Trang chủ » Thế giới truyện » Văn học nước ngoài

Tiếng sét xanh – Judith Mcnaught – chương 18 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 18

Vào sáng
thứ hai, khi Lauren bước vào văn phòng thì mọi người đều hướng về nàng thăm
chừng, phỏng đoán. Bối rối, nàng treo cái áo khoác lên và tiếp tục bước về bàn
giấy, nơi đã có Susan Brook và nửa tá đàn bà đang tụ họp.

− Có chuyện
gì vậy?− Lauren hỏi

Lauren có
vẻ sung sướng, rạng rỡ. Nick đã gọi cho nàng hai lần từ Oklahoma, và lát nữa
đây, trong ngày hôm nay, nàng sẽ gặp lại chàng.

Susan vui
vẻ lên tiếng:

− Cô hãy
cho chúng tôi biết: đây có phải là cô không?

Susan ném
tờ báo chủ nhật xuống bàn Lauren và mở nó ra.

Lauren trố
mắt nhìn. Nguyên cả một trang, chỉ dành tường thuật vũ hội từ thiện bệnh viện
nhi đồng. Chính giữa là một bức ảnh màu của nàng− với Nick. Họ đang khiêu vũ và
chàng đang tươi cười cúi xuống với nàng. Khuôn mặt Lauren trông nghiêng, ngước
lên nhìn chàng. Tựa đề ghi: “Kỹ nghệ gia J. Nicholas Sinclair và người bạn
gái”.

− Trông có vẻ
giống tôi quá nhỉ, phải thế không?− nàng nói, liếc nhìn những khuôn mắt háo
hức, tò mò bao quanh bàn giấy của nàng− Đấy há không phải là chuyện ngẫu nhiên
ư?− Nàng không muốn liên hệ giữa nàng và Nick được công khai cho đến khi thích
hợp. Và chắc chắn nàng không muốn bạn đồng nghiệp đối với nàng khác đi.

− Cô nhất
định cho rằng đây không phải là cô sao?− một người đàn bà thất vọng hỏi.

Không một
ai nhận ra sự im lặng bao trùm văn phòng khi mọi người ngưng nói chuyện và các
máy chữ như bất động, im phăng phắc.

Giọng nói
trầm của Nick vang lên sau lưng Lauren.

− Xin chào
các bà!

Sáu người
đàn bà sửng sốt, lo lắng nhìn trân trân vào Nick đang đứng tựa đằng sau Lauren,
hai tay chống xuống bàn giấy của nàng.

− Ha −
chàng nói, môi chàng rất gần vành tai của nàng, đến nỗi nàng không dám quay đầu
lại, sợ chàng có thể hôn nàng trước mắt mọi người. Chàng nhìn nhật báo trải
rộng trên bàn nàng − Em đẹp quá! Còn tên xấu xí nào đang nhảy với em vậy?

Không đợi
câu trả lời, chàng vuốt tóc nàng rồi rảo bước vào văn phòng của Jim, đóng cửa
lại.

Lauren muốn
chun xuống đất vì bối rối. Susan Brook nhướng mày:

− Thật là
một sự ngẫu nhiên đáng sửng sốt − bà ta trêu chọc.

Nick rời
văn phòng Jim vài phút sau đó, và yêu cầu Lauren đi lên lầu với chàng. Thêm một
lần nữa, họ lại ở trong văn phòng chàng. Chàng kéo nàng vào vòng tay và hôn
nàng thật lâu, thật thoải mái. Chàng thì thầm: “Anh nhớ em!”

Rồi chàng
thờ dài và miễn cưỡng buông nàng ra, vòng tay ôm lưng nàng:

− Anh còn
sẽ nhớ em nhiều hơn nữa. Anh phải đi Casano trong một giờ nữa. Rossi không thể
đến đây gặp anh, vì thế ông ta gọi cho Horace Moran ở New York. Hình như có vài
người Mỹ đang lãng vảng quanh làng, hỏi han về ông ta. Anh đã cho một toán an
ninh điều tra việc này. Ngay lúc này, Rossi đang lánh mặt và nơi ông ta ở không
có điện thoại. Anh sẽ mang Jim đi theo. Cha của Ericka hoảng hốt và đã đưa
Ericka tới Casano để cố trấn an Rossi. Cô ấy nói được vài tiếng Ý. Anh sẽ trở
về vào thứ tư, chậm nhất là thứ Năm.

Nick nhíu
mày:

− Lauren,
anh chưa giải thích cho em rõ về Ericka….

− Mary đã
nói rồi − Lauren đáp, nàng cố làm ra vui vẻ, mặc dầu nàng rất đau khổ vì chàng
lại ra đi. Ngoài nỗi nhớ chàng, nàng cũng còn một mối lo khác là phải ba hay
bốn ngày nữa mới nói cho chàng biết về vụ Philip. Nàng quyết định không nói với
chàng ngay lúc này, khi chàng sắp ra đi. Sự tức giận sẽ rất mãnh liệt và sẽ kéo
dài nhiều ngày. Nàng phải nói cho chàng biết khi nàng có thể ở bên chàng để làm
dịu chàng ngay.

− Sao anh
lại mang Jim đi?

− Jim sẽ
nhận chức Chủ tịch Hội đồng quản trị công ty Sinco khi ông này nghỉ hưu vào
tháng tới. Mang Jim đi với anh, các anh có thể bàn bạc các mục tiêu tức thời và
kế hoạch dài hạn cho Sinco − chàng cười thật tươi với nàng − Bởi vì − chàng thú
nhận − anh rất biết ơn Jim đã giúp chúng mình và, anh quyết đinh trả ơn anh ấy.
Mang Jim đi Ý, nơi đang có mặt Ericka. Anh thấy rằng em đã hiểu ý anh − chàng
nói khi nàng bắt đầu mỉm cười.

Ôm chặt
nàng một lần sau cùng, rồi để nàng bước đi. Nick trở lại bàn giấy và bắt đầu
xếp giấy tờ vào cặp.

− Nếu Rossi
gọi anh, anh đã dặn Mary chuyển điện thoại của ông ấy cho em, dù em ở đâu. Em
hãy nói cho ông ấy biết là anh đang lên đường, và chẳng có gì đáng lo cả. Chúng
ta có bốn phòng thí nghiệm thử các mẫu của Rossi ngay tức thì. Trong vòng hai
tuần, chúng ta sẽ biết Rossi là một thiên tài hay là một tên giả mạo. Và cho
đến khi ta biết ông ấy là ai, ta phải nghĩ rằng ông ấy không phải là một tên
giả mạo và phải chiều chuộng ông ấy.

Lauren lắng
nghe cuộc độc thoại nhanh như lửa dậy ấy với niềm cảm phục trong lòng. Kết hôn
với Nick là nàng sẽ như phải sống bên bờ một cơn lốc và nàng đang bị hút vào
vòng xoáy ấy.

− À này−
Nick nói làm như rất tình cờ, khiến Lauren bất chợt phải cảnh giác− Một phóng
viên tạp chí gọi điện cho anh sáng nay. Người ta đã biết em là ai và họ biết
mình sắp cưới nhau. Khi câu chuyện lan truyền, anh sợ rằng báo chí sẽ săn lùng
em.

Lauren sửng
sốt:

− Làm sao
mà họ hay được?

Nick ném về
phía nàng một cái nhìn loé sáng:

− Anh nói
cho họ biết.

Mọi việc
xảy ra quá nhanh, làm Lauren choáng váng.

− Anh có
nói cho họ biết lúc nào và ở đâu chúng ta sẽ làm đám cưới không?− nàng trách.

− Rồi anh
sẽ nói− chàng đóng cặp giấy lại và kéo nàng rời khỏi chiếc ghế mà nàng đang
ngồi− Em thích một đám cưới ở nhà thờ lớn với hàng trăm khách khứa, hay em có
thể thu xếp với anh một tuần lễ trong một ngôi nhà nguyện ở một nơi nào đó với
chỉ gia đình của em và một ít bạn bè? Khi mình đi hưởng tuần trăng mật về, có
thể tổ chức tiệc tùng để tiếp đãi bất cứ ai mình quen biết.

Lauren
nhanh chóng nghĩ đến đám cưới ở nhà thơ lớn không tốt cho sức khoẻ của cha nàng
và gánh nặng tài chính. Vả lại, cái ước muốn cao nhất của nàng là trở thành vợ của
Nick ngay mà thôi. Vì thế nàng nói:

− Em muốn
chọn anh và một ngôi nhà nguyện nhỏ.

Chàng cười
phấn khởi:

− Tốt lắm.
Bởi vì anh muốn điên lên vì đợi chờ em trở thành vợ của anh. Anh không phải là
một người đàn ông kiên nhẫn.

− Vậy sao?−
nàng nắn lại nút cà vạt của chàng và nói giỡn− vậy mà em không biết đấy.

− Bé cưng!−
chàng âu yếm nói− anh đã viết cho em một chi phiếu và giao cho Mary rồi. Nhập
vào trương mục ngân hàng của em, vài hôm nữa em trích ra một ít để mua sắm áo
quần, tư trang cho cô dâu khi anh vắng mặt. Chi phiếu nhiều tiền đấy. Em hãy
dùng một phần để mua cái gì đặc biệt như là để đánh dấu sự đính hôn của chúng
mình. Nữ trang hay là áo lông thú chẳng hạn.

Khi chàng
đi rồi, Lauren tựa lưng vào bàn giấy của nàng, mỉm cười buồn bã nhớ lại lời
Mary lúc ăn trưa: “Từ ngày ấy về sau, Nick không bao giờ mua quà cho phụ
nữ…Thay vì thế, Nick cho họ tiền và bảo họ mua thứ gì mà họ thích… Anh
chẳng cần để ý đó là nữ trang hay áo lông thú…”.

Lauren gạt
ý nghĩ ấy qua một bên. Có lẽ một ngày gần đây, Nick sẽ thay đổi. Lúc này nàng
đang được chàng xem như hơn bất cứ người đàn bà nào trước đây. Nàng nhìn đồng
hồ đeo tay. Đã mười giờ mười lăm, và nàng chưa làm được việc gì.

Từ trên
giường bệnh viện, Jack Collis nhìn đăm đăm vào chiếc đồng hồ trên tường, chống
lại sự ngây ngất say mà ông ta thường gặp khi được chích những mũi thuốc dưới
da, chuẩn bị làm các thử nghiệm. Ông cố nhắm vào một chỗ để tập trung tư tưởng.
Đồng hồ chỉ mười giờ rưỡi. Hôm nay là thứ hai. Rudy đã được dặn phải gọi điện
thoại để báo kết quả điều tra về cô thư ký biết hai ngoại ngữ được chỉ định làm
việc bên cạnh Nick Sinclair. Vừa khi Jack nghĩ đến điện đàm thì chuông điện
thoại cạnh giường reo lên. Ông cầm máy lên nghe.

Một giọng
nói vang lên trong máy:

− Jack,
Rudy gọi đây!

Jack từ từ
nhớ lại khuôn mặt tròn trĩnh, đôi mắt ti hí long lanh của Rudy. Ông hỏi:

− Cậu đã
kiểm tra về cô gái tên họ Danner chưa?

Rudy đáp:

− Rồi. Tôi
đã kiểm tra xong như ông nói. Cô ấy sống trong một căn hộ sang trọng ở Bloom
Field, và một người đàn ông nào đó trả tiền nhà cho cô ta. Tôi đã nói chuyện
với người gác cổng, và người này nói lão ấy thuê nhà cho tình nhân. Người đàn
bà sau cùng ở đó là một cô có mái tóc đỏ. Một đêm nọ, lão già đáng thương
Whitworth đến thăm cô gái ấy và bắt gặp cô ta đang hú hí với một tên đàn ông
khác, thế là lão ta tống cô ả đi.

Người gác
cổng nói cô Danner sống đàng hoàng và lặng lẽ− ông ấy có thể nhìn thấy căn hộ
từ cổng nhà của ông ta − Rudy cười khúc khích cách dâm đãng− Người gác cổng nói
rằng lão Whitworth phí tiền cho cô ta, vì lão đến có một lần khi cô ta dọn đến.
Tôi nghĩ là lão ta đã quá già và…

Jack cố
chống lại màn sương mù dường như bao phủ giác quan của ông ta:

− Ai?

Rudy đáp:


Whitworth, Philip Whitworth. Tôi cho rằng ông ta đã “hết xí quách” và…

− Hãy nghe
tao nói đây, và câm cái mồm mày lại!− Jack hét lên− Họ sẽ mang tao xuống lầu
dưới để xét nghiệm và tiêm thuốc cho tao mê đi. Mày hãy tới ông Nick Sinclair
và nói với ông những gì mày đã kể với tao. Mày nhớ chưa? Nói với Nick rằng− mắt
Jack hoa lên− rằng tao nghĩ là cô ấy lộ tin tức về thương vụ của Rossi

− Cô ấy ư?
Cô ấy là? Đốt ông đi! Nếu theo con đường ấy thì…− Rồi Rudy đổi giọng từ vẻ
miệt thị sang vẻ quan trọng kiểu nhà binh: “Tôi xin nghiêm chỉnh chấp hành
điều đó, ngài Jack! Xin ngài hãy an tâm…”.

− Mẹ mày,
câm mồm lại, hãy nghe đây− Jack quát tới tấp− Nếu Nick đi vắng, hãy tìm ông
Mike Walsh, luật sư trưởng của Tổng công ty và nói với ông ấy điều tao đã dặn
mày. Đừng nói với bất cứ một ai. Rồi tao muốn mày trông chừng cô ấy. Tao muốn
thu băng lại các cuộc điện đàm của cô ta. Tao muốn mày theo dõi cô ta đi lại.
Lấy thêm một người nữa để giúp mày.

Lauren đang
chìm vào cõi mộng mơ khi chuông điện thoại reo vào sáng thứ tư. Nàng quá sung
sướng và quá phấn khích đến nỗi không thể tập trung vào công việc đời thường của
nàng. Ngay cả tạm đẩy Nick ra khỏi tâm trí, nàng cũng không làm được. Nàng
không thể không nghĩ tới chàng, vì ban tham mưu của công ty cứ trêu chọc nàng
hoài. Nàng trả lời điện thoại và vô tình chắt lưỡi nhỏ mỗi lần như thế kể từ
hôm qua mà nàng không biết.

− Lauren
thân mến− tiếng nói dịu dàng của Philip Whitworth vang lên trong máy điện
thoại− tôi cho rằng chúng ta phải đi ăn cơm trưa với nhau hôm nay.

Đó không
còn là một lời mời, mà là một mệnh lệnh. Với tất cả sự căng thẳng, nàng chẳng
muốn nghe Whitworth và định cúp máy, nhưng không dám. Nếu nàng tức giận, nàng
sẽ tạo ra cái cớ để Philip có thể nói cho Nick biết nàng là ai và đang làm gì
trước khi tự nàng có cơ may nói thẳng ra với chàng về việc đó. Và vì nàng đang
ở trong căn hộ của Philip, nàng không thể rời khỏi chỗ đó trong khi Nick đi
vắng, vì Nick không thể gọi điện cho nàng nếu nàng đổi chỗ ở. Nếu Nick gọi về
văn phòng cho nàng, nàng có thể báo cho chàng biết nàng đang dọn đến một khách
sạn nhỏ có chỗ đậu xe nhưng nếu thế thì nàng phải bịa ra một cái cớ, mà nàng
thì không muốn tạo thêm một lời nói dối nữa trong việc lừa đảo của nàng.

Nàng đành
chấp nhận lời mời của Philip mà không cảm thấy thích thú chút nào:

− Vâng,
được. Nhưng tôi không thể bỏ văn phòng mà đi đâu lâu.

− Nhưng
chúng ta khó mà ăn trưa nơi tòa cao ốc cô đang làm việc− Philip nhắc khéo
Lauren hàm ý châm biếm.

Giọng nói của
ông ta làm Lauren cảm thấy khó chịu, vì phải cảnh giác. Nàng cảm thấy bất an
khi ở một mình với ông ta, bất an về điều gì mà ông ta muốn nói với nàng. Thế
rồi nàng nhớ đến “Quán Tony” và cảm thấy nhẹ nhõm:

− Tôi sẽ
gặp ông tại Nhà hàng ăn Tony vào buổi trưa. Ông biết nó ở đâu chứ?

− Biết,
nhưng cô quên rằng cô không thể đặt bàn ở đó trừ khi…

Lauren trả
lời ngắn gọn:

− Tôi sẽ
đặt trước…

Nhà hàng
đầy người chen chúc đợi kiếm chỗ khi Lauren tới đó. Tony đã nhìn thấy Lauren và
mỉm cười chào nàng xuyên qua căn phòng rộng, nhưng chính Dominic dẫn nàng tới
bàn của nàng. Cậu trai thẹn đỏ mặt trước nụ cười thiếu sinh khí của Lauren.

− Bàn của
cô không được tốt, cô Lauren ạ. Cháu rất lấy làm tiếc. Lần tới, cô gọi điện sớm
hơn, cháu sẽ dành bàn tốt hơn cho cô.

Lauren hiểu
cậu trai muốn nói gì khi cậu ta đưa nàng tới trước những chiếc bàn đặt đằng sau
phòng ăn nối liền với phòng uống cốc tai. Căn phòng thiếu ánh sáng được ngăn
cách biệt phòng ăn bởi các lưới mắt cáo bằng gỗ treo đầy cây leo. Tiếng chuyện
trò cười nói ầm ĩ vọng lại từ phòng cốc tai, và những người hầu bàn chạy tới
chạy lui, bưng những bình cà phê được đặt trong một phòng xép cạnh đấy.

Philip
Whitworth đã ngồi sẵn, xoay xoay cục đá trong ly, khi Lauren tới bàn. Ông ta
đứng dậy lịch sự đợi Dominic kéo ghế mời nàng ngồi xong, ông mời nàng một ly
rượu vang. Ông ta có vẻ rất bình thản, trầm tĩnh và rất… thoải mái, Lauren
thầm nghĩ. Ông ta nói:

− Nào, bây
giờ cô hãy nói cho tôi biết thực sự những gì đã xảy ra giữa cô và người bạn
chung của chúng ta?

− Ông muốn
nói đến đứa con ghẻ của ông…− Lauren sửa lại một cách cay đắng, tức giận vì
ông ta vẫn còn cố ý lừa gạt nàng.

Ông ta liền
trả lời:

− Vâng, cô
bạn thân mến ạ. Nhưng đừng nhắc đến tên hắn ở chỗ công cộng này.

Nhớ lại
cách thức ông và vợ ông đã đối xử với Nick làm Lauren tức giận sôi lên. Nàng cố
nhớ rằng Philip thực sự đã không xử tệ với nàng, thế nhưng, giọng nói của nàng
cũng rất thận trọng:

− Trong
vòng vài ngày nữa, hai ông bà sẽ đọc thấy trên báo điều này, dù vậy, tôi cũng
nói trước để ông rõ là chúng tôi sẽ kết hôn.

Philip nói
hoan hỉ:

− Xin chúc
mừng. Cô có nói cho hắn biết là cô quen với tôi không? Hắn thực sự không biết
gì về điều đó khi chúng tôi gặp cô tại vũ hội từ thiện.

− Tôi sẽ
nói cho anh ấy biết ngay.

− Tôi không
cho rằng đó là điều tốt. Lauren ạ. Hắn rất căm thù vợ tôi và tôi.

− Với một
lý do tốt đẹp thật!− Lauren buột miệng nói trước khi nàng có thể ngưng lại kịp.

− Ồ, tôi đã
thấy cô hiểu rõ vấn đề… Bởi vì, nếu cô nói ra, thử hỏi hắn sẽ làm gì khi hắn
khám phá ra rằng cô đã sống như một nhân tình của tôi, mặc áo quần do tôi mua
sắm cho.

− Đừng có
làm trò hề! Tôi không phải là nhân tình của ông.

− Chúng ta
biết thế, nhưng hắn thì tin rằng cô là nhân tình của tôi.

Lauren lớn
tiếng nói, giọng căng thẳng:

− Tôi sẽ làm
cho anh ấy tin rằng tôi không là nhân tình của ông.

Philip
cười, một nụ cười khôn ngoan, tính toán lạnh lùng:

− Tôi e
rằng cô không thể thuyết phục hắn được, nếu hắn nghĩ rằng cô đã tiết lộ cho tôi
biết một ít về dự án Casano.

Sự kinh
hoàng làm Lauren như tê liệt, và tiếng chuông báo động như vang lên trong tâm
trí nàng:

− Tôi không
nói gì với ông về Casano cả, tuyệt đối không. Tôi đã không bao giờ nói với ông
về bất cứ điều bí mật nào cả

− Hắn vẫn
tin là cô đã nói với tôi về Casano.

Lauren đặt
hai tay lên bàn để bớt run. Cơn sợ hãi như bủa ra trong lòng nàng:

− Philip,
ông định đe doạ tôi là ông sẽ nói với anh ấy rằng tôi là tình nhân của ông? Ông
định nói những lời dối trá ấy ư?

Ông ta đáp:

− Không
phải là đe doạ, mà chính xác là chúng ta đang bàn bạc về một cuộc thương lượng
giữa cô và tôi. Và tôi hoàn toàn muốn rằng cô hiểu là cô không ở trong vị trí
đồng ý với đề nghị của tôi.

− Cuộc
thương lượng nào?− Lauren hỏi, nhưng lạy trời, nàng đã hiểu ra.

− Để mua sự
im lặng của tôi, tôi chỉ hỏi cô vài tin tức thôi.

− Và ông
tin là tôi sẽ cung cấp cho ông?− nàng nói với sự khinh bỉ− Ông thành thật tin
như thế sao? Nước mắt nóng trào ra trên má nàng, làm giọng nàng nghẹn lại: Tôi
thà chết đi trước khi tôi có thể làm điều gì hại anh ấy, ông có hiểu không?

Philip chồm
người tới trước, nói ngắn gọn:

− Cô đã
phản ứng quá mạnh. Tôi không đẩy hắn ra khỏi thương trường. Tôi chỉ bảo vệ công
ty riêng của tôi thôi. Nó trở nên tồi tệ vì sự cạnh tranh của Sinco.

Lauren đay
nghiến:

− Cho nó
tồi tệ luôn đi!

− Nó sẽ
không là gì với cô− nhưng “Doanh nghiệp Whitworth” là quyền sống,
quyền thừa kế của Carter, và điều đó rất quan trọng với tôi. Nào, bây giờ ta
ngưng cãi nhau là cô sẽ giúp gì hay không, bởi vì cô không còn sự chọn lựa nữa.
Thứ sáu là ngày cuối cùng để hiến giá về bốn hợp đồng lớn. Tôi muốn biết số
tiền Sinco đã đặt− ông ta đưa mắt mảnh giấy nhỏ có tên bốn dự án, nhét vào giữa
các ngón tay của Lauren và bảo nàng che lại. Rồi ông ta chìa bàn tay thân thiện
cho nàng bắt.

− Tôi phải
về văn phòng ngay− ông ta nói và rời khỏi ghế.

Lauren nhìn
theo, giận dữ đến nỗi không còn cảm thấy gì khác. Nàng hỏi với theo:

− Những con
số hiến giá này rất quan trọng đối với ông?

− Rất quan
trọng.

− Bởi vì vợ
ông muốn để lại công ty cho con trai của bà ấy, phải không? Bởi vì nó rất quan
trọng với bà ấy, phải không?

− Quan
trọng hơn là cô nghĩ. Trong mọi việc, nếu bây giờ tôi cố bán công ty đi, thì đó
là phương án hay nhất, vì nền tài chính của chúng tôi đã bị công khai thách
thức. Thật là rối rắm.

− Tôi biết−
Lauren đáp với một sự bình tĩnh đến lạnh người.

Để thuyết
phục thời gian nàng có thể hợp tác, Lauren thận trong hỏi thêm:

− Và ông
hứa là không vu cáo gì tôi với Nick, nếu tôi giúp ông chứ?

− Tôi hứa
danh dự− ông ta đáp.

Lauren trở
về văn phòng, giận run lên. Bà Carol Whitworth muốn mua quyền thừa kế cho đứa
con cưng thứ hai của bà bằng cách phá hoại những gì đứa con thứ nhất đã xây
dựng được. Bây giờ họ muốn Lauren tiếp tay. Nàng đã bị hăm dọa và sự hăm dọa
còn tiếp tục mãi, nàng biết như thế. Gia đình Whitworth tham lam, nhẫn tâm, vô
đạo đức. Trước khi họ hoàn tất âm mưu, Công nghiệp Hoàn cầu sẽ biến thành một
phần khác trong quyền thừa kế của Carter.

Mấy phút
sau, chuông điện thoại trên bàn giấy của nàng reo lên. Nàng nhấc ống nghe lên
một cách máy móc. Philip nói nhẹ nhàng:

− Tôi ghét
phải thôi thúc cô, nhưng tôi muốn có tin tức ấy ngay hôm nay. Cô phải tìm cho
ra con số mà Sinco đã hiến giá ở nơi nào đó tại ban kỹ thuật. Nếu tôi có được
kết quả, thì sẽ giúp chúng tôi rất nhiều.

Lauren đáp
cách vô hồn:

− Tôi sẽ cố

− Rất tốt.
Rất rõ ràng. Tôi sẽ đợi cô ở trước tòa cao ốc lúc bốn giờ. Tôi sẽ ngồi đợi
trong xe của tôi ngay dưới nhà trước. Cô chỉ cần chừng mười phút.

Lauren gác
máy và đi qua các văn phòng để tới ban kỹ thuật. Cho đến lúc này, nàng đã không
làm gì đáng nghi ngờ. Vừa khi Jim trở về, tự nàng sẽ nói cho ông ấy biết việc
gì đã xảy ra. Có lẽ ông ta sẽ giúp nàng nói với Nick nữa.

− Ông
William muốn xem hồ sơ về bốn công trình này− nàng nói với cô thư ký ban kỹ
thuật.

Trong phút
chốc, nàng đã có bốn hồ sơ trong tay. Nàng mang về bàn giấy của nàng. Trước mỗi
hồ sơ có một bao thư ghi tên mỗi công trình, một bản tóm tắt kỹ thuật trang bị
nếu Sinco trúng thầu, và tổng số tiền hiến giá của Sinco.

Lauren mang
các hồ sơ đi sao chụp, rồi nàng mang các bản sao và bản gốc về bàn giấy. Nàng
đặt các bản gốc trở lại vào các hồ sơ. Nàng lấy thuốc tẩy trong ngăn kéo, rồi
cẩn thận và lặng lẽ thay đổi các số tiền mà Sinco đã hiến giá, tăng lên bằng
nhiều triệu đôla. Thuốc tẩy nhìn thấy rõ trên bản sao nàng đang cầm, nhưng khi
chụp lại bản sao này thì sẽ không nhìn thấy chỗ sửa và sẽ không thể nào khám
phá ra được. Nàng vừa rời khỏi máy sao chụp thì một người đàn ông mặt tròn bước
tới nói:

− Xin lỗi
cô, tôi là người của công ty bảo trì máy sao chụp này. Cô cho tôi xem hôm nay
nó có trục trặc gì không. Nếu cô không phiền, xin cô cho những bản này vào chụp
lại xem máy chạy có tốt không.

Lauren cảm
thấy khó chịu, nhưng máy móc thường hay như thế, nên nàng bằng lòng để hắn ta
làm. Hắn đặt bản chụp lại trên một cái khay, cho máy chạy, nhìn nó, rồi gật
đầu:

− Nó chạy
tốt rồi.

Lauren thấy
hắn ném những bản sao lại ấy vào giỏ rác khi nàng quay đi

Nàng không
thấy hắn quay trở lại lượm những bản ấy vào mấy phút sau.

Khi nàng đi
qua nhà trước, một chiếc xe Cadillac đậu ở vệ đường. Cửa sổ xe về phía nàng
được tự động hạ xuống. Lauren dựa vào xe và đưa một phong bì cho Philip.

Ông ta nói:

− Tôi hy
vọng cô hiểu việc này quan trọng với chúng tôi như thế nào…

Sự tức giận
trào lên trong Lauren, làm lùng bùng lỗ tai. Nàng quay gót và bước như chạy trở
lại vào tòa cao ốc. Dường như nàng đã đụng vào người đàn ông mặt tròn, hắn đang
vội vã giấu máy ảnh ra sau lưng.

– Lạy trời,
ông đã về.

Mary kêu
lên vào cuối buổi chiều thứ tư khi Nick sải bước vào văn phòng, theo sau có
Ericka và Jim.

− Mile
Walsh cần nói chuyện với ông ngay. Ông ấy nói có việc khẩn cấp.

Nick hỏi:

− Bảo ông
ấy đến đây ngay− chàng vội cởi áo vét và nói tiếp: Rồi mời bà đến uống một cốc
rượu vang mừng với chúng tôi. Tôi sắp phải đưa Lauren tới Las Vegas để làm đám
cưới. Máy bay đang lấy thêm xăng và đang kiểm tra lại máy móc, sẽ xong ngay.

Mary nhíu
mày hỏi:

− Lauren
biết việc này chưa? Cô ấy đang làm việc bù đầu ở văn phòng Jim.

− Tôi sẽ
thuyết phục cô ấy tuân theo sự khôn ngoan của kế hoạch này.

Ericka mỉm
nụ cười hiểu biết, chêm vào:

− Khi máy
bay đã khởi động, Lauren đâu còn chọn lựa gì được nữa

Nick mỉm
cười sung sướng:

− Chắc chắn
thế.

Chàng đã
nhớ nàng quá nhiều, đến nỗi đã gọi cho nàng hàng ngày, ba lần mỗi ngày, giống
như một cậu trai trung học thất tình. Chàng nói qua vai:

− Tôi phải
sửa soạn đầy đủ mới được.

Nói xong,
chàng bước vào một cái tủ lớn ẩn trong tường, chọn một cái áo sơ mi mới.

Năm phút
sau, chàng ra khỏi phòng tắm, cạo râu xong và nhìn Mike Walsh và người thanh
niên mặt tròn đứng cạnh chỗ Ericka và Jim đang ngồi.

− Có chuyện
gì thế?− Jim vừa hỏi vừa bước tới tủ rượu lấy ra một chai sâm banh, lưng quay
về phía mọi người.

Người luật
sư nói thận trọng:

− Có một sự
rò rỉ an ninh về dụ án Rossi

− Đúng. Tôi
đã nói cho anh hay rồi

− Những
người ở Casano cố truy tìm Rossi là người của Whitworth.

Tay Nick
đang mở nút chai sâm banh chợt khựng lại khi nghe tên Whitworth, rồi chàng khẩn
trương nói tiếp:

− Cứ tiếp
tục đi.

Luật sư
tiếp tục:

− Rõ ràng
có một phụ nữ ăn lương của chúng ta đã làm gián điệp cho Whitworth. Tôi đã bố
trí anh Rudy đây để nghe lén các cuộc điện đàm và theo dõi người đàn bà ấy.

Nick đặt
bốn ly sâm banh xuống mặt quầy rượu, đầu óc liên tưởng đến nụ cười của Lauren,
khuôn mặt xinh đẹp của nàng. Tối nay sẽ là đêm đám cưới của họ. Sau đêm nay,
chàng và chỉ có mình chàng ôm nàng trong vòng tay mà vuốt ve. Nick nói:

− Tôi đang
nghe đây. Hãy tiếp tục đi.

− Hôm qua
người đàn bà ấy đã sao chụp và đưa cho Whitworth bản sao về số tiền Sinco đã
hiến giá để đấu thầu bốn công trình của bốn hợp đồng. Chúng tôi có một bộ bản
sao cô ấy trao cho Whitworth để làm bằng chứng trước tòa.

− Đồ chó…!−
Nick cố dằn cơn giận, không thù hận Philip Whitworth, nó làm hạ giá tính cách của
chàng. Hôm nay là ngày đám cưới. Lạnh lùng, chàng nói:− Jim, tôi sẽ làm cái gì
tôi đã làm năm năm trước đây. Tôi sẽ loại hắn ra khỏi thương trường. Ngay bây
giờ, tôi muốn Sinco hiến giá cho các công trình mà hắn tham gia, và tôi muốn
anh đề nghị giá thật rẻ. Rõ chưa. Tôi muốn nhổ trụi tóc của thằng con hoang ấy.

Khi Jim lẩm
bẩm đồng ý, Mike tiếp tục:

− Chúng tôi
đã có sẵn lệnh bắt người đàn bà này. Tôi đã thảo luận thủ tục với quan tòa
Spath. Ông ta đã sẵn sàng nếu anh ra lệnh.

− Cô ấy là
ai?− Jim hỏi, khi Nick đang bận rót thêm sâm banh vào các ly.

Rudy hăm
hở, nói, giọng làm ra vẻ quan trọng:

− Đó là
nhân tình của Philip Whitworth! Tôi đã kiểm tra lý lịch của cô ta. Cô ta sống
như một bà hoàng ở trong căn hộ Whitworth thuê ở Đồi Bloom Field. Cô ta ăn diện
như một người mẫu thời trang và….

Sự kinh hãi
như nổ ra trong lồng ngực Nick, và toàn thân chàng căng thẳng, chống lại sự hấp
hối của trí óc chàng. Tâm tư chàng muốn đặt câu hỏi, nhưng trước khi bật ra
lời, chàng phải bấu tay trên quầy rượu để tựa. Quay lưng về đám đông, Nick khẽ
hỏi:

− Cô ấy là
ai?

− Lauren
Danner− Mike nói, cắt ngang cái kiểu nói dông dài của Rudy, người nhân viên an
ninh− Nick, tôi biết cô ta đến đây làm việc là do anh đích thân giới thiệu và
đó chính là cô gái đã ngã dưới chân chúng ta đêm ấy. Nhân viên công lực sẽ tham
dự vào việc bắt giam bất cứ ai làm gián điệp chỗ chúng ta. Nhưng tôi cần bàn
bạc với anh trước khi chúng ta bắt buộc phải chống lại cô ấy. Liệu tôi….

Tiếng nói của
Nick nghẹn lại vì tức giận và đau đớn:

− Anh hãy
trở về văn phòng của anh đi− Nick ra lệnh− và đợi ở đó. Khi cần, tôi sẽ gọi.

Rồi không
quay lại, Nick hất đầu về phía Rudy.

− Cút khỏi
mắt tôi. Từ nay đừng để tôi thấy mặt! Vĩnh viễn.

− Nick− Jim
lên tiếng sau lưng Nick.

− Cả anh
nữa, đi ra ngoài luôn đi− giọng Nick vang lên như một lằn roi quất mạnh. Rồi
chàng trở lại bình tĩnh đáng sợ: Mary, hãy gọi điện cho Lauren và bảo cô ấy đến
đây ngay trong vòng mười phút nữa. Xong, bà về nhà đi, gần năm giờ chiều rồi

Sau khi mọi
người đã rút đi hết, trong bầu không khí im lặng như nhà mồ, Nick bước tới quầy
rượu và hất đổ ly sâm banh mà chàng đã rót để uống mừng đám cưới của chàng với
một thiếu nữ thiên thần, một nàng công chúa với đôi mắt tươi cười− người đã
bước chân vào đời chàng và làm đảo lộn tất cả. Lauren đã do thám chàng, phản
bội chàng vì Whitworth. Lauren là nhân tình của lão Whitworth!

Con tim
chàng muốn chối bỏ điều đó, nhưng lý trí chàng biết đó là sự thật.

Chàng nhớ
lại việc giới thiệu nàng với lão Whitworth vào đêm thứ bảy, và chàng nhớ lại
nàng đã cố ý làm như không quen biết lão ta. Chàng cảm thấy mình dường như tan
ra thành hàng triệu mảnh. Sự tức giận và nỗi đau đớn thấm vào mạch máu chàng
như những dòng cường toan. Chàng muốn ghì xiết nàng vào vòng tay và khiến nàng
nói rằng đây không phải là sự thật. Chàng muốn rót tình yêu của chàng vào nàng
cho đến khi xóa nhòa hết bất cứ ai khác, chỉ trừ có mình chàng mà thôi.

Chàng muốn
bóp cổ nàng vì sự phản bội của nàng, chàng muốn giết nàng với chính đôi tay của
mình. Chàng muốn chết.

Lauren nhìn
thấy ba nhân viên an ninh đứng trong khu tiếp tân riêng của Nick, khi nàng vội
vã đi vào văn phòng của chàng. Họ nhìn nàng căng thẳng, vẻ cảnh giác. Nàng mỉm
cười khi bước qua họ, nhưng chỉ một người đáp lại− hắn ta gật đầu, một cái
nghiêng đầu thật khẽ và không thân thiện.

Tới cửa
phòng của Nick, nàng dừng lại và vuốt tóc. Bàn tay nàng run vì vừa mừng được
gặp lại chàng, vừa sợ vì không biết chàng sẽ phản ứng ra sao, khi nàng nói cho
chàng biết sự liên hệ của nàng với Philip Whitworth. Nàng đã quyết định nói cho
chàng biết đêm nay, ngay sau khi chàng đã có thì giờ thư giãn. Nhưng bây giờ
đây, Philip đã khủng bố nàng, nàng cần phải nói cho chàng biết ngay, không còn
chần chừ nữa.

Khi đã bước
vào văn phòng chàng, nàng liền nói:

− Rất vui
mừng được thấy anh đã trở về.

Nick đứng
bên cửa sổ, quay lưng lại với Lauren, một tay chống lên thành cửa, nhìn mông
lung ra phía thành phố. Những bức rèm được kéo xuống trên phần tường gắn kính
còn lại, và không một chút ánh sáng nào được rọi tới để xua đi mảng bóng tối
đến sớm của đêm mưa.

− Đóng cửa
lại đi− Nick dịu dàng nói. Giọng chàng nghe khác lạ, nhưng lưng chàng vẫn quay
về phía nàng, nên dù nàng bước tới gần cũng không nhìn thấy mặt chàng− Em có
nhớ anh không, Lauren?− chàng hỏi, vẫn không quay đầu lại.

Lauren cười
với câu hỏi mà chàng thường hỏi nàng mỗi khi đi xa về.

− Nhớ lắm!−
nàng thú nhận, mạnh dạn vòng tay ôm eo chàng từ phía sau.

Khi nàng
chạm vào người chàng, thân hình chàng trân cứng lại. Khi nàng áp má vào tấm
lưng nở nang của chàng, nàng cảm thấy như chạm phải sắt đá.

Chàng vẫn
thì thầm cách êm ái:

− Em nhớ
anh nhiều đến chừng nào?

− Anh hãy
quay lại đi, em sẽ chỉ cho anh biết em đã nhớ anh chừng nào?− nàng châm chọc.

Bàn tay
chàng rời khỏi bệ cửa sổ và chàng quay lại. Không nhìn nàng, chàng bước tới cái
ghế nệm dài và ngồi xuống. Chàng vẫn ngọt ngào mời nàng:

− Em hãy
lại đây.

Lauren
ngoan ngoãn vâng lời đến gần chàng và đứng nhìn xuống khuôn mặt đẹp trai chìm
trong bóng tối của chàng, cố gắng đọc cho được cái vẻ khác lạ trên đó. Cảm giác
của chàng dửng dưng, hầu như xa vắng, nhưng khi nàng ngồi xuống bên chàng,
chàng liền chộp lấy tay nàng và kéo nàng ngã vào lòng chàng.

− Hãy cho
anh biết, em muốn anh nhiều như thế nào?− chàng thúc giục.

Đó là một
âm điệu kỳ lạ, nó tạo nên một sự báo động không diễn tả nỗi, nhảy múa trong
xương sống nàng, và nó cũng bị dập tắt ngay bởi sự đòi hỏi khát khao của miệng
chàng trên miệng nàng. Chàng hôn nàng ngấu nghiến, thành thạo và Lauren đầu
hàng dễ dàng trước sự vồ vập, nóng hổi của đôi môi ấy. Chàng đã nhớ nàng. Những
ngón tay của chàng mở nút chiếc áo sơ mi lụa của nàng, kéo cái nịt vú bằng ren
lên để lộ bộ ngực trần tuyệt đẹp. Khi chàng đè nàng xuống ghế nệm dài và phủ
nửa người của mình lên nàng. Miệng chàng vẫn say mê hôn lên đôi vú no đầy và
hai núm vú săn chắc, trong khi một bàn tay chàng luồn xuống phía dưới.

− Em có
thích anh bây giờ không?

− Thích−
Lauren hổn hển đáp, quằn quại dưới thân mình chàng.

Bàn tay còn
tự do của chàng luồn vào mái tóc nàng và kéo dằn mảng tóc xuống ghế nệm. Chàng
ra lệnh, với tiếng nói vẫn dịu dàng:

− Nào, bây
giờ em hãy mở mắt ra, cưng. Anh muốn biết chắc chắn rằng chính anh nằm trên
mình em chứ không phải là lão Whitworth.

− Nick!…−
tiếng kêu chân thành của Lauren như bị nghẹn lại khi Nick vùng dậy, lấy tay
xoắn tóc nàng và hung dữ kéo nàng đứng lên.

− Hãy nghe
em nói. Xin anh hãy lắng nghe!− Lauren kêu lên kinh hoàng trước cơn giận dữ đen
tối, trước sự thù ghét mãnh liệt ánh lên trong mắt chàng− Em có thể giải thích
mọi việc, em…− Một tiếng kêu thất thanh như xé rách cổ họng nàng khi chàng
nắm chặt tóc nàng, vặn đầu nàng quay lại.

Chàng gằn
giọng:

− Hãy giải
thích rõ đi!

Tia nhìn của
Lauren như đóng băng vì kinh hãi khi nhìn những tờ giấy nằm rải rác trên bàn cà
phê: bản sao chụp bốn hợp đồng hiến giá mà nàng đã trao cho Philip, những tấm
ảnh đen trắng phóng đại hình nàng dựa vào xe Philip, dấu hiệu gắn phía sau
chiếc xe Cadillac và bảng số xe của tiểu bang Michigan, chứng tỏ Philip A.
Whitworth là sở hữu chủ chiếc xe.

− Xin anh!
Em yêu anh! Em…

− Lauren−
chàng cắt ngang bằng một giọng đe dọa nhẹ nhàng− Em có còn yêu tôi nữa không
sau năm năm khi em và tình nhân của em ra khỏi nhà tù?

− Ôi Nick,
xin anh hãy nghe em nói− nàng nức nở van xin− Philip không phải là nhân tình của
em. Ông ấy là bà con. Ông gửi em tới Sinco để xin việc làm, nhưng em thề là em
đã không bao giờ nói gì với ông ta cả.

Sự tức tối
không còn hiện ra trên gương mặt của Nick, thay vào đó là một sự khinh bỉ dữ
dội, khiến Lauren phải thốt ra những lời rời rạc trong cơn điên loạn:

− Cho đến
khi… đến khi ông ấy nhìn thấy chúng ta trong đêm vũ hội. Ông ấy để em tự do,
nhưng bây giờ thì ông ta khủng bố em. Ông ta đe dọa vu cáo em với anh nếu em
không…

Nick đáp
lại bằng sự mỉa mai lạnh lùng:

− Bà con
với em mà lại đang tìm cách khủng bố em!

− Đúng thế−
Lauren hăng hái tìm cách giải thích− Philip nghĩ rằng anh đã thuê một người nào
đó do thám ông ta, vì thế ông ta gửi em tới đây để tìm ra tên người đó, và…

Nick cười
gằn, khinh bỉ:

− Chỉ có
Whitworth là người thuê gián điệp. Và gián điệp duy nhất đó là… cô!− Nick
buông Lauren ra và cố đẩy nàng ra xa, nhưng nàng vẫn cứ bám vào chàng.

Nàng cầu
khẩn như điên dại:

− Xin anh
hãy nghe em nói. Anh đừng làm như thế!

Nick đẩy
tay nàng và nàng quỳ xuống sàn nhà.

− Em yêu
anh vô cùng, Nick− nàng khóc như điên dại− Tại sao anh không chịu nghe em nói
cơ chứ? Tại sao? Em đang cầu xin anh hãy chỉ lắng nghe em nói thôi mà!

Chàng gạt
ngang:

− Đứng dậy.
Cài nút áo lại.

Nói xong,
chàng bước ra tới cửa. Ngực nàng trĩu nặng nỗi thống khổ, âm thầm, nàng vuốt
thẳng áo quần, chống một tay vào bàn cà phê và chầm chậm đứng lên.

Nick vặn
nắm cửa mở ra và những nhân viên an ninh bước vào. Nick lạnh lùng ra lệnh:

− Dẫn cô
này ra khỏi đây!

Lauren sững
sờ, đứng bất động nhìn những nhân viên an ninh đang tiến tới bắt nàng. Họ sẽ
đưa nàng vào tù. Nàng nhìn Nick, yên lặng van xin chàng lần cuối cùng lắng nghe
nàng, tin tưởng nàng, và chấm dứt cảnh bắt bớ này.

Một tay đút
túi quần, Nick nhìn nàng mà lòng không nao núng. Mặt chàng sắc như được điêu
khắc bằng đá, mắt chàng như hai tảng băng. Chỉ có những bắp thịt ở quai hàm
chàng là phản bội lại việc chàng tỏ ra dửng dưng, vì chàng đang giật giật mạnh.

Ba nhân
viên an ninh vũ trang bao quanh nàng, và một người cầm lấy tay của nàng.

− Đừng sờ
vào người tôi− nàng nói.

Không thèm
nhìn lại, nàng theo đám nhân viên an ninh bước ra khỏi văn phòng Nick và đi
tiếp qua khu tiếp tân rộng, vắng tanh.

Khi cánh
cửa đóng lại sau lưng, Nick quay vào ngồi xuống cái ghế nệm dài, tì trán vào
đầu gối, nhìn vào tấm hình phóng to của Lauren đang đưa các bản sao đánh cắp
cho Philip.

Nàng rất ăn
ảnh, chàng nghĩ thế với nỗi niềm cay đắng. Hôm ấy trời có gió, và nàng không
mang áo khoác. Bức hình chụp nghiêng cho thấy vẻ đẹp thanh nhã của nàng với
ngọn gió đang đùa những sợi tóc buông lơi.

Đó là bứa
ảnh Lauren đang phản bội chàng. Một bắp thịt ở cổ họng chàng thắt lại khi chàng
cố nuốt niềm cay đắng này xuống. Chàng quyết định phải in tấm hình này ra hình
màu. Màu đen và trắng không làm nổi bật được vẻ rực rỡ của nước da, những ánh
vàng trên mái tóc màu mật ong tuyệt đẹp và nét lung linh màu ngọc lam sống động
và đôi mắt nàng.

Chàng úp
mặt vào hai bàn tay.

Các nhân
viên an ninh lặng lẽ dẫn Lauren đi qua dãy hành lang lát cẩm thạch, nơi còn một
số đông nhân viên về muộn. Trong sự chen chúc của nhiều người, Lauren bị tránh
ra lẻ loi, chứng khiến sự khinh miệt của những kẻ hiếu kỳ. Mọi người hối hả về
nhà, lòng đầy ắp những ưu tư riêng lẻ. Không phải nàng đặc biệt lưu ý tới kẻ
khác chứng kiến sự xấu hổ này của nàng, vào lúc này, nàng cóc cần thế sự

Bên ngoài
trời đã tối và mưa vẫn tiếp tục rơi, nhưng Lauren không cảm thấy những giọt mưa
lạnh giá bắn vào lớp áo sơ mi lụa mỏng manh của nàng. Nàng nhìn hững hờ nghĩ là
sẽ thấy chiếc xe cảnh sát đậu sẵn ở vệ đường nhưng không thấy. Nhân viên an
ninh kèm bên trái và đằng sau đã rút lui. Chỉ còn người bên phải đi theo và hỏi
với giọng dè dặt, đầy thiện cảm:

− Cô có áo
khoác ngoài không, thưa cô?

Lauren nhìn
y với đôi mắt vừa đau đớn vừa sửng sốt. Nàng trả lời hờ hửng:

− Có.

Nàng có một
chiếc áo khoác, nó còn nằm với xắc tay của nàng trong văn phòng của Jim.

Y nhìn bất
chợt ra vệ đường, dường như mong có người nào đó đậu xe lại và chở nàng đi. Y
nói:

− Tôi sẽ đi
lấy áo cho cô− nói xong, y quay trở lại tòa cao ốc.

Lauren đứng
trên lề đường, mưa rắc bạc trên mái tóc nàng và bắn vào mặt nàng như hàng triệu
mũi kim lạnh giá. Dù sao, dường như nàng hiển nhiên không bị đưa vào tù. Nàng
không biết sẽ đi về đâu và làm sao đây với cái túi không tiền, không chìa khóa.
Như trong cơn mê, nàng quay lại và bắt đầu bước xuống đại lộ Jefferson, thì có
một bóng dáng quen thuộc, nhẹ nhàng bước ra khỏi tòa cao ốc, hướng về phía
nàng. Trong thoáng chốc, niềm hy vọng loé lên và dù trong đau buồn, nó vẫn toả
sáng.

− Jim!−
nàng kêu lên khi Jim và Ericka bước ngang qua mà hầu như không nhìn thấy nàng.

Jim quay
lại, và ruột Lauren thắt lại, đau như dao cắt khi nhìn thấy khuôn mặt giận dữ
và nét nhìn ác cảm của ông ta. Ông ta cáu kỉnh rít lên:

− Tôi chẳng
có gì để nói với cô cả

Mọi hy vọng
đều tắt ngấm trong lòng Lauren, và cùng với điều đó, lòng nàng như tê cứng lại
thành băng. Nàng quay mình, ngang nhiên thọc hai tay lạnh buốt vào túi váy đầm,
bước xuống lòng đường. Sau khi nàng bước đi mấy bước, Jim bước theo cầm lấy tay
nàng, xoay người nàng lại và nói, vẫn giữ vẻ thù hằn như trước:

− Này, cầm
lấy áo len của tôi đi!

Lauren thận
trọng rút tay về, lạnh lùng nói:

− Đừng đụng
vào người tôi. Tôi không muốn ai đụng vào tôi cả.

Vẻ cảnh giác
còn lưu chút ít trong tia nhìn của Jim, trước khi ông dập tắt nó đi. Ông lặp
lại, ngắn gọn, vẻ sẵn sàng muốn đưa áo cho nàng:

− Hãy cầm
lấy áo len của tôi. Cô chết cóng vì lạnh đấy!

Lauren
không thấy sợ chết cóng vì lạnh. Không cầm lấy cái áo Jim đưa ra, nàng nhìn
thẳng vào ông ta:

− Ông có
tin rằng tôi làm gián điệp như Nick tin không?

Ông ta xác
nhận:

− Thành
thật tin là có.

Với mái tóc
dính sát vào đầu và ngẩng mặt đón những hạt mưa lạnh buốt quất vào, Lauren kiêu
hãnh đáp lại:

− Nếu thế,
tôi không cần cái áo ấm của ông.

Nàng sắp
sửa quay đi, nhưng rồi đứng lại.

− Nhưng ông
có thể nhắn lại Nick giùm tôi một điều khi cuối cùng anh ấy tìm ra sự thật.

Nàng nghiến
rằng và nói tiếp:

− Sự thực
đó là: Nick đừng bao giờ đến gần tôi nữa. Anh ấy phải tránh tôi ra.

Không còn
nghĩ mình phải đi về đâu nữa, nàng tự động lội bộ qua tám khu phố để đến một
người duy nhất có thể cưu mang nàng mà không tính đến chuyện tiền nong. Nàng
đến quán ăn của Tony.

Nàng gõ cửa
sau của quán ăn bằng những ngón tay tê cứng. Cửa mở và Tony nhìn sững nàng, bộ veston
đen của ông tương phản với tiếng ồn ào và khói bếp sau lưng ông.

Ông nói:

− Lauren
đấy ư? Dominic, Joe đâu, nhanh lên, thiên thần Lauren tới!

Lauren thức
dậy trong một chiếc giường ấm áp và tiện nghi. Nàng mở mắt nhìn căn phòng hơi
cổ, duyên dáng nhưng xa lạ. Đầu nàng nhức như buá bổ khi nàng chống khuỷu tay
để nhìn xung quanh. Nàng đang ở trong căn nhà phía trên quán ăn, và cô vợ trẻ của
Joe đã đặt nàng vào giường, sau khi đã cho nàng tắm nước nóng và ăn thức ăn
nóng. Nàng đã không chết vì kiệt sức, nàng nhớ lại thế. Thất vọng biết bao!
Khốn khổ biết bao! Nàng đã tự chọn điều cay đắng ấy. Toàn thân nàng ê ẩm như bị
ai dần.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+