Trang chủ » Thế giới truyện »

Tình yêu đau dạ dày – Điệp Chí Linh – quyển 01 – chương 03 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

           Chương 3: Đêm khó ngủ.

          Tàu trễ giờ, đến Quế Lâm thì trời đã đen kịt.

          Đoàn người theo hướng dẫn viên du lịch xuống tàu, sau đó lên ô tô đi về khách sạn đã đặt trước.

          Lên xe rồi Vệ Đằng bỗng không nói năng gì, Tiêu Phàm thấy là lạ, quay đầu lại nhìn thì thấy cậu ta đang nhíu mày nhắn tin, ánh sáng màn hình di động chiếu lên khuôn mặt, trông như hồn ma, ngón tay lướt nhanh trên bàn phím, không ngừng gửi hết tin nhắn này đến tin kia.

          “Anh đến Quế Lâm rồi, tí nữa đi ăn phở.”

          “Anh là lợn à, chỉ biết ăn ăn ăn.”

          “Bụng anh đói lắm.”

          “Thế à, vậy thì anh dẫn theo cả bạn đồng hành đi, mời người ta một bữa, đừng keo kiệt quá.”

          “Ừ, anh sẽ mời mà.”

          Vệ Đằng quay sang nhìn Tiêu Phàm một cái, toét miệng cười, làm Tiêu Phàm chẳng hiểu mô tê gì cả.

          “Anh à, cần phải nắm chắc cơ hội, anh phải phát huy tối đa sức hấp dẫn của mình, biết không?”

          “Ừ.”

          Đi du lịch thôi mà, phát huy sức hấp dẫn gì chứ? Để quyến rũ nàng tiên cá dưới nước hay hút hồn yêu ma trong rừng sâu đây? Em gái nói năng khó hiểu thật.

          Công tác nhắn tin đã hoàn thành, Vệ Đằng quay đầu nhìn Tiêu Phàm, bỗng hỏi: “Tôi vẫn chưa biết tên anh?”.

          “À, Tiêu Phàm.”

          “Tôi là Vệ Đằng. Chữ Vệ trong ‘hồng vệ, binh vệ’, chữ Đằng có nghĩa là bay cao. Tên của anh thì sao?”.

          Nghe cậu ta giải thích tên mình, Tiêu Phàm cảm thấy rất buồn cười, kéo tay cậu ta lại viết tên mình lên đó.

          “Tên rất hay, chữ Phàm trong ‘phàm tục’ nhưng thực tế không tầm thường chút nào. Chúng ta đi ăn phở Quế Lâm nhé!”.

          Chuyển chủ đề nhanh quá, Tiêu Phàm có chút bất ngờ, nhưng hiện giờ anh đã miễn dịch trước lối nói chuyện và tính cách tùy hứng của cậu ta rồi.

          Đến khách sạn, mọi người xách va li về phòng chỉ định của mình.

          Tiêu Phàm và Vệ Đằng đi thang máy lên tầng mười hai, cùng dừng lại trước góc rẽ, Tiêu Phàm nhìn Vệ Đằng hỏi: “Cậu ở đây?”.

         “Hình như chúng ta ở chung một phòng.” Vệ Đằng cúi đầu nhìn chiếc vé trên tay, là vé tình nhân, bởi vậy mới có căn phòng uyên ương. Nhưng vấn đề là, tại sao cậu lại phải ở chung với một người đàn ông vô vị chứ? Tại sao lại đen đủi phải ở cùng anh ta vậy? Chẳng nhẽ tấm vé em gái đưa cho mình có vấn đề gì sao?

         Vệ Đằng nghĩ ngợi một chút, khẳng định em gái không thể làm chuyện gì thất đức hại mình, vấn đề chắc chắn nằm ở tấm vé của anh ta.

         Đẩy cửa bước vào, một căn phòng rộng rãi, có nhà tắm riêng, còn có tủ quần áo, ti vi và một bộ sô pha.

         Công ty du lịch đã tính toán kỹ lưỡng cả rồi, chẳng trông chờ gì được ở phòng hạng sang. Nhưng vấn đề là tại sao chỉ có một chiếc giường? Tại sao là giường đôi trắng muốt, chỉ với một cái chăn?

         Vệ Đằng chán nản cầm chiếc vé nghiên cứu kĩ mới nhìn thấy phía dưới bên trái tấm vé có dấu vòng tròn nho nhỏ, trên đó viết: Vé tình nhân Vip.

         Tiêu Phàm cũng nhận ra cách bố trí đầy hàm ý của căn phòng, hai người đứng cạnh giường im lặng hồi lâu, sau đó vẫn là Vệ Đằng mở miệng trước.

         “Yên tâm, tôi không có tật xấu gì trong lúc ngủ, không đạp chăn, không mộng du, không nói mơ, không ngáy.”

         “Thế thì tốt.” Tiêu Phàm gật đầu, quay người đi sắp xếp hành lý, trong bụng lại nghĩ, kỳ lạ, lúc ngủ cậu ta lại nghiêm chỉnh thế sao? Cứ tưởng cậu ta thuộc thành phần nửa đêm tay chân khua khoắng loạn xạ, lăn qua lăn lại trên giường, ngáy khò khò như lợn chứ?

         “Đi ăn cơm thôi, hình như tầng hai của khách sạn có phòng ăn, không cần đi đâu xa, ngồi tàu cả ngày chân đau ê ẩm.” Vệ Đằng không vội sắp xếp đồ đạc mà chỉ nghĩ đến ăn.

         Tiêu Phàm treo quần áo đâu vào đấy xong mới quay lại mỉm cười với Vệ Đằng: “Xong rồi, đi nào”.

         Hai người sát vai bước vào phòng ăn, Tiêu Phàm tùy ý chọn đồ ăn, còn Vệ Đằng gọi cả đống đồ ăn màu sắc rực rỡ.

         Trong bữa ăn, Vệ Đằng nín bặt, lí do là tập trung chuyên môn, cái miệng không có thời gian để nói chuyện, Tiêu Phàm hài lòng hưởng thụ khoảng lặng hiếm hoi này, còn rất biết điều cúi đầu không nhìn cái tướng ăn uống đáng sợ của đối phương, tránh ảnh hưởng đến khẩu vị.

         Ăn xong, Tiêu Phàm định rút ví trả tiền nhưng bị Vệ Đằng ngăn lại.

         “Hi hi, bữa này tôi bao.”

         Tiêu Phàm nghi hoặc nhìn, chỉ thấy cậu ta lung túng gãi đầu, “Ra ngoài cần giúp đỡ lẫn nhau mà”. Thực ra là bởi vì em gái bảo không nên keo kiệt quá, kể ra cũng đúng, đằng nào trong vài ngày tới đều ăn cơm cùng người ta, bữa nào cũng anh trả tiền anh, tôi trả tiền tôi thì không hay lắm, hơn nữa cũng không hợp với phong cách của Vệ Đằng.

         Tiêu Phàm cất ví đi, anh không quen tranh giành với người khác, kể cả chuyện trả tiền, những chuyện đó chỉ làm Tiêu Phàm cảm thấy rất ngốc nghếch.

         Cả hai quay trở lại căn phòng ban nãy, Vệ Đằng vừa vào phòng là bật ti vi ngay, mở kênh Thể thao, chăm chú xem trận bóng rổ NBA* đang phát trực tiếp.

*NBA:chữ viết tắt của Nation Basketball Association, là giải bóng rổ nhà nghề giành cho nam tại Bắc Mỹ. giải bao gồm ba mươi câu lạc bộ thành viên, trong đó có hai mươi chín câu lạc bộ của Mỹ và một câu lạc bộ của Canada.

         Tiêu Phàm chẳng có hứng thú gì với thể thao, xem ti vi thì cũng chỉ xem kênh Pháp luật hoặc những chương trình liên quan đến tài chính, anh thích ngồi trên sô pha, thưởng thức cà phê, đọc báo và tạp chí hơn.

         Đứng sau lưng Vệ Đằng một lúc, cảm thấy nhạt nhẽo quá mức, Tiêu Phàm quyết định đi tắm, trước khi đi còn ý tứ hỏi Vệ Đằng: “ Cậu có muốn đi vệ sinh không, tôi chuẩn bị đi tắm bây giờ.”.

         Vệ Đằng nói: “Không cần, không cần, vừa ăn xong đi ngay sao được”.

         Tiêu Phàm mặt mày sầm sì lấy đồ dùng đi vào phòng tắm, đột nhiên cảm thấy mình thật ngốc nghếch, sao lại mất công nghĩ tốt cho cậu ta chứ, sao lại hoang tưởng cái miệng ấy có thể thốt ra lời hay ý đẹp được.

         Tiêu Phàm bật vòi sen mức mạnh nhất, cả ngày ngồi trên tàu quả mệt mỏi, đắm mình trong làn nước, cảm giác thật thoải mái.

         Làm ướt mình xong, anh gội đầu cẩn thận, rồi xoa đều sữa tắm lên người, đúng lúc định xả nước thì nghe thấy tiếng gõ cửa.

         Hình như Vệ Đằng đang nói gì đó, tiếng nước to quá nghe không rõ, Tiêu Phàm liền vặn công tắc lại, bước đến bên cửa thì nghe thấy Vệ Đằng đang la hét: “Anh tắm xong chưa, tôi gấp lắm rồi”.

         Lửa giận bốc lên ngùn ngụt, Tiêu Phàm thật sự muốn mở cửa ra, thẳng tay lôi hắn vào phòng tắm, ấn hắn vào tường, sau đó… đạp cho hắn một cú.

         Người phiền phức thì anh đã gặp nhiều rồi nhưng chưa từng gặp ai phiền phức đến mức này.

         “Tôi ra ngay đây.”

         Tiêu Phàm lạnh lùng trả lời, vội xả hết bọt trên người,lấy khăn mặt lau qua loa,dung khăn tắm quấn lấy quanh eo rồi bước ra.

         Thấy cửa mở, Vệ Đằng vội len vào, vài giây sau Tiêu Phàm đứng ngoài nghe thấy bên trong vọng ra âm thanh kỳ quái.

         Vệ Đằng vừa đại tiện vừa ngân nga hát.

         Tiêu Phàm bực bội đi ra chỗ khác, cảm thấy mình bị thần kinh mới đứng bên ngoài chờ cậu ta giải quyết nhanh nhanh chóng chóng để vào tắm tiếp.

         Vệ Đằng từ phòng vệ sinh bước ra thấy sắc mặt Tiêu Phàm không được tốt lắm. Nếu lờ khuôn mặt không vui vẻ gì ấy đi thì thấy cơ thể anh ta rất tuyệt, cơ bụng săn chắc đẹp đẽ, rất gợi cảm chứ không phải như những kẻ đô con tứ chi phát triển, khăn tắm bao quanh đùi, những bộ phận lộ ra cũng rất khỏe khoắn, đầy sức hấp dẫn.

         Vệ Đằng xoa xoa cái bụng phẳng lì của mình, cười nói: “Hằng ngày anh có tập thể dục không? Cơ thể anh hơi bị được đó”.

         Tiêu Phàm lườm cậu một cái, bực bội nói: “Cậu giải quyết xong chưa? Tôi chưa tắm xong đâu”.

         Vệ Đằng sững sờ: “Thế thì anh mau tắm nốt đi! Sao không nói sớm?”, cậu vừa nói vừa đẩy Tiêu Phàm vào phòng tắm.

         Tiêu Phàm cười nhạt trong bụng, nói sớm thì cậu có chịu chui ra không? Tôi thấy cậu ngồi trong nhà vệ sinh vui vẻ lắm, còn hát nữa chứ.

         Một lúc sau, Tiêu Phàm tắm xong bước ra, vẫn cuốn khăn tắm đến tủ quần áo tìm đồ ngủ. Trong cả quá trình đó, Vệ Đằng không hề rời mắt khỏi Tiêu Phàm, một mặt tấm tắc khen ngợi cơ thể tuyệt đẹp của anh ta, mặt khác ngạc nhiên tột độ sao anh ta lại phải mặc đồ ngủ chứ?

         Làm ơn đi, mùa hè nóng bức, thằng con trai nào mà không cởi trần mặc quần đùi đi ngủ, sao anh ta phải mặc đồ ngủ?

         Có phải là hơi bị nghiêm chỉnh quá mức không?

         Tiêu Phàm đột ngột quay lại, thấy Vệ Đằng đang nhìn mình chằm chằm, bực bội hỏi: “Cậu nhìn cái gì?”.

         “À, đồ ngủ của anh rất đẹp, rất đẹp.” Vệ Đằng cười lấp liếm, sau đó lấy đồ đạc đi vào phòng tắm.

         Vệ Đằng mở cửa ra liền bị hơi nước nóng bao phủ phòng tắm làm cho choáng váng, căn phòng như một nồi hấp bánh, cậu tặc lưỡi than thở, thật không ngờ vẻ ngoài lạnh băng như Tiêu Phàm mà cơ thể lại nóng thế, tắm một cái mà như hấp bánh bao không bằng.

         Vệ Đằng vui vẻ tắm táp, không hề biết rằng tiếng hát của mình làm Tiêu Phàm ngồi bên ngoài phải cau mày khó chịu.

         Thực ra, hồi đại học, bạn cùng ký túc xá với Tiêu Phàm cũng có lúc cao hứng vừa tắm vừa hát rên rỉ, nhưng khi ấy anh vẫn có thể chịu được, còn bây giờ không hiểu tại sao âm thanh cao vút của Vệ Đằng lại khiến anh bực mình đến thế?

         Đúng là nếu đã ghét ai đó thì nhìn cái gì của người ta cũng thấy phản cảm.

         Vệ Đằng tắm xong quấn khăn tắm quanh người, quỳ ở góc tường mở va li lục đồ.

         Tiêu Phàm chỉ có thể nhìn thấy cặp mông nhô cao với đôi chân gầy rất thon dài của cậu ta.

         Tên này ăn như lợn sao lại không béo thế? Do dạ dày không tốt sao?

         Nghĩ thế, Tiêu Phàm thấy thương hại cậu ta một chút, nét mặt anh cũng tốt hơn một tẹo.

         Hóa ra Vệ Đằng muốn tìm quần đùi, cậu ta chẳng chút ngượng ngùng gì xỏ ngay trước mặt Tiêu Phàm.

         “Cậu ngủ trần?” Tiêu Phàm nhíu mày, tuy có chết anh cũng chẳng thèm có ý đồ gì với cậu ta, nhưng hai người nằm chung một giường, cậu ta thế kia cũng chả hay ho gì.

         Vệ Đằng ngây thơ gãi đầu, chỉ vào cái quần vừa mặc, “Tôi quen mặc thế này đi ngủ”.

         Nhìn theo ngón tay cậu ta chỉ thấy cặp đùi trắng muốt, Tiêu Phàm vội nhìn ra chỗ khác, ngồi xuống chiếc sô pha bên cạnh uống vài ngụm nước.

         “Bình thường mấy giờ anh ngủ?”, Vệ Đằng cũng tiến đến ngồi vào chiếc ghế đối diện.

         “Tầm mười hai giờ.”

         Vệ Đằng cười vui vẻ, không đến nỗi, còn tưởng anh ta giống các bé ngoan tám giờ lên giường chứ.

         “Vậy thì tôi không sợ làm ồn anh nữa, tối nay có trận bóng trực tiếp, rất khuya mới hết.”

         Tiêu Phàm cười nói: “Không sao, cậu cứ tự nhiên”.

         Vệ Đằng lấy một bao thuốc từ va li ra, đưa một điếu cho Tiêu Phàm thì bị anh từ chối.

         “Cái gì? Anh không hút thuốc à?” Đến thuốc lá cũng không biết hút, thật là cổ lỗ sĩ.

         Dường như bị ngữ khí nhuốm chút than tiếc của Vệ Đằng kích thích, Tiêu Phàm giơ tay giằng điếu thuốc, hai đầu ngón tay kẹp thuốc, Vệ Đằng khoái chí lấy bật lửa châm thuốc cho cả anh lẫn mình.

          Dáng vẻ hút thuốc của Tiêu Phàm rất nho nhã lịch lãm, khẽ dựa vào sô pha, miệng chầm chậm thở ra khói thuốc, như thể hút thuốc với anh ta là một loại hưởng thụ vậy.

          Vệ Đằng nghĩ thầm, nếu cũng có dáng vẻ này thì mình sẽ trở nên hoàn hảo không tì vết.

          “Nghe nói những người hút thuốc đều rất cô đơn”, Vệ Đằng bỗng nhìn Tiêu Phàm chăm chú.

          “Cậu rất cô đơn sao?”, Tiêu Phàm vặn lại. Tên nhóc này, không lẽ chỉ nói chuyện với mình vài câu, cậu ta đã tự tiện cho rằng rất hiểu mình rồi?

          “Cô đơn cái đếch gì, tôi hút thuốc để trông phong cách tí thôi.” Vệ Đằng thở ra những vòng thuốc uốn éo, ngậm điếu thuốc trong miệng, cộng thêm quả đầu vàng khè và kiểu cười nham nhở khiến Tiêu Phàm có cảm tưởng anh đang ngồi đối diện với một tên côn đồ ranh con.

          “Tiếc là em gái tôi nói, tôi hút thuốc trông như lưu manh, nó thì biết gì chứ, tôi như thế này phải gọi là phong cách tàn tạ của thế kỉ mới.” Vệ Đằng buồn rầu cúi đầu dụi điếu thuốc, “Bây giờ phong cách tàn tạ không thịnh nữa, kiểu thiếu gia lịch lãm như anh chắc có nhiều người thích lắm nhỉ”.

          Tiêu Phàm im lặng không trả lời, Vệ Đằng không nói thêm gì. Bầu không khí yên tĩnh, Tiêu Phàm chầm chậm hút hết điếu thuốc còn dang dở.

          Vệ Đằng rõ ràng là người theo chủ nghĩa lạc quan, lúc nào cũng toét miệng cười hi hi ha ha, làm như không hề có chuyện gì đáng phiền lòng. Tiêu Phàm không bao giờ có thể sống vui vẻ, hồn nhiên như cậu ta được. Vốn dĩ là người của hai thế giới khác nhau, chỉ là tình cờ có cuộc gặp gỡ không nên có mà thôi.

          Mười giờ trận bóng mới kết thúc, Vệ Đằng tiếp tục nhận được tin nhắn của em gái: “Anh, phòng của bọn anh như thế nào?”.

          Câu hỏi có chút kì lạ nhưng Vệ Đằng vẫn thành thật trả lời: “Phòng đôi”.

          Đầu bên kia có vẻ rất kinh ngạc, gửi đến một loạt dấu cảm thán, “Có hai giường chứ?!!!”.

          “Một, chăn cũng chỉ có một cái.”

          Không lâu sau, bỗng Vệ Nam gọi đến:

          “Anh, tìm chỗ riêng tư nghe điện đi.”

          Vệ Đằng lấy tay ôm bụng, gửi cho Tiêu Phàm một nụ cười có ý xin lỗi, bước vào nhà vệ sinh, chốt cửa lại, trợn mắt hỏi vặn lại cô em: “Nói đi, có chuyện gì mà nghiêm trọng thế?”.

          “Anh nghĩ xem, hai người mới quen nhau đã ngủ chung một giường thật không hay chút nào, em biết anh là chính nhân quân tử, nhưng như thế làm tổn hại thanh danh hai người, em không ngờ cặp vé tình nhân đó lại hoành tráng đến mức đặt sẵn cả phòng đôi.”

          “Em đang nói gì vậy, em gái?”, Vệ Đằng gãi đầu, nghe thôi cũng thấy choáng váng.

          “Anh, đêm nay chịu khó một chút, ngủ nền nhà đi, không thể để người ta phải ngủ đất, đúng không? Với lại từ bé anh đã thích ngủ đất rồi, không phải sao?”

          Vệ Đằng vẫn không hiểu nổi, tại sao hai người con trai không thể ngủ cùng nhau, lại còn ảnh hưởng đến thanh danh, nhất định bắt anh trai ngủ đất mới chịu thôi.

          Đương nhiên Vệ Đằng không thể biết cô em gái cứ chắc như đinh đóng cột chủ nhân của chiếc vé kia là Tiêu Tình xinh đẹp. Để bảo vệ thanh danh cho bạn mình, cô chỉ còn cách tạm thời cho anh trai chịu khổ một chút.

          “Cứ vậy đi anh, anh làm như thế dễ làm cho đối phương có thiện cảm với mình.”

          “Ừ, biết rồi, anh sẽ ngủ đất.”

          Cúp điện thoại, Vệ Đằng có chút buồn bực, vì sao mình ngủ đất thì Tiêu Phàm sẽ có thiện cảm với mình chứ? Anh ta sẽ thấy mình thật ngớ ngẩn mới đúng. Thôi vậy, đã đồng ý với em gái rồi, dù gì cũng phải giữ lời.

          Trở về sô pha, cậu phát hiện hình như Tiêu Phàm cũng vừa nghe điện thoại xong, “Em gái tôi gọi, bảo tôi phải để ý, quan tâm cậu, dạ dày cậu thế nào rồi? có cần uống thuốc không?”.

          Vệ Đằng có chút bối rối sờ gáy: “Không sao, chỉ là bệnh cũ thôi, xong việc là dễ chịu ngay”.

          Xong việc là dễ chịu ngay? Lời nói nghe thật quái dị.

          “Vậy thì tốt, tôi đi ngủ đây.”

          Tiêu Phàm đứng dậy, đứng bên nhau ở khoảng cách gần thế này Vệ Đằng mới biết hoá ra anh ta cao hơn cậu nửa cái đầu, đối mặt với anh ta, cậu có áp lực rất lớn.

          Con người này có lẽ không hề đơn giản. Vệ Đằng nghĩ lung tung, xoay đầu lại thì bắt gặp Tiêu Phàm đang chui vào chăn.

          “Cậu không ngủ?”, Tiêu Phàm hỏi.

          “Anh ngủ trước đi, tôi đi ngủ ngay đây.”

          Vệ Đằng nhìn Tiêu Phàm đã nằm xuống, liền lấy một bộ quần áo trải ra nền nhà mà không để ý thấy ánh mắt lạnh băng trong giây lát của anh.

          Đợi Vệ Đằng trải xong, nằm xuống rồi đắp lên mình một chiếc áo khoác, bỗng cậu nghe thấy giọng nói của Tiêu Phàm hơi trầm xen lẫn chút giễu cợt.

          “Cậu nghĩ tôi có chút hứng thú làm gì cậu sao?”         

          Vệ Đằng sững sờ, anh ta đang nói gì vậy?

          Tiêu Phàm đáp lại cậu chỉ bằng một tiếng “hừ” lạnh te.

          Trong bầu không khí quái đản ấy, hai người tắt đèn nhắm mắt ngủ.

          Vệ Đằng rất nhanh chìm vào giấc ngủ, trước giờ cậu luôn để cho đầu óc thanh thản, còn Tiêu Phàm trở người đi trở người lại vẫn không thể ngủ nổi.

          Cứ tưởng Vệ Đằng là người hết sức đơn giản, không ngờ cậu ta lại cảnh giác với mình đến thế, chẳng khác gì hai tên kia, nhìn thấy mình là lẩn trốn như thấy cầm thú vậy.

          Mình lại đáng sợ thế sao? Trên mặt mình có viết chữ muốn hại người sao? Đến tận bây giờ, đều là các người không ngừng làm hại tôi.

          Nhớ đến người mà mình từng yêu, trong lòng không khỏi buồn bực.

          Vệ Đằng lạnh quá tỉnh giấc, nền khách sạn lát đá hoa, cảm giác lạnh lẽo thấm vào tận xương tuỷ, lại thêm điều hoà để ở mức thấp khiến Vệ Đằng trong mơ cũng cuộn tròn người run rẩy.

          Tỉnh dậy ngẩng đầu nhìn lên giường, nghĩ một lúc, sau đó ném áo khoác qua một bên chui vào chăn.

          Lập cập…

          Lạnh quá.

          Vệ Đằng định nhắm mắt ngủ thì thấy người bên cạnh đột ngột quay người lại, dưới ánh trăng, thấy cặp mắt sắc lẹm của người đó đang trừng trừng nhìn mình, giống như…chó sói trong đêm vậy.

          “A, anh chưa ngủ sao?”

          “Cậu trèo lên làm gì?”

          Mở miệng cùng một lúc rồi lại cùng nhau im lặng, Vệ Đằng không nhận thấy Tiêu Phàm đang không vui, thành thật trả lời: “Gạch đá hoa chả biết lấy từ đâu làm tôi lạnh muốn chết”.

          Tiêu Phàm đang định mở miệng thì cảm thấy một bàn tay lạnh băng nắm chặt lấy cổ tay mình.

          Cảm giác xương cốt cứng đơ vì bỗng gặp lạnh, kinh dị như bị một thây ma ôm chặt vậy, toàn thân nổi hết da gà.

          “Này, chúng ta đổi vị trí được không?”

          Tiêu Phàm cảm thấy rất kỳ quái, Vệ Đằng vội giải thích: “Chẳng phải chỗ anh nằm đã nóng chỗ rồi sao? Cho tôi ké một chút, tôi sắp chết cóng rồi, được không?”.

          Nói đoạn cậu liền dùng bàn tay lạnh cóng của mình lắc lắc cánh tay Tiêu Phàm.

          Tiêu Phàm mặt mũi tối sầm, con người ta sống phải có thể diện, anh đã từng gặp kẻ trắng trợn nhưng chưa thấy ai trắng trợn đến mức này.

          Lại dám xem tôi như người hầu có nhiệm vụ làm nóng chỗ nằm cho cậu, còn nói gì mà cho tôi ké một chút, được, được lắm.

          Tiêu Phàm không kiềm chế nổi cơn giận sắp nổ tung thì đột nhiên cảm thấy cơ thể cậu ta đúng là đang run lẩy bẩy, bàn tay đang nắm cánh tay anh lạnh vô cùng.

          Tiêu Phàm không nỡ lòng nào, thôi thì đại trượng phu, không thèm so đo tính toán với cậu ta nữa, lập tức dịch ra, đổi vị trí.

          Vệ Đằng không khách khí bò lại chỗ đó, vài phút sau đã chìm vào cõi mộng, nhịp thở đều đặn.

          Tiêu Phàm bất lực thở một hơi dài.

          Nếu như bên cạnh là người tôi yêu, tôi sẽ ôm chặt người ấy vào lòng. Đáng tiếc lại là tên ngốc này, không đạp cậu xuống giường là đã nể cậu lắm rồi. Vệ Đằng à, xem ra khi nãy là tôi sai, cậu chọn ngủ đất không phải vì cảnh giác với tôi mà do cậu là đồ ngốc.

          Thật là, sao có thể đánh giá quá cao trí óc của cậu như thế chứ?

          Cũng không hiểu vì lẽ gì, trong lòng Tiêu Phàm cảm thấy thoải mái hơn nhiều, sự bực bội lúc nãy cũng đã mọc cánh mà bay đi mất.

          So với những người bên cạnh anh, trong bụng lúc nào cũng đầy ắp mưu mô toan tính, lúc nào cũng cạnh tranh đấu đá thì Vệ Đằng hoàn toàn khác, cậu ta thẳng thắn, nhiệt tình, lạc quan, hoạt bát, nụ cười ấm áp tựa như được ánh mặt trời chiếu sáng vậy.

          Có điều, thẳng thắn đến mức khó tin, có lúc giống như tên ngốc vậy; nhiệt tình thái quá, hệt như mẹ người ta vậy; hoạt bát quá mức, không nhận ra được chỗ cần dừng; cười quá nhiều, y như tên lưu manh nhóc con.

          Tóm lại… rất không vừa mắt.

          Tiêu Phàm một mực nhắm mắt cố ép bản thân ngủ, khó khăn lắm mới thấy buồn ngủ thì lại bị đập một cái rõ mạnh vào ngực. Tiêu Phàm tóm lấy nắm đấm ấy mới biết Vệ Đằng đang ngủ say như chết, hoàn toàn không biết đến hành vi của bản thân.

          Chắc trong cơn mơ cậu ta đang bận trừ gian diệt ác.

          Tiêu Phàm bực bội gữi chặt nắm tay cậu ta đang đặt trước ngực, nhắm mắt lại định ngủ thì chợt thấy bụng mình bị đá một cái.

          Tiêu Phàm nhăn nhó kẹp chặt lấy chân của Vệ Đằng, khó khăn lắm mới cảm thấy buồn ngủ, bây giờ thì hay rồi, bị cậu ta làm cho hoàn toàn tỉnh táo.

          Tiêu Phàm cố hết sức gạt bỏ ý nghĩ đạp cho cậu ta một phát bay ra khỏi giường, anh cố trấn tĩnh lại chờ đợi cơn buồn ngủ kéo đến, không ngờ Vệ Đằng do tay chân đều bị giữ chặt nên liền rướn đầu tới.

          Đầu Vệ Đằng dúi vào lòng Tiêu Phàm.

          Tiêu Phàm kéo Vệ Đằng ra, ném về một góc, sau đó đứng dậy lấy laptop ngồi trên sô pha xem phim.

          Xem ra mình quá mềm lòng, nhẽ ra phải ném cậu ta xuống cửa sổ chứ không phải quẳng lên giường như thế kia.

          Nhưng bộ dạng cậu ta ngủ rất say, rất thoả mãn, Tiêu Phàm lại nghĩ, so đo với một người như thế này thì mình cũng ngu ngốc chẳng kém gì cậu ta.

          Còn nhớ Vệ Đằng từng nói, không có tật xấu, không đạp chăn, không mộng du, không nói mơ, không ngáy.

          Thì đúng, cậu ta chỉ đánh người thôi, lại còn coi người ta là kẻ gian, đánh cho hả hê để thoả mãn tinh thần trượng nghĩa cao cả của mình.

          Thật là đen tới số, từ trước tới nay chưa từng đi du lịch, lần đầu đi lại gặp ngay của nợ này.

          Nửa đêm Vệ Đằng đi vệ sinh,phát hiện trong phòng có ánh sáng mờ mờ, dụi mắt bước lại gần thì nhìn thấy Tiêu Phàm đang nằm ngủ trên sô pha.

          Màn hình laptop để chế độ bảo vệ, màu xanh thẫm hắt ra làm gương mặt Tiêu Phàm trở nên dịu dàng vô cùng.

          Vệ Đằng chạm vào con chuột, thấy trong floder có một số phim truyền hình liên quan đến pháp luật như Hồ sơ hình sự, Người đại diện công lý…Vệ Đằng tắt máy tính, bỗng thấy Tiêu Phàm nằm ngủ trên ghế thật cô đơn.

          Tiêu Phàm, anh ta chắc chắn không biết bài hát nào được yêu thích nhất trong năm, chắc chắn không thèm quan tâm kiểu và màu tóc nào thịnh hành nhất, luôn khoác lên mình vẻ ngoài nghiêm nghị, ngồi lặng im đọc báo Pháp luật, cuộc sống của anh ta khô khan đơn điệu đến mức nào, Vệ Đằng vĩnh viễn không tài nào hiểu được.

          Nhìn gương mặt nghiên có chút cương nghị của anh ta, Vệ Đằng khẽ thở dài.

          Có lẽ tính cách cao ngạo lạnh lùng và môi trường sống từ nhỏ đã quyết định thái độ của anh ta với cuộc sống. Nhưng chẳng nhẽ, anh ta không cảm thấy còn trẻ như vậy mà hoàn toàn mù tịt về vui chơi giải trí thì qủa là quá tội nghiệp hay sao?

          Haizzz, đi du lịch mà cũng không được ngủ hẳn hoi, nhìn anh ta như thế, Vệ Đằng bất giác cảm thấy đau lòng.

          Đành chịu thôi, ai bảo Vệ Đằng mình sinh ra đã nhiệt tình quan tâm người khác, lần này dứt khoát mình sẽ lôi anh chàng sống trong bóng tối này ra ngoài trời tắm nắng mới được, không thì trong bụng anh ta sẽ mọc nấm mất.

          Vệ Đằng gồng mình kéo Tiêu Phàm về phía giường, không ngờ đúng lúc đó Tiêu Phàm lại mở mắt ra.

          Có thế cũng tỉnh giấc, hay là anh ta có tâm sự gì? Vệ Đằng nhìn anh ta, toét miệng cười hi hi, “Đại ca, anh đi du lịch thì nên quên hết những chuyện không vui đi, chơi thoả thích một phen. Anh xem anh ngủ cũng không được hẳn hoi, rốt cuộc có chuyện gì phiền não không thể gác sang bên được?”.

          “Tôi ngủ không ngon không phải vì có tâm sự.”

          “Vậy thì vì cái gì?”

          “Vì có kẻ liên tục gãi ngứa cho tôi”, Tiêu Phàm lạnh lùng nhìn Vệ Đằng.

          Vệ Đằng ngẩn người, suy nghĩ hồi lâu mới lên tiếng: “Tôi nằm mơ, mơ bị chó cắn…”.

          Trong nháy mắt khuôn mặt Tiêu Phàm tối sầm lại, cơn giận dồn lên khuôn mặt hoà vào màn đêm thăm thẳm.

          Cuối cùng chẳng thể làm gì được, Tiêu Phàm lấy chăn đẩy sang trùm kín Vệ Đằng.

          Dĩ nhiên động tác gói bánh chưng quyết đoán mà nhanh nhẹn này được thực hiện sau khi Vệ Đằng đã chìm vào giấc ngủ, có hàm ý “Ngươi mặc sức tự sinh tự diệt, đừng có làm phiền ta nữa”.

          Không rõ có phải vì thực sự buồn ngủ rồi hay do hơi thở nhè nhẹ của Vệ Đằng làm Tiêu Phàm yên tâm,phần còn lại của đêm, Tiêu Phàm ngủ rất ngon, một mạch đến sáng.

          Lúc Vệ Đằng tỉnh dậy thì Tiêu Phàm đang ngồi sô pha đọc báo.

          Vừa dụi mắt vừa mơ mơ màng màng đi vào nhà vệ sinh, chải lại mái tóc rối như tổ quạ cho gọn gàng một chút, sau đó tiến lại ngồi bên Tiêu Phàm.

          “Anh xem qua lộ trình tham quan chưa, hôm nay đi Ly Giang phải không?”.

          Tiêu Phàm gật đầu, nhìn khuôn mặt hớn hở của Vệ Đằng, hỏi: “Cậu rất hào hứng?”.

          “Đương nhiên rồi, hồi bé học bài Sơn thuỷ Quế Lâm đệ nhất thiên hạ, từ khi đó tôi đã rất muốn đến nơi đây rồi, nếu ngắm phong cảnh sơn thuỷ thì Quế Lâm là lựa chọn đầu tiên.” Vệ Đằng hớn hở nói, nhận thấy gương mặt Tiêu Phàm trước sau không có biểu cảm gì mới nghi ngờ hỏi: “Anh không có hứng thú với Quế Lâm sao?”.

          “Bình thường.”

          Thế thì vì sao phải mất tiền mua vé vip đến đây? Anh bị đập đầu vào cửa à, hay có dây thần kinh nào bị chạm mạch, hay là nhiều tiền quá không biết tiêu chỗ nào?

          Đương nhiên những lời này Vệ Đằng không thốt ra miệng mà chỉ dám lầm bầm trong bụng thôi.

          Sau bữa điểm tâm nhẹ, đoàn du lịch tụ tập ở ngoài sân khách sạn để lên xe. Hiển nhiên là hai người bọn họ lại được sắp xếp ngồi cạnh nhau.

          Cô hướng dẫn viên xinh đẹp trẻ trung bắt đầu giới thiệu lịch trình trong ngày, Vệ Đằng hào hứng nghe, Tiêu Phàm thì chán nản nhìn ra ngoài cửa sổ, đến khi bị Vệ Đằng vỗ vào vai nói đến nơi rồi anh mới định thần lại.

          Hai bờ trăm dặm, cảnh sắc Ly Giang đẹp như tranh vẽ.

          Khung cảnh diễm lệ trước mắt khiến Tiêu Phàm không cưỡng lại được phải mỉm cười thán phục, anh không biết rằng, Vệ Đằng đứng bên cạnh đang chăm chú nhìn mình, thần sắc phức tạp.

          Tin nhắn như thể đòi nợ của cô em gái lại tới, “Anh à,hai người chơi vui vẻ nhé, hi hi”.

          Vệ Đằng luôn cảm thấy kể từ lúc cho mình tấm vé, biểu hiện của cô em gái thật kỳ lạ, lẽ nào chứng động kinh tạm thời của nó lại tái phát sao?

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+