Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Tình yêu đau đớn thế – Phiên Ngoại 2 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

 

    Trước đây, cô chưa từng như thế, dù có tức giận, có buồn phiền, cô
cũng không bao giờ trút giận lên gã.Huống hồ, cô biết trong lòng gã cũng đang rất
buồn, mà cô lại không muốn gã thêm khó xử, thêm phiền muộn.Nhưng lần này, cô
không kiếm chế được, bao nhiêu áp lực, bao nhiêu tuyệt vọng, bao nhiêu chịu đựng,
bao nhiêu hờn tủi, bao nhiêu giày vò trong lòng không sao tìm được lối thoát,
khiến cô phát điên, giờ tông thấy gã, cô muốn trút ra hết.Dẫu biết mình đã
không tự chủ, biết mình khiến gã buồn lòng, cô cũng mặc, cô cũng đang khổ sở
không kém, cần có người để sẻ chia.

 

    Tôn Văn Tấn đau đớn ôm cô từ phía sau, người con gái này cuốn hút
gã nhất bởi sự lãnh đạm, lý trí, thực tế.Cô chưa từng vô cớ giận dữ, cũng không
bao giờ nũng nịu.Chính điều này lại khiến gã đau lòng.Gã hy vọng cô cũng giống
như các cô gai khác, biết giận dữ, biết nũng nịu, như thế mới chứng tỏ họ không
thiếu tình cảm yêu thương, nhưng khi cảm xúc của cô bộc phát, gã lại thấy nãề.Gã
ôm cô rất chặt, cằm tựa trên đỉnh đầu cô, gã thật sự không muốn xa cô, người
con gái gã đã từng để tuột mất, rồi lại tìm được, người con gái thuộc về riêng
gã, và cũng chính là người con gái mà số phận buộc gã phải phụ lòng.Giọng gã
khe khẽ: “Anh xin lỗi, anh biết mình không có quyền gì, nhưng em đừng đi xa như
thế, em đi xa thế khiến anh nghĩ em sẽ không bao giờ quay lại nữa, khiến anh cảm
thấy…” Sống mũi gã cay cay, giọng gã trở nên lành lạnh, giống như người vừa vị
cảm cúm nặng, “Em đi đến một nơi xa xôi thế, có phải là không muốn nhìn thấy
anh nữa không?”

 

    Ngay lúc ấy, cô rất muốn nói: “Đúng, tôi sẽ đi đến nơi đó, sẽ mãi
mãi không quay lại đây, sẽ không bao giờ muốn gặp lại anh nữa.” Cô cũng rất muốn
hỏi: “Tôn Văn Tấn, sao anh nghĩ cho nhiều người thế, gánh vác trách nhiệm cho
nhiều người thế, nhưng anh có nghĩ cho tôi không? Có nghĩ đến tương lai của
chúng ta không?” Nhưng nghe giọng nói nghẹn ngào của gã, trong lòng cô dâng
trào nỗi buồn vô hạn.Cô có thể nói thế sao? Có thể yêu câu gã làm gì, cầu xin
gã từ bỏ hết để trở lại bên cô ư? Gã biết cô sẽ không nói thế, cô hiểu mình
không làm được điều đó. Vẻ thảm hại ấy không thích hợp với họ, gã không phải là
người đàn ông như thế, cô cũng không phải người phụ nữ như vậy.Và diều quan trọng
hơn cả là, dù cô có cầu xin, gã cũng không quay về.Nỗi tuyệt vọng một lần nữa
giăng kín trái tim cô, cô chỉ biết nức nở, gã chỉ có thể ôm thật chặt cô vào
lòng.

 

    Một lúc sau, tiềng điện thoại di động của gã đột nhiên reo vang,
gã không muốn nghe máy, không muốn bất kỳ điều gì len lỏi vào giờ phút chia ly
cuối cùng này.Trong không gian yên ắng, tiếng nhạc chuông nghe thật chối tai.Gã
buộc lòng rút điện thoại ra, trên màn hình, tên người gọi đến là Tôn Đại Ảnh nhấp
nháy, gã không thể không buông cô ra.

 

    Đường Du nín khóc, chỉnh sửa lại bộ dạng của mình, nhặt chiếc túi
lên rồi đi vào nhà vệ sinh rửa mặt.Lúc cô đi ra, Tôn Văn Tấn đã rời khỏi đó tự
khi nào.

 

    Ngay cả câu từ biệt, gã cũng chẳng thèm nói, nụ cưới trên môi cô
não nề, thế là từ nay, cuộc đời gã và cuộc đời cô sẽ chẳng liên quan gì đến
nhau nữa, có lẽ đây chính là kết cục mà ông trời đã định sẵn.

 

    Hơn một tháng sau, cuối cùng cũng xin dược visa.Ngày ra sân bay,
Phù Thanh lái xe đưa cô đi, sau khi tập trung với những người khác trong công ty,
do còn đồng nghiệp khác vẫn chưa đến, cô và Phù Thanh ngồi uống cà phê đợi.

 

    Khoảng mươi phút sau, người đồng nghiệp đó xuất hiện, tay kéo va
li miệng thở hổn hển, một người trong đoàn phàn nàn: “Đến sớm quá nhỉ? Cậu xem,
gờ đã mấy giờ rồi, cả đoàn chỉ chờ mỗi cậu thôi đấy!”

 

    “Ôi xin lỗi, xin lỗi, mình…bà ngoại mình…cụ nghe tin mình đi châu
Phi nên đã đáp máy bay từ Dương Châu đến, mình…mình…”

 

    “Thôi, thôi, còn mình mình cái gì nữa, mau đi gửi hành lý đi.”

 

    Cậu đồng nghiệp đến muộn chưa kịp ngồi xuống đã đặt ngang chiếc va
li xuống, kéo khóa mở xoẹt một tiếng, một động nghiệp khác nói: “Giờ này mà cậu
còn sắp xếp hành lý nữa à, cậu…”

 

    “Không, không, bà ngoại mang cho mình nhiều thịt xông khói quá,
mình đã bảo là không cần, cụ vẫn cố mang từ Dương Châu đến, còn tận mắt nhìn
mình xách va li lên taxi mới về.Cậu xem, cả va li đều là thịt xông khói, cụ
nghe nói bên châu Phi nghèo lắm nên nhất định bắt mang theo.” Vừa nói cậu ta vừa
lôi mấy miếng thịt to tướng được gói bằng giấy báo ra, mắt nhìn xung quanh,
“Trong các cậu ai là người nhà ra tiễn, mình biếu chỗ thịt xông khói này, mang
lên máy bay thế nào cũng bị phạt, hơn nữa, còn chưa chắc qua được hải quan nước
X.”

 

    Mấy miếng thịt được đem cho những người bạn đến tiễn, Đường Du nhìn
miếng thịt xông khói, ánh mắt như dán chặt vào, mặc nó dính đầy mỡ, cô đưa một
tay ra cầm chặt, một tay cẩn thận lột tờ báo ra, vừa mở ra nhìn, người cô bỗng
lặng đi.

 

    Mấy người vẫn còn đang bàn tán về thịt xông khói, cũng có người bắt
đầu giục người bạn đồng nghiệp đi làm thủ tục gửi hành lý, Đường Du đột nhiên
chạy ra phía ngoài, “Đường Du, Đường Du, mọi người đến đủ rồi, chuẩn bị vào
thôi, cô đi đâu đấy?”

 

    Nhưng Đường Du hình như không nghe thấy gì, giữ chặt tờ báo trong
tay, chạy thẳng, chẳng mấy chốc bóng cô đã mất hút.Mấy người còn lại nhìn nhau,
một lúc sau, Phù Thanh mới kịp phản ứng, nói: “Chắc xảy ra chuyện gì với cô ấy,
để tôi đuổi theo xem sao, mọi người cứ vào trước đi.”>    Phù Thanh đuổi theo ra đến cửa đã không
thấy bóng dáng của Đường Du đâu, lúc này, điện thoại của chị reo vang, lấy ra
xem, là Đường Du gọi, “Tiểu Du, đã xảy ra chuyện gì vậy? Tất cả mọi người đều
đang đợi em.”

 

    Giọng Đường Du hoàng loạn, lo lắng, “Chị Phù Thanh, phiền chị nói
với mọi người, em không đi châu Phi nữa, em không đi nữa đâu.Tôn Văn Thất xảy
ra chuyện rồi, anh ấy xảy ra chuyện rồi.”

 

    “Rốt cuộc là làm sao, đã xảy ra chuyện gì? Em hãy bình tĩnh, giờ
em đang ở đâu? Chị sẽ qua tìm em.”

 

    “Em đang ở quầy bán vé.”

 

    Phù Thanh chạy qua quầy bán vé, lúc này, người mua vé không đông,
vừa đến chị đã nhìn thấy ngay Đường Du.Cô là người đứng cuối cùng trong hàng
người, hình như đang gọi đện thoại, người cô run rẩy,nhíu mày bấm số điện thoại,
tay kia nắm chặt tờ báo.Có lẽ do quá hoảng loạn, cô ấn mạnh vào nút, chiếc điện
thoại di động bỗng trượt khỏi tay rơi xuống dất, pin văng ra rồi trượt một đoạn
xa trên sàn gạch láng bóng.Cô vội vã đi nhặt, do nền nhà quá trơn, đôi chân đi
giày cao gót của cô lảo đảo, cô ngã sóng sòai trên đất.

 

    Phù Thanh vội vàng nhặt pin điện thoại và đỡ cô dậy, nhưng chưa kịp
đứng vững cô đã vội vàng lắp pin, mở máy.Lúc này Phù Thanh mới nhìn thấy tờ Tin tức buổi tối rơi ngay cạnh Đường Du, cái tên quen thuộc khiến chị nhặt tờ báo
lên xem, tiêu đề bài báo là “Quan tham thành phố N bị tình địch giết hại, phiên
tòa mở ngày hôm nay”, nội dung bên dưới là: “Ngày 12 tháng 9, quận Giang Ninh
thành phố N xảy ra một vụ án mạng, nghi phạm Tôn Văn Tấn đã đến đồn cảnh sát tự
thú vào tối ngày 13.Qua điều tra, vụ án sẽ được chính thức xét xử tại tòa án
nhân dân trung cấp quận Gang Ninh thành phố N vào hồi 13 giờ ngày 27 tháng 11.Ảnh
chân dung nạn nhân khi còn sống…Nghi phạm Tôn Văn Tấn, nguyên quán thành phố B,
nam, 33 tuổi…” Phần chi tiết và hình ảnh phía dưới Phù Thanh không dám xem tiếp.

 

    Cuối cùng, đầu dây bên kia cũng có người nghe máy, nhưng Đường Du
như người mất hồn, không biết nên nói gì, tâm trạng cô vô cùng hoảng loạn, “Anh
Trần…Văn Tấn…anh ấy, anh ấy…” điều cần hỏi khiến cô sợ hãi, không sao nói tiếp
được.

 

    Phù Thanh không thể đứng yên nhìn, chị ằng lấy điện thoại, hỏi
“Anh Trần, chúng tôi thấy trên tờTin tức buồi tối có đăng tin nói Tôn Văn Tấn giết người, chuyện này là thế nào?”

 

    Qua điện thoại, Trần Thích hẹn gặp họ để nói chi tiết, nghe đến chữ
nói chi tiết, Phù Thanh giật thót tim, trong lòng dâng lên cảm giác sợ hãi,
nhưng nghĩ lại Tin
tức buổi tối
 đã đăng tin rồi, làm gì có chuyện không có thật.

 

    Lên xe, Phù Thanh lo ắng nhìn Đường Du, môi cô xám ngắt, run run,
chị liền đưa tay vỗ nhẹ vai cô.Lúc này, Đường Du dường như đã trấn tĩnh lại, cô
lấy điện thoại ra gọi, “Tổng giám đốc Quan, tôi không đi châu Phi nữa, giờ tôi
có việc, xin lỗi ông, còn hành lý của tôi, thế nào cũng được, không có gì quan
trọng cả, xin lỗi ông, sau này tôi sẽ giải thích, cám ơn ông, chào ông.”

 

    Đến nhà Thẩm Tự Tịnh, nhìn thấy họ, Thẩm Tự Tịnh vội sai người
giúp việc đưa con về nhà ngoại trước.Chị ta nói: “Trần Thích vẫn đang ở thành
phố N tìm người giải quyết vụ án của Văn Tấn, anh ấy không có nhà.”

 

    Đường Du không đợi được nữa, cô nắm chặt tay Thẩm Tự Tịnh, vội vã
hỏi: “Sao anh ấy lại có thể giết người? Tối hôm 11 tháng 9 anh ấy còn gặp em
mà, sao anh ấy lại có thể về thành phố N giết người? Hơn nữa, sự việc đã xảy ra
hơn một tháng nay, sao không ai nói gì với em?” Nếu bà ngoại của người bạn đồng
nghiệp mới không phải là người Dương Châu, nếu hôm ấy bà không dùng tờ báo Tin tức buổi tối để gói thịt xông khói, nếu trước khi lên máy bay anh bạn đồng nghiệp
ấy không mở va li ra, chắc cô đã đi châu Phi mà không hề hay biết chuyện này.

 

    “Xin lỗi em, do Văn Tấn không muốn bọn chị để em biết.”

 

    “Không để em biết, lại là không để em biết, sao anh ấy lại là người
như vậy?” Đường Du tức tưởi.

 

    “Hôm hai người gặp nhau, Tôn Văn Tấn nhận được điện thoại của Tôn
Đại Anh liền lập tức về thành phố N, tới nơi mới biết cô ta đã giết người, giết
Tô Bất Dị.Văn Tấn làm giả hiện trường, nhận tội thay Tôn Đại Ảnh.Em cũng biết,
chuyện liên quan đến mạng người rồi thì khó mà trốn tránh được, hơn nữa Tô Bất
Dị là kẻ tương đối quyền uy trong thành phố N.Không biết anh Văn Tấn có kể với
em là lần này Tôn Đại Ảnh về, thực ra không có ý tìanh ấy, hai người chỉ vô
tình gặp lại nhau.Văn Tấn mới bết, thì ra Tôn Đại Ảnh đã sinh cho anh đứa con
gái, con bé năm nay cũng đã 15 tuổi nhưng nó bị mắc bệnh nan y, cứ mê man suốt,
do bệnh quá nặng, cần phải làm phẫu thuật.Tôn Đại Ảnh sau khi về nước không có
tiền, cũng không có ý định tìm Văn Tấn, cô ấy tự mình kiếm tiền.Do một cơ hội
ngẫu nhiên, cô ấy gặp Tô Bất Dị tại một hộp đêm và được hắn ta bao.Có lẽ, em
cũng không biết, kỳ thực Tô Bất Dị ngày trước rất thích em, sau đó Văn Tấn mang
em đi, anh ấy đã phải trả giá rất đắt, vì hình thức của Tôn Đại Ảnh rất giống
em nên Tô Bất Dị định bao cô ấy trong thời gian lâu dài.Sau đó cô ấy gặp lại
Văn tấn,cũng không biết anh ấy sắp kết hôn với em, chỉ biết là Văn Tấn giờ có
khả năng giúp con làm phẫu thuật nên định nói rõ ràng với Tô Bất Dị.Cô ấy đã hứa
với Văn Tấn là sau này sẽ không gặp Tô Bất Dị nữa, chỉ ở trong bệnh viện chăm
sóc đứa con gái đang hôn mê. Nhưng Văn tấn biết việc em sắp đi châu Phi, ngày
11 anh ấy đã đi máy bay đến tìm em.Anh ấy vừa mới đi khỏi, Tôn Đại Ảnh lập tức
đi gặp Tô Bất Dị.Cô ấy đi gặp hắn để lấy lại một món đồ, hình như Tô Bất Dị
không chịu đưa, giữa hai người xảy ra xung đột, Tôn Đại Ảnh vô tình giết chết
Tô Bất dị, trong lúc hoang mang, cô ấy đã gọi điện thoại cho Văn Tấn, anh ấy liền
lập tức quay về.

 

    “Văn Tấn về đến nơi thì Tô Bất Dị đã chết trong phòng ngủ của hắn,
bên dưới là một vũng máu đen sẫm, hắn đã bị đâm bằng con dao gọt hoa quả.Văn Tấn
bảo Tôn Đại Ảnh đi thay quần áo, tranh thủ đêm khuya vằng người, mang món đồ cô
cần căn biệt thự của anh, sau này không được nói là mình đã giết người.Ngày hôm
sau, Văn Tấn gọi điện thoại đến sở cảnh sát tự thú, khi cảnh sát đến, hiện trường
đã được anh xử lý, anh cũng thừa nhận mình đã giết người, phiên tòa đã được mở
tại thành phố N sau quá trình điều tra, lấy bằng chứng, hôm qua anh đã bị xử án
tử hình.”

 

    Đường Du cảm thấy trái tim mình vỡ tan, câu nói của Thẩm Tử Tịnh
khiến đầu cô tê buốt.

 

    Phù Thanh hỏi: “Nhưng, chẳng phải là Tô Bất Dị lúc trước đã bị Tôn
Đại Ảnh dùng dao gọt hoa quả dâm chết sao? Đâm hắn chết rồi, cô ấy mới gọi điện
thoại cho Văn Tấn, anh Văn Tấn lúc đó lại không có mặt ở thành phố N, có thể
tìm người làm chứng. Cứ coi như lời khai của Đường Du không có giá trị thì vẫn
còn hồ sơ ở sân bay nữa, sao tòa có thể tuyên án một cách tùy tiện như thế?”

 

    “Vụ án này có thể ành hưởng tương đồi lớn, nên lãnh đạo cấp trên tạo
áp lực, vụ án buộc phải ưu tiên xử lý.Tuy Tôn Đại Ảnh có đâm Tố Bất Dị một nhát
dao,eo kiểm định của pháp y, nguyên nhân gây ra cái chết của Tô Bất Dị lại
chính là cái bình hoa, lúc ấy Tôn Văn Tấn đã vào nhà hắn, ai ra ai vào đều được
bào vệ tòa nhà ghi hình lại.Vật chứng là con dao gọt hoa quả và chiếc bình hoa
đều đã được Văn Tấn sắp đặt lại, lúc giết người Tôn Đại Ảnh lại mặc chiếc áo
mi của Văn Tấn, hơn nữa việc Tô Bất Dị chiếm đoạt một công ty địa ốc của Văn Tấn
là sự thật có thể điều tra được.Còn  Tôn Đại Ảnh, cô ta là mối tình đầu của Văn Tấn, cô đã sinh cho anh
một đứa con gái.Văn Tấn khai với cảnh sát rằng, vì Tô Bất Dị muốn cưỡng hiếp
Tôn Đại Ảnh, sau khi cô ấy đâm hắn bị thương đã gọi điện cầu cứu anh.Anh đến và
phát hiện hắn vẫn chưa chết, sợ hắn gọi cảnh sát nên đã dùng bình hoa đập chết
hắn, động cơ giết người, nhân chứng, vật chứng đều đầy đủ.”

 

    “Thế Tôn Đại Ảnh đâu, cô ấy chết ở xó nào rồi?” Phù Thanh bực tức.

 

    “Văn Tấn không muốn cô ấy bị ảnh hưởng, anh đã thừa nhận mọi tội
danh.Cô ấy chỉ là tự vệ chính đáng, hơn nữa, lúc ấy Tô Bất Dị vẫn chưa chết,
đòn chí mạng là vết thương ở đầu. Và quan trọng hơn cả là Văn Tấn không cho
phép chúng tôi tiếp tục điều tra cũng như kháng cáo.”

 

    Đường Du nghe mà sắc mặt trắng bệch, còn Phù Thanh thì tức giận,
không kìm được, chị văng tục: “Tiên sư nhà anh ta, Tôn Văn Tấn là thằng dàn ông
thối tha, anh ta yêu cô ta đến thế, vậy tại sao còn luôn mồm đòi kết hôn với Tiều
Du.”

 

    “Văn Tấn biết Đường Du đi châu Phi, anh ta không cho chúng tôi nói
với cô ấy, anh nói cả đời này chưa bao giờ cầu cạnh ai, chỉ cầu xin chúng tôi một
lần này, anh không đành lòng để Đường Du nhìn thấy anh ấy chết, anh ấy rất kiên
quyết…” Thẩm Tử Tịnh quay mặt đi lau nước mắt, “Cứ nghĩ là em đã đi sang châu
Phi rồi, ai ngờ…”

 

    Cuối cùng Đường Du cũng cất tiếng, “Án tử hình của Văn Tấn đã thi
hành chưa?” Giọng cô như không thể nào nhẹ hơn được nữa, yếu ớt vô cùng. Cô
không rõ án tử hình từ lúc tuyên án đến lúc thực thi mất bao nhiêu thời gian,
nhưng cô nhớ tờ Tin
tức buổi tối
 ra
ngày hôm qua, hôm qua, gã bị tuyên án tư hình, vậy giờ là mấy giờ rồi? Cô vội
nhìn vào chiếc điện thoại di động.Dang vẻ của Đường Du khiến Thẩm Tử Tịnh xót
thương, “Chưa, án tử hình sẽ được thực thi sau một tháng.”

 

    Nước mắt Đường Du lã chã rơi, Tô Bất Dị là tên tham quan, trên báo
cũng đăng là đã điều tra ra đấy thôi, Văn Tấn vẫn bị tuyên án tử hình sao?”

 

    “Tham quan là một chuyện, mưu sát là một chuyện khác.”

 

    “Tôn Đại Ảnh đâu, hiện giờ cô ấy ở đâu? Có thể đưa em đi gặp cô ấy
được không? Em muốn gặp cô ấy.” Đường Du quá nôn nóng, cô nắm chặt tay của Thẩm
Tử Tịnh, móng tay cào cả vào da thịt.Thẩm Tử Tịnh nước mắt lưng tròng, ôm chầm
lấy cô. “Tiểu Du, Văn Tấn đã ra nông nỗi này rồi, anh ấy rất quyết tâm, nếu
không làm thế thì Tôn Đại Ảnh sẽ gặp chuyện, anh ấy đã lựa chọn cách ấy cho
mình rồi. Tính anh ấy là vậy, cả đời chỉ biết nghĩ cho người khác, dẫu sao thì
cô ấy đã sinh cho anh ấy một đứa con, anh ấy không nỡ lòng nào.Nếu bãn thân anh
ấy không muốn, chúng ta có cố gắng nữa cũng chỉ vô ích thôi.”

 

    “Vậy em có thể gặp anh ấy không? Em nhất định phải gặp anh
ấy,  chị Tử Tịnh, em cầu xin chị, em phải gặp anh ấy, anh ấy không thể
chết như thế, em không thể để anh ấy chết.” Đường Du vừa nói vừa khóc,
rồi sực
nghĩ ra điều gì, cô quỳ sụp xuống trước mặt Thẩm Tử Tịnh, “Chị Tử Tịnh,
chị nói
với anh Trần Thích để anh dẫn em đi gặp anh ấy, được không chị?”

 

    Tử Tịnh và Phù Thanh đều hoảng, vội đỡ cô dậy, nhưng Đường Du
không chịu đứng lên, vẫn không ngừng cầu xin: “Chị Tử Tịnh, cả đời em chưa cầu
cạnh ai bao giờ, em cầu xin chị lần này!”

 

    Thẩm Tử Tịnh đưa tay lau nước mắt, “Sao cả hai đều như vậy chứ?”
Chị đỡ cô dậy, “Văn Tấn cũng nói thế với Trần Thích, cứ coi như Trần Thích dẫn
em đi, anh ấy không muốn gặp em, em cũng không gặp được ông ấy.”

 

    “Vậy không còn cách nào nữa sao? Không lẽ đành đứng nhìn anh ấy chết?”
Đường Du gào khóc một cách tuyệt vọng.

 

    Thẩm Tử Tịnh nói, “Anh Văn Tấn có nói, cả cuộc đời này, anh ấy có
lỗi nhất với em, vốn dĩ chỉ là chuyện giữa anh và Tôn Đại Ảnh, nhưng lại liên lụy
đến cả em.”

 

    Đường Du cắn vào nắm tay mình, Phù Thanh vội phản ứng, chị hùng hổ
nhìn Thẩm Tử Tịnh, “Chị nói thế là có ý gì? Tôn Văn Tấn, hắn rốt cuộc Tiểu Du
là gì? Hứ, chỉ là chuyện của hắn và Tôn Đại Ảnh, ý của hắn là Tiểu Du đã mặt
dày bám lấy hắn à…” Phù Thanh tức đến nỗi không biết nói gì hơn, chị quay người
lại , nắm tay Đường Du kéo ra ngoài, , “Tiểu Du, việc này là thế nào, người ta
muốn làm vị thần tình ái, sẵn sàng chết vì người tình cũ, em còn ở đây làm gì?
Em còn khóc lóc, gào thét vì anh ta sao? Người ta đâu muốn em can thiệp, đâu muốn
em dính dáng.Chị em mình về thôi, về ngay bây giờ, sống hay chết cũng mặc xác hắn
đi.”

 

    Đường Du bị Phù Thanh lôi xềnh xệch khỏi nhà của Thẩm Tử Tịnh, vào
đến thang máy, thấy Đường Du khóc một cách thảm hại, chị mới bắt đầu thấy hối hận.
Chị không rõ giữa Tôn Văn Tấn và cô Tôn Đại Ảnh kia đã xảy ra với Đường Du
trong mấy năm nay, chị đều biết rất rõ, nghĩ đến câu nói đó của Tôn Văn Tấn,
người chị sôi lên vì tức giận.

 

    Ra khỏi nhà của Thẩm Tử Tịnh, Đường Du phải giải quyết rất nhiều
việc.Người quản lý của công ty nhắn tin cho cô báo đã giúp cô lấy lại hành lý
và đang để ở quầy gửi đồ, cố nhớ mang chứng minh thư đến nhận.Còn nữa, cô đã trả
căn phòng thuê tại thành phố B, giờ không biết ở đâu.Cứ nghĩ đến những việc
này, Đường Du lại không cầm được nước mắt, mọi thứ trở nên trống rỗng, mờ mịt
trước mắt cô. Phù Thanh nhìn vẻ tuyệt vọng của cô mà xót xa, chị ôm nhẹ vai Đường
Du nói: “Tiểu Du, về nhà chị ở, đừng đi châu Phi nữa, công ty của chị luôn hoan
nghênh em.”

 

    Nhưng một tháng sau, Đường Du vẫn chưa quay lại làm việc, cô đã
thuê lại phòng, ngày nào cũng gọi điện thoại cho Trần Thích, cầu xin anh ta đưa
đi gặp Tôn Văn Tấn, rồi lại gọi điện cho Thang Dĩnh đến nỗi chỉ cần nhìn thấy số
điện thoại cô gọi đến, họ đều không dám nghe.Cô đến tận nhà Trần Thích tìm Thẩm
Tử Tịnh mới hay chị ta gần đây dọn về nha bố mẹ đẻ, cô không thể tìm được họ.
Giờ cô mới nhận thấy, thì ra chỉ cần Tôn Văn Tấn rời bỏ cô thì cô chẳng là gì cả,
cô không cách nào tìm được gã.

 

    Ý của gã khi nói “Cả cuộc đời này có lỗi nhất với em, vốn dĩ chỉ
là chuyện giữa anh và Tôn Đại Ảnh, nhưng lại liên lụy đến cả em” nghĩa là quan
hệ giữa gã và cô vốn chẳng có gì.Nhưng, cô không tin, hoàn toàn không tin.Gã từng
nói, đến tuổi ba mươi mới biết yêu một người con gái, điều đó quả không dễ
dàng.Gã đã vượt nghìn dặm xa xôi đến tận Quế Lâm để tìm cô về; nỗi sợ mất cô của
gã khi ở trong bệnh viện; cô sắp đi châu Phi, mặc dù đang phải gánh vác nhiều
trách nhiệm nhưng gã vẫn đến để ngăn cản cô, gã nói sợ cô đi rồi sẽ không uqya
lại nữa…Cô không tin.

 

    Nhưng cô còn có thể làm được gì.

 

    Cô bắt đầu thấy ân hận, nếu hôm ấy không về cùng Phù Thanh, biết
đâu có thể cầu xin Thẩm Tử Tịnh đưa cô đi gặp gã.

 

    Phù Thanh nói: “Hắn ta đã quyết tâm chết vì người phụ nữ đó, muốn
em đừng bận tâm nữa, nghĩa là em chẳng là gì với hắn cả, sao em vẫn ngốc thế?”

 

    Nhưng cô lại cứ ngốc như vậy, giờ với cô, Văn Tấn có yêu cố hay
không cũng chẳng nghĩa lý gì, cô chỉ cần gã sống, chỉ cần gã được sống, dù có
phải chết thay gã, cô cũng cam lòng.

 

    Cô đã nói với Phù Thanh: “Chị Phù Thanh, chị đã từng yêu một ai đó
chưa, yêu đến mức nếu mất đi người ấy, chị thà chết còn hơn? Em yêu anh ấy, em
không muốn anh ấy khổ sở, không muốn anh oan ức, không muốn anh tuyệt vọng,
không muốn anh chết. Em thà chết thay anh. Em muốn anh ấy sống hạnh phúc, nếu
anh ấy sống hạnh phúc với Tôn Đại Ảnh, điều ấy cũng chẳng sao. Em không muốn
anh ấy chết, chỉ cần nghĩ anh ấy sắp không còn tồn tại trên thế gian này nữa là
em cũng chẳng thiết sống. Chị, chị nói đi, em nên làm thế nào?”

 

Cô chẳng
còn cách nào, về thánh phố N, cô không tìm được ai giúp đỡ, người ta chỉ cần biết
đây là vụ việc có liên quan đến một tham quan bị giết mới được điều tra là
không ai muốn nghe cô kể thêm nữa.Ngày nào cô cũng như người mất hồn, nhìn ngày
lại ngày trôi qua.Trước đây, cô luôn thấy thời gian trôi rất chậm, hận mình và
Văn Tấn sao không để bạc đầu sau một đêm, như thế mới không lo sợ nữa, nhưng giờ
đây, cô lại thấy thời gian trôi quá nhanh.

 

Cuối cùng,
Trấn Thích cũng đã gọi điện hẹn cô.Người cô giờ đầy gét, Trần Thích trông cũng
chẳng khá hơn.Anh đưa cho cô một bì thư, trong đó có giấy tờ nhà và một số hợp
đồng. Cô lật xem, là giấy tờ sở hữu một căn hộ trên đường Tân Giang, Dương Sóc,
Quế Lâm, chủ sở hữu mang tên cô.

 

Trần Thích
nói, “Cô xem ngày tháng căn hộ này được mua từ năm ngoài, lúc ấy, cô vừa mới
làm xong phẫu thuật, nhưng Văn Tấn vẫn chưa đưa cô.”

 

Đường Du bỗng
nhớ lại gã từng nói, “Chúng cưới nhau, anh sẽ bán công ty và cổ phiếu.Nếu em muốn
đi du học, anh sẽ đi cùng em, anh thích biển, mình có thể mua một căn hộ bên bờ
biển Aegean, cuối tuần có thể đi lặn, mùa đông có thể tắm nắng ở Địa Trung Hải
hay đi trượt tuyết trên núi Aples. Anh còn muốn mua một căn hộ ở Dương Sóc, lúc
mình không đến ở thì sẽ mở quán café, nhỡ em lại bỏ nhà đi lần nữa, anh còn biết
chỗ mà tìm.”

 

Đó là việc
từ khi nào nhỉ? Lúc ấy cô vừa làm phẫu thuật xong, Văn Tấn đã lên kế hoạch cho
đám cưới, không ngờ gã mua nhà thật, nhưng tại sao gã không hề nói cho cô biết,
giờ lại để Trần Thích mang những thứ này cho cô?

 

Đường Du cất
giấy tờ vào, mắt nhìn Trần Thích, cổ họng cô ran rát, nghèn nghẹn, “Hôm nay, em
có thể đi gặp anh ấy không?”

 

“Chắc không
được.” Trần Thích nói mà thấy giọng mình khang khác, anh đưa tay ra lau nước mắt,
“hôm nay là ngày hành hình.”

 

“Là…” Trái
tim cô run lên, “xử bắn sao?”

 

“Anh ấy lựa
chọn tiêm thuốc.”

 

“À.” Đường
Du rơi xuống hố sâu hoảng hốt, miệng cô lẩm bẩm, “Em luôn cảm giác tất cả giống
như một giấc mơ. Trần Thích, anh không biết, có một lần em mơ mình ở Paris và
nhận được cáo phó của anh ấy, em tưởng anh ấy đã chết, khóc đến nỗi không biết
trời đất ở đâu, cuối cùng tỉnh lại mới bết, hóa ra đó chỉ là một giấc mơ. Anh
nói đi, điều đó có phải là mơ không?”

 

Trần Thích
đã thực sự không kìm nén được, anh nắm tay cô, nghẹn ngào không nói lên lời.

 

“Em vẫn
đinh ninh rằng, anh ấy sẽ không làm thế với em, không thể, anh không thể ngay cả
trước khi chết cũng không gặp em một lần, em không tin. Có lẽ đây đúng là một
giấc mơ, nhưng sao em vẫn chưa tỉnh? Em đã bấu mình rồi mà sao vẫn chưa tỉnh,
không biết đến khi nào mới tỉnh lại đây, giấc mơ này sao đau lòng thế, em không
muốn mơ tiếp nữa, em hận mình sao không chết quách cho xong.”

 

Đường Du ôm
lấy anh ta, khóc đến khản cả đặc tiếng.

 

Sau khi từ
biệt Trần Thích, Đường Du đi Dương Sóc, cô cầm theo giấy tờ ngôi nhà Tôn Văn Tấn
đã mua cho cô. Ngôi nhà nằm trên đường Tân Giang, trước mắt cách một con phố là
dòng Ly Giang, non xanh nước biếc, ngày nào cũng có người dạo chơi trên thuyền,
rất nhiều người nước ngoài đến đây thưởng ngoạn phong cảnh và cũng có không ít
những thanh niên trẻ.

 

Căn hộ đã
được sửa sang từ trước, bên ngoài có ban công, những hôm trời nắng, ấm áp vô
cùng. Ngày nào cô cũng ở trong phòng, nghĩ ngợi, có một người, đã không còn
trên thế gian này. Ánh nắng thật ấm áp, căn hộ được trang trí vô cùng đẹp, sông
ở đây rất thoải mái, nhưng có một người, đã không còn trên thế gian này nữa, cô
không biết làm thế nào để anh hay rằng cô đã dọn về sống ở đây.

 

Năm nay, cô
hai mươi tuổi, thật ra còn rất trẻ, so với mấy chục năm còn lại, đúng là còn
quá trẻ, chỉ có điều, dù sau này có thêm bao nhiêu năm đi nữa, trong cuộc đời
cô cũng sẽ không còn người đó, mãi mãi không có người đó ở bên.

 

Trái tim cô
tan nát, cô chạy đến bên dòng sông Ly Giang hét lớn: “Tôn Văn Tấn, anh ở đâu?
Sao anh không dẫn em theo, anh đã nói là sau này chúng mình sẽ mãi mãi bên nhau
mà…” Cô hét mà nước mắt đầm đìa trên mặt, chẳng một ai trả lời. Cô biết, anh đã
chết, vĩnh viễn không còn tồn tại trên thế gian này, dù cô có la hét cũng chỉ
vô ích mà thôi.

 

Đột nhiên,
có một người dịu dàng, nhẹ nhàng ôm lấy cô. Chỉ có một người từng ôm cô như thế,
khuôn mặt đẫm lệ của cô quay lại nhìn, cô bất chợt khóc to hơn. Cô bấu bấu cánh
tay anh, vừa khóc vừa hét lớn: “Tôn Văn Tấn, anh đã đi đâu? Sao không chịu đến
gặp em? Anh nói sau này chúng mình sẽ bên nhau mãi mãi, sao anh lại bỏ rơi em?
Em đã chờ đợi rất lâu mà anh vẫn không đến, anh có biết em tưởng là sẽ không
bao giờ gặp lại anh nữa không? Em muốn nói với anh, anh không yêu em cũng không
sao, không muốn ở bên em cũng không sao, không muốn em đi châu Phi em cũng sẽ
không đi. Nhưng anh đừng chết, anh chết rồi, hễ nghĩ đến cuộc đời phía trước của
em còn dài thế mà anh không còn nữa, làm sao em có thể sống nổi?”

 

Văn Tấn nhẹ
nhàng vỗ nhẹ lưng cô, nước mắt tuôn rơi, giọng nghẹn ngào: “Anh xin lỗi, xin lỗi
em, sau này anh sẽ không như vậy với em nữa.”

 

Vụ án của
Tôn Văn tấn dã xét xử, hôm hành hình Tôn Đại Ảnh đã mang theo một cuộn phim đến
sở cảnh sát tự thú. Trong cuộn phim có ghi lại quá trình cô giết người, vụ án
được xét xử lại. Một tháng sau, Tôn văn tấn được thả. Hóa ra, vào cái đêm Tôn
Văn Tấn vềkhuyên Đường Du đừng đi châu Phi, Tôn Đại Ảnh đã đi tìm Tô Bất Dị là
để lấy lại cuốn phim quay cảnh ân ái của hai người. Tô bất Dị có một sở thích,
đó là thích quay lại toàn bộ quá trình làm tình của mình nên trong nhà hắn có gắn
một chiếc camera nhỏ. Xung đột với Tôn Đại Ảnh và quá trình giất người buồi tối
hôm đó đều được ghi lại trong camera, sau khi Tôn Đại Ảnh mang camera đi, cảnh
sát đã không tìm được chứng cứ nào khả nghi tại hiện trường. Trước hôm Văn tấn
bị hành hình, nhờ thế Tôn Đại Ảnh mới biết được sự tồn tại của Đường Du, cuối
cùng cô đã mang cuốn phim đến tự thú với cảnh sát.

 

Cô ấy để lại
cho Tôn Văn Tấn một bức thư:

 

 

Gửi anh Văn
Tấn,

 

Cảm ơn tình
yêu anh dành cho em.

 

Em mồ côi từ
nhỏ, chỉ luôn nghĩ làm thế nào để tiếp tục sống.Sau khi được cha nuôi nhận, em
chỉ nghĩ là sau này không phải quay lại chốn đó nữa, hơn nữa em sợ mình không
trưởng thành được nên dù cha nuôi có làm gì em cũng không dám lên tiếng. Em sợ
ông ta không cần em, sợ bị bỏ rơi, sợ ông ta giết. Sau khi quen anh, anh đã
giúp em thoát khỏi ông ấy, vì sợ bố mẹ anh nên ông ấy không dám đã động đến
anh, em thực sự rất vui mừng và cũng rất cảm ơn tất cả nhưng gì anh đã làm cho
em trong suốt một năm trời chúng ta ở thành phố SZ. Em đã tin những gì anh nói,
nếu không thiếu một chút may mắn, em đã thực sự kết hôn cùng anh. Âu cũng là số
phận, ở Úc, khó khăn khó khăn lắm em mới sinh hạ được đứa con, ông bố nuôi cũng
đối xử tốt với em hơn. Chỉ không ngờ, số phận của con cũng thật khổ, em lo lắng
cho sinh mạng của con, em sợ con không sống nổi. Con bé cũng giống em ngày nhỏ,
tính mạng rất mong manh, em không muốn con chết. Em đã vì con mà bước đi nữa,
nhưng anh ấy cũng chẳng có cách gì cứu con bé, em đành phải về nước. Em đã tình
nguyện theo Tô Bất Dị, chỉ cần hắn có thể cứu con gái em, dù thế nào em cũng chịu
được. Anh Văn tân không ngờ em lại gặp lại anh, càng không ngờ em lại gây tai họa
lớn cho anh, thật sự xin lỗi anh.Cả cuộc đời em, vì sự sinh tồn, em thực sự không
có thời gian để đánh giá, để yêu một người đàn ông, nhưng anh đúng là một người
đàn ông xuất sắc. Nếu cho em một cơ hội nữa, em sẽ vần yêu anh, nhưng chẳng còn
cơ hội nào nữa rồi. Em biết anh rất yêu cô Đường Du, em có lỗi với anh và cô ấy.
Hy vọng sau khi em chết, hai người giúp em chữa khỏi bệnh cho con bé, cầu xin
hãy cứu nó, em chết đi rồi cũng mang ơn hai người.”

 

 

Lời trăn trối
cuối cùng của Tôn Đại Ảnh.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+