Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Tình muộn – Chương 03-04 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 3: Tình yêu chớm nở

Lần đầu tiên… Bạn có còn nhớ không? Lúc trái tim lần đầu rung động, cũng là lúc nếm trải nỗi đau đầu tiên.

Bất giác, thời gian cứ vùn vụt trôi qua. Trong một năm này, Lâm Tĩnh Lam được miễn thi vào trường cấp hai nơi Kỉ Hoa Ninh từng học, còn Kỉ Hoa Ninh nhờ thành tích học tập xuất sắc của mình nên đã thi đậu vào một trong những trường chuyên của thành phố, hai người lại lần nữa sát cánh bên nhau.
Kỉ Hoa Ninh lưng đeo cặp sách đứng giữa sân trường, váy bay phất phơ trong gió, hoàn toàn không biết rằng mình đã trở thành một hình ảnh cực kỳ cuốn hút. Ngôi trường trung học chính là sân khấu lớn cho cô trình diễn, cuộc sống của cô từ đây cũng bắt đầu chuyển sang một thời kỳ mới.
– “Xem cô gái kia kìa, liệu có phải là “đóa hoa bách hợp” năm nay?”.
– “Đâu? Đâu?… đúng rồi, đúng là cô gái đó…”.
Cô không biết sau đợt học quân sự, cô đã được “vinh dự” xếp vào một trong ba “hoa khôi” của trường – Dù rằng cô chỉ tham dự đúng một ngày đầu của đợt tập luyện, nhưng đã kịp để lại lời đồn về huyền thoại “Vật hiến tế vinh quang”.
Nguyên do là như thế này, hôm đó là ngày đầu tiên nhà trường thông báo bắt đầu đợt huấn luyện quân sự. Kỉ Hoa Ninh đêm hôm trước vì mơ thấy ác mộng nên không ngủ được, kết quả là sáng bị dậy muộn. Cô vội vàng đánh răng rửa mặt rồi ôm cặp chạy, đến ngay bữa sáng cũng chưa kịp ăn.
Lúc cô chạy tới trường, trong sân học sinh đã xếp thành hàng nghiêm chỉnh, yên lặng lắng nghe lời hiệu trưởng chào mừng năm học mới, lời dặn dò của giám thị, lời tuyên thệ của đại diện các thầy cô… “Chịu đựng” những bài phát biểu dài dòng của giáo viên cộng thêm ánh mặt trời chói chang trên đầu, cái bụng trống rỗng của Kỉ Hoa Ninh bắt đầu sôi lên ùng ục mà cô chẳng còn sức để “đàn áp” cuộc “biểu tình dạ dày” này, cô cảm thấy chóng hết cả mặt.
Cảnh vật trước mắt cô bắt đầu xoay xoay, ánh sáng cứ mờ dần mờ dần, tiếng thầy cô trên bục nghe như nước chảy mỗi lúc một xa. Đến lúc tưởng chừng như thế giới sắp bị màn đen tối tăm nuốt chửng, cô vô thức kéo lấy áo của bạn đứng ngay trước rồi ngã xuống – không còn kịp nghe thấy tiếng kêu la của mọi người xung quanh nữa.
Vì việc này, cô có lý do chính đáng được phép nghỉ đợt tập huấn quân sự. Đến ngày đi học chính thức đầu tiên, giữa đám bạn bè cùng lứa, vẻ đẹp rạng ngời của cô nổi bật hẳn lên như bông hoa bách hợp tinh khiết cao quý.
Có lẽ cô chưa từng nghĩ rằng, chính nhờ “sự kiện” đó mà càng làm tăng thêm sự chú ý của mọi người đối với cô, khiến cô trở thành một trong những nhân vật được nhắc tới nhiều nhất!
Mỗi trường học đều có “hoa khôi”, một trong những truyền thống lâu đời từ trước tới nay là lấy từ “công chúa” để đặt tên đầu cho “hoa khôi”, sau đó lại gắn thêm tên của loài hoa phù hợp. Kỉ Hoa Ninh sau này mới biết, ngoài mình được gọi là “Công chúa Bách hợp” ra, “hoa khôi” năm nay còn có hai người nữa, một là “Công chúa Tường vi” Tần Di Giang học cùng lớp với cô và hai là “Công chúa Thủy tiên” Mẫn Lạc Lạc trên cô một lớp. Tên gọi này đương nhiên là phải đặt theo khí chất đặc thù của mỗi người: Hoa Bách hợp tinh khiết thơ ngây, lay động lòng người; hoa Tường vi lộng lẫy đam mê, cuồng nhiệt say đắm; hoa Thủy tiên mỏng manh yếu đuối, mùi mẫn lẻ loi.
Thế là, Kỉ Hoa Ninh sau nhiều lần nghe mọi người nhắc tới những tên như “Tiểu Bách hợp”, “Tiểu Tường vi”, “Tiểu Thủy tiên” một cách thân mật, cuối cùng đã rõ hàm ý bên trong các tên gọi đó. Bảo cô xinh đẹp, tất nhiên, đấy là sự kiêu ngạo, niềm tự hào của cô, bảo cô ưa hình thức, điều đó cũng chẳng sai, chỉ có điều tự cô biết rằng ví cô với vẻ tinh khiết thơ ngây của hoa bách hợp thì thật nhầm lẫn quá rồi.
Lớp Kỉ Hoa Ninh học là lớp (7) năm nhất(1), phòng thứ hai trên tầng ba. Sau buổi học ngày thứ hai, cô lặng lẽ xếp sách vở vào cặp để chuẩn bị ra về.
Bỗng cô thấy một đôi giày tết dây màu đỏ xuất hiện trước mắt, nhìn lên một chút là thân hình yêu kiều trong bộ đồng phục đẹp đẽ, lên chút nữa, là một đôi mắt mê người đang cười cười nhìn mình.
– “Cậu là Tiểu Bách hợp?” Tiếng cô gái vang lên yểu điệu mềm mại, miệng nở nụ cười tựa như hoa đào mùa xuân rực rỡ khoe sắc.
Ngay lập tức Kỉ Hoa Ninh biết cô gái trước mắt mình này là ai, vẻ đẹp lôi cuốn lộng lẫy tự nhiên này chính là “Công chúa Tường vi” Tần Di Giang, người cùng có tên trên bảng “hoa khôi” với cô. Cô bèn hé làn môi tươi tắn như dòng nước, lộ ra hàm răng trắng đều nói: “Chào cậu, Tiểu Tường vi”.
Tần Di Giang bị nụ cười thuần khiết thân thiện của cô làm cho ngỡ ngàng, sự hiếu kỳ ban đầu đối với cô gái xinh xắn này chuyển thành ấn tượng tốt đẹp. Mái tóc cắt ngắn gọn gàng xõa trên vai, khuôn mặt lung linh như búp bê, thân hình có chút mảnh dẻ hơn so với cô, nếu nói cô là học sinh trung học, tin chắc rằng có người sẽ nghi ngờ. Cô quả thật như bông hoa nhỏ mà ngay cả các cô gái khác cũng muốn thương yêu che chở.
Cô bạn này, cô nhất định phải kết bạn. “Rất vui được làm quen với cậu, Kỉ Hoa Ninh”. Tần Di Giang giơ cánh tay trắng nõn như ngó sen về phía cô.
– “Tớ cũng vậy, Tần Di Giang”. Kỉ Hoa Ninh cũng rất vui vẻ đưa tay ra.
Hai bàn tay thiếu nữ nhỏ nhắn nắm lấy nhau trong ánh hoàng hôn vàng xuộm, chớp mắt, màu trắng tinh khiết hòa cùng màu hồng rực rỡ, sống động như một bức tranh sơn mài ngập tràn màu sắc.
Ngày thứ hai, giáo viên sắp xếp lại chỗ ngồi, hai bông hoa xinh xắn này được ngồi chung một bàn – Đây nhất định là đôi bạn cùng bàn mà tất cả nam sinh trong trường đều “thèm muốn”. Cả hai tỏ ra rất vui mừng, hôm qua vừa mới làm quen nhau, hôm nay lại có thể ngồi gần nhau rồi.
Hai chỗ trống bên cạnh họ rất nhanh đã có thêm người. Hai cậu con trai được ngồi vào đó mặc kệ những ánh mắt căm hận của các nam sinh khác, hào hứng tự giới thiệu về bản thân mình. Tính cách của Tần Di Giang thật thẳng thắn, nghe đến chỗ nào thú vị thì cô cười phá lên, còn chỗ nào thấy chán thì chẳng thèm liếc nhìn đối phương một cái. Ngược lại Kỉ Hoa Ninh luôn lịch sự mỉm cười, từ vẻ mặt không thể đoán ra được cô đang nghĩ gì.
Lúc này chỗ ngồi phía đằng sau họ cũng có nam sinh khác tới ngồi. Kỉ Hoa Ninh vừa quay đầu lại xem thử, thì thấy đập vào mắt là một khuôn mặt trông rất quen thuộc: Mày kiếm, mắt to, xán lạn vô cùng, cực kỳ thích hợp để ví von “mặt hổ mày phượng”.
– “Kỉ Hoa Ninh? Tiểu Ninh?”, Tạ Khải Đạt sau khi nhìn rõ cô gái trước mắt liền nhanh nhảu kêu to, nhưng chỉ nhận được cái lườm mắt sắc lẹm của cô.
Kỉ Hoa Ninh âm thầm kêu khổ, quả đất sao lại tròn thế này, oan gia ngõ hẹp cứ phải gặp nhau. Nếu như ban đầu cô chỉ cảm thấy khuôn mặt cậu ta quen quen, thì giờ đây hình như cô đã nhận ra cậu ta là ai rồi.
– “Tớ là Tạ Khải Đạt, Tiểu Đạt đây! Cậu còn nhớ tớ chứ, Tiểu Đạt học cùng lớp thời mẫu giáo với cậu đây!”.
Nhớ, tất nhiên là nhớ. Kỉ Hoa Ninh trong lòng lầm bầm nói, bản thân trước kia còn “tặng” cho cậu một “lễ mọn”, không ngờ rằng cậu lại mò đến đây rồi. Cô cười tinh quái: “Hình như tớ có nhớ mang máng”. Nói qua loa mấy câu xã giao, cô bèn quay đầu lên, không thèm nghe Tạ Khải Đạt còn tiếp tục ba hoa điều gì đó.
Mười phút trôi qua, chỉ còn duy nhất một chiếc ghế phía sau hai cô gái còn trống, khiến cho các nam sinh chưa được xếp chỗ đều nóng ruột mong ngóng.
– “Giang Viễn Ảnh”. Giáo viên chủ nhiệm đọc tên một cậu con trai, chỉ vào “vị trí quý báu” cuối cùng đó: “Chỗ ngồi của em ở đấy”.
– “Uỵch” một tiếng, chiếc cặp sách trước tiên phóng vèo xuống ghế, tiếp theo một nam sinh đẹp trai sáng láng cười cười nói: “Tớ là Giang Viễn Ảnh, sau này nhờ các bạn giúp đỡ”. Lịch sự, tao nhã, phong độ đàng hoàng, nhưng lại có vẻ kiêu ngạo.
Nhiều năm sau, mỗi khi Kỉ Hoa Ninh nghĩ đến Giang Viễn Ảnh, ký ức luôn bắt đầu từ nụ cười này. Ánh nắng chiếu lên mái tóc đen mượt bồng bềnh của cậu, đôi mắt trong suốt như bao phủ một màn hơi sương lấp loáng. Cô nhất thời sững sờ, ngược lại Tần Di Giang duyên dáng cười gật đầu.
Các nam sinh xung quanh xì xào một chốc rồi trật tự ngồi xuống. So với Giang Viễn Ảnh, những anh chàng này không đẹp trai bằng, họ hết sức bình thường.
– “Tớ thấy Giang Viễn Ảnh đẹp trai nhất lớp”. Tần Di Giang bỗng nhiên nói ra một câu với vẻ bí ẩn, Kỉ Hoa Ninh thấy Di Giang khen ngợi cậu ấy không chút ngại ngùng, bất giác nhìn cô tủm tỉm mỉm cười đồng tình.
– “Này, cậu nhớ ra chưa?” Lát sau, Tần Di Giang lại bất ngờ kêu lên. Kỉ Hoa Ninh nhìn cô ngơ ngác, thấy Di Giang tinh nghịch nháy nháy mắt với mình, mày liễu xinh xinh cong lên thành một đường kẻ nhỏ.
Cô không nhịn được hỏi: “Tớ nhớ ra cái gì?”.
Tần Di Giang tỏ ra hơi thất vọng, nhưng rất nhanh trở lại vẻ bình thường, nói: “Thật sự là cậu không nhớ rồi, tớ không nói giỡn chút nào. Rõ ràng lúc đó nắm chặt người ta không chịu buông, chưa kể là xém chút nữa là kéo tụt cả quần của cậu ấy xuống nữa mà”.
Cái, cái gì? Kỉ Hoa Ninh nghe xong trợn tròn mắt. Khi đó với ý thức mơ hồ của mình, trong mông lung hình như cô đã đưa tay nắm chặt lấy áo của bạn học đứng trước – cô dường như bắt gặp Giang Viễn Ảnh lúc này vô tình ngoảnh đầu lại, bất chợt cười với cô.
Kỉ Hoa Ninh đột nhiên thấy mặt mình nóng ran. Thật sự là quên mất rồi, xấu hổ hơn nữa là còn kéo… quần người ta? Bất giác cô muốn quay sang nhìn Giang Viễn Ảnh một chút, nhưng cảm thấy lúng túng, cứ ngồi đờ ra. Tần Di Giang ngồi bên có vẻ không yên tâm, thực ra đã sớm cười thầm: Tiểu – Ninh – khờ – khạo! Trêu cậu chút! Cậu chỉ nắm lấy áo của cậu ta thôi! Quá lắm thì đầu cậu có gục lên lưng cậu ấy, còn nữa, sau đó lại ngã gọn vào lòng người ta! Được rồi, tạm thời sẽ không nói cho cậu biết… Chờ xem rồi sẽ có nhiều chuyện hay đây!
Chính bởi hôm đó, mái đầu xinh đẹp của Hoa Ninh gục lên lưng Viễn Ảnh đang đứng trước, làm cậu giật mình ngoảnh lại, hai tay vội ôm lấy thân hình đang dần ngã xuống của cô, sau đó từ từ nâng cô đứng lên. Mấy học sinh bên cạnh lập tức chạy đi gọi giáo viên. Viễn Ảnh lúc này nhìn cô gái đang nằm trong lòng mình, khuôn mặt và đôi môi nhỏ nhắn trắng bệch ra, hai hàng mi cong như búp bê ngự trên đôi mắt nhắm nghiền.
Giáo viên nhờ cậu và một nam sinh khác bế Hoa Ninh vào chỗ có bóng mát, cô vừa rời khỏi lòng, cậu cảm thấy có hương hoa nhài thoang thoảng phảng phất bên mình. Một lúc sau cô tỉnh lại, cậu cuối cùng cũng thấy được đôi mắt to tròn lung linh như hai viên ngọc mở ra dưới hàng mi – điệu bộ mơ màng, yếu đuối, như nàng công chúa ngủ trong rừng vừa mới thức dậy.
Trái tim Giang Viễn Ảnh phút giây này bỗng nhiên xao xuyến lạ thường.
Thế rồi ngẫu nhiên tên của Kỉ Hoa Ninh nhanh chóng được nhắc đến khắp nơi, từ “nữ sinh bị ngất trong đợt tập quân sự” trở thành “một trong ba hoa khôi của trường năm nay – Tiểu Bách hợp”, tốc độ tăng đến chóng mặt, cho thấy rõ sức mạnh lan truyền của dư luận ghê gớm đến mức nào.
Bất giác, Giang Viễn Ảnh cảm thấy đối với Tiểu Bách hợp, hoa nhài có vẻ phù hợp để mô tả về cô hơn. Giống như đóa hoa trắng muốt e ấp trong màn đêm, tỏa hương thơm nhẹ nhàng cao quý như ánh trăng, vẻ trong sáng, tinh khôi rung động lòng người.
Sau một hồi đề cử, Kỉ Hoa Ninh được bầu làm lớp phó học tập, Tần Di Giang làm lớp phó văn nghệ, còn Giang Viễn Ảnh trở thành lớp trưởng.
Xét theo học lực thì lớp phó học tập nên để cho Giang Viễn Ảnh xếp vị trí đầu bảng làm; còn Kỉ Hoa Ninh kết quả tương đối ổn định, luôn thuộc tốp năm người dẫn đầu; Tạ Khải Đạt mê chơi bóng rổ, học hành không có gì đáng nói; chỉ có Tần Di Giang là nằm ngoài suy đoán của mọi người, mặc dù làm cán bộ lớp nhưng thành tích học tập của cô rất yếu, đến cả giáo viên chủ nhiệm cũng phải lắc đầu. Tuy nhiên, cô vốn là người không hay để tâm, nếu nhắc đến những mẫu thời trang “hot” nhất hiện nay hay những món ăn ngon thì rất am hiểu, và còn khiến cho người khác rất thích sự thẳng thắn hồn nhiên của cô.
Kỉ Hoa Ninh nhanh nhẹn giúp giáo viên chủ nhiệm sắp xếp sổ sách, bận rộn đến tận năm giờ chiều. Nhớ ra cặp của mình còn để lại trong lớp, không có ai trông coi, cô vội chạy về.
Nhìn vào trong lớp, thấy Giang Viễn Ảnh đứng bên ghế, không biết đang làm gì đó. Kỉ Hoa Ninh cười thầm, vừa định bước vào, bỗng nghe giọng của con gái phát ra run run, cô lập tức nép vào bên cửa.
“Chào bạn… bạn Giang! Tớ là Ứng Lệ Viện ở lớp (2)…”.
Sao lại còn có một người nữa? Kỉ Hoa Ninh nghé đầu nhìn vào, liếc một vòng quanh phòng. Thấy một nữ sinh tóc tết thành hai bím đang đứng quay lưng về phía cô, vừa nãy do bục giảng che khuất nên cô không nhận ra.
Cô không quen nữ sinh lớp (2) này, chỉ nghe cô ấy tiếp tục cất giọng run run nói: “Không biết cậu còn nhớ tớ không, lần, lần ở căng – tin, chúng ta từng ngồi ăn chung một bàn”.
Giang Viễn Ảnh nhìn cô, cười gượng gạo. Việc ngồi kề nhau ngẫu nhiên như vậy, cậu hiển nhiên chẳng có ấn tượng gì cả. Những vệt nắng chiều chiếu lên khuôn mặt cậu, trong đôi mắt đen tròn lúc này lấp lánh ánh vàng, đôi môi mỏng nhẹ nhàng tinh tế, khoác trên người bộ đồng phục màu xanh sẫm, trông cậu thật lãng tử đẹp trai.
Khí chất quý phái, phong cách lịch lãm, khiến cậu tựa như bạch mã hoàng tử thu hút sự chú ý của người khác. Kỉ Hoa Ninh như nhà thám hiểm khám phá ra châu lục mới, lần đầu tiên nhận thấy sức lôi cuốn từ cậu, trong lòng bỗng thấy xốn xang. Lại nghe tiếng cô gái tiếp tục nói: “Thật ra, tớ đã chú ý tới cậu từ hôm tập quân sự rồi… Nghe mọi người bảo ở lớp (7) có bạn nữ bị ngất, tớ tò mò chạy lại xem thì nhìn thấy cậu. Sau hôm đó, tớ không lúc nào không nghĩ tới cậu, hy vọng có thể được làm quen với cậu… Tớ nghĩ rằng, tớ đã thích, thích cậu mất rồi”.
– “Tớ đắn đo rất lâu, quyết định phải nói rõ lòng mình với cậu, Giang Viễn Ảnh. Nếu cậu đồng ý, chúng ta trước hết có thể làm bạn, tìm hiểu lẫn nhau…”. Lời thú nhận chân thành dễ thương này làm cho người ta khó mà từ chối được. Quả nhiên Giang Viễn Ảnh từ tốn nói: “Bạn…Ứng phải không? Cảm ơn thành ý của cậu. Cậu bảo muốn làm bạn, tớ rất vui và sẵn lòng làm quen với cậu. Còn về chuyện… bây giờ tớ vẫn chưa nghĩ tới, thành thật… xin lỗi cậu”.
Giang Viễn Ảnh khéo léo trả lời, không có chút sơ suất nào.
Kỉ Hoa Ninh bị khuất nên không nhìn thấy được, trên mặt Ứng Lệ Viện nụ cười có đôi chút thê thảm: “Phải, phải rồi. Cậu nghe tớ nói hết đã, tớ đã…”.
– “A, Kỉ Hoa Ninh!”. Mấy cậu con trai lớp (8) đi chơi bóng rổ về thấy “hoa khôi” đứng trước cửa lớp, từ đằng xa kêu to lên. Cô nhìn về phía hành lang bên cạnh, thấy họ đang dần đi tới. Cô gật gật đầu với họ, rồi không thể không đi vào lớp. Giang Viễn Ảnh thấy Kỉ Hoa Ninh bước vào, thân hình cô lách qua như cố né tránh ánh mắt của cậu.
Cô đi tới chỗ ngồi của mình ở bàn đối diện, nghe thấy cậu hỏi: “Sao cậu còn quay lại đây?”. Thái độ có vẻ hơi lúng túng. Mặc dù họ không nói gì, nhưng trong căn phòng với ba người này, không khí xem ra có chút gì đó mờ ám.
– “Tớ, tớ giúp thầy giáo Bành sắp xếp tài liệu, giờ mới xong”. Kỉ Hoa Ninh nhanh chóng thu dọn cặp sách, “Tớ về trước đây, tạm biệt”.
– “Chờ đã, tớ sẽ về cùng với cậu”. Giang Viễn Ảnh xách cặp đứng lên, gật đầu nói với Ứng Lệ Viện còn đứng ngây ra: “Bọn mình cùng về luôn chứ?”.
Ứng Lệ Viện thẫn thờ bước theo họ ra khỏi phòng, Giang Viễn Ảnh thuận tay khép cửa lại. Hai tay cô đan vào nhau, nhìn chằm chằm vào bờ vai thiếu nữ xinh đẹp đang sánh bước cùng chàng trai tuấn tú, chợt nhận ra họ rất đẹp đôi, như một cặp trời sinh hoàn hảo vậy.

Khi đó, Lâm Tĩnh Lam đã ngồi chờ hơn một tiếng trong phòng Kỉ Hoa Ninh rồi. Cậu vừa tan học thì được bố mẹ qua đón, lúc ấy Kỉ Hoa Ninh vẫn còn chưa về, cậu tựa lên khung cửa sổ ngóng ra ngoài đường chờ bóng dáng cô xuất hiện. Đến hơn sáu giờ, mới thấy cô tóc ngắn ngang vai, mặc chiếc váy ngắn đồng phục màu xanh thẫm. Đi bên cạnh là một chàng trai tuấn tú. Chàng trai cao hơn cô nửa đầu, hai người vừa nói vừa cười, trông rất thân mật.
Lâm Tĩnh Lam kéo rèm xuống, chạy khỏi phòng Kỉ Hoa Ninh.
Giang Viễn Ảnh tiễn Kỉ Hoa Ninh đến trước cửa, cảm thấy đường về hôm nay sao ngắn quá, chốc lát đã tới nơi rồi. Kỉ Hoa Ninh lịch sự cảm ơn, rồi bước vào căn nhà sơn màu trắng. Bóng dáng mảnh mai, kiên định của cô như một đóa hoa nhài thanh khiết trong lòng cậu.
Đến lúc bóng cô đã khuất hẳn cậu mới quay gót trở đi.
– “Hoa Ninh, sao con về muộn thế? Dì, chú Lâm đều đến cả rồi”.
– “Này, anh Kỉ, đừng khắt khe với Hoa Ninh quá! Cô bé đã lên cấp ba rồi, sau khi tan học phải về muộn một chút chứ, có phải không?”. Lâm Vũ Hiên nói đỡ cho Kỉ Hoa Ninh. Còn cô thì vẫn lễ phép như mọi khi chào hỏi chú Lâm, dì Lâm.
Lâm Tĩnh Lam vừa mới chạy ra cửa, thân hình gầy guộc gọn gàng trong bộ đồng phục cấp hai màu xanh lam, phẳng phiu không một vết nhăn. Cậu nhìn Kỉ Hoa Ninh đang tháo giày đi dép, rồi vào nhà vệ sinh rửa mặt mũi chân tay, không nói một câu nào cả. Ngược lại, Kỉ Hoa Ninh thấy cậu im lặng, bèn kéo tay cậu chạy sầm sập lên phòng cô trên tầng – từ nhỏ tới lớn, trước mặt cậu cô đều như thế này.
– “Hôm nay làm sao thế? Buồn à?”. Hai tay cô véo má Tiểu Lam, bàn tay trắng muốt thấy thật thích thú.
– “Tuần sau, trường bắt đầu hội thao, đến dự nhé”. Hai má Lâm Tĩnh Lam bị véo nên không nói dài được, chỉ có thể cất lời ngắn gọn.
– “Tại sao phải đến?”. Kỉ Hoa Ninh buông cậu ra, nằm phịch lên chiếc giường đệm êm ái. Một ngày đi học, phải cố gắng làm một học sinh ngoan ngoãn, thật là mệt mỏi.
– “Hôm đó quy định phải có phụ huynh đi cùng, nhưng bố mẹ có việc bận nên không thể đi được”. Giọng của cậu nghe buồn buồn, cứ như cô đã làm gì có lỗi vậy?
– “Lại đây”. Cô chỉ cậu ngồi xuống giường, nhào đè lên người, nghịch những phù hiệu gắn trên đồng phục cậu. Ha, thật lắm thứ: phù hiệu, khăn quàng, huy hiệu cờ đỏ, biểu tượng măng non… Trông y như vị tướng già lập nhiều chiến công khoe hai hàng huân chương lủng lẳng vậy.
Gương mặt xinh đẹp của cô ghé sát mắt cậu, thậm chí cậu còn cảm thấy những sợi tóc rối của cô cà vào cổ ngứa ngáy, làm cậu muốn đưa tay ra gãi.
– “Hoa… Ninh… đừng mà”. Cậu cố sức bật dậy, vội vàng thoát khỏi “móng vuốt” của cô. Còn cô thì vui vẻ cười xem cậu vuốt lại chiếc áo đã bị xộc xệch, chơi với nhau từ nhỏ tới lớn, sao bỗng nhiên lại xấu hổ nhỉ?
– “Làm sao thế, tiểu quỷ!”. Dù cậu không còn là một cậu bé con chưa biết gì, nhưng điệu bộ muốn giữ khoảng cách với cô như thế khiến cô cảm thấy rất không thích.
Lâm Tĩnh Lam trái lại càng tỏ vẻ đàng hoàng, “Con trai con gái từ bảy tuổi thì không được chung giường, huống hồ em đã học cấp hai rồi!”. Kể từ khi không gọi Kỉ Hoa Ninh là “chị” nữa, cậu đã ý thức được nam nữ có sự khác biệt, không muốn cô ấy cứ đùa nghịch theo ý thích trẻ con.
– “Chậc, thật giống ông cụ non”. Kỉ Hoa Ninh lật người nằm dài ra giường, dưới chiếc váy ngắn lộ ra cặp đùi trắng nõn, còn đâu hình ảnh “hoa khôi” thùy mị đoan trang ở trường nữa. Một chốc sau, cô mới lầm bầm nói: “Chị sẽ đi cùng em… đến hội thao”.
Lâm Tĩnh Lam đang kéo lại tay áo nghe cô nói vậy, liền nhoẻn miệng cười. Kỉ Hoa Ninh chưa nhận ra rằng, cậu ấy đã dần dần trở thành chàng trai tuấn tú, có sức lôi cuốn mạnh mẽ.
“Lớp (3) năm hai, cố lên! Cố lên! Cố lên!”.
“Lớp (6) năm nhất – tập trung tinh thần, quyết lập thành tích!”.
“Giao lưu là chính, tranh đua là phụ!”.
“Kiên trì đến cùng, đoàn kết là chiến thắng! Fighting!”.

Kỉ Hoa Ninh dạo quanh trong sân trường cấp hai quen thuộc, bên đường đua, khẩu hiệu của các đội được giơ cao hừng hực khí thế. Gió tháng mười một thổi mát rượi, mặt trời ấm áp rọi trên những mái đầu thanh xuân.
“Thật là náo nhiệt” – Cô ngỡ ngàng thốt lên. Khi cô bước đi trên sân trường đã từng một thời gắn bó này, bất chợt dâng lên một niềm cảm xúc vừa thân thương vừa lạ lẫm. Thân thương bởi cảnh vật vẫn quen thuộc quá, lạ lẫm bởi không khí vui vẻ nhiệt tình của các học sinh hôm nay. Đây là lần đầu tiên nhà trường tổ chức hội thao cho học sinh, đồng thời mời cả phụ huynh các em tham gia, mục đích nhằm tăng thêm sự quan tâm và gắn bó giữa con cái với cha mẹ, là một hoạt động rất có ý nghĩa.
Chen giữa đám đông reo hò cuồng nhiệt, từ xa Kỉ Hoa Ninh đã trông thấy một bóng hình thân thuộc. Lâm Tĩnh Lam nhỏ bé đứng lặng lẽ trong dòng người tấp nập. Cô vừa nhìn đã nhận ra cậu có vẻ cô độc, tựa như ngọn cỏ giữa rừng cây, bị bỏ rơi quên lãng.
Lâm Tĩnh Lam ngẩng cao đầu, đi về phía Kỉ Hoa Ninh. Mỉm cười nói với cô: “Chị đến rồi”. Trên khuôn mặt bầu bĩnh nở nụ cười rất trong sáng, rất rạng rỡ này hiện thêm hai lúm xoáy đồng tiền, khiến mấy người lớn đứng quanh thấy sững sờ. Họ dường như mới phát hiện ra cậu bé đáng yêu này tuy còn nhỏ tuổi, nhưng đã mặc bộ đồng phục giống con mình.
Chủ nhiệm lớp Lâm Tĩnh Lam năm nay là cô giáo Lý – cũng từng là cô giáo của Kỉ Hoa Ninh – thấy cậu đi cùng cô về chỗ ngồi, cô giáo Lý ngạc nhiên hỏi: “Kỉ Hoa Ninh? Sao em lại đến đây? Lâm Tĩnh Lam là người nhà em à?”.
Kỉ Hoa Ninh bối rối cười: “Cô giáo Lý, em có thể coi là …”
“Cô giáo Lý, bố mẹ em có việc bận, nên đã nhờ Hoa Ninh tới dự hội thao giúp, nhà em và nhà cô ấy có mối quan hệ rất thân thiết ạ”. Lâm Tĩnh Lam vội cướp lời, ngang nhiên chặn lại tiếng “chị” mà Kỉ Hoa Ninh còn chưa kịp phát ra.
Cô giáo Lý gật đầu: “Thì ra là như vậy. Cũng được, Kỉ Hoa Ninh, em hôm nay phải giúp đỡ Lâm Tĩnh Lam cho tốt nhé”. Nói rồi cô Lý tất bật chạy tới nơi khác. Hai đứa trẻ này có thể xem là những học sinh ưu tú nhất của cô, tuy tính cách khác nhau, nhưng đều rất thông minh và ngoan ngoãn.
Nội dung thi đấu chủ yếu là các môn điền kinh như chạy ngắn, nhảy cao, ném bóng, chạy tiếp sức… đủ các loại. Kỉ Hoa Ninh thấy Lâm Tĩnh Lam cởi áo gió đang khoác bên ngoài, lộ ra một số hiệu vuông vức gắn sau lưng áo thun thể dục: Số 3106.
Cô buột miệng hỏi: “Tiểu Lam, em tham gia thi đấu ở nội dung nào?”.
– “Chạy 3.000 mét”. Lâm Tĩnh Lam trả lời một cách tự nhiên kiểu như nói “Trời hôm nay không đẹp” vậy, cậu cởi tiếp quần dài, lộ ra chiếc quần thể thao ngắn bên trong.
– “3… 3.000 mét!” Kỉ Hoa Ninh không nhịn được kêu lên: “Em có chắc đây là hội thao của học sinh cấp hai không đấy?”.
Cô bỗng nhiên nhớ đến những hội thao trước đây mình tham gia hình như cũng có chạy 3.000 mét, nhưng vì đường chạy quá dài và vất vả nên không mấy người chủ động đăng kí, do đó nội dung gian khổ này chỉ có những học sinh “đen đủi” bị phân công hoặc bốc đồng tham gia mà thôi. Còn Tiểu Lam… ánh mắt cô trộm liếc sang cậu bé dễ thương bên cạnh…
Cậu, cậu ấy chẳng lẽ “hâm hấp” rồi sao?!
Một số học sinh lớp năm ngồi bên đã nhận ra Kỉ Hoa Ninh, bèn rối rít chạy đến cười nói với cô, sức hút “người nổi tiếng” của cô ở trường cũ lần nữa lại được chứng minh. Cô nhìn Tiểu Lam mặc bộ đồng phục thể thao đứng trên đường đua, đôi chân trắng trẻo khẳng khiu, thấp hơn những học sinh đứng cạnh gần một cái đầu. Bất giác, cô cảm thấy lo lắng. “Tùy tùng” Tiểu Lam của cô, phải tranh đua cùng những đối thủ “nặng ký” thế này sao?
“Đoàng” – tiếng súng lệnh vang lên, làm cho mọi người thấy điếc hết cả tai. Một số học sinh nôn nóng lao vượt lên, Tiểu Lam và những học sinh còn lại vẫn giữ đều tốc độ. Cậu không để ý tới tiếng reo hò xung quanh, cũng không nhìn sang các đối thủ, mà hết sức tập trung vào bước chạy, tóc phất phơ, môi mím kiên cường hướng về phía trước.
Một vòng sân khoảng 400 mét, muốn hoàn thành 3.000 mét, phải chạy bảy vòng rưỡi. Sau vòng đầu tiên, đám đông cổ vũ không muốn lãng phí thời gian, nhanh chóng chạy đi xem các cuộc thi đấu khác, đợi đến nửa vòng cuối cùng mới trở lại cổ vũ tiếp.
Vòng thứ năm rồi! Kỉ Hoa Ninh cuối cùng mất kiên nhẫn đứng ra sát đường biên, xem chừng bước chạy các tuyển thủ càng lúc càng nặng nhọc, hơi thở dồn dập. Mặt Lâm Tĩnh Lam có chút tái nhợt, tốc độ của cậu so với lúc bắt đầu không giảm xuống bao nhiêu, từ từ vượt qua từng đối thủ một.
Đến vòng thứ bảy. Mấy tuyển thủ dẫn đầu đã xuống sức rõ rệt, có người mặt mày tái mét, chỉ muốn nhanh chóng kết thúc cuộc thi vất vả này. Có năm tuyển thủ bỏ cuộc, thậm chí một tuyển thủ còn ngã lăn ra, đội cứu thương phải vội vã chạy tới khiêng đi, để không làm trở ngại đường đua. Lâm Tĩnh Lam vẫn bình thản như nhà sư nhập định, lặng lẽ lao về phía trước, trên mặt không có biểu hiện gì, nhưng Kỉ Hoa Ninh biết cậu đang cố chịu đựng. Cô nóng ruột chạy lại gần cậu, kích động hô to: “Tiểu Lam, cố lên!”.
Lâm Tĩnh Lam không nhìn cô, cắm đầu chạy vụt qua. Cô liền nắm chặt bàn tay, chạy tới bên cậu nói nhỏ: “Hôm nay vì em mà chị đến đây, em không được làm chị mất mặt, nghe rõ chưa? Nếu không, sau này chị không thèm chơi với em nữa!”.
Thấy cậu giơ tay lên vẫy vẫy một chút, cô biết cậu đã nghe lời cô nói, nhưng vẫn cảm thấy giận dỗi. Cô bĩu bĩu môi, cũng có nhiều người ở đây đang chờ xem “trò cười” của thiên tài nhỏ này, hôm nay họ cười cợt cậu chính là “trò cười” của Kỉ Hoa Ninh. Cô không cho phép chuyện đó xảy ra, cô thuộc mẫu người không chịu thua kém ai!
Bảy vòng rưỡi, kết quả chung cuộc đã ở gần ngay trước mắt. Có thể do quá sức chịu đựng nên lại có hai người bỏ cuộc. Lâm Tĩnh Lam ánh mắt chỉ còn căng ra một nửa, cắn chặt môi, hơi thở gần như đứt quãng. Các học sinh khác chạy theo bên cạnh, hò reo tiếp sức cho các tuyển thủ băng về đích. Kỉ Hoa Ninh biết từ xưa đến nay Tiểu Lam không phải là người giỏi thể thao gì, nhưng giờ đây bóng dáng gầy yếu quật cường này lại khiến cô thầm khâm phục và xót xa. Theo từng bước chân bền bỉ của cậu, lòng kiêu hãnh hão huyền của cô lúc này hoàn toàn tan biến, cô chỉ muốn hét thật to cố lên Tiểu Lam!
Trong mắt cô giờ không còn để ý tới bất cứ thứ gì xung quanh, cô chạy song song bên cậu: “Tiểu Lam, còn nửa vòng nữa thôi, cố lên, cố lên!” Cậu rướn mắt lên, bước chạy mỗi lúc một chậm. Kỉ Hoa Ninh chợt nảy ra một ý, cô động viên cậu: “Chạy nhanh lên, xong rồi về nhà chị sẽ mua bánh pudding dâu tây cho em!”.
Nghe thế mắt cậu vụt sáng, tốc độ chạy nhanh hơn rõ rệt. Cậu cúi đầu xuống, mím chặt môi lại.
Trong tiếng hò reo náo nhiệt, Lâm Tĩnh Lam kết thúc môn thi chạy 3.000 mét, bất ngờ xếp vị trí thứ ba chung cuộc! Chỉ thấy phụ huynh các tuyển thủ mừng rỡ chạy đến ôm chầm lấy con em mình, có người còn nhấc bổng họ lên!
Kỉ Hoa Ninh mặt đỏ phừng phừng, không kìm được sự vui sướng ở trong lòng, như ma xui quỷ khiến ôm nhào lấy cậu, rồi hôn “chụt” một cái lên gò má trắng mịn của cậu!
Thôi chết! Kỉ Hoa Ninh thầm kêu khổ, cảm giác ánh mắt mọi người xung quanh trợn tròn như tên bắn về phía mình. Còn cậu bé đứng trước thì cúi gằm đầu, tuy không thấy rõ mặt nhưng hai tai đã đỏ bừng.

Ngày mai là một quá trình. Trước khi ngày mai tới, đầu tiên bạn phải đi qua muôn ngàn dặm, sau đó ngày mai sẽ đến dưới chân bạn.

Sức mạnh của dư luận là vô cùng, sức hấp dẫn của tin đồn là vĩnh viễn – hiện tại Kỉ Hoa Ninh đã rất thấm thía sự sâu sắc của câu danh ngôn này.

Trở lại trường sau ngày nghỉ cuối tuần, cô mơ hồ nhận thấy không khí trong lớp học có gì đó không bình thường.

Những cái nhìn lén lút, tiếng xì xào to nhỏ, như ngấm ngầm ám chỉ đến cô. Kỉ Hoa Ninh cảm thấy chắc chắn rằng việc này có liên quan với chuyện hôm trước – Đấy, cô vừa quay đầu lại thì bắt gặp ánh mắt hai nữ sinh vội vàng lảng sang chỗ khác, chụm đầu thầm thì với nhau rồi cười phá lên.

Cô nhíu mày, sao mình lại trở thành chủ đề cho mọi người đàm tiếu?

Kỉ Hoa Ninh đoán ra vậy, nhưng việc này đi hỏi người khác thế nào cho khéo đây? Đến khi ăn trưa, rốt cuộc giữa những tiếng ồn ào trong nhà ăn, cô thoáng nghe được lời ai đó có nhắc tới mình.

– … “Kỉ Hoa Ninh ở lớp (7)? Thật không?”.

Tên cô đối với họ có vẻ rất nhạy cảm, cô chú ý lắng tai nghe tiếng của nữ sinh sau lưng, thấy Tần Di Giang ngồi bên cạnh đang ngừng đũa ngó nghiêng.

– “Suỵt – nói nhỏ thôi. Tớ cũng chỉ nghe Ái Ái lớp (3) nói. Hôm đó tan học, Ứng Lệ Viện lớp (2) đến lớp (7) thổ lộ với Giang Thiếu”.

Có một số nữ sinh mới nghe đến chuyện này, vội háo hức chạy đến.

“Giang Thiếu? Giang Viễn Ảnh? Kỉ Hoa Ninh mơ hồ nghĩ, lại nghe tiếng thì thào: “Giang Thiếu đương nhiên là từ chối Ứng Lệ Viện, cô ấy buồn bã định bước đi, thì có một người xuất hiện”.

– “Người đó là Kỉ Hoa Ninh?” – Một nữ sinh che miệng hỏi nhỏ.

– “Chính là cô ấy! Giang Thiếu đã muộn như thế còn chưa về, bởi vì còn ở lại chờ cô ấy. Ứng Lệ Viện đáng thương không biết, lại bộc bạch với người ta, cậu nói Giang Thiếu sao mà cho cô ta vừa ý được?”.

Tần Di Giang lấm lét nhìn Kỉ Hoa Ninh một cái, thấy cô vẫn không có biểu hiện gì, mới cầm đũa và cơm nhanh vào miệng.

Mấy nữ sinh xung quanh chợt “À” lên tỉnh ngộ, sau đó liền tranh nhau bình luận: “Thì ra Giang Thiếu đã cùng với Kỉ Hoa Ninh rồi… Từ nay chỉ có thể biết an ủi mấy người bạn si mê cậu ấy của tớ thôi!”.

– “Chứ sao nữa? Đối thủ là Kỉ Hoa Ninh…”. Có người hấp tấp nói, âm thanh cố gắng hạ thấp xuống: “Hơn nữa, hai người họ đã xem như thành một đôi rồi”.

– “Một đôi của lớp (7)? Không khẳng định sớm quá đấy chứ? Mới hôm tập quân sự thôi mà. Kỉ Hoa Ninh chọn ai không chọn, lại chọn trúng ngay Giang Thiếu, Giang Thiếu chớp lấy thời cơ ra tay anh hùng cứu mỹ nhân, cho nên “ai kia” cũng động lòng muốn đem thân báo đáp…”. Cô ta khúc khích cười rồi nói tiếp: “Nhưng tin tức của chúng ta chậm mất một bước rồi, tớ nghe nói hôm trước có người thấy họ đứng hôn nhau ở bến xe buýt cuối đường 17”.

Bịa đặt! Kỉ Hoa Ninh giận không thể ném ngay đôi đũa, trợn mắt phùng má như muốn “ăn tươi nuốt sống” đối phương. Chuyện hoang đường như thế này cô ta cũng dám mặt dày bịa ra, xét cho cùng cũng bởi thường ngày cô ấy ghen tức với Kỉ Hoa Ninh, nhưng lại không tìm được cơ hội nói xấu cô, lần này tranh thủ bám vào chuyện đó để hạ thấp uy tín của cô! Tần Di Giang cũng xanh mặt, khẽ lắc tay Kỉ Hoa Ninh an ủi.

Đây là nhà ăn, không phải là nơi cãi vã. Hơn nữa, cô cũng không muốn đánh mất hình tượng học sinh “mẫu mực”, lớp phó học tập lớp (7) năm nhất, một trong ba “hoa khôi” của trường.

Thế là cô đành nuốt giận, chờ cho đám nữ sinh lắm điều kia đi hết, mới hậm hực đứng dậy về lớp.

Mấy hôm sau, Kỉ Hoa Ninh nhận ra chuyện này vẫn còn chưa kết thúc!

Sau ngày cô ngẫu nhiên “phá đám” màn “tỏ tình” của Ứng Lệ Viện, “scandal” về mối quan hệ giữa cô với Giang Viễn Ảnh lan truyền khắp trường, khiến hai người xấu hổ không thôi. Chuyện này dùng đầu gối để nghĩ cũng biết người tung tin là ai.

Ứng – Lệ – Viện! Kỉ Hoa Ninh nghiến răng nói.

Trong phòng học lớp (2), Ứng Lệ Viện đang ngồi đọc sách bỗng hắt hơi một cái. Cô xoa mũi, là ai nguyền rủa mình nhỉ? Không phải chứ, gần đây mình làm nhiều việc tốt, ví như tác thành cho kim đồng ngọc nữ rồi mà…

Ứng Lệ Viện không nhìn nhầm, hôm đó Giang Viễn Ảnh chăm chú nhìn Kỉ Hoa Ninh đang vội vã thu xếp cặp sách.

Cô theo sau thấy bóng họ sánh bước bên nhau, lòng bỗng đau nhói, khoảnh khắc đó như lời tuyên bố ngọn lửa tình yêu mới nhen nhóm trong cô đã bị vùi dập. Nhưng mỗi ngày cô càng nhớ đến cậu ấy nhiều hơn, cô không muốn mình phải chấp nhận chịu đựng mãi như vậy.

Thế là cô đã chọn cách dựng chuyện.

Ứng Lệ Viện buông sách đang đọc xuống, uốn éo vươn mình một cái, giơ tay lên che mắt, đúng là trời đẹp thì nắng chói.

Sáng sớm, Kỉ Hoa Ninh vừa mới ngồi xuống, ngẩng đầu lên đã thấy Giang Viễn Ảnh ôm cặp từ từ đi tới, bốn mắt gặp nhau.

– “Chào buổi sáng”. Giang Viễn Ảnh mỉm cười, vẻ mặt rạng ngời như ánh bình minh.

– “… Chào cậu”. Cô lập tức cúi đầu xuống, giả bộ mở sách giáo khoa đọc.

Tạ Khải Đạt ngược lại mở miệng oang oang nói: “Viễn Ảnh, trận bóng tối hôm qua cậu có xem không? Đá dở ẹc, tớ chỉ muốn đập bể cái tivi cho rồi”.

Lúc này, có tiếng bước chân “cộp, cộp, cộp” dừng lại bên cạnh Kỉ Hoa Ninh, không nhìn cũng biết đó là Tần Di Giang đến. Quả nhiên, Kỉ Hoa Ninh thấy cô ấy hấp háy mắt cười với mình: “Tiểu Ninh, vở bài tập toán hôm qua…”.

Kỉ Hoa Ninh lườm mắt, rút vở bài tập toán của mình ra: “Nhớ thay đổi một số kết quả đấy, coi chừng giáo viên biết được”.

– “Tớ biết rồi! Thank you, bé yêu!”.

Thanh âm mơn trớn khiến Kỉ Hoa Ninh cảm thấy ớn lạnh nguýt cô một cái, Tần Di Giang “ha hả” cười lớn.

Tạ Khải Đạt vẫn còn thao thao bất tuyệt: “Mắt thủ môn lúc đó không biết để đâu, ngay cả quả bóng bên dưới cũng để cho lọt qua, tớ mà là huấn luyện viên chắc chắn sẽ mắng cho anh ta một trận…”.

Kỉ Hoa Ninh nghe Giang Viễn Ảnh khẽ cười, cũng thêm vào mấy câu bình luận. Không hiểu sao, trong lòng cô bỗng thấy vui vui.

Buổi sáng như vậy, cả bốn người. Không khí hài hòa thân mật, rộn ràng mà ấm áp.

Khung cảnh tràn ngập niềm vui.

Trong khi “scandal” về Kỉ Hoa Ninh dần dần lắng xuống, cô không thể ngờ rằng, mình lần nữa lại trở thành nhân vật chính trong một tin đồn khác.

Nạn nhân lần này chính là Lâm Tĩnh Lam.

Kể từ khi Lâm Tĩnh Lam giành được vị trí thứ ba nội dung chạy 3.000 mét ở hội thao, mang vinh quang về cho lớp, cậu nhanh chóng nổi tiếng khắp trường. Có điều các học sinh một mặt chú ý tới thiên tài này, mặt khác lại quan tâm hơn về cô gái xinh đẹp “hôn” cậu trên đường đua.

Các bạn học hầu hết hơn Lâm Tĩnh Lam ba tuổi, tâm tư tất nhiên cũng phức tạp hơn cậu một chút, nhưng nói chung vẫn còn chưa lớn hẳn. Kỉ Hoa Ninh khuôn mặt xinh xắn như búp bê, thế nào chẳng để lại ấn tượng mạnh mẽ trong lòng các nam sinh này, cô không lớn hơn họ bao nhiêu, thế là họ tới tấp “điều tra” từ chỗ Lâm Tĩnh Lam.

“… Chị Kỉ Hoa Ninh mà các cậu cũng không biết sao? Thật là phí phạm khi vào trường này!”. Lâm Tĩnh Lam còn chưa kịp nói, một nam sinh có tham gia trong cuộc thi đó đã lên tiếng chế giễu, giọng hùng hồn làm cho người khác không dám nghi ngờ.

– “Cái gì… là chị?”. Có mấy nam sinh nghe xong trên mặt lộ vẻ thất vọng, Lâm Tĩnh Lam liếc liếc họ, rồi lại chúi mũi vào sách.

– “He he, tớ cùng học một trường tiểu học với chị Kỉ Hoa Ninh đấy”. Cậu ta đắc ý nói tiếp: “Chị ấy hơn chúng ta ba lớp, hiện đang học năm nhất trường cấp ba Nhất Trung”.

– “Nhất Trung! Một trong những trường chuyên của thành phố…”. Các học sinh khác xuýt xoa kêu lên.

– “Chị Kỉ Hoa Ninh rất hoàn hảo, học giỏi, xinh đẹp, lại rất hòa nhã dịu dàng…”. Nghe đến đây, lông mày Lâm Tĩnh Lam khẽ nhíu lại, “Chưa hết, chị ấy còn đa tài, chị ấy còn biết kéo đàn violon…”.

– “Nhưng chị ấy vì sao lại thân với Lâm Tĩnh Lam?”. Tiếng một nam sinh khác cắt đứt mạch thao thao bất tuyệt của cậu, đánh đúng vào điểm trọng yếu nhất mà mọi người muốn biết.

– “Chuyện này, việc đó…”. Cậu ta trả lời ấp úng, chỉ đưa ánh mắt đem vấn đề này hỏi một tiểu nam sinh từ đầu đến cuối đều yên lặng, dường như không có mặt tại đây: “Cậu nói cho cậu ta biết vì sao đi?”.

Lâm Tĩnh Lam ngẩng mặt lên vẻ vô tội nhìn họ, một lát sau mới đáp: “Tớ không biết”.

Cậu đúng là không biết thật, Hoa Ninh vốn đã tự do tự tại khó đoán trước được, mà cậu cũng không muốn nhắc tới cô ấy nhiều. Lâm Tĩnh Lam lắc đầu, nhìn những đám mây đen ngoài cửa sổ, trông ảm đạm như ánh mắt của cậu vậy.

 

Từ nhỏ đến lớn, Kỉ Hoa Ninh đều là học sinh gương mẫu, con ngoan trò giỏi. Mọi người ca ngợi, tán dương cô hết mực, coi cô là tấm gương học tập cho mình. Nhưng nếu để nói đến một người bạn tri kỉ, thì cô thật sự không có ai. Cô không thích bộc lộ con người chân thật của mình trước mặt người khác, cũng rất khó để thật tâm đối với một ai – có lẽ đây cũng là một cách thể hiện sự kiêu ngạo của cô.
Nhưng đối với Tần Di Giang – Cô không tự chủ được mà lại bị Tiểu Di(2) hấp dẫn. Nói về học tập, Tiểu Di chưa bao giờ là đối thủ của cô, nhưng cô ấy lại có một sức lôi cuốn đặc biệt, khiến người khác không thể cưỡng lại được. Nếu nói Kỉ Hoa Ninh làm cho người ta có cảm giác mát mẻ như gió xuân, thì cô ấy chính là hương hoa thơm nồng, khêu gợi sự chân thành thưởng thức của mỗi người một cách tự nhiên, không chút câu nệ.
Hai cô gái xinh đẹp như nhau, nhưng tính cách lại hoàn toàn khác biệt, đôi bạn tốt này có thể bổ sung hoàn thiện lẫn nhau. Họ lại ngồi cùng một bàn, ngày ngày nói chuyện trao đổi, cùng đi qua những năm tháng cấp ba tươi đẹp.
Môn sinh vật hôm nay làm thực nghiệm, hai người một nhóm, phải giải phẫu chuột bạch để hiểu được cấu tạo cơ thể của nó. Đa số các nữ sinh đều không dám mổ chuột bạch, Kỉ Hoa Ninh và Tần Di Giang cũng ngồi im trước bàn, nhìn con chuột bạch trắng phau mắt đen láy như hai giọt nước đang hấp háy không ngừng, bốn chân giãy giụa hòng thoát khỏi cuộc “mổ xẻ” này.
Kỉ Hoa Ninh nhăn mặt: “Cái này xem sách cũng được mà, chúng ta lại chẳng phải nhà khoa học, ai nỡ ra tay giết nó?”.
Tần Di Giang chậc lưỡi nói: “Nhưng nếu không mổ nó, thì sao có thể nhớ rõ được? Nhưng, tớ cũng chẳng muốn làm”.
Thế rồi hai người họ giấu giấu giếm giếm lén cầm con chuột bạch, chuyển qua chỗ nhóm của Giang Viễn Ảnh. Chỉ thấy cậu ấy đang chuyên chú với dao mổ trên tay, mấy lọn tóc mềm rủ xuống trước trán hơi che mắt cũng chẳng thể làm cậu mất tập trung. Những bộ phận bên trong con chuột bạch nhỏ trên bàn đã hiện rõ ra trước mắt mọi người, so với hình minh họa trong sách giáo khoa càng sinh động hơn. Tạ Khải Đạt cầm sách giáo khoa đứng bên cạnh “ái chà” kêu lên: “Không hổ là con nhà bác sĩ, thao tác mới nhanh gọn chính xác làm sao, cậu không phải đều dùng dao nĩa ăn đồ Tây cả đấy chứ?”.
Giang Viễn Ảnh mổ con chuột bạch xong xuôi rồi mới ngẩng đầu lên, vẻ mặt nghiêm túc khiến mọi người không ai dám cười đùa nữa: “Đây là làm thực nghiệm, thái độ phải nghiêm túc một chút”.
Tần Di Giang ghé sát tai Kỉ Hoa Ninh nói: “Bình thường nhìn không ra, cậu ấy nghiêm nghị lạnh lùng như thế”.
Kỉ Hoa Ninh thấy Giang Viễn Ảnh rửa tay rồi cầm bút viết báo cáo quan sát, không gây nên một tiếng động nào.
Mấy hôm sau mọi người háo hức chờ đón hội diễn văn hóa nghệ thuật truyền thống một năm tổ chức một lần của nhà trường. Đây là một trong những hoạt động phong phú chào mừng các tân học sinh năm nhất, ai cũng muốn tham gia trổ tài. Kỉ Hoa Ninh đăng kí thi hùng biện, Tần Di Giang đã học nhảy từ trước nên đăng kí thi nhảy.
Kết quả đều rất tốt đẹp, Kỉ Hoa Ninh với phong độ tuyệt vời, ăn nói lưu loát đã giành được giải nhất – phần thưởng là một chiếc máy ghi âm màu xanh lam tinh xảo. Cuộc thi hùng biện vừa kết thúc, cô liền chạy vội qua nhà tập thể dục, vì phần thi nhảy của Tiểu Di cũng sắp bắt đầu rồi.
Do đây chỉ là thi đấu cấp trường, nên đòi hỏi cũng không quá khắt khe, ban giám khảo là giáo viên âm nhạc và một số khách mời bên ngoài, thành phần các tuyển thủ tham gia cũng rất thoải mái.
Sự xuất hiện của Tiểu Di trên sàn nhảy khiến mọi người đều phải xuýt xoa: Mái tóc dài đen mượt được búi lên cao, chiếc áo trắng tinh bó sát người, váy xòe màu hồng rực rỡ. Cơ thể thiếu nữ mười bảy đã tương đối nảy nở, lại thêm bộ y phục lấp lánh lung linh làm cho các nữ sinh cùng tuổi ghen tỵ không thôi.
Vũ điệu của cô không phải là nhảy cổ điển, cũng không phải là múa dân tộc, càng không phải là nhảy hip-hop, mà là một màn múa hiện đại rất trừu tượng. Loại vũ đạo này đối với học sinh mà nói rất khó nắm bắt, lại rất khó định nghĩa, hoàn toàn do điệu múa thể hiện ra. Gập eo, lắc mông, ngửa cổ, xoạc chân, xoay tròn, nhón gót, Kỉ Hoa Ninh dần dần hiểu được ý cô ấy muốn biểu đạt ở đây là một đứa bé bị vây hãm, trình tự diễn tiến như hoảng hốt, vùng vẫy, lại như cây con mới được tái sinh.
Lời hết, nhạc dừng, động tác cuối cùng cô ấy biểu hiện ra là: Nửa ngồi nửa đứng lặng lẽ nhìn lên bầu trời, bước chân như muốn bay nhảy về phía trước bao la – Ngày mai là một quá trình. Trước khi ngày mai tới, đầu tiên bạn phải đi qua muôn ngàn dặm, sau đó ngày mai sẽ đến dưới chân bạn. Trong nhà thi đấu một tràng vỗ tay vang lên. Có người hiểu được ý nghĩa, có người chưa hiểu chỉ miễn cưỡng hoan hô theo mọi người. Kỉ Hoa Ninh bị vũ điệu của Tiểu Di lôi cuốn, vỗ đến rát cả tay.
– “Tiểu Di, hay quá!”. Tần Di Giang trán đẫm mồ hôi, nhận lấy bình nước Kỉ Hoa Ninh đưa tới, hai người giơ tay lên trời đập “bép” một cái. Ban giám khảo chụm đầu vào nhau, thảo luận đánh giá về màn trình diễn vừa rồi. Lát sau, điểm của Tiểu Di được công bố, một điểm số vừa phải, không cao không thấp, trong nhà thi đấu “ồ” lên tiếc nuối. Có lẽ nhiều người cho rằng, đáng ra cô phải được điểm cao nhất, ví dụ như Kỉ Hoa Ninh đang hầm hầm tức tối.
– “Kể ra, tớ đã thể hiện được ý tưởng của mình, tớ rất hài lòng với màn trình bày này”. Ngược lại, Tiểu Di vẫn vui vẻ như thường.
Ban giám khảo đánh giá cao điệu nhảy của Tiểu Di, có chiều sâu và sức thu hút, nhưng trang phục thì quá “hở hang”, không phù hợp với văn hóa học đường vốn trong sáng, về kỹ thuật cũng còn mắc một số lỗi nhất định. Tần Di Giang lưng áo ướt đẫm mồ hôi, thở hổn hển cúi chào cảm ơn khán giả và ban giám khảo.
Xếp vị trí thứ ba, cũng là một sự khích lệ tương đối cho cô ấy. Kết thúc một ngày thi đấu, Kỉ Hoa Ninh cùng Tần Di Giang rời trường về nhà, vừa đi vừa nói cười vui vẻ, Kỉ Hoa Ninh cảm giác sau lưng mình hình như có ai đó, cô quay đầu lại, thì thấy một nam sinh xa lạ đang đạp xe đạp mờ ám theo sau họ, nam sinh đó thấy mình đã bị phát hiện, cũng không tỏ ra hốt hoảng gì.
– “Tiểu Di, hình như có người đi theo chúng ta, làm thế nào bây giờ?”.
Tần Di Giang vừa ngoảnh lại nhìn, lập tức quay đầu ghé sát tai Kỉ Hoa Ninh nhỏ giọng nói: “Lại là cậu ta!”.
– “Cậu biết cậu ta?”.
– “Không biết, nhưng gần đây cậu ta hay bám theo tớ, nếu không gửi thư thì cũng “bám đuôi” về tận nhà, tớ đã sớm nói với cậu ta không thích rồi, cậu ta đừng có làm thế nữa. Nên bây giờ chỉ thấy cậu ta đi theo xa xa thôi”.
Kỉ Hoa Ninh gật đầu: “Loại người này tớ cũng từng gặp qua, muốn xử lý triệt để… xem tớ này”.
Vừa dứt lời, Kỉ Hoa Ninh vỗ lên vai Tần Di Giang, cố ý nói to để cho người đằng sau có thể nghe được rằng: “Tiểu Di này, hội thao hôm nay ở trường có một nam sinh lớp (2) được lắm, họ Dương, cậu có muốn làm quen không?”.
Tần Di Giang thấy cô nháy nháy mắt, liền hiểu ra nói: “Tớ chẳng thèm! Con trai ở trường có gì hay? Chán òm! Tớ à, nếu muốn tìm, phải tìm người lớn hơn tớ năm tuổi, sự nghiệp thành đạt, còn không thì quên đi!”.
Nếu nói về ngoại hình thì cậu ta có thể miễn cưỡng, thành tích cũng có thể nổi trội, nhưng tuổi tác thì chẳng có cách gì thay đổi được. Thấy một cô gái chỉ biết coi trọng tiền tài mà không biết đến tâm hồn người khác như vậy, cậu ta có vẻ rất tự ái. Lúc hai người rẽ vào đường khác thử quay lại nhìn thì không thấy cậu ta nữa.
– “Thành công!” Hai cô gái cùng nhìn nhau cười. Nét thanh xuân tươi tắn rạng ngời, so với ánh nắng chiều còn có phần rực rỡ hơn. Vẻ ngây thơ hồn nhiên trong sáng, tựa như một bản nhạc dịu êm, nhẹ nhàng bay bổng, từ từ hòa lên khúc ca đón chào ngày mới.
Kết thúc kỳ nghỉ đông, Kỉ Hoa Ninh đã học được một nửa học kỳ năm thứ nhất. Cùng với sự gắn kết thân mật hơn giữa các học sinh, các hoạt động ngoại khóa của nhà trường cũng ngày càng phong phú, mà hoạt động gần đây nhất thu hút sự quan tâm của mọi người, chính là giải đấu bóng rổ toàn trường sắp tới.
Nam sinh thích chơi bóng rổ ở các lớp rất nhiều, sự tập luyện chăm chỉ của họ cũng lôi cuốn lòng nhiệt tình của các nữ sinh, cả lớp với tinh thần tập thể cao chưa từng có, thể hiện sự đoàn kết vô cùng.
Đến ngày khai mạc, Kỉ Hoa Ninh và Tần Di Giang đã đi từ rất sớm để chiếm chỗ ở hàng ghế đầu tiên trong nhà thi đấu. Các chỗ ngồi xung quanh “hoa khôi” trường, tất nhiên rất nhanh cũng bị chen kín. Giữa đám đông học sinh, hai người họ nổi bật lên như hai đóa hoa, nụ cười rạng rỡ thu hút sự chú ý của mọi người.
Tiếng còi vang lên, trận đấu lập tức bắt đầu. Chịu trách nhiệm ném bóng là Tạ Khải Đạt thân hình cao lớn. Chỉ thấy cậu nhảy cao hơn đối phương đến nửa cái đầu, dễ dàng chuyền bóng sang cho đồng đội tấn công.
– “Hay quá -” Hai cô gái cùng mọi người xung quanh “ồ” lên hoan hô.
Kỉ Hoa Ninh từ trước tới nay không thích bóng rổ lắm, nhưng thân là cán bộ lớp nên cô đành phải đến xem họ tập luyện mấy lần, dần dần cô bị sự say mê của họ cuốn hút. Lúc này, ánh mắt cô tập trung dõi theo một dáng người cao kều, tốc độ của cậu ấy rất nhanh, dẫn bóng chuẩn xác, tư thế tuyệt đẹp.
– “Đẹp lắm! Giang Viễn Ảnh”. Một nam sinh sau lưng cô hét lớn, giọng như chọc thẳng vào tai.
Cô nhìn người con trai trên sân, nụ cười mỉm trên môi thật thánh thiện, giữa bầu không khí náo nhiệt trong nhà thi đấu, tựa như một bông hoa lan nhẹ nhàng hé nở. Đội lớp họ chơi rất hay, mỗi lần ném bóng đều ăn điểm, luôn luôn chiếm ưu thế, khiến cho đối thủ là lớp (5) năm hai không còn giữ được bình tĩnh.
Tích tắc, đội lớp (7) năm nhất mắc sai lầm, bóng bị đối phương cướp được, chuyền đến trong tay một cầu thủ cao lớn. Chỉ thấy cậu ta gấp rút chạy đến vạch ba, hai tay vung cao, chỉ cần một điểm này nữa là sẽ san bằng tỉ số.
Bóng bị ném đi theo một đường cong, đáng tiếc đập vào mép rổ, sau đó đổi hướng bay ra ngoài.
– “Coi chừng!”, Tạ Khải Đạt vừa hô to, Kỉ Hoa Ninh đã thấy quả bỏng màu cam lao đến phi thẳng vào mặt.
Cô lập tức theo phản xạ giơ tay lên đỡ. Chỉ nghe bên cạnh vang lên một tiếng “A” – đau đớn!
Ngoảnh sang bên trái, thấy Tần Di Giang đã ngã lăn xuống, bóng đập trúng giữa trán cô ấy, một dòng máu đỏ từ mũi chảy ra.
– “Tiểu Di!”, Kỉ Hoa Ninh hoảng hốt kêu lên, vội vàng ngồi xuống đỡ cô. Chỉ thấy mắt Tần Di Giang nhắm chặt, miệng khẽ rên rỉ, có vẻ rất đau.
– “Có làm sao không?” Mấy người ngồi quanh đứng cả dậy hỏi, cậu con trai cao lớn vừa ném bóng sững sờ đứng như trời trồng, mình… mình lại ném trúng “hoa khôi” sao?
Trong lúc hỗn loạn, Giang Viễn Ảnh chạy đến lách người chen vào, vừa nhìn thấy Tần Di Giang đã thầm than không xong rồi. Cậu vốn con nhà bác sĩ, bố mẹ đều là những người nổi tiếng trong ngành y, dĩ nhiên cậu cũng hiểu biết một chút về lĩnh vực này. Thấy Tần Di Giang như vậy, rất có thể bị chấn thương ở đầu rồi.
– “Cô ấy phải được đưa vào bệnh viện gấp, không thể chậm trễ”. Cậu đanh giọng nói, hai tay vòng qua thân thể Tần Di Giang đã mềm oặt, gắng sức nâng lên, chạy về phía trước: “Mọi người nhường đường, nhường đường”.
Kỉ Hoa Ninh chỉ biết nhìn chằm chằm theo bóng lưng cậu đang ôm Tần Di Giang chạy đi, bên tai cảm thấy ong ong.
Đội bóng thiếu mất Giang Viễn Ảnh vẫn tiếp tục thi đấu, kết quả hơn đối phương sáu điểm, giành được chiến thắng, thuận lợi tiến vào vòng trong.
Tần Di Giang quả nhiên bị chấn thương nhẹ ở đầu, phải nhập viện theo dõi mất hai ngày.
Sự kiện “Công chúa Tường vi” bị bóng văng trúng làm bị thương trong trận thi đấu bóng rổ nhanh chóng lan truyền, càng hấp dẫn người ta ở chỗ Giang Thiếu lại lần thứ hai ra tay anh hùng cứu mỹ nhân, khiến cho vô số nam sinh phải ghen tỵ.
“Tại sao mỗi lần cứu giúp “hoa khôi” đều là cậu ấy, 88,8% “hoa khôi” của trường đã được cậu ấy cứu giúp rồi!”. Họ đều thở than như thế.

Kỉ Hoa Ninh sau khi tan học lập tức chạy đến bệnh viện, liên tiếp trong hai ngày liền. Khi mới được đưa vào đây, Tần Di Giang còn bị nôn, sau đó được điều trị nên không có gì đáng ngại nữa, bác sĩ bèn cho cô xuất viện về nhà tĩnh dưỡng. Ngắm gương mặt trắng trẻo dễ thương của cô bạn thân, trong đầu cô luôn thấp thoáng hiện lên hình ảnh Giang Viễn Ảnh bế cô ấy chạy, cô lắc lắc đầu, nhưng cũng không xua đuổi được hình ảnh đó đi, khiến cô cảm thấy mê mê hoặc hoặc.
Ba ngày sau, Tần Di Giang hồi phục đi học trở lại. Tạ Khải Đạt khều khều vai Kỉ Hoa Ninh: “Tiểu Ninh, đây là bánh sữa bố tớ đi công tác mang về, tớ nhớ… lúc trước cậu nói cậu thích ăn bánh này”. Cậu không có ý tứ gì cả cứ oang oang nói, Tần Di Giang thấy thế trêu: “Tạ Khải Đạt, cậu thiên vị nhé, sao chỉ cho mỗi Tiểu Ninh? Tớ nhớ tớ cũng có nói với cậu là thích ăn mà?”.
Tạ Khải Đạt mặt đỏ rần rần, Kỉ Hoa Ninh nhanh chóng nhận lấy rồi nói “cảm ơn”, ánh mắt lại liếc về phía Giang Viễn Ảnh. Bất chợt, cô bắt gặp Tiểu Di cũng nhìn cậu ấy, vẻ rất bẽn lẽn.
Qua mấy hôm, Giang Viễn Ảnh bỗng nhiên hỏi Tần Di Giang: “Cậu gần đây có bị đau đầu nữa không?”.
Tần Di Giang ánh mắt đầy cảm kích: “Trước khi đi ngủ tớ có hơi choáng một chút, nhưng cũng không thường xuyên lắm”.
Giang Viễn Ảnh cúi xuống mở cặp lấy ra một gói giấy màu trắng, nói: “Hôm qua bố tớ đi công tác Nhật Bản về, tớ kể cho bố nghe trường hợp của cậu, bố tớ nói loại thuốc này có thể có ích với cơn đau đầu của cậu, hơn nữa cũng không để lại tác dụng phụ, cậu cầm về uống thử xem”.
Tần Di Giang vẻ mặt mừng rỡ, sáng ngời như ánh mặt trời, ngoan ngoãn đón lấy gói thuốc nhỏ trong tay cậu, cúi đầu đáp “cảm ơn”, phảng phất giống như một Kỉ Hoa Ninh thứ hai vậy. Mà “người cùng bàn” của cô đang lặng lẽ quan sát tất cả chuyện này, một cảm giác lạ lùng dâng trào lên trong lòng cô.
Có điều gì đó đang âm thầm thay đổi một cách vô thức.
Tan học, Kỉ Hoa Ninh bước nhanh trên đường về nhà. Khi còn cách ngôi nhà màu trắng thân thuộc không xa, cô bỗng nhiên đi tránh qua một bên con ngõ hẻm tối tăm, lấy tay bịt cả miệng lẫn mũi.
Vốn đây là nơi xử lý chất thải. Kỉ Hoa Ninh giơ tay lên ném, một gói gì đó trong tay bay ra tạo thành một đường cong hoàn mỹ rơi xuống cống. Sau đó cô phủi phủi tay, nhảy “phốc” qua trở về con đường lúc nãy.
– “Chị lại vứt quà của người ta tặng chị à?”. Một thanh âm non nớt vang lên phía sau. Cô ngoảnh lại, thấy một tiểu nam sinh mặc đồng phục màu xanh lam đang lắc đầu nhìn cô.
Kỉ Hoa Ninh nhún nhún vai, hờ hững nói: “Đồ không rõ xuất xứ, ai mà dám ăn dám uống chứ. Nếu không nhận thì làm mất mặt người ta, như thế không hay, tốt nhất là để hai bên đều vui vẻ”.
Trên khuôn mặt nhỏ của Lâm Tĩnh Lam hiện lên vẻ không đồng tình: “Người ta thật lòng với chị, chị lại nỡ lừa dối họ”.
Những việc thế này, cậu không phải mới bắt gặp một hai lần. Từ nhỏ tới lớn, cô ấy đều thuộc dạng người nói một đằng làm một nẻo. Có lẽ chỉ có cậu mới thấy được điều đó.
Cô bắt đầu hơi khó chịu: “Vậy những gì chị nhận, em sẽ giúp chị giải quyết?”. Trước đây có người tặng quà cho cô, cô đã nhẹ nhàng từ chối, kết quả hôm sau xuất hiện một số thứ linh tinh ghê tởm trong ngăn kéo, trên bàn của cô, thậm chí cả trên bục giảng lớp, làm cho cô chịu nhiều rắc rối. Thế là từ đó bất kỳ ai tặng quà, cô đều vui vẻ nhận lấy, giữ hình tượng tốt đẹp thân thiện của mình.
Không ngờ Lâm Tĩnh Lam lại vẫn kiên quyết: “Chị làm thế không được, chị…”.
Kỉ Hoa Ninh liếc nhìn xung quanh không thấy ai, liền xăm xăm bước tới, sắp đến gần mới đẩy cậu bé chỉ cao đến vai cô đi về phía trước: “Em có biết em rất lắm chuyện không, y như một ông già suốt ngày lải nhải. Nói mau, hôm nay tìm chị làm gì?”.
Tiểu Lam này, bên ngoài xem ra vừa thông minh vừa… xinh đẹp, trên thực tế lại rất bảo thủ và cố chấp, cứng đầu cứng cổ.
Lời cậu đáp đã dần dần bay xa theo gió, mơ hồ vang vọng trong không gian.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+