Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Thuyền đến đầu cầu tự nhiên thẳng – Chương 41 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 41

Sáng sớm hôm sau, Kiều Lạc bảo anh nghỉ làm, cùng Diệp Khinh Chu đi phố mua sắm gì đó, ai đó lập tức lắc đầu lia lịa : ” Không được đâu nha, không được, em là người đang xin nghỉ bệnh, đi dạo phố nhỡ gặp đồng nghiệp, người ta ai cũng đi làm em lại đi dạo phố là không được đâu !”

Ánh mắt lạnh lùng của Kiều Lạc thoáng quét qua : ” Người ta ai cũng đi làm, làm sao biết em đi dạo phố?”

” Tóm lại là không thể.” Diệp Khinh Chu kiên quyết nói,” Dù xác suất chỉ một phần vạn thôi, cũng không thể mạo hiểm!”

Kiều Lạc khẽ cười nham nhở, đột nhiên xích tới gần nàng,” Nếu không đi ra ngoài vận động, vậy ở trong nhà vận động nha ! Vậy nhé ? Tiểu Chu.”

Thân thể Diệp Khinh Chu lập tức cứng đờ : “Chúng ta đi thôi!”

Đồng ý đi rồi , Diệp Khinh Chu chỉ đành phải đi thay quần áo, chuẩn bị đi, Kiều Lạc liếc nàng : “Ăn mặc thế này đi ra đường à ?”

” Làm sao vậy?” Diệp Khinh Chu cúi đầu nhìn trang phục rất đúng tiêu chuẩn, T-shirt màu trắng, quần bò lửng, cộng thêm giày đế bằng.

“Bình thường đi làm mặc cái gì?” Kiều Lạc hỏi.

“Cứ như vậy, T-shirt hoặc là áo sơmi……” Tay nàng khẽ ra hiệu ngang đầu gối : “Váy hoặc quần dài tới đây.”

Kiều Lạc nhìn kiểu mặc cứng nhắc của nàng, nhịn không được nói : “Lần trước đi xem mắt không phải mặc váy sao?”

” Đó là tình huống đặc biệt thôi ……” Diệp Khinh Chu trả lời : ” Bình thường mặc nhiều quá không hay lắm, đi làm mà, còn phải làm việc mà ! Hơn nữa mặc ít quá cũng không tốt, dạo này tỉ lệ phạm tội trong xã hội rất là cao đó nha, ồ lại còn nghe nói gần đây có một kẻ tình nghi đến nay vẫn chưa sa lưới …”

Kiều Lạc không thèm nói với nàng nữa, đi thẳng vào phòng nàng mở tủ quần áo ra, áo chỉ một sắc phối hợp với váy tới gối hoặc quần lửng tới ngang bắp chân, nhìn bên ngoài không có gì khác nhau : ” Tất cả đều cùng một thứ à ?”

” Không phải !” Diệp Khinh Chu lập tức xông lại giải thích,” Anh xem, cái áo sơmi này không có cổ, đây là cổ tròn, đây là cổ chữ v, đây là……”

Kiều Lạc lướt mắt qua, cả tủ quần áo đại khái cũng chỉ có duy nhất một cái váy lần trước nàng đã mặc ” Chỉ có một cái váy này thôi ?”

” Cái này em chỉ mặc một lần!” Diệp Khinh Chu cảm khái ” Thật sự là quá lãng phí, tốn nhiều tiền lắm nha, nếu như Âu Dương không ép mua, em thà là mua cửa có khả năng chống trộm.”

Nói đến đây nàng lại tức phát khóc, đó là một tháng trước khi nàng nằm bệnh viện, cuối tuần cùng Âu Dương đi dạo phố, ngang qua một chỗ bán loại cửa chống trộm đa năng đang được tiêu thụ mạnh trên thị trường, cửa này chẳng những dày gấp đôi so với cửa bình thường, còn có hệ thống cảnh báo khi bị phá, quả thực là phúc đức của nàng a! Diệp Khinh Chu ngay lập tức muốn mua cái cửa khiến mình động tâm này, chính là Âu Dương lại lôi nàng vào trong shop mua một cái váy lụa tơ tằm nghe nói là mẫu dành cho đầu hè, vì vậy tháng đó sau khi Diệp Khinh Chu nộp hết tiền bảo hiểm và quà lễ cúng tiến cho nữ vương xong, đã trở thành cạn túi.

Lúc đó nàng đã thầm nghĩ tới việc rút tiền gửi ngân hàng trước kia ra đi mua cửa chống trộm, nhưng lại bị nhập viện, việc này đã bị hoãn lại, hôm nay vừa nghĩ tới, nàng lập tức nhanh chân chạy đến phòng khách bắt đầu tính toán việc thay đổi cửa ra vào.

Kiều Lạc tiếp tục tự mình tìm kiếm trong tủ áo của nàng, Diệp Khinh Chu quyết tâm phải thay cửa, bắt đầu bới đống quảng cáo tìm tấm danh thiếp nàng đã lấy ở cửa hàng bán cửa chống trộm lần trước, lập tức chuẩn bị đặt hàng.

Kiều Lạc đột nhiên từ trong phòng đi ra, trong tay cầm một cái áo váy màu lam, đứng tựa bên khung cửa,” Đây là cái gì?”

Diệp Khinh Chu thò đầu ra khỏi đống giấy tờ quảng cáo, giương mắt nhìn, lập tức hai mắt trợn tròn, giống như con báo nhảy bổ nhào tới, túm lấy váy, nhét trong khe ghế sofa :” Vật này tuyệt đối không được xuất hiện!”

Kiều Lạc không hiểu vì sao nàng phản ứng mạnh như vậy, bất quá tựa hồ nhìn bên ngoài cũng rất có ý tứ,” Cái váy này rất khêu gợi nhỉ ?”

Diệp Khinh Chu đặt hai cái đệm chồng lên cái váy, lại nhỏm mông ngồi lên trên, cúi thấp đầu nói : “Cái váy này…… là cái em mặc trong buổi lễ tốt nghiệp hôm ấy, cũng là do Âu Dương chọn mua cho……”

Kiều Lạc nhớ tới lời nói Âu Dương lần trước, thì ra nàng đã mặc cái váy đoạt đi tiếng tăm của Mai Oánh Oánh, sau đó lại còn đánh cho ả ta một trận, anh cười cười, xem ra cái váy này đã mang lại ” lịch sử quang vinh ” cho nàng, thảo nào nàng vừa thấy nó đã căng thẳng toàn thân. Nàng da trắng nõn, mặt búp bê mũm mĩm, cái váy này ngược lại rất thích hợp với nàng, khó trách cái cô nàng Mai Oánh Oánh thích gây chuyện gần đây phải ghen ghét.

” Vậy hôm nay mặc váy này !”

” Oái?” Diệp Khinh Chu kêu lên,” Không được, nhất định không được, ngàn vạn lần không được ……”

Kiều Lạc đi tới : ” Vậy chúng ta đi mua cái mới càng tốt.”

Diệp Khinh Chu chép miệng keo kiệt, tay chậm rãi lôi ra một góc váy nhét dưới mông, nói với vẻ tội nghiệp : ” Muốn mua một cái như vậy sao ? Quá sức hở hang, dạo này tầng ô-zôn mỏng đi rồi , tia tử ngoại sẽ chiếu thẳng vào làm sinh bệnh ung thư da, cho nên tốt nhất không nên để da lộ ra quá nhiều dưới ánh mặt trời…..”

” Dĩ nhiên rồi.” Kiều Lạc mỉm cười gật đầu.

Diệp Khinh Chu lập tức đứng lên,” Được lắm, vừa may em cũng muốn đi mua một cái quần ……”

Kiều Lạc đi tới, kéo váy ra, cười nói,” Nếu ngắn hơn cái váy này thì OK.”

Khi đi mua quần áo, Diệp Khinh Chu trông lén la lén lút, bám đuôi Kiều Lạc, lén lút nhìn quanh, Kiều Lạc phải tóm nàng như tóm một con gà con, đẩy ra trước mặt nhân viên bán hàng , mỉm cười,” Tìm giúp nàng vài cái váy nhé” Sau đó thêm một câu,” Càng ngắn càng tốt.”

Diệp Khinh Chu miệng méo xệch, cười gượng gạo : “Hắc hắc…… Quần áo trong này có lẽ không có cái nào tôi mặc vừa ……”

“Sao lại thế ? ” Nhân viên bán hàng cười ” Dáng người của tiểu thư rất đẹp, da lại trắng, mặc cái gì cũng hợp !”

Diệp Khinh Chu liếm môi ” Tiểu thư cô kín đáo một chút ……”

Nhưng dù nàng có nói gì cô bán hàng cũng không thể không làm việc, lập tức cầm tới bốn năm cái áo váy đủ kiểu, nhét vào tay Diệp Khinh Chu, đẩy nàng vào phòng thử áo.

Diệp Khinh Chu run run xỏ vào một cái váy ngắn cổ xẻ sâu màu hồng, nó ôm sát lấy thân thể của nàng, nàng nhìn chằm chằm vào tấm gương lớn trong phòng thử áo, thoáng run rẩy, kiểu áo này…… thực cũng như trần truồng nha. Nàng nơm nớp lo sợ mở cửa, chậm chạp đi ra, nhân viên bán hàng lập tức reo lên tán thưởng ” Tiểu thư, ôi, dáng của cô quá đẹp, nếu dáng không đẹp mặc áo này sẽ không đẹp như thế đâu, thật hấp dẫn nha!”

Diệp Khinh Chu hai mắt đẫm lệ nhìn nàng ta, tiểu thư, có phải cô nghĩ tôi là con gà béo không. Nếu nghĩ như vậy, thì cô sai rồi, tôi sẽ tuyệt đối không mua.

Nhân viên mậu dịch tựa hồ cảm thấy tâng bốc Diệp Khinh Chu không có kết quả , bèn quay sang tấn công Kiều Lạc,” Tiên sinh, ông giúp bạn gái mua quần áo à, có bạn gái xinh đẹp như vậy thật sự là hạnh phúc nha!”

Diệp Khinh Chu lập tức xông lại,” Ấy, không phải, tôi không phải là ……”

Kiều Lạc thuận tay kéo nàng : “Không phải bạn gái, mà là bà xã “

Diệp Khinh Chu hóa đá.

Nhân viên bán hàng vừa nghe lời này, lập tức hoan hô rối rít, liền tìm thêm vài bộ áo cho Diệp Khinh Chu, ai đó hóa đá máy móc xỏ từng cái một, lơ mơ đi ra đi vào phòng thử áo, trong đầu đầy ắp câu nói kia “Là bà xã.” Kiều Lạc hài lòng xem nàng thử từng cái áo, cuối cùng khi nàng mặc một cái váy có thắt lưng to bản ở eo liền phất tay ra lệnh,” Xong rồi , cái này được lắm.”

Diệp Khinh Chu định thần lại, kiên quyết phản kháng, đáng tiếc giọng kháng nghị quá yếu, không được để ý tới. Bạn Kiều chọn lấy vài thứ đưa cho nhân viên bán hàng, kéo ai đó ra đứng trước gương ” Nói đi, cảm giác thế nào?”

Diệp Khinh Chu ngó người trong gương, nhìn lên, nhìn xuống, nhìn trái, nhìn phải, cuối cùng ra kết luận : ” Mặc áo như thế, sẽ làm cho tỉ lệ phạm tội trong xã hội tăng cao, sẽ phá hỏng cân bằng trong xã hội một cách nghiêm trọng !”

Kiều Lạc liếc nàng một cái,” Hỏi người, không phải hỏi quần áo.”

” Người?” Diệp Khinh Chu nhìn kỹ hơn ” Không phải là em sao?”

Kiều Lạc không thèm cải cọ vô vị với nàng, nói thẳng : ” Cho em ba cơ hội tự khích lệ mình trước gương, làm không được thì đừng trách tối nay anh sẽ cho em biết em có thể tăng tỉ lệ phạm tội trong xã hội hay không !”

Diệp Khinh Chu lập tức choáng váng, chỉ có thể hai tay chỉ loạn vào gương, người trong gương bắt đầu lắp bắp một cách khó khăn ” Ơ, thân hình của em, tỷ lệ không cân đối, bắp chân hơi ngắn !”

” Một lần .”

” Oái …… ôi mặt của em……sao kia? Mặt sao lại tròn như vậy chứ ! Y như là cái bánh nướng !”

” Hai lần.”

Diệp Khinh Chu nuốt nước miếng, miệng méo xệch ” A, a…… thật ra thì, đúng là người đẹp nhờ lụa, Phật nhờ áo cà sa, người như em mà mặc bộ váy áo như vậy nhìn sơ qua cũng không đến nỗi nào, anh thật là có mắt nhìn nha!”

Tự luyến không xong, nàng chuyển sang vuốt mông ngựa, cũng may có nhiều năm kinh nghiệm vuốt mông ngựa, vừa mới vuốt một cái, Kiều ác ma đã có chút hài lòng, không làm khó nàng nữa .

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+