Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Tình yêu thứ ba – Chương 12 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Thường sau khi tàn nhẫn đưa ra quyết định mới, lại cành mẹ đẻ cành con, khiến anh và cô lại bị kéo vào nhau.

Muốn yêu nhưng không thể yêu, muốn giữ lấy nhưng không thể giữ, không có điều gì khiến người ta đau khổ hơn điều này.

Chương 12.1

Sáng sớm thứ hai, thời tiết bắt đầu hơi nóng nực, mùa hạ cuối cùng cũng tới rồi.

Tôi bước vào văn phòng, phát hiện Cao Triển Kỳ đang ngồi trước bàn tôi.

“Luật sư Cao, hôm nay anh đến sớm vậy, có việc tốt gì à?” Tôi hỏi.

Anh ta không lên tiếng, hai tay khoanh trước ngực, nhìn tôi có phần ý sâu xa.

Tôi ngồi xuống, lấy ra tập hồ sơ vụ án chiều nay mở phiên tòa, bật máy tính, rồi lại đứng lên, pha cốc trà, lại ngồi xuống, nhìn Cao Triển Kỳ một cái nữa, vẫn duy trì tư thế vừa nãy, không cử động    . “Anh làm gì vậy, nhìn tôi thêm nữa là thu phí đấy.” Tôi nói.

Anh ta thò người qua, đặt hai khuỷu tay lên bàn, thần bí hỏi tôi: “Bắt đầu khi nào?”

“Cái gì khi nào?” Tôi không hiểu.

“Cô và Lâm Khải Chính.”

“Đừng nói linh tinh! Tôi và anh ta có gì bắt đầu?” Tôi phủ nhận nhưng lại thấy chột dạ.

“Sau khi tôi về tối qua, càng nghĩ càng không đúng, giữa cô và Lâm Khải Chính nhất định có vấn đề gì. Kể cả từ lâu rồi, cô nhờ tôi dò hỏi về anh ta, vụ án ở giai đoạn xét xử thứ hai kia, có một tờ giấy ghi chữ Lâm, thêm cái lần khi anh ta giúp tôi giải cứu ô tô, muốn cô lên xe anh ta, còn có việc cố vấn pháp luật của chúng ta lần này, sao mà đạt được dễ dàng vậy, nghĩ đi nghĩ lại, giữa cô và anh ta tuyệt đối không đơn giản như cô nói.”     Cao Triển Kỳ bắt đầu tìm nguồn gốc.

“Không đơn giản? Vậy phức tạp thế nào, anh nói tôi nghe xem?” Tôi cố làm ra vẻ trấn tĩnh để hỏi.

“Điều đó sao tôi biết chứ? Vì vậy tôi rất tò mò! Tôi còn nghe nói, tuần trước, Lâm Khải Chính tới văn phòng của chúng ta, ở riêng với cô rất lâu, nói thực, hai người đang làm gì?”

“Đang thảo luận 1 bản hợp đồng.”

“Thảo luận hợp đồng vì sao phải đóng cửa?”

“Không phải đóng cửa? Vậy những cô nàng ở ngoài kia cứ như đang xem kịch vậy, căn bản không thể làm việc.”

“Không phải chính là diễn kịch chứ?”

“Cao Triển Kỳ, nếu anh thực sự rảnh thế đi làm việc khác đi, dọn vệ sinh, đổ rác đừng nói vớ vẩn ở chỗ tôi!” Tôi hạ lệnh đuổi khách.

“Trâu Vũ, tôi chỉ có ý tốt.” Cao Triển Kỳ đột nhiên nói một cách thành khẩn: “Đàn ông có tiền đều như vậy. Cô cũng không phải cô nàng chưa từng trải, chắc hiểu rõ hố lửa là cái gì, cạm bẫy là cái gì, đừng làm ra những chuyện ngốc nghếch. Một tên Tả Huy khiến cô tổn thương còn chưa đủ à.”

“Anh nói vậy là ý gì? Ai chuẩn bị làm việc ngốc?” Tôi có phần tức giận.

Cao Triển Kỳ thấy tôi bực mình, vội vàng giải thích: “Không có, không có, tôi không nói cô làm việc ngốc, tôi chỉ có ý tốt nhắc nhở cô. Chúng tôi đều là đàn ông, nhìn thấu suy nghĩ của đàn ông. Tối qua Lâm Khải Chính vui như vậy, lại cùng cô uống rượu giao bôi!” Anh ta đặc biệt nhấn mạnh ba từ “Rượu giao bôi!”

“Tối qua là ai khơi nguồn, hôm nay lại lấy đó làm điểm sơ hở!” Tôi nói.

“Không dám, không dám, tôi khơi ra là tôi sai, con người tôi uống chút rượu liền thích gây chuyện, cô chẳng phải không biết? Nhưng Lâm Khải Chính là người thế nào? Phó tổng công ty Trí Lâm, ở đây lớn nhỏ gì cũng coi như một nhân vật lớn, chẳng phải chánh án nhỏ, một thẩm phán nhỏ của một toà án nào đó, lại có thể chơi trò chơi này, tối qua trên đường về, Âu Dương nói những điều chưa từng nghe qua    ! Dã tâm lang sói, không thể không đề phòng! Tôi biết anh ta là đàn ông thượng hạng, sợ cô nhất thời không phân biệt thật giả, tới lúc đó … đúng không?” Anh ta định nói lại thôi, cứ như thực sự có việc gì xảy ra.

Nghĩ lại cảnh tối qua, tôi cũng có phần cảm thấy bối rối, bị anh ta chọc đúng chỗ đau, tôi chỉ có thể tăng thêm sự giận dữ để che đậy sự chột dạ. Anh ta thấy tình hình không hay, giơ hai tay chịu thua, lùi ra cửa. Trước khi ra khỏi cửa, anh ta lại thêm một câu: “Còn có tên Tả Huy kia, chẳng phải tôi không đủ tình anh em, cũng không phải thứ gì tốt, cô cũng nên đề phòng chút!”

Tôi đuổi theo tới sau lưng anh ta, đóng sầm cửa.

Trở về chỗ ngồi, nghĩ tới những điều đã xảy ra trong thời gian qua, tôi đột nhiên kinh ngạc cảm thấy tình hình không đơn giản như tôi nghĩ, Lâm Khải Chính đối với tôi, tôi đối với Lâm Khải Chính dưới con mắt dõi theo của mọi người có lẽ đã tạo ra vô số các chủ đề rồi, đảm nhận vô số hư danh, tôi còn ngỡ ngàng không hiểu.

Tôi có thể nói bản thân mình hoàn toàn trong sạch không? Tôi chẳng phải không có chút hư vinh và lòng tham, tôi chẳng phải không bị mê hoặc bởi sự giàu có và vẻ ngoài khôi ngô của anh, tôi chẳng phải không biết rõ ý tứ anh còn thường xuyên xuất hiện bên cạnh anh, tôi chẳng phải không mưu đồ duy trì cái bí mật nho nhỏ này với anh, hy vọng trở thành ấn tượng không phai nhạt trong lòng anh?     Có lẽ mỗi một ánh mắt chúng tôi giao nhau, mỗi một lần đôi câu vài lời đều lộ ra điểm bất thường, còn tôi, vẫn tưởng rằng người đời đều là kẻ ngốc!

Nghĩ lại mọi chuyện trước đây, tôi bỗng nhiên cảm thấy chấn động, phải kết thúc trò chơi thôi, tôi thầm nghĩ. An lòng kiếm tiền ở Trí Lâm? Thiên hạ đâu ra việc tốt vậy chứ?

Tôi bắt đầu nghĩ tới việc đổi nơi công tác.

Suy nghĩ vừa bắt đầu thì cửa phòng có người gõ. “Ai đấy?” Tôi đoán lại là Cao Triển Kỳ, nên nói không chút vui vẻ.

Cửa phòng được đẩy nhẹ, một người phụ nữ lạ mặt đứng trước mặt tôi. “Xin hỏi, cô là luật sư Trâu à?”

“Đúng, là tôi. Có chuyện gì không? Ngồi xuống rồi nói.” Tôi trả lời khách khí. Thầm nghĩ, lại có người ngưỡng mộ tôi tới tìm?

“Tôi không ngồi đâu, tôi muốn hỏi một chút, cô có phải quen một người tên là Lưu Quân không?”

“Lưu Quân?” Tôi nghĩ kĩ một chút, lắc đâu: “Tôi không quen.”

“Cậu ấy quê ở Hà Nam, người không cao, gầy, chân hơi thọt.” Chị ta vẫn đang gợi ý cho tôi.

Tôi lại nghĩ kĩ lần nữa, vẫn không có chút ấn tượng.

Chị ta có chút thất vọng, nói: “Uhm, vậy bỏ đi, xem ra anh ta đúng là tên điên.” Nói xong quay người chuẩn bị rời đi.

Tôi vội vàng gọi chị ta lại: “Chị à, chị đừng đi, nói cho hết, tôi sắp bị chị làm cho hồ đồ rồi.

Chị ta quay người lại nói: “Tôi cũng là giúp Lưu Quân dò hỏi.     Em trai tôi nằm viện ở bệnh viện thần kinh thành phố, tôi thường đi thăm nó, ở cùng phòng bệnh của nó có một thanh niên chính là Lưu Quân đó, thường nhờ tôi tìm cô, nói cậu ta không điên, bị người ta hại vào đây, còn nói cô đã đồng ý giúp cậu ta khởi kiện. Tôi bị cậu ta nói nhiều quá cũng muốn tin cậu ta một lần, hỏi giúp cậu ta. Vì vậy tôi tới đây. Xin cô đừng coi chuyện này là kì quặc, đều trách tôi cả, lẽ ra tôi không nên nghe theo lời điên cuồng của của cậu ta.”

Nghe chị ta nói vậy, đột nhiên tôi nhớ ra người công nhân Lưu Quân trên đỉnh tòa nhà lần đó, lẽ nào là cậu ta? Sao cậu ta có thể vào bệnh viện thần kinh được? Lẽ nào cậu ta thực sự là người điên?

Tôi kéo chị ấy lại, hỏi tỉ mỉ tình hình, càng nghe chịấy tả thì càng thấy giống.

Buổi chiều, tôi tới bệnh viện thần kinh, dưới sự hướng dẫn của y tá, đi qua hai cổng sắt, tôi nhìn thấy Tiểu Quân đã có duyên gặp mặt một lần trên đỉnh toà nhà. Lâu không gặp, mặt cậu ta sưng phù, ánh mắt đờ đẫn, nhưng người lại càng gầy yếu.

Vừa nhìn thấy tôi, cậu ta liền bắt đầu nghẹn ngào, rơi nước mắt: “Luật sư Trâu, chị nhất định phải cứu em ra, em không phải tên điên.”

“Là ai đưa cậu vào?” Tôi hỏi.

“Em không biết, sau ngày hôm đó, công an bắt em, còn đánh em, sau đó vài người tới, hỏi em vài câu, rồi đưa em tới đây. Em không được gọi điện thoại, lại không được viết thư, cha mẹ em đều không biết em ở đâu. Luật sư Trâu, chị phải cứu em. Bây giờ toàn thân em đều đau, chân cũng không thể đi, cầu chị giúp em, chị đồng ý với em rồi!”   

Tôi vỗ về cậu ta gần nửa tiếng, đợi tinh thần cậu ta ổn định xong, tôi tới phòng trực của bác sỹ, gặp bác sỹ điều trị chính của cậu ta.

“Xin hỏi, Lưu Quân do ai đưa tới?”

“Là đội trị an bên đồn công an khu vực.”

“Đồn công an sao có thể đưa người tới đây?”

“Cậu ta làm giám định, giám định bệnh mộng tưởng.”

“Vậy ông cho rằng cậu ta có phải bệnh đó không?”

“Như tôi thấy, tình trạng bệnh ít nhất không rõ, ngoài việc cậu ta nói cậu ta muốn kiện ra, cũng không có biểu hiện nào khác thường.”

“Vậy bệnh viên sao không cho cậu ta xuất viện?”

“Bệnh nhân do công an đưa tới, họ nói không được xuất viện, chúng tôi cũng không thể thả cậu ta ra, vạn nhất xảy ra chuyện gì, ảnh hưởng tới sự ổn định xã hổi, chúng tôi gánh không nổi.”

“Sức khỏe của cậu ta hình như không tốt lắm, cậu ta nói toàn thân đều đau.”

“Điều này có khả năng là do ảnh hưởng không tốt của thuốc, hơn nữa, cậu ta quả thật bị thương ở xương sống thắt lưng, ngoài ra thận cũng có chút vấn đề.”

“Bệnh viện có thể điều trị cho cậu ta không?”

“Chúng tôi là bệnh viện chuyên môn, không có phương pháp chữa về lĩnh vực này.”

Sao có thể như vậy? Đây quả thực là không có tính người    . Trong lòng tôi cảm thấy căm phẫn bất bình cho Tiểu Lưu, thế là cáo từ bác sĩ, bác sĩ lại hỏi: “Cô là người nhà của Lưu Quân à?”

Tôi gật đầu nhận. Ông ta nói nhỏ: “Tôi nói thật với cô, nghĩ cách cho cậu ta ra sớm, cứ như thế này, không điên cũng biến thành điên.”

Tôi trở về phòng bệnh, nắm tay Lưu Quân, dõng dạc nói: “Tiểu Lưu, em yên tâm, chị Trâu nhất định nghĩ cách đưa em ra, để em tiếp tục trị bệnh! Chị đồng ý với em, chị nhất định làm được!”

Đứng ở cổng viện, ý chí sôi sục của tôi vừa nãy hóa thành số không, việc này chẳng đơn giản như một vụ án tố tụng, nên bắt đầu từ đâu? Tôi nhất thời tìm không ra manh mối.

Sau đó, tôi nghĩ tới Lâm Khải Chính, tất cả việc này anh ta cũng rất rõ, cũng đích thân tham gia xử lý, thông qua anh ta, chắc có thể giải quyết nhanh nhất.     Vì vậy, khi tôi vô cùng đau lòng chuẩn bị kết thúc những cuộc gặp gỡ giữa hai người thì lại có chuyện khiến tôi nhất định phải gặp anh.

Nhưng, cứu người như cứu hoả, tôi gọi vào di động của anh, tiếng tút tút bên kia vọng lại, nhưng mãi vẫn chưa có người nghe. Gọi lần nữa, vẫn không ai nhận.

Tôi lại gọi tới di động của anh Phó. Lần này lập tức nghe thấy giọng anh Phó: “Luật sư Trâu, chào cô.”

“Anh Phó, chào anh, xin hỏi Lâm tổng hiện nay có ở cùng anh không?”

“Không, nhưng tôi đang đợi anh ấy.”

“Tôi có một việc rất quan trọng muốn báo cáo với Lâm tổng, xin hỏi anh có thể giúp tôi liên lạc với anh ấy không.”

“Uhm, rất gấp à?”

“Đúng, rất gấp.”

“Nhưng tôi không biết Lâm tổng khi nào xuống, hay là cô qua đợi anh ấy đi nhé?”

“Vâng, các anh đang ở đâu?”

“Khách sạn Quân Hoàng, tôi ở sảnh lớn.”.’

Tôi bước vào sảnh lớn, anh Phó đang ngồi trên ghế sô fa trong phòng chờ của khách vẫy tay với tôi.

“Luật sư Trâu, đến đây, ngồi một lúc. Lâm tổng lát nữa chắc sẽ xuống, 6h30 tối còn phải đi tiếp khách nữa.”

Tôi tuân mệnh ngồi xuống.

“Anh Phó, Lâm tổng đang họp ở trên à?”

“Không, ban đầu anh ấy nói đi bơi, nhưng lên đã 3 tiếng rồi, không biết làm gì nữa.”

“Bơi?!”

“Đúng, Lâm tổng thường tới đây bơi, có lợi cho sức khỏe mà.”

“Vậy anh không bơi cùng à?”

“Ha ha, tôi không biết bơi!” Anh Phó thật thà cười nói.

Đang nói chuyện, điện thoại của tôi reo, tôi nhìn, là số của Lâm Khải Chính, vội vàng nghe: “Lâm tổng, chào anh.”

“Có việc à?”

“Vâng, có việc rất quan trọng, muốn báo cáo với anh.”

“Cô lên đi, tôi đang ở tầng 19.”

“Vâng.” Tôi cúp máy.

Anh Phó nhìn về phía tôi hỏi: “Lâm tổng kêu cô lên à?”

Tôi gật đầu: “Nói đang ở tầng 19.”

“À, vẫn ở chỗ bể bơi.”

Tôi đứng lên, anh Phó đột nhiên ở bên nhắc nhở: “Luật sư Trâu, hôm nay cẩn thận một chút, tâm trạng Lâm tổng không tốt lắm.”

“Thế à? Anh ta và Giang tiểu thư cãi nhau à?” Tôi vờ vô tình hỏi.

“Giang tiểu thư đi từ lâu rồi, là chuyện kinh doanh, hình như mất một đơn hàng lớn. Nói chung cô cẩn thận là được.”

Tôi nói lời cảm ơn rồi đi về hướng thang máy.

Đứng trong thang máy, tôi thầm hạ quyết tâm, sau khi làm xong chuyện này, cho dù thế nào cũng không làm ở Trí Lâm nữa! Cho dù thế nào cũng không gặp anh ấy nữa!

Thang máy yên tĩnh lên tới tầng 19. Tôi ra khỏi thang máy, tới cửa bể bơi, chuẩn bị đẩy cửa bước vào, đột nhiên nhân viên phục vụ đứng đó ngăn tôi lại:

“Xin lỗi, thưa cô, chiều nay bể bơi không dành cho khách ngoài.”

Tôi rất bối rối: “Nhưng, Lâm tổng kêu tôi tới đây mà?”

Anh ta lập tức thay đổi ngữ khí: “Lâm tổng mời cô tới à? Vậy, mời vào!”

Hóa ra bể bơi được bao riêng, đúng là người lắm tiền.

Tôi đẩy cửa bước vào, một bể bơi to, nước xanh biếc, trong veo, tĩnh lặng, không thấy bóng dáng anh ấy đâu. Tôi tìm xung quanh, thấy góc gần cửa sổ đằng xa, có một bóng màu trắng.

Tôi đi về phía anh, chỉ thấy anh mặc một chiếc áo tắm dài màu trắng, tóc còn ướt đẫm nhỏ từng giọt xuống đằng sau đầu, ngồi trên một cái ghế hút thuốc, trên nền vương vãi không ít đầu thuốc lá, còn có hai chai cola rỗng    . Anh mặc quần áo như vậy, tôi do dự một lát, vẫn tiếp tục bước tới.

Giày cao gót của tôi giậm trên nền gạch phát ra tiếng kêu, khiến anh quay đầu. Anh kéo một chiếc ghế, ra hiệu tôi ngồi xuống.

“Có việc gì?” Anh hỏi, thái độ rất lãnh đạm, so với hôm qua cứ như là hai người.

Tôi kể lại chi tiết việc hôm nay cho anh, anh vừa nghe vừa hút thuốc, khói thuốc lượn lờ quanh anh, gương mặt anh chìm vào trong mịt mù.

Sau khi tôi nói xong, hồi lâu anh cũng không phản ứng, sau đó nói một câu: “Cô cho rằng việc này nên xử lý thế nào?”

“Làm như vậy không đúng, nên nhanh chóng cho Lưu Quân ra, để bên xây dựng tiếp tục trị bệnh cho cậu ta, xử lý ổn thỏa việc này.”

“Cô cũng từng nói rằng đây là việc giữa Lưu Quân và bên xây dựng, không liên quan gì tới chúng tôi.” Anhh phản ứng với việc này lãnh đạm hơn tôi tưởng tượng rất nhiều.

“Vâng, xét trên mối quan hệ pháp luật mà nói thì đúng như vậy, nhưng nếu Lâm tổng có thể ra mặt cân đối một chút, có lẽ vấn đề này sẽ được giải quyết rất nhanh.” Tôi thành khẩn yêu cầu.

“Có vài việc không phải có thể làm hay không, mà là có làm hay không, mỗi năm công nhân chết hoặc bị thương tại công trình thi công do công ty chúng tôi đầu tư ít nhất lên đến hơn trăm, nếu tôi can dự vào cái này, vậy những thứ khác làm thế nào?”

Tôi bắt đầu sốt ruột: “Nhưng, việc này lại có chút không giống, anh tận mắt tới hiện trường xử lý, cũng lên đỉnh tòa nhà, anh cũng biết, vì tôi hứa sẽ giúp cậu ta thưa kiện, cậu ta mới đồng ý xuống, như vậy, cũng là vì …”     Tôi chuẩn bị nói, cũng là vì anh. Nhưng nói nửa câu rồi nuốt xuống.

Anh quay đầu lại, nhìn tôi một cái: “Cũng là vì tôi? Nhưng tôi chỉ nhờ cô giúp để cậu ta xuống, đừng chết ở đó là được.”

“Nhưng cũng không thể nhốt cậu ta trong viện thần kinh?”

“Vậy có gì không tốt? Không phải lo cái ăn cái mặc.”

“Lâm tổng, sao anh có thể nói vậy? Như vậy thật cạn tình!” Tôi có ý hơi phê phán.

“Có vài việc không phải tôi đủ sức cáng đáng, tôi cũng không còn cách nào.” Anh vứt đầu thuốc xuống đất, mặc kệ nó tiếp tục cháy.

“Sao anh lại không đủ sức cáng đáng?  Anh chỉ cần nói một tiếng là có thể làm được.”

“Cô đánh giá tôi quá cao rồi.” Ngữ khí anh rất chán nản.

Anh nói như vậy, khiến tôi vô cùng tức giận, tôi quả thật đánh giá cao đạo đức của anh rồi. Thế là tôi đứng lên nói: “Được rồi, vậy không phiền anh nữa, tôi cáo từ trước, tôi sẽ giải quyết thông qua con đường khác.”

Tôi quay người chuẩn bị rời đi, đột nhiên anh nói ở đằng sau tôi: “Hay là thế này, hai chúng ta làm cuộc giao dịch, nếu cô có thể giúp tôi xử lý phía trưởng phòng Tả bên phòng điều tra của Cục thuế, để anh ta đừng tới điều tra thuế Trí Lâm nữa, tôi sẽ giúp cô xử lý bên xây dựng, để bọn họ ngoan ngoãn giải quyết ổn thỏa.”   

Tôi ngay người nhìn anh, anh cúi đầu châm thuốc.

“Việc này liên quan gì tới Tả Huy? Hơn nữa, tôi cũng không có bản lĩnh đó.” Tôi cãi lại.

Khóe miệng anh khẽ nhếch lên cười nhạt một tiếng: “Vì vậy, có vài việc, không phải cô có thể làm hay không mà là cô có làm hay không.”

Hôm nay xem ra không phải ngày tốt, tôi chưa bao giờ thấy anhh dùng thái độ kiêu kỳ nói chuyện với tôi như thế này, trong lòng hoàn toàn thất vọng.

Tôi tiếp tục quay người đi ra phía cửa, anh đột nhiên lại nói: “Thay tôi chuyển lời cảnh cáo tới Tả Huy, bảo anh ta đừng quá đáng, tới khi anh ta tới cầu xin tôi cũng muộn rồi.”

Anh nói như vậy, rõ ràng là khiêu khích tôi. Tôi nín nhịn sự bất mãn, vẫn đi về phía trước. Anh lại bổ sung thêm một câu nữa: ‘Chỉ sợ tới lúc đó cô tới xin tôi cũng không có tác dụng.”

Tôi quay người, nhìn thấy ánh mắt khiêu khích của anh, anh không còn là Lâm Khải Chính điềm đạm mà tôi từng quen biết.

Tôi bước tới, anh không ngạc nhiên, có lẽ anh đang đợi tôi phản công    . Tôi tới trước mặt anh nói: “Lâm Khải Chính, tôi nói cho anh biết, anh đừng tưởng có vài đồng tiền thối là ghê gớm lắm, tôi mãi mãi không tới cầu xin anh, tôi cũng sẽ không tiếp tục kiếm cơm dưới tay anh, tôi thực sự thất vọng, tôi không ngờ anh là người như vậy, làm tất cả vì lợi ích của mình, hiểu pháp luật vẫn phạm pháp, còn ác ý muốn báo thù!”

Anh cũng đến gần tôi, nói lớn: “Đúng vậy, giờ em mới biết anh không phải người tốt ư? Giờ em mới biết sự giáo dục của anh chỉ là giả tạo ư? Giờ em  mới biết anh chính là một thương nhân toàn thân sặc mùi tiền ư? Nếu anh là người tốt, anh sẽ không trốn thuế, nếu anh là người tốt, anh sẽ không hối lộ khắp nơi, nếu anh là người tốt, anh sẽ không tranh quyền đoạt lợi, nếu anh là người tốt …”    . Ngữ điệu của anh đột nhiên trầm xuống, anh cúi đầu nhìn vào hai mắt tôi, chậm rãi nói từng từ từng câu: “Anh sẽ không vừa cùng bàn bạc chuyện đại sự với Giang Tâm Dao, vừa ôm mộng tưởng không thể có với em…”

Tôi bị chấn động. Sau khoảnh khắc đó, tôi dằn mạnh từng từ: “Anh thật vô liêm sỉ!”

Anh gật đầu: “Đúng, anh rất vô liêm sỉ. Trâu Vũ, em đừng xấc láo quá, anh nhịn em lâu lắm rồi!” Giọng nói chưa dứt, anh giơ tay ôm tôi vào lòng, tay tôi theo bản năng nâng lên chặn trước ngực, anh nhẹ nhàng gỡ tay tôi, hôn lên môi tôi.

Trong đầu tôi có suy nghĩ phản kháng, tay tôi cũng bất lực thể hiện cự tuyệt, nhưng rất nhanh sau đó tôi từ bỏ, ngược lại, tôi ôm chặt anh, tôi kiễng lên cố gắng để độ cao của hai người phù hợp hơn    . Áo tắm anh ẩm ướt, dính vào trước ngực tôi, tóc anh có vài sợi rủ xuống trước trán tôi. Anh ôm chặt lấy tôi, dường như muốn khảm tôi vào trong cơ thể anh.

Tôi không phải thánh nữ, tôi không phải trinh nữ, lý trí của tôi đã nhượng bộ rồi, chỉ còn lại khát vọng đang bùng lên không giới hạn    . Bây giờ tôi mới biết, thực ra tôi kỳ vọng giây phút này lâu lắm rồi. Là ngoài ý muốn cũng được, là sai lầm cũng được, là lòng tham cũng được, để tôi hưởng thụ giây phút này trong vòng tay anh trước đã, chuyện khác, đợi sau hãy nói, đợi sau hãy nói.

Rất lâu rất lâu sau, khi tôi dường như hồn bay đi mất, cuối cùng anh dừng lại. Tôi mở mắt, thấy gương mặt anh ngay trước mặt, vài sợi tóc ướt dính trên trán, tôi giơ tay, gạt ra.

Anh buông tôi ra rồi nắm tay tôi đi về phía cửa bể bơi. Tôi không phải cô gái chưa từng trải qua việc đời, tôi biết anh muốn làm gì, vì vậy tôi cứng người lại, đứng nguyên chỗ cũ. Anh quay đầu nhìn tôi, ánh mắt hy vọng.

Tôi hít sâu một hơi, để lý trí trở về, sau đó gạt tay anh ra, kiên định lắc đầu với anh: “Không! Không được!”
“Em không yêu anh à?” Anh hỏi có chút thất vọng.

“Không yêu.” Tôi trả lời một cách rõ ràng.

“Anh không tin! Tối lần trước khi rời nơi này, vì sao em khóc chạy về nhà?”

Tối hôm đó? Sao anh ấy biết? Lẽ nào anh ấy đi theo tôi? Tôi không nói lên lời.

“Trâu Vũ, chúng ta đừng trốn tránh nữa được không? Thời gian này, anh sắp phát điên rồi! Anh chỉ muốn gặp em, nhưng thực sự sau khi gặp em rồi anh lại không thể làm được gì. Anh thừa nhận anh làm như vậy là không lý trí, nhưng nếu anh tiếp tục giả vờ như không có chuyện gì, anh sẽ càng mất lý trí.”

“Sau đó làm thế nào? Nếu không trốn tránh, chúng ta nên làm thế nào?” Tôi hỏi.

“Làm những thứ chúng ta muốn làm.” Anh trả lời.

“Anh có thể cho em cái gì?”

“Em muốn cái gì?”

“Anh có thể mua cho em rất nhiều trang sức?”

“Được.” Anh gật đầu.

“Anh có thể tặng em căn hộ tốt nhất, xe tốt nhất?”

“Được.” Anh gật đầu.

“Anh có thể cho em rất rất nhiều tiền, chỉ cần em mở miệng?”

“Được.” Anh gật đầu.

“Anh có thể giúp em giải quyết tất cả mọi chuyện, để em trở thành luật sư kiếm được nhiều tiền nhất trong thành phố này?”

“Em có thể không cần làm việc, nhưng nếu em muốn làm, anh có thể.” Anh tiếp tục gật đầu.

“Sau đó thì sao, em làm một người phụ nữ trốn sau lưng anh, đợi anh có thời gian tới thăm em, cho dù ngủ cạnh em, anh cũng phải nghĩ ra lý do nói dối qua điện thoại. Trước mặt người khác chúng ta giả vờ xa lạ, sau lưng họ chúng ta lại là vợ chồng không danh phận, không cẩn thận em còn có thể sinh con trai cho anh, qua mười năm, hai mươi năm, anh sẽ sắp xếp cho chúng ta sống những năm cuối đời ở nước ngoài, thời gian này em phải cầu nguyện anh sẽ không yêu người đàn bà khác, hoặc em phải nghĩ cách tiết kiệm chút tài sản, chuẩn bị khi cần.” . Tôi nói hết những suy nghĩ trong lòng sớm đã muốn nói.

Anh nhìn tôi, bị lời của tôi làm cho chấn động.

Tôi nói tiếp: “Lâm Khải Chính, đây chính là thứ anh muốn làm ư? Có gì khác với suy nghĩ của những người đàn ông có tiền. Em thậm chí không cần hỏi anh, Giang Tâm Dao làm thế nào? Trâu Nguyệt làm thế nào? Thái thượng hoàng đó làm thế nào? — Thứ anh có thể đưa không phải là thứ em muốn, nhưng thứ em muốn anh vĩnh viễn không thể đưa nổi.” Tôi một hơi nói cho sạch.

Anh cúi đầu, chẳng nói câu nào. Biểu hiện thất bại khiến người ta không chịu nổi.

Tôi bước tới trước anh, vuốt ve gương mặt anh, giơ tay ôm chặt eo anh, áp mặt lên ngực anh, kỳ thực đây là điều tôi muốn làm, để tôi làm một lần thôi.

Anh cũng nhẹ nhàng ôm tôi, sau đó nói: “Anh biết, anh biết em sẽ không đồng ý với yêu cầu của anh, em không phải người phụ nữ như vậy, anh xin lỗi.”

Tai tôi dán chặt vào vòm ngực rắn chắc của anh, nghe thấy câu này, mắt tôi dâng đầy lệ. Muốn yêu nhưng không thể yêu, muốn giữ lấy nhưng không thể giữ, không có điều gì khiến người ta đau khổ hơn điều này.   

“Trâu Vũ, vẫn hy vọng em nhớ kỹ, giờ này khắc này tại đây, tình cảm anh dành cho em là thật lòng.” Anh vuốt tóc tôi, dịu dàng nói.

Hai chúng tôi lặng lẽ ôm nhau, bên bể bơi lóng lánh ánh nước trong veo.

Sau đó, tôi lại một lần nữa kiên định rời xa anh. Lần này chắc là rời xa thực sự.

 

 


Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+