Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Tình Cờ – Chương 15-16 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

 

Tình Cờ – Chương 15

Ở nơi này có một khu biệt thự rộng lớn, có bể bơi và vườn hoa, vừa nhìn đã biết là nơi người có tiền ở.

Bấm chuông một lát sau có người ra mở cửa, phát hiện ra đứng trước cửa là Tuyết Mạn và Đồng Đồng , người này ngạc nhiên cùng vui mừng gọi với vào bên trong:” Phu nhân, tiên sinh, tiểu thư đã về rồi!”

Người này quay lại nói với Tuyết Mạn:” Tiểu thư , cô cuối cùng đã về rồi, phu nhân và tiên sinh rất nhớ cô!”

Tuyết Mạn gật gật đầu cùng Đồng Đồng đi vào nhà, từ vòi phun nước trong sân trong Tuyết Mạn nhìn thấy mẹ cô.

Hốc mắt cô chợt nóng lên,:” Mẹ!”

Mẹ Tuyết Mạn chạy tới ôm chầm lấy cô, nhẹ giọng nói:” Hoan nghênh về nhà!”

Tuyết Mạn nghe thấy giọng nói dịu dàng của mẹ, không kìm được rơi nước mắt.

” Mẹ, mẹ không trách con sao?” Tuyết Mạn ôm mẹ, cảm nhận vòng ôm ấm áp của mẹ.

” Bé ngốc, về là tốt rồi!”

” Bác ơi, vào trong nói chuyện đi, Tuyết Mạn đang bị ốm ạ!” Đồng Đồng nhắc nhở.

Mẹ Tuyết Mạn lúc này mới bình tĩnh lại nói:” Xem bác này, mừng quá nên quên hết, là Đồng Đồng tìm được Tuyết Mạn phải không?”

Bà nói xong nắm tay Tuyết Mạn và Đồng Đồng đi vào nhà.

Đồng Đồng chỉ mỉm cười không nói gì.

Vào tới phòng khách, Tuyết Mạn nhìn thấy người cha uy nghiêm của mình đang ngồi ở sofa đọc báo, lòng cô có chút sợ hãi, lí nhí gọi:” Bố!”

Bố Tuyết Mạn vẫn đọc báo, không hề ngẩng đầu lên, chỉ trầm giọng nói:” Đi nghỉ ngơi đi!”

Nước mắt Tuyết Mạn nhịn không được chảy xuống, cô biết bố không ghét cô, bố từ nhỏ đã rất yêu cô, cô về rồi cũng không tức giận mắng cô, điều này chứng tỏ bố cô thật sự không ghét cô.

” Cháu chào bác ạ!” Đồng Đồng chào hỏi bố của Tuyết Mạn.

” Đồng Đồng, đã lâu không gặp cháu, cả nhà cháu vẫn khỏe chứ!” Tuyết Mạn phụ thân đặt tờ báo xuống nhìn lướt qua Đồng Đồng, sau đó lại nhìn về phía Tuyết Mạn, có chút không vui nói:” Mặt con sao vậy!”

Đồng Đồng vội nói:” Tuyết Mạn bị ốm, cứ để cho bạn ấy nghỉ ngơi trước đã ạ!”

Mẹ Tuyết Mạn và cô cùng nhau đi về phòng ngủ trước kia của Tuyết Mạn, còn Đồng Đồng vẫn ở phòng khách.

” Bác không đi vào nói chuyện với Tuyết Mạn ạ?” Đồng Đồng mỉm cười nói.

Bố Tuyết Mạn thở dài nói:” đứa con gái này của bác rất bướng bỉnh. Cháu tìm thấy Tuyết Mạn ở đâu ?”

” Tuyết Mạn đang ốm cho nên gọi điện thoại cho cháu, bạn ấy muốn về nhà nhưng sợ bị bác mắng, còn bị Hạng Nam ức hiếp, trong lòng bạn ấy chắc chắn rất khó xử!” Đồng Đồng vừa nói vừa quan sát phản ứng của ông Tuyết Trung ( bố Tuyết Mạn)

Khuôn mặt uy nghiêm của Tuyết trung hơi mỉm cười nói:” Cháu sợ bác mắng Tuyết Mạn hả!” Quả là một đứa bé tốt.

Đồng Đồng nghe tuyết trung nói vậy có chút ngượng ngùng cười.

” Cháu đi chăm sóc Tuyết Mạn đi, bác đi gọi bác sĩ!” Tuyết trung đứng dậy dường như định đi gọi điện thoại.

Đồng Đồng vui vẻ gật đầu đi về phía phòng Tuyết Mạn .

Một lát sau bác sĩ riêng của gia đình Tuyết Mạn đã đến, giúp Tuyết Mạn châm cứu xong, Tuyết Mạn liền thiếp đi. Đồng Đồng cũng cáo từ.

Cô cũng phải về nhà.

Đồng Đồng vừa mới ra khỏi khu biệt thự đang định bắt xe thì một chiếc xe màu đen đỗ trước mặt cô.

Đồng Đồng lui về phía sau hai bước, cô không muốn bị xe đụng, cửa xe mở ra, một người đàn ông cao lớn bước xuống, đi thẳng đến trước mặt cô nhìn xuống.

Đồng Đồng nhìn thấy khuôn mặt lạnh như băng của người mới tói, cô hơi sợ hãi nuốt nước bọt, đôi chân không khỏi muốn chạy.

Có điều vừa mới đi được 2 bước cô liền cảm thấy người hẫng lên, eo cô đã bị một cánh tay mạnh mẽ ôm chặt lấy.

” Lôi Dương! Anh thả em xuống!” Đồng Đồng dùng sức đẩy tay anh ra.

Đồng Đồng tuy là hét lên giận dữ, nhưng ở trong tai Lôi Dương nghe thì lại là giọng điệu khác.

” Đánh khách của tôi rồi bỏ trốn như vậy hả?” Giọng nói như Diêm La của Lôi Dương vang bên tai Đồng Đồng

Đánh khách của anh? Chứ có phải đánh anh đâu, muốn tính sổ cũng không phải là anh đến đây chứ, huống chi là chính bọn anh làm nhục cô!

Đồng Đồng dĩ nhiên quên hết việc giải thích với Lôi Dương hiểu lầm giữa bọn họ lúc đó, Lôi Dương ở câu lạc bộ đêm đã làm những chuyện sỉ nhục cô như vậy, sự bướng bỉnh lại một lần nữa lấp đầy lí trí cô!

Lời giải thích của cô sẽ chỉ đem lại nhục nhã thôi!

Lôi Dương đem Đồng Đồng nhét vào trong xe, bàn tay to lớn nắm chặt lấy 2 tay Đồng Đồng.

Anh phẫn nộ dập cửa xe, ánh mắt trong trẻo lạnh lùng nhìn chằm chằm vào Đồng Đồng.

Đồng Đồng cựa quậy không thôi chợt dừng lại, hơi hơi lo nói:” Anh định làm gì?”

Lôi Dương nhìn Đồng Đồng vẻ mặt hoảng hốt lạnh lùng nói:” Cô phải đi xin lỗi khách của tôi!”

Đồng Đồng mặt biến sắc nói:” Không!”

Lôi Dương giơ tay lên như muốn đánh Đồng Đồng, Đồng Đồng theo phản xạ giơ tay bảo vệ đầu mình nói:” Em không cần phải xin lỗi!”

Lôi Dương nhìn cô gái yếu ớt bướng bỉnh này, anh thật muốn cốc cho cô ta một cái, có điều anh không xuống tay được.

Anh tức giận đạp ga lái xe về phía câu lạc bộ đêm kia.

Đồng Đồng nhìn thấy khuôn mặt bốc hỏa Lôi Dương , cô biết vừa rồi thiếu chút nữa cánh tay phải kia sẽ cốc vào đâu cô, chẳng qua là anh cố nhịn thôi.

Bị cốc đầu một cái không chừng vô bệnh viện mất, Đồng Đồng sợ hãi nghĩ, ai bảo nắm tay Lôi Dương to vậy mà !

” anh dừng xe lại, em muốn xuống xe!” giọng nói Đồng Đồng lại dịu dàng dễ nghe như ban nãy, dù là khó chịu hay tức giận, giọng nói của cô với anh vẫn dịu dàng như trước.

Lôi Dương coi như không nghe thấy lời Đồng Đồng nói, xe vẫn lao vun vút về phía trước.

” Dừng xe, không dừng em nhảy xuống đấy!” Đồng Đồng nhìn khuôn mặt vô tình của Lôi Dương, tim cô như bị một cơn bão quét qua.

Thấy Đồng Đồng định nhảy khỏi xe, Lôi Dương vội chụp lấy eo cô khiến cô ngã vào lồng ngực rộng lớn quen thuộc của anh.

Sắc mặt của cô chợt hồng lên còn của anh vẫn không thay đổi, tàn nhẫn mà vô tình, mắt anh vẫn nhìn thẳng về phía trước lái xe bằng một tay.

Đồng Đồng thấy lòng quặn thắt, ngẩng đầu lên nhìn khuôn mặt cứng rắn của anh, cô đã yêu anh nhớ anh biết bao, nhưng lúc gặp mặt thật như gió thoảng vậy.

Xe dừng lại, Lôi Dương mở cửa xe không thương tiếc kéo Đồng Đồng xuống, bàn tay cứng như sắt nắm chặt lấy tay Đồng Đồng dắt về phía câu lạc bộ đêm.

Đồng Đồng đau đớn nhìn Lôi Dương nói:” A Dương, chúng ta không cần như thế này có được không, chúng ta từ từ nói chuyện được không?”

Trong mắt cô ngân ngấn nước, cho dù là hiểu lầm đi chăng nữa cũng nên để cô có cơ hội giải thích chứ.

Lôi Dương bóp chặt tay cô, lạnh lùng nhìn cô, lạnh lùng nói:” Cô thu lại nước mắt của cô đi, đừng có diễn trò trước mặt tôi, sao? Sợ à, vậy thì cầu xin tôi đi, như vậy tôi sẽ thả cô đi!”

Dáng vẻ tàn nhẫn, ánh mắt vô tình, lời nói khắc nghiệt đã đập tan quyết tâm muốn giải thích vừa rồi của Đồng Đồng.

Cô bị Lôi Dương lôi vào trong căn phòng vừa nãy trước mặt mọi người, vẫn là mấy người đàn ông vừa nãy nhưng có thêm mấy cô gái ăn mặc lòe loẹt nữa.

Đồng Đồng bất động đứng yên, người đàn ông vừa bị cô đá dùng ánh mắt thích thú nhìn cô.

” Lôi, cậu tìm cô ta về đây thật hả?” Người đàn ông kia dường như vẫn chưa bị Đồng Đồng đá cho hỏng não, anh nói như bắt được vàng .

” Xin lỗi đi!” giọng nói lạnh như băng không hề có chút cảm tình lại vang lên bên tai Đồng Đồng.

Tim Đồng Đồng rất đau, có bao nhiêu đau đớn chỉ có mình cố biết, nỗi đau tràn lên trong lòng cô, ngay cả miệng cô cũng cảm thấy đăng đắng.

Anh chỉ muốn cô khó xử, muốn làm cô bị sỉ nhục? Như vậy anh sẽ vui sao? Đây là sự trừng phạt cho việc cô phản bội sao?

Cô đã từng phản bội ai chưa? Không hề!

” tôi xin lỗi thì có thể đi phải không?” Đồng Đồng đau xót nói.

Người đàn ông bị đá ôm lấy Đồng Đồng từ trong lòng Lôi Dương , cười nói:” Uống vài chén với anh thì anh sẽ tha thứ cho em ngay!”

Đồng Đồng nhìn tay đàn ông gọi đòn trước mặt, lại nhìn về phía Lôi Dương, ánh mắt anh vẫn lạnh lùng như vậy.

Khuôn mặt đẹp đẽ cứng rắn khinh thường nhìn cô, anh quả thật đã tuyệt tình với cô rồi!

Anh ngồi xuống tán tỉnh mấy cô gái khác, trái một cô phải một cô, mấy cô này đưa ly rượu cho anh uống qua qua lại lại.

Đồng Đồng đờ đẫn nhìn anh, thân mình bị người đàn ông kia nhấn ngồi xuống ghế.

” Hì, vũ phàm, cậu đừng làm khó người ta!” Một người đàn ông khác nói với người đã bị Đồng Đồng đá.

Người tên vũ Phàm chỉ cười nhạt, cầm ly rượu trên bàn đặt bên môi Đồng Đồng, mặc kệ cô muốn hay không nhấn vào miệng cô.

Rượu lướt qua họng của cô, là rượu gì cũng không quan trọng, ánh mắt của cô nhìn thẳng vào Lôi Dương, mà người đàn ông kia tiếp tục chuốc rượu cho Đồng Đồng hết ly này đến ly khác.

Rượu tốt, không nóng không khô, nhưng Đồng Đồng cảm thấy rất đắng.

Dần dần Lôi Dương trong mắt cô nhòe đi, đầu của cô nhức nhức, cô say sao?

Cô tùy ý để người đàn ông kia ôm cô, tùy ý để bàn tay không có phép tắc của anh ta du di trên người cô, tùy ý để một đôi môi gắn sát vào môi cô.

Bởi vì cô say, say đến hồ đồ, nhưng cô vẫn có thể cảm nhận rõ ràng được trong đáy mắt của Lôi Dương lóe lên một tia lạnh lẽo.

Catalog: 

Thư viện sách

Tình Cờ – Chương 16

Đồng Đồng lảo đảo đứng lên, cô phải rời khỏi nơi này, rượu cũng đã uống rồi, xem như xin lỗi đi? Cô có thể rời đi rồi!

Nhưng sao đầu cô đau như vậy, dưới đất giống như là bông, cô say rồi, nhưng sao cảm giác đau đớn vẫn còn rõ như vậy.

Có phải cô sắp ngã xuống rồi không, cô không muốn ngã như vậy, ngã xuống mông sẽ rất đau, đầu nói không chừng cũng sẽ như bịch cát, cũng sẽ rất đau!

Ngay lúc cô sắp ngã xuống, cô cảm thấy mình bị kéo vào lòng một người đàn ông, Đồng Đồng lảo đảo không nhận ra đó là ai.

Cô bị một đôi cánh tay mạnh mẽ ôm lên, là ai, là ai đang ôm cô, là gã đàn ông kia sao?

Tay Đồng Đồng sờ soạng lung tung má người đang ôm cô, nói trong lúc:” Thả tôi xuống, bằng không tôi không khách khí với anh đâu!”

Vòng ôm cảm giác rất quen thuộc, mùi hương nam tính dường như đã rất lâu, tựa hồ rất lâu trước đây cô mỗi ngày đều ngửi thấy.

Lồng ngực ấm áp dường như mang theo chút tức giận, người đàn ông ôm cô đang tức giận sao?

Đồng Đồng nhíu mày, thật khó chịu, khó chịu quá, cô muốn ngủ, ngủ! Ngả đầu vào vòng ôm quen thuộc, Đồng Đồng giống như một con mèo sưởi nắng thỏa mãn ngủ. Xảy ra chuyện gì cô cũng không quan tâm nữa!

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

Mọi người đều nói say rượu tâm sẽ sáng, Đồng Đồng có phải như thế không? Chỉ có chính mình cô mới biết được!

Đồng Đồng sau khi tỉnh lại chỉ cảm thấy rất choáng váng, cô mở mắt ra nhìn thấy mình đang ở một chỗ xa lạ.

Trên trần nhà có một chiếc đèn chùm màu trắng , nóc nhà màu trắng , rèm cửa màu trắng, chiếc giường màu trắng cùng với chiếc túi xách màu trắng của cô , tất cả đều là màu trắng , nếu không phải nơi này không có mùi bệnh viện, nếu không phải nơi này bày những đồ nội thật phòng ngủ, Đồng Đồng sẽ nghĩ mình uống rượu quá độ đến nỗi nhập viện.

Đồng Đồng đứng dậy nhìn quanh , trời ạ, chăn cũng là màu trắng, chủ nhân nơi này bị cuồng màu trắng à?

Nhưng trong phòng ngủ lại không hề thấy cảm giác ấm áp, Đồng Đồng đang định xuống giường chợt phát hiện ra thân thể cô không hề có quần áo.

Lúc cô say rượu qủa thật không còn nhớ gì nữa, tuy nhiên cô vẫn nhớ rõ mình nằm trong vòng ôm ấm áp của ai đó dường như suốt đêm.

Chẳng lẽ anh thật sự để người đàn ông khác tùy ý mang cô đi sao, cho nên giờ phút này cô đã lên giường với người đàn ông khác rồi?

Ngay tại lúc cô đang miên man suy nghĩ chợt nghe thấy tiếng mở cửa, dường như có người vừa mới từ bên ngoài về.

Tiếng bước chân chậm rãi tới gần phòng ngủ chỗ cô, lòng cô cũng lo lắng hẳn lên, là anh, là A Dương sao! Cửa bị đẩy ra.

thân hình cao lớn của Lôi Dương xuất hiện trong tầm mắt Đồng Đồng , anh vẫn lạnh lùng vô tình nhìn cô như trước đây.

Đồng Đồng nhìn thấy Lôi Dương trở nên nhẹ nhõm hơn nhiều, có một cảm giác vui mừng trào dâng nhưng cô vẫn cố kìm nén xuống.

Anh không có để cho người đàn ông khác đưa cô đi, có phải anh đối với cô chưa có tuyệt tình không! Đồng Đồng trong lòng có chút hy vọng nghĩ, cô dùng túi xánh che trước cơ thể mình.

” Sao, nhìn thấy tôi thất vọng quá à?” ánh mắt Lôi Dương ánh lên vẻ tàn nhẫn nhìn thẳng Đồng Đồng, lời nói giống như tảng băng ngàn năm.

” A Dương!” Đồng Đồng mở miệng định nói điều gì đó nhưng nhìn thấy biểu cảm lạnh nhạt của Lôi Dương cô liền im bặt..

Tay Lôi Dương cầm một bộ quần áo để trên người Đồng Đồng nói:” Mặc quần áo vào, lập tức biến ra ngoài, đừng làm bẩn giường của tôi!”

Đồng Đồng khó khăn cầm lấy túi quần áo, lời nói của Lôi Dương thật làm tổn thương người khác, cô bẩn như vậy sao? thân thể Của cô chỉ có anh chạm qua, anh coi cô là cái gì? Một người đàn bà hư hỏng? Vũ nữ? hay là một ả tiếp viên?

Đồng Đồng lòng rướm máu, cô đang định mặc quần áo vào, nhìn anh ý bảo anh ra ngoài.

Có điều anh lại mang vẻ mặt trào phúng nhìn cô, thậm chí còn mở miệng đùa cợt:” Sao, cô không muốn đi à? Có phải cô tưởng tôi làm gì với cô tối qua không, đừng có lo, tôi không có hứng chạm vào người cô, chẳng qua là cô nôn bẩn hết quần áo thôi!”

Đồng Đồng tâm run rẩy, đờ đẫn nhìn khuôn mặt không hề dịu dàng của Lôi Dương , thì thào nói:” Xin anh quay đi, em mặc quần áo xong sẽ lập tức rời đi, sẽ không làm bẩn nơi anh ở!”

Trong mắt Lôi Dương hiện lên thần sắc khó hiểu, anh đi đến trước giường nắm lấy cái cằm mềm mại của Đồng Đồng , lãnh lẽo nói:” Cô thẹn thùng sao? Có phải cô đã hổn hển dưới thân tôi như thế nào sao? Hiện tại cô thẹn thùng có phải có chút chậm rồi không?”

Đồng Đồng cảm thấy mắt nhòe đi, cô nhìn Lôi Dương khổ sở nói:” Vì sao anh phải đối xử với em như vậy, em cho tới bây giờ chưa hề làm chuyện gì có lỗi với anh, vì sao anh lại không tin em!”

Ánh mắt Lôi Dương biến đổi, đanh giọng nói:” Vậy cô bảo tôi nên đối xử với cô thế nào, hả?!”

Đồng Đồng lắc đầu, nước mắt giống như những hạt trân châu lăn trên gò má của cô, cô khó khăn nói:” Vì sao phải như vậy, nếu anh đã hận em như vậy, vì sao lại mang em tới nơi này, vì sao phải quan tâm đến em!”

‘Anh vẫn còn nhớ em phải không, anh vẫn còn yêu em phải không, tựa như lúc trước, anh nghĩ em ở cùng với người đàn ông khác, anh vẫn đi cứu em, anh vẫn còn yêu em phải không?’

Đồng Đồng chỉ câu trước, câu sau chôn dấu ở trong lòng, giờ phút này cô không có dũng khí nói ra, cô sợ, sợ Lôi Dương sẽ dùng những lời lẽ làm người khác đau đớn đẩy cô xuống địa ngục.

Lôi Dương hung hăng buông cằm Đồng Đồng ra, không vui nói:” Thu hồi nước mắt của cô ngay, lập tức mặc quần áo rời khỏi đây, tiện thể về nói với người nhà cô, mau rời khỏi chỗ đó, bằng không tôi sẽ dùng biện pháp mạnh đấy”

Nói xong anh xoay người rời khỏi tầm mắt của Đồng Đồng !

Đồng Đồng 2 mắt đẫm nước mắt, cô mặc quần áo vào lặng lẽ rời đi!

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+