Trang chủ » Thế giới truyện » Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu thuyết Sườn Phi Tội 

Đăng ngày 24/4/2014 by admin

Xem toàn tập:

Đau!

Xé rách đau đớn!

Mau, hô hấp thật sâu…

Ngoài đau đớn ra không còn cảm nhận được điều gì khác…

Đau đớn liên tục….

Mãi đến khi tiếng trẻ sơ sinh khóc ré lên, đau đớn đến xé rách tâm can cuối cùng mới chấm dứt.

Mở mắt ra, chỉ thấy một bà mụ đầu đầy mồ hôi ôm đứa trẻ mới sinh hướng nàng chúc mừng “Chúc mừng Ngọc vương phi, là một thiên kim tiểu thư”

Thiên kim tiểu thư? Chuyện này không quan trọng, quan trọng là nàng đang ở đâu vậy?

Cha đâu? Sư huynh đâu?

Nơi này, giường gỗ lim với chiếc màn che trắng tinh trong suốt, một chiếc bát gỗ,  một cái chậu đồng đầy nước nhuộm đỏ bởi máu, đến mảnh vải trắng cũng loang lổ đầy vết máu.

Một nha hoàn áo xanh cầm khăn mặt giúp nàng lau người, bà mụ vẻ mặt vui mừng ôm đứa trẻ mới sinh đứng ở bên giường.

Đây là đứa bé nàng sinh ra sao? Rõ ràng, nàng còn chưa xuất giá…

Vì cái gì vừa mở mắt, toàn bộ thế giới của nàng liền thay đổi?…

“Ngọc vương phi, nô tỳ đi bẩm báo Vương gia”

Dàn xếp ổn thỏa cho nàng xong, nha hoàn áo xanh bưng chậu đồng lên, thu chiếc khăn máu, lưu loát đi xuống.

“Ngọc vương phi, người vừa rồi ngất đi, dọa lão bà đây sợ muốn chết. Người xem xem, tiểu quận chúa nhìn thật dễ thương, quả thực giống vương phi như đúc à”.Bà mụ chờ nha hoàn thu dọn  xong, tức khắc đem trẻ mới sinh đặt ở trên giường.

Đứa trẻ mới sinh toàn thân hồng hồng, còn hơi nhăn nheo, cái miệng nhỏ nhắn khóc nỉ non, sao nàng chẳng thấy có chút gì gọi là xinh đẹp vậy?

Cũng không dám chạm  vào đứa nhỏ đang khóc vang dội, nàng chính là muốn biết hiện tại là tình huống như thế nào!!!

Vì cái gì khi nàng vừa tỉnh lại, liền thành người trong vương phủ đây?

Vương gia?

Nàng nhìn bà mụ…

Lão bà không hiểu vì sao, cũng vội vàng  quỳ thật mạnh trên mặt đất cầu xin ”Nô tài đáng chết, xin Ngọc vương phi ban tội”

A, thật đau đầu! Thật không thể hiểu nổi ý của lão bà nữa!

Vừa lúc, nha hoàn áo xanh đi vào cửa.

“Ngọc vương phi, Vương gia đang ở  trong phòng Tình phu nhân. Vương gia… người nói…”

Tô Ngọc Thanh đối với vị vương gia này cũng không chút hứng thú, hiện tại nàng lo lắng nhất chính là tình cảnh trước mắt.

Nàng không cho nha hoàn áo xanh nói thêm gì nữa mà hỏi “Ngươi tên là gì? Nơi này là chỗ nào vậy?”

Nha hoàn rõ ràng cũng bị dọa, nàng ta bùm một cái đem thân quỳ xuống “Ngọc vương phi, nơi này là thân vương phủ, mà người là sườn vương phi Tiêu Ngọc Khanh. Nô tỳ… là nha hoàn bên người của người tên Thu Thủy” Bộ dáng co rúm lại, giống như sợ nói sai một chữ sẽ bị vả miệng.

Ngọc Khanh? Sườn vương phi?

Cũng thật là trùng hợp, hai cái tên cũng không khác nhau là mấy.

Hay phụ thân trong lúc nàng ngất đi đã vụng trộm mang nàng tới nơi này?

Ai, đầu càng lúc càng mông lung…

“Vương gia, như vậy thoải mái không?..”

Một thân ảnh mềm mại, áo lụa mỏng màu bạc, một thân tuyết trắng như ẩn như hiện, nữ tử quỳ gối trên giường, bàn tay nhỏ nhắn trắng nõn trên người nam nhân nhẹ nhàng vuốt ve. Nàng phủ thân mình, cố ý làm cho xuân sắc trước ngực lộ ra trong đáy mắt nam nhân. Nam nhân ngũ quan thâm thúy, đôi mắt hẹp dài sắc bén thăm thẳm, vài sợi tóc nghịch ngợm vương lại trên trán, làm cho hắn càng thêm vài phần anh tuấn. Hắn thanh thản đem thân hình cao lớn của mình đè trên người nữ nhân, con ngươi gắt gao nhìn chằm chằm dung nhan nữ tử, bạc môi hơi hơi nhếch thành độ cong.

Nữ tử mềm mại đứng lên, chỉ thấy ngón tay ngọc ngà ở trong ngực khiêu khích, làn môi xinh đẹp ở bên tai nam nhân nhẹ nhàng thở hương hoa lan. Nam nhân yên tĩnh nhắm mắt, lẳng lặng hưởng thụ.

“Vương gia, nghe nói hôm nay tỷ tỷ sinh hạ một vị quận chúa đó…”

Đang nhắm mắt dưỡng thần, nam nhân đột nhiên choàng dậy, nhìn chằm chằm nữ tữ xinh đẹp “Tình Nhi, đừng nhắc tới nàng trước mặt ta”. Thật là mất hứng! Hắn đột nhiên ngồi dậy, đứng lên rời đi.

Tình Nhi luống cuống, nàng dùng cánh tay yếu đuối ôm thân mình nam nhân muốn rời đi, nũng nịu cầu xin “Vương gia, thực xin lỗi. Tinh Nhi về sau sẽ không bao giờ… nhắc nàng. Đêm nay người ở lại nơi này cùng Tình Nhi được không?”. Nói xong, mắt rưng rưng, vô cùng điềm đạm đáng yêu.

Hoàng Phủ Luật xoay người, ngón tay thô ráp nhẹ nhàng vỗ về dung nhan mềm mại của nàng. Hắn lẳng lặng lau đi lệ đọng trên mắt nàng, nhưng cũng gỡ ra vòng tay của nàng. Tình Nhi thức thời không hề dây dưa, lập tức thuần thục hầu hạ hắn mặc trường bào.

Nam nhân khoanh tay đứng, sau đó nhìn Tình Nhi lạnh nhạt nói “Tình Nhi, ngươi tốt nhất nhớ kĩ bổn phận của mình. Đêm nay bổn vương sẽ không lưu lại, ngươi nghỉ ngơi đi.”

Nói xong, thân ảnh cao ngất không hề quyến luyến, tiêu sái bước ra khỏi phòng.

Tình Nhi bi thương quỳ trên thảm, nước mắt rơi như mưa, nàng làm sao lại không thể hiểu được bổn phận của chính mình? Nàng chỉ là một trong số rất nhiều thị thiếp của hắn, hắn coi trọng nàng, chỉ bởi khuôn mặt nàng có vài phần giống với vương phi. Nàng khẽ sờ dung nhan của chính mình, đôi mắt hiện lên một tia mong chờ, ít nhất, nàng còn có khuôn mặt này có thể làm động lòng nam nhân kia một chút, không phải sao? Chỉ cần có được hắn, việc trở thành vật thay thế có gì mà không được?

“Vương gia, đêm nay có thể triệu Ôn mĩ nhân được không?” Lúc này, một lão phụ nhân cúi đầu đứng trước mặt nam nhân lãnh tuấn hỏi, cố gắng giữ bình tĩnh.

Hôm nay lại là cuối tháng sao? Khó trách cơ thể hắn bắt đầu thấy khó chịu. Đây không phải cảm giác khó chịu bình thường , không có nữ nhân kia, mị độc trên người hắn không thể giải được. Mỗi tháng phát tác một lần, mị độc khó hiểu làm công lực trên người hắn giảm đi, thậm chí khó chịu ngày một tăng lên. Mà tiểu thiếp trong phủ chỉ có thể tạm thời giảm bớt một chút độc trong cơ thể hắn.

Nghĩ đến đây, hắn không khỏi nghiến răng, nữ nhân chết tiệt kia, đời này nàng đừng mơ tưởng có thể làm hắn buông tha nàng.

Hắn bình tĩnh nhướng mày kiếm, lạnh giọng phân phó Lí mama ”Đem Ôn mĩ nhân đưa đến Cô Vụ cư của ta, nhớ kĩ phải dùng Ngưng Tình lộ *là một loại nước hoa*. Những chuyện khác, Lí mama ngươi chắc tự biết xử lí?”

“Lão thân biết được. Vương gia, nô tài đi xuống  phân phó”.

Hoàng Phủ Luật vừa lòng gật đầu.

Lí mama cúi đầu nhanh nhẹn lui ra.

Kiều mị tiếng rên rỉ, từng đợt từng đợt tiếng thở dốc trầm thấp, hai thân mình dây dưa quấn quýt….

Trong màn trướng, xuân sắc như ẩn như hiện….

Cuối cùng, tiếng rên rỉ cùng thở dốc dừng lại, nam nhân xoay người, không chút nào lưu luyến đi ra la trướng.

Nữ tử trên giường mê muội ngắm những đường cong duyên dáng trên cơ thể hắn, một thân màu đồng da thịt không thấy một vết sẹo, bờ ngực rộng lớn tinh tráng, thân hình vĩ ngạn tuấn đĩnh, tóc dài tùy ý thả trên vai, nam nhân cường tráng giống như báo đen trên thảo nguyên rộng lớn. Hắn quả thực chính là một nam nhân hoàn hảo.

“Lại đây hầu ta mặc quần áo”. Thanh âm trầm thấp từ tính của nam nhân truyền tới.

Ôn Ti trong lúc mê hoặc tức khắc tỉnh lại, thân thể không chút che đậy tao nhã đi tới trước mặt nam nhân, lấy trung y cẩn thận giúp hắn mặc vào, sau đó là ngoại bào, đai lưng….

Nam nhân lẳng lặng nhìn nàng, con ngươi sắc bén ánh lên những tia nhìn lạnh lẽo.

Nữ nhân, đều là công cụ dùng để hắn giải độc cũng như thỏa mãn nhu cầu sinh lí.

Hắn đối với các nàng, hoàn toàn không có chút tình cảm nào.

Mặc xong, liền gặp Lí mama bưng một một chén thuốc tiến vào.

Hoàng Phủ Luật hất trường bào, chuẩn bị rời đi.

“Vương gia” Ôn Ti lỏa thân mình đột nhiên giữ chặt một góc trường bào của hắn, quỳ trên mặt đất cầu xin ”Ti nhi muốn sinh hạ con nối dõi cho Vương gia, xin vương gia thành toàn”.

Hoàng Phủ Luật quay đầu, trên khuôn mặt tuấn tú hiện lên một tia kinh ngạc, sau đó cười khẽ.

“Ti nhi ngoan, ngươi quả thật muốn vì bổn vương sinh con?”

Ti nhi ngốc nghếch mỉm cười, khờ dại nói ”Vâng, Ti nhi hầu hạ Vương gia  lâu như vậy, rất muốn vì Vương gia sinh hạ nhất nam bán nữ”

Lí mama đang bưng chén thuốc, mồ hôi lạnh chảy đầy mặt. Ti nhi to gan lại dám vuốt râu hùm rồi. Bà không phải đã luôn luôn dặn dò nàng không được ở trước mặt vương gia làm liều hay sao? Nàng vào phủ đã hơn ba tháng, chẳng phải đã nên sớm hiểu điều này?

Hoàng Phủ Loật mềm nhẹ nói ”Ti nhi ngoan, ngươi chính là đang mang thai con của bổn vương?”

Hắn cười, nhưng trong đáy mắt lại không hề có ý cười.

Nhìn hắn tươi cười, Ôn Ti lại càng thêm tin tưởng.

Nàng đã nói rồi, Vương gia thương nàng như vậy, khẳng định sẽ cho nàng sinh hạ đứa nhỏ.

Hôm nay, nàng không phải thắng rồi sao?

Nàng đứng lên, nhẹ nhàng ôm thắt lưng nam nhân, thẹn thùng nói ”Vương gia, Ti nhi thật sự đang mang đứa con của người. Đã được ba tháng rồi, Ti nhi nhất định sẽ vì vương gia sinh hạ một tiểu vương gia. Như vậy, Dục nhi cũng sẽ có đệ đệ…”

“Loảng xoảng…” Thanh âm của chén thuốc rơi trên mặt đất.

Lí mama đột nhiên quỳ gối thật mạnh trên mặt đất ”Vương gia, đều là nô tài dặn dò chưa cẩn thận, cầu xin vương gia bỏ qua cho sự đừơng đột của Ôn mĩ nhân”

Ôn Ti bị phản ứng của Lí mama dọa cho giật mình, nàng nhìn về phía nam nhân, chỉ thấy nam nhân kia dùng một loại ánh mắt âm lãnh nhìn chằm chằm nàng, đáy lòng tự nhiên dâng lên một loại cảm giác bất an.

Quả nhiên….

“Quả nhiên là Ti nhi ngoan của ta, dám đem lời ta nói thành gió thoảng bên tai!”. Ánh mắt vô tình nhìn Ôn Ti, sau đó rất nhanh chuyển hướng sang lão phụ nhân đang quỳ trên mặt đất ”Lí mama, ngươi đã biết phải làm gì chưa?”

Ôn Ti rốt cục ý thức được tình thế nghiêm trọng, nàng vội vàng quỳ xuống ”Ti nhi biết sai rồi, xin Vương gia thứ tội. Ti nhi lần sau không bao giờ làm thế nữa….”

“Ngươi cảm thấy ngươi còn có lần sau ư?” Thanh âm lạnh lùng từ đỉnh đầu vang tới  ”Lần này ta sẽ cho ngươi tới nơi vạn kiếp không được giải thoát, Ti nhi ngoan của ta…”

“Lí mama!” Nam nhân lớn tiếng gọi.

Lão phụ nhân vội vàng bò trên mặt đất ra ngoài, sau đó mang theo một nha hoàn bưng chén thuốc đi vào, hai người vừa đến, một người rất nhanh giữ chặt thân mình đang giãy dụa của Ôn Ti, một người nắm chặt cằm của nàng đem thuốc đổ vào miệng.

Ngay sau đó , phía dưới Ôn Ti liền chảy ra máu đỏ tươi, mặt đất nhanh chóng tràn đầy máu tươi, nhìn thật ghê người.

Nam nhân lạnh lùng nhìn tất cả, bạc môi nhẹ mở ”Đem nàng đưa đến Phiêu Hương viện, rồi sai người quét dọn sạch Cô Vụ cư cho ta.”

Nói xong, lạnh lùng đi ra khỏi Cô Vụ cư.

“Vương gia, cầu xin người bỏ qua cho Ti nhi, Ti nhi không muốn đi kĩ viện….”

“Lí mama, cứu, cứu Ti nhi!!! Cứu…..”

Trang: 1 2 3

Xem cả bộ:

Các chương khác:
  • Tiểu thuyết Sườn Phi Tội


Truyện cùng chuyên mục:

doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+