Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Tìm lại tình yêu- Chương 01 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 1

~*~*~

Cô cũng chỉ là…. Muốn tiết kiệm tiền xe buýt mà thôi, thật không hiểu, tại sao lại gặp phải chuyện này?

Động cơ xe máy vang lên đinh tai nhức óc, khí thải tràn ngập khắp nơi, khiến cô bị nghẹn ho khan liên tục, không thể đếm được có bao nhiêu chiếc xe đang bao vây xung quanh cô, những người ngồi trên xe máy có cả trai lẫn gái, không ngừng gào thét chói tai, mà cô giờ phút này kinh hoảng đến mức không cử động được.

“Cứu….”

Kỉ Tiểu Trinh kêu to, nhưng âm thanh mỏng manh không thể vang lên giữ tiếng động cơ điếc tai, ngược lại vang lên những tiếng cười nhạo.

“Ha ha ha, cô ta kêu cứu kìa!”

“Kêu đi, kêu đến vỡ yết hầu cũng không có người đến đâu!”

Không phải chứ? Lòng người dễ thay đổi, tiếng động cơ lớn vô cùng đáng sợ, lại có tiếng huyên náo của đám thanh niên, nhưng dân cư ở khu lân cận không ai dám ra ngăn cản tiếng náo động giữa đêm khuya của đám thanh niên, lại càng không ai dám ra ngoài báo cảnh sát.

Bởi vì tên cầm đầm đám thanh niên là con trai của trưởng khu phố, quyền lực lại giàu có, báo cảnh sát cũng vô ích, ngược lại rước họa vào thân.

Họ rốt cuộc muốn làm gì? Tiểu Trinh theo bản năng ôm chặt túi, bên trong là tiền lương hôm nay mới lĩnh, dù không nhiều lắm, nhưng là tiền sinh hoạt tháng sau của cô và ông nội, cô sợ những người này cướp mất tiền của cô.

Xe máy không ngừng lượn vòng xung quanh cô, cô vừa vội lại vừa sợ, giữa vòng tròn nhỏ ấy, muốn chạy mà không thể chạy, vửa chạy ra sẽ bị xe máy ngăn cản, trốn không thoát, lại bị cười nhạo.

“Ha ha ha…” Tiếng cười ác ý không dứt bên tai.

Họ nhất định sẽ làm cô bị thương!

Không được, cô không thể ở đây ngồi chờ chết, cô phải chạy trốn!

Mặc kệ phái trước có xe ngăn cản hay không, dù xông lên sẽ bị thương, chỉ cần trốn thoát là được! Tiểu Trinh nhắm mắt lại, xông ra ngoài.

“Nó chạy trốn, mau đuổi theo!”

Hộc…. Hộc… Hộc… Tiểu Trinh không ngừng chạy, không dám ngừng lại, chỉ biết là không thể bị đuổi theo, phải phát huy tối đa công lực, cô chạy vào khu dân cư, tránh vào trong ngõ nhỏ.

Một đám xe máy sượt qua chỗ cô trốn, cô không khỏi nhắm mắt lại, nhẹ nhàng thở ra…. Cô đã an toàn.

Sau khi điều hòa lại hô hấp, cô mới nhìn kỹ xung quanh, xác nhận đường về nhà, mới rời khỏi khu dân cư.

Không dám trở về bằng đường cũ, Tiểu Trinh đành phải đi đường nhỏ, nơi đó không có đèn, đường lại nhỏ, chỉ có thể lách được một chiếc xe qua, hơn nữa lại còn có cỏ dại hai bên đường, còn có đám chó hoang tụ tập, nhưng so với mấy kẻ gây rối thì vẫn còn hơn.

Bước vội trên con đường mòn, mong mau đến nhà… Miệng khấn a di đà phật, nhưng vẫn không khống chế được sự sợ hãi.

Tiếng động cơ xe máy nặng nề vang lên, lại một lần nữa truyền tới, lần này từ phía sau cô, rất gần.

“Ai, cô ta ở trong này này!” Tiếng một cô gái, uốn éo, cười đến mức khoa trương.

“Mau gọi những người khác đến!”

Cô không hiểu, những người này bị làm sao thế? Như vậy hay lắm sao? Vì sao lại tùy tiện trêu đùa một người đi đường như vậy? Làm thương tổn một người, thú vị lắm sao?

“Tránh ra!” Tiểu Trinh phẫn nộ hét lên, muốn những người này cách xa ra một chút.

“Oa oa oa, tức giận rồi, ha ha ha ha….” Giốn như trêu chọc một con mèo con chó nhỏ, nhìn cô tức giận lại càng vui vẻ, càng muốn đùa.

Cô lại bị bao vây, hai chiếc xe máy chặn đường cô, tuy rằng so với vừa rồi ít người hơn rất nhiều, nhưng lại sợ hãi hơn gấp bội.

“Mau gọi những người khác lại đây!”

“Các người rốt cuộc muốn gì? Như vậy thú vị lắm sao?” Tiểu Trinh quả thật rất muốn khóc mà không được, nhịn không được hỏi, ngữ khí dường như cao đến quãng tám.

“Rất thú vị!” Nói xong đoàn người cười vang.

Đường nhỏ hẻo lánh không có đèn, chỉ có thể qua ánh đèn rọi đến mà nhìn, người vây quanh cô không hề xa lạ, hai trai hai gái, hai cô gái vốn bằng tuổi cô, học ngay lớp bên cạnh hồi còn học quốc trung, hai người con trai là bạn trai của hai người kia.

Theo cô biết, họ vẫn chưa lên cao trung, quốc trung không tốt nghiệp được liền bỏ học ở nhà, ăn chơi qua ngày.

“Các người vì sao lại muốn làm vậy?” Cô không hiểu, rõ ràng là lớn lên cùng nhau, biết rõ lẫn nhau lại cố tình thương tổn nhau, vì sao lại làm vậy? Cô đâu trêu chọc gì họ?

Đơn giản là vì sự luẩn quẩn, bất đồng của cuộc sống, cho nên muốn hãm hại nhau sao?

“Ầm ĩ, câm miệng.” Cô gái tóc vàng ngồi phía sau xe, rút mẩu thuốc lá hút dở ném vào mặt cô.

Tiểu Trinh tránh được, nhưng vẫn bị mẩu thuốc lá làm bỏng cánh tay, kêu lên một tiếng.

‘Ha ha ha ha ….” Tiếng cười nhạo không dứt bên tai, tiếng cười giống như cô không nên sống trên đời này.

Ngay khi những người này đang trêu đùa cô, chờ đợi đồng bọn, một chiếc xe máy đã tăng tốc từ phía trước phóng đến, tiếng động cơ trầm thấp cuồng dã.

Trấn định lại, thấy một chiếc xe Harley đứng ở giữa con đường mòn, người lái xe đội mũ bảo hiểm không kiên nhẫn kéo tấm kính lên, nhìn lướt qua, lạnh lùng nói…

“Cút ngay.”

“Cảnh cáo mày đừng có xen vào việc của người khác, nếu không muốn gặp rắc rối.” Tên thanh niên kiêu ngạo hoàn toàn không để ý đến người mới tới, cười cợt nói.

“Tiên sinh….” Tiểu Trinh thấy người lạ, giống như thấy cứu tinh. “Cứu, cứu tôi!”

Nhưng người đó phảng phất không nghe thấy, thái độ lạnh mạc, xe chưa tắt máy, liền đứng xuống, đám người lách ra nhường đường.

“Đừng để tao nói lần thứ ba, cút ngay, bọn mày chắn đường tao!”

Ngữ khí thô bạo so với đám thanh niên cũng không hề kém, lại còn nguy hiểm và hung ác hơn, kiên trì bắt đối phương nhường đường.

“A Thông, dạy dỗ hắn một chút, lấy cái xe đi.” Cô gái hiến kế bên tai bạn trai.

Đám thiếu niên không có hảo ý nhìn người ấy, anh ta ăn mặc đơn giản, áo phông quần bò, dưới chân đi đôi giày cao, trong bóng đêm mông lung, không nhìn rõ ngũ quan, chỉ thấy đôi mắt lóe lên.

Xe Harley! Cưỡi trên chiếc xe này nhìn hẳn sẽ vô cùng oai phong! Đám thanh niên trong mắt xuất hiện lòng tham, nhìn người chủ nhân của chiếc Harley không có hảo ý.

Một tên xuống xe, cười đi lại gần.

“Chiếc xe này được lắm, tao rất thích, nhìn mày ở trên xe không hợp lắm, để xe lại, tao sẽ không đánh mày.”

Ánh mắt người đó trầm xuống. “Tao cho mày năm giây, biến khỏi đây.”

Không khí như thắt lại, Tiểu trinh nắm chặt tay nhìn đám thanh niên và người mới đến giằng co, đột nhiên, tên thanh niên đưa tay nhằm thẳng hướng người ấy đấm xuống, nhưng chưa kịp đánh tới, cổ tay đã bị nắm chặt, hắn kêu lên đau đớn.

“Đau, x!” Một tên thanh niên khác ngay lập tức cũng nhảy xuống hỗ trợ, đánh lén từ phía sau.

Rầm…. Tên thanh niên đánh lén bị người kia xoay người một quyền đánh bại, anh ta xuống xe, ra đòn vô cùng hiểm vào hai tên thanh niên, xuống tay dứt khoát, hoàn toàn không lưu lại đường sống.

Các cô gái kêu lên sợ hãi, người kia thủy chung không nói gì, chỉ có tiếng va chạm, cùng với tiếng kêu rên của hai tên thanh niên.

Khi anh ta đã khiến hai tên thanh niên không ngẩng đầu lên được, thì tiếng xe máy rít gào đến gần, hai cô gái kinh hoảng nhảy xuóng xe, nói cho đám đồng bọn biết.

“Xử lý hắn!” Không biết ai đó đã lấy một chiếc gậy bóng chày, giơ lên cao ra lệnh một tiếng, hơn mười tên thanh niên xông lên.

Tiểu Trinh trợn tròn mắt, nóng lòng nhìn về phía người kia, “Cẩn thận!”

Nhưng không kịp nữa, chiếc gậy đánh vào người anh ta, hoàn toàn chọc giận anh, anh rống lên một tiếng, quay đầu tóm lấy gậy, đoạt lấy bắt đầu đánh trả.

Một trận hỗn chiến xảy ra ngay trước mắt, Tiểu Trinh sợ đến ngây người, toàn thân run rẩy, sự hỗn loạn bất ngờ này cũng khiến những cô gái kia chạy trốn, vẳng lại tiếng la hét.

“Dừng tay, đám chết tiệt này!”

Tiếng thét này là từ tên cầm đầu đám thanh niên bất lương này, con trai trưởng phố, hắn cuối cùng mới đến, thấy thủ hạ đang đánh nhau với một người nhìn rất quen, còn làm cho đối phương chảy máu, lập tức ngăn cản.

“Lão đại, hắn…” Đang muốn cáo trạng, lại lập tức bị lão đại cho một quyền vào đỉnh đầu.

“Câm miệng, mẹ nó. A Đàn, ngại quá! Đám tiểu đệ của em không hiểu chuyện, không biết là anh.” Tên cầm đầu đến trước mặt người lái xe Harley cúi đầu.

Quan Trí Đàn “Hừ” một tiếng phun nước bọt trong miệng ra, một đôi mắt đen không chút cảm xúc nhìn người đang cúi đầu trước mắt. Anh đối với tên này không có ấn tượng, cũng không có tâm tình để ý đến, anh đang đói gần chết, phải vội đi mua thức ăn khuya!

“Lần sau còn chắn đường tao, tao sẽ giết cả đám bọn mày.” Chẳng hề để ý, chứng tỏ vừa rồi không hề đem những người này để vào mắt.

“….Thật có lỗi, em sẽ mang chúng về quản giáo! Thật có lỗi, thật có lỗi!” Tên cầm đầu đám thanh niên, sai đám tiểu đệ tránh đường, chọc ai không chọc, lại chọc vào ôn thần.

Mọi người vội vàng rời đi, trò “giải trí” cũng đành buông tha.

Tiểu Trinh đang lo lắng mình có thể thoát được không, lại thấy kết quả bất ngờ, đám thanh niên phóng xe đi hết, con đường mòn mất đi ánh đèn, lại trở về vẻ yên tĩnh.

“Mẹ nó.” Quan Trí Đàn đi lại phía xe máy. Anh đang chết đói, không biết nhà bán đồ kho trong thị trấn có còn mở cửa không nữa?

“Bọn khốn…” Anh đang đói bụng, quả thật đối muốn chết!

“Chờ một chút!” Tiểu Trinh nhìn anh định rời đi, khuôn mặt nhỏ nhắn vô cùng áy náy. “Anh bị thương, thật có lỗi, hại anh gặp phiền toái.”

Cánh tay anh bị thương, máu chảy ra, nhưng may là vết thương nhìn không sâu, tên khuôn mặt kiệt ngạo bất tuân, cũng có vài vết thâm.

“Cám ơn anh ra tay giúp tôi.” Cô cầm tay anh, cảm động nói.

Quan Trí Đàn hừ lạnh một tiếng, ngẩng lên nhìn cô gái trẻ con trước mắt. “Tôi không hề muốn giúp cô.”

Anh nào có nhàn hạ thoải mái mà cứu người? Là những tên đó cản đường anh, còn động thủ đánh anh, anh ra tay chỉ vì khó chịu, không phải vì người khác.

Cứu người? Cái việc vô ích đó, anh không làm!

“Nhưng anh thật sự đã giúp tôi, ai, miệng vết thương của anh vẫn chảy máu, tôi, nhà của tôi ở ngay phía trước, anh đến nhà tôi một chút, tôi giúp anh băng lại.”

Vết thương nhỏ ấy, có gì đáng ngạc nhiên sao? Anh cũng đâu mất nhiều máu!

Mặc kệ cô, Quan Trí Đàn nổ máy, chân ga đạp xuống, định chạy lấy người, nhưng cô nữ sinh này không biết sao lại kiên trì như vậy, anh đã ngồi lên xe, cô còn cố gắng ôm lấy cánh tay anh.

“Buông ra.” Anh rít lên, bắt đầu nổi nóng, cô tốt nhất không nên khiêu khích giới hạn của anh! Tuy anh không thường đánh phụ nữ, nhưng nếu chọc giận anh…

“Không được! Anh bị thương.” Tiểu Trinh vẫn kiên trì không chịu buông. “Năm phút thôi, năm phút là xong, anh làm ơn….”

Anh đáng lẽ nên mặc kệ cô mà chạy đi, thấy việc nghĩa nên làm làm gì? Trong từ điển của anh không có bốn chữ này, anh là Quan Trí Đàn, từ điển chỉ có bốn chữ “Làm theo ý mình”.

Nhưng là, cô gái này vừa bị đám bất lương kia trêu chọc, không phải sao? Một mình đi trên con đường nhỏ vắng vẻ này…. Đưa cô về nhà sao? Bữa ăn khuya của anh phải làm sao bây giờ?

“Lên xe.” Quên đi, anh không phải người tốt, nhưng thỉnh thoảng cũng có chút lòng trắc ẩn.

Lấy ra một chiếc mũ bảo hiểm, quăng vào vẻ mặt ngây ngôcs của cô.

“Cô ở đâu? Tôi đưa cô về, đỡ bị người ta cường bạo giữa đường.”

A…. Người này nói chuyện thật sự rất thoải mái!

“Ở ngay phía trước….” Cô không phải không đề phòng, cũng biết người con trai trước mắt rất nguy hiểm, đánh nhau rất chuyên nghiệp, tính tình cũng không tốt, vừa rồi nói chuyện mấy câu liền đánh người, xúc động nóng nảy, giống như quả bom có thể nổ bất kì lúc nào.

Nhưng là, cô tin anh không phải người xấu, cũng tin rằng anh sẽ không thương tổn cô, vì thế nói cho anh biết nhà cô, leo lên phía sau xe anh.

Xe đi qua con đường mòn, qua một công viên nhỏ, ở một công trường có một chiếc container cũ chứa đầy gỗ, cô gái yêu cầu anh dừng lại phía trước thùng xe container.

“Đến nhà tôi rồi, cám ơn anh đưa tôi về.” Xuống xe, đứng trước ngọn đèn mờ mờ của ngôi nhà, Tiểu Trinh ngượng ngập cười.

Đèn không quá sáng, nhưng đủ để anh thấy rõ ngũ quan cô gái, không thể nói là xinh đẹp, nhưng dễ nhìn, vẫn còn mang theo vẻ trẻ con của học sinh trung học.

“Ừm.” Về nhà là tốt rồi. Quan Trí Đàn quay đầu xe, quyết định rời đi.

Nhưng cô vội ngăn anh lại, không cho anh đi. “Không được không được, anh không thể đi! Miệng vết thương của anh phải bôi thuốc, không xử lý tốt sẽ bị nhiễm trùng, vào nhà đi.”

Cô gái này, sao lại phiền như vậy chứ?

Muốn cự tuyệt, nhưng…. Cự tuyệt có làm tổn thương cô không? Cô sẽ cho rằng anh ghét gia đình nghèo khó của cô?

Anh không phải người tốt, nhưng cũng không muốn làm người xấu, bề ngoài tưởng vô tâm, nhưng kỳ thật anh suy nghĩ rát nhiều… Xem ra, đêm nay anh nhất định sẽ đói bụng lên giường.

Rầu rĩ gật đầu một cái, anh xuống xe, để cô gái kéo tay vào nhà.

“Xuỵt, nói nhỏ thôi, ông nội tôi đang ngủ, ngồi ở đây, xong ngay thôi.” Tiểu Trinh để anh ngồi trên ghế, cô vội vã rửa sạch hai tay, lấy ra một hộp thuốc, bôi cồn iot vào bông, giúp anh xử lý vết thương trên cánh tay.

“Ai, cô không phải muốn giết tôi chứ?” Quan Trí Đàn nhịn không được thấp giọng oán. Cô rất vụng về, khiến miệng vết thương vốn không đau của anh trở nên đau đớn, hơn nữa anh rất đói bụng, tính tình sắp không khống chế được.

“Xin lỗi, xin lỗi…” Cô nhẹ nhàng hơn, dùng băng gạc băng vết thương lại, cuối cùng buộc lại thành hình nơ bướm.

“…..” Anh hối hận, làm người quả nhiên không nên quá hảo tâm, xem đi! Trên tay buộc ái quỷ này, có thể ra ngoài sao.

“Được rồi, tốt lắm.” Tiểu Trinh không khỏi thở ra nghẹ nhàng. Cuối cùng cũng giúp ân nhân bôi thuốc xong! Anh thỉnh thoảng lại mắng cô và tỏ vẻ bất mãn, khiến cô thật sự vội vã.

“Thái độ gì vậy? Tôi mới phải cám ơn trời đất!” Quan Trí Đàn nổi giận, nhưng lúc này bụng bỗng kêu lên, khiến khí thế của anh bị giảm đi hơn phân nửa.

Cô đương nhiên nghe thấy, nhưng không dám cười, anh đã hơi đỏ mặt, không nên cười nhạo người khác vào lúc này.

“Giờ các cửa hàng trong thị trấn đều đóng cửa rồi, nơi này cũng không có cửa hàng tiện lợi…. Tôi làm đồ ăn khuya, nếu không ngại thì, anh ăn một chút được không? Tôi nấu mì, nhanh thôi.”

“Này….” Ai muốn ăn đồ cô nấu? Anh sẽ đi mua!

Nhưng chưa kịp ngăn cản, cô đã đi vào phòng bếp nhỏ bên cạnh nấu nước sôi, lôi ra một đống rau xanh chuẩn bị.

Hiện tại đi, có kịp không? Nhưng cô nói rất đúng, đã trễ thế này, trên thị trấn cũng không còn ai bán đồ ăn, ai bảo anh đi Đài Loan học đại học thì không đi, lại ở lại trường ở nông thôn này, muốn tới nhà gần nhất cũng mấy cây số, đi qua đi lại cũng phải mất một giờ đi xe máy!

Quên đi, phải giải quyết cái bụng trước, Quan Trí Đàn anh cái gì cũng có thể chịu đựng, nhưng không chịu được đói bụng, hiện tại anh đói đếnmức muốn đi đánh người!

Anh thừa dịp đánh giá chỗ ở của cô gái, dù sao biến thùng container thành nhà, đối với Quan thiếu gia từ nhỏ đã ăn sung mặc sướng mà nói, là kinh nghiệm rất mới mẻ.

Năm phút sau, anh ngửi được mùi hương thanh đạm, một bát đồ ăn đặt trước mặt, khói bốc lên nghi ngút.

“Trong tủ lạnh không có nhiều đồ lắm, anh chịu khó ăn một chút….” Không có gì để báo đáp anh, cô chỉ có thể dùng cách này, biểu đạt lòng biết ơn của cô.

Quan Trí Đàn cũng không nói nhiều lời, cầm bát uống một ngụm canh, thất thần, sau đó lạ uống một ngụm.

Vốn tưởng rằng nước mì thanh đạm không vị, nhưng lại có mùi thuốc sắc trong veo, ngon ngoài ý muốn, ngay cả mặt mũi cũng rất QQ.

Trong bát không có thịt, chỉ có một đống rau xanh, nhưng không hiểu sao lại rất hợp khẩu vị, chỉ hai ba miếng đã hết.

Cơn đói được  giải quyết, tính tình thô bạo cũng hết, Quan Trí Đàn nhìn chiếc nơ bướm trên tay, còn có nữ sinh ngồi trước mặt chậm rãi ăn mì, hàng lông mi đen khẽ nhướn lên.

“Cô tên gì?”

“Tôi? Tôi là Kỉ Tiểu Trinh.” Cô nhu thuận trả lời ân nhân.

“Kỉ Tiểu Trinh….” Anh cao giọng, sau đó mắng: “Cô là đồ ngốc hả?”

“Sao?” Đột nhiên bị mắng, Tiểu Trinh cảm thấy kinh ngạc.

“Tùy tiện đưa một tên cont rai về nhà, cô mấy tuổi rồi? Không quen không biết, cô biết tôi là ai không? Ngay cả tên cũng không biết mà cho người ta vào nhà, cô tưởng xã hội này không có người xấu phải không?” Đây là xuất phát từ hảo tâm mà trách cứ, Quan Trí Đàn không thể thể hiện bộ mặt ôn nhu được.

“Nhưng là…. Anh sẽ không như vậy.” Tiểu Trinh bỏ bát đũa, ánh mắt đơn thuần nhìn anh, kiên định nói: “Anh sẽ không như vậy, anh giúp tôi, anh sẽ không hại tôi.”

Cô có phải đã quá tự tin không? Ngay cả anh cũng không tint ưởng anh sẽ không tùy hứng làm thương tổn người khác, cô hiểu được anh bao nhiêu? Mọi người đều nói anh không cứu, cô lại biết trong anh vẫn còn phần thiện lương sao?

“Đồ ngốc.” Anh mắng, nhưng khóe miệng không tự giác cong lên.

Quả là không ngờ tới, anh đánh nhau thuận tay cứu một nữ sinh ngốc, ngay ả anh là ai cũng không biết, ngay lập tức tin anh là người tốt.

Lúc này, Quan Trí Đàn mới hiểu được, tin tưởng không lý do, là thứ anh cần nhất.

“Kỉ Tiểu Trinh, cô mấy tuổi…. Mười bảy? Học sinh trung học à? Tôi là Quan Trí Đàn, hai mươi hai tuổi…. miệng mở to như vậy làm gì?”

Miệng mở lớn đâu phải lỗi của cô? Anh…. Anh lại là Quan Trí Đàn rất “lừng danh” sao….

Tiểu Trinh nằm mơ cũng không nghĩ tới, cô lại có cơ hội gặp gỡ với một đạit hiếu gia.

Anh đến từ Đài Bắc… Thật ra sinh viên trong trường đại học tư ở thị trấn, hơn phân nửa đến từ nơi khác, nhưng Quan Trí Đàn thì khác, anh rất nổi danh.

Bởi vì gần đây nhất anh đã giao chiến với con trai của trưởng thị trấn, còn đánh hắn thành đầu heo. Bình thường trêu chọc đến hắn, thường kết cục sẽ rất thảm, nhưng Quan Trí Đàn rất lợi hại, hậu phương vững chắc, đánh đối phương đến mức phải nhập viện, còn bắt gia đình hắn phải tự mình đến giải thích…. Đơn giản vì bố anh là Quan Hữu Đạt, là giám đốc một ngân hàng tài chính lớn.

Chuyện này lưu truyền khắp nơi trong thị trấn, mọi người đều nói không nên chọc giận Đài Bắc đại thiếu gia, anh ta rất hung đữ, tính tình khó chịu, không nhẫn nại, khiêu khích anh tuyệt đối sẽ không toàn mạng, hậu phương của anh vô cùng chắc chắn, đắc tội anh sẽ bị nghiền xương thành tro.

*

“Khăn mặt đâu?”

Nhìn đó, đại thiếu gia đó lại khó chịu rống lên.

“Ở đây!” Tiểu Trinh vội vàng lấy khăn mặt, đưa cho anh.

Kết quả đổi lấy cái trừng mắt hung dữ của anh.

“Anh đâu có tay rảnh để lau, em lau đi!” Quan Trí Đàn trừng cô, khó chịu rống.

Ánh mắt Tiểu Trinh không dám nhìn xuống dưới, bởi vì nửa người anh cởi trần, chiếc búa trên tay đều đều gõ xuống, giúp cô đóng ghế.

Anh một tay giữ ghế, một tay cầm búa, quả thật không có tay cầm khăn mặt.

“Chuyện đó…”

“Làm sao nữa?” Quan Trí Đàn rống lên với cô nàng lề mề, “Mồ hôi rơi vào trong mắt anh rồi, sau không mau lau đi?” anh hung dữ nói, ngẩng đầu để cô nhìn thấy mồ hôi rơi vào hốc mắt.

“Được rồi, được rồi!” Tiểu Trinh bị dọa không có biện pháp, đành vừa thẹn vừa tức lại giúp anh lau mồ hôi, gần gũi một người con trai như vậy, khiến cô có cảm giác rất quái dị, rất thẹn thùng, mặt đỏ tim đập.

Nhưng là, anh là Quan Trí Đàn, không phải người cô có thể vọng tưởng…. Nữ sinh trong lớp thường nói, anh chỉ là thương hại cô mà thôi. Trong mắt không khỏi có chút cô đơn, nụ cười dần dần nhạt đi.

Mùa hè năm ngoái cô đã lên cao nhị, từ đó về sau, Quan Trí Đàn thường xuyên quan tâm chăm sóc cô, biết cô đi làm thêm, sẽ tới trường đón cô tan học, đưa cô tới chỗ làm; Sau biết cô vì tiết kiệm tiền xe buýt mà đi bộ về nhà, tức giận mắng cô một trận, sau đó không chỉ đưa cô đi làm, mà làm xong còn đưa cô về nhà.

Ngẫu nhiên có ngày nghỉ, anh sẽ đến nhà cô tìm cô hoặc nói chuyện phiếm với ông nội, ông nội tuổi đã lớn, không thể tiếp tục làm thợ mộc nữa, nhưng ông lại là một sư phụ có tay nghề rất cao, gặp Quan Trí Đàn cảm thấy rất hứng thú, đem toàn bộ kinh nghiệm truyền cho anh. Vì thế về sau, Quan Trí Đàn lại có thêm cơ hội đếnnhà cô, lấy mấy miếng gỗ đóng thành ghế dựa, bàn, chậm rãi, thay đổi toàn bộ những đồ vật đã cũ kỹ trong nhà.

“Còn cổ nữa? Chỉ lau mỗi mặt thôi sao? Đừng có làm việc nửa chừng thì bỏ đấy!” Quan Trí Đàn không buông tha cô, soi mói nói.

“Anh, anh tự lau không được sao?” Là ảo giác của cô sao? Tại sao luôn có cảm giác bị đùa bỡn? Chẳng qua lau mồ hôi thôi, anh sai bảo, làm cô khó xử, bắt cô lau hết mồ hôi.

Anh cố ý. Tiểu Trinh biết như vậy, nhưng không dám vạch trần, cảm giác nói ra sẽ gặp phiền toái.

“Ngại sao, Kiể Tiểu Trinh, em báo đáp ân nhân cứu mạng như vậy à?” Quan Trí Đàn trừng mắt, lấy ân tình áp bức cô.

Đúng vậy, anh là ân nhận, sau khi quen biết anh, anh giúp cô rất nhiều việc, ngoài việc sau khi làm thêm không phải đi bộ về nhà nữa, ban ngày cô đi học, không thể đưa ông nội đi bác sĩ bốc thuốc, là Quan Trí Đàn ngoan cố đưa ông nội đến bệnh viện.

Anh rất nhiều tiền, nhìn anh cũng có thể thấy, cô đọc tạp chí của các bạn học nhìn thấy những bộ quần áo có giá rất khoa trương, một chiếc áo phông mà có giá năm ngàn tệ, loại quần áo này lại trở thành áo lao động của Quan Trí Đàn, cho dù hỏng cũng không đau lòng.

Anh ra tay rất mạnh, trong ví da lúc nào cũng đầy tiền mặt, tiền tiêu vặt một tháng của anh gấp hai mươi lần tiền làm thêm của cô, anh không ở trong kí túc xá, mà thuê một ngôi biệt thự trong thị trấn, cô từng đi qua vài lần, kiểu dáng là kiểu mẫu trên tạp chí…. Chỉ tính trong cuộc sống, họ đã là hai người không cùng một bầu trời.

Nhưng anh chưa bao giờ đưa tiền cho cô để cải thiện cuộc sống, ngược lại tự mình giúp cô làm cái này làm cái kia, khiến cô thật sự cảm động, cảm kích anh không dùng tiền làm nhục cô.

“Nước đâu? Nước đá đi, anh rất khát.” Quan Trí Đàn lại sai cô chạy vặt.

“A, được”. Tiểu Trinh ngơ ngác, lập tức chạy vào container, lấy nước đá cho anh.

Nhìn cô chạy đi, nụ cười bừng lên trên mặt anh. Khi dễ cô nàng này thật dễ, nhưng lại khiến tâm tình anh tốt hẳn lên.

“Đồ ngốc.” Tuy ngốc, nhưng, anh thích.

Sửa chiếc ghế gãy chân xong, lại sửa tiếp chiếc ghế dựa, rồi cầm lấy dao, chỉnh lại những điểm chưa bằng phẳng trên một tấm gỗ, bào cho đến khi nhẵn bóng.

Anh định giúp Tiểu Trinh làm một chiếc bàn có ngăn, có thể bỏ các bản vẽ vào.

Trước đây có một ngày chơi đùa với cô, đoạt lấy một đống giấy của cô, thấy cô đang học thiết kế.

Giấy là đoạt lấy, nhưng, lại làm cô khóc, cũng là vì cảm thấy xấu hổ, sợ anh cười nhạo. Cô vừa khóc vừa nói: “Em đã bảo anh không nên nhìn, anh nhát định đang cười em….”

Cô khóc làm anh giận chính mình, cảm thấy bản thân mình làm sai, nhưng cũng vì vậy mà khiến anh phát hiện một chuyện…

Quan Trí Đàn anh cũng biết sợ hãi, sợ cô bị anh chọc giận sẽ không bao giờ để ý đến anh nữa, sợ cô không thể mở rộng trái tim với anh.

Anh thích cô, thích đến mức chỉ cần nhớ tới trước đây có người khi dễ cô, một đám người cưỡi xe máy vây quanh cô, lấy sự sợ hãi của cô làm vui, một cơn tức giận dâng lên trong bụng, phẫn nộ muốn đánh người.

Nếu nói cho cô biết anh thích cô, có có thể bị dọa đến mức chạy trốn không?

“Muốn chạy? Không có cửa đâu.” Quan Trí Đàn bá đạo hừ một tiếng, trong lòng quyết định, dùng mọi biện pháp, đem nữ sinh ngốc này giữ trong tay.

Vừa giúp cô đóng bàn học, anh đồng thời mưu tính kế hoạch….

———————-

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+