Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Tìm lại tình yêu- Chương 08 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 8

 .

Tiểu Trinh vô cùng bất ổn, cả ngày hoảng loạn, không biết Quan gia muốn xử lý chuyện của đứa bé như thế nào.

 

Hoan Hoan dường như bị cướp đi, cho dù cô mời luật sư hay A Khôn ra mặt nói chuyện với Quan gia, luật sư của Quan Trí Đàn luôn giành được ưu thế, con gái và Quan gia có quan hệt huyết thống, Quan Trí Đàn hoàn toàn có đủ quyền giám hộ…

 

Một đống câu từ pháp luật khiến đầu óc cô choáng váng, nghĩ đến lời nói âm ngoan của Quan Trí Đàn trong hôn lễ, cô thật sự muốn cùng anh đứng trước tòa án!

 

“Mẹ, mẹ, mẹ lại ngẩn người rồi?” Hoan Hoan vươn bàn tay nhỏ bé, huơ huơ trước mặt mẹ. “Làm việc mệt quá ạ? Hay vì đói bụng ạ?”

 

Tiểu Trinh phục hồi tinh thần, cúi đầu nhìn con gái vừa tan học, nụ cười tỏa sáng khuôn mặt thanh tú, đưa tay sờ sờ khuôn mặt nhỏ nhắn hồng hào của con gái, lắc đầu. “Mẹ không sao, chỉ là đang suy nghĩ một chút.”

 

Cô rất hoang mang, Quan gia rốt cuộc muốn thế nào? Họ kiên trì cho rằng Quan Trí Đàn phải có quyền giám hộ đứa trẻ, kiên trì muốn con gái ở cùng với bố nó, nhưng lại không ngăn cản cô gặp con.

 

Ngay từ đầu, cô chỉ là thử, nhưng rồi nhận ra không có cách nào chịu đựng được việc không gặp con, vì thế mỗi ngày đều đến trường chờ, cô biết qua qua, Quan gia cố tình chuyển Hoan Hoan về trường tiểu học tư nhân, nhưng vì một số vấn đề khiến Hoan Hoan tạm thời phải ở trường cũ, Quan gia ngầm phái người bảo vệ con bé.

 

Vốn nghĩ rằng, cô sẽ bị bảo vệ ngăn cản, không cho phép tới gần Hoan Hoan, nhưng khi Hoan Hoan thấy cô ở ngoài cổng, vui vẻ chạy lại, bảo vệ và lái xe chẳng những không ngăn cản, còn mời cô lên xe, để cô đưa Hoan Hoan về nơi ở của Quan Trí Đàn, rồi lại đưa cô về nhà.

 

Cô không hiểu, sao lại như vậy?

 

Nhưng cô không dám hỏi nhiều, sợ vừa hỏi, Quan Trí Đàn sẽ thu lại hảo tâm của anh.

 

“Mẹ, hôm nay con có thể ăn cơm không?” Cô bé nháy mắt, khẩn cầu nhìn mẹ. “Bố nói hôm nay không về, muốn con ăn cơm một mình, phòng rất lớn, con ở một mình rât ssợ, con đã lâu không được ăn cơm mẹ nấu, ăn cơm rang có được không?”

 

Trước đến nay, Tiểu Trinh đưa con đến gần tòa nhà thì rời đi, tránh chạm mặt với Quan Trí Đàn, cô không muốn đối mặt với ánh mắt lạnh lùng của anh.

 

Nhưng mà hôm nay, anh không có nhà….

 

Từ sau sinh nhật con lần trước, cô cũng chưa từng nấu cơm cho nó ăn, nếu hôm nay anh không có nhà, như vậy….

 

“Vậy, bố khi ở nhà ăn với con không?” Lần trước lúc cô đến, thấy căn bếp hoàn toàn không có hơi ấm, giống như  một phòng triển lãm, Quan Trí Đàn nấu ăn không tốt, tác dụng duy nhất của phòng bếp đối với anh chỉ là pha cà phê!

 

Khi cô rời đi, có mở tủ lạnh, thấy bên trong chỉ có nước khoáng, đồ uống và đồ hộp.

 

“Có ạ! Hôm qua con và bố đi siêu thị, mua rất nhiều đồ!” Đôi mắt Hoan Hoan sáng lên, ríu rít kể lại chuyện đi siêu thị với bố.

 

Anh không giống trước kia, bình tĩnh, trấn định, tao nhã, thong dong, quý khí vô cùng, so với hai mươi hai tuổi lỗ mãng, xúc động, anh thật sự thay đổi rất nhiều, cũng trở nên…. Không còn cười nữa.

 

Trên báo đài nói, công việc của Quan Trí Đàn vô cùng bận rộn, vì vậy khi cô nghe nói Quan Trí Đàn đưa con đi siêu thị, đầu tiên là sửng sốt, sau đó mỉm cười.

 

Nụ cười vui mừng, nhưng có chút chua xót.

 

Nhiều năm trước từng nói, nếu có con gái, anh sẽ rất yêu thương, không muốn nó rơi một giọt nước mắt, đáng tiếc hạnh phúc năm ấy giờ đây không có cô….

 

“Lại kia xem có gì ăn không, mẹ sẽ làm mấy món con thích.” Dấu đi vẻ buồn bã trong mắt, Tiểu Trinh mỉm cườinói.

 

Hai mẹ con nắm tay, ca hát, xuống xe, đi vào nhà Quan Trí Đàn.

 

Hoan Hoan lấy chiếc thẻ thang máy bố đưa, kéo mẹ vào thang máy, đi lên nhà.

 

Phòng rất sạch sẽ, không bừa bãi như phòng đàn ông độc thân, sàn nhà sạch bóng, ngay cả những tạp chí trên bàn cũng được sắp xếp gọn gàng, Tiểu Trinh không khỏi có chút nghi hoặc. Quan Trí Đàn…. Có thể thật sự làm việc nhà sao?

 

“Bố rất ngốc đấy, ngay cả đồ cũng không biết sắp xếp, ở nhà một chút đã làm loạn lên, quần áo đều vất lộn xộn, nên mới phải mời một người đến thu dọn.”  Hoan Hoan cau mũi, nhỏ giọng nói xấu bố.

 

Tiểu Trinh khẽ cười, đúng vậy, đó mới là Quan Trí Đàn, anh đối với công việc nhà vĩnh viễn không có khả năng, thường khiến cho mọi thứ trở nên rối loạn, cái này vẫn chưa thay đổi.

 

Cô nói với con: “Công việc của bố rất nhiều, không rảnh làm việc nhà, nếu bố không biết, con nói với bố, sao lại nói bố ngốc chứ?”

 

“Được ạ được ạ, mẹ, lại đây đi!” Hoan Hoan thuận miệng trả lời mẹ hai câu, vội vã kéo cô đến phòng bếp, đưa một chiếc tạp dề dường như mới mua, sau đó giúp cô mặc vào. “Con và bố đi mua đó! Mẹ mặc đi, con đói bụng, con muốn ăn cơm ăn cơm!”

 

Con gái ầm ĩ đòi ăn cơm, Tiểu Trinh không còn cách nào, mặc vào chiếc tạp dề hai bố con cùng nhau đi mua, cảm thấy…. có chút kỳ quái.

 

“Mẹ xem thử xem trong tủ lạnh có gì không.”

 

Tủ lạnh rất lớn, nhưng bên trong lại không có nhiều nguyên liệu nấu ăn, một hộp trứng, một ít rau xanh, hai, ba hộp thịt, ngay cả gạo cũng ném vào tủ lạnh.

 

Đồ ăn có nhiều nhất trong tủ chính là đồ hộp…. Tiểu Trinh không khỏi nhíu mày.

 

“Hoan Hoan, ngày nào bố cũng làm những thứ này cho con ăn sao?” Cô lấy ra một hộp đồ đông lạnh hỏi.

 

“Không ạ, đó là đồ ăn khuya của bố, ngày nào bố cũng đưa con ra ngoài ăn tối, nhưng mà con vẫn muốn ăn đồ mẹ nấu.” Hoan Hoan chu môi oán giận.

 

Anh không muốn để con gái ăn đồ ăn đông lạnh, nhưng chính mình lại ăn khuya?

 

Nhìn những đồ nấu ăn trên bàn, gia vị không nhiều, cô nhanh chóng xác định sẽ làm ba món ăn và một ít canh.

 

“Đi rửa tay đi, rồi ngồi làm bài tập, tí nữa là có thể ăn cơm.” Tiểu Trinh quay đầu dặn con gái, bắt đầu vo gạo cho vào nồi, sau đó lấy rau và thịt, chuẩn bị nấu.

 

Hoan Hoan đem bài tập ra, ngồi trên bàn ăn làm, vì ở ngay gần mẹ, nên cô bé thấy rất an tâm.

 

Mùi đồ ăn, chậm rãi tỏa ra khắp phòng bếp, cô bé thỉnh thoảng bị phân tâm, ngẩng đầu nhìn bóng dáng bận rộn của mẹ, khuôn mặt nhỏ nhắn sáng lên.

 

Ba mươi phút sau, Tiểu Trinh bưng một nồi canh đến bàn, hương thơm phảng phất trong không gian, khiến người ta thèm thuồng.

 

“Mẹ, con làm xong bài rồi, tay cũng rửa rồi!” Cuộc sống thường ngày được dạy dỗ rất tốt, Hoan Hoan đưa đôi tay nhỏ bé đã được rửa sạch ra trước mặt mẹ, để cô kiểm tra.

 

“Tốt lắm, ngồi xuống đi.” Tiểu Trinh mỉm cười, hưởng thụ thời khắp ấm áp hai mẹ con ở chung.

 

Tính toán thời gian, cô có lẽ có thể cùng Hoan Hoan ngồi ăn cơm.

 

Nhưng vừa mới lấy cơm cho con, chợt nghe tiếng cửa mở.

 

“Trần tổng, tôi sẽ tự mình giải thích….” Quan Trí Đàn vừa bước vào nhà, kinh ngạc đứng lại.

 

Anh nghĩ mình bị ảo giác, ở căn nhà không có chút hơi ấm này, lại tỏa ra mùi hương quen thuộc.

 

Thở sâu, anh ngửi thấy mùi thịt và cơm, nhất thời thấy bụng kêu vang, nhìn thật kỹ — cô đang ở đây.

 

Cô mặc chiếc tạp dề màu lam nhạt mà anh và con gái đi chọn cho cô, khiến khuôn mặt nhỏ nhắn của cô càng thêm thanh tú.

 

Anh cứ đứng như vậy, nhìn cô. Kỉ Tiểu Trinh… Vì sao một người phụ nữ ba mươi tuổi, lại khiến người ta cảm thấy giống như một cô nhóc ngây ngô như vậy? Cho dù mặc tây trang, cũng nhìn không giống đã là mẹ của một đứa con!

 

Tiểu Trinh bị sự trở về đột ngột của anh dọa, nhất thời tay chân luống cuống, không biết làm thế nào mới tốt. Cô cứ như vậy tiến dần từng bước, như ở nhà mình mà nấu cơm cho con ăn, không có sự đồng ý của anh, rất…. rất không biết xấu hổ.

 

Anh nhất định không muốn nhìn thấy cô…

 

“Cô tới làm gì?”

 

Một giọng nói tức giận chất vấn vang lên, truyền vào tai Tiểu Trinh, khiến cô hoảng hốt.

 

Ngẩng đầu nhìn khuôn mặt uy nghiêm của Quan Hữu Đạt, trừng mắt tức giận nhìn cô, lông mi nhíu lại, vẻ chán ghét rất dễ nhận ra. Cô quay lại, tuy biết ông không thích, nhưng vẫn lễ phép mỉm cười, tuy nụ cười vô cùng cứng ngắc.

 

“Tôi đang hỏi, cô ở đây lammf gì?” Ông không hờn giận hỏi lại lần nữa.

 

Tiểu Trinh dường như nhớ lại tám năm trước, một buổi trưa nóng vô cùng, vợ chồng Quan Hữu Đạt đến tìm cô đòi lại con…

 

A Đàn vì cô mà không trở về nhà!

 

Chột dạ và tự trách, khiến cô không có cách nào nhìn thẳng vào mắt ông.

 

“Ông nội….” Hoan Hoan ở phía sau mẹ, nhô đầu ra. “Ông giận ạ?” Đôi mắt tòn tròn của bé mở to, nghiêm túc nhìn ông.

 

Biểu tình của Quan Hữu Đạt lập tức mềm lại. “Bài tập làm xong chưa? Đói bụng không? Ông nội đưa con đi ăn cơm.”

 

Hoan Hoan nhìn mẹ ở bên cạnh, lại nhìn ông nội trước mắt, lộ ra vẻ khó xử.

 

Bé muốn ở cạnh mẹ, nhưng ông nội là trưởng bối, mẹ nói, không được vô lễ với trưởng bối, nhưng ông rất hung dữ với mẹ, bé không thích ông nội mắng mẹ.

 

“Cô Kỉ, cám ơn cô đưa Hoan Hoan về, nhưng tôi hy vọng chuyện này sẽ không xảy ra nữa.” Quan Hữu Đạt không muốn cô gặp con.

 

Cho dù con trai đã trở về, ông vẫn cho rằng người phụ nữ trước mắt là tai họa, không thể tha thứ.

 

Tiểu Trinh run lên, vẻ kinh hoảng khó có thể che dấu, cô hiểu ngụ ý của Quan Hữu Đạt — ông không muốn cô gặp Hoan Hoan nữa.

 

“Bố, là con để cô ấy đưa Hoan Hoan về.” Quan Trí Đàn thấy khẩu khí của bố ngày càng gay gắt, sắc mặt cô mỗi lúc một tái nhợt, nhịn không được nhúng tay vào.

 

“Con….”

 

“Chuyện gì có thể khiến Hoan Hoan vui vẻ, con sẽ làm.” Anh nhìn thẳng vào bố, thái độ cứng rắn. “Về việc của Trần tổng con cũng đã nói chuyện rồi, cùng quan hệ xã hội lại cùng ý kiến với giới truyền thông, sẽ không có vấn đề, bố có thể nyên tâm, con không bôi nhọ mặt mũi Quan gia, thời gian không còn sớm, mẹ hẳn là đang đợi bố về ăn tối.”

 

Quan Trí Đàn đứng ngoài cửa, ý tứ muốn tiễn khách.

 

“Cô ta….” Nhưng Quan Hữu Đạt lại cảm thấy sự tồn tại của Kỉ Tiểu Trinh giống như một quả bom.

 

“Con sẽ xử lý.” Khẩu khí anh nhẹ nhàng, nhưng thái độ thập phần kiên định, không cho bố nhúng tay vào.

 

Quan Hữu Đạt suy nghĩ sâu xa, liếc mắt nhìn vào trong, ánh mắt sắc bén đảo qua Tiểu Trinh, nhưng khi nhìn cháu gái ánh mắt ấy lại trở nên dịu dàng, cuối cùng ông gật đầu, bất đắc dĩ xoay người rời đi.

 

Quan Trí Đàn tiễn bố, sau đó khóa cửa.

 

Cô sắp không thở nổi rồi! Ánh mắt bố anh nhìn cô — khinh miệt, coi thường, còn có cả thống hận! Điều này khiến cô không có cách nào che dấu sự tự ti lại nổi lên, khiến cô khủng hoảng.

 

Cô biết dù là xuất thân hay đầu óc, cô đều không so được với Quan Trí Đàn, bọn họ thật sự khác nhau một trời một vực….

 

“Em….. Thật có lỗi vì đã làm mọi chuyện trở nên phức tạp, em… em đi đây.” Cô yếu đuối giải thích, yếu đuối không dám tranh thủ ở lại cùng ăn cơm với con gái, khuôn mặt cô tái nhợt, dùng nụ cười cứng ngắc đối mặt với người căm ghét cô, nhưng lại không thể chịu được việc Quan Trí Đàn mở miệng đuổi cô đi.

 

Điều ấy giống như một con dao đâm xuyên vào ngực cô….

 

Vội vàng cởi tạp dề, tùy tay cầm lấy áo khoác ở trên ghế, Tiểu Trinh không dám quay đầu nhìn bố con anh.

 

“Mẹ, đừng về!” Hoan Hoan năn nỉ.

 

“Hoan Hoan…” Xin lỗi, cô là người mẹ vô dụng, năm đó dám lớn mật lừa anh, giờ lại không có gan mở miệng nói với anh, mọi thứ chỉ là một âm mưu.

 

“Em muốn con gái thất vọng sao?” Quan Trí Đàn nhìn cô khẩn cấp muốn chạy, khẩu khí không khỏi lạnh đi. “Ăn một chút cơm, sẽ không làm em mất mạng.” Anh cầm cánh tay cô, buộc cô ở lại.

 

Nhưng khi nắm cánh tay cô, mới nhận ra, một vòng tay anh có thể nắm gọn cánh tay cô, cơ hồ không có chút thịt nào, cô liệu gầy đến mức nào?

 

“Ngồi xuống, cho con ăn cơm.” Cô nhất định không tự chăm sóc mình, đồ ngốc này!

 

“Em, em có thể ở lại?” Tiểu Trinh cảm thấy thật ngoài ý muốn. “Cám ơn anh!”

 

Quan Trí Đàn liếc mắt một cái, đi đến bàn ăn, nhìn con gái đang cười khanh khách với anh, hai bố con trao đổi một ánh mắt hiểu biết.

 

Mấy hôm trước, Hoan Hoan từng sầu lo nói với anh, ông nội không thích mẹ. Anh suy nghĩ sâu xa, sau đó nhận ra trước kia anh đã lựa chọn chống lại bố thật sự rất sai lầm, phản nghịch, xúc động, lại khiến xung đột giữa hai bố con không thể giải quyết, cũng gián tiếp ảnh hưởng đến Tiểu Trinh, vì vậy anh thẳng thắn thành khẩn nói, người phạm sai lầm là anh.

 

Là anh lựa chọn tình yêu, chọn một người lúc ấy đã vô điều kiện tin tưởng anh, từ bỏ gia đình, cắt đứt tin tức với bố mình.

 

Làm bố mẹ, sẽ không trách con cái, nhất là bố, có vẻ nghiêm khắc, nhưng thật ra luôn bao che khuyết điểm, nhiều năm qua ông luôn nói vì Kỉ Tiểu Trinh nên mới hại anh không về nhà.

 

Không, sao có thể là lỗi của Tiểu Trinh? Cô hoàn toàn chẳng biết gì, cho đến khi anh say rượu không cẩn thận nói ra, cô mới hiểu vì sao người nhà anh lại dùng việc cắt đứt kinh tế làm hình phạt.

 

Trước kia tính tình anh rất cứng rắn, nhất quyết không chấp nhận sự sắp xếp của người khác, giờ đây, anh sẽ không mắc sai lầm nữa.

 

Anh quyết định không ngăn cản Tiểu Trinh gặp con, về phương diện khác, anh muốn con gái dùng những đặc điểm của người anh yêu, khiến bố anh thay đổi.

 

Bố rất để ý, yêu thương đứa cháu gái này, chỉ là không nói ra thôi.

 

“Có thể ăn cơm chưa?” Quan Trí Đàn da mặt dày như tường thành đánh không đổ, hỏi một cách đương nhiên, nhưng biểu tình lãnh đạm, anh giờ đây so vói khi hơn hai mươi tuổi lại càng nham hiểm giảo hoạt.

 

“Có thể, mau ngồi xuống.” Tiểu Trinh không nghĩ nhiều lắm, giúp anh ăn cơm, lấy thêm một chiếc bát, ngay cả đũa cũng lấy cho anh, cho đến khi cầm bát cơm của mình ngồi xuống, nhìn anh nuốt cả một miếng to, theo bản năng dặn dò, “A Đàn, ăn chậm một chút….”

 

Khoan đã, không đúng! Cô sao lại nghe lời ngồi xuống ăn cơm, còn đương nhiên giúp anh lấy cơm? Mà anh cũng tự nhiên ngồi xuống ăn đồ ăn cô nấu, như vậy có được không?

 

Rất kỳ quái, nhưng mà… cô không ghét, trong thời khắc này, cô có thể coi họi như người một nhà, chưa từng tách ra, hy vọng xa vời đó liệu có thể bị trời phạt?

 

Tiểu Trinh che hàng mi sắp trào nước mắt, gắp rau vào bát cho con.

 

“Con không ăn.” Hoan Hoan nhíu mày, gắp rau bỏ vào bát bố, kết quả bố cũng trưng ra một bộ mặt dài như mướp đắng.

 

“Không được, con chính là vì ăn quá ít rau nên mới không khỏe, thịt phải ăn, nhưng rau cũng phải ăn.”

 

“Nhưng bố cũng không ăn mà.” Bé chỉ tay về ông bố lúc nào cũng tấn công các loại thịt, tìm chiến hữu.

 

Tiểu Trinh khó xử nhìn Quan Trí Đàn, hy vọng anh có thể làm gương cho con.

 

“Bố….” Anh nhìn rau trong bát, nguyền rủa chính mình vì sao hôm qua lại mua rau cho vào tủ? Sớm biết đã mua toàn thịt là được rồi!

 

Tiểu Trinh và con gái, cùng nhìn anh cầu cứu, hai khuôn mặt dường như giống hệt nhau, khiến miệng anh kìm lòng không được mà cong lên – không, không đúng, giờ không phải thời điểm thích hợp, mà anh nên lựa chọn, phải đứng về phía ai!

 

Con gái bộ dáng đáng thương khiến anh đau lòng, vì yêu thương con gái mà anh muốn nói không thích thì không cần ăn, cứ bỏ ra đi!

 

Nhưng tình cảm đối với Tiểu Trinh, khiến anh theo bản năng đứng về phía cô.

 

“Nghe lời mẹ, ăn hết đi.” Anh kiên trì, gắp rau trong bát anh và cả số rau con gái gắp sang, một hơi ăn sạch.

 

Tiểu Trinh như trút được gánh nặng thở ra, cảm tạ anh hợp tác.

 

“Hoan Hoan, con xem đấy, bố ăn hết rồi, con cũng phải học tập bố.”

 

“Được rồi, đáng ghét, bố và mẹ cùng một phe….” Cô bé đau khổ, học tập bố dũng cảm một miếng ăn hết đám rau.

 

Tiểu Trinh vừa lòng mỉm cười, liều mạng gắp rau vào bát của hai bố con không có thịt không vui kia.

 

Ăn cơm xong, cô đứng dậy thu dọn, hai mẹ con đứng trước bồn rửa, vừa rửa bát vừa hát.

 

Quan Trí Đàn cầm chén trà nóng Tiểu Trinh đưa, vỗ về bụng ăn no, cảm giác những năm gần đây ăn thế nào cũng không thỏa mãn, giờ cũng đã có cảm giác.

 

Thì ra, anh lại nhớ những món cô làm như vậy… Nheo mắt, nhìn bóng dáng mảnh khảnh của cô.

 

Anh thật ra vẫn rất giận cô, giận cô tự coi nhẹ mình, lại không biết cách tranh đấu, tự ý quyết định cuộc sống của annh, quyết định anh cần cái gì! Cô lừa anh, khiến anh đau khổ, còn sống như một cái xác không hồn.

 

Giận cô là đương nhiên, anh sẽ không nguôi giận nhanh như vậy, nhưng anh vẫn yêu cô, yêu vô cùng, yêu đến mức ngoài cô ra, cưới ai anh cũng không quan tâm, không thèm để ý….

 

Đột nhiên, liếc mắt thấy một vật nâu nâu, chậm rãi chạy ra từ trong gầm tủ lạnh, anh khẽ nhíu mày, nhìn con gián đáng lẽ không nên xuất hiện, lại nhìn hai mẹ con đang vui vẻ rửa bát.

 

Anh nhớ Tiểu Trinh rất sợ gián, mỗi lần nhìn thấy đều sợ đến mức không dám động đậy, mười giây sau sẽ thét lên chói tai, gọi anh mau đến cứu cô, khi anh vô cùng dũng mãnh cầm dép lê đánh chết con gián, cô sẽ chạy lại ôm chặt lấy anh….

 

Cô bây giờ liệu có còn ôm anh không? Quan Trí Đàn khẽ cười, quyết định thử.

 

“Đừng động đậy! Có gián.”

 

“Cái gì?!” Tiểu Trinh thất kinh quay đầu, thấy con gián chậm rãi bò qua sàn, cả người sửng sốt.

 

“A a a a a a ….” Hoan Hoan trực tiếp thét lên chói tai, sợ hãi ôm lấy mẹ.

 

“….”

 

Vì con gái thét đến chói tai, Tiểu Trinh cũng thét lên chói tai, không để ý trên tay đều là bọt xà phòng, hai mẹ con ôm nhau kêu to.

 

Ba!

 

“Bố đánh chết nó rồi!” Quan Trí Đàn phi thường dũng mãnh một cước giết chết tiểu cường, rút giấy vệ sinh, đem thi thể bọc lại rồi quăng vào thùng rác.

 

Tiếp theo xoay người, chờ Tiểu Trinh giống tám năm trước, chạy vào lòng anh, run rẩy ôm chặt lấy anh, thuận tiện sẽ phá được cục diện bế tắc này, khiến quan hệ của hai người tiến thêm một bước.

 

“Bố, bố!” Kết quả, chạy vào lòng anh lại là con gái…. Tính toán sai lầm rồi. “Thật đáng sợ!”

 

“Có bố ở đây, sợ cái gì?”

 

“Vâng, trước đây đều là bố nuôi đánh gián, giờ có bố, con không sợ! Bố nuôi rất lợi hại, lúc mẹ con con thét chói tai, bố nuôi sẽ tới cứu! Mẹ nói, bố và bố nuôi là bạn tốt, con mới coi bố nuôi như bố vậy!” Hoan Hoan coi bố vừa đánh chết con gián trở thành anh hùng trừ gian diệt ác, vô cùng sùng bái.

 

“Nhưng người con yêu nhất nhất định là bố, đúng không?” Quan Trí Đàn ăn phải dấm chua, nhất định phải nghe.

 

Đợi chút! Vì sao khi hai mẹ con kêu lên, tên Giang Văn Khôn kia lại có thể lập tức đến cứu hai người? Loại sinh vật tiểu cường này nửa đêm mới đi tới đi lui! Họ ở gần nhau như vậy sao?

 

“Mẹ con con thấy con gáin, rồi gọi điện cho bố nuôi đến cứu à?” Anh bất động thanh sắc hỏi.

 

“Sao phải gọi điện? Bố nuôi ở cùng mẹ và con mà!” Hoan Hoan nghiêng đầu, cảm thấy bố hỏi rất kỳ quái.

 

Nghe vậy, ánh mắt anh trở lên nguy hiểm, sự ghen tị bao phủ cả lí trí.

 

“Hai người ở cùng với Giang Văn Khôn?” Anh quay đầu hỏi người vẫn còn kinh hồn chưa tỉnh lại kia.

 

“Đúng vậy, tiết kiệm tiền thuê nhà.” Tiểu Trinh trả lời xong mới cảm thấy kỳ quái. “Sao vậy?”

 

“Không, không có gì.” Quan Trí Đàn thản nhiên trả lời.

 

Quay đầu lại thấp giọng rủa trong lòng: Giang Văn Khôn… cùng vợ con anh ở chung một mái nhà, làm anh hùng cho hai người, lại không nói cho anh biết, anh thề tuyệt đối không bỏ qua cho tên hỗn đản Giang Văn Khôn này!

 

***

 

Văn phòng thiết kế Đàn Khôn, khai trương đã năm năm, mất gần hai, ba năm xây dựng thương hiệu, dần dần công việc nhiều hơn, danh khí dần vang dội, bắt đầu nổi tiếng ở cả HongKong và Đài Loan.

 

“Tiểu Trinh, xin lỗi, có chuyện cần nói với em.”

 

Cô vừa nói chuyện điện thoại xong với khách, xác định tuần sau đi HongKong, lập tức nghe tiếng Giang Văn Khôn gọi.

 

“Chuyện gì….  Ôi! Anh sao thế?” Cô vừa quay đầu, thấy trên mặt anh chỗ đen chỗ trắng, rõ ràng vừa bị đánh. “Sao lại bị thương?” Cô khó nén quan tâm lo lắng, đưa tay chạm vào vết thương trên đầu a nh.

 

Giang Văn Khôn nghiêng người, tránh tay cô, ánh mắt có chút chật vạt.

 

“Không sao, chỉ bị đụng chút thôi.” Miệng nói vậy, nhưng nội tâm lại âm thầm chửi rủa cái tên Quan Trí Đàn đánh không biết nương tay kia.

 

Nghĩ đến hình dáng cậu ta phát điên, cảm thấy rất buồn ccười, lại cảm thấy tên kia ghen cũng thật mạc danh kỳ diệu, bình thường vô cùng bình tĩnh, nhưng gặp chuyện của Tiểu Trinh, lại giận dỗi như một đứa trẻ con, thật là!

 

“Hôm ấy sau khi Hoan Hoan đi làm náo loạn hôn lễ, mấy tên săn ảnh thỉnh thoảng lại đến đây, khiến bà chủ nhà không vui, cảm thấy cuộc sống bị quấy rầy, hôm nay lúc anh về lấy đồ, bà ấy muốn chúng ta chuyển đi trong ngày nay.”

 

“A? Sao lại vậy?” Tiểu Trinh nghe mà sợ hãi. “Nhưng tự nhiên lại vậy, bất chợt muốn chúng ta chuyển đi là sao?”

 

“Anh cũng không biết.” Giang Văn Khôn sờ sờ mũi, che dấu sự chột dạ do nói dối.

 

Thật ra bà chủ nhà rất tốt, hơn nữa đã yêu chết Hoan Hoan! Thường la hét muốn Hoan Hoan làm cháu gái, suốt bốn năm chưa từng tăng giá phòng, ngược lại hảo tâm giảm giá, hại bà chủ nhà như vậy, khiến anh thấy có chút áy náy.

 

Nhưng ngoài lý do này, anh thật sự không biết phải làm sao để lừa Tiểu Trinh chuyển nhà.

 

Cho dù chỉ là một trò lừa đảo, nhưng tôi không muốn hai người ở chung một nhà! Trong vòng hôm nay, cút ngay cho tôi.

 

Quan Trí Đàn đã đến tận nơi, sắc mặt giận dữ hét lên, Giang Văn Khôn rất muốn cười, nhưng không nói gì.

 

“Vẫn giống như trước, chỉ cần liên quan đến Tiểu Trinh là mất cả lý trí…” Anh không nhịn được bật cười, Tiểu Trinh căn bản là khắc tinh của người kia!

 

“A Khôn, anh nói gì?” Trong lúc nhất thời bị làm rối loạn, đột nhiên muốn chuyển nhà, cô ngây ngườ, choáng váng, không rõ anh nói gì.

 

“Không, anh chỉ lầm bầm thôi. Anh đã báo cho người Quan gia, giữa trưa họ sẽ đến thu dọn đồ của Hoan Hoan.”

 

Tiểu Trinh nghe vậy, sửng sốt, rồi mày dãn ra như đã hiểu.

 

“Thì ra là liên quan đến Quan gia, thì ra thế.” Cô nhẹ nhàng cười, cười đến tự giễu. “Nhân cơ hội chuyển nhà mang hết đồ của Hoan Hoan đi, khiến nó rời khỏi em….”

 

Ôi! Cô hiểu lầm rồi! Cũng không phải là việc họ chuyển nhà không liên quan đến Quan gia… Ack, nói vậy thật ra cũng đúng, Quan Trí Đàn họ Quan, cậu ta là người nhà họ Quan, cậu ta muốn họ chuyển nhà, nhưng dụng ý thì không phải muốn bắt Hoan Hoan rời khỏi Tiểu Trinh.

 

Anh đang muốn giải thích cho rõ ràng, để Tiểu Trinh khỏi thấy nặng nề, nhưng…. Sao anh phải làm vậy?

 

Đúng, lòng dạ anh hẹp hòi, Quan Trí Đàn đánh anh vài đấm, quỷ gào thét muốn anh cách xa bà xã của cậu ta một chút, được, anh sẽ cách thật xa, anh sẽ đi Thượng Hải, để tự cậu ta đi mà thuyết phục Tiểu Trinh!

 

“Muốn hôm nay tìm được phòng không phải chuyện khó, nhưng chiều nay anh đi Thượng Hải, có một khách hàng giới thiệu công trình với chúng ta, anh đi đàm phán với khách, đại khái phải một tháng mới về.” Còn thuận tiện đi hẹn hò, anh và Tiểu Phi đã hẹn nhau ở Thượng Hải, giờ người nhà của cô đối với anh đã nhắm một mắt, mở một mắt!

 

Vì có thể ở bên bạn gái thuận lợi, Giang Văn Khôn không khỏi cảm ơn sự vô tâm vô phế của Quan Trí Đàn trong hôn lễ. Nhưng… chuyện đó va chuyện trả thù là hai việc khác nhau!

 

“Công việc giao cho trợ lý làm, Tiểu Trinh, chúng ta về nhà thu dọn đồ đi.”

 

Tiểu Trinh không cự tuyệt, vì chuyện này khiến cô không có tâm tư làm việc, vì vậy lên xe của Giang Văn Khôn, về nhà thu dọn hành lý.

 

Nhưng cô không nghĩ tới, người Quan gia phái đến thu dọn đồ cho Hoan Hoan, lại là Quan Trí Đàn!

 

Anh đứng dưới nhà đợi họ, sắc mặt vô cùng ngưng trọng, nhìn thấy anh lòng cô cũng trầm xuống.

 

“Gấp như vậy sao?” Giang Văn Khôn châm chọc, giọng mỉa mai. “Khẩn cấp đến mức tự mình đi, tâm tư các hạ đúng là vừa xem đã hiểu.”

 

Lời này vào tai Tiểu Tỉnh, lại thành anh đangn châm chọc Quan gia khẩn cấp muốn chia rẽ cô và Hoan Hoan.

 

“A Khôn….” Cô cảm thấy đau khổ, khó khăn. “Đừng nói nữa.” Vội vàng mở cửa, cô che dấu sự hoảng loạn và bất lực.

 

Mất rồi, chút liên hệ cuối cùng của cô và Hoan Hoan, mất rồi….

 

Không phát hiện hai người đàn ông ở sau lưng cô tề mi lộng nhãn, ánh mắt căng thẳng.

 

Lời nói của Giang Văn khôn, tự nhiên là đùa cợt bạn tốt — không muốn nhìn thấy anh và cô sống chung với nhau, một khắc cũng không thể chờ!

 

Quan Trí Đàn đương nhiên hiểu bạn tốt nói móc, quay đầu trừng mắt liếc anh một ái, hai người đàn ông đã hơn ba mươi tuổi, ngây thơ ngầm đấu mắt với nhau.

 

“Đây là phòng Hoan Hoan.” Tiểu Trinh đứng trước cửa phòng con gái, nhìn căn phòng suốt một tháng tiểu chủ nhân không trở về nhưng vẫn sạch sẽ. “Đồ đạc của nó đều ở đây… Anh xem Hoan Hoan còn cần cái gì?”

 

Trên giường là con gấu Tiểu Hùng mà Hoan Hoan thích nhất, Tiểu Hùng đã ở bên nó ba năm, nhưng giờ đây nó đã không cần nữa, bây giờ, Hoan Hoan có rất nhiều thứ đồ chơi hấp dẫn, không cần một thứ đồ chơi cô tự tay khâu này.

 

Tiểu Trinh cầm con gấu Tiểu Hùng, mở cửa chạy ra, không muốn thấy đồ đạc của con gái bị lấy đi, hoàn toàn biến mất khỏi cuộc sống của cô.

 

“Aizz…” Giang Văn Khôn nhìn cô chạy khỏi phòng, trốn vào phòng mình, thở dài, “Tiểu Trinh rất ngốc, cậu biết không?”

 

“Còn cần anh nói?” Quan Trí Đàn trả lời, nhưng khó chịu trừng bạn tốt. “Nhưng tôi có thể nói cô ấy ngốc, người khác không được, cho dù là anh!”

 

Cô thật là ngốc đến không ngờ, sao anh phải làm điều thừa thãi là đến thu dọn đồ của con gái chứ, bằng tài lực của Quan gia, căn bản không coi mấy thứ đồ cũ của Hoan Hoan và mắt, nói đến lấy đồ của Hoan Hoan, chỉ là một cái cớ.

 

Anh đi vào phòng, đưa tay chạm vào đồ của con gái, nhưng không ngờ lại thấy một vật quen thuộc — bên cạnh giường, có một chiếc bàn học rất to, anh nhớ rõ hoa văn của chiếc bàn này, nhớ rõ mỗi đường nối, đây là anh từng búa từng búa đóng xuống, kỹ thuật không chút thuần thục, suốt một tháng trời, tự tay làm tặng sinh nhật cho cô.

 

“Cô ấy còn giữ cái bàn này?” Một dòng nước ấm áp tràn ra trong ngực, khiến tim anh đập kịch liệt.

 

Chiếc bàn học này, ít nhất đã mười năm!

 

Từ lúc ở trấn nhỏ hoang vắng, đến lúc họ thuê được một căn phòng, giờ đây, nó vẫn ở đây, được giữ gìn cẩn thận, nhìn không ra đã suốt mười năm.

 

“Đó là thứ duy nhất cô ấy không muốn vất bỏ.” Giang Văn Khôn khoanh tay trước ngực, nhìn hành động si mê của bạn tốt, anh chịu không nổi buông tay. “Quên đi, tùy cậu! Tôi đi dọn đồ.”

 

Quan Trí Đàn tùy ý gật đầu, tay vẫn quyến luyến trên chiếc bàn cũ. Anh còn nhớ ngày cô nhận được chiếc bàn này, khuôn mặt sáng ngời, chói mắt mê người.

 

Tiểu Trinh trước đây có thói quen viết nhật ký, cô thường giấu những tâm sự vào ngăn bàn. Nghĩ rằng anh không biết, làm ơn đi, đây là thứ anh tự tay làm ra, anh mới là người biết rõ nhất!

 

Vì tò mò, Quan Trí Đàn mở ngăn kéo, cầm lên một quyển vở dính đầy bụi.

 

Đây là từ trước khi cô được thăng chức lên làm trợ lý thiết kế, thường thích vẽ vào vở, cô không phải một nhà thiết kế, nhưng những đồ dùng cô thiết kế lại rất đẹp.

 

Anh mở những trang giấy cũ, thấy một vài trang dính lại với nhau, ẩm ướt, ố vàng nước mắt, khiến lông mày anh nhăn lại, đau lòng vạn phần khép lại cuốn nhật ký, giấu vào cặp tài liệu.

 

 

——————————-

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+