạt mà khách sáo. Làm sao có thể? Nàng không nhận ra hắn? Nàng không có lý do gì nhận không ra hắn! Hắn giật mình, không thể tin được khi nhìn bóng lưng nàng không chút nào lưu luyến mà rời đi. Hắn thay đổi sao? Hắn thực sự tìm một cái gương, tìm được một thứ có thể chiếu ảnh  người cửa sổ thủy tinh. Hắn nhìn mình, sau đó cười chua xót, hắn thật sự  thay đổi, khóe mắt có nếp nhăn, trong ánh mắt tất cả đều trải qua sự  tang thương.

Ngắn ngủn thời gian mười năm, hắn trở thành người mà Diệp Thu Hàn cũng nhận không ra hắn. Mười năm trước kia, có tâm sự gì nàng luôn nói với hắn, mà bây giờ nàng lại xem hắn như người lạ! Mãnh liệt là không cam long vây quanh hắn, cái lễ tình nhân kia, hắn rốt cuộc hiểu rõ, đây là một phần tình cảm như thế nào  !

“Thực xin lỗi, Thu Hàn.” Hắn trầm thấp ở bên tai nàng nói, “Đều là ta không tốt, là ta tỉnh ngộ quá muộn. Hiện tại, một lần nữa cho ta một cái cơ hội, được không?”

Trong bóng tối, hắn chăm chú  ôm nàng. Thật muốn như vậy ôm nàng, một đời một thế.

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+