Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Tình Cờ – Chương 47-48 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Tình Cờ – Chương 47

Lôi Dương rời khỏi hôn lễ xa hoa, khởi động xe hướng tới nơi mà anh biết nhưng chưa từng tới, lái xe đi.

Mà giáo đường để lại một tàn cục chưa giải quyết.

Lôi Hướng Đông nở ra một nụ cười vui vẻ, trong lòng nghĩ ông trời đã giúp hắn, mọi việc chưa cần hắn động tay đều tự xảy ra, đương nhiên hắn rất vui vẻ.

Lôi Lâm thở hổn hển, nhìn thấy Đan Quốc Khánh không hề chấp nhận chuyện này, khó xử không biết làm cách nào để cứu vãn cục diện.

Lôi Dương phóng rất nhanh, trong đầu cũng tự giác mau chóng suy nghĩ, tâm tư phức tạp và hỗn loạn điều khiển xe.

Không bao lâu sau, xe anh dừng lại trước một thôn xóm xa xôi, hẻo lánh, chiếc xe sang trọng trông thật đối lập với khung cảnh nơi đây.

Lôi Dương tiến vào trong sân, trong sân thực sạch, có một ít loại hoa thạch thảo ,ánh mắt anh hướng về phía cửa.

Anh thấy trước cửa phòng có một cô gái mặc bộ đồ màu trắng, hai mắt vô hồn, khiến anh không thở nổi.

Cô gầy yếu đến không ngờ, thân hình tiều tụy khiến người khác nhìn vào tràn ngập thương cảm và đau xót.

Lôi Dương khó khăn mở miệng, tiếng nói có chút khàn khàn: “Đồng Đồng!”

Đồng Đồng chậm rãi hoàn hồn, ánh mắt ngây ngốc nhìn chằm chằm vào Lôi Dương, chậm rãi nở một nụ cười, bất ngờ thần sắc biến đổi, lúng túng và kinh hoảng kêu to: “Mẹ, có người xấu! Gia Cương, có người xấu!” Người cũng hoảng loạn đứng dậy, chạy vào trong phòng.

Lôi Dương bước tới, ôm chặt lấy Đồng Đồng, thống khổ nói: “Anh không phải người xấu, Đồng Đồng, em sao rồi?”

Mẹ Đồng Đồng nghe thấy tiếng la thất thanh của con vội chạy ra, vừa trông thấy Lôi Dương, bà tức giận kéo Đồng Đồng ra khỏi vòng tay của Lôi Dương, ôm Đồng Đồng vào trong lòng, không khách khí nói: “Anh tới đây làm cái gì? Ở đây không ai hoan nghênh anh!”

Lôi Dương cảm giác như thế giới sụp đổ, Đồng Đồng tại sao lại biến thành như vậy? Tâm can kết cùng một chỗ, vươn tay muốn ôm Đồng Đồng trở về.

Nhưng trong mắt Đồng Đồng cực kỳ khủng hoảng, người nép bên bà Lê run run, hành động đó khiến anh không dám chạm vào.

“Cô ấy thế nào? Vì sao lại như vậy?” Trên mặt Lôi Dương tràn đầy thống khổ, ánh mắt lộ vẻ bi thương.

Bà Lê thương tâm nói: “Chuyện này không liên quan tới anh, chỉ hi vọng từ nay về sau anh đừng bao giờ xuất hiện ở nơi này. Nếu anh còn có lương tâm, mong anh mang đứa bé trả lại cho chúng tôi, hoặc hứa giúp bệnh tình của Đồng Đồng tốt lên một chút.”

“Nếu anh muốn biết chân tướng sự việc thì đi theo tôi.” Tân Nhiên xuất hiện trước ngưỡng cửa, tức giận nhìn vị khách không mời mà đến là Lôi Dương.

Lôi Dương nhìn Tân Nhiên, rồi lại nhìn Đồng Đồng, sau đó chậm rãi bước theo Tân Nhiên. Hai người đàn ông đều không nói chuyện.

Tân Nhiên đưa Lôi Dương đến một nơi không có người qua lại. Rồi xoay người, đánh một đấmvề phía Lôi Dương, Lôi Dương bị đau nhưng không có đánh trả. Tân Nhiên lại đánh tiếp một đấm nữa lên người Lôi Dương. Lôi Dương vẫn như cũ không có đánh trả mãi cho tới khi Tân Nhiên đánh mệt mỏi, Tân Nhiên nhìn thấy anh ngã lảo đảo trên mặt đất mới tức giận nói: “Tại sao lại không đánh trả? Không phải anh đánh nhau rất giỏi sao?”

Lôi Dương ngã ngồi trên mặt đất, lau vết máu ở khóe miệng, trầm giọng nói: “Tôi không phải là người thích đánh nhau, tôi chỉ muốn biết chuyện của Đồng Đồng đến cuối cùng là như thế nào?”

Tân Nhiên khinh thường hừ lạnh một tiếng: “Người như anh mà cũng xứng đáng được biết ư?”

Lôi Dương đứng dậy, đôi mắt đen nhìn chăm chú Tân Nhiên, lạnh giọng nói: “Anh nói thì tôi mới biết phải làm cái gì. Có phải chuyện liên quan tới đứa bé?”

“Buồn cười, anh không biết chuyện đứa bé bị cha anh đem đi mất?” Tân Nhiên không tin chuyện này mà Lôi Dương cũng không biết.

“Tôi nói rồi, mọi việc diễn ra trước ngày hôm nay, tôi cái gì cũng không biết.” Lôi Dương có chút tức giận hét lên.

“Tôi chỉ biết anh là một kẻ hồ đồ, Đồng Đồng chịu cực khổ anh có biết không?” Tân Nhiên cố bình tĩnh kiềm chế sự kích động của mình. Tân Nhiên muốn cho cái kẻ khốn kiếp trước mắt này sai lầm của hắn là không thể tha thứ.

“Trước đó không lâu, cha anh đã sai người lén lút đem đứa bé đi, rồi mới giả bộ tức giận xuất hiện ở đây nói với Đồng Đồng rằng, nếu còn muốn gặp lại con mình thì đừng có mà đi báo cảnh sát, bởi vì như thế chuyện kết hôn của Lôi Dương anh sẽ bị náo động lên tới tận trời, tạo ra sơ hở để người khác phá hoại, khiến anh mất đi tiền đồ cũng như vị trí của mình trên thương trường.” Tân Nhiên dừng lại một chút, hừ lạnh rồi nói tiếp: “Nhưng Đồng Đồng là một đứa ngốc, tin lời uy hiếp của cha anh, cô ấy sợ con mình trưởng thành trong nỗi sợ hãi giữa sống và chết, sợ hãi anh mất đi tất cả, đem tất cả đau đớn và dày vò lên người mình, vì anh, cô ấy cô lập chính mình. Mà tất cả chuyện này đều là vì kẻ khốn kiếp nhà anh gây ra.”

Trong đầu Lôi Dương hiện ra dáng vẻ tiều tụy của Đồng Đồng, ánh mắt trống rỗng vô hồn, tâm anh như bị một cái chùy đập thẳng vào người vỡ nát.

Anh có chút mơ hồ túm lấy bả vai Tân Nhiên, quát: “ Cô ấy không phải ở cùng một chỗ với anh sao? Vì cái gì mà nghi ngại cho tôi nhiều đến thế? Vì cái gì?”

Tân Nhiên lại đánh một đấm về hướng Lôi Dương, anh tức tối quát: “Vì cái gì? Vì cô ấy yêu anh, yêu đến mức không quan tâm đến chính mình, cô ấy cho tới bây giờ cũng không có ở cùng với tôi. Tất cả đều là do anh tự suy đoán, bởi vậy cho nên tới tận bây giờ cũng vẫn không có tin tưởng cô ấy.”

Lôi Dương cảm giác như đất trời sụp đổ dưới chân, đầu anh có chút mê hoặc, thế giới triệt để bị hủy diệt.

“Biết vì sao tôi nhận ra tình trạng này của Đồng Đồng không?” Tân Nhiên nói lên suy nghĩ của mình, tức giận nhìn Lôi Dương tiếp: “Cô ấy tinh thần thất thường, phong bế chính mình, cô ấy là người bệnh của tôi. Mà nguyên nhân cô ấy phong tỏa bản thân chính là anh.”

Lôi Dương thất kinh không nói được lời nào, anh… chưa bao giờ biết chuyện này, mà những lỗi lầm anh gây ra thật là đáng chết.

“Nhìn ánh mắt mờ mịt của anh, anh vẫn lại không biết? Anh cái gì cũng không biết nhưng lại chưa bao giờ đi tìm hiểu nguyên nhân. Anh tự cao, tự đại không ai bằng, cho rằng mình cái gì cũng đúng. Đồng Đồng dùng hơn nửa năm trời mới bình phục một chút, mà anh lại xuất hiện rồi hủy hoại. Cô ấy biết ở bên cạnh anh chính là tự rước lấy đau khổ, nhìn thấy anh đính hôn cùng với người con gái khác, cô ấy càng thống khổ. Áp lực tâm lý đè nặng lên cô ấy, tôi giúp cô ấy tiến hành tâm lý trị liệu để giúp cô ấy thoát khỏi bóng ma đè nặng. Nhưng vẫn trốn không thoát được như trước, cô ấy lại bị anh dồn tới đường cùng, một lần nữa tự phong tỏa mình.”

Cuối cùng Lôi Dương đã không còn nghe thêm được gì nữa, anh thống khổ nhắm mắt, nước mắt hối hận trong mắt anh chảy xuống.

“Tôi sẽ tìm được đứa bé mang về.”

Lôi Dương xoay người rời đi.

Giờ phút này anh chán ghét bản thân, hận bản thân cùng cực.

Lôi Dương về tới Lôi gia. Nhìn thấy sắc mặt trắng xanh của Lôi Lâm cùng khuôn mặt kỳ quái tức giận của mẹ kế. Anh lạnh giọng nói với Lâm Tú Phân: “Đi ra ngoài.”

“Chuyện của anhkhông tốt, sao lại trút giận lên tôi?” Lâm Tú Phân không phục đáp lại.

Lôi Dương lạnh lẽo quát: “Tôi nói rồi, bà có nghe không?”

Lâm Tú Phân nhìn thấy khuôn mặt Lôi Dương nổi giận, nghĩ muốn nói lại không có ai để bày tỏ, không cam lòng bước ra ngoài.

“Con tôi đâu?” . Sắc mặt Lôi Dương xám xịt, nếu người trước mặt không phải là cha anh, anh nhất định sẽ đánh một đấm vào mặt rồi.

“Giờ anh còn quan tâm đến mặt mũi đứa bé à, thế còn mặt mũi nhà họ Lôi đâu?” Sắc mặt Lôi Lâm cũng không tốt, ông ta ngàn tính, vạn tính cũng không ngờ có kết quả như ngày hôm nay.

Ông quá dụng tâm, chuyên quyền, cứ nghĩ cô gái định sinh đứa bé ra để uy hiếp, muốn dùng nó để vào làm thiếu phu nhân nhà họ Lôi, muốn cả nhà trên dưới họ Lôi chấp nhận cô.

Lôi Dương không đồng ý nói: “tất cả những chuyện này đều là do ông, nếu ông không mang đứa bé đi, có lẽ nguyện vọng của ông hôm nay đã có thể hoàn thành, là ông hủy hoại tất cả, không phải tôi.” Ánh mắt Lôi Dương ngày càng thâm trầm nhìn Lôi Lâm.

Lôi Lâm nghe giả sử của Lôi Dương, vừa giận lại vừa hối hận, ông hổn hển nói: “Đi ra ngoài cho ta.”

“Ông đem giấu đứa bé ở đâu?”

“Ta sẽ không cho anh biết, nó cũng mang dòng máu nhà họ Lôi, ta sẽ không khiến nó trưởng thành trong cuộc sống bần hàn.” Ngữ khí Lôi Lâm quyết liệt.

Đột nhiên cơn tức của Lôi Dương dập tắt, anh lạnh lẽo nói: “Ông không nói, tôi cũng tự tìm được, đến lúc đó Lôi gia xảy ra hậu quả gì, tôi không dám bảo đảm kinh tế Lôi gia mười mấy năm sẽ tiếp tục được duy trì hay là phá sản, đừng có trách tôi.” Lôi Dương âm ngoan nở nụ cười, cười khiến trong lòng Lôi Lâm sởn gai ốc.

“Mày… nghịch tử…Mày không phải người nhà họ Lôi sao? Mày muốn làm cái gì?”

“Người nhà họ Lôi? Bởi vì tôi là người nhà họ Lôi cho nên tôi chưa bao giờ biết tình thân là gì, chưa bao giờ biết cảm giác ấm áp của gia đình ra sao. Bởi vì tôi là người nhà họ Lôi, nên ông đối xử với người khác như vậy. Tôi hận người nhà họ Lôi, càng thống hận chính mình. Tôi đảm bảo chắc chắn, nếu ông còn dám động đến một sợi tóc nhà họ Lê lần nữa, tôi sẽ cho ông biết, tôi so với ông còn thủ đoạn hơn, ông hai tay trắng gây dựng sự nghiệp, thì chính hai tay tôi sẽ hủy diệt nó.”

Lôi Lâm bị ngôn ngữ kịch liệt của Lôi Dương làm cho chấn động há hốc mồm, giẫm chân không cách nào bày tỏ ý mình ra ngoài, nhìn Lôi Dương, ông tự nhận thua.

Ông biết Lôi Dương có thể làm được, tiền đồ tương lai Lôi gia trông cậy cả vào Lôi Dương. Lôi Hướng Đông chỉ có nụ cười thương mại, lại đa mưu quỷ quyệt khó mà thành công.

Mà nhớ lại sự việc năm nào, 3 anh em họ Lôi khai sáng lập nghiệp, ông không thể trơ mắt đứng nhìn sự nghiệp do chính mình dốc sức sụp đổ, tạo cơ hội cho người khác, kể cả anh em của mình cũng không được.

Sự tức giận của Lôi Lâm nhất thời giảm đi không ít, ông không tình nguyện nói cho Lôi Dương biết địa chỉ chỗ ở của đứa bé, cũng mất đi ý niệm phục thù nhà họ Lê trong đầu.

Lôi Dương nghe Lôi Lâm nói địa chỉ, xoay người lao ra khỏi nhà họ Lôi, lái xe hướng tới chỗ đứa bé.

Đó là một tòa biệt thự khung cảnh rất đẹp, là nơi mà người nhà họ Lôi dùng vào dịp nghỉ hè. Lôi Lâm đem đứa bé giấu ở đâu, đang tự hỏi thì Lôi Dương thoáng thấy một bà giúp việc tuổi tầm trung niên của nhà họ Lôi.

Lôi Dương vội bước mau tới biệt thự mở mạnh cửa, ánh mắt nhìn xung quanh tìm đứa bé, anh mở một cửa phòng bên trong trống trơn không có một ai, anh mở tiếp một cửa phòng khác, lại nhìn thấy người giúp việc té trên mặt đất, trong nôi trống trơn, trong lòng Lôi Dương nổi lên một dự cảm xấu.

Anh tiến lên, dò xét hơi thở của người giúp việc, vẫn còn thở, chỉ là hôn mê mà thôi, anh nắm tay người giúp việc, lay lay để khiến bà ta tỉnh dậy.

Người giúp việc bị lay tỉnh, nhìn thấy Lôi Dương. Lôi Dương nổi giận mà lo lắng hỏi: “Đứa bé đâu? Đứa bé ở đâu rồi?”

Người giúp việc mơ mơ hồ hồ, chuyển đầu nhìn thấy trong nôi không có đứa bé, mới tỉnh táo hoàn toàn, kinh hoảng nói: “Đứa bé, tôi không biết, đúng… vửa rồi không biết có ai đánh mạnh vào đầu tôi khiến ngất đi, thật xin lỗi, tôi…”

“Bác có nhìn thấy mặt người đó không? Là ai đánh bác ngất?” Lôi Dương sốt ruột hỏi.

“Chưa kịp nhìn đến đã bị đánh ngất rồi.” Người giúp việc bị dọa khóc trả lời.

Tâm Lôi Dương kết chặt, đứa bé sao lại không thấy, có người đánh người giúp việc bất tỉnh, có phải là bang phái nào muốn dùng đứa bé để vơ vét tài sản?

Lôi Dương nóng ruột lại không có kế sách gì, anh nhớ tới Cao Dã, vội lấy điện thoại ra gọi cho Cao Dã.

Nhất định phải tìm được đứa bé, nhất định phải tìm được đứa bé!

Lôi Dương nói cho Cao Dã biết tình hình câu chuyện. Trong lòng tự nhủ bằng bất cứ giá nào cũng phải tìm được đứa bé về.

Ngay lúc Lôi Dương tâm- lực lao lực quá độ thì nghe tiếng chuông điện thoại kêu, anh vội mở máy ra nghe, đầu dây bên kia truyền đến giọng một người đàn ông xa lạ.

“Có phải Lôi Dương không?”

“Ông là ai? Tìm tôi có việc gì?” Đôi mắt đen của Lôi Dương toát lên vẻ bình tĩnh, cẩn thận lắng nghe tiếng nói của người đàn ông kia truyền lại.

“Tôi là anh ngươi không cần biết, trên tay tôi có con của anh, không biết anh có hứng thú với đứa bé này không?” Tiếng nói của đối phương vừa trêu chọc lại vừa thủng thẳng, giống như một con mèo đang vờn một con chuột.

Tay Lôi Dương nắm chặt điện thoại, trầm giọng nói: “Không được làm tổn thương tới đứa bé.”

Đầu bên kia điện thoại phát ra một trận tiếng cười đắc ý mà cuồng vọng, cười xong mới nói: “Yên tâm, chỉ cần anh ngoan ngoãn hợp tác, tôi đảm bảo đứa bé hoàn hảo an toàn trả lại cho anh! Không được báo cảnh sát, bằng không tương lai anh sẽ ôm một khối thi thể, giữ liên lạc, cần làm gì, như thế nào tôi sẽ gọi điện báo cho anh biết!”

Đối phương nói xong liền tắt điện thoại.

Lôi Dương liếc mắt nhìn người giúp việc, không có nói chuyện, tâm tình trầm trọng rời khỏi biệt thự. Anh không quay về nhà mình mà lái xe hướng tới nhà Đồng Đồng.

*** *** *** *** ***

Ông Lê, bà Lê đều ở đấy, Lê Gia Cương cùng Tân Nhiên và Vân Ny cũng đã ở đấy.

“Anh lại đến đây làm gì?” Lê Gia Cương bất mãn hỏi.

“Bác trai, bác gái, cháu tới đây để nhìn xem Đồng Đồng!” Lôi Dương không đếm xỉa tới sự cố ý bất mãn của mọi người, đưa ra nguyện vọng trong lòng, anh thực nghĩ muốn gặp Đồng Đồng.

“Anh hại chị tôi như vậy chưa đủ sao? Chúng tôi không hoan nghênh anh, mời anh ra khỏi nhà chúng tôi.” Lê Gia Cương đứng chắn trước mặt Lôi Dương, không để anh tiến thêm một bước.

“Lôi tiên sinh, mong anh trả lại đứa bé cho Đồng Đồng được không? Đó là trụ cột duy nhất để nó sống sót mà.”

Bà Lê có chút thương tâm cầu xin Lôi Dương. Hy vọng anh có thể đem đứa bé trả về cho Đồng Đồng.

“Đứa bé cháu chắc chắn sẽ đưa trở về, có thể đưa cháu đi xem Đồng Đồng được không?” Ánh mắt Lôi Dương vẫn tiếp tục tìm kiếm thân ảnh của Đồng Đồng.

“Nó đang ở trong phòng ngủ.” Bà Lê chỉ chỉ phòng ngủ của Đồng Đồng.

“Mẹ!” Lê Gia Cương không tán thành việc mẹ làm.

Lôi Dương mở cửa rồi bước vào.

Đồng Đồng nằm trên giường, đôi mắt nhắm lại như đang suy nghĩ, trên mặt một mảnh yên tĩnh, tái nhợt cùng tiều tụy, Lôi Dương ngồi xuống bên cạnh Đồng Đồng, nắm lấy tay Đồng Đồng, tâm tình không rõ.

Đồng Đồng vì anh, tất cả đều vì anh.

Mặc kệ sự việc trước kia có thật hay không, giờ cũng không còn quan trọng nữa, quan trọng là… giờ phút này, Đồng Đồng chịu mọi đau khổ.

Mà thủ phạm gây họa, chính là anh.

Trong lòng hối hận khiến nước mắt của anh không khỏi dừng ở trên tay Đồng Đồng, anh vốn là kẻ lạnh lùng vô tình mà giờ đây trở nên yếu đuối khi không kiểm soát được nỗi đau thống khổ mà anh gây ra cho Đồng Đồng.

Đồng Đồng, chỉ cần em khỏe trở lại, anh nguyện ý vì em mà nhảy vào nước sôi lửa bỏng.

Anh sẽ tìm bác sĩ thật tốt, chăm sóc em cẩn thận, cho em và con một cuộc sống tràn ngập vui vẻ.

Tiếng nói trong lòng vang lên cùng với những giọt nước mắt rơi xuống.

Lôi Dương nắm tay Đồng Đồng đắm chìm trong nỗi bi thương của chính mình, rất lâu tâm trạng anh mới bình tĩnh trở lại.

Còn Đồng Đồng tựa hồ cũng cảm giác được có người nắm lấy tay cô, nắm chặt vậy khiến cô tỉnh lại. Đồng Đồng mở hai mắt vẫn còn mông lung buồn ngủ, thấy được khuôn mặt ảm đạm Lôi Dương, vội vàng rút tay về. Trong mắt ngập đầy khủng hoảng, thân mình lùi lại về phía mép giường, kinh hoảng hô: “ Mẹ! Mẹ! Có người xấu!”

“Đồng Đồng, không cần như vậy được không?” Lôi Dương nhìn thấy ánh mắt khủng hoảng của Đồng Đồng, ở trong mắt Đồng Đồng, anh là người xấu, là quái vật, nhìn thấy Đồng Đồng bởi vì anh mà lộ ra nét hoảng loạn, Lôi Dương không cách nào hình dung tâm tình của mình, cảm thấy thực khó chịu. Anh nghĩ muốn vươn tay ôm lấy Đồng Đồng, nhưng Đồng Đồng lại càng thụt lùi về phía sau, ngã nhào xuống mặt đất.

ông bà Lê chạy tới đầu tiên, những người khác cũng tiến theo sau.

Đồng Đồng thấy được người thân, đứng bật dậy chạy vội qua, nhào vào lòng mẹ, cúi đầu không nhìn tới khuôn mặt thống khổ của Lôi Dương.

Sắc mặt ông Lê cực kỳ giận dữ, đối với Lôi Dương lạnh giọng nói: “Lôi tiên sinh, vẫn là nên rời khỏi! Không cần lại kích thích Đồng Đồng, nó không muốn nhìn tới anh.”

Lôi Dương nhìn Đồng Đồng giống như con nai con bị dọa sợ hãi, anh muốn cho cô cảm giác an toàn, để cô dựa vào, nhưng anh đã đánh mất đi quyền lợi này.

“Thay cháu chăm sóc Đồng Đồng thật tốt, được không? Cháu sẽ chu cấp mọi thứ tốt nhất cho cô ấy, vì cô ấy tìm bác sĩ giỏi nhất về chữa trị!” Chỉ cần không cần hạn chế anh tới gần Đồng Đồng.

Bà Lê vỗ vỗ lên lưng Đồng Đồng, an ủi Đồng Đồng, lắc đầu nói: “Nó… việc này không cần, nó cần cái gì chúng tôi đều đáp ứng được, mà anh thì không thể.”

Lôi Dương có chút đau đầu, nhíu mày rồi nói: “Cháu sẽ còn tới thăm Đồng Đồng nữa.” Rồi đưa ra một tấm danh thiếp, đặt ở trên bàn, lại nói: “Nếu cần cái gì, gọi điện thoại đến tìm cháu, cháu đi trước, phiền mọi người chăm sóc Đồng Đồng.”

Lôi Dương không hề nhiều lời, xoay người rời khỏi căn phòng. Anh phải mau chóng tìm được đứa bé.

Trong lòng Lôi Dương nhớ kỹ Đồng Đồng, càng nhớ kỹ đứa bé chưa từng gặp mặt có khỏe hay không khỏe, anh một mực đợi điện thoại của người đàn ông dùng đứa bé hiệp đàm với anh. Như vậy anh mới biết làm thế nào để đi đối phó.

Chính là liền mấy ngày cũng không có sự liên lạc nào, mà bên kia Cao Dã cũng không tra ra được kết quả gì.

Lôi Dương đoán không ra đối phương định giở trò quỷ gì, hiện giờ anh không sợ đối phương vơ vét tài sản mà là sợ đối phương không có bất cứ động tĩnh gì.

Địch ở trong tối, anh ở ngoài sáng, thủ đoạn này cực kỳ độc ác.

Hôm nay Lôi Dương lái xe đi đến nhà họ Lê, đã hai ngày, anh một mực vì chuyện đứa bé nên chưa tới thăm được Đồng Đồng.

Tới nay bởi vì cảm tình của Đồng Đồng đối với anh, làm nội tâm anh sợ hãi nhìn thấy Đồng Đồng như vậy, một cô gái hiền lành động lòng người nay biến thành dáng vẻ như thế.

Mà anh chính là thủ phạm gây họa biến thân xác Đồng Đồng thành như ngày hôm nay.

Tâm Lôi Dương lại không khỏi đắm chìm trong hối hận.

Trong khi Lôi Dương ở giữa bi ai thì xe đã tới nơi, Lôi Dương xuống xe, lại nhìn thấy cổng nhà đóng chặt, người đâu?

Lôi Dương một trận hoảng hốt.

Lo lắng nhìn xung quanh, nhưng bốn bề không nhìn thấy một nửa thân ảnh của ai cả, anh nóng lòng cùng tức giận hung hăng cầm một hòn đá đập vào khóa cửa đang đóng chặt, tạo ra một âm hưởng to lớn.

“Anh làm gì đó, muốn ăn trộm hả?” Một giọng nữ bất mãn phát ra không xa đằng sau anh. Ở nhà Tân Nhiên, Vân Ny nghe thấy âm thanh to lớn như vậy liền đi ra xem ai dám đi phá hoại cửa nhà người khác, tới nơi lại nhìn thấy Lôi Dương luống cuống cùng bất an.

Lôi Dương vội quay đầu nhìn lại, thấy là cô gái ngày trước ở nhà Đồng Đồng, vội hỏi: “ Mọi người đâu cả rồi? Đồng Đồng đâu?”

Cần trợ giúp mà lại còn tức giận, đàn ông như vậy thực sự không khiến người ta vui vẻ mà, Tân Nhiên vẫn là tốt nhất, Vân Ny trong lòng âm thầm miệt thị Lôi Dương, rồi nhíu mày nói: “Anh còn ở chỗ này làm gì, Đồng Đồng mất tích, mọi người tản ra đi tìm cô ấy rồi.”

Lôi Dương khẩn trương nói: “Xảy ra chuyện gì, sao lại mất tích?”

“Anh kêu la cái gì, mọi người đều không thấy, anh còn hỏi như thế làm gì? Đêm qua mọi người mới biết, anh còn không mau đi tìm.” Thái độ của Vân Ny đối với Lôi Dương không tốt, ở trong mắt cô, anh chỉ là một con người vô tình vô nghĩa, một người đàn ông thích đùa bỡn với con gái, cho anh biết việc này, chẳng qua là hy vọng anh có thể tìm được Đồng Đồng. Vì dù sao anh cũng đã từng ở cùng với Đồng Đồng, có lẽ có một số nơi Đồng Đồng trong tiềm thức chạy tới, mà mọi người không biết, chỉ có anh là người yêu có thể biết.

Lôi Dương không có tâm tình đi tranh cãi với Vân Ny, trong đầu anh toàn là tập trung nghĩ về Đồng Đồng. Đồng Đồng, em ở đâu?

Anh cố gắng suy nghĩ xem Đồng Đồng có thể đi đến đâu? Cô có thể tới đâu đây?

Lôi Dương nôn nóng, bất an quay về, bất chợt nhớ tới một nơi, anh chạy nhanh tới xe mình, hướng tới nơi mà trong lòng nghĩ tới cứ thế mà đi.

Trong lòng yên lặng một cách kỳ lạ, Đồng Đồng, dù cho em ở đâu anh cũng sẽ nhất định tìm ra em, quyết không để em bị tổn thương gì hết.

Chiếc xe cứ phóng như bay mà đi, bụi đất dọc đường cuồn cuộn nổi lên, cực kỳ giống tâm tình lúc này của Lôi Dương: rối ren, trộn lẫn vào nhau, không gì gỡ ra được.

Đây là nơi anh gặp lại Đồng Đồng sau khi về nước, nơi mà sự đau đớn của Đồng Đồng bắt đầu, bốn phía đã không còn nhìn ra hình dạng gì, ở đây chỉ còn một màu vàng bát ngát của hoa.

Tâm anh bị buộc chặt, tại nơi có khóm hoa nho nhỏ, tay anh gạt những đóa hoa sang bên, anh liền nhìn thấy một thân hình đang nằm ở đó.

Lôi Dương liều lĩnh chạy qua, quỳ gối xuống thân hình đang nằm trước mặt, đưa tay nâng lên, kinh hoảng nói to: “Đồng Đồng, em sao rồi? Mau tỉnh dậy cùng anh nói chuyện đi. Đồng Đồng!”

Nhưng dù anh la to đến đâu cũng không lay tỉnh được đôi mắt đang nhắm nghiền của Đồng Đồng.

Đau lòng cùng hoảng sợ quét qua tâm Lôi Dương, anh đỡ Đồng Đồng lên rồi ôm lấy, cuồng loạn chạy ra xe.

Anh một tay lái xe, một tay phủ lên mặt Đồng Đồng, miệng khẩn trương nỉ non: “Đồng Đồng, em không được xảy ra chuyện, biết không. Anh không cho phép em xảy ra chuyện. Anh đưa em đi bệnh viện rồi khỏe mạnh xuất viện, Đồng Đồng… Em nhất định không được có việc.”

Bây giờ anh mới cảm nhận được thế nào gọi là sống không bằng chết.

Nếu Đồng Đồng mà xảy ra việc gì, anh còn có thể sống được ư?

Anh bây giờ mới dám đối mặt với chính tâm tư của mình, có phải hay không đã chậm.

*** *** *** *** ***

Trải qua sơ cứu, Đồng Đồng không còn gì nguy hiểm nhưng vẫn một mực ngủ, bác sĩ chuẩn đoán do cô bị tụt huyết áp nhẹ, còn có lao lực quá độ, áp lực tâm lý quá lớn mới khiến cô hôn mê. May là không có việc gì, chỉ cần chú trọng điều trị, rất nhanh có thể phục hồi.

Lúc này tâm lý và thần kinh của Lôi Dương mới buông lỏng.

Anh tâm lực lao lực quá độ ngồi ở trên ghế bên ngoài phòng bệnh, ánh mắt vô thần nhìn trần nhà, nghĩ đến Đồng Đồng một thân áo trắng nằm giữa biển hoa.

Tâm anh nhất thời cảm thấy một trận khẩn cấp.

May mắn Đồng Đồng không có vấn đề gì, may mắn, ông trời vẫn còn cho anh một dịp gặp mặt.

Lôi Dương nhớ tới một sự kiện, liền gọi điện cho Cao Dã, sau khi dò hỏi lòng vòng một hồi, anh hướng tới hỏi Cao Dã số điện thoại nhà Đồng Đồng.

Địa chỉ nhà Đồng Đồng đều là do Cao Dã sớm nói cho anh biết, vốn Cao Dã cũng đã nói cả số điện thoại cho anh biết, khi đó anh nói không cần, nhưng bây giờ anh cần.

May mắn Cao Dã biết tâm tình của anh hiện không tốt nên cũng không có giễu cợt anh. Khi biết anh căn bản chưa từng đi qua nơi ở chất phác đó, cũng chưa từng thử gọi điện đến, cho đến khi anh phạm phải sai lầm lớn không cách nào cứu vãn nổi.

Lôi Dương gọi điện thoại đến nhà Đồng Đồng vài lần, chuông đổ nhưng không có ai nhấc máy, như vậy mọi người vẫn đang ở bên ngoài tìm Đồng Đồng. Anh sốt ruột, gọi lại lần nữa thì nghe đến đầu bên kia có người nhấc máy.

Anh cho người nhà họ Lê biết Đồng Đồng đang tại bệnh viện, hi vọng bọn họ tới chăm sóc Đồng Đồng, bởi vì Đồng Đồng chỉ cần trông thấy anh liền phát cuồng.

Lôi Dương tắt điện thoại nở nụ cười đau khổ, hai tay ôm đầu cúi xuống đầy thống khổ, thật đau lòng không có cách nào bình ổn cái sự tra tấn người kia.

“Có phải Lôi tiên sinh không?” Một tiếng nói nữ tính trong trẻo vang lên trên đầu anh.

Lôi Dương buộc phải ngẩng đầu lên, thấy được một y tá mặc áo blue, anh có chút xúc động nói: “Có chuyện gì không?”

Y tá cảm nhận được tâm tình Lôi Dương có chút không ổn, cô thản nhiên cười nói: “Không có gì, tôi đến xem tình huống bệnh nhân.”

Y tá nói xong mở cửa phòng bệnh đi vào, Lôi Dương cũng đứng dậy theo sau đi vào.

Y tá kiểm tra đơn giản cho Đồng Đồng một chút, quay đầu nói với Lôi Dương: “Không cần lo lắng, thân thể của cô ấy không có gì đáng ngại cả.”

Đôi mắt Lôi Dương nhìn về phía Đồng Đồng, thương cảm hỏi: “Bao lâu cô ấy sẽ tỉnh lại?”

“Điều này thì tôi không chắc, nhưng chắc chắn cô ấy sẽ tỉnh lại. Nhớ kỹ trước kia cô ấy cũng từng hỏi qua tôi như vậy.”

Lôi Dương chuyển đầu nhìn y tá: “Cô nói cái gì?”

Y tá nhớ lại nói: “Ba năm trước đây, khi ngài hôn mê nằm bệnh viện, cũng nằm ở bệnh viện này, vị tiểu thư này đã từng hỏi tôi như thế. May mắn là bây giờ ngài đã bình phục thật tốt, tôi nghĩ đáp án rất rõ ràng.”

“Sau khi tôi hôn mê, cô ấy ở đây?” Trong đầu Lôi Dương có chút mơ hồ, hỗn độn.

“Đúng vậy, ngài không biết ư?” Y tá có chút hoài nghi hỏi lại.

Trái tim Lôi Dương như ngừng đập, cảm thấy bất an, liền trầm giọng nói: “Cô có thể kể lại cho tôi nghe một chút được không?”

“Khi ấy ngài hôn mê được đưa vào bệnh viện này, vị tiểu thư này vẫn nắm chặt tay ngài, cô ấy khóc thực thương tâm, nhưng mà sau này… Sau này, người nhà của ngài tới, không cho phép cô ấy vào thăm ngài, cô ấy ở bên ngoài cửa phòng bệnh quỳ vài ngày, người nhà ngài cũng không chịu cho cô ấy liếc mắt xem ngài đến một lần. Về sau vị tiểu thư này té xỉu, người nhà đến đón cô ấy đi, chờ đến khi cô ấy quay trở lại thì ngài đã chuyển viện rồi. Sau khi tôi cho cô ấy biết sự việc, cô ấy lao như bay đi tìm ngài… Dường như cuối cùng cô ấy cũng tìm được ngài rồi. Tuy nhiên, xem ra cảnh ngộ cũng không tốt.” Y tá nói xong, nhìn thoáng qua Đồng Đồng rồi nói: “Tôi hơi nhiều lời, hãy cố gắng chăm sóc cô ấy.”

Y tá nói xong liền rời khỏi phòng bệnh, để lại một kẻ đại ngốc Lôi Dương đứng sững ở đó.

Anh thật đáng chết! Người nhà họ Lôi thật đáng chết! Họ đã lừa gạt anh, khiến anh nghi ngờ lý do của Đồng Đồng, nghĩ oan cho Đồng Đồng, khiến Đồng Đồng khổ sở vì sự hận thù lẽ ra không có bấy lâu.

Bởi vì tội danh không có này, anh đã làm gì với Đồng Đồng?

Anh cố ý khiến Đồng Đồng đau, khiến cô thương tâm khổ sở.

Anh coi thường tình yêu của Đồng Đồng, tự coi đó là những lời giả dối, anh không tin tình yêu của cô, cũng không tin tưởng nhân cách của cô.

Anh thật là kẻ hết thuốc chữa.

Nhớ lại Đồng Đồng khóc nói cho anh biết, cô yêu anh, chưa từng có phản bội anh, nhưng mà anh không có tin Đồng Đồng.

Liền bởi vì anh hiểu lầm Đồng Đồng chọc giận anh, đối với tình yêu dành cho anh căn bản không tồn tại, anh nhẫn tâm bắt Đồng Đồng phá bỏ cái thai, bởi vì anh cho rằng một cô gái như vậy không xứng đáng mang trong mình giọt máu của anh.

Đứa bé mất đi hẳn là Đồng Đồng rất thống khổ. Thống khổ của cô chính là điều anh muốn, anh không đếm xỉa tới lời cầu xin của Đồng Đồng, không đếm xỉa đến nước mắt của Đồng Đồng, không đếm xỉa tới tình cảm của chính mình, khư khư cố chấp, khiến Đồng Đồng chịu khổ nạn.

Giờ đây, sự thật bày ra trước mắt anh, làm anh hối hận thực muốn giết chết chính mình.

Anh đã đối xử thế nào với Đồng Đồng, đối với người yêu anh – anh đã làm cái gì, nổi giận và quát tháo, không chút lưu tình cùng thương hại.

Buộc cô tiếp rượu, bắt cô quay lưng hướng người đàn ông đó xin lỗi, đáng chết là anh đều không có làm gì giúp cô.

Lôi Dương nghĩ tới những việc mình gây ra, tâm một trận đau đớn, liệu mình còn có tư cách ở lại bên cạnh Đồng Đồng không?

Đồng Đồng, một cô gái dịu dàng động lòng người, cho tới bây giờ cũng chưa từng phản bội anh, chọc giận anh.

Cha nói Đồng Đồng không chịu đến bệnh viện gặp anh, sợ anh gây phiền quấn chặt lấy cô, sợ anh liên lụy cô, cô không cần một người đàn ông nằm liệt một chỗ.

Cái gì mà cha anh đau khổ đi cầu xin Đồng Đồng sau này không cần ở đây, thì ra, tất cả đều là dối trá. Mà người nói dối lớn nhất lại chính là cha anh, mà người khốn kiếp lớn nhất chính là anh – Lôi Dương.

Chỉ bởi vì một lý do không tồn tại này, anh khiến Đồng Đồng ngày một tổn thương, tim Lôi Dương như bị một con dao nhọn chọc thủng, đau không cách nào hô hấp.

Anh đáng bị như thế, chỉ như vậy mới bù đắp lại được những tổn hại anh gây ra cho Đồng Đồng.

Lôi Dương đứng ở xa, không dám lại gần Đồng Đồng, anh như thế làm sao có tư cách tiến lại gần Đồng Đồng đây? Tình yêu của anh dành cho Đồng Đồng không có cách nào hình dung ngoài hai từ bá đạo và cường thế.

Lôi Dương ủ rũ di chuyển thân mình chậm rãi rời khỏi phòng bệnh, trong mắt có tia máu đỏ cùng tuyệt vọng.

Ông Lê, bà Lê cũng vừa tới, nhìn thấy Lôi Dương đứng ở bên ngoài phòng bệnh, cũng không có tâm tình chào hỏi, trực tiếp tiến vào phòng bệnh.

Đi theo phía sau chính là Tân Nhiên, đứng trước mặt Lôi Dương lên tiếng: “Đứa bé đâu?”

Lôi Dương trầm mặc không lên tiếng, Tân Nhiên liền nói: “Có phải xảy ra chuyện gì không? Anh là bố đứa bé, không có khả năng tìm lâu như thế mà vẫn không thấy? Có phải anh căn bản không muốn đem đứa bé trả lại cho Đồng Đồng hay không? Anh nhẫn tâm để cô ấy đau khổ suy sụp như thế hả?”

“Tìm được đứa bé, tôi sẽ tự đưa trở về, không cần anh phí tâm.” Hai mắt Lôi Dương đỏ hoe, không ưa nhìn Tân Nhiên, anh là cha của đứa bé, anh so với bất kì ai cũng đều lo lắng hơn hẳn.

“Hy vọng anh không cần nuốt lời!” Tân Nhiên nói xong đi vào phòng bệnh.

Lôi Dương mệt mỏi ngã ngồi trên ghế.

Anh không nhìn thấy con đường tương lai giữa anh và Đồng Đồng.

Tình Cờ – Chương 48

Tất cả trôi qua quá nhanh, cũng quá mãnh liệt khiến Lôi Dương có chút vô lực thừa nhận liên tiếp chân tướng sự tình, khiến anh kinh hoàng cùng đau lòng.

Anh đã vài ngày không tới công ty làm việc, Lôi Lâm luôn gọi điện thoại thúc giục anh đến xử lý công việc ở công ty.

Lôi Dương ban đầu còn nghe cho có lệ, về sau không kiên nhẫn được nữa, cuối cùng trực tiếp cúp máy hoặc không nghe điện thoại.

Anh không có tâm tư làm việc gì, toàn bộ tâm tư đặt trên người Đồng Đồng cùng với việc truy tìm tung tích đứa bé.

Nếu đứa bé có mệnh hệ gì, anh thật không biết phải làm sao, anh hận mình cũng hận Lôi Lâm. Nếu anh thực sự yêu Đồng Đồng nhiều hơn hẳn sẽ không hiểu lầm Đồng Đồng lâu như thế, sẽ không làm cho Đồng Đồng chịu đau khổ nhiều như vậy, cũng sẽ không khiến cho nhiều chuyện xảy ra như hiện nay.

Kẻ gọi điện giấu mặt vẫn không gọi lại cho anh, khiến không khí xung quanh dường như càng thêm tĩnh mịch, càng khiến Lôi Dương bị dày vò.

Cao Dã cũng mặt co mày cáu, nghĩ mình chính là người thuộc tổ chức tình báo tin tức linh thông vậy mà giờ đây cũng thúc thủ vô sách (kiểu bó tay đầu hàng, không có kế sách gì).

Thân hình cao lớn đầy u ám của Lôi Dương đứng gần sát cửa sổ, tinh thần vô định nhìn ra ngoài cửa sổ, nghĩ về mục đích của kẻ bắt cóc đứa bé.

Nếu là tiền, tại sao vẫn không liên lạc, ai biết đứa bé đang sống tại biệt thự, ngoài người nhà họ Lôi ra còn có ai biết nữa?

Cao Dã ngồi ở trên ghế, gác chân lên bàn, mi khẽ nhíu chặt từ từ lên tiếng: “Lôi, cậu có từng đắc tội với người nào không?”

Lôi Dương quay lại nhìn Cao Dã, lạnh lùng nói: “Người hận tôi không thể chết có bao nhiêu, chẳng lẽ cậu không biết?”

Lôi Dương vừa nói xong liền có tiếng chuông reo, anh vội vàng tiếp điện thoại, cấp bách nói: “A lô!”

Mà bên cạnh Cao Dã đã sớm làm tốt công tác chuẩn bị truy tìm.

Đối phương lên tiếng hỏi: “Anh không báo cảnh sát chứ?”

Lôi Dương vội hỏi: “Thật đáng chết, tôi không có báo cảnh sát, các người rốt cuộc muốn như thế nào?”

“Anh thật lo lắng nhỉ. Để tôi nghĩ xem sao? Vẫn còn chưa nghĩ xong đâu… Ha ha ha…” Người nọ nói xong liền cười vang, giống như Lôi Dương thống khổ thì hắn cũng rất vui vẻ.

Lôi Dương cố gắg kìm nén bản thân nổi giận, cắn răng nói: “Các người có điều kiện gì, chỉ cần các người nói ra tôi đều đáp ứng.”

“Nếu tôi muốn mạng anh thì sao?” Đối phương cố tình hỏi.

Lôi Dương hừ lạnh một tiếng: “Chỉ cần các người để đứa bé bình an trở về, mạng của tôi sẽ tùy các người định đoạt.”

“Mạng của anh thì đây tạm thời vẫn không cần… Ha ha…” Tiếng cười cuồng vọng của người nọ vọng lại trước khi cúp máy.

“Đáng chết!” Lôi Dương nguyền rủa, rồi mới nhìn Cao Dã nói: “Tìm được tới đâu rồi?”

Cao Dã chầm chậm lắc đầu.

“Chết tiệt!” Lôi Dương tức giận chửi thề.

Anh rốt cuộc phải làm gì?

Tâm Lôi Dương một mảnh hắc ám. Lôi Dương cảm nhận được, kẻ bắt cóc kia tựa hồ như đang đùa cợt, anh càng rối hắn ta càng vui vẻ.

Lôi Dương rời khỏi văn phòng Cao Dã, ra xe đi tới bệnh viện Đồng Đồng đang ở.

Đến cửa phòng bệnh, anh nhìn xuyên qua thấy Đồng Đồng đang ngồi trên giường,trông cô thật gầy yếu, đầu hướng về phía ngoài cửa sổ, tựa hồ đang ngẩn người nghĩ về đứa bé của cô, cũng tựa như chẳng nghĩ gì, chìm đắm trong thế giới trỗng rống của riêng mình.

Lôi Dương do dự đứng ở cửa phòng bệnh, tay cầm vào chốt mở cửa, nghĩ muốn đẩy cửa bước vào, nhưng cuối cùng lại chậm rãi xoay người rời khỏi.

Lôi Dương trở về biệt thự, tiến vào nhà, tùy ý vứt bỏ áo khoác ngoài, người cũng tiến vào giữa phòng khách.

Trong đầu cuồn cuộn cuồng loạn một mảnh, tâm cũng mệt mỏi cùng cực.

Hương vị của Đồng Đồng nơi đây đã dần nhạt nhòa, anh muốn lưu giữ lại nhưng lại không có cách nào bắt lấy.

Để mặc hương vị Đồng Đồng xói mòn từng chút một, cuộc sống của anh thực đã không còn hình ảnh mềm mại đáng yêu của Đồng Đồng, không hề có thanh âm đầy mê hoặc lòng người của cô.

Ngay trong lúc anh đang hoài niệm quá khứ thì chuông cửa kêu.

Lôi Dương nằm trên ghế sô pha, đối với tiếng gọi cửa liên tục kia tựa hồ không thèm để ý, mặc nhiên để tiếng chuông kêu “dinh doong, dinh doong”.

Mà người bên ngoài cũng kiên trì, tựa hồ không gặp anh thì không cam lòng, tiếp tục ấn chuông cửa, khiến Lôi Dương bực mình, anh đứng dậy, tức giận mở cửa.

“Bố tới đây làm cái gì?” Lôi Dương nhìn người ở bên ngoài cửa, người mà anh gọi là bố, đang đứng trước cửa nhà anh.

“Sao? Tôi không đến được ư?” Lôi Lâm đối với thái độ bất kính của Lôi Dương có chút không chấp nhận, xuất ra sự uy nghiêm của người làm cha trách mắng Lôi Dương.

Lôi Dương không đáp quay người hướng vào bên trong phòng. Lôi Lâm cũng bước vào sau đó.

Lôi Lâm nhìn Lôi Dương, từ từ tiến vào giữa phòng, không đếm xỉa đến sự tồn tại của anh, uy quyền nói: “ Ngày mai đưa tôi đến công ty.”

Lôi Dương lạnh lùng: “ Chuyện đứa bé ở biệt thự, còn có ai biết?”

“Chỉ có tôi cùng người giúp việc biết, anh không cần cả ngày chỉ biết tìm đứa bé, chuyện công ty cũng quan trọng ngang nhau.”

Lôi Dương nghe Lôi Lâm nói cực kì tức giận, lạnh lẽo nói: “Chuyện công ty kém đứa bé rất xa, ở trong mắt ông, một tia cảm tình đối với đứa con cũng không có, không cần biết nó sống hay chết, tôi sao lại có một người cha như ông? Nếu đứa bé có mệnh hệ gì đừng trách tôi vô tình.”

“Nghịch tử!”

Lôi Lâm nhấc tay lên, hướng về má Lôi Dương, Lôi Dương nhanh nhẹn bắt lấy tay Lôi Lâm, gằn từng tiếng nói: “ Ông còn muốn đánh tôi ư? Sau này ông có trả đủ không? Ông đừng mơ muốn đánh tôi một chút, cho dù ông là bố tôi cũng không cho phép.”

Lôi Dương buông tay Lôi Lâm, chỉ về phía cửa nói: “Tôi cần an tĩnh, chuyện công ty tùy ông quyết định.”

Hai má Lôi Lâm tức giận đến tím tái, cả người phát khùng, nhưng không còn đường lựa chọn, đành xoay người rời khỏi biệt thự của Lôi Dương.

Tâm Lôi Dương lại trở nên bất an khác thường.

Thời gian lại trôi qua vài ngày, Lôi Dương cùng Cao Dã một khắc không ngừng truy lùng tung tích đứa bé.

Hôm nay vừa tới bệnh viện xem xong tình trạng của Đồng Đồng, Lôi Dương chuẩn bị đi tìm Cao Dã thì nhận được điện thoại của Cao Dã gọi tới.

“Lôi, khu núi đá phía Bắc, nhanh đi. Tớ cũng đang trên xe đuổi theo đây”. Cao Dã vội vã nói xong liền tắt điện thoại.

Lôi Dương nghe thấy ngữ khí lo lắng của Cao Dã, trong lòng cũng đoán tới, nhất định là tin tức của đứa bé.

Anh vội chuyển hướng xe đi về khu núi đá phía Bắc.

Lòng anh rất lo lắng, rất chờ mong.

Xe chạy nhanh chẳng mấy chốc mà tới khu núi đá phía Bắc. Dưới chân núi Lôi Dương dừng xe, thấy bóng dáng của Cao Dã ở trên núi, anh cũng lo lắng bước vội lên theo.

Cao Dã thấy Lôi Dương đến, liền chỉ tay về phía một cái động, Lôi Dương thuận theo tay Cao Dã chỉ nhìn lại, cái động ở vị trí bên kia, hai người chia làm hai hướng tiến về phía đó.

Ngọn núi này không cao, mà địa điểm Cao Dã chỉ cũng không nằm ở trên đỉnh núi, nên chẳng tốn nhiều công sức hai người liền tới nơi.

Địa điểm Cao Dã chỉ là một cái động thiên nhiên, ít người qua lại, bởi vì tương truyền trên này có thú dữ.

Cao Dã chậm rãi tiến về phía cửa động, cẩn thận nhìn xung quanh một chút, người cũng tiến vào sơn động, Lôi Dương nhìn Cao Dã từng bước lên núi, sau khi Cao Dã vào trong, Lôi Dương cũng cẩn thận tiến vào bên trong động.

Đây là một sơn động liên hoàn, vào sau sơn động còn có một cái động khác ở bên trong. Bốn phía tựa hồ không có gì dị thường, cho đến khi Cao Dã cùng Lôi Dương đến một đường cụt, mới phát hiện tận cùng bên trong sơn động, trên mặt đất thực nhiều cây cỏ, còn có một ít đệm chăn tồi tàn.

Lôi Dương như gió chạy tiến lên, thu lại chăn đệm tồi tàn kia,nhìn đến một khối thân thể nho nhỏ, không có một tia hơi thở.

Thân có chút phân hủy không cách nào phân biệt được.

Lôi Dương giống như một con dã thú bị thương, thống khổ quát: “Đây không phải là đứa bé chúng ta muốn tìm, không phải.”

Cao Dã nhìn Lôi Dương thống khổ, nhìn thân thể trẻ con không còn toàn vẹn, anh có chút khổ sở vỗ vai Lôi Dương nói: “Lôi…”

Cao Dã muốn an ủi nhưng tất cả cảm giác đều là tái nhợt, bất kể nói cái gì cũng không thể giúp Lôi Dương bớt đi thống khổ.

Đứa bé, có thật đây là đứa bé của anh và Đồng Đồng không? Anh không mong ý này là thật, Lôi Dương cởi bỏ chính áo ngoài của mình, cẩn thận bao bọc đứa bé, không cách nào ức chế thống khổ trong lòng, thất thanh khóc lớn.

Cao Dã nhìn bạn tốt đau khổ, hung hăng nói: “Nhất định phải tóm được thằng khốn đáng chết đó.”

Một trận còi xe cảnh sát vang lên tức thì giữa tâm trạng đau buồn.

Lôi Dương quay đầu nhìn Cao Dã nói: “Ai đã báo cảnh sát?”

Cao Dã lắc đầu một cái: “Không biết.”

Lôi Dương đang ngồi xổm, chậm rãi đứng lên, ánh mắt nhìn thân hình đã mất đi độ ấm trên mặt đất kia.

Anh phải đưa đứa bé giao cho Đồng Đồng như thế nào?

Anh làm sao để Đồng Đồng không thất vọng, để chính mình không thất vọng.

Ông trời nhất định phải trừng phạt anh như thế này sao?

Cảnh sát tới điều tra hiện trường, tìm kiếm chứng cứ, rồi đưa Lôi Dương và Cao Dã về cục cảnh sát lấy khẩu cung.

Khi đã ở đấy, Lôi Dương không cách nào tập trung tinh thần cho việc khai báo, người giống như ở dưới địa ngục, tâm cùng toàn thân đều đau đớn.

Cao Dã vốn cho người đi điều tra, điểm bố trí tin tức đặt ở khắp nơi, mãi tới hôm nay người của anh mới gọi điện thoại cho anh biết, có người dân phản ánh, trên núi có tiếng đứa bé khóc nỉ non, nhưng gần đây không có nghe thấy.

Theo đầu mối này, Lôi Dương cùng Cao Dã đi đến ngọn núi này.

Còn cảnh sát lại nhận được một cuộc điện thoại bí ẩn, cho bọn họ biết khu ngọn núi phía Bắc cần cảnh sát trợ giúp.

Mọi người lâm vào bế tắc, nếu người gọi điện chính là hung thủ, vì lý do gì lại tự mình gọi điện báo cảnh sát, nếu không phải hung thủ thì người nào đã gọi điện thông báo, thật nghĩ không ra.

Ra khỏi cục cảnh sát, tinh thần Lôi Dương một mực lâm vào hoảng hốt, Cao Dã ưu tư nói: “Tớ lấy xe đưa cậu về!”

Lôi Dương không có trả lời, chậm rãi bước đi xa, Cao Dã đứng nhìn bóng dáng thê lương của Lôi Dương đầy thương cảm, không còn cách nào, chỉ lắc đầu.

Nhà họ Lê

Ông Lê xem tin tức mới trên báo, máu toàn thân đọng lại.

“Cảnh sát phát hiện ở khu vực núi phía Bắc có một khối thi thể trẻ em. Sau khi tìm được thi thể này, phát hiện tổng giám đốc của tập đoàn Lôi Thị cùng một người đàn ông khác cũng có mặt tại hiện trường. Khuôn mặt tổng giám đốc Lôi đầy đau thương, rốt cuộc đứa trẻ đã mất cùng tổng giám đốc Lôi có quan hệ gì? Công việc điều tra vẫn đang tiến hành để làm rõ sự việc.”

Lê Gia đứng cạnh ông Lê, nhìn thấy tin tức mới trên báo, thân hình cứng đờ, tin tức kia nói chính là Nhạc Bằng?

Ông Lê thân hình mềm nhũn ngã về phía sau ghế sô pha, quay đầu nhìn thấy Lê Gia, ông hư nhược vô lực nói: “Tạm thời… không cần cho mẹ con biết.”

Mắt Lôi Gia hơi đỏ nói: “Con biết!”

Trong bệnh viện

Bà Lê đang giúp Hân Đồng trên đường trở về phòng bệnh, lại nghe thấy hai y tá bên cạnh nói: “Đã xem tin tức báo nói hôm nay chưa? Lôi Dương của Lôi gia hình như có con riêng, đứa bé trước đó hình như đã chết, hôm nay trên núi phía Bắc phát hiện ra thi thể đứa bé.”

“Thật hả?”

“Đương nhiên là thật! Trên báo đài đều nói, cô nhìn xem dáng vẻ bi thống kia của Lôi Dương”

Hai cô y tá chậm rãi đi về phía xa, nhưng lời nói như vậy rõ ràng đã lọt vào tai bà Lê.

Bà Lê cảm giác hoa mắt chóng mặt, nhưng bà không thể khiến mình quỵ ngã xuống được, bà còn có Hân Đồng cần phải chăm sóc, bà thương tâm nhưng phải kiên cường.

Bà ưu tư nhìn hai má ảm đạm của Hân Đồng, Hân Đồng tựa hồ không có nghe thấy cuộc nói chuyện của hai cô y tá kia, ánh mắt trống rỗng mà ngốc nghếch, tựa hồ đắm chìm trong thế giới riêng của mình.

Lòng bà Lê đau như cắt.

Gia đình này là thế nào!

Lôi Dương về tới biệt thự, tìm một bộ quần áo mặc vào, chính mình đơn giản thu thập sạch sẽ, sắc trời cũng dần chuyển tối, dường như trời muốn mưa.

Anh muốn đi xem Đồng Đồng, tâm tình giờ phút này chỉ có dùng bi thống để hình dung, đó là một loại tình cảm càng thâm trầm.

Lái xe đi ở trên đường, trong đầu anh không ngừng hiện lên hình ảnh cái chết của đứa bé, khiến anh nổi lên một cảm giác tội ác.

Trên bầu trời hưởng ứng một màu âm u, không khí chiều muộn giống như nhìn thấu tâm tư con người. Lôi Dương lái xe nhanh hơn trên đường, tới bệnh viện, cất xe ổn thỏa liền hướng tới phòng bệnh Đồng Đồng ở.

Phòng bệnh sáng đèn, không nhìn tới người ở bên trong, Lôi Dương nặng nề mở cửa, chậm rãi bước vào.

Đèn điện bên ngoài hành lang tà tà chiếu tới, Lôi Dương không thấy Đồng Đồng trên giường bệnh, mà bên cạnh bà Lê đang ghé đầu vào thành giường ngủ.

Nội tâm đau đớn kịch liệt bị một cơn khủng hoảng thay thế, anh lớn tiếng nói: “Đồng Đồng đâu? Bác gái.”

Bà Lê cả ngày chăm sóc Hân Đồng có chút mệt mỏi, không cẩn thận ghé vào bên cạnh giường ngủ, nghe thấy tiếng lo lắng vang lên giật mình tỉnh giấc, nhìn thấy trên giường bệnh trước mắt trống trơn, không thấy bóng người Hân Đồng, đứng bật dậy sốt ruột nói: “Vừa mới còn ngủ ở đây mà, người đâu?” Bà Lê chợt bật khóc.

Lôi Dương không nói hai lời, chạy ra khỏi phòng bệnh, một mực đi tìm Đồng Đồng.

Bà Lê cũng vội xông ra ngoài, chạy theo một hướng khác đi tìm, con gái của bà không có khả năng lại xảy ra việc chứ.

Lôi Dương tìm khắp bệnh viện, quần áo ướt đẫm mồ hôi cũng không tìm thấy thân ảnh của Đồng Đồng, anh thở hồng hộc chạy đến cửa lớn bệnh viện.

Sắc trời tối đen, mưa đổ xuống như trút nước.

Giữa màn đêm là thân ảnh cuồng loạn của Lôi Dương đi tìm Đồng Đồng.

Trong một ngõ nhỏ tối đen, Đồng Đồng mất hồn thất thần đang lê từng bước, mưa to thấm ướt thân thể cô, còn cô không có chút nào để ý, tùy ý để mưa tẩy rửa thân thể mình.

Ánh mắt cô đơn, thất thần, trong lòng chỉ nghĩ đến cuộc nói chuyên của mấy cô y tá trong bệnh viện.

Cô nghe thấy, Nhạc Bằng của cô, sẽ không chết, người ta nhất định nói láo, cô muốn đi tìm Nhạc Bằng của cô.

Nhạc Bằng, con ở đâu?

Đồng Đồng mỏi mệt, cảm thấy có tiếng khóc nhỏ của Nhạc Bằng con cô, con cô không chết. Đây nhất định là suy nghĩ của người mẹ trong cô.

Nhưng cô vẫn không thấy Nhạc Bằng, Đồng Đồng ngã ngồi trên mặt đất, thống khổ khóc.

Một cái ô che đi mưa to, một đôi giày đen xuất hiện trước mặt Hân Đồng, cô mê man ngẩng đầu, nhìn thấy một nam nhân mặc toàn đồ đen.

“Cô đang tìm gì vậy?” Thanh âm nam nhân lạnh lùng, không có một tia độ ấm.

“Tôi… tôi đi tìm đứa bé, con của tôi.” Hân Đồng vừa khóc vừa nói.

“Vậy cô đã tìm thấy chưa?”

“Tôi… tôi tìm không thấy, bọn họ nói con của tôi bị người ta giết chết, giết chết…” Trái tim Hân Đồng đau đớn “là anh ta hại chết con tôi, tôi hận anh ta, hận anh ta thấu xương.”

“Cô có muốn báo thù cho con cô không?” Ánh mắt nam nhân kia nhìn Hân Đồng, không cho cô kéo dài suy nghĩ.

“Báo thù.”

“Đúng, báo thù.”

“Vì đứa bé báo thù, phả! Tôi phải vì đứa bé báo thù, tôi phải làm cho người phụ bạc tôi, người hại con tôi phải trả giá.”

“Tốt lắm, tôi sẽ giúp cô báo thù, cô có dám đi theo tôi không?”

“Đi theo anh? Báo thù.”

“Thế nào? Cô sợ?”

Hân Đồng mờ mịt đứng lên, lắc đầu: “Sợ, tôi không sợ, chết tôi còn không sợ, tôi còn sợ cái gì? Có lẽ chết cũng tốt, có thể nhìn thấy Bằng Bằng của tôi.”

“Được, tôi theo anh.” Giờ phút này tư tưởng của Hân Đồng như thế rõ ràng.

Nam nhân kia quay đầu rời khỏi, Hân Đồng cũng đứng đi theo, một nam nhân cao lớn, một nữ nhân gầy yếu ở giữa ban đêm tối đen, đi giữa trời mưa to.

Lôi Dương chạy như điên trong đêm đen, trong bóng đêm tìm hình ảnh Đồng Đồng, chính là không có, không có.

Tâm anh kinh hoảng không thôi.

Đồng Đồng vội đi đâu?

Bước chân chạy như điên của Lôi Dương dừng lại, đứng từ từ ở trong đêm đen, trái tim phập phồng gấp gáp. Tâm anh bị hắc ám cắn nuốt, bị kinh hoảng bao trùm.

“Đồng Đồng! Đồng Đồng! Em ở đâu?”

Thanh âm Lôi Dương bi thương mà lo lắng vang vọng giữa bầu trời đêm.

Không còn đường lựa chọn, Lôi Dương lại nhớ tới bệnh viện, trong lòng mong đợi, có lẽ Đồng Đồng đã trở về, có lẽ căn bản cô không có đi xa.

Chỉ là tại một góc âm u ánh sáng nhạt nhòa, anh vừa mới không phát hiện, mà giờ phút này đã tìm được rồi, nằm ở ấm áp bên trong, ngây ngốc cười.

Tuy nhiên, sau khi mở cửa phòng bệnh, anh lại khủng hoảng phát hiện, một khoảng không trống trơn trước mắt, Đồng Đồng không có trở về.

Bệnh viện cũng phái người đi tìm, nhưng cũng không có kết quả.

Người như vậy biến mất, không thấy.

Bà Lê ở bên ngoài cũng tìm không thấy, cũng mang tâm trạng đồng dạng về tới phòng bệnh, lại không nhìn thấy Đồng Đồng, chỉ thấy một đứa ngốc Lôi Dương, bà cảm thấy trời long đất lở, người chậm rãi từ từ ngã ngồi xuống
.

Lôi Dương vội đi lên đỡ bà Lê dậy.

Bà Lê đau đớn lắc đầu, khóc nói: “Thật khó, Hân Đồng nghe thấy chuyện đứa bé mà bác đã cố giấu.”

Lôi Dương nghe bà Lê nhắc, cảm giác máu trong người đóng băng.

Không, nhất thiết không cần thiết phải như vậy, Lôi Dương giúp bà Lê ngồi lên trên giường: “Đứa bé kia không nhất định là Nhạc Bằng, bởi vì không nhận rõ hình dạng, cho nên nhất định không phải Nhạc Bằng.”

Là an ủi bà Lê cũng là an ủi chính mình.

Bà Lê đẩy Lôi Dương ra nói: “Anh đi đi, không cần tái xuất hiện ở trước mặt chúng tôi, kể từ khi Hân Đồng nhận biết anh, nó chưa từng có một ngày tốt đẹp.”

Lôi Dương đè nén đau thương trong lòng, chậm rãi xoay người nói: “Cháu đều biết là lỗi của cháu, nếu mọi người hận cháu, cháu cũng cam tâm tình nguyện.”

Lôi Dương đã nản lòng thoái chí, thật chịu thua đứa bé, hoặc là có thể nói, đứa bé – cốt nhục của anh với cái chết hư hư thực thực. Còn có việc tìm không thấy Đồng Đồng khiến Lôi Dương cảm thấy, anh sinh ra trên đời tựa như không có ý nghĩa nhiều lắm, không có người thực yêu, không có tình, anh còn sống cùng lắm chỉ còn là một cái vỏ.

Hôm nay vì cái chết của đứa bé, anh bị triệu tập lên cục công an, đi đến cục công an , cứ nghĩ mình lạnh lùng, vô tình, đa mưu thế nhưng lại có một chút hụt hẫng, trong hốc mắt lại tồn tại 1 giọt lệ.

Anh không đi xe mà bước lững thững trên đường, mặt trời chiếu rọi ánh nắng chói chang khiến mọi người cảm thấy oi bức. Anh cứ như vậy chậm rãi bước trên đường.

Trên đường, người qua kẻ lại, giống như cả thế giới đều bận rộn, tấp nập nhưng cũng đều không có liên quan tới anh, tâm tình của anh chỉ tập trung mãnh liệt vào Đồng Đồng.

Đã mấy ngày rồi, tin tức về Đồng Đồng vẫn như cũ không có gì, giống như Đồng Đồng chưa từng tồn tại ở thế giới này.

Trong lòng anh tự dưng dâng lên một loại ý niệm không tốt, mỗi khi nghĩ đến tinh thần thất thường của Đồng Đồng, lẻ loi một mình, có thể hay không gặp phải cái gì nguy hiểm, gặp phải người xấu?

Nếu Đồng Đồng chẳng may gặp nguy hiểm, anh nhất định sẽ ở cùng Đồng Đồng, kể cả là chết đi còn hơn là sống mà không có Đồng Đồng, một chút tin tức về Đồng Đồng cũng không có.

Đồng Đồng cứ như vậy biến mất.

Biến mất ở trong thế giới của anh, thật sâu khắc vào trong lòng anh, thật khó có thể quên, khó có thể tha thứ lỗi lầm của mình.

Anh thiếu Đồng Đồng nhiều lắm, ông trời đã giúp anh gặp lại để bù đắp lỗi lầm, nhưng hai năm khủng hoảng sống trong hôn mê do dự kia mà không có Đồng Đồng khiến anh càng thêm mặc cảm, khiến anh khủng hoảng, tức giận không nhìn nhận rõ ràng sự việc.

Ánh mắt nhìn xa xăm, thở dài não nề, bất chợt lại nhìn thấy một dáng người quen thuộc, người đó đang ở cùng một người đàn ông khác bàn luận gì đó.

Dáng người quen thuộc đó chính là Lôi Hướng Đông, khuôn mặt hắn khó chịu cùng bất an, vừa đối mặt với người đàn ông kia nói cái gì, hai người liền hướng vào một ngõ nhỏ đi vào.

Trong lòng Lôi Dương cảm thấy kỳ lạ, khiến anh không khỏi bước theo.

Đó là một cái ngõ thực hẻo lánh cũng thực dơ bẩn, rất ít người vào, bên trong bốc mùi hôi thối của rác rưởi.

Lôi Hướng Đông nhăn mặt, không kiên nhẫn nói: “Anh rốt cuộc muốn thế nào?”

Nam nhân kia cười nói: “Tôi chỉ cần tiền, anh đưa tôi tiền thì mọi việc đều ổn thỏa.”

Lôi Hướng Đông rút ra một quyển chi phiếu cùng một cái bút tinh xảo, ghi trên mặt giấy vài con số, rồi ký ở phía dưới, đưa tới trước mặt nam nhân kia nói: “Cầm lấy cái này rồi biến đi xa khỏi tầm mắt của tôi, đừng có để tôi lại nhìn thấy anh, đây là lần cuối cùng, cẩn thận cái miệng của anh, đừng có nói lung tung bằng không… đừng trách tôi vô tình.”

“Tôi biết, tôi sẽ tự quản miệng mình, anh làm thế này thì tôi một lời cũng không nói, tôi nói cũng không có gì có lợi cho tôi hết.” Ánh mắt người nọ rực sáng nhìn vào tờ chi phiếu.

Lôi Hướng Đông bịt mũi, đi ra khỏi cái ngõ nhỏ dơ bẩn.

Mà nấp tại một cái nhà gần đó, Lôi Dương nhìn thấy Lôi Hướng Đông đi khỏi, anh liền ra khỏi nơi ẩn nấp.

Nam nhân kia vui vẻ nhìn tờ chi phiếu, hắn cao hứng hôn lên những con số, một chút cũng không để ý tới Lôi Dương đang từ từ tiến lại gần hắn. Cho đến khi hình bóng cao lớn của Lôi Dương chặn trước tầm mắt của hắn, hắn mới cảm nhận được, nâng đầu lên đã thấy Lôi Dương, đôi mắt hắn kinh hoảng mở lớn, ba chân bốn cẳng muốn chạy trốn, nhưng ngay lập tức bị tay Lôi Dương nắm chặt lấy.

“Chạy đi đâu?” Lôi Dương giống như sứ giả địa ngục, thanh âm khiến cho hai chân nam nhân kia run rẩy.

“Tôi không có chạy, tôi chỉ muốn rời khỏi đây, ở đây rất bẩn… rất dơ bẩn.”

Lôi Dương không chấp nhận, mắt anh như mãnh hổ, tay dùng sức đẩy, kẻ kia kêu “ái” một tiếng liền ngã xuống đất, hắn ấm ách nói: “Anh làm cái gì vậy? Tôi có thể kiện anh, anh không được làm loạn, tôi không có đắc tội với anh.”

“Không có ư?” Lôi Dương nhìn nam nhân trước mắt, giống như đã từng gặp, bất chợt nhớ đến ngày đó.

Ngày đó anh về nhà, thấy được Đồng Đồng cùng với 1 nam nhân ở trên giường, anh tức điên đấm gã kia một cái làm hắn chạy trối chết.

Nam nhân bất chính kia chính là người đàn ông trước mắt? Hắn ta sao lại có quan hệ với Lôi Hướng Đông? Bọn hắn làm sao mà quen biết nhau?

Lôi Dương đi giày da một cước đá mạnh vào người hắn, người này bị đau, hiện đang nửa ngồi liền té ra nằm bổ chửng trên mặt đất.

Lôi Dương nói rít qua kẽ răng: “Nói, Lôi Hướng Đông muốn mày làm những gì?”

“Con bà nó, anh dám đánh tôi, tôi không biết, cái gì cũng không làm.” Gã kia bị ăn đau, hai tay ôm má, một cước của Lôi Dương vừa vặn dính trên mặt hắn, hắn chính là dựa vào khuôn mặt này để kiếm ăn, bị đá hỏng về sau làm sao lừa người.

Lôi Dương lại đá thêm một cước không chút lưu tình, gằn giọng: “Mau nói, bằng không ta khiến cho người ngày mai không nhìn thấy ánh mặt trời.”

Nam nhân kia thấy hai má đều chảy máu, khóc hô nói: “ui, anh dám!”

Lôi Dương nổi giận: “Hiện không thể một tay ôm trời, tao đánh chết mày lại phải đi bồi thường mạng, tao và mày làm bạn không phải tốt hơn sao.”

Lôi Dương một bên nói, một bên không chút lưu tình hành hung nam nhân kia, cuối cùng nam nhân liền cầu xin nói: “ Đừng đánh, đừng đánh, tôi nói, tôi nói, có điều…”

Lôi Dương lại hung hăng đạp một nữa: “Có điều cái gì?”

“Anh phải cấp tiền cho tôi chạy trốn, bằng không Lôi Hướng Đông sẽ giết chết tôi.”

“Mau nói!” Lôi Dương thủ thế muốn đá.

Nam nhân kia nói: “Anh đánh chết tôi đi, không có tiền tôi sẽ không nói.”

Lôi Dương lôi ra một tờ ngân phiếu vứt lên mặt hắn: “Trên này có 20 vạn tệ, mau nói.” (Ve: anh cho nhiều thế làm gì, đạp cho nó thêm mấy cái nữa là được)

Nam nhân tay đầy máu cầm tờ ngân phiếu nói: “Làm sao tôi biết có tiền hay không có tiền.”

“Cho dù nó là thật hay giả thì tôi nói xong cũng sẽ biến luôn. 3 năm trước Lôi Hướng Đông của Lôi gia thuê tôi đi gặp cô gái Lê gì gì đó … Nhưng nếu cô gái đó không rời khỏi anh thì tôi không được tiền. Lôi Hướng Đông đưa ra một biện pháp giúp tôi, theo dõi cô ấy mấy ngày, rồi theo dõi anh khi nào thì về, sau đó bảo tôi đến chỗ nhà anh hành động, anh ta bảo phải diễn cảnh làm như cô gái đang dan díu ngay trước khi anh về.”

Lôi Dương nghe tới đây, tâm bực bội nói: “Mau nói tiếp”.

“Nói mau!”

“Thêm tiền!”

Nam nhân nói cho Lôi Dương biết toàn bộ câu chuyện giữa hắn và Lôi Hướng Đông, mà Lôi Dương cũng không truy đuổi lỗi của hắn, anh cho rằng cùng lắm hắn chỉ là một kẻ tiểu nhân vì tiền mà làm việc, hơn nữa việc sự kiện vừa rồi cũng khiến anh có thể bỏ qua cho hắn.

Nam nhân kia cầm lấy tiền Lôi Dương cho chạy mất. Tiền Lôi Dương đưa nhiều hơn Lôi Hướng Đông đưa chút ít, hắn lấy hết.

Lôi Dương về tới công ty, mở két bảo hiểm, để lại một phong thư giả trên bàn rồi mới ra khỏi công ty cũng không quay đầu lại.

Qua vài ngày, thư kí Vu Quyên của Lôi Dương là kẻ khả nghi đã bán bí mật của công ty, bị đuổi ra khỏi Tập đoàn Lôi Thị. ( = =, té ra là dính tới cả em này)

Một công ty khai trừ một nhân viên là chuyện nhỏ, chính là lần này khai trừ Vu Quyên được thông báo rộng rãi trong toàn công ty nên ai ai cũng biết.

Vu Quyên bị đuổi trở thành kẻ thấp hèn, một nhân viên bất trung với công ty, còn công ty nào dám mời cô ta tới làm việc.

Một thời gian ngắn sau, Lôi Hướng Đông bị bắt với tội danh trốn thuế, tham ô tài sản công cùng với tội danh mưu sát, e rằng hắn phải ngồi tù một thời gian.

Lập tức Lôi gia gặp đại biến.

Lôi Hướng Đông vào tù, chuyện Lôi Dương buông tay không hề quản lý công ty, Lôi Lâm vừa tức giận, vừa thương tâm, táo bạo như sấm, thiếu một điểm sinh khí là nhập viện.

“Nhìn ông sinh thật tốt con a, chẳng những hại Hướng Đông còn muốn gây chướng khí cho liệt tổ liệt tông Lôi gia.” Lâm Tú Phân ngồi một chỗ nén giận, thương tâm khóc.

Khuôn mặt Lôi Lâm tức giận cùng không kiên nhẫn, phát giận lên tay vịn (C2H5OH:mình nghĩ là ông này cầm cái gậy ba toong để đi lại) nói: “Này nghịch tử, thực không nghĩ đến, Lôi gia không bị hủy ở trong tay người khác lại bị hủy bởi trong tay nó.”

“Đều là do ông gieo gió gặt bão.” Thanh âm lạnh như băng mà không có độ ấm của Lôi Dương truyền từ vào cửa đến tai Lôi Lâm.

Lôi Lâm chỉ vào Lôi Dương cả giận nói: “Anh còn dám trở về.”

“Yên tâm,nhà này tôi không nghĩ muốn bước vào, tôi trở về lấy một ít đồ vật của tôi thôi.” Lôi Dương nói xong hướng tới một gian phòng đi tới.

Gian phòng kia là gian phòng của mẹ anh khi còn sống vẫn ở, chưa từng có người nào động qua, bởi vì không có sự cho phép của anh, không ai dám động vào.

Ở đó có ký ức của mẹ anh, ở đó có hương vị của mẹ anh.

Lôi Dương tiến đến gian phòng kia, thấy được phía trên đầu giường treo một bức ảnh lớn trên tường.

Đó là bức ảnh cưới của bố mẹ anh, mẹ anh thản nhiên lộ vẻ tươi cười, rúc vào vòng tay của bố anh. Hồi đó, nhất định chưa tới ngày bà cùng với nam nhân của bà, còn có tiểu hài tử cùng nhau vui vẻ sống hạnh phúc bên nhau.

Nhưng mà thế giới luôn biến hóa đa đoan, bà phát hiện được Lôi Lâm có tình nhân bên ngoài. Bởi vì sau khi mẹ mang thai Lôi Lâm không chịu nổi tịch mịch, lêu lổng bên ngoài cùng người đàn bà khác

Lôi Lâm vẫn giấu mẹ, cho đến khi người đàn bà bên ngoài kia không cẩn thận mang giọt máu Lôi Lâm, bắt đứa bé phải nhận tổ quy tông, náo loạn tất cả.

Mẹ thật lòng yêu bố, nhưng không ngờ chồng mình lại vô tình phản bội, khiến tâm bà thật sâu bị thương hại.

Mẹ thật sâu sắc yêu ông ta, nhưng không chịu nổi sự phản bội như thế, kết thúc 30 năm sinh mệnh.

Khi mẹ rời khỏi nhân gian, anh mới có 7 tuổi.

Người đàn bà khác tiến vào ở trong nhà anh, muốn vào ở trong phòng mẹ vẫn thường sống, chính anh 7 tuổi lúc đó, cầm dao gọt hoa quả, trên khuôn mặt tuyệt nhiên của trẻ nhỏ, chỉ về phía trước mặt bố cùng người đàn bà đáng ghét nói: “Đây là gian phòng tôi cùng mẹ tôi ở, các người không được đến gần, nếu ai đến gần tôi sẽ giết chết người đó.”

Lôi Lâm bị nhi tử trong mắt đầy cừu hận cùng kiên quyết làm cho chấn kinh* ( chỉ sự sợ hãi không lường trước được sự việc), nghĩ tới vợ trước mất đi, nhìn thấy nhi tử nhỏ tuổi, cuối cùng ông không có kiên quyết tới cùng đành phải cho người đàn bà kia ở một nơi khác.

Cho nên từ đó tới nay, gian phòng đó chỉ có mình Lôi Dương ở.

Anh vượt qua cô đơn, vượt qua bóng tối!

Tự nhủ chính mình phải mau mau lớn lên!

Ký ức như thủy triều ùa về, Lôi Dương chậm rãi hoàn hồn, anh dỡ bức ảnh chụp kia xuống, lấy một ít vật dụng mẹ thường dùng khi còn sống, cho vào một cái thùng, đóng gói 4 phía, rồi mới lộ ra một nét cười thản nhiên.

Ở đây cuối cùng đã không có một ký ức gì đáng giá để anh quay về, cũng không có người khiến anh phải lưu luyến.

Ánh lửa chậm rãi cháy lên, Lôi Dương bê thùng lên, đóng chặt cửa phòng, trên khuôn mặt đều là bình tĩnh, từ nay về sau anh cùng Lôi gia không có bất cứ quan hệ gì với nhau.

Thân ảnh anh cao lớn mà cô tịch, một người nhẹ nhàng rời khỏi Lôi gia, phía sau truyền tới tiếng thét thất thanh: “Cứu hỏa! Cứu hỏa!”

“Mau gọi cứu hỏa!”

Những âm thanh náo loạn đập vào tai Lôi Dương. Mà hình dáng Lôi Dương chậm rãi đi xa.

Nếu nói ban ngày khiến người ta rực rỡ, sáng chói, thì ban đêm sẽ khiến người ta mê say.

Nơi mà khiến người ta mê say lại chính là quán bar.

Mà một quán bar tên là “Lạc Vọng” – ý tứ tên tốt lạ thường, vị trí quán bar khiến cho người ta cảm thấy quen thuộc.

Ngược dòng thời gian 3 năm trước đây, một người đàn ông lạnh lùng ra tay cứu giúp một cô gái tên là Hân Đồng.

Thế nhưng quán bar vẫn như cũ, mà tên thì đã thay đổi.

Vì nửa tháng sau, tên quán bar “Lạc Vọng” đã bị thay thế, và người thay thế quán bar trở thành hiện nay chính là một người đàn ông tên Tề Dương.

Cao Dã đã uống xong một ly rượu, chụp lấy bả vai Lôi Dương, cười nói: “Ở đây rất phức tạp, Lôi!”

Lôi Dương không đồng tình nói: “Làm ơn gọi Tề Dương!”

Cao Dã bừng tỉnh đại ngộ, lập tức nói: “Xin thứ lỗi, quen miệng.”

“Cậu tốt nhất nên có thói quen gọi tên mới của tôi.” Lôi Dương lạnh lùng nói.

Cao Dã nhíu mày: “Thật sự là một người kỳ quái, song tôi vẫn muốn hỏi cậu, cậu thật sự không định đi tìm Hân Đồng sao.”

Sắc mặt Lôi Dương một trận quái dị, rất lâu mới nói: “Không tìm, nơi này là nơi đầu tiên chúng tôi gặp nhau, nếu có duyên phận, chúng tôi sẽ gặp lại.”

Khuôn mặt Cao Dã khó hiểu: “Vậy cậu không lo lắng cô ấy… hoặc là cô ấy có người đàn ông khác?”

Lôi Dương uống hết chỗ rượu trong tay nói: “Có một số việc không thể miễn cưỡng. Tôi tin tưởng hiện cô ấy nhất định còn sống ở một nơi vui vẻ nào đó.”

Cao Dã thì thào nói: “Cũng phải, nếu mà có sự kiện gì thì đã có tin tức, hiện nửa điểm tin tức đều không có, vậy có thể tin tưởng hoàn toàn cô ấy vẫn còn sống. Tóm lại không có tin tức cũng chính là một tin tức tốt.”

“Nói hay lắm, không có tin tức cũng là một tin tức tốt.” Trên khuôn mặt Lôi Dương thản nhiên tươi cười.

Anh cùng Hân Đồng còn có duyên không?

Đáp án là chờ đợi. Mặc kệ thời gian bao lâu anh vẫn đều chờ.

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+