Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Tình yêu không trốn chạy – Chương 29 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 29:
Điểm then chốt của vấn đề

 

Nếu ngay cả cô ấy cũng không biết thích anh vì điểm
gì, anh vì cô ấy “thích” mà chấp nhận cô ấy, chuyện này là sao?


Phố ăn vặt náo nhiệt nhất
vào khoảng chín, mười giờ tối, dường như mọi quán ăn đều đông chặt khách. Mùi
thơm của đồ nướng, rán và thức ăn hòa quyện vào nhau, dường như ngay cả không
khí ban đêm cũng được lấy ra hấp thành mỹ vị.

Trong tiếng cười nói ngày càng ầm ĩ, những người đang yên
lặng có cảm giác lạc lõng không sao tả nổi, đây đúng là một điều kỳ lạ. Lúc
Thôi Hạo đang nghĩ như thế, anh để ý thấy bia ở chai thứ tư đã cạn đáy.

Thôi Hạo cùng La Thanh Phong im lặng suốt cả buổi tối, cuối
cùng cũng cảm thấy có điều gì đó không thỏa đáng.

“Thanh Phong, từ khi phòng tranh hoạt động trở lại, trên
danh nghĩa là cộng tác với học viện mỹ thuật, nhưng chúng ta không nói chuyện
hư vô nữa. Cậu nói thật cho mình biết, cậu thấy những thứ lũ trẻ đó mang đến
như thế nào?” Thôi Hạo vừa nói vừa

không động
sắc mặt đưa tay cướp lấy chai bia nhưng bị La Thanh Phong giữ lại.

La Thanh Phong giữ chai bia, xua xua tay, “Không sao, bia
mà.”

Thôi Hạo thở dài, “Bia cũng không phải là nước lọc để cậu
uống thoải mái. Không phải cậu lái xe đến đây sao? Lúc về để cảnh sát bắt…”

Đã rất lâu rồi La Thanh Phong không đến phố này với Thôi Hạo.
Thời gian trước, ngoài lo lắng cho Hàn Hiểu và tranh cãi với Vu Dương, anh còn
bí mật khai trương lại phòng tranh… La Thanh Phong chưa bao giờ mệt như thế.
Đây không phải là cảm giác mệt mỏi về thể xác, ví dụ như việc mấy ngày mấy đêm ở
phòng tranh để hoàn thành kịp tác phẩm, lúc mệt có thể ôm lấy giá vẽ chợp mắt
mà là cảm giác mệt mỏi khiến anh không thể ngủ ngon.

Thể chất và tinh thần đều kiệt sức.

La Thanh Phong không còn nghĩ được từ nào khác để miêu tả
tâm trạng lúc này của mình. Anh biết mình là một người lười biếng, ngoài vẽ
tranh, anh không thích làm bất kỳ việc gì khác và cũng không có ý định quan tâm
đến bất kỳ việc gì khác. Sức lực con người cũng có hạn, nếu trong lòng anh luôn
nghĩ

đến những vấn
đề như “bao nhiêu tiền một cân giá đỗ” hay “hôm nay nên làm gì để cô ấy vui”,
làm sao anh có thể yên tâm sáng tác tranh được?

Thật ra sau khi xảy ra chuyện với phòng tranh, anh luôn
nghĩ rốt cuộc vấn đề giữa anh và Vu Dương xuất phát từ đâu. Dường như Vu Dương
là cô gái xinh đẹp nhất mà anh từng quen, cho dù đưa đi đâu anh cũng rất hãnh
diện. Hơn nữa, cô ấy còn có đủ tài và lực để làm những việc mà anh vốn lười biếng,
xử lý công việc không sai một li. Nhìn từ góc độ này mà nói, thật sự La Thanh
Phong cần một đối tác hoàn hảo như vậy, một bạn làm ăn thích hợp nhất.

Nếu Vu Dương có thể bằng lòng với vị trí này, họ có nên tiếp
tục không?

La Thanh Phong cảm thấy việc tìm ra điểm then chốt của vấn
đề nằm ở cô ấy rất nhiều. Hơn nữa, anh không thể cho cô ấy những điều cô ấy muốn.
Hoặc có thể nói rằng, anh không muốn cho.

Còn Hàn Hiểu?

La Thanh Phong tự hỏi mình: Mình có thể chấp nhận cô ấy, lẽ
nào chỉ vì cô ấy chưa bao giờ đưa ra đòi hỏi?

Sau khi một hơi uống cạn bia trong cốc, La Thanh Phong thở
dài, “Mệt.”

Thôi Hạo không nói gì. Đương nhiên anh biết gần đây La
Thanh Phong bận những việc gì, anh cũng biết La Thanh Phong chưa bao giờ nói với
Hàn Hiểu chuyện của phòng tranh. Lúc đầu là không có cơ hội, đến bây giờ… dường
như cũng không cần thiết nữa. Huống hồ là người đàn ông, để Hàn Hiểu biết có
người phụ nữ khác luôn phá đám cũng không phải là thích hợp.

Rót đầy cốc của mình, cuối cùng Thôi Hạo cũng hỏi vấn đề
anh quan tâm suốt cả buổi tối, “Cậu và Hàn Hiểu… rốt cuộc thế nào rồi?”

“Rốt cuộc thế nào?” La Thanh Phong nghĩ, “Làm sao mình biết
được?”

Có vẻ như Thôi Hạo tiêm cho anh một liều thuốc dự phòng lớn
đến mức lúc này anh vẫn còn nhớ vài lời cảnh báo của anh ấy. Sau khi Hàn Hiểu
quay về, anh luôn cẩn thận tránh đề cập đến chủ đề này. Lẽ nào do anh trốn
tránh nên khiến cho quan hệ giữa họ có khoảng cách như thế? La Thanh Phong chau
mày tự hỏi mình, ngay cả Thôi Hạo cũng nhận ra, vậy… quan hệ giữa họ thật sự
có khoảng cách không?

Nhưng giữa họ đã từng thân mật không có khoảng cách sao?

Hình như, không phải…

Quan hệ giữa hai người rốt cuộc có thể coi là gì?

Tất cả những vấn đề này trở nên mơ hồ và hỗn độn, men rượu
khiến La Thanh Phong cảm thấy mình đã say. Say đến mức muốn tiếp tục say, say
cho đến bao giờ không cần phải nghĩ bất kỳ vấn đề gì nữa…

Khi La Thanh Phong tỉnh lại thì đã quá nửa đêm. Lúc mở mắt
ra, anh nghĩ mình đang ngủ ở hàng ăn đêm, lắc lắc đầu, anh mới nhận ra mình
đang ngủ trong xe. Xe đang đỗ ở dưới nhà Hàn Hiểu.

Ánh đèn trong khu nhà ở chiếu lên đường không một bóng người,
yên tĩnh và lạc lõng.

Lúc này, cả thành phố đã chìm vào giấc ngủ. Đường phố, nhà
cửa, thậm chí tiếng lá rụng trong vườn cây cũng trở nên mơ hồ. Chỉ có màu đêm
đen vô tận và đặc quánh lại.

Một mình tỉnh lại trong đêm không phải là trải nghiệm mới
mẻ đối với anh. Anh đã từng ở phòng tranh ngăn cách với ánh sáng mặt trời trong
một thời gian dài đến mức dường như mất đi cảm giác về thời gian. Có đôi lúc
anh nhận ra phía sau tấm rèm dày và nặng là màn đêm, nhưng anh tỉnh dậy rửa mặt
rồi tiếp tục làm điều gì đó cần làm, rất ít khi anh không làm gì như bây giờ,
chỉ một mình ngồi thẫn thờ.

La Thanh Phong châm cho mình một điếu thuốc. Anh nghĩ, nhiều
việc xảy ra ngay trước mắt mình như thế nên mình cũng cần có cơ hội thích hợp để
suy nghĩ kỹ lưỡng.

Vấn đề là, nên bắt đầu suy nghĩ từ đâu? Lần gặp gỡ kỳ lạ
đó? Hay lần đầu tiên anh và cô cãi nhau trong phòng tranh? Cô nói: “Tôi chỉ
thích một mình anh…”

Cô còn nói: “Tôi thích anh nhiều năm như vậy…”

La Thanh Phong cảm thấy nghi hoặc, đối với cô, anh là một
người hoàn toàn xa lạ. Cô thích anh rốt cuộc vì điều gì? Ngoại hình, tính cách,
hay là… thành tích học tập?

Đây là một câu hỏi không tìm ra được câu trả lời, có lẽ bản
thân Hàn Hiểu cũng không biết.

Nếu ngay cả cô ấy cũng không biết thích anh vì điểm gì,
anh vì cô ấy “thích” mà chấp nhận cô ấy, chuyện này là sao?

Thoát ra khỏi chiếc mạng nhện của Vu Dương, hay là…
không chịu được cô đơn?

La Thanh Phong cảm thấy đau đầu rồi buồn bã nhận ra, có những
việc anh muốn nghĩ nhưng cũng không nghĩ rõ ràng được. Có những việc xảy ra
ngay bên cạnh anh mà anh không biết. Lúc đầu sự nghi hoặc giống như một miếng mồi
câu, từ đó kéo lên không biết bao nhiêu vấn đề dưới mặt nước.

Ăn sâu bám rễ, khó xóa bỏ.

La Thanh Phong chưa bao giờ nghĩ, chỉ trong một thời gian
ngắn giữa họ lại tồn tại nhiều vấn đề như thế. Nhận thức được điều này khiến
anh càng đau đầu hơn.

Vừa bước ra khỏi cửa, Hàn Hiểu đã nhìn thấy La Thanh
Phong. Nói chính xác hơn là nhìn thấy xe của La Thanh Phong.

Bởi vì Hàn Hiểu đã nhận lời Hồ Đồng sẽ đến sớm lắp lại đồng
hồ nên cô ra khỏi nhà sớm hơn bình thường hơn nửa tiếng. Lúc này chưa có xe
buýt của công ty đưa đón, Hàn Hiểu đang định bắt xe, không

ngờ khi xuống
nhà cô nhìn thấy xe của La Thanh Phong và một bàn tay đang đưa ra ngoài cửa xe
để hút thuốc.

Là tay của một người đàn ông, nhưng ống tay áo được xắn
hai vòng nhàu nhì và cẩu thả khiến Hàn Hiểu bất giác cảm thấy hơi nghi hoặc.

Có phải là La Thanh Phong thật không? Có thật là La Thanh
Phong luôn ăn mặc rất chau chuốt không?

Hàn Hiểu đi vòng qua đằng sau xe, cẩn thận bước tới bên ghế
lái. Chưa bước đến gần đã nhìn thấy một đống mẩu thuốc lá dưới cửa xe, không biết
người này đã đến đây bao lâu rồi?

Cửa sổ xe mở, La Thanh Phong đang dựa vào ghế lái và nhắm
mắt. Mắt anh có vết quầng thâm râu mọc thành một lớp màu nâu nhạt trên cằm. Hàn
Hiểu cảm thấy thực sự khó tin, lẽ nào anh ấy đã ở đây suốt đêm?

Sau khi gặp nhau ở cửa khách sạn ngày hôm đó, họ không hề
liên lạc với nhau. Người đàn ông xuất hiện trước mặt cô lúc này khiến cô cảm thấy
vô cùng xa lạ.

Trong lúc cô ngạc nhiên thất thần, La Thanh Phong mơ màng
mở mắt. Lúc mới xuống nhà, cô nhìn thấy anh gạt tàn thuốc nên biết anh chưa ngủ.
Nhưng khi ánh mắt anh nhìn cô, cô mới thấy vẻ mệt mỏi của anh, giống như một
người đang chìm trong suy nghĩ nào đó quá lâu chưa kịp định thần lại.

Trong lòng Hàn Hiểu cảm thấy như bị kim đâm, bỗng nhiên cô
nhớ đến hình ảnh Hình Nguyên dựa vào người mình ngủ. Anh bị cô làm giật mình
nên mở mắt, ánh mắt đầy cảnh giác giống như một con báo tinh nhanh. Lúc đó cô
chỉ vô cùng ngạc nhiên, đáng tiếc bây giờ nghĩ lại, cô không còn cảm giác như
thế nữa. Rốt cuộc anh có cuộc sống như thế nào mới có thể hình thành phản ứng cảnh
giác cao độ như thế?

Bỗng nhiên Hàn Hiểu cảm thấy xót xa.

Trước mặt cô là con đường vào buổi sáng sớm, là người đàn
ông mà cô đã thầm yêu rất lâu. Anh được bồi dưỡng trong môi trường nghệ thuật,
thứ mà cô không bao giờ với tới được. Một người như vậy đợi cô ở dưới nhà,
nhưng cô lại có tình cảm với một người đàn ông khác…

Đúng là bệnh của cô không nhẹ.

La Thanh Phong vứt mẩu thuốc, ánh mắt quay về vẻ trong
sáng vốn có, “Sớm thế?”

Hàn Hiểu không biết nên nói gì, đành gật gật đầu.

“Lên xe đi.” La Thanh Phong cười vỗ tay lên vô lăng, “Đúng
lúc đi qua đây, anh đưa em đi làm.”

Hàn Hiểu không vạch trần lời nói dối của anh, cúi đầu bước
sang ngồi vào ghế phụ lái. Lúc La Thanh Phong đưa tay định giúp cô thắt dây an
toàn, Hàn Hiểu đã tự mình làm xong rồi.

“Hôm nay sao đi làm sớm thế?” La Thanh Phong rút tay lại,
nhìn về phía trước, “Bận lắm à? Không phải chú Lưu nói em có thể nghỉ thêm vài
ngày sao?”

Hàn Hiểu lắc đầu, “Dự án mới sắp bắt đầu, có rất nhiều việc
phải chuẩn bị. Hơn nữa có một số máy móc chưa từng nhìn thấy nên trước khi bắt
đầu công việc cần phải tìm hiểu thông số…” Nói đến đây, bỗng nhiên cô nhớ ra
La Thanh Phong không hiểu những việc này, hơn nữa anh cũng chưa bao giờ thích
thú với công việc của cô nên bất giác không nói gì nữa.

La Thanh Phong không hiểu vì sao cô đang nói lại dừng lại
nên quay sang nhìn cô. Nhưng khi anh vừa quay sang, có một chiếc xe việt dã màu
đen đột nhiên dừng lại trước mặt họ.

Chiếc xe màu đen này trông rất quen.

La Thanh Phong bỗng nhiên cảm thấy căng thẳng, lúc nhìn
lên, anh thấy một tia sáng ấm áp đã chiếu rọi lên những áng mây màu xám bạc
phía chân trời, nhàn nhạt nhưng tuyệt đẹp, vô tình làm bừng sáng khắp không
gian.

Mặt trời vẫn chưa lên, thành phố phía sau đang ẩn mình nghỉ
ngơi để chuẩn bị cho một ngày mới.

Lúc này, ánh nắng mặt trời tươi sáng vẫn chưa xuất hiện.

Hàn Hiểu không rõ anh đang nghĩ gì, thò đầu nhìn ra ngoài.
Trên con đường cao tốc cách xa thành phố, buổi sáng sớm rất yên tĩnh.

Phía trước con đường là khu công nghiệp xây dựng vài năm
trước của thành phố T, ngay đầu đường là trụ sở của Hải Công. Hai bên đường
ngoài cỏ dại là những ao đầm to nhỏ, không hề có cảnh sắc nào đẹp mắt. Vì thế,
ngoài xe buýt hàng ngày đưa đón nhân viên, hầu như không có dấu tích của con
người.

“Có phải xe bị hỏng không?” Hàn Hiểu tự nói với mình, “À,
anh có cần xuống giúp anh ta không?”

La Thanh Phong không nói gì. Thực ra, anh cũng không biết
nên nói gì.

Cùng với tiếng phanh xe nhức óc, vài chiếc xe đi theo họ
lúc gần lúc xa lần lượt vây lấy họ.

Vu Dương chưa bao giờ nghĩ rằng quan sát một người qua màn
hình giám sát lại có một cảm giác kỳ lạ như thế.

Người phụ nữ trên màn hình hiện lên không có màu sắc, khắp
người đều có một màu xám nhạt. Vu Dương nhìn thấy ngón tay màu xám nhạt của cô ấy
bám lấy khung cửa màu xám đậm và cố gắng lắc nó, thấy cô ấy đi đi lại lại trong
căn phòng bé tý như một con thú bị nhốt, trong lòng cô ta cảm thấy vài phần lạnh
lẽo… và thầm hối hận.

Bỗng nhiên cô ta cảm thấy thật ra mình không hận người phụ
nữ này như vẫn tưởng tượng. Đặc biệt là sau khi từ Du Viên về, giữa cô gái này
và Hình Nguyên đã nảy sinh một thứ tình cảm kỳ lạ nào đó. Ngay cả cô ta cũng nhận
ra, đương nhiên La Thanh Phong cũng nhận ra. Anh không nói gì, có thể chỉ vì
đang tức giận Hình Nguyên…

Nhớ đến Hình Nguyên, bỗng nhiên Vu Dương thấy sợ hãi. Nếu
Hình Nguyên thực sự muốn tìm ai đó, chắc chắn anh ấy sẽ tìm được. Huống hồ người
bị bắt là Hàn Hiểu, còn mong gì lấy Hàn Hiểu ra để thỏa thuận điều kiện với anh
ấy. Với đầu óc của Hình Nguyên, có lẽ anh đã sớm đoán được chuyện gì đang xảy
ra, anh ấy sẽ xử lý cô như thế nào?

Chân cô hơi run, tim đập mạnh. Tất cả mọi việc đều hiện ra
rõ ràng trước mắt, muốn chối cãi cũng không được.

Vu Dương ngã xuống ghế sô pha, vì sao sự việc lại xảy ra đến
nước này?

Có hai bàn tay phía sau ghế sô pha ấn lên vai, nhẹ nhàng
xoa bóp cho cô.

Bỗng nhiên Vu Dương cảm thấy lưng mình cứng đờ, cô ép mình
giữ bình tĩnh và thả lỏng cơ thể nhưng vẫn nổi da gà khắp người.

“Thế nào?” Người đàn ông phía sau có một giọng nói trong
trẻo khiến người ta bất giác nghĩ đến hình ảnh một thiếu niên với nụ cười rạng
rỡ chạy thể dục trong sân vận động, “Em không vui sao, darling?”

Cho dù biết rằng giọng nói này chỉ là thiên bẩm của anh ấy
nhưng Vu Dương vẫn bị mê hoặc, vai cô dần dần dựa ra phía sau, “Em không bảo
anh… Em không bảo là…”

“Ồ? Vậy là anh hiểu nhầm sao?” Người đàn ông phía sau lưng
cô cười thành tiếng, “Ai đã cầm chai rượu và hét bên tai anh, “Đi diệt con yêu
tinh đó cho em”?”

“Đó là rượu nói được chưa?” Vu Dương thu người vào ghế sô
pha, tuyệt vọng đến mức muốn khóc, “Không phải lúc đó em uống rượu say sao?”

“Mặc dù là lời nói trong lúc say, nhưng…” Người đàn ông
ngừng một lát rồi nói, “Nhưng mỗi lời nói của Dương Dương đều là thánh chỉ đối
với anh.”

“Anh…” Vu Dương đang định thốt lên một chữ thì môi đã bị
ngón tay anh chặn lại, “Dương Dương, em đừng nghi ngờ vị trí quan trọng của em
trong trái tim anh được không, anh sẽ rất đau lòng.”

“Mạnh Hằng Vũ! Anh đừng giả bộ với em!” Vu Dương không kiềm
chế được, gạt tay anh ta ra, “Anh đừng cho rằng em không biết anh đang nghĩ
gì…”

“Ồ?” Người đàn ông phía sau sờ cằm, từ tốn hỏi lại cô,
“Anh đang nghĩ gì?”

Vu Dương chỉ vào anh ta, ngón tay hơi run. Đối mặt với người
đàn ông luôn luôn giữ được bình tĩnh này, Vu Dương luôn không có cách nào để đối
phó bởi vì chỉ có một mình cô tức giận.

Nếu bình tâm mà nhận xét, ngoại hình của Mạnh Hằng Vũ
không khó coi. Da của anh hơi trắng, lông mày đậm, đôi mắt lạnh lùng lanh lợi,
miệng luôn luôn có vẻ như đang cười. Những người ở bên cạnh anh chỉ có thể chú
ý đến vẻ nho nhã lịch sự của anh. vẻ hòa nhã đó khiến cho người khác bất giác
tưởng nhầm anh chỉ là một giáo sư trung học bình thường, không phải là một
thương gia làm ăn có bối cảnh phức tạp.

Đặc điểm này bị Vu Dương khái quát trong một cụm từ: Màu tự
vệ thiên sinh.

Hầu hết những động vật có màu tự vệ đều khiến cho người
khác sợ hãi. Người đàn ông có màu tự vệ cũng vậy. Họ là những kẻ truy đuổi có
máu lạnh thiên sinh, có thể yên lặng kiên nhẫn chờ đợi thời cơ thuận lợi nhất để
tấn công. Cho dù đang đuổi bắt, tim của họ cũng không đập nhanh hơn một nhịp.

Vu Dương nhìn Mạnh Hằng Vũ, toàn thân cô run rẩy.

Mạnh Hằng Vũ tiến lên phía trước cầm lấy tay cô, lắc đầu
cười, “Được rồi, được rồi, coi như là trước khi anh ra tay mà không báo cho em,
cũng chỉ vì lo cho em thôi. Việc này cứ giao cho anh, em không cần bận tâm nữa.”

Vu Dương muốn rút tay ra nhưng không động đậy được. Cô nhớ
đến câu nói của La Thanh Phong: “Cô nghĩ chúng tôi đều ngốc sao? Tôi ngốc, Mạnh
Hằng Vũ cũng ngốc sao?”

Bỗng nhiên Vu Dương hiểu ra, Mạnh Hằng Vũ làm như vậy
không chỉ vì đơn thuần muốn làm cho cô thỏa mãn. Trong lòng cô bất giác có một
cảm giác sợ hãi mơ hồ, cảm thấy lời nói hành động của Mạnh Hằng Vũ hôm nay
không giống với ngày thường, lẽ nào anh ấy đã quyết định dùng chiêu bắt cóc Hàn
Hiểu để đối mặt với Hình Nguyên?

Nếu thật sự anh ấy lợi dụng việc này của cô để đối phó với
Hình Nguyên, đợi đến khi Hình Nguyên ra tay xử lý vụ này, anh ấy có trực tiếp
xuống tay với cô không?

Chân của Vu Dương bắt đầu mềm nhũn. Hình Nguyên ghét nhất
là phản bội, lúc này cho dù cô muốn hay không cũng đã trở thành một kẻ phản bội
họ Vu.

Liệu có ai có thể cho cô biết, bây giờ cô phải làm gì?

Mạnh Hằng Vũ vỗ nhẹ lên tay cô, “Bây giờ em nghỉ ngơi đi.
Có anh rồi, trời có sập thì anh cũng đỡ được. Em yên tâm.”

Vu Dương vui vẻ nhân cơ hội “nghỉ ngơi” trốn khỏi anh ta một
lát.

Sự việc đã đến nước này, quan hệ giữa họ Mạnh và họ Vu đã
bị cô, hoặc là đã bị Mạnh Hằng Vũ lấy cớ làm cô vui lòng phá vỡ rồi. Trước khi
Hình Nguyên và anh ta giao đấu, cô cần phải bình tĩnh suy nghĩ thật kỹ.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+