Trang chủ » Thế giới truyện » Tiểu thuyết tình yêu

Tình Yêu Kéo Dài 3 Năm – Chương 04 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

4. IV. Con người buồn bã nhất mà tôi từng gặp

IV. Con người buồn bã nhất mà tôi từng gặp

Mùa đông, ở Paris, có những nơi lạnh hơn các nơi khác. Dù cho có uống nhiều rượu mạnh đến đâu thì vẫn như thể có một cơn gió buốt giá thổi tận vào sâu bên trong các quán bar. Kỷ nguyên băng giá đến sớm hơn dự kiến. Ngay cả đám đông cũng làm người ta rùng mình.

Tôi đã làm những việc đúng như cần phải thế: sinh ra trong môi trường khá giả, tôi đi học ở trường trung học Montaigne rồi Louis-le-Grand, tôi học đại học ở các nơi tôi gặp được những con người thông minh, tôi mời họ đi nhảy và một số thậm chí còn mang công việc đến cho tôi, tôi cưới cô gái xinh đẹp nhất mà mình quen. Tại sao ở đây lạnh thế này? Tôi bắt đầu lầm đường từ thời điểm nào? Tôi thì tôi chẳng đòi hỏi gì hơn là làm bạn vui; lúc nào cũng cư xử đúng như cần phải thế cũng không làm tôi thấy khó chịu lắm đâu. Tại sao tôi, cả tôi nữa, lại không có quyền làm vậy? Tại sao, thay vì hạnh phúc giản đơn mà người ta từng làm tôi lóa mắt, tôi lại chỉ tìm được một nỗi rời rã phức tạp?

Tôi là một thằng cha đã chết. Mỗi buổi sang tôi thức dậy với một nỗi ham muốn không thể chịu nổi là được ngủ. Tôi mặc đồ đen bởi vì tôi để tang chính mình. Tôi để tang người đàn ông lẽ ra tôi đã trở thành. Tôi đi lang thang với những bước đi chắc chắn, trên phố Beaux-Arts – phố nơi Oscar Wilde đã chế, giống như tôi. Tôi đến quán để rồi không ăn gì cả. Mấy tay quản lý phật ý vì tôi chẳng buồn sờ vào mấy cái đĩa. Nhưng các người có biết gì không, những kẻ đã chết ăn đến hết món chính và liếm mép thèm thuồng? Tất cả những gì tôi uống, đều là uống suông. Lợi thế: say nhanh lắm. Bất lợi: loét dạ dày.

Tôi không còn mỉm cười nữa. Chuyện ấy quá sức tôi. Tôi đã chết và đã được chôn. Tôi sẽ không sinh con. Bọn đã chết không tái tạo nữa. Tôi là một kẻ đã chết bắt tay người ta trong các quán cà phê. Tôi là một kẻ đã chết khá thân thiện, và vô cùng sợ rét. Tôi tin mình là kẻ buồn bã nhất mà tôi từng gặp.

Mùa đông, ở Paris, khi phong vũ biểu xuống dưới mức không, con người ta cần đến các phòng quán bar sáng đèn ban đêm. Ở đó, trốn vào giữa đám người, cuối cùng thì cũng có thể bắt đầu run rẩy.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+