Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Ti Mệnh- Chương 23-24-25 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

 Thiên phạt

Nhĩ Sanh chợt nhớ tới rất lâu trước kia, quãng thời gian cùng Trường Uyên ở trong Hồi Long Cốc, nơi đó có một tấm long bia khổng lồ trên thân khắc đầy oán tự, phảng như không cam chịu mà hóa thành lợi kiếm, trực chỉ trời cao sừng sững dựng đứng nơi cuối chân trời.

“Bởi vì công tử mang theo một nỗi oán hận ngút trời cho nên ta mới lầm tưởng công tử thành một đại ác nhân phạm phải tội lớn tày trời, bị đày vào trong Hoang Thành.” Nữ Oán chậm rãi nói tiếp. “Hoang Thành không giam cầm người vô tội, chờ khi thời cơ đến, ta sẽ cho phép mở cửa Hoang Thành, để công tử rời khỏi đây.”

Nhĩ Sanh vừa nghe thấy ít ngày nữa liền có thể rời khỏi nơi hoang vu này, nhất thời vui mừng đến hai mắt tròn xoe, chút hờn giận Trường Uyên cũng nhất thời quên mất. Mới vừa nắm tay Trường Uyên cười ha ha mấy tiếng, lại thấy Trường Uyên lạnh lùng lên tiếng: “Nhĩ Sanh thì sao ?”

Nhĩ Sanh ngẩn ngơ, lúc này mới chợt nhận ra, mới rồi Nữ Oán chỉ nói sẽ để Trường Uyên rời khỏi đây mà không nói để nàng và Trường Uyên cùng đi.

“Nàng ta vốn là tội nhân, không thể phóng thích.” Nữ Oán thần sắc hờ hững, giọng nói lại âm tràm trở lại: “Tà linh uẩn tàng trong cơ thể, nàng ta sớm muộn cũng sẽ phạm phải tội ác tày đình.”

“Vì sao ta lại là tội nhân ?” Nhĩ Sanh bất mãn phản bác: “Cái châu gì gì đó cũng phải ta có chủ ý ăn vào. Ta hiện tại yêu cây yêu cỏ; yêu dân chúng; yêu sư phụ, sư tỷ, yêu tiên tôn yêu Vô Phương; người ta yêu nhất là Trường Uyên cũng tìm được rồi, vì sao ta phải làm chuyện tội ác tày đình ? Ta mới không ngốc.”

Nhóm binh lính trong điện đều bị những câu trách móc này của Nhĩ Sanh chọc cười, chỉ có Trường Uyên vẫn giữ biểu tình nghiêm nghị, lại còn thật thà gật gật đầu nói: “Nhĩ Sanh quả thật rất thông minh.”

Nữ Oán vẫn giữ biểu tình trầm mặc như trước: “Bất kể cô nương có nói thế nào, cửa lớn của Hoang Thành cũng sẽ tuyệt đối không vì cô mà mở ra.”

Nhĩ Sanh tức giận nói: “Ta lại chưa từng làm chuyện gì sai trái.”

“Trên thân cô nương có ấn ký Thiên phạt, chính là do một vị thượng tiên hạ, nếu không phạm phải sai lầm lớn, Thiên Đình vì sao phải hàng phạt ?”

Ánh mắt Trường Uyên thoáng trầm xuống, nắm chặt tay Nhĩ Sanh, lẳng lặng dò xét mạch đập của nàng, hỏi: “Bị Thiên Đình trách phạt khi nào ?”

Nhĩ Sanh mờ mịt: “Cái gì mà trách phạt, cái gì mà Thiên Đình, ta tại sao một chút cũng không biết ?”

Nữ Oán giận dữ nói: “Hoang Thành chính là nơi vô cùng tội lỗi, ta vốn là người đứng đầu Hoang Thành, tự nhiên có thể biết rõ những loại trừng phạt trên trời dưới đất, nếu ta nhìn không lầm, tội ấn kia là Thiên đế tự mình hàng phạt. Thiên quân đã hàng phạt, nàng ta sớm hay muộn cũng sẽ bị đày vào Hoang Thành, không thể trở ra.”

Nghe đến hai chữ “Thiên đế”, ý cười trong đôi mắt Trường Uyên chìm hẳn xuống. Hắn không tìm ra Thiên Đế hạ phạt Nhĩ Sanh cái gì, sợ nàng phải chịu khổ nên trong lòng vô cùng lo lắng.

Nhĩ Sanh tỉnh ngộ nói: “Thì ra là hắn giở trò quỷ !” Nàng nắm chặt tay Trường Uyên, nổi giận đùng đùng nói: “Thiên đế đó hẳn là tên gia hỏa đuổi theo chúng ta vào tận trong Hồi Long cốc đi ! Hắn bắt ta phải đeo một cái vòng, còn nói mấy câu mà ta không hiểu được, cuối cùng còn quả quyết nói Trường Uyên sẽ bỏ ta mà đi …” Hốc mắt Nhĩ Sanh đỏ lên, những uất ức kìm nén mấy năm gần đây chợt trào dâng trong lòng, nàng có chút oán giận nói: “Ta còn mắng hắn, nhưng mà … Không nghĩ chàng vẫn bỏ ta lại mà đi !”

Trường Uyên nghe xong những lời Nhĩ Sanh nói lúc trước, tâm tình vốn hơi trầm xuống, lại thấy vành mắt nàng đỏ hoe, nhất thời có chút hoảng loạn, ngây ngốc trong chốc lát mới nghĩ đến việc quan trọng nhất lúc này đó là dỗ dành nàng.

P.S: Chương này làm xong ta chưa kịp check lỗi chính tả, mn đọc thấy có lỗi gì thì pm ta sửa nhé ! Lười đọc lại quá :P. Chương này hơi ngắn, để đền bù [thay tác giả] ta bật mí tiêu đề chương sau nhé, đảm bảo khiến các nàng phải thả trí tưởng bở :”>

Chương 24: Ngủ cùng nhau

…..

……..

Chương 24:

Ngủ cùng nhau

Trong Hoang Thành, thời gian không phân thành ngày đêm, nhưng dù sao những kẻ bị đày ải chốn hoang vu này trước khi phạm phải tội ác tày đình cũng từng là con người, có thói quen hoạt động ban ngày, buổi tối nghỉ ngơi, cho nên đến một canh giờ nhất định, chiếc chuông lớn trên tường thành sẽ được gõ lên, vang vọng cả tòa thành báo hiệu thời điểm chuyển giao giữa ngày và đêm.

Nữ Oán an bài Trường Uyên và Nhĩ Sanh ở trong một căn phòng nhỏ một ở khu nhà thoạt nhìn có vẻ bình thường, nhưng bên trong lại khác xa những nhà dân thường khác. Trong phòng chỉ có một cái hang đen ngòm, đi hết cầu thang, xuống bên dưới mới chính là phòng ở. Hoang Thành không có đêm, mọi người theo thói quen mà ngủ ở những nơi tối tăm vì vậy dần hình thành thói quen ngụ trong lòng đất.

Nhĩ Sanh thắp nến lên. Ngồi lặng mình trong cái động tối đen này được một lúc, Nhĩ Sanh phát hiện mình không sao ngủ được bèn lặng lẽ ôm chăn gối, muốn lén vào trong phòng Trường Uyên. Không ngờ, vừa mới ra đến cửa nàng bắt gặp ngay Nữ Oán đang đứng ngoài phòng mình.

Nhĩ Sanh bĩu môi, nói: “Cô đứng đây làm gì ?”

Nữ Oán chỉ thản nhiên liếc nhìn nàng một cái: “Cô nương muốn ngủ cùng vị công tử kia ?”

“Đương nhiên.” Nhĩ Sanh tưởng nàng muốn quấy rối, vội bày ra tư thế phòng bị, “Đừng tưởng cô hết lần này đến lần khác chen giữa những lúc thân mật của ta và Trường Uyên là có thể thật sự tách chúng ta ra. Ta và Trường Uyên sớm đã ngủ cùng nhau từ trước !”

“Cả hai người đều thích đối phương.” Nữ Oán nhẹ giọng nói, thanh âm trầm thấp thoạt nghe  vẫn đáng sợ như trước, nhưng so với bình thường thì chân thật hơn rất nhiều. “Ta có thể thấy được …”

Nàng khẽ cụp xuống hàng mi, xoay người rời đi, thân hình trong gió thoạt nhìn có chút tiêu điều. Nhất thời, nhất thời, Nhĩ Sanh dường như thấy được loại tâm tình trong lời nói của Trường Uyên – hâm mộ, nàng ta hâm mộ hai người bọn nàng.

Nhĩ Sanh nhìn theo bóng lưng Nữ Oán, chớp chớp mắt nói: “Nếu muốn tìm nam nhân, trực tiếp ra tay không phải là được sao ?”

“Nhĩ Sanh ?” Trường Uyên ở trong phòng nghe được động tĩnh bên ngoài, mở cửa đi ra thì thấy Nhĩ Sanh đang ôm chăn gối đứng đó. “Ngủ một mình nên sợ sao ?”

Nhĩ Sanh là một cô gái gan dạ, sao có thể sợ ngủ một mình, chẳng qua là nàng muốn được ở cùng một chỗ với Trường Uyên mà thôi. Nhĩ Sanh thuận miệng đáp: “Ừm, có chút sợ hãi.” Vừa nói vừa nhanh nhẹn chen vào bên trong gian phòng của Trường Uyên. “Đêm nay chúng ta ngủ chung đi !”

Nói xong Nhĩ Sanh tung tăng chạy vào trong động, lưu lại Trường Uyên vẫn đang ngẩn ngơ đứng ngoài. Không biết nghĩ đến điều gì, khuôn mặt Trường Uyên thoáng ửng hồng, sắc đỏ chậm rãi lan rộng đến tận mang tai. Đưa tay che ngực, cảm thụ nhịp đập càng lúc càng không vững vàng trong lồng ngực, Trường Uyên buồn rầu cau mày thì thào tự nhủ: “Cái loại chuyện này … Ta còn chưa có kinh nghiệm …”

Nhưng, sự thật đã chứng minh, tất cả chỉ là Trường Uyên nghĩ ngợi nhiều.

Khi hắn bước vào trong hang, Nhĩ Sanh đã đem chăn nệm của mình trải xuống đâu ra đó, ngoan ngoãn nằm lui vào, vỗ vỗ vị trí trống không bên người nói: “Trường Uyên mau ngủ đi, cả ngày nay thật sự đã mệt mỏi rồi.” Nói xong liền cứ vậy mà che đầu , ngủ khò khò.

Trường Uyên ngây ngốc đứng bên giường, tính tình lãnh đạm trời sinh khó có được mấy khi sinh ra loại xúc động muốn cười khổ như lúc này.

Ngủ chung thật sự là …

Trong lúc nhất thời, Trường Uyên cũng không biết cảm giác trong lòng mình lúc này là thở phào nhẹ nhõm hay bất mãn khó hiểu.

Chút “muộn”, trong Hoang Thành.

 Bia mộ máu

Đẩy cửa bước vào trong phòng Nữ Oán, Nhĩ Sanh cả người lập tức cứng đờ.

Bỏ qua một bên không khí âm trầm bao phủ khắp nơi, ngay chính giữa căn phòng dựng một bia mộ vô cùng quỷ dị, đỏ như máu, oán khí từ nó tỏa ra khiến Nhĩ Sanh sợ run người. Nữ Oán nghiêng người tựa vào một bên bia, nhỏ giọng hát. Phòng của nàng ta không có hang, không giường, cũng không có cả chăn nệm, ngay một cái bàn cũng không nốt. Nói cách khác, mấy trăm năm qua, nàng ta đều làm việc và nghỉ ngơi trong căn phòng có tấm bia mộ nặng nề oán khí này …

Nhĩ Sanh bỗng cảm nhận sâu sắc cái gọi là bất khả tư nghị[1].

Bị Nhĩ Sanh cắt đứt hưng trí ca hát, Nữ Oán ngậm miệng, hai mắt vô thần nhìn chằm chằm nàng: “Có chuyện gì ?”

Nhĩ Sanh không trả lời nàng, ngược lại kỳ quái hỏi: “Trong phòng này không có thứ gì cả, bình thường cô nghỉ ngơi thế nào ?”

Nữ Oán tựa lên tấm bia màu đỏ kia đứng dậy, hồng y mềm mại nhẹ lay động theo từng cử chỉ, thoạt trông nàng ta như một nữ quỷ đến từ Địa ngục. “Ta cũng không phải nhân loại, không cần phải nghỉ ngơi.”

Gì mà không cần phải nghỉ ngơi ? Nhĩ Sanh oán thầm, khắp trời đất trong Hoang Thành này đều một màu cam, nhìn hai ngày trời cũng khiến người ta mỏi mệt, cho dù thân thể không cần nghỉ ngơi, tâm trí hẳn cũng phải được thư thả đôi phút chứ. Cả ngày ở trong một nơi như này, quả thực là tự ngược. Những lời này Nhĩ Sanh chỉ dám nghĩ thầm. Gãi gãi đầu, nàng nói: “Ta ngủ không ngon, lại nghe được giọng ca của cô so với bình thường còn ưu thương hơn, thầm nghĩ chắc là cô luyến tiếc bọn ta, cho nên ghé qua thăm cô một chút, tiện đường nói một câu cảm ơn.”

Nữ Oán cùng Nhĩ Sanh bình thường không qua lại nhiều. Khi phải ly biệt với một người mà bản thân quen biết, thường trong lòng mỗi người đều có chút không nỡ, nhưng đối với Nhĩ Sanh, Nữ Oán lại chẳng nảy sinh chút cảm xúc nào giống như vậy. Nàng ta kỳ quái nhìn Nhĩ Sanh, trong lòng thầm nghĩ, nàng ta tưởng ai cũng mê mình chắc. Nghĩ một lát, Nữ Oán lại hỏi: “Vì sao phải cảm ơn ?” Đã rất lâu nàng chưa từng nghe đến từ này.

“Cô giúp ta cùng Trường Uyên rời khỏi Hoang Thành, đương nhiên phải cảm ơn rồi.”

“Không cần.” Nữ Oán lạnh lùng nói, “Việc vị công tử kia tiến nhập Hoang Thành vốn là sai lầm của ta, nên thả, mà tội danh của cô hiện cũng chưa lấy gì làm chắc chắn, đợi sau khi có đầy đủ bằng cớ, ta sẽ bắt cô trở lại, tù tới khi tẫn mệnh.”

Nhĩ Sanh âm thầm le lưỡi: “Cô đừng nói chắc chắn như vậy, ta mới không ngốc nghếch đi phạm đến mấy loại tội lỗi tày đình đâu.” Lướt qua bia đá giữa phòng, nàng hỏi tiếp: “Kia … Đó là thứ gì ?”

“Bia mộ.” Nữ Oán không ngẩng đầu lên, trả lời ngắn gọn.

Nhĩ Sanh vẫn bám riết không tha: “Bia mộ của ai vậy ?”

Nữ Oán nhíu mày, dường như là không muốn trả lời câu hỏi của nàng, nhưng trầm mặc hồi lâu, nàng ta vẫn thành thật đáp: “Bia do chính tay ta lập cho vị phu quân vẫn chưa qua đời của ta.”

Nhĩ Sanh ngẩn ra: “Phu quân ? Cô không phải một nữ tử do oán khí ngưng tụ thành sao ?”

Nữ Oán khẽ vuốt ve tấm bia đỏ như máu kia, trong đôi mắt âm trầm thoáng hiện ra một tia hoài niệm khó mà thấy được: “Trước khi ta biến thành nữ oán, phu quân của ta …” Nàng ta còn chưa nói hết, không biết nghĩ đến điều gì, sắc mặt liền trầm xuống, nhìn chằm chằm Nhĩ Sanh: “Cô nên trở về chuẩn bị rời khỏi đây đi.”

Nhĩ Sanh chớp chớp mắt, có chút thất vọng nói: “Chuyện cũ của cô còn chưa kể xong.”

“Ừ, thì sao ?”

 


[1] Không thể tưởng tượng được.

 

P.S: Sau những chap siêu ngắn, từ chap sau lại dài rồi *lăn lộn*

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+