Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Tình yêu thứ ba – Chương 06 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 6

Bất ngờ lại một lần nữa lại đẩy cô tới trước mặt anh. Cô yên tâm để anh dắt trở lại mặt đất.

Chương 6.1

Sáng hôm sau, sau khi ra ngoài làm việc trở về phòng hành chính, phát hiện Cao Triển Kỳ đã dùng cảm xúc mạnh mẽ sống sót trở về, đem việc trải qua tuyên dương một lượt trước mặt mọi người, khi tôi bước vào, thấy mọi người đều dùng ánh mắt rất ngưỡng mộ nhìn tôi, bốn năm nữ trợ lý trẻ thậm chí còn đi theo tôi vào văn phòng, vây tôi ở giữa.     

“Chị Trâu, Lâm Khải Chính có phải rất đẹp trai không?” “Sao chị quen anh ấy?” “Anh ấy có phải chưa có bạn gái không?” “Lần sau đưa chúng em đi làm quen nhé!” … Các cô gái líu lo, mỗi người một câu, tôi không biết trả lời từ đâu.     

“Các cô đang phát điên gì đấy?” Tôi kỳ lạ hỏi: “Sao đều biết anh ta?”

“Đương nhiên biết, anh ấy là vương tử kim cương nổi tiếng nhất trong thành phố, anh tuấn phóng khoáng, gia đình giàu có, có lần một người bạn làm phóng viên của em từng phỏng vấn anh ấy đã bị hôn mê ngay tại chỗ.” Tiểu Trang chuyên lo việc nội bộ  nói.

“Đúng rồi đúng rồi, bạn em làm việc trong công ty anh ấy nói tất cả phụ nữ trong công ty họ đều mê anh ấy như điếu đổ, còn có người tự sát vì anh ấy cơ!” Tiểu Trần, trợ lý nói xen vào.    

Tự sát! – Trong lòng tôi thất kinh, lẽ nào việc của Tiểu Nguyệt đã truyền ra ngoài rồi?

Tôi vội hỏi: “Ai tự sát vì anh ta? Có chết không?”

“Hình như không, cô gái đó muốn nhảy xuống sông, đứng bên lan can cầu lớn, nói muốn Lâm Khải Chính gặp mặt cô ấy, cảnh sát 110 đều đã tham gia, cha mẹ, bạn bè cô gái đều đến, khuyên thế nào cũng không được, nhất định phải gặp được họ Lâm.” Tiểu Trần kể sinh động như thật.

“Sau đó? Anh ta đến không?” Mọi người hỏi.

“Không, người đó thật lạnh lùng, anh ta từ chối ra mặt, hơn nữa còn muốn người khác chuyển lời tới cô gái, nói cô ta làm thế rất ngu ngốc. Sau này cô gái đó thực sự nhảy xuống, được người ta vớt lên đưa đi bệnh viện, có điều hình như không chết.”     

“Sao chẳng biết thương xót và cảm thông gì, đi khuyên cô ấy thì sao chứ?”

“Đúng thế, rốt cuộc người ta thích anh ấy mà, mạng người vô cùng quan trọng, nếu chết thật thì anh ấy sẽ day dứt chứ?”

“Nhưng nếu anh ấy ra mặt, cứu được, sau này làm thế nào, Lâm Khải Chính cũng có suy nghĩ của anh ấy.” Mọi người bắt đầu thảo luận.

Tôi lặng đi, nghĩ lại chuyện Tiểu Nguyệt, chẳng trách Lâm Khải Chính không chút động lòng, hóa ra đã không phải là lần đầu.

Lúc này, sự chú ý của mấy cô nàng lại quay lại tôi: “Trâu Vũ, Lâm Khải Chính đẹp trai lắm không, miêu tả chút đi!”

Tôi nghĩ một chút rồi nói: “Trông rất được nhưng cũng không đến nỗi nói đẹp trai không chịu được, vậy thôi! Ngũ quan khá tương xứng!”

Mọi người rõ ràng không hài lòng với câu trả lời của tôi.

“Luật sư Cao nói đẹp trai hơn anh ấy một chút, có thể khiến luật sư Cao thừa nhận người khác đẹp trai hơn anh ấy thật không dễ dàng.” Tiểu Trương nói.

“Đó là vì Lâm Khải Chính giúp anh ta.” Tôi trả lời.

“Chị Trâu, sao chị quen Lâm Khải Chính? Giới thiệu cho chúng tôi quen chút đi?” “Đúng rồi, nhân lúc anh ấy vẫn chưa có đối tượng, chúng ta còn có cơ hội.” “Chị Trâu, chị biết anh ấy rốt cuộc đã kết hôn hay chưa?”…     

Tôi ngồi xuống trước bàn văn làm việc, hai tay chống lên mặt bàn, dùng giọng điệu “dội nước lã” nói với mấy kẻ si tình kia: “Các em, chị sẽ trả lời các câu hỏi của mọi người như sau: Thứ nhất, chị và Lâm Khải Chính là bạn bè thông thường, gặp mặt không quá 5 lần, anh ta có coi chị là bạn không thì còn chưa chắc; Thứ hai, Lâm Khải Chính đã có bạn gái rồi, bây giờ đang ở Hồng Kông, chắc năm nay sẽ kết hôn, vì vậy các em đã không còn cơ hội; Thứ ba, đừng nằm mơ nữa, suy nghĩ tới đối tượng thực tế chút đi, các thanh niên chưa kết hôn xung quanh chúng ta không ít, ví dụ như  Cao Triển Kỳ này.”

Các cô nàng có phần nản lòng, cúi đầu đi ra, Tiểu Trần vừa đi vừa lầu bầu: “Cao Triển Kỳ?! Anh ấy nào có để ý bọn em, anh ấy chỉ quan tâm chị thôi.”

Tôi thực chẳng còn lời nào để nói. Mấy cô nàng này.

Lúc này, Cao Triển Kỳ thò đầu ngoài cửa.

Anh ta bước tới trước mặt tôi, dùng giọng điệu thần bí, nói: “Cô đoán tôi qua tôi gặp ai?”

“Ai? Bin Laden à!”

“Xì, nghiêm túc chút đi.”

“Ngoài Bin Laden ra, anh gặp ai đều không kỳ lạ.”

Cao Triển Kỳ thấy tôi không mắc câu anh ta, đành tự khai: “tối qua ở khách sạn tôi gặp – Tả – Huy!”

Đáp án này thật khiến tôi thấy quá vô vị, “Thấy anh ta thì có gì lạ lẫm?”

“Tối qua anh ta kéo tôi đi ăn đêm, nói rất lâu, hai người uống say túy lúy.”

“Trong trường, hai người các anh là những kẻ nát rượu.”

“Anh ta nói với tôi, anh ta với cô gái kia hết rồi, hai người sớm đã chia tay.”

Thế thì thật đáng tiếc. Tận đáy lòng tôi nghĩ vậy. Ban đầu không cần vợ, không cần tài sản, không cần tôn nghiêm, vì thứ theo đuổi mà bỏ tất cả, cuối cùng lại chẳng đạt được cái gì, quả thực đáng tiếc.

“Anh ta còn nhờ tôi làm thuyết khách, muốn cùng cô sửa lại những điều xưa.” Cao Triển Kỳ cuối cùng nói tới trọng điểm.

Tôi lộ ra nụ cười châm biếm.    

Cao Triển Kỳ lập tức nói: “Nhưng tôi không đồng ý với anh ta.”

“Thật nực cười.” Tôi không muốn nói lại chuyện này, đổi đề tai: “Chuyện tối qua, anh còn mặt mũi mà khoe khoang khắp nơi, bản thân mua xe không giấy tờ.”

Cao Triển Kỳ lắc đầu cảm thán: “Bây giờ tôi mới biết cái hay của việc nịnh nọt, xã hội này, việc chúng ta sứt đầu mẻ trán, người khác chỉ một cuộc điện thoại là giải quyết được vấn đề, hơn nữa còn không cần tự mình gọi.”     

Tôi có chút không vui: “Ý của anh là tôi nịnh nọt.”

“Trâu Vũ, nịnh nọt ở đây không phải nghĩa xấu, mà là quy luật của xã hội thực tại, giống như sợi dây thực vật không ngừng thay đổi, chúng ta có thể làm chính là cố gắng hết sức dựa vào tầng thực vật. Người như Lâm Khải Chính, nếu có thể dựa dẫm, vậy ngày tháng của chúng ta sẽ tốt đẹp rồi.”

“Anh cũng nói quá mơ hồ rồi, anh ta chẳng qua là dân kinh doanh, giám đốc cấpcao một bộ phận.”

“Cô còn không biết? Anh ta hiện nay đã là phó tổng công ty rồi, vượt qua cả anh trai. Hơn nữa, bối cảnh gia tộc nhà họ rất phức tạp, quân sự, chính trị, thương mại đan xen, vì vậy kinh doanh mới làm được lớn thế.” Cao Triển Kỳ bình luận một cách tin tưởng: “Lâm Khải Chính tiền đồ thênh thang.”

Tôi thở dài: “Ôi, người khác có tiền có thế là việc của người ta, chúng ta yên tâm làm người thường là được rồi.”

Cao Triển Kỳ đột nhiên lại hỏi vấn đề kia: “Sao cô quen anh ta, hình như quan hệ còn khá tốt?”

“Đâu có, Tiểu Nguyệt vốn là nhân viên của anh ta, chỉ là quen biết mà thôi.” Tôi nói qua loa.

“À… hai hôm nữa giúp tôi hẹn anh ấy đi ăn nhé, để cảm ơn anh ta.”

“Anh ta là người thế nào? Chúng ta hẹn anh ta, anh ta sẽ không ra đâu.”

“Thử xem. Tôi nghe qua rồi, cố vấn pháp luật ban đầu ký với công ty anh ta sắp hết hạn, có lẽ chúng ta có thể tranh thủ.” Cao Triển Kỳ hào hứng nói.

“Nói sau nói sau.” Tôi trả lời.

—— phó tổng … cuộc sống sẽ càng vất vả đây, đột nhiên tôi thầm nghĩ. Tuy gặp anh ta vài lần nhưng thường có phần vô cùng quen thuộc và thân thiết. Nhưng, rốt cuộc chỉ là những người không có quan hệ với anh ta.    

Ngày hôm sau là thứ bảy, vốn phải đi học, nhưng Trâu Thiên gọi điện nói muốn đưa mấy người bạn về chơi, tôi đành xin phép nghỉ, ở nhà chuẩn bị cơm trưa. Hơn 9 giờ, tôi kêu Tiểu Nguyệt cùng đi mua thức ăn, xuống dưới lầu, phát hiện một tiếng người huyên náo ở một công trường không xa, hỗn loạn vô cùng, lại gần xem, xe cảnh sát, xe cứu hộ dừng trước cổng công trình, còn có xe phóng viên phỏng vấn, phía trong tụ tập ít nhất hơn trăm người, đều ngẩng đầu nhìn lên trên không trung.    

“Chị, đây là toà nhà của công ty em.” Tiểu Nguyệt nói bên cạnh, kéo tôi vào trong.

Tôi nhìn theo tầm mắt của mọi người, chỉ thấy trên đỉnh tòa nhà hình như có một người đứng, hơn nữa còn đi đi lại lại.

Công nhân đòi tiền lương, nhảy lầu uy hiếp? – Trong đầu tôi lập tức hiện lên hai từ. Lúc này, một người con gái bước tới chào hỏi Tiểu Nguyệt.

Trâu Nguyệt cũng chào hỏi lại cô ấy, hai người nói chuyện một lúc, Trâu Nguyệt trở về cạnh tôi: “Cô ấy thuộc bên đối ngoại của tổng công ty, cô ấy nói người trên lầu kia trước đây là công nhân của công trường này, nửa năm trước khi làm việc bị ngã lầu, tàn phế, bây giờ muốn yêu cầu công ty bồi thường tiền.”     

“Vậy cũng không nên tìm chủ đầu tư, nên tìm đơn vị thi công chứ!”

“Mọi người đều biết công ty bọn em có tiền mà.”

“Kệ, chúng ta đi thôi.” Tôi kéo Trâu Nguyệt chuẩn bị quay người.

Trâu Nguyệt hình như không muốn, cứng người nói: “Chị, xem thêm một lát nữa.”

“Có gì hay mà xem, đợi chút nữa nhảy xuống thật, máu me nhiều lắm, chúng ta còn phải đi mua thức ăn, Trâu Thiên và bạn nó sắp qua rồi.”

“Xem thêm lát đi mà.” Trâu Nguyệt kiên trì nói.

Tôi đành đứng cùng nó ở đó, lại mất 5 phút. Nhìn xa xa trên tầng, hình như có vài người trèo lên, đang khuyên tên có ý đồ tự sát kia, tôi có chứng sợ độ cao vô cùng nghiêm trọng, nhìn người khác trên cao đi đi lại lại cũng cảm thấy sợ hãi. Tôi giục Trâu Nguyệt: “Đi thôi, đi thôi, khi nào em trở nên thích xem cảnh náo nhiệt vậy, có gì để xem đâu, anh ta tuyệt đối sẽ không nhảy, chỉ uy hiếp mà thôi.”     

Thấy nó vẫn không nhúch nhích, tôi kéo tay nó đi ra khỏi cửa lớn thi công. Nó rất không tình nguyện đi đằng sau tôi.

Chưa đi được vài bước, đột nhiên một chiếc xe lớn phóng vào trong cổng, đỗ ngay trước mặt chúng tôi, xe BMW màu đen biển toàn số 6. Sau đó, Lâm Khải Chính bước xuống từ vị trí lái xe. Chắc do cuối tuần, anh ta đơn giản mặc áo T shirt màu đen và quần bò xanh.    

Tay Trâu Nguyệt trở nên run rẩy trong tay tôi, đột nhiên tôi hiểu ra vì sao nó nhất định phải ở đây xem cảnh náo nhiệt.

Lâm Khải Chính đi thẳng tới trước mặt chúng tôi, nhìn tôi hỏi: “Hai người sao lại ở đây?”

“Chúng tôi đi qua, đến xem cảnh tưởng ồn ào.” Tôi trả lời.

Trâu Nguyệt bên cạnh khẽ gọi một tiếng: “Lâm tổng.”

Lâm Khải Chính chuyển ánh mắt sang nó, gật đầu.

Lúc này, đột nhiên một nhóm người vây đến, bắt đầu báo cáo tình hình, anh ta đi theo vài người kia vào sâu trong nơi thi công, láng máng nghe thấy anh ta quả quyết nói: “Di tản hết những người ở hiện trường … tìm tổng giám đốc bên thi công tới đây…”

Tôi quay đầu nhìn Trâu Nguyệt, nó vẫn ngơ ngẩn đứng nhìn theo bóng dáng của Lâm Khải Chính, xem ra con bé này bệnh vẫn chưa khỏi. Tôi dùng lực kéo tay  nó: “Đi thôi, lập tức phải di tản rồi.”    

Trên đường tới chợ, Trâu Nguyệt vẫn ngơ ngẩn, tôi cũng chẳng buồn quan tâm tới nó, chuyên tâm mua rau. Khi tôi đang đứng trước hàng cá chỉ người bán con cá tôi muốn mua thì di động trong túi vang lên tiếng nhạc. Tôi đoán chắc là Trâu Thiên gọi đến, rút di động ra, trực tiếp đưa lên tai, miệng vẫn còn ồn ào nói với người bán cá: “Chính là con cá đó, chính là con cá đó…”    

“Cô ở đâu?” Giọng nói trong điện thoại dường như quen quen.

“Tôi đang ở ngoài, anh là ai vậy?” Tiếng ồn ào ở chợ khiến âm điệu của tôi phải kéo cao lên 8 phần.

“Tôi là Lâm Khải Chính.”    

Tôi giật mình, vội vàng đổi ngay giọng điệu tôn kính: “Lâm tổng, chào anh.”

Nghe thấy tôi nói vậy, Trâu Nguyệt bên cạnh vốn đang hồn vía lên mây tròn mắt.

“Cô có thể tới nơi thi công một chút không?”

“Tôi?!”    

“Đúng, có việc cần nhờ cô giúp.”

“Vậy … vậy thì được, tôi sẽ qua.”

“Cần xe tới đón cô  không?”   

“Không cần, không cần, tôi ở bên cạnh.”

Cúp máy, tôi nói với Trâu Nguyệt: “Đi, quay lại một chuyến.” Xách đồ ăn, kéo nó ra phía ngoài chợ. Người bán cá đằng sau gọi lớn: “Cô có muốn mua cá nữa hay không?” Tôi mới nghĩ tới con cá đó, vội vàng quay người trả tiền, xách cá đi.

Trâu Nguyệt đi bên cạnh tôi hỏi: “Chị, là điện thoại của ai? Chúng ta đi đâu?”

“Lâm Khải Chính, anh ta muốn chị quay lại nơi thi công một lát.”

“Sao anh ta biết điện thoại của chị?” Trâu Nguyệt vô cùng nghi hoặc, giành di động trong tay tôi, lật số điện thoại: “Đây không phải số điện thoại của anh ấy.”

“Có lẽ là dùng số của người khác.” Tôi nói qua loa.

“Sao anh ấy lại quen chị?”    

“Có gặp 1 lần, bạn chị giới thiệu?”

“Là người bạn nào?”    

“Em không quen.”    

Nói xong thì chúng tôi cũng tới cổng nơi thi công. Trợ lý của Lâm Khải Chính đang đợi ở công, thấy chúng tôi qua, vội vàng ra hiệu cho người giữ cổng mở cửa lớn, sau đó đưa chúng tôi tới bên cạnh Lâm Khải Chính. Lâm Khải Chính đang thảo luận điều gì đó với mấy người có dáng vẻ lãnh đạo, trợ lý đi tới ra hiệu cho anh ta, anh tay quay người bước tới trước mặt chúng tôi, nói rất trịnh trọng với tôi rằng: “Có việc hy vọng cô có thể giúp.”

“Việc gì?”    

“Cô có mang thẻ luật sư không?”

“Trong túi tôi.”    

“Người trên lầu kia đòi gặp luật sư, nếu điều luật sư khác tới ít nhất cũng cần 20 phút, nhưng người đó tinh thần rất kích động, bất cứ lúc nào cũng có thể có hành vi quá khích, vì vậy chúng tôi cần một vị luật sư lên nói chuyện với anh ta.” Anh ta cúi đầu nhìn tôi chăm chú, thành khẩn nói: “Cô là luật sư ở gần đây nhất mà tôi biết, cô có thể đi không?”    

Đây thực sự là làm khó tôi mà, tôi ngẩng đầu nhìn lên toà nhà đó, cao khoảng 30 tầng, người đứng phía trên chỉ còn là một chấm nhỏ, chỉ nhìn thôi đã khiến tôi chóng mặt. Tôi hỏi anh ta: “Có thể nói chuyện bằng điện thoại không?”   

Anh ta lắc đầu: “Không thể, gặp mặt mới có thành ý.”

Tôi lại nhìn toà nhà đó, thực sự không có dũng cảm, đành ngại ngùng nói: “Tôi hơi sợ độ cao, tôi sợ mình lên sẽ nói không được.”

Anh thầm suy nghĩ vài giây rồi hỏi: “Có thể khắc phục một chút không? Bên cạnh còn có rất nhiều người, không chỉ mình cô?”

Tôi nhìn anh ta, xấu hổ lắc đầu: “Tôi sợ mình căng thẳng thì sẽ phạm sai lầm.”

“Vậy thì thôi đi, cảm ơn cô.” Anh ta hơi thất vọng, quay người đi, nói với trợ lý: “Anh lại giục luật sư Trần đi.” Trợ lý trả lời rằng: “Đã đang trên đường, còn 15 phút nữa.”

Tôi và Trâu Nguyệt đứng bên, nhất thời không biết có nên lặng lẽ rời đi không.

Lúc này, nghe thấy bộ đàm của công an phát ra âm thanh lo lắng: “Luật sư đến chưa? Luật sư đến chưa? Anh ta rất kích động, đã bước lên sân thượng rồi!”

Lãnh đạo ở dưới trả lời vào bộ đàm: “Đợi thêm chút, sắp đến rồi.” Sau đó nói với người bên cạnh: “Để đội phòng cháy làm tốt công tác đỡ người.”

Tôi nhìn Lâm Khải Chính, anh ta nửa ngồi lên bàn, hơi nhíu mày, di động trong tay không ngừng mở, gập. Xem ra đây chính là động tác quen thuộc khi lo lắng của anh ta.    

Trâu Nguyệt đứng cạnh tôi hỏi: “Chị, chị quen luật sư ở gần đây không?”

Tôi nghĩ kỹ, lắc đầu.   

Đột nhiên, người dưới lầu phát ra tiếng kêu thất kinh, mọi người đều nhìn lên trên, chỉ thấy người kia hình như đang ở bên mép toà nhà đi đi lại lại, còn ném mấy viên gạch xuống, loáng thoáng nghe thấy anh ta gào lớn: “Tôi muốn gặp luật sư! Tôi muốn thưa kiện! Tôi muốn gặp luật sư! Tôi muốn thưa kiện!”

Chỉ nghe thấy người trong bộ đàm nói lớn: “Tinh thần anh đang ta rất kích động, chúng tôi không thể tới gần, không thể tới gần anh ta.”

“Cố gắng hết sức kéo dài, chuyển sự chú ý của anh ta.”     

Tôi thót tim, đưa thức ăn trong tay cho Tiểu Nguyệt, bước tới trước Lâm Khải Chính nói: “Tôi lên thử xem. Nếu tới đỉnh của toà nhà, tôi có thể tiếp tục được, tôi sẽ nói chuyện với anh ta.”    

Lâm Khải Chính lập tức đứng lên, nói: “Được! Tôi đưa cô lên!”     

Mấy người xung quanh lập tức phản đối: “Lâm tổng, anh không cần lên đâu, ở dưới chỉ huy. Phía trên nguy hiểm!”

Anh xua tay với mấy người đó, quay đầu nói với tôi: “Đi với tôi!”

Tôi theo anh băng qua đống gạch đá và đất vàng, lên cầu thang thi công. Cầu thang thi công được dựng bằng mấy sợi thép ở giữa, bốn mặt đều dùng lưới sắt han gỉ chắn lại qua loa. Khi thang máy khởi động, chấn động mạnh một cái, phát ra âm thanh lạch cạch, tôi sợ, căng thẳng nắm chặt giá thép bên cạnh.

Lâm Khải Chính nhìn tôi nói: “Đừng căng thẳng, rất an toàn.”

Tôi gật đầu. Nhìn dưới đất dần dần cách xa, trái tim tôi bắt đầu thít chặt, lòng bàn tay không ngừng ra mồ hôi, căn bản nói không ra lời.

Tới đỉnh toà nhà, thang máy lại phát ra tiếng cực lớn dừng lại. Tôi không nén được kêu lên thành tiếng.

Lúc này, Lâm Khải Chính nhẹ nhàng vỗ vai tôi nói: “Đừng nhìn xuống phía dưới, đi theo tôi.” Nói xong ra khỏi thang máy trước, tôi cũng đành thận trọng bước theo anh ta, chưa tới hai bước, một vị công an lên phía trước, cấp bách nói: “Lâm tổng, đây là luật sư à?”    

Tôi căng thẳng không trả lời nổi, Lâm Khải Chính đứng bên trả lời hộ tôi: “Đúng vậy.”

“Nhanh lên trên, nhanh lên trên, chúng tôi đã không khống chế được rồi.” Anh lo lắng nói.

Lâm Khải Chính cúi đầu hỏi tôi: “Sao, cô có thể không?”

Tôi trấn tĩnh tinh thần, hỏi: “Người … người … ở đâu?”

Công an dùng bộ đàm chỉ lên trên: “Trên đỉnh toà nhà, lên với tôi.”

Chúng tôi theo anh ta đi qua cả toà nhà, đột nhiên phát hiện, muốn lên đỉnh tòa nhà phải men theo một cái cầu gỗ leo lên, mà cầu gỗ đó dường như hoàn toàn ở trong không trung.   

Tôi không dám bước, cứng lại ở chỗ đó. Lâm Khải Chính vẫn luôn đứng cạnh tôi, anh không nói gì, dừng như đợi tôi quyết định.

Đồng chí công an đi được 2 bước thấy chúng tôi chưa lên theo lại quay người bước đến: “Sao thế? Lên là tới nơi, nhanh chút.”

Tôi vẫn không dám bước. Đồng chí công an kéo tay tôi, dùng lực túm tôi lên, vừa túm vừa nói: “Gan bé thế, làm sao mà làm luật sư chứ?! Cô đây là đi cứu người, còn không nhanh lên!”    
Cứ thế tôi được anh ta túm lên đỉnh tòa nhà, sau đó thấy một thanh niên hơn 20 tuổi, đang đứng bên mép đỉnh tòa nhà đi đi lại lại và lớn tiếng chửi rủa, có hơn chục đồng chí công an và những người giống như công nhân đang cách cậu ta 20m, không ngừng khuyên, nhưng cậu ta chỉ lớn tiếng nói: “Ngoài luật sư không được ai bước qua! Tôi muốn gặp luật sư, các người không cho tôi gặp luật sư là cướp đi nhân quyền của tôi, là muốn ép tôi chết. Luật sư của tôi sao vẫn chưa tới?”    

Đồng chí công an nói to với cậu thanh niên đó: “Đừng sốt ruột, Tiểu Lưu, luật sư của cậu đến rồi!” Sau đó nói nhỏ với tôi: “Cô chỉ cần nghĩ cách khiến cậu ấy tới chỗ gần giữa, chúng tôi có thể hành động để khống chế cậu ta.”     

Tất cả mọi người đều quay đầu nhìn tôi, tòa nhà vừa xây, tứ phía đều không có cái che, cũng không nhìn thấy bất cứ công trình kiến trúc nào, gió thổi khiến người lắc lư, cứ như nổi giữa lưng chừng. Tim tôi đã nhảy tới tận cổ họng, đầu trống rỗng, chân như đang dẫm lên bông, hoàn toàn hư ảo.

Nhưng sự việc đã tới thế này, tôi biết không còn đường lùi, đành hít sâu một hơi, bước thấp bước cao đi về phía cậu thanh niên đó.

Tới nơi cách cậu ta khoảng 10m, tôi dừng lại. “Chào cậu, tôi là Trâu Vũ, tôi là luật sư.” Giọng của tôi run rẩy nhưng tôi cố gắng nhìn lên trước trấn tĩnh bình thường.     

Cậu thanh niên nhìn tôi, vẻ mặt không tin: “Cô lừa tôi, cô trẻ như vậy sao là luật sư chứ?”

Tôi muốn lấy thẻ luật sư từ trong túi ra đưa cho cậu ấy, nhưng tay run vô cùng, tôi không thể kéo khóa túi được. Lúc này, đột nhiên một cánh tay giơ ra từ đằng sau tôi, lấy túi của tôi, mở khóa, tôi quay đầu nhìn, là Lâm Khải Chính. Thấy anh, tim tôi có phần lắng xuống, lấy trong túi ra thẻ luật sư.

“Người đàn ông kia đừng qua đấy!” Cậu thanh niên đột nhiên hét to. Lâm Khải Chính lùi lại.

Tôi giơ thẻ luật sư lên, cậu ta nói: “Cô mang qua đây, tôi muốn xem có phải thật không?”

Tôi bước vài bước tới cạnh cậu ta, đưa từ xa cho cậu ta, hy vọng có thể khiến cậu ta lại gần một chút.

“Cô mang qua đây.” Cậu ta không mắc lừa.     

Tôi lại tiến thêm 2 bước, miễn cưỡng đưa tận tay cậu ta. Cậu ta cầm lấy, nhìn kĩ.

“Luật sư Trâu, tôi muốn cô thắng vụ kiện này?” Cậu thanh niên cuối cùng cũng tin tưởng tôi.

“Tôi còn chưa rõ tình hình của cậu, cậu có thể kể với tôi không? Tôi nhất định sẽ giúp cậu!” Tôi cố gắng hết sức giữ bình tĩnh.

Cậu ta bắt đầu không đầu không đuổi kể về những việc bản thân đã trải qua, kỳ thực tôi căn bản nghe không rõ cậu ta nói gì, một nửa lớn não tôi đã mất hiệu lực vì sợ hãi. Tôi nhìn mắt cậu ta chăm chú, dường như tôi hiểu từng câu của cậu ta. Đợi cậu ta nói được kha khá tôi ngắt lời: “Vụ án của cậu rất có hy vọng, thứ nhất, cậu có đầy đủ chứng cứ chứng minh bị thương trong khi đang làm việc, thứ hai tình trạng thương tổn của cậu đã thành tàn phế, đây cũng có chứng nhận của bệnh viện, nhưng bây giờ cậu thiếu giám định bị thương khi làm việc, nếu không có rất khó để tính số tiền phải bồi thường.” “Tôi không có tiền làm giám định bị thương khi đang làm việc! Một đồng tôi cũng không có!” Cậu thanh niên đau khổ nói.    

“Không sao, tiền không nhiều, tôi có thể cho cậu vay, tôi có thể giúp cậu thưa kiện miễn phí.” Tôi an ủi cậu ta

“Bên nhà thầu sẽ không bồi thường tiền cho tôi, ông ta nói cho dù tôi thưa tận đâu cũng đều vô dụng.” Cậu ta bắt đầu khóc, nhưng sự phẫn nộ đang được giải tỏa.

Tôi nói như đinh đóng cột: “Không thể nào, nếu tòa án xử bao nhiêu tiền, ông ta sẽ phải trả bấy nhiêu tiền, nếu không tòa án sẽ thực thi cưỡng chế.”

Gương mặt đầy nước mắt của cậu thanh niên lộ ra tia hy vọng. Tôi tiếp tục nói: “Tiểu Lưu, nghe chị nói một câu. Người sống mới có hy vọng, nếu chết rồi thì cái gì cũng đều không có.” Lời này tuy cũ nhưng có tác dụng. Tiếng khóc nức nở của cậu ta hơi lắng xuống.     

Tôi giơ tay về phía cậu ta, do dự một lúc, cậu ta bước về phía tôi, vừa bước được 2 bước người đằng sau đã ùa lên, lập tức đưa cậu ta đi.

Lúc này, dũng khí còn sót lại của tôi hoàn toàn tan vỡ, chân mềm đi, ngồi xổm trên đất.

Có một người đi tới cạnh tôi, tôi nhìn thấy quần bò xanh, tôi biết là anh, anh giơ tay về phía tôi nói: “Cô làm tốt lắm, đi thôi!”

Tôi ngẩng đầu, anh cúi người nhìn tôi, ánh mặt trời phản chiếu từ đằng sau, rất chói mắt, tôi nhìn không rõ mặt anh, tôi nghẹn ngào nói: “Tôi sợ, tôi không dám đi.”

Anh ngồi xuống, vẻ mặt rất dịu dàng, nhẹ nhàng nắm tay tôi, nói: “Không sao, cô ở đâu đều không quan trọng, cô chỉ nhìn tôi, đi cùng tôi.”

Tay anh dùng lực kéo tôi đứng lên theo. Anh một tay cầm túi của tôi, một tay nắm tay tôi, đi xuống dưới lầu. Anh đi rất chậm, được hai bước lại quay đầu nhìn tôi một cái, tôi ngoan ngoãn nhìn lưng anh, nắm chặt tay anh, từng bước từng bước xuống dưới. Đưa tôi lên thang máy xong, anh quay người đối diện với tôi, tay vẫn chưa buông. Vì rất nhiều người, khoảng cách của chúng tôi rất gần, mắt tôi vừa đúng nhìn thấy nhãn hiệu trước ngực áo sơ mi của anh, một dãy chữ cái bắt đầu bằng chữ Z, sau đó tôi ngửi thấy mùi nước hoa nhẹ trên người anh, mùi của rừng cây.

Thang máy bắt đầu khởi động, tiếng lạch cạch xuống dưới. Tôi lại không nén được kêu lên một tiếng. Lâm Khải Chính cười khẽ, cúi đầu nói với tôi: “Lau nước mắt đi.”     

Lúc này tôi mới phát hiện, mặt mình đầy nước mắt, vội vàng giơ tay lau sạch.

“Tinh” thang máy nặng nề xuống mặt đất. Hai chúng tôi dường như đồng thời buông tay, anh đưa túi cho tôi: “Cô nên cắt móng tay đi.” Tôi cúi đầu nhìn tay anh, mấy vết bấm hiện rõ trên tay thon dài, tôi dùng lực mạnh quá.    om]

Bước ra khỏi thang máy, cuối cùng đã được giẫm xuống mặt đất.

Trâu Nguyệt đi lên, đứng trước mặt tôi. Lâm Khải Chính đứng sau tôi nói: “Tôi cho xe đưa hai người về.”

Tôi vội vàng quay người: “Không cần, ở ngay trước mặt rồi, rẽ là tới, không cần đưa.”

Khi tôi đối diện với anh, tôi phát hiện anh lại trở về dáng vẻ uy nghiêm, anh gật đầu nói: “Được rồi, hôm nay vất vả cho cô, luật sư Trâu.” Sau đó quay người rời đi.     

Tôi và Trâu Nguyệt đi khỏi nơi thi công, trợ lý của họ Lâm đuổi theo, đưa tôi một lá thư. Tôi nghi ngờ nhìn anh ta, anh ta cười nói: “Phí hỗ trợ, Lâm tổng dặn đưa cho cô.”     

Tôi vội vàng từ chối, nhưng anh ta kiên trì đặt vào trong tay tôi, đồng thời giải thích: “Mỗi người hôm nay đến xử lý sự việc đều có, cô càng nên có, luật sư Trâu.” Tôi đành nhận.    

Bước tới cổng thi công, đột nhiên đằng sau vang lên tiếng còi xe, chúng tôi quay đầu nhường, đằng sau một chuỗi xe tiếp tục ra, xe của Lâm Khải Chính là chiếc thứ ba, chỉ thấy anh kéo cửa kính, đeo kính đen, sắc mặt vô cảm đi qua chúng tôi.     

Trên đường trở về nhà, Trâu Nguyệt xách đồ ăn, vẫn đi đằng trước.

Tôi vẫn sợ hãi chưa dứt, quả thực không đuổi theo kịp nó. Đợi tôi vào cửa nhà, nó đã vào phòng đóng cửa rồi.

Tôi lờ mờ biết nguyên nhân nó tức giận, đúng vì họ Lâm kia. Thật là, tội gì chứ?

Nhưng cơm trưa xem ra không thể rồi. Tôi gọi điện cho Trâu Thiên, nó đang trên đường đến, tôi kêu nó đưa bạn ra ngoài ăn. Trâu Thiên rất thất vọng, hỏi vì sao, tôi đơn giản trả lời một cậu: “Tiểu Nguyệt lại đang phát điên.” Trâu Thiên lập tức hiểu, đồng ý, rồi ngắt điện thoại.

Tôi vừa đặt điện thoại xuống, Trâu Nguyệt mở cửa “rầm” một cái, âm thanh sắc nhọn: “Ai phát điên? Ai phát điên?”

Tôi chẳng buồn để ý tới nó, đứng lên vào phòng. Nó theo sau tôi,tiếp tục nói: “Trâu Vũ, chị và Lâm tổng rốt cuộc là quan hệ gì?”

Tôi quay đầu, dùng giọng điệu rất khinh thường nói với nó: “Quan hệ gì? Quan hệ người yêu! Sao?”

Nó sắp điên rôi, cầm khung ảnh trong tay chuẩn bị ném, tôi chỉ ngón tay, nghiêm giọng nói: “Em thử ném xem?!”

Nó bị tôi gào lên, tay cứng lại trong không trung, nước mắt bắt đầu trào ra. Thấy bộ dạng của nó, tôi lại có phần không nén được: “Trâu Nguyệt, sao em vẫn nghĩ không thông hả? Lâm Khải Chính, anh ta là người thế nào, nếu em thích anh ta thì đứng xa mà thích, không thì thôi đi, việc gì phải tự mình dày vò mình, mơ những giấc mơ không thể chứ?”     

“Vì sao chị quen anh ấy?” Nó vẫn kiên trì với câu hỏi này.

“Nói thật, chính là vì em, chị từng đi gặp anh ta, nên mới quen anh ta.”

“Chị và anh ấy nói những gì? Chị khiến anh ấy thuyên chuyển em hả?”

“Không, hơn cả thuyên chuyển, chị hy vọng anh ta sa thải em!”

“Vì sao chị làm vậy?”

“Vậy chị nên làm thế nào, xin anh ta cưới em? Xin anh ta yêu em?” Tôi bất giác cao giọng. “Em biết Lâm Khải Chính nói với chị thế nào không, anh ta nói anh ta chưa bao giờ cho em bất cứ sự đáp lại hay cổ vũ, ý rằng em hoàn toàn tự mơ tưởng!”     

Xem ra, lời của tôi khiến Trâu Nguyệt rất đau khổ, có thể nghe thấy tiếng thở gấp của nó, tôi cũng không muốn làm nó bị tổn thương như vậy nhưng cũng có lẽ “bệnh khó chữa phải dùng thuốc mạnh.”     

Nó quay người về phòng, được hai bước, đột nhiên quay đầu chất vấn tôi: “Chị và anh ấy không quen, vậy sao anh ấy nắm tay chị, cầm túi cho chị, còn cười như vậy … như vậy với chị?”    

Tôi sững người, bị nó thấy rồi ư? Nhưng tôi lập tức lấy lại tinh thần, lớn tiếng phản bác: “Chị sợ cao, chị không dám đi, anh ta cầm tay chị thì làm sao? Chị giúp anh ta việc lớn như vậy, anh ta cầm túi giúp chị một lát thì làm sao? Thần kinh em quả thực quá mẫn cảm rồi!” Tôi có chút lơ là vấn đề buồn cười này.

Khí thế của tôi át cả nó, tuy có phần không phục nhưng nó vẫn quay người về phòng.

Toàn thân tôi hết sạch sức lực, nằm lên giường, không đầy một lúc sau nặng nề ngủ mất.

 


Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+