Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Tình yêu thứ ba – Chương 21 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Ban đầu khi cô nói điều kiện với anh, nếu cô muốn đi thì anh sẽ để cô đi ….. hôm nay cô thực sự muốn đi rồi, cô nói với bản thân rằng dù đau thêm nữa, lâu hơn nữa cũng sẽ có ngày kết thúc. Thực sự sẽ có ngày này ư?

Chương 21.2

Tôi bụng đói cồn cào trở về nhà, Trâu Nguyệt đang ngồi trên ghế sô fa tập trung tinh thần xem ti vi, thờ ơ với sự trở về của tôi. Tôi cũng chẳng buồn hỏi han nó, vứt túi xuống, đi thẳng vào bếp tìm đồ ăn.

Trong tủ lạnh vẫn còn lại ít rau, tôi cho nồi lên bếp, đổ nước, chuẩn bị nấu mỳ ăn.

Bộ quần áo công sở mặc trên người khiến tôi cảm thấy ngột ngạt, tôi rời bếp, vào phòng mình.

“Chị!” Trâu Nguyệt trong phòng khách gọi tôi.

Tôi quay đầu, nó nói: “Cục thuế thông báo ngày mai em đi phỏng vấn, em muốn mượn chị bộ quần áo nào nghiêm chỉnh chút.”

“Được, cứ tùy ý tìm.” Tôi đáp, tiếp tục đi vào phòng.

“Chị đợi một chút.” Trâu Nguyệt lại gọi toi: “Kỳ thực em đã tìm qua rồi.”

“Có bộ nào thích hợp không?” Tôi quay đầu hỏi.

“Có một bộ thích hợp nhất.” Nó nói.

“Được, em mặc đi.” Quả thật tôi chẳng có tinh thần đâu mà nói chuyện với nói.

“Chị xem bộ nào?” Nó nói ngay đằng sau tôi.

Tôi vừa quay đầu, trong tay nó cầm chính là áo sơ mi màu xám nhạt của Lâm Khải Chính, vẻ mặt oán hận.

Trong đầu tôi “vù” một tiếng, chỉ cảm thấy đau khổ tới nỗi không thốt lên lời, với tâm trạng lúc này của tôi, chỉ nhìn thấy chiếc áo này đều đã sắp sụp đổ, huống hồ nó lại nằm trên tay Trâu Nguyệt.

Tôi trấn tĩnh lại tâm trạng và suy nghĩ một chút, vờ như không có chuyện gì: “Sao em bỏ cái áo này ra?”

“Đây là của ai?” Trâu Nguyệt rít họng lên hỏi

“Một người bạn.”

“Là ai?”

“Em không quen.”

Tôi bước lên hai bước, muốn kéo cái áo đó về. Nó nhanh chóng thu lại sau lưng, cố chấp hỏi: “Chị nói cho em biết đây là của ai?”

“Em thật vô vị, chị không thèm dây dưa với em, trả cái áo cho chị!” Tôi nói lớn.

“Đây là áo của Lâm tổng! Sao chị có áo của anh ấy!” Trâu Nguyệt hỏi một cách hung dữ.

“Lâm Khải Chính? Em nghĩ tới anh ta đến mức điên rồi, sao chị có áo của anh ta chứ?” Tôi thể hiện kinh ngạc.

“Chính là của anh ấy, áo sơ mi của anh ấy hoàn toàn đều là hàng thủ công Italia, ngoài anh ấy không ai mặc nhãn hiệu này.” Trâu Nguyệt chỉ Logo trên áo sơ mi cho tôi nhìn.

Tôi chưa bao giờ biết rốt cuộc Lâm Khải Chính mặc nhãn hiệu gì, Trâu Nguyệt lại rõ ràng đến vậy, tôi chỉ có thể thề thốt phủ nhận: “Đâu ra chuyện đó, nói rồi, không phải của anh ta, em đừng bậy bạ, đây là của một người bạn của chị!”

“Chính là của anh ấy! Chị và anh ấy rốt cuộc có quan hệ gì, chị nói! Chị nói đi!” Trâu Nguyệt hét lên.

“Chị và anh ta không thể có quan hệ gì cả.” Tôi nói thật, bây giờ không thể nói tôi đang nói dối.

Trâu Nguyệt không lên tiếng, chỉ dùng ánh mắt thù hận nhìn chăm chăm tôi.

Tôi muốn kết thúc trận cãi cọ vớ vẩn này, thế là quay người đi về phòng.

Trâu Nguyệt lại chạy lên, chặn đường tôi: “Chị không nói rõ thì không được đi, chị nói không phải của Lâm tổng, vậy là của ai?”

“Chị không cần phải nói cho em. Trâu Nguyệt, em đừng có chọc chị, hôm nay tâm trạng chị không tốt!”

“Chính là của anh ấy! Chính là của anh ấy! Nhất định của anh ấy! Không ai có thể có loại quần áo này!” Trâu Nguyệt cố chấp chỉ nói câu nói đó.

Tôi đã không còn cách nào,  nhất thời tìm không ra cách để xóa tan sự nghi ngờ của nó, để thoát khỏi sự dây dưa của nó, tôi đành sử dụng tuyệt chiêu, thế là tôi nói: “Không tin, tự em đi hỏi Lâm Khải Chính.”

Không chỉ như vậy, tôi lấy di động, tìm số điện thoại của anh ấy, bước tới máy bàn, mở loa ngoài, bắt đầu bấm số.

Kỳ thực tôi đã thuộc như lòng bàn tay số của Lâm Khải Chính từ lâu rồi, nhưng tôi ấn rất chậm, đợi Trâu Nguyệt chạy lên cắt ngang vào hành động của tôi, với bộ dạng e lệ rụt rè mỗi lần nó gặp Lâm Khải Chính, chắc tuyệt không dám trực tiếp chất vấn anh ta, còn tôi cũng có thể chứng minh sự “trong sạch” của mình.

Nhưng cái bàn tính như ý của tôi bị sai rồi, Trâu Nguyệt đứng bên cạnh, nhìn nhất cử nhất động của tôi, không hề có bất cứ hành động nào.

Cho dù ấn rất chậm, khi 11 con số cũng ấn xong, tôi đã đâm lao phải theo lao, chỉ có thể ngồi ngây ra tại chỗ, nghe thấy sự tĩnh mịch ngắn ngủi, âm thanh kết nối vẫn kêu.

“Tu – tu – tu – tu –“ Tiếng kết nối vang lên, khi tôi may mắn tưởng rằng nhất định anh không nghe thấy, đột nhiên vọng lại âm thanh khàn khàn trầm thấp của anh: “Alo, xin chào!”

Rời anh mới chỉ 1 tiếng ngắn ngủi, nhưng dường như đã rời xa anh cả một thế kỷ, tôi và Trâu Nguyệt ngồi ngây tại chỗ, nghe tiếng anh trong điện thoại: “Alo ….. alo……”

Tôi chưa bao giờ dùng máy bàn gọi cho anh, vì vậy anh không biết số điện thoại nhà tôi. Nghe thấy không ai trả lời, anh cúp máy.

Không biết giờ anh đang ở đâu, trên đường? Trên xe? Hay trở về nhà? Chỉ cảm thấy sự mệt mỏi, bi thương vô cùng trong giọng nói vừa nãy của anh, khiến tôi đau đớn tới mức không thể nào kiềm chế được, tôi quay đầu hét lớn với Trâu Nguyệt: “Em hỏi đi? Sao em không hỏi? Em trực tiếp hỏi anh ta, xem anh ta nói thế nào?     Em đã không thể buông tay với anh ta, em vẫn đa nghi như vậy thì em dứt khoát hỏi cho sướng đi! Để anh ta biết, em trở thành con điên vì anh ta! Xem anh ta trả lời thế nào với em, xem anh ta có cảm động không, có tới bên em không!”

Trâu Nguyệt vứt áo xuống đất, quay người chạy vào phòng mình, khóa cửa lại.

Tôi tiếp tục hét lớn với nó ở ngoài cửa: “Anh ta sắp kết hôn rồi, vợ anh ta vừa xinh đẹp vừa giàu có, đừng nói anh ta căn bản không đặt em trong trái tim, cho dù anh ta yêu em, anh ta cũng không thể ở bên em, em sớm hết hy vọng đi!” Những lời này nói cho nó nghe, cũng là nói cho trái tim đau khổ của tôi, nói rồi cũng không tính, tôi dùng chân đá mạnh lên cửa nó, mới bớt tức.

Lúc này, đột nhiên tôi ngửi thấy mùi khó chịu, chạy vào bếp, nước trong nồi trào xuống bếp, cả căn phòng đều mùi ga nồng nặc. Tôi vội vàng tắt bếp, mở cửa sổ, đứng giữa bếp hét to với bản thân: “Sao cái gì cũng đều không thuận lợi, dứt khoát trúng khí độc ga mà chết cho rồi!”

Nói xong, tôi hùng hổ chạy ra khỏi bếp, xách túi lên, chạy nhanh xuống tầng dưới.

Ở dưới lầu, tôi tình cờ gặp Tả Huy mặc cả bộ đồ thể thao, toàn thân ướt đẫm mồ hôi vừa đi thể dục về.

Thấy bộ dạng nóng như lửa đốt của tôi, anh ta kỳ lạ: “Xảy ra chuyện gì rồi?”

“Không có gì.” Tôi đáp ngắn gọn, đi qua anh ta.

Bước tới quán ăn nhỏ ven đường, tôi gọi một đĩa trứng rán, một đĩa rau xào to, ăn như hổ đói, hôm nay thật cực khổ, dạ dày cũng cực khổ, trái tim cũng cực khổ, bây giờ để tôi vỗ về cái dạ dày trước đã.

Ăn cơm xong, tôi thở một hơi dài, ra khỏi quán ăn, lại thấy Tả Huy đang đợi bên đường.

“Sao anh vẫn còn ở đây?” Tôi bước lên trước, kỳ lạ hỏi.

“Ừ, muộn quá rồi, ở đây không an toàn lắm, anh có vài người bạn nữ từng bị cướp túi xách.” Anh giải thích.

Ý tốt hiếm có của anh ta, tôi đành nói cảm ơn.

Hai người cùng bước về khu nhà.

“Sao giờ mới ăn cơm? Đã hơn 10h rồi.” Anh ta hỏi.

“Hôm nay rất bận.” tôi đáp qua loa.

Tôi im lặng. Hôm nay gặp anh ta, đột nhiên không còn tâm thái từ chối, thậm chí tôi nghĩ tới một chủ đề nói chuyện mới.

“Anh và cô bạn gái kia sao không thành?” Tôi hỏi một cách thẳng thắn.

Anh ta bất ngờ không kịp phòng bị, ấp úng: “Cái đó ….. cái đó… không nói rõ được…”

“Vì sao? Khi đó anh hình như rất yêu cô ta?”

“Cái đó .. hoàn toàn là ma quỷ ám ảnh, bản thân đều không biết vì sao có thể như vậy?”

“Hạ quyết tâm đến vậy, chắc không phải là ý nghĩ nông nổi nhất thời chứ?”

Anh ta nghĩ một chút, nói một cách nặng nề: “Có lúc, khi tình cảm lén lút lại rất muốn để nó được quang minh chính đại, nhưng ngay sau khi thực hiện nguyện vọng lại phát hiện hai người không thích hợp.”

Lúc này, sự phản bội của anh ta không còn khiến tôi oán hận nữa, thậm chí tôi có thể hiểu tâm trạng đó, thế là tôi than thở: “Các người khi đó nhất định rất yêu nhau, bây giờ anh rời xa cô ta há chẳng phải rất không công bằng với cô ấy?”

Anh ta cúi đầu nói: “Cũng ổn, đây cũng là quyết định chung của cả hai.”

Tôi gật đầu, tâm trạng thê lương.

“Gần đây em vẫn ổn chứ?” Anh ta hỏi

“Vẫn ổn.”

“Có …. bạn trai rồi à?” Anh ta hỏi có chút khó khăn.

“Không có.”

“Trâu Vũ.” Đột nhiên anh ta trịnh trọng gọi tên tôi, tôi nhìn anh ta, anh ta nhìn tôi rồi nói: “Nếu muốn yêu, nhớ chọn con đường dễ đi, em không phải là một người giỏi bảo vệ bản thân, rất dễ bị tổn thương.”

Lời anh ta là ý gì, lẽ nào chỉ… Tôi đầy nghi ngờ nhìn anh ta.

Anh ta quay đầu đi tiếp về phía trước, dường như tùy ý để lại một câu: “Lâm Khải Chính không hợp với em.”

Nghe thấy lời anh ta noi, tôi dừng bước, bật cười tự chế giễu bản thân.

Thấy tôi cười, anh ta khá ngạc nhiên: “Sao vậy?”

“Hóa ra mỗi một người trên thế giới này đều biết.” Tôi tiếp tục cười, không thể dừng lại.

“Trâu Vũ, đừng như vậy!” Anh ta bước tới vỗ vỗ vai tôi. “Anh quá hiểu em vì thế cái ngày vừa thấy dáng vẻ em và Lâm Khải Chính nhìn nhau, sau này anh ta còn đi theo xe chúng ta, anh đã biết rồi. Người bên cạnh sẽ không mẫn cảm như anh.” Anh ta lại an ủi tôi.

Tôi đang làm một việc điên rồ giống anh ta năm đó, đúng thật là “thế sự khó lường” * , nghĩ đến đều khiến người ta không còn lời nào nói được.

Nháy mắt đã tới tầng một anh ta ở, anh ta dừng trước cửa, nói khẽ với tôi: “Nếu em vẫn có thể kiên trì thì kiên trì, nếu kiên trì không được nữa thì rời đi, không sao, tình cảm không có đúng sai. Khi cần anh thì cứ nói một tiếng.”

Bây giờ đã không cách nào kiên trì nữa, đâu ra sau này, sự tuyệt vọng đau khổ trong lòng tôi cứ vương vấn không rời, nhất thời không rảnh để ý tới ý tốt của anh ta, không trả lời, tôi lên thẳng tầng trên.

“mười năm hà đông, mười năm hà tây” * (đông, tây chỉ phía nam bắc của con sống, chỉ thế sự thay đổi thất thường)

 

Trở về nhà, phòng khách tối om, Trâu Nguyệt không biết lúc nào đã tắt tất cả đèn đi ngủ rồi.

Tôi mò mẫm vào phòng, có đồ vật trong bóng tối quấn vào chân tôi, khiến tôi loạng choạng. Tôi cúi người, sờ thấy áo anh, chất vải mềm mại và hơi mát, nhẹ nhàng quấn lấy mắt cá chân tôi, giống như ngón tay dài và mát từng nắm lấy tôi.

— “Em nhìn bộ quần áo anh nhảy múa trong gió, lần sau anh đưa em đi khiêu vũ nhé?”

— “Được, lần sau anh đưa em đi Châu Âu, đi Paris, đi London, đi Vienna, đi Venice, nhảy ở từng quốc gia, được không?’

Đối thoại giữa chúng tôi lại xuất hiện trong đầu, tôi ngồi trong bóng tối, lồng ngực đột nhiên đau đến nghẹt thở. Ánh mắt kiên cường đó của tôi, cố chống đến lúc này đã gần như bị tan vỡ. Tôi giấu mặt vào hai đầu gối, chỉ có như vậy mới có thể có được một ít dựa dẫm.

“Tu – tu- “ Điện thoại bàn bên cạnh vang lên không đúng lúc.

Để không đánh thức Trâu Nguyệt, tôi vội sờ ống nghe: “Alo……”

Sau đó, bên kia nhất thời không trả lời, nhưng có tiếng thở vang bên tai tôi. Tôi lập tức ý thức được, là anh ấy, bên kia điện thoại. Xem ra anh ấy vẫn không bỏ qua cuộc điện thoại không âm thanh đó.

“Trâu Vũ……” Anh gọi tôi, giọng nói khẽ khàng, dường như sợ tôi giật mình.

Trái tim tôi rối loạn tê liệt, do dự có nên cúp máy không? Nên cúp máy thôi, đã thực sự muốn rời xa mà? Nhưng giọng nói của anh đang gọi tên tôi, cảm giác hạnh phúc vừa quyết định quên đi gần ngay trong gang tấc. Tôi lưỡng lự, chỉ ngây ngốc giữ ống nghe.

“Trâu Vũ……” Đầu kia, anh tiếp tục gọi tôi.

“Alo?” Tôi bất giác trả lời.

“Vừa nãy là em gọi điện à?”

“Em … gọi nhầm.” Tôi khẽ nói quanh co, quay lưng lại cửa phòng Trâu Nguyệt.

“Thế ư? Gọi nhầm cũng có thể nói chuyện mà.” Giọng nói anh khàn và nhỏ.

“……” Tôi không biết nên trả lời thế nào.

“Nếu lần sau còn gọi nhầm nữa thì nói với anh vài câu, em muốn làm gì cũng được, anh đều đồng ý, nhưng cho dù chia tay cũng giữ lại vài điều, có thể nói chuyện được chứ? Thi thoảng cũng có thể gặp nhau chứ? Đừng biến mất một cách nhanh quá, triệt để quá, được không?” Anh  nói rất chậm, rất dịu dàng, sự khổ đau lại giống như nước chảy, từ ống nghe tràn ra chìm ngập trái tim tôi.

Nước mắt tôi lặng lẽ rơi, trượt qua hai má, trút xuống mu bàn chân.

“Trâu Vũ…… em còn đó không?” Anh không đợi tôi trả lời, vẫn hỏi bên đầu điện thoại kia.

Đột nhiên phòng Trâu Nguyệt đằng sau sáng đèn, vang lên tiếng bước chân, bộ dạng nước mắt đầy mặt này của tôi làm thế nào gặp người khác chứ, vội vàng cúp máy, trốn vào phòng.

Ngoài cửa, tiếng “loẹt quẹt” dép lê của Trâu Nguyệt về phía nhà vệ sinh.

Tôi nằm lên giường, nước mắt vẫn chảy, ôm áo sơ mi trong lòng, ngửi thật kỹ, vẫn phảng phất mùi của anh.

Đây là lần đầu tiên không nói lời tạm biệt, dứt khoát cúp máy. Anh chắc sẽ buồn đau biết bao, thất vọng biết bao, anh chắc sẽ nghĩ trái tim của tôi tàn nhẫn biết bao, không hề giữ lại chút gì.

Tôi xúc động cầm di động, định gọi cho anh, nói cho anh biết tôi không phải cố ý, tôi chỉ không muốn để Trâu Nguyệt thấy bộ dạng của tôi, kỳ thực tôi vẫn đang nghe, nghe từng câu nói của anh…..

Nhưng, tay tôi vẫn giữ điện thoại, chán nản nằm trên giường. Nếu kết quả đã được định trước, nói những điều đó còn có ý nghĩ gì?

Đèn tín hiệu di động nhấp nháy trong bóng tối, giống như trái tim yếu đuối đó của tôi, mỗi lần nhấp nhô, chỉ còn lại đau khổ.

Ngày hôm sau, tôi lấy hết tinh thần đi làm, vừa tiếp nhận đơn vị cố vấn mới còn có rất nhiều công việc đang đợi tôi.

Taxi vẫn dừng trước cửa quán Starbuck như trước. Tôi xuống xe, dường như không dám nhìn lên cửa số đó, cho dù tôi biết bây giờ không thể nhìn thấy bóng dáng anh. Tôi ngẩn ngơ, vội vàng băng qua đường, một chiếc xe máy vọt qua tôi, suýt chút đụng tôi ngã, người đó vừa đi vừa mắng: “Này! Đi đường chú ý chút chứ!”

Làm việc tới trưa, tôi ăn cơm hộp trong văn phòng. Cao Triển Kỳ vui vẻ, bưng cơm hộp đi vào.

Tới trước bàn tôi, anh ta mở hộp cơm ra, bên trong có 6 cái bánh trứng nóng hổi.

“Làm gì?” Tôi hỏi

“Chẳng làm gì, mời cô ăn, chẳng phải cô thích ăn nhất cái này ư?” Anh ta đặt mông lên bàn ngồi trước mặt tôi, nói một cách niềm nở.

Tôi lập tức nâng cao cảnh giác: “3% hôm qua vẫn chưa thực hiện, hôm nay còn làm cái quái gì vậy, tôi nói cho anh biết, tôi sẽ không đi Trí Lâm lần nữa đâu.”  Lời vừa nói ra, trái tim tôi lại nhói đau.

Vẻ mặt Cao Triển Kỳ đau khổ nói: “Ối, đừng nhắc tới 3% nữa, hôm qua đàm phán cả buổi sáng, khô cả miệng, kết quả chỉ vì 60 vạn tiền vi phạm thỏa thuận, vẫn cứ chưa xong. Vì vậy cô không thể trách tôi, tôi cũng đã cố hết sức rồi.”

“Tóm lại, cho dù sau này thành, 3% vẫn có hiệu lực chứ?” Tôi trợn mắt hỏi anh ta.

“Có hiệu lực, có hiệu lực, đưa cô chứ có phải đưa người khác đâu.” Cao Triển Kỳ vẫn rất thoải mái.

“Vậy thì tốt, nói, những cái bánh trứng hôm nay vì việc gì?” Tôi cầm bánh trứng lên cắn một miếng, mùi vị lòng đỏ trứng nóng hổi không gì so được.

“Hôm nay, tôi tuân theo kiến nghị của cô đi tìm Lâm Khải Chính, một là đưa thiếp mời, hai là mượn xe…” Nghe anh ta nhắc tới Lâm Khải Chính, tôi bất giác căng thẳng, miếng trứng trong miệng nhất thời quên cả dư vị thế nào. Gặp anh ấy rồi ư? Anh ấy sẽ nói cái gì? Anh ấy vẫn ổn chứ? Trong lòng tôi bắt đầu nghĩ ngợi lung tung.

Bên này, Cao Triển Kỳ sắc mặc cũng khó coi: “Nhưng, tôi đợi anh ta cả một buổi sáng bên đó, nói chuyện với thư ký tới nỗi sắp nảy sinh tình cảm cũng không thấy anh ta xuất hiện, theo như thư ký nói, cả ngày hôm nay anh ta đều có cuộc họp, đến buổi tối cũng sắp xếp họp. Vậy thì làm thế nào?”

Sao anh ấy lúc nào cũng bận nhỉ, cũng tốt, bận một chút có thể bớt nghĩ đi một số chuyện không nên nghĩ.

“Trâu Vũ! Cô nhất định phải giúp tôi, tuần này tôi sắp đại hỷ rồi, nếu không mượn được xe bên anh ta, tôi còn phải tìm người khác.” Cao Triển Kỳ khẩn nài nhìn tôi.

“Anh trực tiếp gọi điện cho anh ấy là xong.” Tôi đề nghị anh ta với vẻ mặt vô cảm.

“Điện thoại kia của anh ta thường có người khác nhận máy, nhờ người khác chuyển đi chuyển lại, ai biết lúc nào có tin?”

“Anh không có số điện thoại cá nhân của anh ấy à?” Tôi kỳ lạ hỏi.

“Cá nhân, cá nhân, đương nhiên là cá nhân dùng rồi, loại người như chúng ta sao có thể có?” Cao Triển Kỳ nhìn tôi lại lộ ra biểu hiện mờ ám.

Tôi không chịu nổi bộ dạng đó của anh ta, lấy ra một tờ giấy, viết số di động của Lâm Khải Chính lên, đưa cho anh ta: “Đây, tự mình tìm anh ấy đi, thành thì tốt, không thành, anh cũng nghĩ tới cách khác.”

Cao Triển Kỳ reo lên: “Ôi! Trâu Vũ, bánh trứng cô cũng cắn một miếng rồi, nhờ cô giúp đỡ, cô giơ tay mở miệng là giúp được, chẳng tốn chút công sức nào, chỉ cần trước khi tạm biệt, nhớ nhắc tới chuyện này, cô không muốn, thật không phải bạn chí cốt gì cả?”

“Tôi nói với anh từ lâu rồi, sẽ không giúp anh hỏi những chuyện này.” Tôi cúi đầu bắt đầu làm việc để che đi biểu hiện có chút đau buồn của bản thân.

Thấy cứng không ổn, Cao Triển Kỳ lại chuyển sang mềm: “Trâu Vũ, cô đồng ý đi mà, nếu tôi có thể mượn thì đã tới chỗ khác mượn từ lâu rồi, bà xã tôi yêu cầu đội xe nhất định phải là xe Mec, tôi cũng phét lác, nhưng bây giờ chỉ còn hai ngày, tôi khó khăn lắm mới gom được 6 chiếc, phải có 8 chiếc mới giống một đội xe!”

“Đâu ra nhiều người muốn ngồi thế, nhà cô dâu cũng nhiều quá hả? Vợ anh cũng hư vinh quá đi nhỉ?” Tôi nói không khách khí.

“Có cách nào chứ, cô không hư vinh, nhưng cô thấy tôi chướng mắt, cô ấy và tôi cắt đứt rồi lại nối lại dây dưa cũng mấy năm rồi, gần lúc lấy nhau thì muốn nở mày nở mặt trước chị em, điều này cũng có thể hiểu mà?”

Thấy bộ dạng khó xử của anh ta, tôi có vài phần thông cảm, nhưng, với tình trạng trước mắt của tôi sao có thể nhắc tới vài yêu cầu này với Lâm Khải Chính chứ?

Tôi đành cứng rắn nói: “Tóm lại tôi sẽ không giúp anh nói, tự anh hỏi đi, đây cũng không phải việc gì khó xử, chắc anh ấy sẽ đồng ý thôi.”

Cao Triển Kỳ thở dài: “Ôi, nói thật nhé, đừng thấy Lâm Khải Chính không lớn hơn tôi mấy tuổi, tôi còn thực không dám giao tiếp với anh ta, người đó, giấu tài, suy nghĩ rất sâu sắc, có lúc tôi nói 10 câu, anh ta chỉ đáp không tới 1 câu, câu trả lời còn khiến tôi nghĩ cả ngày mới hiểu ý gì, nếu tôi hỏi mượn xe anh ta, anh ta không nói đồng ý, cũng không nói không đồng ý, tôi nên làm thế nào mới được?”

Đã không chỉ một người trước mặt tôi đánh giá Lâm Khải Chính trưởng thành hơn tuổi, suy nghĩ tinh tế, nhưng tôi lại không nhìn ra, hay tình yêu có thể ảnh hưởng tới năng lực phán đoán của con người đây, tôi thầm nghĩ, miệng lại đáp: “Nghĩ nhiều vậy làm gì, hỏi trước đi rồi nói sau, chắc chắn anh không phải người đầu tiên mượn anh ấy xe Mec.”

“Vậy được, bây giờ tôi hỏi!” Cao Triển Kỳ một bước lớn, nhấc điện thoại bàn trên bàn tôi bắt đầu bấm số, vừa bấm vừa nói: “Gọi bằng điện thoại của cô, anh ta bận mấy cũng sẽ nghe.”

Thấy động tác của anh ta, tôi nhảy lên, định giật điện thoại trong tay anh ta: “Đừng gọi, đừng gọi, dùng điện thoại của anh, đừng dùng của tôi.” Cao Triển Kỳ ôm ống nghe cười hi hi trốn, tôi đứng lên khỏi chỗ ngồi vòng quanh anh ta, chỉ muốn ngăn cản anh ta lại.

Nhưng chính trong quá trình tôi và anh ta giành đi giành lại, điện thoại đã kết nối, Cao Triển Kỳ cười ha ha nói điện thoại: “Alo, Lâm tổng ạ? Tôi là Tiểu Cao mà, tôi đang ở chỗ Trâu Vũ, anh thấy cô ấy có keo kiệt biết bao, tôi còn chưa kịp nói với anh được câu nào, cô ấy đã không ngừng giật lấy.”

Đã kết nối rồi, đã kết nối rồi, tôi cũng đành nản lòng ngồi lại vị trí cũ, cầm hồ sơ vụ án lên vờ bắt đầu làm việc nhưng tai vẫn chăm chú chộp lấy từng câu Cao Triển Kỳ nói với anh.

“Lâm tổng, tuần này tôi chuẩn bị tiệc cưới, muốn mời anh tham gia, tôi đã để thiếp mời ở chỗ thư ký rồi.”

……

“Cảm ơn, cảm ơn, nếu anh có thời gian đến chính là vinh hạnh lớn nhất của tôi, vô cùng hy vọng anh có thể tới.”

“Đương nhiên, đương nhiên, tôi biết anh rất bận.”

….

“Được ạ, được a. Ngoài ra, Lâm tổng, có việc này muốn nhờ anh ban ơn giúp cho?”’

….

“Tôi  muốn mượn công ty anh xe Mec một chút, không biết có được không?”

“Tôi biết có quy định, trưởng phòng Âu Dương cũng nói qua rồi, mượn xe nhất định phải thông qua anh phê chuẩn, nhưng quả thực tôi không mượn được ở nơi khác mới lên tiếng với anh, anh có thể cho tôi mượn chút được không?”

…….

“Trâu Vũ? Cô ấy ở đây, anh đợi chút.” Cao Triển Kỳ đột nhiên nhắc tới tên tôi, tôi ngẩng đầu, Cao Triển Kỳ đưa ống nghe cho tôi, còn chắp tay thi lễ với tôi một cách khoa trương. Tôi không còn cách nào, đành nhận lấy ống nghe “Alo.”

“Rất bận à?” Anh hỏi rất bình thường.

“Cũng bình thường.” Tôi cũng trả lời một câu rất bình thường, nhưng cảm thấy giọng nói gượng gạo.

“Xe công ty bọn anh thường không cho ngoài mượn, đặc biệt là dùng cho những chuyện này, ảnh hưởng tới hình tượng công ty.” Anh nói việc công ty.

“Vâng.” Tôi nhìn dáng vẻ hy vọng của Cao Triển Kỳ, đành thêm một câu: “Có thể nghĩ cách không?”

Anh dường như suy nghĩ một chút, hỏi: “Muốn mượn mấy chiếc?”

“Hai chiếc nhỉ?” Tôi đáp, Cao Triển Kỳ gật mạnh đầu bên cạnh.

“Được, thứ 6 kêu anh ta liên hệ với anh Phó, nhưng khi dùng nhất định phải che biển số xe đi.” Anh nói dứt khoát.

“Vâng, cảm ơn.”

“Không cần, đừng nói cảm ơn với anh.” Ngữ khí anh đột nhiên giảm xuống.

Tim tôi thắt lại đến đau đớn, đầu bên kia anh cũng không nói gì, cứ im lặng như vậy mấy giây, anh mới nói: “Anh đang họp, cúp máy trước, tạm biệt.”

“Tạm biệt.” Tôi cũng đáp, chờ tiếng cúp máy của anh, sau đó đợi rất lâu, đột nhiên nghe thấy anh  “Alo…”

“Dạ?” Tôi đáp.

“…. Có lẽ em cúp trước đi.” Anh nói, hóa ra anh vẫn đợi tôi cúp máy, hai người lại lưu luyến không rời.

Tôi nhìn Cao Triển Kỳ đang nhìn chằm chằm trước mặt, đành đặt ống nghe về vị trí cũ.

“Sao? Không vấn đề chứ?’ Cao Triển Kỳ mừng khấp khởi hỏi.

“Kêu anh thứ 6 liên hệ với trợ lý Phó của anh ấy, khi dùng phải che biển số xe đi.” Tôi thuật lại chỉ thị của Lâm Khải Chính.

Cao Triển Kỳ than: “Tôi biết chỉ cần cô ra tay, chắc chắn không vấn đề. Anh hùng khó qua ải mỹ nhân mà!”

Tôi cúi đầu làm việc, không muốn lằng nhằng với anh ta. Anh ta lại tiến lên tiếp tục nói: “Bước tiếp theo nghĩ cách để anh ta tới tham dự bữa tiệc, tôi sẽ miễn phí phong bì cho cô.”

Tôi không đáp, dường như không nghe thấy, anh ta biết điều rời văn phòng, vừa đi vừa hối hận: “Sớm biết mượn 4 chiếc, đủ 10 xe!”

Tôi cúi đầu xem hồ sơ vụ án, nhưng chữ mờ không rõ, khó mà phân biệt. Tôi ra sức mở to mắt, hy vọng nước mắt có thể nhanh chóng bốc hơi trong thời gian ngắn nhất.

Rõ ràng muốn rời xa, sao vẫn lại vì nguyên nhân này nguyên nhân kia, nghe giọng nói của anh, lại giống như trở về bên anh lần nữa vậy? Khi mới bắt đầu đã rất nhiều vương vấn, giờ muốn rút ra, sao có thể đơn giản thế được? Trâu Vũ ơi, là mày gây ra, cũng chỉ có bản thân mày mới từ từ thu dọn được. Đau nhiều hơn, lâu hơn nữa cũng có ngày kết thúc. Tôi thầm tự nhủ với bản thân.

 

 


Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+