Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Tình Cờ – Chương 37-38 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Tình Cờ – Chương 37

Bốn phía một màu đen, trước mắt mờ mịt, không gian ngột ngạt, hô hấp khó khăn, nặng nề làm Đồng Đồng nheo mắt tỉnh lại, cô mãnh liệt ngồi dậy .

Đồng Đồng thở gấp, trán lấm tấm mồ hôi, ánh mắt vừa nghi hoặc vừa hoảng sợ nhìn khắp bốn phía tường trắng .

Đây là làm sao? Đồng Đồng trong lòng không ngừng thắc mắc, cố gắng nhớ lại trong đầu mình đã xảy ra chuyện gì .

Bệnh viện màu trắng, giường phẫu thuật lạnh băng, bỏ chạy thóat đi, Lôi Dương đuổi theo, máu đỏ, mọi thứ hỗn độn quanh quẩn trong đầu .

Trong lòng Đồng Đồng càng lúc càng bất an, càng thấy khó thở, tay gắt gao để chặt trên bụng, vừa kinh hoảng vừa bất lực .

Đứa nhỏ còn hay không? Nơi này là chỗ nào ? Là bệnh viện hay sao?

“Đồng Đồng !”

Một tiếng gọi quen thuộc vang lên, cắt ngang sự hoang mang của Đồng Đồng. Tiếp theo một người đàn ông đến gần cô . Khuôn mặt tuấn tú văn nhã, là Tân Nhiên.

Đồng Đồng giống như nhìn thấy phao cứu mạng, vội vã bước xuống giường về phía Tân Nhiên, nhưng lại bị Tân Nhiên cản lại, ấn cô trở lại giường .

“Em cần phải nghỉ ngơi cho tốt, đừng lộn xộn!”

“Tân Nhiên, con của em không có chuyện gì phải không? Có phải không?” Đồng Đồng vội vàng hỏi, hy vọng Tân Nhiên cho cô một lời khẳng định, nhưng Tân Nhiên lại trầm mặc, dùng đôi mắt lo lắng nhìn cô.

Đồng Đồng gắt gao bắt lấy cánh tay Tân Nhiên, loạng chọang nói: “Tân Nhiên, em đang hỏi anh, con của em còn có phải hay không?”

Tân Nhiên nắm lấy bàn tay Đồng Đồng, nhìn cô chăm chú rồi nhẹ giọng an ủi: “Đứa nhỏ về sau còn có thể có, hiện tại em cần nghỉ ngơi cho thật tốt, biết không!”

Không! Không!!

Lời nói Tân Nhiên giống như sét đánh ban trưa, đập nát mong mỏi cuối cùng trong lòng Đồng Đồng!

Cô không cảm thấy tức giận, chỉ vô lực dựa vào ngực Tân Nhiên, ánh mắt trống rỗng vô hồn, thống khổ thấp giọng nói : “Đứa nhỏ …mất rồi!” 

Tân Nhiên tựa hồ cảm nhận được nỗi đau của Đồng Đồng, anh không hề nói lời nào, chỉ là lấy tay đặt lên vai Đồng Đồng vỗ về an ủi .

Lòng anh có chút khổ sở, khổ cho mình mà cũng tội cho Đồng Đồng.

“Buông cô ấy ra!” Một giọng nói lạnh như băng xuyên thấu linh hồn Đồng Đồng, xuyến thấu trái tim thống khổ chết lặng của cô. Cô ngước ánh mắt thù hằn nhìn Lôi Dương, mang theo hận, mang theo óan .

Lôi Dương nhìn ánh mắt Đồng Đồng, trái tim cảm thấy một chút mất mát .

Tân Nhiên đẩy nhẹ Đồng Đồng ra, có chút không hài lòng nhìn Lôi Dương, xem ra tình trạng hiện tại của Đồng Đồng có liên quan tới anh ta . Nếu không thương yêu Đồng Đồng sao lại không bỏ qua, chẳng lẽ tra tấn Đồng Đồng là lạc thú của anh ta sao?

“Đuổi anh ta ra ngòai đi Tân Nhiên, em không muốn nhìn thấy anh ta!” Đồng Đồng xoay mặt trong ngực Tân Nhiên, không buồn ngẩng đầu nhìn Lôi Dương, trong lòng vừa hận vừa đau như dao cắt .

Lôi Dương nghe thấy Đồng Đồng nói, ánh mắt lập tức biến đổi, sắc mặt đanh lại .

“Lôi tiên sinh mời anh đi ra ngòai, bệnh nhân cần nghỉ ngơi!” Tân Nhiên không cần biết sắc mặt lãnh khốc của Lôi Dương đáng sợ cỡ nào, bởi vì lúc này sắc mặt anh cũng không dễ chịu . Anh nhìn thấy thái độ Lôi Dương đối với Đồng Đồng chỉ có dữ tợn hung hãn mà không có chút ôn nhu, thật không đáng cho Đồng Đồng vì anh ta mà trả giá tất cả .

“Chuyện của chúng tôi không đến lượt anh xen vào!” Lôi Dương căn bản không quan tâm lời Tân Nhiên nói, đi nhanh về hướng Đồng Đồng, chỉ muốn ôm Đồng Đồng mang đi .

Đồng Đồng tránh né tay anh, càng rúc sâu vào ngực Tân Nhiên.

“Lôi tiên sinh, mời anh đi ra ngoài!”

Lôi Dương nhìn thấy Đồng Đồng trốn tránh mình, lại tiến sát vào người đàn ông khác tìm lấy sự an toàn, trong lòng anh dấy lên một cỗ lửa giận, một trận ghen tức thiêu đốt .

Ngay cả bản thân cũng không có phát hiện từ lúc nào anh biến thành ông chồng ghen tuông, sắc mặt xanh mét, nắm tay tức giận vung về phía Tân Nhiên . Ở trong mắt anh lúc này, hình ảnh người đàn ông khó ưa này dính lấy Đồng Đồng thực sự cực kì chướng mắt .

Con người văn nhã như Tân Nhiên vốn không phải đối thủ của Lôi Dương, lại không hề phòng bị nên bị Lôi Dương một quyền đánh trúng, té xuống đất thật mạnh .

Đồng Đồng thấy sắc mặt xanh mét của Lôi Dương, lại thấy khóe miệng ứa máu của Tân Nhiên, lắc đầu khóc lóc hét to: “Lôi Dương …tôi không muốn nhìn thấy anh! Anh không hiểu sao? Về sau …Về sau chúng ta đường ai nấy đi! Anh đi đi!” 

Lôi Dương trong lòng rối bời, máu toàn thân như đông cứng lại . Cô gái này cự tuyệt anh, đuổi anh đi, muốn cùng anh phân rõ giới hạn ?!

Đáng chết, không thể! Cô chỉ có thể là cô gái của anh, cho dù chết cũng chỉ có thể chết trong tay anh, bởi vì cô là đối tượng trả thù của anh, anh không phải còn tiếp tục tra tấn cô sao?

Tuy nhiên anh lại lần lượt mềm lòng, mà cô gái này trước mắt không phải đang chọc giận anh sao? Không phải lại vì đàn ông khác mà làm anh bùng nổ tức giận hay sao?

Bên môi anh lộ ra một nụ cười vừa tà mị vừa khát máu (ui…sợ )

“Em không phải yêu tôi sao? Nhanh như vậy đã thay đổi rồi sao?”

Tân Nhiên chùi vết máu nơi khóe miệng, đứng dậy, nắm tay vung tới Lôi Dương, hai người bắt đầu ẩu đả . 

“Đừng đánh …” Đồng Đồng muốn xuống giường ngăn cản Lôi Dương tiếp tục đánh nhau, vì Tân Nhiên căn bản không đánh lại Lôi Dương, trên mặt lại bị đánh trúng . Nhưng mà bản thân cô lại cảm giác trước mắt tối sầm, ngã lại trên giường, bất lực khóc la: “Dừng tay, không cần đánh nữa! Tình yêu của tôi đã lấy lại rồi ! Tôi không còn muốn yêu anh nữa, được chưa?”

Lôi Dương đấm một quyền thật mạnh lên ngực Tân Nhiên, tức giận nói “Em nói lại lần nữa xem!” Cô có yêu anh, có yêu anh không?

“Tôi nói …tôi không hề yêu anh!”

Đồng Đồng mới nói nửa chừng, cằm đã bị Lôi Dương dùng sức nắm chặt .

“Làm sao, một ngày trước còn đòi sống đòi chết cùng đứa con của tôi, hiện tại thì nói không yêu tôi, nhanh như vậy đã ngã vào vòng tay của người đàn ông khác sao?”

Đồng Đồng nghe Lôi Dương nói, nhớ tới đứa con chưa từng gặp mặt đã mất đi, đau khổ hét lên: “Đúng, là tôi ngã vào vòng tay người đàn ông khác, đứa nhỏ vốn không phải của anh, không phải của anh, nên tôi yêu anh cũng là giả . Tôi chỉ là nhìn trúng tiền tài của anh, vì muốn bảo vệ nhà của tôi, cho nên mới tiếp cận anh . Tôi chính cô gái như vậy, là cô gái như vậy đấy!”

Đồng Đồng đau đớn khóc.

Tân Nhiên ngây ngốc lặng nhìn Đồng Đồng đau khổ, mà Lôi Dương lại như tượng thạch cao đông cứng tại chỗ, chỉ là đôi mắt mang theo tức giận nhìn Đồng Đồng

Cô đang nói dối!

Catalog: 

Thư viện sách

Tình Cờ – Chương 38

Lôi Dương nghe Đồng Đồng lớn tiếng la, trái tim run rẩy thật mạnh . Tay anh buông cằm Đồng Đồng ra, bắt lấy bả vai Đồng Đồng, giận dữ nói: “Không cần cố ý chọc giận tôi có biết hay không! Em nên biết chọc giận tôi sẽ có kết quả gì!”

Trong tiềm thức, anh hy vọng là Đồng Đồng yêu anh. Hy vọng giờ phút này cô nói không thương là giả dối, chỉ là anh không thừa nhận bản thân để ý Đồng Đồng có yêu hay không yêu anh.

Đồng Đồng nước mắt lưng tròng, bi thống nhìn khuôn mặt tuấn mỹ lạnh lùng của Lôi Dương, thương tâm nói: “Chính là sự thật, là thật!” Đồng Đồng nói xong cười lạnh một tiếng: “Anh không phải cho rằng hai năm trước tôi đã phản bội anh sao? Như vậy chuyện tôi làm bây giờ lại có đáng gì?”

Đồng Đồng nhìn gương mặt xanh mét của Lôi Dương, nước mắt chảy càng lúc càng nhiều .

Cô không biết nói như vậy là trừng phạt Lôi Dương vô tình, trừng phạt Lôi Dương gián tiếp làm cho đứa con mất đi, hay là trừng phạt bản thân thất chức . Là cô không có bảo vệ tốt đứa nhỏ …

Nếu là trừng phạt cả hai người, như vậy thì cùng nhau xuống địa ngục đi!

Cùng mất đi đứa nhỏ, cùng nhau xuống địa ngục đi. Lôi Dương để ý chuyện hai năm trước Đồng Đồng có hay không phản bội như vậy, hiện tại cũng hồ đồ giống nhau thôi .

Lôi Dương nhìn biểu tình kiên định và thành thật của Đồng Đồng, trên mặt anh lộ ra một nụ cười lãnh khốc tàn nhẫn, lạnh lùng nói: “Cô nghĩ tôi sẽ buông tay như vậy sao? Nằm mơ! Cô nên vì những chuyện mình đã làm mà vĩnh viễn chuộc tội!”

Chỉ là trong lòng anh thật sự mong muốn như vậy sao? Không! Không phải! Nhưng đây chính là một cách để giữ Đồng Đồng lại. Nghe được Đồng Đồng la hét muốn rời khỏi anh, anh phẫn nộ, đồng thời lại cảm thấy sợ hãi . Phẫn nộ là vì Đồng Đồng nói ra muốn rời khỏi anh, lại sợ hãi Đồng Đồng sẽ bỏ đi! Cho nên anh không để ý tất cả chỉ muốn giữ lại cô.

Chỉ sợ lại là một phương thức sai lầm, nhưng mà anh chính mình không có ý thức được ý nghĩ trong lòng . Đem nỗi sợ hãi mất đi Đồng Đồng nhầm lẫn thành sự phẫn nộ, muốn lưu lại Đồng Đồng là để tra tấn cô thật tốt! 

Anh một mực coi nhẹ cảm giác bất an cùng sợ hãi sâu trong lòng .

Anh là vương giả . Anh tối cao vô thượng . Anh lãnh khốc vô tình . Anh sẽ làm cho kẻ phản bội anh phải trả giá đại giới!!!

Đồng Đồng thân thể suy yếu bị Lôi Dương mạnh mẽ mang về biệt thự . Tân Nhiên chỉ đành ảm đạm bỏ đi. Anh có muốn cũng không đấu lại quyền lực hay sức mạnh của Lôi Dương, đành nghe theo lệnh viện trưởng, tùy ý Lôi Dương mang đi Đồng Đồng.

Đồng Đồng cũng biết dù có trốn cũng không thóat khỏi bàn tay Lôi Dương.

Nhưng lòng cô đã lạnh lùng, không chỉ có giận, còn có hận!

Trong biệt thự rộng lớn tỏa ra sự yên lặng bức người .

Lôi Dương nhìn Đồng Đồng không buồn mở miệng, nhìn khuôn mặt vì sẩy thai mà tái nhợt yếu ớt, lòng anh dâng lên một cỗ tức giận, còn có đau đớn khó hiểu, lớn tiếng nói: “Đem thuốc lên đây!”

Đồng Đồng từ từ nhắm hai mắt lại, nằm trên giường, cự tuyệt nhìn Lôi Dương, cự tuyệt ăn bữa tối anh chuẩn bị, khiến Lôi Dương từng cơn từng cơn tức giận cùng phiền muộn, đành giở giọng uy hiếp: “Em quên mục đích của mình rồi sao? Không phải muốn bảo vệ nhà ở cho người thân sao? Em làm tôi mất hứng như vậy, có phải muốn nhắc tôi nên san bằng nhà em không?”

Đồng Đồng nghe lời Lôi Dương nói mà đôi mắt không có một chút phản ứng .

Lôi Dương đem cơm tối để trên bàn, lấy điện thọai từ trong túi ra, bấm một dãy số, ánh mắt trong trẻo lạnh lùng nhìn Đồng Đồng, sau đó giận dữ nói với người bên kia đầu dây: “Bây giờ lập tức đem nhà ở của họ Lê tại khu XX san bằng!”

“Chủ tịch, ngài không phải từng phân phó tạm thời không được động tới mảnh đất đó hay sao, kế họach thi công đã bắt đầu …”Đầu bên kia điện thọai lên tiếng .

Lôi Dương nhìn Đồng Đồng vẫn không hề phản ứng, liền quay lại quát với người bên kia đầu dây: “Không nghe hiểu ý tôi sao? Tôi nói là bây giờ, lập tức làm đi!”

“Dạ, dạ, tôi lập tức đi làm, đi liền!” Người bên kia điện thọai trả lời nhanh như gió, trên trán đầy mồ hôi hột, tổng tài uống lộn thuốc sao mà tức giận dữ vậy!

Lôi Dương nhìn Đồng Đồng, anh không tin Đồng Đồng không có phản ứng!

Quả nhiên Đồng Đồng đang đưa lưng về phía anh bỗng từ từ quay mặt lại, mở đôi mắt sưng đỏ nhìn anh cất giọng khàn khàn nói: “Anh muốn như thế nào?”

Lôi Dương dùng âm thanh hòa hoãn nói: “Chỉ cần em ngoan ngoãn nghe lời, không chọc giận tôi, tôi sẽ nghĩ tới việc thu hồi mệnh lệnh vừa rồi .”

Hai mắt Đồng Đồng mang theo óan hận trừng Lôi Dương một cái, cuối cùng đành thỏa hiệp . Cô cúi đầu, không cam lòng nói: “Tôi sẽ hợp tác, anh không cần cho người đi phá nhà tôi!” Cô biết chỗ yếu của mình hòan tòan bị Lôi Dương nắm giữ .

Ánh mắt trong trẻo lạnh lùng của Lôi Dương hiện lên một tia cười, cầm lấy di động gọi lại dãy số vừa rồi, trầm giọng nói: “Coi như mệnh lệnh vừa rồi tôi không nói qua!”

“Cái gì ?” Đầu dây bên kia ngơ ngác hỏi .

“Kế hoạch khu đất XX giữ như cũ, mệnh lệnh vừa rồi không có hiệu quả!” Lôi Dương nói xong cúp điện thoại .

Chỉ để lại đầu dây bên kia một người thất thần, còn đang nghiền ngẫm quyết định thay đổi như chong chóng của Lôi Dương!

Đồng Đồng ăn xong cơm tối do Lôi Dương chuẩn bị liền nằm xuống ngủ . Thân thể hết sức uể oải, lòng cũng mệt mỏi, cô chỉ muốn nghỉ ngơi cho tốt một chút .

Một ngày nay, cô thừa nhận rất nhiều việc xảy ra trên mình, đều là những chuyện trầm trọng!

Lôi Dương vẫn nhìn Đồng Đồng, cho tới Đồng Đồng mệt mỏi ngủ yên .

Đôi mắt anh thâm trầm, nhìn không ra suy nghĩ điều gì, chỉ nhẹ nhàng đem chăn đắp cẩn thận lên mình Đồng Đồng rồi rời khỏi phòng ngủ .

Đồng Đồng bởi vì sẩy thai nên tạm thời không thể đi làm ở nhà hàng . Lôi Dương cũng giúp cô xin nghỉ, rồi kêu một bác sĩ già tới phụ trách giúp Đồng Đồng khang phục .

Bác sĩ họ Trương, Đồng Đồng từng gặp qua hai lần . Một lần là lúc cô ngất xỉu, một lần là lúc Lôi Dương bị bệnh . Ông ta đối với Lôi Dương dường như có chút quan tâm, cũng không kiêng sợ Lôi Dương . Đồng Đồng không biết vị bác sĩ này với Lôi Dương có quan hệ gì sâu xa, chỉ là Lôi Dương tuy đối với bác sĩ hung tợn nhưng Đồng Đồng nhìn ra được anh có một loại tình cảm đặc thù với ông .

Bác sĩ Trương tận trách nhiệm dặn dò Lôi Dương những chuyện cần để ý . Sau đó hé ra nét mặt già nua bất mãn, thao thao bất tuyệt nói: “Thật không biết ngươi đứa nhỏ này là nghĩ làm sao, đối xử với con gái người ta thế này, làm thân thể tổn thương thành như vậy . Không muốn đứa nhỏ thì phòng tránh một chút, nếu không rõ ràng đúng là tạo nghiệt!”

Bác sĩ Trương vừa nói vừa nhìn Lôi Dương lắc đầu liên tục, sắc mặt Lôi Dương càng lúc càng xanh mét, cả giận nói: “Việc của ông làm xong, có thể đi ra ngòai, ngày mai mới lăn trở lại đây!”

Bác sĩ Trương trừng mắt, liếc nhìn Lôi Dương một cái nói: “Ta đi, đâu phải ta không muốn đi. Ai muốn ở đây nhìn cái mặt Lôi Công của ngươi!” 

Nói xong xách cái hòm thuốc đi ra phía cửa . Vừa tới cửa phòng Đồng Đồng, đột nhiên xoay người lại nói với Lôi Dương: “Nhớ kỹ, hiện tại cô ấy không thể tức giận, không thể đau lòng, cái gì cũng không thể làm . Còn nừa, cậu phải cấm dục ít nhất hai tuần bằng không nếu bị di chứng sẽ là chuyện cả đời !”

Nói xong không thèm đợi Lôi Dương ra lệnh tiễn khách, tự giác bỏ đi .

Lôi Dương đối với lời bác sĩ Trương nói có vẻ như không quan tâm, nhưng mà mỗi chữ mỗi câu đều ghi nhớ trong lòng .

Anh đi tới bên giường Đồng Đồng, nhẹ nhàng ngồi xuống, nhìn Đồng Đồng nhắm mắt giả ngủ, mở miệng hỏi: “Muốn ăn cái gì đây?”

Đồng Đồng nằm im trên giường không động đậy, hai mắt nhắm lại giống như đang ngủ thật sự .

“Ngày mai tôi mang em rời khỏi chỗ này .” Lôi Dương lạnh lùng nhìn ngoài cửa sổ, sắc mặt nghiêm trọng, chỉ để lại cho Đồng Đồng một bóng lưng cao lớn .

Mang cô rời khỏi ? Mí mắt Đồng Đồng khẽ lay động rồi mở ra .

Anh không cần cô nữa, muốn buông tay sao? Đây không phải là kết quả cô mong muốn sao? Chỉ là vì cái gì khi Lôi Dương chính miệng nói ra thì lòng của cô lại bắt đầu đau đớn .

Nhìn bóng dáng như tượng khắc của Lôi Dương, mái tóc đen hơi dài, giờ phút này cô mới hiểu, cô thật sự không mong muốn chia cách với Lôi Dương. Cô chỉ là hận, là giận, là đau, là khó chịu vì đứa nhỏ bị mất đi. Lôi Dương không muốn đứa con của cô và anh, làm cho một sinh mệnh bị mất đi. Cô oán trách Lôi Dương vô tình, đó là cốt nhục của bọn họ, nói không cần là bỏ đi sao?

Cô chính là không sao quên được, quyết định của Lôi Dương ngày đó, sự vô tình ngày đó, không thể quên đuợc thai nhi trong bụng nhanh như vậy đã mất đi.

Chỉ tại cô đi tới bệnh viện mới phát sinh ra chuyện như vậy, cho nên nếu hận thì cô nên hận mình mới đúng!

Ngay lúc nghĩ tới Lôi Dương, Lôi Dương xoay người lại, đôi mắt thăm thẳm nhìn Đồng Đồng, khẽ mở miệng: “Suy nghĩ cái gì, có phải nghĩ tới tôi mau như vậy đã buông tha em?” Lôi Dương nói xong, ngón tay thon dài thản nhiên lướt qua đôi môi nhợt nhạt của Đồng Đồng, tiếp tục nói: “Chỉ sợ làm em thất vọng rồi, tôi chỉ là nghĩ tới đổi chỗ ở cho em thôi!”

Đồng Đồng trong lòng đang phập phồng, nghe Lôi Dương nói xong, không biết nên thở dài nhẹ nhõm hay là thất vọng . Tóm lại trong lòng dường như không có khẩn trương lẫn thống khổ .

Coi như cô lại thỏa hiệp với bản thân mình đi. Tình yêu của cô rốt cuộc đã xâm nhậm cốt tủy, dù Lôi Dương có đối với cô ác liệt ra sao, cô y nhiên cũng không thể quên mất anh!

Nhìn gương mặt Lôi Dương, gương mặt làm cho cô vừa yêu vừa hận kia, Đồng Đồng thật lâu cũng không nói được lời nào .

Ngày hôm sau, Lôi Dương lấy xe chở Đồng Đồng rời khỏi biệt thự đi tới một chỗ khác .

Đồng Đồng chú ý Lôi Dương thực sự rất cẩn thận, tựa hồ sợ bị người khác phát hiện ra cô . Đồng Đồng trong lòng muốn hỏi tại sao, nhưng lại bỏ đi ý định đó rất nhanh.

Đi tới đâu cũng không có gì khác nhau, dù sao cô cũng là người bị anh giam cầm, cả thân thể lẫn linh hồn, có trốn cũng không khỏi . Cô e ngại Lôi Dương, sợ anh giận dữ mà ra lệnh phá nhà cô.

Có lẽ trong lòng cô cũng không thật sự muốn tách ra! E ngại, cũng chỉ là cho mình một cái cớ yếu ớt để mà ở lại!

Qua một lúc thật lâu, xe dừng trước một khỏang sân. Lôi Dương đi xuống, mở cửa cho Đồng Đồng, giúp cô xuống xe.

Đồng Đồng nhìn hòan cảnh bốn phía, không có nhà cao cửa rộng, chỉ có từng khỏang từng khỏang sân cỏ, không khí trong lành thơm ngát, vừa nhìn cô đã yêu thích nơi này .

Lôi Dương ôm bả vai yếu ớt của Đồng Đồng dìu cô đi vào sân bấm chuông cửa lớn .

Chốc lát đã có người mở cửa ra, một bóng dáng quen thuộc đi ra, là bác sĩ Trương!

Chẳng lẽ đây là nhà của bác sĩ Trương? Lôi Dương mang cô tới là muốn cô ở lại nhà bác sĩ Trương?

Bác sĩ Trương đang tươi cười thì bị một bàn tay kéo lại . Một bà bác hiền lành xuất hiện trước mắt Đồng Đồng, chắc là vợ của bác sĩ Trương.

Bà bác hiền lành tươi cười nhìn Đồng Đồng cùng Lôi Dương rồi nói: “Tới rồi à, mau vào đi!”

Nói xong liền nắm tay Đồng Đồng, kéo Đồng Đồng ra khỏi vòng ôm của Lôi Dương đi vào trong nhà .

Lôi Dương cùng bác sĩ Trương lẳng lặng theo sau.

Đồng Đồng cảm giác người nhà bác sĩ Trương rất nhiệt tình, không khỏi quay đầu lại nhìn Lôi Dương, thắc mắc vì sao anh lại mang cô tới đây?

Là để thuận tiện việc chăm sóc thân thể cô hay sao? Hình như không phải chỉ là nguyên nhân này, còn có nguyên nhân nào khác sao?

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+