Trang chủ » Thế giới truyện » Văn học nước ngoài

Tiếng sét xanh – Judith Mcnaught – chương 13 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 13

Chiều hôm
sau, vào lúc một giờ, khi Lauren lên tới tầng thứ tám mươi, thì được Mary thông
báo: ông Sinclair muốn gặp nàng ngay. Dằn lại sự căng thẳng thần kinh, Lauren
vuốt mái tóc đã được buộc lại bằng một cái nơ ở sau gáy, và đi vào văn phòng
của Nick. Nàng nói lịch sự:

− Anh muốn
gặp tôi?

Nick ném
tập hồ sơ đang đọc lên bàn giấy, ngả lưng vào ghế và mải mê ngăm nghía nàng.

− Em đã
buộc tóc như thế này ngày mình đến Harbor Springs.

Chàng nói,
rồi hạ giọng xuống đầy quyến rũ:

− Anh thích
như thế này lắm.

Lauren đáp
lại nhẹ nhàng:

− Nếu thế,
tôi sẽ mở tóc ra ngay.

Chàng cười
toe toét:

− Vì đây là
trò chơi mà chúng ta đang bày cuộc phải không?

− Trò chơi
nào?

− Trò chơi
nho nhỏ chúng mình bắt đầu hôm qua.

− Tôi không
tham gia trò chơi của anh – nàng đáp lại bình tĩnh mà chắc nịch – Tôi không
muốn được phần thưởng.

Nhưng nàng
đã muốn được thưởng. Nàng muốn chàng cho chính nàng, mãi mãi. Và nàng coi khinh
mình vì chính sự mềm yếu khờ khạo ấy.

Nick quan
sát thấy cảm giác khó chịu của nàng với một sự thích thú trong lòng, và gật đầu
ra hiệu về chiếc ghế đối diện bàn giấy của chàng:

− Em hãy
ngồi xuống đã. Anh vừa xem lại một hồ sơ mà anh đã yêu cầu gửi tới.

Tin rằng
chàng đã bắt đầu làm việc, Lauren ngồi xuống, nhưng hơi thở nàng như bị nghẹn
lại trong lồng ngực khi thấy chàng nhặt hồ sơ lên và mở ra:

TỐI MẬT –
HỒ SƠ NHÂN VIÊN

Những chữ
như thế được đóng dấu ở trang đầu và bên dưới là một cái nhãn đánh máy, ghi
LAUREN E. DANNER/ nhân viên số 98753.

Má nàng ửng
hồng khi nàng nhớ lại nàng đã liều làm hỏng bài thi trắc nghiệm, và đã ghi chức
vụ thích hợp nhất của nàng là tổng giám đốc. Nick sẽ nhìn thấy thế và…

Chàng nói:

− H…ừ…
m… m… Lauren Elizabeth Danner. Elizabeth là một cái tên đẹp, và Lauren cũng
đẹp. Cả hai tên đều thích hợp với em.

Không thể
chịu đựng được sự đùa cợt ngọt ngào pha mùi tán tỉnh như thế, Lauren gay gắt
nói:

− Tôi được
đặt tên theo tên thời con gái của hai bà dì. Một người có tật lác mắt, còn một
người thì có mụt cóc ở mặt.

Nick phớt
lờ và tiếp tục đọc to lên:

− Màu mắt:
xanh.

Chàng nhìn
nàng qua đầu tập hồ sơ, ánh mắt màu xám của chàng rất thân mật và trêu đùa:

− Mắt cực
kỳ xanh. Người đàn ông có thể lạc mất trong đôi mắt của em. Đôi mắt đẹp quá
chừng!

Lauren nói
cách vui vẻ:

− Mắt phải của
tôi, nếu không đeo kính, thường đong đưa. Tôi phải giải phẫu đấy!

− Một cô
gái nhỏ có đôi mắt đong đưa với cặp kính trên sóng mũi – chàng vừa diễn tả vừa
cười lớn – đánh cuộc là em đã học rất xuất sắc.

− Tôi siêng
năng chứ không xuất sắc.

Môi Nick
giật mạnh khi biết chắc nàng đang muốn nói gì. Chàng quay trở lại cái đơn xin
việc, và Lauren thấy chàng đọc chăm chú, tia nhìn của chàng dừng lại ở cuối tờ
đơn, nơi nàng đã ghi các chức vụ nàng ưa thích nhất. Nàng biết chính xác cái
lúc mà chàng dừng mắt lại trên những gì nàng đã viết:

− Ủa, trời
đất…!

Chàng kêu
lên, kinh ngạc và rồi bật cười:

− Weatherby
và anh sẽ phải rất thận trọng mới được. Công việc của hai chúng tôi đã làm em
thích nhất?

Lauren đáp
ngắn gọn:

− Không
thích cả hai. Tôi ghi như thế bởi vì trên đường đến Sinco để được phỏng vấn,
tôi không muốn làm việc tại đó nữa.

− Vì vậy em
cố tình đánh hỏng bài thi trắc nghiệm, phải không?

− Đúng thế.

− Lauren…

Chàng bắt
đầu cái giọng quyến rũ dịu dàng, bất giác khiến nàng phải dè chừng.

Lauren xen
ngang vào một cách lạnh lùng:

− Tôi cũng
đã có phần thích thú khi đọc kỹ hồ sơ của anh.

Nàng chữa
lại cho đúng, khiến chàng nhìn nàng sửng sốt:

− Đúng hơn,
đó là Hồ sơ giao tế công cộng của anh. Tôi biết tất cả về Bebe Leonardos và về
ngôi sao điện ảnh Pháp. Tôi cũng đã nhìn thấy bức ảnh của anh chụp với Ericka
Moran vào ngày hôm sau ngày anh đuổi tôi đi vì có “người bạn kinh
doanh” đang đến tìm anh.

Chàng kết
luận ngay:

− Và vì thế
mà em thấy bị tổn thương.

− Tôi đã
ghê tởm.

Lauren đốp
chát lại, không chấp nhận bất cứ sự đau đớn nào mà nàng đã cảm thấy. Nàng cố
nén sự tức giận và nói với vẻ bình tĩnh cố hữu:

− Bây giờ
chúng ta đã bằng lòng bắt đầu công việc chưa?

Một lúc
sau, Nick được điện thoại mời dự một cuộc họp kéo dài suốt buổi chiều, vì thế
Lauren được thanh thản. Nhưng sự thanh thản của nàng lại bị quấy rầy bởi những
cái liếc mắt đầy ý nghĩa của Mary.

Vào mười
giờ sáng hôm sau, Jim hiện ra ở bàn giấy của Lauren, trông ông ta có vẻ bực
mình. Ông ta nói:

− Nick vừa
điện đến. Hắn muốn cô lên ngay và hắn sẽ cần cô suốt cả ngày.

Ông ta thở
dài, chỉ vào bản báo cáo nàng đang soạn dở:

− Tôi sẽ
làm tiếp cho. Cô cứ đi đi.

Mary đã ra
ngoài khi Lauren đến, còn Nick thì đã ngồi sẵn ở bàn giấy của chàng, áo vét và
cà vạt được cởi ra, mái tóc sậm đang cúi xuống, tập trung vào những dòng chữ
chàng đang viết. Ống áo sơ mi được xăn lên trên cánh tay màu da rám nắng, và cổ
áo được mở nút, Lauren đưa mắt nhìn lên cuống họng chàng. Cách đây không lâu,
nàng nhớ lại, nàng đã ép môi nàng vào đấy, nơi tĩnh mạch đang đập…

Nàng nhìn
trân trân vào mái tóc được cắt rất khéo và những đường nét nổi bật như điêu
khắc của quai hàm và hai má chàng. Chàng là người đàn ông đẹp trai nhất, quyến
rũ nhất mà nàng chưa từng gặp, nàng thầm nghĩ với sự giày vò của lòng khao
khát. Nàng lấy lại vẻ bình tĩnh khi lên tiếng:

− Jim bảo
rằng anh cần tôi lên đây ngay. Anh cần tôi làm gì cho anh đây?

Nick quay
lại và nhìn chăm chú vào nàng, nụ cười mơn trớn lướt qua khắp các góc cạnh của
con người nàng. Chàng trêu chọc:

− Bây giờ
có một câu hỏi.

Nàng phớt
lờ một cách cay đắng sự ám chỉ dục tình của chàng.

− Tôi biết
anh có một công việc khẩn cấp dành cho tôi.

− Đúng đấy.

− Việc gì
thế?

− Anh muốn
em đến quán cà phê mang về cho anh cái gì để ăn.

Lauren như
nghẹn họng:

− Hả? Cái
đó là công việc khẩn cấp ư?

− Rất khẩn
cấp – Nick đáp lại không khoan nhượng – Anh đói quá rồi!

Lauren xiết
chặt hai nắm tay lại:

− Đối với
anh, tôi chỉ là một đối tượng tầm phào để trêu đùa trò chơi tính dục; nhưng ở
dưới ấy, tôi có công việc quan trọng đang làm, và Jim cần tôi.

− Anh cần
em, cưng ạ. Anh đã ở đây từ…

Bối rối với
trò vui không muốn được cưng chiều bất chợt, nàng bật ra lời:

− Anh dám
gọi tôi bằng “cưng” hả?

Chàng lại
mơn trớn, một nụ cười lóe sáng trên mặt:

− Tại sao
không. Em là người yêu mà!

− Anh sẽ
không nghĩ thế khi anh gọi lại tôi là “cưng” đâu.

Chân mày
chàng nhíu lại khi nghe nàng nói thế, và Lauren chợt nhớ ra rằng, dù sao thì
Nick vẫn còn đang là ông chủ của nàng. Nàng nhượng bộ mà không khả ái chút nào:

− Ồ, không
có chi. Anh cần ăn điểm tâm gì đây?

Chàng mỉm
cười:

− Bánh càng
cua.

Lauren
đường hoàng quay về văn phòng tạm thời của nàng và nhận ra rằng Mary đã trở về.
Bà ta nói:

− Cô khỏi
phải trả tiền, Lauren. Chúng ta có một trương mục ở quán cà phê.

Hai điều
làm nàng sửng sốt cùng một lúc. Việc thứ nhất là bà Mary đã gọi nàng bằng tên
Lauren, thay vì gọi theo cách lạnh lùng thường có của bà ta là cô Danner. Và
thứ hai là bà ta đang mỉm cười – một nụ cười của Mary Callahan mới hiếm làm
sao! Hình như có cái gì đó phấn khởi trong lòng của bà ta, khiến gương mặt bà
ta sáng lên và làm dịu đi các đường nét khắc khổ khiến bà trở nên dễ thương.

Lauren như
cũng tự thấy mình bị lây bởi nụ cười ấy. Nàng thở ra nhẹ nhõm:

− Ông ấy ăn
điểm tâm gì?

Ánh mắt bà
ta chớp chớp long lanh:

− Bánh càng
cua.

Dường như
để chuộc lỗi đã để nàng phải làm một việc vô ích như vậy, Nick cảm ơn Lauren đã
mang về cho chàng những chiếc bánh càng cua và đã lịch sự rót mời nàng một tách
cà phê.

Lauren nói
một cách khô khan:

− Tôi tự
rót được mà, nhưng dù sao, cũng cám ơn anh.

Trước thái
độ khó chịu tế nhị của nàng như vậy, Nick bước tới quần rượu, và bất ngờ quay
lại dựa lưng vào đó ngắm nàng lấy thêm kem và đường. Khi Lauren bưng tách cà phê
của nàng lên, chàng đặt bàn tay trên cánh tay nàng. Chàng dịu dàng nói:

− Lauren,
anh xin lỗi đã làm tổn thương em. Hãy tin anh, anh không hề có chủ tâm làm như
vậy.

Nàng đáp:

− Không cần
thiết anh phải xin lỗi mãi.

Nàng cẩn
thận rút tay về:

− Chúng ta
hãy quên hết mọi chuyện đã xảy ra.

Nàng cầm
tách cà phê của nàng và bắt đầu đi về bàn giấy của mình.

Chàng bỗng
nói:

− A này,
tối nay anh đi Ý. Nhưng bắt đầu từ thứ hai, anh cần em lên đây cả buổi sáng
nữa.

Nàng hỏi
lại, vẻ kinh hoàng:

− Trong bao
lâu?

Chàng cười
lớn:

− Lâu,
chừng nào anh thắng được trò chơi của chúng ta.

Với những
lời này, đôi găng sắt được ném ra và trận chiến về ý chí bắt đầu ngay sau đó,
đã làm cho Lauren thua không còn manh giáp.

Nàng vừa
đặt tách cà phê xuống thì qua máy nội đàm, Nick đã gọi nàng, yêu cầu nàng sang
văn phòng chàng, mang theo lá thư của Rossi, nhà phát mình người Ý. Chàng còn
nói thêm: “Mang theo tách cà phê của em luôn”.

Khoảng giữa
chừng bức thư chàng đọc nhanh như lửa dậy, chàng đọc luôn câu sau đây:

“Khi
mặt trời ở trên tóc em,

Nó chiếu
lấp lánh những sợi tơ vàng”

Vì không
cảnh giác, Lauren đã ghi một nửa lời khen ấy vào bản tốc ký, nàng liếc nhìn
chàng một cách giận dữ, khiến chàng khúc khích cười.

Vào lúc một
giờ chiều, chàng đề nghị nàng đến dự một buổi họp ở văn phòng chàng, để ghi
biên bản. Đến giữa buổi họp, nàng nhìn lên và thấy đôi mắt chàng dán chặt lên
đôi chân xếp chéo của nàng. Toàn thân nàng nóng ran, và nàng ngồi yên không
nhúc nhích. Nick nhìn vào mắt nàng và mỉm cười.

Khi buổi
họp tạm ngưng, Lauren đứng lên, nhưng Nick giữ nàng lại:

− Em đã
đánh máy xong bản tiếng Ý những câu hỏi mà anh đã đọc để cho Rossi hiểu được
những gì mà anh muốn biết chưa?

Rồi hướng
nụ cười duyên dáng để chuộc lỗi với nàng, chàng nói thêm:

− Anh ghét
phải đeo đuổi theo em lắm cưng ạ, nhưng anh phải mang em theo đến Casano mới
được.

Lauren tự hỏi,
tại sao trái tim khờ khạo của nàng lại rộn ràng lên như thế khi chàng gọi nàng
là em cưng?

Nàng trả
lời chàng:

− Bản dịch
đã đánh máy xong.

− Tốt. Theo
công việc mà em đã làm, em có hình dung ra được dự án Rossi là cái gì không?

Nàng lắc
đầu:

− Không,
hoàn toàn không. Tất cả đều là kỹ thuật. Tôi chỉ biết Rossi là một nhà hoá học
sống ở Casano và phát minh ra vài thứ mà anh rất quan tâm. Và tôi cũng biết anh
đang muốn tài trợ và sản xuất các sản phẩm từ phát minh của ông ấy trong tương
lai.

− Nếu anh
giải thích cho em biết trước, nó sẽ giúp em làm việc thích thú hơn.

Chàng nói,
và thay đổi bất ngờ từ một người đàn ông tán gái đến vai trò một ông chủ nghiêm
trang.

− Rossi đã
phát minh một thứ hoá chất làm cho các chất tổng hợp gồm cả nylon hoàn toàn
không thấm nước, không cháy, không chịu ảnh hưởng thời tiết và không hư hỏng,
không làm thay đổi bề ngoài hay thớ vải của chất liệu ban đầu. Vải trải thảm và
vải quần áo làm từ những chất tổng hợp này gần như khó mà hư được.

Chàng đã
xem nàng như một đồng nghiệp trong kinh doanh, và lần đầu tiên Lauren cảm thấy
thoải mái trở lại cùng với chàng kể từ hôm đi nghỉ cuối tuần với chàng đến nay.

− Nhưng thứ
hoá chất nào thực sự tác dụng làm cho không biến dạng hay hư hỏng bất cứ thứ
gì?

Nick thú
nhận cách gượng gạo:

− Mẹ kiếp!
Nếu anh mà biết được… Nhưng anh cố tìm cho ra trong lần đi kỳ này. Những điều
anh đã thấy, còn lâu mới chứng minh được. Anh cần một mẫu vật để mang về thử
nghiệm trong một phòng thí nghiệm hợp pháp, nhưng Rossi quá bảo mật. Hắn nói rằng
hắn đang trắc nghiệm anh.

Lauren nhăn
mũi lại:

− Ông ta có
vẻ “mát”.

Chàng thở
dài:

− Hắn ta
lập dị như quỷ. Hăn ở trong một ngôi nhà tranh nhỏ ở Casano, trong một xóm chài
lưới bên Ý. Hắn nuôi chó để bảo vệ, nhưng phòng thí nghiệm của hắn thì ở trong
một cái lều cách đó nửa dặm, chẳng có ai bảo vệ cả.

− Ít ra anh
cũng đã thấy ông ấy chứng minh.

− Chứng
minh không có nghĩa gì cả nếu không qua thử nghiệm. Chẳng hạn, chất hoá học của
hắn làm không thấm nước, nhưng cái gì sẽ xảy ra nếu đổ sữa trên đó? Hay một
thức uống nhẹ nào đó?

Nàng hỏi:

− Nhưng nếu
tất cả điều gì ông ta nói đúng thì sao?

− Nếu thế,
anh sẽ thành lập một liên doanh giữa Công nghiệp Hoàn cầu và hai liên hiệp công
ty khác để giới thiệu trên toàn thế giới phát minh của Rossi.

− Có lẽ ông
ta sợ nếu giao cho anh mẫu thử, người nào đó của phòng thí nghiệm sẽ phân tích
và biết được hoá chất mà ông ấy dùng. Bấy giờ những người đó sẽ ăn cắp phát
minh của ông ta.

Nick toét
miệng cười:

− Em nói
đúng!

Rồi không
báo trước, chàng quàng một tay ôm nàng, còn tay kia thì nâng cằm nàng lên.

− Từ Ý, anh
sẽ mang về cho em một món quà. Em muốn gì nào?

Lauren nói
cách dứt khoát:

− Đôi hoa
tai của mẹ tôi.

Rồi nhảy
lùi ra sau, nàng thoát khỏi vòng tay chàng và quay gót trở về văn phòng của
nàng. Nick cười khúc khích, đi theo nàng.

Khi nàng bỏ
đi, chàng cảm thấy một mối xúc động lạ lùng, mới mẻ, dâng lên trong chàng, một
niều yêu thương làm chàng cảm thấy quặn thắt trong lòng. Được nhìn thấy nàng là
chàng vui rồi, nụ cười của nàng làm ấm lòng chàng và được sờ mó vào nàng là cơn
khoái cảm truyền lan khắp người chàng. Nàng đã có sự vững vàng và tài biện bác
tự nhiên, không màu mè. So với những người đàn bà khác trong đời chàng, Lauren
là cô gái còn ngây thơ mà đã có can đảm thách thức chàng và có sức kháng cự lại
áp lực của chàng.

Nụ cười của
chàng nhạt dần đi. Chàng đang nài ép nàng, và chàng chưa từng làm thế với một
người đàn bà nào khác trong đời. Chàng đã xua đuổi nàng, rồi trở lại kiếm tìm
nàng trong mọi xó xỉnh, và chàng tự ghê tởm mình vì chuyện ấy. Chàng không thể
ngừng lại. Chàng cảm thấy cần phải chiếm cho được nàng hơn là vì khao khát,
chàng thực tình thích nàng. Chàng ngưỡng mộ sự can đảm của nàng và sự bướng
bỉnh của nàng, ngay cả lý tưởng của nàng nữa. Một mối xúc động không tên và
không mong muốn, lại trăn trở trong lòng chàng, và Nick đành gạt nó qua một
bên. Chàng muốn nàng, vì nàng là một người đẹp sinh động. Chàng thích nàng và
chàng khát khao nàng, không gì khác nữa.

Vào lúc bốn
giờ năm mươi phút chiều, một cú điện thoại nối liền với cuộc hội nghị từ
California, Oklahoma và Texas gọi đến cho Nick, việc này đã được lên lịch từ
trước. Khi Mary báo cho chàng biết mọi việc đã sẵn sàng, thi Nick yêu cầu gọi
Lauren tới để ghi chép.

− Nick đang
ở đầu máy nghe điện thoại – Mary giải thích – Anh ấy chỉ cần cô ghi hết những
gì được bàn bạc.

Cuộc điện
đàm đã bắt đầu. Khi Lauren vào văn phòng, Nick ra dấu về chiếc ghế của chàng và
đứng dậy để nàng có thể ngồi tại bàn của chàng mà ghi chép. Hai phút sau khi
Lauren ngồi vào ghế, chàng cúi xuống sau lưng nàng, chống tay lên bàn, và đặt
môi hôn lên mái tóc nàng.

Lauren giật
nảy mình để tự vệ. Nàng kêu lên:

− Đồ quỷ!
Ngưng lại!

− Hả? Hả?
Hả?

Ba giọng
nói đàn ông cùng vang lên trong máy.

Nick nói
vào máy, giọng lè nhè:

− Cô thư ký
của tôi cho rằng các ông nói quá nhanh.Cô ta muốn các ông ngưng lại để cô ta có
thể ghi kịp.

Có tiếng
đàn ông bực mình đáp lại:

− Ồ, những
gì cô ấy cần làm là hỏi lại, chớ sao lại…

Lauren khẽ
nói một cách tức tối:

− Anh đã
thỏa lòng chưa?

Nick cười
khúc khích bên tai nàng:

− Chưa
thoả. Nhưng rồi sẽ thỏa thôi.

Hoàn toàn
tìm cách rời khỏi chàng để ghi chép, Lauren lấy lại tập vở và ngồi trở lại vào
ghế. Thân hình Nick chiếm lấy hết cái ghế. Nàng xoay đầu lại để nói câu gì đó
gay gắt, và môi chàng chộp hôn môi nàng khiến nàng phải ngửa đầu ra tránh, mạch
nàng đập mạnh, làm tê liệt ý nghĩ. Khi miệng chàng rời ra, nàng không làm gì
được, chỉ nhìn chằm chặp vào chàng.

Một tiếng
nói vang lên trong máy:

− Anh nghĩ
thế nào, Nick?

− Tôi nghĩ,
rồi nó sẽ tốt hơn thôi – chàng trả lời giọng khàn khàn.

Khi cuộc
thảo luận qua máy điện đàm chấm dứt, Nick ấn một nút trên bàn giấy, và Lauren
thấy cánh cửa dẫn sang văn phòng Mary được đóng lại bằng điện. Chàng chụp hai
bàn tay nàng, kéo nàng ra khỏi ghế, xoay người nàng lại đối diện chàng. Miệng
chàng áp sát lại gần miệng nàng. Và Lauren cảm thấy mình bị kéo vào chàng một
cách dễ dàng như bị nam châm hút. Nàng năn nỉ:

− Đừng anh!
Xin anh đừng làm thế!

Tay chàng xiết
lại trên hai cánh tay nàng:

− Sao em
không thể thừa nhận rằng em muốn anh và em thích chuyện đó?

Nàng nói
cách đau khổ:

− Đúng. Anh
đã thắng. Em muốn anh. Em thừa nhận điều đó.

Nàng nhận
thấy ánh mừng vui chiến thắng hiện ra trong mắt chàng, và nàng ngước nhìn lên.

− Khi em
lên tám, em cũng đã muốn một con khỉ trong gian hàng bán các thú cưng.

Sự chiến
thắng phai dần. Chàng thở ra tức tối, để cho nàng đi.

− Rồi sao?
– Chàng hỏi.

− Bất hạnh
thay, em đã mua nó. Daisy cắn em và em phải đi khâu mười hai mũi trên chân em.

Trông mặt
Nick dở khóc dở cười:

− Anh nghĩ
rằng, nó cắn em, vì em đã gọi nó là Daisy.

Lauren phớt
lờ sự chế nhạo của chàng.

− Và khi
lên mười ba, em muốn có chị và anh. Ba em bắt buộc phải tục huyền, nên em có
một người chị ghẻ ăn cắp áo quần và cướp bạn trai của em, còn người anh ghẻ thì
ăn cắp tiền của em.

− Cái đồ
chết tiệc ấy có liên hệ gì đến chuyện của chúng ta?

− Liên hệ
chứ sao không – nàng đưa hai cánh tay lên như mời gọi rồi chán chường hạ xuống
– Em đang cố gắng giải thích rằng em muốn anh, nhưng em sẽ không để cho anh làm
tổn thương em trở lại.

− Anh sẽ
không làm tổn thương em nữa đâu.

− Ôi, rồi
anh sẽ làm cho mà xem.

Nàng nói
thế và cố tránh tiếng khóc.

− Anh không
muốn, nhưng rồi anh sẽ làm em tổn thương. Anh đã làm thế rồi mà. Khi em rời anh
đi Missouri thì anh đến Palm Springs với một trong những người bạn cùng giường
ngủ với anh. Anh có biết em đã làm gì khi anh ở đó không?

Nick thọc
hai tay vào túi quần, biểu lộ sự cảnh giác.

− Không. Em
đã làm gì?

Lauren nói
với giọng điên cuồng, tiếng cười như nghẹn lại.

− Em đã
ngồi bên điện thoại chờ anh gọi lại và móc cho anh một cái áo len rất hợp với
màu mắt của anh.

Nàng nhìn
chàng, mắt nàng như nài nỉ chàng hiểu

− Nếu chúng
ta đi vào cuộc tình, anh sẽ không vương vấn vào đấy vì xúc cảm, nhưng em thì
có. Em không thể tách rời mọi cảm xúc ra khỏi thân xác em, quần nhau trên
giường ngủ, hưởng những phút giây khoái lạc, rồi vội quên nó đi. Em muốn anh
quan tâm em và em săn sóc anh. Em sẽ ghen nếu nghĩ anh với một người đàn bà
khác. Nhưng nếu em biết anh như thế, em sẽ bị tổn thương và em tức giận.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+