Trang chủ » Thế giới truyện »

Tình yêu đau dạ dày – Điệp Chí Linh – quyển 02 – chương 09 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Quyn 2:   TRÁI TIM DN LI

      Ở bên cạnh anh, cho dù chẳng làm gì cả, chỉ một phút ngắn ngủi cũng thấy  vui hơn cả tiếng đùa nghịch cùng lũ bạn.                                   

      Nhưng anh sớm đã để ý người khác rồi, mình có thể làm gì được, chẳng nhẽ chỉ đứng bên cạnh thầm quan tâm chăm sóc anh thôi sao?

Chương 9:   Cm giác rung đng

   “Mờ ám quá! Tiêu Tình, cậu có nhìn thấy không? Cặp đôi vừa rồi ấy?”, căn bệnh hủ nữ của Vệ Nam bắt đầu phát tác.

        “Thấy chứ, nhưng sao mình thấy cái người cao cao ấy giống anh trai mình”, Tiêu Tình tỏ vẻ nghi hoặc.

        “Mình cũng thấy nhìn từ phía sau cái anh chàng e lệ cúi đầu ấy  có nét giống anh mình.” Vệ Nam lắc đầu phủ nhận, cười nói: “Ha ha, không thể nào, anh mình như ngọn núi lửa, sao biết xấu hổ chứ, anh ấy mặt dày khỏi chê”.

        “Ừm, mình cũng nghĩ anh mình là ngọn núi băng, còn lâu mới dịu dàng thế kia được.”

        “Chính  thế chính thế, núi lửa và núi băng làm sao mà có thể sóng đôi được chứ, như thế là trái với quy luật tự nhiên.”

        “Vậy mới nói bọn mình quáng gà rồi. thôi ăn đi, nguội mất bây giờ.”

        Hai người ăn món canh cay xè xong mới kéo kín áo khoác lúi húi chạy về ký túc.

        Gió rất lớn, Tiêu Phàm và Vệ Đằng cũng cất bước nhanh hơn về ký túc xá dành cho nghiên cứu sinh.

        Vệ Đằng thắc mắc, tại sao Tiêu Phàm cầm hết đồ ăn, không có ý chia đôi cho mình, không phải anh ta định ăn hết một mình chứ? Muốn phớt lờ người ta cũng không nên phớt lờ đến mức ấy.

         Đang mải rầu rĩ, bỗng nghe Tiêu Phàm nói: “đến chỗ tôi ăn nhé!”.

        Thái độ chuyển biến quá đột ngột, Vệ Đằng chưa kịp thích nghi, “chà, tôi tưởng anh không đội trời cung với tôi cơ!”

        “Hả, không cái gì?”

        “Không đội trời chung, tức là chán ghét ấy.”

        “Haha, chúng ta gặp nhau hết lần này đến lần khác, cũng có duyên phết, phải không?”, nụ cười của Tiêu Phàm có đôi chút khó hiểu.

        “Phải đấy, rất có duyên.”

 Trong chớp mắt đã đến ký túc xá dành cho học viên nghiên cứu sinh, Tiêu Phàm khẽ cười, đưa đồ ăn cho Vệ Đằng, sau đó dắt xe đạp vào nhà xe khoá lại.

        Gió rất mạnh, Tiêu Phàm ở trong nhà xe, cách một bức tường, giọng nói gần như bị gió thổi bay nhưng Vệ Đằng vẫn nghe thấy rõ.

        Anh ta nói, tôi không ghét cậu.

        Lập tức những u uất đè nặng trong lòng không cánh mà bay, Vệ Đằng trở nên tươi tắn tràn trề sức sống.

        Không ghét thì tốt, không ghét quả thật rất rất tốt.

        Vệ Đằng hớn hở theo sau Tiêu Phàm chui vào thang máy, không nhìn thấy nụ cười lạnh nhạt của anh ta lúc nhấn nút đóng cửa.

        “Đừng có vừa vuốt đuôi sói vừa khen sói hiền”.

        Trong lúc phấn khởi, Vệ Đằng sớm đã quên béng lời cảnh báo của em gái,miệng cười không dứt, mãi khi đến phòng Tiêu Phàm mới thôi.

        Dù chưa muộn lắm nhưng trong thời tiết như thế này, đại đa số sinh viên đều đã cuộn mình trong chăn. Tiếng bước chân hai người vang lên trên hành lang cô quạnh, không khí có phần khác lạ.

        Vệ Đằng chẳng buồn để ý, theo sau Tiêu Phàm bước vào phòng.

        Tiêu Phàm bật điện, sau đó là một tiếng cách, cánh cửa được chốt lại.

        Tiêu Phàm nhanh chóng bày thức ăn mua về lên trên bàn, hai người vừa ăn vừa xem ti vi,  Vệ Đằng lại chốc chốc tấm tắc khen ngợi: ngon thật, mùi vị được lắm… mỗi lần như thế, Tiêu Phàm chỉ nhẹ nhàng cười.

        Vệ Đằng cảm thấy hôm nay Tiêu Phàm có vẻ kỳ lạ.

        Kỳ lạ đến nỗi làm người ta… dựng tóc gáy.

        Ăn cơm xong, Tiêu Phàm tự dưng bật cười rồi ngồi sát lại, không khí bí bách làm Vệ Đằng cảm thấy rất không thoải mái.

        “Là ngây thơ thật hay là làm bộ làm tịch đây?”

        Vệ Đằng trợn mắt ngạc nhiên nhìn Tiêu Phàm, khuôn mặt anh ta kề sát lại, tay nâng cằm cậu lên, eo cậu cũng bị một cánh tay khác ôm chặt, cơ thể bị khống chế không cử động được.       

        Vệ Đằng hoảng loạn, chỉ nghe thấy tiếng tim đập thình thịch trong lồng ngực.

        “Một mình theo tôi về đây, không sợ nguy hiểm à?”, Tiêu Phàm cố ý nhỏ giọng.

        “Ha ha, không hiểu anh đang nói gì…”, Vệ Đằng cười gượng. Cả người nằm gọn trong vòng tay anh ta, bị đè xuống sô pha, tay chẳng biết nên đặt chỗ nào, cứ giơ lên cứng đờ giữa không trung.

        “Bao nhiêu lần tình cờ gặp nhau như thế, tôi không phải thằng ngốc, có thể tin cậu sao?”, ngón tay Tiêu Phàm giữ chặt cằm Vệ Đằng nâng lên bốn mắt nhìn nhau. Vệ Đằng xoay đầu đi nhưng bị xoay trở lại.

        Trời ơi, cuối cùng cũng thấy sự đáng sợ của Tiêu Phàm như lời đồn đại của thiên hạ, động đến anh ta quả là không dễ thở. Cằm bị bóp đau quá! Tiếc là hối hận cũng  đã muộn, Vệ Đằng chỉ còn cách cười ngớ ngẩn, định tìm cơ hội chạy trốn.

        “Có mục đích gì, nói đi, ở đây chỉ có hai chúng ta.” Tiêu Phàm sát lại gần hơi, lúc nói chuyện, hơi nóng phả lên mặt Vệ Đằng, trái tim Vệ Đằng càng loạn nhịp.

        “Tôi cố ý tìm anh, cố ý ra vẻ tình cờ gặp anh, chỉ là muốn làm bạn với anh thôi, hi hi…”

        “Bạn?”, Tiêu Phàm mỉm cười, “Rất tốt, thử xem sao.”

        Nói đoạn, Tiêu Phàm dùng ngón trỏ nâng cằm Vệ Đằng, khuôn mặt từ từ sát lại gần hơn.

        Vệ Đằng toàn thân cứng đờ, hai môi sắp kề nhau, trong đầu cậu liền hiện ra hình  ảnh nụ hôn đầu đời bị anh ta cướp mất ở khách sạn đêm đó. Trời ơi… sao mình không đẩy anh ta ra, sao mình lại chờ đón nụ hôn ấy.

        Vệ Đằng nhắm mắt, lòng rối như tơ vò.

        Nhưng chẳng có nụ hôn nóng hổi như trong ký ức nào cả, cơ thể bỗng nhẹ bẫng, Tiêu Phàm đã buông cậu ra.

        Mở mắt ra thì thấy anh ta đang nhìn mình chằm chằm,Vệ Đằng lúng túng định đứng dậy bỏ đi, nhưng anh ta đang chắn đường, Vệ Đằng đứng yên một chỗ, sờ đầu gãi tai.

        “Chỉ là muốn làm bạn với tôi?”, giọng nói của Tiêu Phàm trở lại như thường,mắt vẫn không rời khỏi Vệ Đằng.

        “Ừm.”

        “Cậu không sợ tôi sao?”, Tiêu Phàm chờ một lúc, không thấy Vệ Đằng trả lời, mỉm cười nói,”Chắc cậu đã nghe những lời đồn đại về tôi rồi?”.

        “Chuyện anh và Diệp Kính Văn bị gọi là hắc bạch song lang chứ gì, tôi cũng có nghe nói.”

        “Nghe rồi mà vẫn dám tìm cơ hội tiếp cận tôi sao? Cậu là động vật đơn bào à?”, nụ cười đượm nét trêu chọc, “nói cho cậu biết, ngoài chuyện đó ra, tôi còn là gay, cậu tiếp cận tôi như thế, không sợ tôi…”, Tiêu Phàm cố ý kéo dài âm cuối, dừng lại ở chỗ quan trọng nhất.

        “Hả?…” đầu óc Vệ Đằng loạn hết cả lên, đêm đó ở khách sạn bị anh ta hôn còn tưởng anh ta mơ thấy cô gái nào, hoá ra là một chàng trai, cái đếch gì, dù thế nào cũng khiến người ta bực bội khó chịu. vệ Đằng tức điên, lời nói có chút hung hăng: “Gay thì đã làm sao? Không lẽ là gay nên từ chối sự quan tâm gần gũi của người khác? Bây giờ là thời đại nào rồi? Tiêu Phàm, nếu anh mà vì chuyện này mà tự ti thì tôi cũng thấy coi thường anh!”.

        Lúc này Vệ Đằng đã quay trở lại hình tượng ngổ ngáo, bướng bỉnh trong ấn tượng của Tiêu Phàm, Tiêu Phàm sững lại, sau đó bật cười nói: “cậu đi nhuộm lại tóc thì tốt hơn đấy.”

        “Hả?”, Vệ Đằng cứng miệng, sao mình chẳng bao giờ bắt kịp lối suy nghĩ như sao xẹt của anh ta chứ?

        “Bảo cậu nhuộm lại tóc đi. Ngoại hình hiền lành, thư sinh lại ăn nói hung hãn như vậy, chướng mắt lắm.” Tiêu Phàm nở nụ cười nhẹ nhàng hiếm có, “Lại đánh giá cao cậu rồi”.

        “Ha ha, nói cũng phải, kì nghỉ tới tôi sẽ đi nhuộm lại, để cái đầu này không quen chút nào.”, Vệ Đằng xoa tóc, cười hì hì, không để ý tâm vế sau trong câu nói của Tiêu Phàm.

          Còn tưởng cậu ta cố ý tiếp cận mình vì mưu đồ gì, hóa ra là một tên ngốc,chỉ muốn làm bạn thôi sao? Làm mình mất công lôi về đây tiến hành ép cung.

          Tiêu Phàm chán chường day day thái dương, dùng tâm kế đối với loại người đơn giản như thế thật lãng phí. Có điều kết bạn với tên nhóc này cũng là  một thể nghiệm mới mẻ.

          Nghĩ thế, Tiêu Phàm bật hỏi, “Cậu thích ồn ào náo nhiệt như thế, không cảm thấy tôi trầm quá à?”.

          Vệ Đằng lắc đầu, cười đáp: “Anh không chê tôi ồn ào là được”.

          Hai người nhìn nhau cùng cười, sau đó Tiêu Phàm đứng dậy đi vào bếp.

          Ở bên cạnh tên ngốc này, Tiêu Phàm cảm thấy mình như được trẻ ra vài tuổi, tâm trạng cũng thoải mái vô cùng. Có người bạn như thế này thật tốt, không cần cả ngày nghĩ mưu bày kế che dấu cảm xúc, cho dù phô bày bộ mặt chân thật nhất của mình, cậu ta cũng có thể vui vẻ tiếp nhận. Nói không chừng có một ngày đang thân mật với một người nào đó bị cậu ta nhìn thấy, cậu ta sẽ ngây ngô cười nói: “Tiêu Phàm, anh là bạn bè tốt của tôi, tôi tuyệt đối không coi thường anh đâu.”

          Tiêu Phàm hiển nhiên coi Vệ Đằng như một tên ngốc phóng khoáng quá đà không biết rằng lúc này lòng Vệ Đằng đang rối bời.

          Ngồi cạnh Tiêu Phàm, Vệ Đằng cảm thấy hổ thẹn với chính mình.

          Bạn cái khỉ gì, bạn bè mình còn chưa đủ nhiều à?

          Vệ Đằng nghe anh ta nói là gay thì mừng thầm trong bụng…chẳng nhẽ mình thật sự có âm mưu gì với anh ta?

          Chết tiệt, cho dù có cũng không thể bộc lộ ra ngoài, không thì anh ta sẽ ép sát một lần nữa và mình bị chén sạch sành sanh.

          Sau lần thăm dò Vệ Đằng, thái độ của Tiêu Phàm với cậu thay đổi nhiều, không còn lờ cậu ra mặt nữa, gặp thì chào hỏi, còn cười cười nói nói. Dĩ nhiên Tiêu Phàm cũng lưu số di động và add nick QQ của cậu ta, Vệ Đằng đến tìm, anh sẽ tiếp.

          Hai người cùng vào thư viện, cùng nhau ăn cơm, dưới con mắt người ngoài hai người đích thị là bạn bè.

          Vệ Đằng ngày càng thích cảm giác ở bên Tiêu Phàm.

          Mặc dù Tiêu Phàm lạnh lùng, nhưng một khi người lạnh lùng mỉm cười và tỏ ra quan tâm sẽ khiến người ta mê muội, không muốn buông tay.

          Cho dù không nói câu nào, chỉ ngồi im lặng bên cạnh anh ta, nhìn anh ta chăm chú đọc sách, cũng thấy rất sung sướng.

          Bạn?

          Như Châu Vũ, Châu Ngư, Ngưu San San, Tiểu Sâm Lâm mới gọi là bạn, có thể cùng nhau tán phét, cùng nhau chơi bóng, cùng nhau uống rượu buôn chuyện.

          Còn Tiêu Phàm không giống thế…

          Ở bên cạnh anh, cho dù chẳng làm gì cả, chỉ một phút ngắn ngủi cũng thấy  vui hơn cả tiếng đùa nghịch cùng lũ bạn.

          Năm thứ nhất đại học, Châu Vũ dồn hết sức bình sinh theo đuổi Ngưu San San, tấn công dồn dập như vũ bão, mai phục ở bất cứ chỗ nào cô nàng có khả năng xuất hiện.

          Bất kể là giờ học hay tan học, cậu đều đứng chầu chực dưới lầu, tạo tình huống tình cờ gặp nhau, tiện đường đèo người ta đến trường, về nhà, buổi trưa đứng canh ở nhà ăn, lại tạo tình huống bất ngờ gặp gỡ, nhân tiện mua cơm hộ người ta, về  sau còn thô bỉ đến độ mua đứt cô bạn cùng phòng của nàng, nàng đi thư viện, đến phòng tự học…chỗ nào cậu ta cũng có thể tìm thấy.

          Hơn nửa học kỳ, Châu Vũ ngoe nguẩy cong đuôi theo cô nàng, đến Vệ Đằng cũng thấy chối mắt. hỏi cậu ta, sao cậu phải khốn khổ khốn nạn, sao lại mất hết sĩ diện và điên khùng thế?

          Châu Vũ trả lời: “Người anh em ạ, đợi lúc nào cậu yêu thì sẽ biết, chỉ một giây một phút ngắn ngủi được ở bên cạnh người mình yêu cũng cảm thấy hạnh phúc vô bờ. Để  có được khoảnh khắc kỳ diệu ấy, tất cả những vất vả, hy sinh, khó khăn đều đáng giá. Đã yêu thì phải chủ động tấn công, thời đại này cái gì cũng quan trọng tốc độ, cậu mà ngồi một chỗ suy này tính nọ nên viết thư tình hay tặng hoa hồng, nên rủ người ta đi ăn hay tập thể dục thì người tình trong mộng đã lon ton bên thằng khác rồi”.

          Bây giờ ngẫm nghĩ, lời Châu Vũ nói cũng rất có lý.

          Mặc dù Tiêu Phàm không thể lon ton bên thằng khác, nhưng…Tiêu Phàm không tán tỉnh người ta, cũng không thể bảo đảm người ta không quay ra tán tỉnh Tiêu Phàm. Điều kiện của anh ta tốt như thế, người thích anh ta chắc chắn nhiều như lông ngỗng.

          Nhưng vấn đề là, chính mình đưa ra đề nghị làm bạn, bây giờ lại phun ra câu chúng ta quen nhau đi, liệu có bị anh ta đập chết không?

          Nghiệp chướng tự mình chuốc lấy, trách ai được?

          Hơn nữa thái độ của Tiêu Phàm làm Vệ Đằng không hiểu mô tê gì hết.

          Anh ta không ghét mình nhưng cũng chẳng có vẻ thích thú gì cho cam, hai người kết bạn, chỉ là mối quan hệ nhạt như nước ốc, chẳng tâm tình kể lể gì sất, bây giờ mà tỏ tình, chắc chắn là hành vi ngu xuẩn bóp chết tình yêu ngay từ giai đoạn còn trong trứng.

          Ít ra cũng phải tiếp xúc thêm một thời gian nữa, đợi anh ta có thiện cảm với mình, mình sẽ tiếp tục hành động, cưa đổ anh ta.

          Từ độ đó, mỗi khi gặp Tiêu Phàm, Vệ Đằng càng căng thẳng và phấn khởi hơn trước, còn Tiêu Phàm vẫn điềm nhiên như không.

          Một lần đang ăn cơm, Tiêu Phàm đột nhiên gọi một tiếng Tiểu Vệ, Vệ Đằng cười toe toét nói, “Anh gọi tôi là Tiểu Vệ? chẳng nhẽ tôi phải gọi anh là Lão Tiêu?”.

          Tiêu Phàm đang uống nước, nghe xong cũng không có phản ứng gì, vẫn từ tốn uống cạn cốc nước, sau đó mỉm cười, “Được thôi”.

          Sao anh ta lúc nào cũng điềm tĩnh, vững vàng như thế? Mình có khả năng làm vỡ lớp ngoài cứng như vỏ trái đất ấy không?

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+