Trang chủ » Thế giới truyện » Văn học nước ngoài

Tiếng sét xanh – Judith Mcnaught- chương 8 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương
8

Sự
gần gũi thân mật phát triển thêm khi họ chèo thuyền trở về và càng tăng tiến
hơn lúc ăn tối dưới ánh đèn lồng trên tần lầu gỗ trắc bá như nằm treo lửng lơ
ngoài dốc dựng đứng.
− Đừng bận tâm – Nick nói nhẹ nhàng khi Lauren đứng dậy muốn dọn dẹp bát đĩa
trên bàn – Bà quản gia sẽ thu dọn vào sáng mai.
Chàng nhặt chai Grand Marnier và rót rượu mạnh vào hai cái ly pha lê mỏng.
Chàng đưa cho nàng một ly, rồi ngồi tựa lưng vào ghế. Nâng ly của mình lên môi,
chàng nhìn nàng qua vành ly. Lauren xoay tròn chân ly của nàng giữa hai ngón
tay, cố lờ đi bầu không khí chờ đợi đang treo lửng lơ giữa hai người. Thời gian
dành cho nàng đang trôi qua, Nick đã làm thỏa mãn cơn đói thể chất của hai người,
và bây giờ chàng đang liều lĩnh sửa soạn để thỏa mãn cơn đói dục tình của họ.
Nàng có thể thấy rõ điều ấy trong cách nhìn của chàng nấn ná trên các đường nét
thanh tú khi nàng ngồi đối diện chàng, và trong nụ cười thân mật, nồng nàn khi
chàng nói với nàng.
Nàng nâng ly của mình lên và uống một ngụm lớn chất rượu pha mùi cam với
cognac. Vào lúc nào đó chàng sẽ đứng dậy và đưa nàng vào nhà. Nàng nhìn chàng
đang châm thuốc lá. Trong vùng ánh sáng đong đưa của lồng đèn, những đường nét
đẹp trai sẫm màu của chàng dường như được đánh bóng đen thêm và sắc nét như
điêu khắc.
Một cái rùng mình tận trong tủy sống, vừa làm cho nàng hoảng sợ, vừa gây kích
thích cho nàng.
Chàng dịu dàng hỏi:
− Em cảm thấy lạnh à?
Lauren vội vã lắc đầu, sợ điều đó khiến chàng gợi ý vào ngay trong nhà. Nhưng
nàng hiểu rằng chàng phải thấy nàng đã rùng mình, và nàng nói :
− Em có cảm thấy lạnh, nhưng ở ngoài này thật dễ chịu, em chưa muốn vào trong
nhà đâu.
Một lát sau, Nick dụi tắt điếu thuốc và nhích ghế lại gần bàn. Trái tim của
Lauren chao đảo. Nàng uống cạn ly của mình và đưa ly cho chàng.
− Anh cho em thêm một ít nữa.
Nàng thấy ánh ngạc nhiên trong mắt chàng, nhưng chàng sốt sắng rót thêm rượu vào
trong cả hai ly, rồi ngồi trở lại trong ghế của mình và công khai nhìn ngắm
nàng. Lauren cũng bồn chồn nhìn lại chàng, chịu đựng cái nhìn của chàng. Nàng đứng
lên, mỉm cười yếu ớt bước mấy bước ra bao lơn, nhìn xuyên qua hồ, chăm chú vào
các ngọn đèn đong đưa trên các ngọn đồi. Nàng luôn luôn muốn làm chàng hài lòng
bằng mọi cách, nhưng liệu nàng có thất bại đêm nay không? Nick quá cường tráng
và quá thành thạo, đến nỗi một trinh nữ thiếu kinh nghiệm như nàng có lẽ sẽ làm
cho chàng bực bội.
Cái ghế của Nick chuyển động quẹt vào sàn gỗ, và Lauren nghe tiếng chàng bước tới
gần, dừng lại sau lưng nàng. Chàng đặt hai tay lên vai nàng, khiến nàng run
lên:
− Em lạnh rồi! – Chàng thì thầm và kéo nàng sát vào ngực chàng, quàng tay ôm lấy
nàng cho ấm – Đã khá hơn chưa em? – chàng hỏi khi đặt môi lên mái tóc nàng ép
sát vào nàng làm nàng trân người không nói được. Nàng chỉ gật đầu run rẩy mà
không kiểm soát nổi mình.
− Em rùng mình rồi đó! – Chàng nói và đặt tay lên eo nàng, năn nỉ ngọt ngào để
đưa nàng vào trong nhà – Chúng ta hãy vào bên trong đi em, trong đó ấm hơn.
Lauren bị kích động đến nỗi không nhận ra cái cửa trượt bằng kính mà Nick đưa
nàng vào không phải là cửa phòng khách. Khi đã bước vào bên trong, nàng mới nhận
thấy mình đang ở trong một phòng ngủ lộng lẫy, trang trí bằng những hình ảnh
màu caramel sẫm, trắng và nâu. Nàng dừng lại trên lối đi, mắt nhìn sững cái giường
ngủ cỡ rất lớn nằm chình ình giữa phòng. Nàng nghe tiếng Nick đóng cửa kính lại
đánh cách, và toàn thân nàng căng cứng lên.
Một tay chàng đặt lên mông của nàng, vuốt ngược lên eo, và kéo thân hình đăng
căng cứng của nàng sát lại chàng. Còn tay kia, chàng vuốt mái tóc dày óng ánh của
nàng lên, để lộ chiếc cổ trắng ngần. Hơi thở của Lauren như nghẹn lại khi chàng
chạm môi vào gáy nàng, rồi nhứ nhứ về phía trái tai, trong khi bàn tay dần xuống
phía dưới. Lauren chống lại một cách ngớ ngẩn:
− Nick! Em… em chưa mệt mà!
Chàng thì thào trong khi lưỡi chàng kích thích đầy khoái cảm trên vành tai của
nàng:
− Thế thì tốt. Vì đã sắp đến giờ cần thiết trước khi anh để cho em đi ngủ.
− Điều em muốn nói là… – Lauren thở hổn hển khi lưỡi chàng đưa vào tai nàng,
làm cho toàn thân nàng nóng ran lên. Như đứng không vững, nàng tựa sát vào
chàng và cảm thấy chàng quá thành thạo trong việc kích thích nỗi đam mê của
nàng – Điều em muốn nói là… – nàng giải thích yếu ớt – là em chưa muốn vào…
vào giường.
Tiến nói trầm trầm của chàng tác động Lauren như một thứ thuốc kích thích.
− Anh đã đợi chờ em quá lâu rồi. Đừng bắt anh phải đợi chờ lâu hơn nữa, Lauren!

Ý nghĩa mà nàng đọc được trong các lời đó đã làm tiêu tan hết mối nghi ngờ cuối
cùng của nàng về những gì mà chàng thật sự cảm thấy sâu xa ở nàng và những gì
nàng đang làm đây. Nàng không làm gì để ngăn chàng lại khi hai tay chàng lướt
lên lớp áo nhung trên đôi vú của nàng. Chàng lại vuốt ve, và khi chàng ôm nàng
quay mặt lại thì trái tim nàng đập như trống trận.
Chàng mơn trớn dịu dàng:
− Hãy nhìn anh đi!
Lauren cố ngước mắt lên nhìn chàng mà không được. Cổ họng nàng như nghẹn lại.
Lùa cả hai bàn tay vào trong tóc nàng, chàng quay mặt nàng đối diện với chàng,
đôi mắt thôi miên của chàng chìm sâu vào mắt nàng. Chàng ngọt ngào nói:
− Chúng mình làm việc đó, nhé em!
Cầm lấy tay nàng đặt lên ngực áo sơmi, chàng ngọt ngào thúc giục:
− Cởi cúc áo sơmi cho anh đi, em!
Từ một nơi nào đó trong cơn chấn động của tâm trí, Lauren hiểu, rõ ràng là Nick
nghĩ rằng nàng ngại ngần vì những người tình khác của nàng đã thiếu kinh nghiệm,
không dạy nàng những việc mở đầu đặc biệt cho việc làm tình, nên bây giờ chàng
phải dạy.
Hai hàng mi cong vút của nàng cụp xuống, đôi má ửng hồng, nàng đã sử dụng các
ngón tay vụng về, vì vừa bị kích động vừa thích thú. Chàng đã khéo léo cởi móc
chiếc nịt vú bằng ren của nàng, còn nàng thì chậm chạp mở từng cúc áo mà không
biết rằng càng làm chậm càng kích thích chàng nhiều hơn. Những ngón tay của
nàng đã ngoan ngoãn di chuyển, đẩy chiếc áo sơmi mở ra để lộ lồng ngực rắn chắc
như đồng của chàng. Chàng quá đẹp, và chàng là của nàng để nàng tha hồ vuốt ve.
Lauren suy nghĩ say sưa với điều nhận thức đó, đến nỗi nàng không để ý chàng đã
gỡ chiếc áo con ra khỏi hai cánh tay nàng.
− Vuốt ve anh đi! – chàng thì thào, giọng lạc đi.
Nàng không còn cần chàng phải thúc giục hay hướng dẫn nữa. Tình yêu và bản năng
chỉ bảo cho nàng, khiến nàng biết lướt hai bàn tay gợi tình lên đám lông ngực
dày đen của chàng, và chồm tới để hôn lên da thịt tươi mát rắn chắc của chàng.
Nàng vừa chạm môi vào là một cơn rùng mình chạy suốt toàn thân chàng, còn bàn
tay tự do của chàng thì luồn vào mái tóc mịn ở gáy nàng, kéo mặt nàng ngước
lên. Chàng nhìn nàng, đôi mắt ngất ngây nung nấu của chàng với niềm ao ước đè
nén đã lâu, thôi thúc chàng cúi đầu xuống. Đôi môi chàng ấm áp ban đầu đi nhè
nhẹ, ngọt ngào, rồi gắn mạnh vào môi nàng, và trong lúc môi nàng từ từ mở ra,
thì lưỡi chàng bắt đầu khám phá môi nàng với cơn đói khát đờ đẫn, và dẫn dắt
nàng vào con đường ngây ngất. Tay nàng vuốt ngực trần của chàng, còn chàng thì
ngẩng đầu lên. Đôi mắt xám bốc lửa của chàng thiêu đốt mắt nàng, thấy rõ niềm
đam mê của chính mình phản ánh trong màu xanh thăm thẳm của mắt nàng. Chàng thở
hổn hển, cố gắng ghìm chậm lại, nhưng chàng đành chịu thua:
− Trời ơi! Anh muốn em!
Như từ giấc mơ thoát ra khỏi cơn say giữa mù sương lãng đãng, nơi đó nàng trôi
nổi bập bềnh, no nê, thỏa mãn, và sung sướng tột độ, Lauren từ từ trở lại ý thức
sự ấm áp toát ra từ thân thể Nick bên cạnh, và sức nặng của bàn tay chàng đặt
trên bụng nàng. Nhưng khi nàng còn nằm đó, một sự bồi hồi chậm rãi bò vào trí
óc còn mông lung của nàng. Nàng muốn chộp lấy nó, giữ nó lại để khỏi bị làm nhiễu
loạn sự sung sướng trong giây phút đó, nhưng đã chậm mất rồi. Nàng nhớ Nick đã xiết
chặt nàng trong đôi tay, thân thể chàng vào sâu trong nàng khi chàng thì thầm:
“Anh mới đợi chờ em có vài ngày mà tưởng chừng như lâu dài bất tận.”
Sự hài lòng dễ dãi của Lauren khiến nàng không rõ thực tại. Nàng đã hiểu sai điều
Nick nghĩ, lúc chàng nói đã đợi nàng như lâu dài bất tận. Điều mà chàng muốn
nói là chỉ vài ngày mà chàng đã chờ đợi để ân ái với nàng hình như là quá lâu.
Điều đó không làm thay đổi cách mà nàng cảm thấy về chàng, nhưng nó làm cho
nàng không yên ổn.
Chàng có nhận thấy nàng còn trinh không? Chàng sẽ phản ứng như thế nào? Chuyện
gì xảy ra nếu chàng hỏi nàng tại sao đã quyết định làm tình với chàng? Chắc chắn
nàng chưa thể nói cho chàng biết sự thực là – nàng yêu chàng say đắm, và nàng
muốn chàng yêu nàng. Lauren quyết định sẽ tránh đem vấn đề đó nói với nhau. Tần
ngần, nàng mở mắt. Nick nằm bên phải nàng, chống tay, chăm chú nhìn vào mặt
nàng. Chàng có vẻ băn khoăn, nghi ngờ và rõ ràng là vui ra mặt… Chàng đã nhận
ra. Và phán đoán qua cảm giác của mình, chàng muốn bàn bạc về nó. Lauren cuộn
mình tránh xa chàng và ngồi dậy, quay lưng lại phía chàng. Nhặt chiếc áo sơmi của
chàng bỏ rơi dưới chân giường, nàng đút tay vào ống tay áo để cố che giấu sự trần
truồng của mình.
− Em muốn uống cà phê – nàng khẽ nói, bấu víu vào đó như một lời xin lỗi, để
tránh câu hỏi của chàng – Để em đi pha.
Nàng đứng dậy nhìn chàng và cảm thấy hớn hở khi chàng chiêm ngưỡng nàng từ đôi
chân trần thon dài lên đến mặt.
Chưa bao giờ nàng cảm thấy tự chủ như khi nàng đứng dậy lúc này, trong cái áo
sơmi rộng thùng thình của chàng.
− Anh không thấy phiền khi em mặc áo của anh phải không? – nàng hỏi, khi lóng
ngóng vụng về cài cúc áo.
− Anh không phiền gì hết, Lauren! – chàng trả lời nghiêm trang, nhưng mắt ánh
lên một nét cười. Sự trêu chọc của chàng khiến nàng quá bối rối đến nỗi bàn tay
của nàng bắt đầu run. Tập trung vào việc cuốn tay áo sơmi lên, nàng hỏi:
− Anh thích như thế nào?
− Đúng như cách chúng mình đã làm đó.
Nàng nhìn đăm đăm vào mắt chàng và hai má ửng đỏ. Nàng cải chính, bằng một cái
lắc đầu giận dữ, nói ngay:
− Không phải. Em muốn nói anh thích cà phê như thế nào?
− Đen.
− Anh muốn… muốn mấy?
− …mấy gì? – chàng hỏi đầy ẩn ý, cười chế giễu nàng dữ dội.
− Mấy tách cà phê.
− Cảm ơn em.
− Cám ơn về chuyện gì? – nàng châm biếm vui vẻ, rồi xoay người trên đầu gót
chân và vội vàng bỏ đi trước khi chàng có thể trả lời.
Mặc dù nàng làm ra vẻ bạo dạn khi rời khỏi phòng ngủ, nhưng nàng lại muốn bật
khóc lúc bước vào bếp và bật đèn lên. Nick đã cười vào mặt nàng. Và nàng đã
không mong chàng có phản ứng như vậy. Liệu nàng đã quá vớ vẩn không và nàng có
quá thiếu kinh nghiệm để bị chế giễu không?
Sau lưng, nàng nghe tiếng chân Nick bước vào bếp, nên vội vàng lấy muỗng quậy
cà phê trong bình lọc.
− Tại sao những tủ đựng thức ăn đều trống rỗng vậy anh? Trừ những gì mình đã ăn
tối nay, còn thì không có thực phẩm gì cả.
− Bởi vì nhà này đã bán rồi – Nick trả lời. Chàng ôm xiết eo nàng, kéo nàng lại
gần cho đến khi vải quần jean của chàng cọ xát vào bề lưng các bắp chân để trần
của nàng – Sao em không nói cho anh biết trước?
− Nói cho anh biết điều gì? – Lauren rào đón.
− Em đã biết cái quái quỷ ấy là gì rồi.
Nàng đăm đăm nhìn ra ngoài khung cửa sổ trên chậu rửa chén:
− Thật sự em đã quên điều đó.
− Sai! – Nick cười khúc khích – Em cố nhớ lại xem?
Nàng nói với cái nhún vai lạnh lùng:
− Bởi vì đề tài ấy không bao giờ được đặt ra, và bởi vì em không nghĩ rằng anh
sẽ quan tâm.
Chàng nói tỉnh bơ:
− Đề tài ấy không bao giờ đặt ra, bởi vì những cô gái-hai-mươi-ba tuổi mà còn
trinh trong lúc này và vào thời đại này thì hiếm hoi quá. Và những cô
gái-trinh-hai-mươi-ba trông giống như em thì lại càng hiếm hoi hơn. Vả lại, ở
khắp mọi nơi, điều đó đã thật rõ ràng.
Lauren quay nhìn quanh, để đương đầu với chàng, mắt nàng tìm mắt chàng:
− Nhưng trước… trước lúc đó, anh không nghĩ rằng em chưa… chưa… trước đó
sao?
− Anh không có ý nghĩ em còn trinh cho đến khi đã quá trể để có thể làm gì khác
giữa chúng ta – Vòng tay ôm nàng, chàng nói thêm – Nhưng em có thể nói cho anh
biết trước khi mình lên giường mà!
− Nếu em nói với anh, anh có sẽ thay đổi ý định hay không? – Lauren hỏi, thích
nghe chàng trả lời và cảm thấy vòng ôm của chàng quanh mình nàng.
− Không, nhưng anh sẽ nhẹ nhàng hơn với em – Ngả người về phía sau, chàng nhìn
nàng chăm chú và như hỏi đố khéo léo – Tại sao anh phải thay đổi ý định.
− Em không biết – Lauren lẩm bẩm khó chịu – Em nghĩ là anh có lẽ sẽ ngần ngại
vì …vì …
− Vì gì? – chàng chế nhạo cách độ lượng – Vì đã “lấy cắp” một cái gì
đó dành cho người chồng tương lai của em ư? Đừng ngớ ngẩn. Hắn không trông mong
em còn trinh; đàn ông không còn coi trọng trinh tiết nữa. Chúng anh không muốn
hay chờ đợi một phụ nữ thiếu kinh nghiệm. Em biết đó, em và anh đều là những
người được tự do. Em cũng có cùng những khao khát thể chất như anh vậy, Lauren,
và em có quyền thỏa mãn chúng với bất cứ ai mà em muốn.
Lauren thận trong nhìn xuống một chiếc mề đay bằng vàng lủng lẳng trên một sợi
dây chuyền vàng quanh cổ chàng và hỏi:
− Anh có bao giờ yêu thương, thật sự yêu thương một người phụ nữ nào trong đời
anh chưa?
− Có, một vài người.
− Và anh không cảm thấy buồn phiền nếu họ quan hệ tình dục với những người đàn
ông khác sao?
− Dĩ nhiên là không.
− Điều ấy dường như là… thái độ… của một-người-có-máu-lạnh…
Mí mắt chàng sụp xuống, nấn ná nhìn một cách khêu gợi lên hai gò vú của nàng:
− Nếu anh đã làm cho em thấy anh là người có máu lạnh, thì anh nghĩ rằng đã
đúng lúc chúng mình trở lại phòng ngủ.
Lauren tự hỏi, chàng có liều lĩnh để hiểu sai cách dùng chữ của nàng không, bởi
vì chàng muốn tránh vấn đề. Nếu chàng đã thực sự thương yêu những người đàn bà
khác, há chàng không cảm thấy muốn chiếm hữu họ nhiều hơn sao? Nếu chàng thực sự
yêu thương nàng, há chàng không sung sướng thấy mình là người duy nhất được yêu
sao? Lauren đưa đôi mắt xanh bối rối lên nhìn vào mắt chàng:
− Nick?
Chàng cúi nhìn vào người thiếu nữ trẻ trung xinh đẹp trong tay mình. Khuôn mặt
nàng được bao quanh bằng những lọn tóc màu mật ong óng ả, miệng nàng mềm mại,
thắm tươi, và hai vú đầy đặn đang ép sát đầy cám dỗ vào khuôn ngực trần của
chàng. Chàng ôm siết nàng và cúi đầu xuống.
− Em hỏi gì vậy? – chàng thì thầm và môi chàng mở ra, gắn vào miệng nàng một nụ
hôn sâu, đầy kích thích, khiến nàng không nói được.
Sau một lúc lâu, khi trời đã bình minh, Lauren nằm cuốn mình lại và nhìn thấy đầu
tóc sẫm của Nick kê trên chiếc gối bên nàng. Với một nụ cười như trong mơ đầy thỏa
mãn, nàng nhắm mắt lại và chìm vào một giấc ngủ sâu của sự kiệt sức vì khoái lạc.
Nàng không thức lại cho đến khi Nick đặt một tách cà phê trên bàn ngủ gần nàng
và ngồi lên giường.
− Chào anh – nàng nói, nụ cười của nàng chớm phai khi nhận ra chàng đã tắm rửa,
cạo râu và mặc một chiếc quần màu xám với một áo sơmi hở cổ.
− Có chuyện gì sao? – nàng hỏi, giữ chặt tấm chăn vào bộ ngực trần khi nàng phải
rời khỏi gối ngồi dậy.
Nàng cảm thấy lúng túng vì trần truồng khi chàng đã mặc áo quần, nhưng dường
như Nick không nhận thấy điều đó. Vì, dường như chàng cũng chẳng để ý thấy nàng
loã thể.
− Lauren, anh e rằng chúng ta sẽ phải tạm chia tay ngày hôm nay. Một… một
trong số bạn làm ăn của anh điện tới sáng nay là sẽ có mặt tại đây trong một tiếng
đồng hồ nữa. Anh sẽ tìm xe khác để về thành phố.
Lauren thất vọng ghê gớm, nhưng bốn mươi phút sau, khi Nick đưa nàng ra xe, nỗi
thất vọng của nàng đã tăng lên và biến thành hoang mang lo lắng. Đã hết rồi người
tình đam mê, quyến rũ của đêm hôm trước. Hôm nay Nick vẫn thân thiện nhưng
không còn thân mật, đối xử với nàng như là họ vừa trải qua một đêm vui thú
nhưng chẳng có ý nghĩa gì, như là đánh bài chứ không phải tình ái. Hay đó thường
là cách xử sự của đàn ông sau một cuộc truy hoan? Có lẽ vì nàng quá nhạy cảm,
nàng nghĩ như thế khi nàng đứng lại bên xe và quay về phía chàng. Nàng hy vọng
chàng sẽ ôm nàng vào lòng và hôn nàng tạm biệt. Thay vì thế, chàng đứng tay đút
túi quần, nhìn nàng cách bình thường và nói:
− Lauren, chắc em phải biết cẩn thận với hậu quả có thể xay ra cho chuyện đêm
qua chứ?
− Có thai! – mặt Lauren đỏ bừng, nàng lắc đầu.
Nàng hiểu, câu trả lời của nàng sẽ làm cho chàng khó chịu, nhưng giọng chàng lại
vô cảm cách lạnh lùng:
− Nếu có bất cứ hậu quả nào, anh muốn em báo cho anh biết. Đừng giải quyết một
mình. Em có hứa báo cho anh biết không?
Lauren quá bối rối để trả lời. Nàng gật đầu và chàng mở cửa xe cho nàng. Khi
nàng cho xe lùi, chàng đã sải bước vào nhà.
Lauren nhìn đồng hồ trên bảng khi nàng lái xe chạy qua hàng dãy nông trại của
tiểu bang Indiana. “Nếu có bất cứ hậu quả nào, anh muốn em báo cho anh biết”
cho anh biết… ba chữ này không ngừng quay cuồng trong đầu óc nàng.
Hôm qua, nàng đã khéo léo báo cho chàng biết rằng nàng sẽ trở lại Detroit vào
ngày thứ sáu, khi đó thì điện thoại đã được lắp đặt cho nàng rồi. Nick có thể
liên lạc với nàng vào thứ sáu, đơn giản bằng cách cầm máy lên hỏi tổng đài xin
số máy mới của nàng, thì sẽ biết ngay. Tại sao chàng làm như thể họ sẽ không
còn nói chuyện với nhau nữa, trừ khi nàng cần tìm gặp chàng để nói cho chàng biết
là nàng đã có thai?
Trong cái cách mà Lauren cảm thấy, dường như đã từng có chuyện xảy ra như thế
và đã từng bị bỏ đi. Họ đã vui đùa và tìm hiểu lẫn nhau, nàng cảm thấy rất gần
gũi chàng, chắc chắn chàng cũng thấy rất gần gũi với nàng. Chắc chắn chàng
không thể cố tình quay đi ngay và quên nàng được. Nàng yêu Nick và nàng biết
chàng cũng yêu nàng. Có lẽ chàng đã bắt đầu yêu nàng. Có lẽ đó là lý do khiến
chàng có thái độ rút lui và lạnh lùng sáng nay! Sau ba mươi bốn năm độc lập, và
sau khi bị mẹ mình xa lánh, Nick không còn muốn phụ thuộc vào một người đàn bà
nào trong hạnh phúc riêng tư của chàng, Lauren nghĩ, chàng càng cảm thấy được
yêu thương, thì chàng càng tìm cách né tránh.
Bầu trời chiếu rẻ quạt những tia sáng màu hồng của mặt trời ban mai, khi Lauren
lái xe vượt qua dòng sông Mississipi để vào bang Missouri. Nàng mệt rã rời,
nhưng đầy lạc quan. Khi nàng trở lại Detroit vào thứ sáu thì Nick sẽ gọi cho
nàng. Có thể chàng sẽ trì hoãn đến thứ bảy hay chủ nhật, nhưng không thể lâu
hơn.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+