Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Tình Cờ – Chương 31-32 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Tình Cờ – Chương 31

“Em vĩnh viễn là cô gái của tôi!”

Vĩnh viễn là tình nhân, chỉ có thể là như vậy!

Lời nói của Lôi Dương từng chữ từng chữ một đâm vào trái tim, vào linh hồn Đồng Đồng .

Cô nhìn ánh mắt trong trẻo mà lạnh lùng của Lôi Dương, nhìn khuôn mặt rắn rỏi như tạc, trong lòng run rẩy kịch liệt .

Đây là đáp án của cô . Dù tâm lý đã có sự chuẩn bị, nhưng chính tai nghe được từ miệng Lôi Dương, lại là một điều hết sức đau lòng, hết sức tàn khốc .

Nước mắt chua xót thi nhau chảy xuống môi cô .

“Đừng vọng tưởng rời khỏi tôi . Tôi không dễ dàng buông tay đâu. Em chỉ có thể là cô gái của tôi!” Lôi Dương tựa hồ đọc được ý nghĩ của Đồng Đồng từ ánh mắt cô.

Đồng Đồng ngỡ ngàng nhìn Lôi Dương, anh có ý gì ? Chẳng lẽ anh phải giam cầm cô tới lúc anh chán ghét mới buông tay?

“Đừng nghi ngờ lời tôi nói, tôi có khả năng này hay không em rõ ràng nhất!” Lôi Dương nói có vẻ mơ hồ nhưng không giảm bớt ý nghĩ nghiêm túc trong lời lẽ .

Lôi Dương buông Đồng Đồng ra, xoay người, cứng rắn nói “Đi ngủ đi!”

Đồng Đồng cúi đầu, chậm rãi lui về phía sau, khỏang cách trước mắt cứ từng bước từng bước cách xa, càng lúc càng xa .

Cô biết, anh nhất định có thể làm được điều mình nói .

Chỉ là vì cái gì phải như vậy ?

Ngày hôm sau Đồng Đồng đi nhà hàng làm sớm, không có kinh động Lôi Dương.

Ba giờ chiều, cô tan ca. Cô không đi chợ cũng không về biệt thự . Cô hẹn Tân Nhiên gặp mặt .

Cô cần Tân Nhiên giúp đỡ!

Đồng Đồng ra khỏi nhà hàng, thấy Tân Nhiên đang đứng trước đầu xe mỉm cười vẫy cô lại .

Đồng Đồng mỉm nở một nụ cười tự nhiên, đi tới hướng Tân Nhiên.

Tân Nhiên mở cửa xe cho Đồng Đồng ngồi lên rồi lái xe rời khỏi nhà hàng .
Ngay lúc Tân Nhiên lái xe đi, một chiếc xe cao cấp dừng lại trước cửa nhà hàng .

Ánh mắt anh sắc bén như có thể nhìn xuyên qua người khác, khuôn mặt như một mảnh băng lạnh đang cố gắng đè nén sự thịnh nộ trong lòng . Còn có ghen!!

Đáng chết, lại là gã đàn ông đó!

Bên trong xe Lôi Dương thấp giọng mắng . Nhìn theo hướng Đồng Đồng cùng Tân Nhiên rời đi, đôi mắt anh lạnh lùng nheo lại, lóe lên những tia nguy hiểm .

Chiếc xe đẹp đẽ khởi động, từ từ rời đi .

Đồng Đồng cùng Tân Nhiên rời nhà hàng đi tới nhà Tân Nhiên . Bọn họ vừa đi vừa nói chuyện với nhau . Trên mặt Đồng Đồng hiện ra đủ loại biểu tình, khi thì ưu sầu đau khổ, khi thì vui vẻ, như có rất nhiều tâm sự kể với Tân Nhiên.

Tân Nhiên thì kiên nhẫn lắng nghe, sau đó lại mỉm cười nói điều gì đó với Đồng Đồng . Đồng Đồng hít sâu một hơi, đưa tay ra như thể cám ơn Tân Nhiên.

“Tân Nhiên, cám ơn anh . Làm phiền anh tiễn em . Em phải trở về rồi!” Đồng Đồng cười yếu ớt tạm biệt Tân Nhiên.

Tân Nhiên cầm tay Đồng Đồng, làm như không nghe thấy: “Đâu cần khách sáo với anh như vậy!”

Đồng Đồng chỉ cười, sau đó nói “Được rồi, vậy em đi nha”

“Anh tiễn em đi”

Đồng Đồng gật đầu .

Tân Nhiên đưa Đồng Đồng ra cửa, giúp Đồng Đồng gọi một chiếc taxi.
Xe taxi chạy đi . Đồng Đồng cùng nụ cười tự nhiên và tà áo trắng khuất dần tầm mắt Tân Nhiên. Tân Nhiên nhìn thấy Đồng Đồng rời khỏi, khuôn mặt đang mỉm cười bỗng trầm ngâm, còn hiện lên lo lắng .

Đồng Đồng về tới biệt thự, vừa mở cửa đã nhìn thấy Lôi Dương ngồi ngay ngắn trên sô pha ở phòng khách .

Sao anh về sớm như vậy ? Đồng Đồng cảm thấy lạ, nhưng vẫn vui vẻ nói “A Dương, anh về rồi à! Anh đói chưa? Em đi nấu cơm!”

Ánh mắt Lôi Dương tỏa ra tâm tình bất định, phức tạp nhìn Đồng Đồng làm cho Đồng Đồng cả người mất tự nhiên.

“Cô đi đâu?” Lôi Dương lạnh lùng mở miệng, chỉ là dù lời lẽ có lãnh khốc thế nào, cũng không giấu được sự ghen tị lẫn bất an trong lòng từ giọng nói .
Đồng Đồng hơi bất ngờ trả lời “Em đi gặp bạn có chút chuyện nên về trễ .”

Chẳng lẽ anh giận cô về nhà trễ ? Đồng Đồng nghĩ cách nào cũng không tưởng tượng ra được rằng Lôi Dương đã nhìn thấy cô cùng Tân Nhiên một chỗ nên mới tức giận .

Bởi vì cô không thể nghĩ được rằng Lôi Dương lại tới nhà hàng đón cô!

Cho tới giờ, Lôi Dương chưa từng đón cô, cũng chưa từng đưa cô đi làm, cho nên Đồng Đồng không thể nghĩ ra được điều này .

Lôi Dương đứng dậy, chống hai tay bên người Đồng Đồng, ép sát vào thân thể cô, gằn giọng “Cô đi gặp gã đàn ông đó!”

Đồng Đồng hoảng hốt, vội mở miệng nói “Anh Dương, bọn em chỉ là gặp mặt nói chuyện , anh không cần phải suy nghĩ lung tung được không?”

“Nói chuyện gì ?” Lôi Dương nghiêm mặt, bắt lấy cánh tay Đồng Đồng siết mạnh đến cô cảm thấy đau nhức.

Anh vẫn là không tin cô . Nhưng anh làm sao biết, chẳng lẽ anh theo dõi cô?
Không! Cô hiểu tính cách Lôi Dương, chuyện như vậy anh sẽ không làm .

Chỉ là anh làm sao biết cô ở chung với Tân Nhiên . Tân Nhiên trực tiếp tới cửa nhà hàng đón cô đi .

Lý do duy nhất là Lôi Dương cũng đi nhà hàng, không lẽ anh cũng đi đón cô? Cho nên mới có thể nhìn thấy cô đi cùng Tân Nhiên, cho nên mới về sớm như vậy .

Đồng Đồng không biết nên cảm thấy vui vẻ hay là phiền muộn .

Vui vẻ là vì anh chịu đi đón cô, hơn nữa anh tra hỏi cô gấp như vậy, có phải là anh đang ghen tuông hoặc bắt đầu quan tâm tới cô.

Phiền muộn là vì anh quả nhiên vẫn không tin cô.

Trong đầu Đồng Đồng suy nghĩ xoay chuyển lung tung còn Lôi Dương thì không kiên nhẫn nói “Tại sao không nói, có phải vì tôi không cưới cô nên cô lập tức vội vàng đi tìm một con rùa vàng* khác ?”

Sắc mặt Đồng Đồng bỗng trở nên trắng bệch!

Vì sao anh phải hiểu lầm cô như vậy!

Tình Cờ – Chương 32

Trong lời nói của Lôi Dương như chứa lưỡi dao sắc bén đâm sâu vào tâm trí Đồng Đồng, cô tức giận nói: ” Nếu anh đã cho là như vậy, vậy thì còn nói cần em làm gì , nếu anh cho rằng em là cô gá như vậy, thì vì sao anh lại cảnh cáo em không được rời đi”

Tức giận chuyển thành đau thương, nước mắt đã ngân ngấn, cô không muốn thấy tình trạng lúc này của Lôi Dương, Đồng Đồng cúi đầu nghẹn ngào nói: “Một khi đã như vậy… em nghĩ rằng em sẽ rời đi, không cần ở nơi này nữa, cho nên… anh hãy buông tay em ra… em không muốn mỗi ngày cãi nhau với anh… buông… buông tay em ra.”

Lôi Dương nghe Đồng Đồng vừa nói vừa nức nở khóc, trong lòng đau xót, sắc mặt xanh mét, anh lạnh lùng nói: “Tôi đã nói rồi, em chỉ có thể là của tôi, cho nên em phải thành thật ở bên cạnh tôi, đừng hòng đi nơi khác. Nếu em muốn tôi tin tưởng em, thì đừng để tôi nhìn thấy em và hắn cạnh nhau.”

Đồng Đồng lắc đầu nói: “Không, A Dương, anh ấy là bạn của em, anh không thể bắt em tránh mặt anh ấy được.”

Lôi Dương ôm lấy Đồng Đông, trong mắt mang theo một tia lạnh lùng tức giận, gương mặt hiện rõ sự bất đắc dĩ, trầm giọng nói: “Em không phải là yêu tôi sao, lẽ nào tôi không phải là người em yêu, nghe tôi một lần cũng không được sao?”

Đồng Đồng nước mắt giàn dụa, ngước ánh mắt đau khổ nhìn Lôi Dương.

Lôi Dương khẩu khí dịu đi một chút nói: “Hãy chứng minh cho tôi thấy là em yêu tôi đi, thể hiện sự chân thành của em đi, nếu như em thật sự yêu tôi, thì sẽ không làm trái ý tôi như thế.”

“Cho em một lý do.” Đồng Đồng ngưng khóc, nhin thẳng vào mắt Lôi Dương.

“Cái gì?”

“Cho em một lý do vì cái gí mà em không thể đi gặp anh ấy!”

“Bởi vì tôi không đồng ý.” Lôi Dương bá đạo tuyên bố. 

“Em muốn một lý do đúng đắn hơn.” Đồng Đồng kiên trì hỏi.

Lôi Dương sắc mặt có chút kỳ quái, đanh giọng nói: “Bởi vì nhìn em và hắn ở cùng một chỗ trong lòng tôi không thoải mái. 

Đồng Đồng trong mắt thoáng nét cười, cô ngừng khóc, dịu dàng nói: “Anh ghen sao?”

Lôi Dương buông Đồng Đồng ra, tức giận: “Em muốn nghĩ thế nào tùy em, tóm lại em không được đi gặp hắn nữa.”

Anh là đàn ông, đương nhiên thấy người đàn ông đó trong mắt Đồng Đồng không có tâm ý gì cả, nhưng anh hận Đồng Đồng bởi hiện tại cô là người của anh, người đàn ông khác muốn đến gần người của anh, anh tuyệt đối không cho phép.

Đồng Đồng tâm tình phức tạp, cuối cùng gật đầu nói: “Được rồi, em sẽ không gặp anh ấy nữa.”

Khuôn mặt Lôi Dương không hiện lên một cảm xúc gì, nhưng trong mắt bộc lộ một nụ cười đắc ý.

***************************

Đồng Đồng rõ ràng là không có rời Lôi Dương đi, bởi vì tình yêu đã gắt gao trói cô lại, yêu làm cho cô mất đi tự do, mất đi đôi cánh thoải mái bay lượn.

Đồng Đồng không biết hiện tại mình còn có thể cố gắng bao lâu, nếu còn có chuyện hiểu lầm xảy ra, đành phải nói qua loa cho xong.

Cô cũng không biết đích xác, Lôi Dương đối với cô có còn tình cảm không, trước kia bởi vì hiểu lầm nên anh mới hận cô. Thật là buồn cười!

Cái mà anh hiểu lầm sự thật vốn không tồn tại, nhưng đã có câu rằng sự thật càng nói càng không ai tin, còn sự giả dối thì ngày qua ngày lại càng giống sự thật.
( Ố, cái này bạn Ve thấm lắm này = =)
Đồng Đồng thực hiện lời hứa với Lôi Dương không đi gặp Tân Nhiên, nhưng là theo một cách khác, cô không chờ Tân Nhiên tới đón mình mà trực tiếp đi tới bệnh viên chỗ Tân Nhiên.

Cô biết làm như thế nếu bị Lôi Dương biết được thì sẽ có hậu quả nghiêm trọng, chính là cô không hề có giải pháp nào khác. Như vậy có tính là lừa gạt không, lòng Đồng Đồng có chút bất an, thầm hy vọng rằng Lôi Dương sẽ không phát hiện ra.

Từ chỗ Tân Nhiên ra, Dồng Đồng đi xe rất nhanh về biệt thự, trong lòng thầm cảm thấy mình giống như kẻ trộm vậy.

Lôi Dương về muộn, không cùng cô dùng bữa tối. Đồng Đồng ăn một mình sau đó lẳng lặng lên giường nằm ngủ.

Cô mơ thấy cái đêm mà tên khốn định cưỡng bức cô, Lôi Dương xuất hiện, anh chạy tới cứu cô.

Anh mang cô đến chỗ hiện giờ 2 người đang ở, cả 2 nhiệt tình triền miên, Lôi Dương còn có nhiều điểm rất dịu dàng.

Trong mộng Đồng Đồng khẽ mỉm cười.

Nhưng đúng lúc đang hạnh phúc như vậy, một ác ma xuất hiện, cưỡng đoạt cô khỏi Lôi Dương, mang cô đi, cô cầu xin, khóc lóc mong chúng đừng mang cô xa khỏi anh, nhưng vô ích, bóng Lôi Dương trong mắt cô dần khuất.

Trong mộng tiếng cười biến thành tiếng khóc, cô hốt hoảng la gọi: “A Dương, A Dương!!!”

Ngay lúc cô đang hoảng sợ có một vòng tay lớn ôm cô vào vồng ngực rắn chắc ấm áp đầy an toàn. Tay cô vội vàng đưa ra ôm lấy vòm ngực đó.

Một mùi hương quen thuộc ùa đến, nó xua đi ma quỷ trong giấc ngủ của cô.

Đồng Đồng cố gắng mở mắt, cô thấy khuôn mặt của Lôi Dương hiện lên.

Khuôn mặt lạnh lùng, ánh mắt sắc bén ẩn chứa đầy ham muốn nhìn vào khuôn mặt cô.

Đây là mộng ư.

Không phải mộng, là hiện tại, là A Dương, anh đã trở lại, anh đang bên cạnh cô.

Đồng Đồng muốn mở miệng nói gì đó, nhưng Lôi Dương đã không cho cô cơ hội, anh thô bạo hôn cô, bàn tay trên người cô đã bắt đầu dịch chuyển.

Lôi Dương buông Đồng Đồng ra, thì thầm bên tai cô: “Tôi muốn em!”

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+