Trang chủ » Thế giới truyện » Truyện ma kinh dị

Thung Lũng Ma – Chương 09 – Án Mạng (P1) 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Người thiếu phụ đã chết thảm trong căn phòng khóa kín của nàng.

Khi đi làm về, người chồng đã khám phá ra cái chết của vợ và vội
báo với cảnh sát địa phương. Người ta thấy một cảnh tượng khủng khiếp
mà một người can đảm nhất cũng phải rùng mình: Trên chiếc giường đẫm
máu, một đống thịt bầy nhầy bị cắt nát bởi một loại dao vô cùng sắc bén,
loại dao mà thợ cắt tóc dùng để cạo mặt, được tìm thấy ngay bên xác
nàng. Lưỡi dao mỏng như lá mía, sắc như nước đã tạo nên những đường cắt
dài, be bét trên khắp cơ thể nàng: từ mặt, mũi, tay chân, bờ ngực, bụng
cho đến cả nơi kín đáo nhất của nàng cũng không được chừa… Ghê rợn
nhất là người ta thấy nhiều mảnh thịt đã bị cắt từ ngực, bụng, từ hạ bộ
nằm vương vãi quanh xác chết. Có lẽ nàng không chết vì một vết thương
trí mạng, nhưng vì đã bị mất hết máu. Không có một dấu vết gì chứng tỏ
có sự vật lộn đã xảy ra trong phòng: đồ đạc vẫn ngăn nắp, khăn trải
giường vẫn phẳng phiu…

Cái chết của người thiếu phụ, một nhà văn nữ, đã làm xôn xao dư
luận trong vùng. Hai câu hỏi đã được cảnh sát cũng như mọi người đặt ra
là nàng tự tử hay bị giết? Nhiều bằng cớ cho thấy là không có người thứ
hai trong phòng lúc nàng chết. Nhưng nói là tự tử thì thực nghịch lý, vì
một người dù can đảm biết mấy cũng không thể tự tử một cách rùng rợn,
đau đớn như vậy… chứ đừng nói gì đến một người đàn bà…

Nếu chỉ nhìn trên tử thi thì đây quả thực là một vụ giết người
vô cùng dã man, thủ phạm phải là kẻ khát máu, và mang nặng một mối hận
thù ghê gớm với nạn nhân. Những đường dao tàn nhẫn rạch dài trên cơ thể
nạn nhân, những vết máu bắn vọt lên tường, và nhất là những mảnh thịt
cắt lìa từ những nơi đặc biệt khiến ai cũng phải nghĩ đến hành động của
một tên cuồng dâm…

Thủ phạm có thể là những ai?

Căn phòng được khóa kín, loại khóa chỉ có thể khóa, mở bằng chìa
và chỉ có vợ chồng nàng là giữ chiếc chìa khóa này. Theo các điều tra
viên, nạn nhân đã chết khi chồng nàng đang làm việc trong sở. Nhưng sau
một tuần lễ, nhiều sự kiện đã chứng tỏ người chồng là kẻ đáng tình nghi
nhất trong vụ án mạng… nếu giả thuyết tự tử không được chấp nhận.
Những bằng cớ được nhiều người biết tới là sự bất hòa đã xảy ra giữa cặp
vợ chồng này. Điểm nặng nề nhất là người chồng đã từng bắt được tại
trận vợ mình lén lút tư tình với một người đàn ông khác, một anh chàng
quê mùa, ít học và là chủ chiếc ghe đánh cá đã đưa người vợ vượt biển…
cách đây không lâu. Một nữ sĩ đã từng có tiếng từ hồi Cộng sản chưa
cưỡng chiếm miền Nam, phản bội chồng, đi theo một người đàn ông không ra
gì đã một dạo khiến dư luận đàm tiếu. Chính vì điểm này đã khiến cho
người chồng cảm thấy nhục nhã và căm hận vô cùng. Vì thế, khi vụ thảm
sát vo cùng man rợ được loan ra, không ai không có một chút nghi ngờ
người chồng là thủ phạm… Tên gian phu cũng được đề cập tới, nhưng ngày
xảy ra chuyện, nhiều bằng chứng chứng tỏ hắn vô can. Cuối cùng người
chồng đã bị bắt.

Khi được tin Thúc bị cảnh sát bắt đi, tôi đã chính thức đi tìm
hiểu vụ án. Thúc là đồng nghiệp của tôi khi còn ở Saigon. Sang tới đây,
chúng tôi cũng đã có thời gian học lại ngành luật Hoa Kỳ, nhưng cả hai
đều bỏ không thi ra hành nghề luật sư nữa. Thúc đành sống qua ngày bằng
nghề điện tử, còn tôi thì mở riêng một văn phòng dịch vụ. Mấy tháng
trước đây, được tin vợ bạn sang, tôi đã đến thăm và dùng bữa với vợ
chồng Thúc. Tôi cũng đã quen Ngà từ trước, hồi mà chúng tôi còn có những
buổi văn nghệ sinh viên trong khuôn viên trường Luật và sau này, trong
sinh hoạt báo chí tại Saigon. Ngà hiền lành, nhút nhát và rất dễ bị ảnh
hưởng bởi những người chung quanh. Vì thế, trong đời sống gia đình, Ngà
là một mẫu người vợ hiền thục và biết vâng lời chồng. Trong thời gian
còn ở quê nhà, đôi vợ chồng này sống thực hạnh phúc.

Vị luật sư tôi mướn đã lấy Thúc ra khỏi nhà giam với tiền thế chân tới năm chục ngàn.

Chúng tôi vào căn phòng định mệnh còn nặng mùi tử khí. Khăn trải
gường đã thay, nhưng những tia máu còn đọng trên những bức tường chung
quanh khiến cả hai đều rùng mình. Thúc im lặng đi vòng quanh chiếc
giường, tay thẫn thờ vuốt lại những vết nhăn trên nệm, rồi khẽ thở dài
não nuột. Tôi kéo Thúc ra ngoài nhà khách. Buổi chiều hôm, căn nhà vô
cùng vắng vẻ… có tiếng nhỏ tí tách đâu đây, có lẽ một cái vòi nước nào
đó trong nhà tắm chưa được khóa chặt.

Tôi biết chắc chắn Thúc không bao giờ giết Ngà một cách tàn nhẫn
như vậy. Tính anh cũng nhu hòa và đại lượng. Dù bị phản bội, nhưng anh
cũng đã nhịn vợ một cách đáng khen. Dù bắt được vợ ngoại tình, nhưng
Thúc đã không tự ý phanh phui vụ này để làm nhục vợ, hoặc có những hành
động vũ phu. Người ngoài biết được là do những đứa thối mồm, vô công rỗi
nghề loan truyền ra mà thôi. Riêng tôi, tôi cũng chỉ biết vậy, và rất
ngạc nhiên vì sự thay đổi tính tình một cách lạ lùng của Ngà mà thôi chứ
chưa bao giờ tìm hiểu chuyện riêng tư của bạn. Tuy đôi ba lần, tôi cũng
muốn đứng ra để giàn hòa giữa hai người, nhưng thấy tình hình cũng chưa
có gì gay cấn lắm, nên còn lưỡng lự… thì đột nhiên cái chết của Ngà
xảy ra…

– Thúc này, anh có nghi ai giết Ngà không?

Thúc ôm đầu suy nghĩ rất lâu… Câu trả lời cần sự thận trọng… Sau cùng, Thúc lắc đầu:

– Chịu chết… không nghĩ ra ai…

Anh thở dài, ngả người lên tựa ghế, khẽ nói:

– Ngà không có giao thiệp nhiều từ ngày cô ấy sang đây… kể cả cái thằng… chết bầm kia…

Tôi biết Thúc ám chỉ anh tình địch “danh ca”. Tôi cũng đi thẳng vào vấn đề, hỏi:

– Anh có nghi tên kia làm liều vì ghen ngược không?

Thúc nhăn mặt, coi vẻ khó chịu, rồi lắc đầu:

– Cái thằng hèn đó không dám đâu… Nếu anh gặp nó, anh sẽ thấy
cái tình trạng hết sức khôi hài… Một thằng nhà quê, chột mắt… vô
học… khúm núm… sợ sệt và vô cùng ngô nghê… Nhiều lúc tôi thực
không hiểu tại sao Ngà lại dan díu với một thằng như vậy…

Tôi hỏi thẳng:

– Anh có tìm hiểu việc này về phía Ngà không?

Thúc lắc đầu, đấm tay xuống ghế:

– Tôi có hỏi, cô ấy chỉ lắc đầu… coi bộ đau khổ và có điều gì
khó nói… Rồi khi bị tôi cật vấn thêm, cô ấy la lên nói càn là chuyện
đã vậy, tôi đừng hỏi nữa…

Cả hai chúng tôi đều điên đầu:

– Vậy thì Ngà tự tử???

Câu hỏi cứ vang lên trong đầu tôi… Có lẽ Thúc cũng cùng một tâm trạng như thế.

-Ngà từ xưa đến nay rất nhút nhát… đâu có thể làm một chuyện ghê gớm chừng ấy…

Hình như chỉ có tôi độc thoại… Thúc im lặng ngồi nghe lời bàn của tôi:

– Anh có thấy dấu hiệu đặc biệt gì chứng tỏ Ngà có ý định tự tử không?

Thúc chán nản lắc đầu. Tôi hỏi tiếp:

– Có hành động gì khác thường không?

Thúc im lặng hồi lâu. Anh như muốn lại lắc đầu nữa… nhưng bất chợt, anh nhỏm người:

– Ờ… thỉnh thoảng cô ấy từ trong phòng tắm chạy ra có vẻ hốt hoảng…

Tôi hỏi ngay:

– Trong nhà tắm có gì lạ không?

Chúng tôi kéo nhau vào phòng tắm duy nhất của căn nhà hai phòng
ngủ của vợ chồng Thúc. Chiếc gương thật lớn… trên bồn rửa mặt còn đấy
những chai lọ, đồ mỹ phẩm của Ngà… một mùi nước hoa cỏ dại thoang
thoảng… Căn phòng tắm chẳng có gì đáng chú ý cả…

Chúng tôi lại trở ra phòng khách. Thúc như chợt nhớ ra điều gì, nói:

– Ban đêm thì có lẽ lạ hơn…

– Sao?

Thúc diễn tả một cách khó khăn qua cái nhăn mặt, nhíu mày:

– Có những đêm tôi thức giấc vì Ngà vật mình, run rẩy… Hai tay
cứ như bấu vào da thịt, như muốn vặt chúng ra từng mảnh… Tôi lay gọi
càng làm cho cô ấy thêm hốt hoảng. Sau cùng, Ngà thở dốc, rên lên khe
khẽ…

– Có thể Ngà còn bị ám ảnh bởi những ngày vượt biển gian khổ nên gặp những cơn ác mộng đó thôi.

– Thì tôi cũng nghĩ thế.

– Anh không hỏi Ngà về tình trạng này sao?

– Không, tôi nghĩ càng hỏi, càng làm cho Ngà thêm buồn thôi…
Rồi tới ngày bắt gặp cô ngoại tình… tôi càng không muốn hỏi nữa…

Thúc ngập ngừng một lúc, rồi khẽ nói:

– Nhiều lần, tôi có cảm tưởng như Ngà muốn cự tuyệt làm tình với tôi… Có khi phản ứng như bị cưỡng hiếp…

Vụ Ngà vượt biên, chúng tôi chỉ được biết đại khái thuyền nàng
đã bị hải tặc kéo vào một hoang đảo, rồi nàng trốn trên đảo này nhiều
ngày trước khi được một chiếc tầu tỵ nạn khác gặp bão trôi dạt vào đó
cứu đi. Câu thắc mắc cho đến giờ, là những chuyện xảy ra trên đảo…
nhưng dù sao cuộc vượt biên chắc chắn đã ghi lại nhiều ấn tượng hãi hùng
mà ít ai quên nổi.

Hiện nội vụ cũng chưa đủ bằng cớ kết tội Thúc giết vợ, nhưng thủ
tục điều tra cũng sẽ khiến cho Thúc vô cùng phiền phức, trừ khi chúng
tôi chứng minh được một cách rõ ràng là Ngà đã tự tử. Ngà tự tử? Lý do?
Lý do nào đã khiến nàng tự tử một cách ghê rợn như vậy, thay vì chỉ cần
một liều quá độ thuốc ngủ để chết một cách êm ái? Chính cái chết man rợ
của nạn nhân đã khiến cho luận cứ tự tử bị bác dễ dàng… Hay là Ngà bị
bệnh thần kinh? Có thể lắm… Chứng cớ về bệnh trạng đâu???

– Ngà có hay đi khám bác sĩ không?

– Thỉnh thoảng… những lúc bị cảm cúm…

– Có gì chứng tỏ Ngà bị khủng hoảng tinh thần… không nhỉ?

– Buồn hơn xưa thì có… ít nói.

– Mình phải tìm bằng cớ chứng tỏ Ngà bất bình thường… đến độ
có thể sinh ra những hành động phi lý không thể tự kiểm soát được… để
biện minh cho cái cách tự tử khác thường của Ngà…

Tuy đã bỏ hành nghề đã lâu, nhưng những lối suy nghĩ nghề nghiệp
vẫn còn phần nào trong con người chúng tôi, nên chỉ gợi ý như vậy, Thúc
cũng đủ hiểu. Anh bóp trán một lúc, rồi nói:

– Đúng như vậy… Mình có thể khởi đầu từ ông bác sĩ gia đình của Ngà…

Tôi lấy giấy bút ghi chép một vài việc trước sau phải làm để gỡ tội cho Thúc.

Bỗng trong đầu tôi lóe lên một tia sáng, khẽ la lên:

– Thúc… mình quên một điều quan trọng.

Thúc thẫn thờ:

– Gì?

– Ngà là một nhà văn.

Câu nhận định của tôi rơi vào khoảng không vô thức, Thúc hời hợt:

– Ừ, thì sao?

Tôi cố thuyết phục anh:

– Vượt biên là một khúc rẽ quan trọng của một đời người tỵ
nạn… tôi tin là một nhà văn, Ngà không thể không ghi lại những gì Ngà
đã trải qua… đó không hẳn là một thích thú… nhưng là một nhu cầu…
Tôi cũng là người viết văn, tôi hiểu cái nhu cầu đó…

Thúc suy nghĩ, rồi gượng gạo nói:

– Tôi không thấy Ngà viết gì từ ngày sang đây… Nhưng cũng có thể cô ấy viết lúc tôi không có ở nhà… nhưng có can hệ gì chứ?

Tôi thực thất vọng vì Thúc như đã mất cái bén nhậy nghề nghiệp của thời trước, nên tôi phải nhắc:

– Thúc quên rằng từ đó, mình có thể tìm ra những khúc mắc bên trong sao?

Thúc hững hờ:

– Ừ, cũng có thể…

Trời đã bắt đầu tối. Tôi đứng lên nói:

– Anh nằm nghỉ một lát, tôi chạy ra phố kiếm cái gì về ăn, rồi
mình thử tìm kiếm xem… Đó có thể là một cuốn nhật ký, một cái thư…

Thúc mệt mỏi nằm xuống sô-fa, thở dài:

– Cũng được.

Tôi mở cửa bước ra ngoài. Đứng nhìn ngôi nhà xinh xắn của vợ
chồng bạn, nay phút chốc đã là nơi vừa xảy ra một thảm kịch… lòng tôi
thực bùi ngùi… Trước đây, mỗi lần tới, tôi đều cảm thấy ấm lòng cho
cái kiếp lang bạt, cô đơn của mình… Ngờ đâu… Ngà… Nàng đã bị
giết… Nàng đã tự tử… Nàng vì ai mà chết thảm… Người đó có thể là
tôi chăng? Tại sao Ngà lại chẳng phải là vợ tôi, thay vì Thúc? Trước
đây, tôi đâu có kém gì Thúc… lại cùng hội, cùng thuyền với nàng trong
những dòng tư tưởng, những bài thơ, những câu văn của một thời hoa bướm!

Buổi tối, tôi trở lại đánh thức Thúc dậy. Hai đứa ngồi ăn cho
xong mấy đĩa cơm làm sẵn, nhai cơm mà có cảm tưởng như nhai đất… nuốt
vội cho xong.

– Thúc có biết Ngà để những đồ tư dùng ở đâu không?

– Thì cũng quanh quẩn trong phòng thôi chứ gì.

– Còn căn phòng thứ hai?

– Để không. Định cho mướn, nhưng chưa tìm được người.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+