Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Tình triền nhật nguyệt – Chương 6 – Phần 3 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 6 – Phần 3

Không biết kế hoạch của Lữ Lử Thanh, Liệt Nguyệt thật vất vả tránh khỏi nàng, quyết định một người đi xa khỏi nơi này. Bỏ đi lớp trang điểm diễm lệ , hé ra dung nhan giống như xưa, lại cùng người qua đường bình thường thật giống nhau.

Sắc trời âm u , ngã tư đường lại không có mấy người, nàng quay lại đường cũ cước bộ càng vội vàng, nàng đang đi thì mưa tới, mặc cho giọt mưa dừng ở trên khuôn mặt tái nhợt của nàng, “ Mưa bắt đầu rơi…… tránh ở chỗ nào?”

Vươn tay, mưa dần dần theo chỗ hổng trong lòng bàn tay mà lưu lại, nàng mờ mịt tựa như đứa nhỏ lạc đường.

Muốn chạy đi, nhưng nàng vẫn là đơn độc  quanh quẩn một chỗ trên con đường này, trên đường đi khi nàng đã thông suốt mọi chuyện, lần đầu tiên khiến cho nàng cảm thấy thời gian trôi qua dài đằng đẵng…… 

“ Cô nương, ngươi như vậy sẽ sinh bệnh .” một thương lão mà ấm áp tiếng nói ở nàng bên tai vang lên.

“ A?” Liệt Nguyệt thế này mới phát hiện có một lão bà bà đứng ở nàng trước mặt.

“ Cái ô này cho ngươi, vốn là muốn cho tiểu tôn tử của ta, ai biết hắn đã sớm mượn ô đi rồi, ngươi đừng ngượng ngùng, mau mở ra che mưa đi!” lão bà bà đem ô nhét vào trong tay Liệt Nguyệt  “Nhìn ngươi xem, tay đều lạnh .”

Tay đang nắm truyền đến từng trận ấm áp, nàng giật mình nhìn lão bà bà ôn hòa kia , khiến nàng cảm thấy như mẫu thân đang đứng trước mặt mình.

Nước mắt ở hốc mắt nàng ngưng tụ, nàng vươn hai tay run run dùng sức ôm lấy lão bà bà xa lạ, sau đó lên tiếng khóc lớn, “Nương…… Nương……”

“Tiểu cô nương như thế nào lại khóc?”

“ Nương…… Liên Nhi biết sai lầm rồi…… Con rất nhớ cha, cũng rất nhớ nương…… Nhưng là con không dám về nhà…… Con thật khổ sở…… Cho dù con cố gắng thế nào thì cũng không đạt được gì……”

Lão bà bà hiểu rõ vỗ vỗ nàng, “ Được rồi, được rồi, không có việc gì , khóc đi khóc thì tốt rồi.” đứa nhỏ đáng thương  khẳng định là quá đau buồn rồi, mới có thể như vậy. “Tiểu cô nương a, lão bà bà nói cho ngươi , mặc kệ ngươi làm cái gì cha mẹ ngươi đều đã tha thứ ngươi , ngươi mau trở về đi thôi! Bọn họ nhất định rất nhớ ngươi.”

“Nhưng là……” Liệt Nguyệt do dự ngẩng đầu.

“ Đừng sợ! Lão bà bà sẽ không lừa ngươi, ta cũng từng là nương . Mau, lau đi nước mắt , về nhà về sau nói cho cha mẹ, ngươi rất nhớ bọn họ thì sẽ không sao .”

“ Thật vậy chăng?”

“ Ân!” lão bà bà vỗ vỗ khuôn mặt của nàng.

“ Thực xin lỗi, đều đem bà bà quần áo làm dơ !” nàng ngượng ngùng gục đầu xuống. Nàng cư nhiên không cầm lấy ô mà lại vùi đầu vào bà bà liền khóc.

“ Không có gì, đừng để ở trong lòng. Mưa cũng không lớn chắc lát nữa sẽ ngừng, kia bà bà đi trước .” lão bà bà nắm tay nàng vỗ nhẹ.

“ Lão bà bà, ta đưa ngườii trở về đi!” Liệt Nguyệt liền nói.

“ Không cần, không cần, gần ngay tại đây mà thôi, tiểu cô nương mau trở về đi! Bị cảm lạnh không tốt đâu!” lão bà bà thúc giục Liệt Nguyệt, kiên trì không cho nàng đưa đi.

Nhìn lão bà bà một đường đi xa, Liệt Nguyệt mới theo hướng lúc trước tiếp tục đi.

Nàng phải về nhà, nhưng là trước khi rời đi, nàng nếu đi gặp hắn lần cuối……

Đứng ở cửa Hướng phủ, Liệt Nguyệt mới phát hiện chính mình tất cả dũng khí còn sót lại  đều biến mất, chỉ có thể không ngừng mà đoán rằng, hắn nhìn thấy nàng đến liệu sẽ có biểu tình gì đặc biệt? Nghe được nàng phải rời khỏi, có thể hay không có một chút không muốn?

“ Lí cô nương, như thế nào đứng ở cửa không tiến vào?” một đạo âm thanh già nua gọi nàng.

Kêu tên của nàng như vậy cũng chỉ có Cao bá , nàng xoay người mở ra một cái tươi cười,” Cao bá, đã lâu không ngài, gần đây có khỏe không?”

“C còn không có trở ngại gì. Vào đi!” Cao bá thở dài, dẫn nàng vào nhà. ”Lí cô nương…… Thân là hạ nhân, Cao bá thật sự không có lập trường không giúp ngươi được gì, nhưng mà Cao bá là muốn nói…… Chấp nhất một người không thương ngươi là ở thương tổn chính ngươi, ngươi trả giá như thế nàp Cao bá đều biết, nhưng cảm tình chuyện chính là như vậy.” nét mặt già nua nghiêm túc là xuất phát từ quan tâm, ngụ ý là muốn nàng buông tha chủ gia cũng buông tha chính mình.

“Ta biết.” cho nên mới phải rời khỏi hắn. cái mũi của nàng có chút chua xót, nhìn lão mỉm cười  nàng biết cũng vì lão lặng lẽ quan tâm nàng.

Cao bá gật gật đầu, sau đó đem cái chìa khóa dự bị giao cho nàng, “Chủ gia đã muốn đem chính mình nhốt tại trong phòng đã vài ngày , ngươi cũng thay Cao bá khuyên nhủ hắn.”

“ Được.” Liệt Nguyệt tiếp nhận cái chìa khóa.

Nhắm ngay cái lỗ chìa khóa, ngón tay quay trái phải, cửa mở.

Nàng áp chế cảm xúc rồi đi vào. Trong phòng không có nửa ngọn đèn, trong bóng đêm, nàng ngửi được nồng đậm rượu vị, xem ra hắn uống rất nhiều.

Hắn không phải là cái kẻ nghiện rượu a……

“ Hách Nhật…… Ngươi ở nơi nào?” nàng thật cẩn thận tìm kiếm.

“ Rượu…… Cho ta rượu……” Hướng Hách Nhật tóc dài hỗn độn say đến mức ngã vào trên giường, cánh tay ngăn trở gương mặt tuấn tú, thỉnh thoảng phát ra tiếng nói nhỏ đầy thống khổ.

Nàng khổ sở mở mắt tìm kiếm, thật vất vả tìm được nến bị rớt đem đốt lên, đem một ly nước trong đi hướng bên giường đưa hắn nâng dậy, “Hách Nhật, uống nước.”

“ Tránh ra…… Ta chỉ muốn rượu! Cho ta rượu,” hắn thậm chí không có mở mắt ra, đem cái chén trong tay Liệt Nguyệt hất mạnh, làm nước hắt đầy thân nàng.

Vì cái gì luôn làm cho nàng xem thấy bộ dáng hắn thống khổ yếu ớt?

Một lần lại một lần chứng thật Lữ Lử Thanh đối với hắn ảnh hưởng càng sâu sắc, do dù nàng ấy không tốt. Nếu chưa bao giờ biết được, kia nàng có lẽ sẽ không thương hắn như vậy, cũng sẽ không nghĩ nếu hắn yêu thương nàng, hắn chắc chắn đối nàng tốt lắm, nàng lại càng không sẽ làm hắn thống khổ.

Liệt Nguyệt hô hắn, “ Hách Nhật, Tử Thanh đối với ngươi thật sự quan trọng như thế sao? Cho dù nàng yêu là nữ nhân, là ta?”

Nàng hôm nay tới chỗ này, muốn hỏi hắn những lời này — như vậy nàng mới có thể rời khỏi hắn, bỏ đi tình cảm của chính mình.

Hướng Hách Nhật mở mắt ra, không nói gì. Thân thể hắn say, nhưng ý nghĩ hoàn thanh tỉnh , mỗi câu nàng nói đều nghe được rành mạch.

Hắn đối Lữ Tử Thanh nhiều năm tình cảm đều không phải là nhất thời có thể dập tắt , mặc dù ở trong mắt Lữ Tử Thanh kia có lẽ không phải tình yêu, nhưng hắn lại chưa bao giờ hoài nghi, từng đem cảm tình đều cho nàng, thẳng đến khi Liệt Nguyệt xuất hiện……

Hắn trầm mặc làm cho nàng biết hắn tỉnh , cũng lại một lần nữa làm cho nàng đau lòng.

“ Hách Nhật, ta phải đi“ nàng đem lại cái chén đặt ở bên giường hắn, không cần có ngôn ngữ cũng thể biểu đạt của nàng là sẽ buông tha, cho nên hắn lựa chọn chính mình hiểu được là tốt rồi cáo biệt.

Hướng Hách Nhật  có bao nhiêu nhớ, khàn khàn mở miệng, “Hôn ta.”

Hắn còn đắm chìm ở Lữ Tử Thanh đối hắn tạo thương tổn, có thể nào lập tức nói cho nữ nhân trước mắt này rằng, hắn phát hiện chính mình đã muốn yêu  nàng ?

Dường như, hắn làm không được! Thống khổ cùng giãy dụa phiên loạn lần lượt thay đổi, giờ phút này, hắn may mắn chính mình say, mới có khả năng là chính mình muốn nàng hôn.

Chính là, Hướng hách Nhật nghĩ đến, ở hắn giãy dụa do dự là lúc, có chút cơ hội đã theo người mà đi , một khi bỏ lỡ, có lẽ chính là mất đi……

———————

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+