Trang chủ » Thế giới truyện » Tiểu thuyết tình yêu

Tờ Hứa Hôn – Trần Thị Thanh Du – Chương 02 – part 02 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

 

Miệng thì nói nhưng khuôn mặt vẫn không bớt đi vẻ nghịch ngợm. Ông Dũng giấu nụ cười, nhìn đồng hồ rồi đứng lên : 

– Chắc tôi phải về thôi anh Nam ạ. 

– Ấy! Ở lại dùng cơm với cha con tôi chứ. 

– Không được đâu. Khi khác nhé. Hôm nay tôi có hẹn với Trí Nguyên. 

– Vậy thì tôi không ép. 

Ông Dũng vuốt tóc Sơn Khương : 

– Mau hết đau để đến trường và còn thực thị công của mình , cháu nhé. 

– Dạ. 

Sơn Khương lém lỉnh : 

– Bác đừng quên lời hứa với cháu khi cháu muốn tham quan tổ ấm của bác nhé. 

Ông Dũng cười tươi : 

– Cổng nhà bác lúc nào cũng chờ đón cháu. Thôi bác về nghe. 

– Xin lỗi , cháu không tiễn bác được. 

Ông Dũng bẹo má Sơn Khương rồi mới quay lưng. Cô bé nhình theo bóng ông lòng dào dạt niềm vui.

Câu chuyện Sơn Khương nói mấy ngày nay , Nam Như vẫn không có dịp hỏi anh trai để xem thực hư như thế nào. 

Sáng ra, giờ cô đến trường thì anh Hai vẫn còn tập thể dục. Giờ cơm trưa thì hình như anh không có mặt ở nhà. Còn buổi chiều và buổi tối thì khỏi nói luôn. Anh càng không có mặt sớm với những lý do vô cùng chính đáng : Công việc gặp khách.

Nam Như thì không có thói quen thức khuya. Qúa mười giờ đêm thì cô không còn chịu nổi nữa. 

Mấy ngày liên tục rồi, Sơn Khương có hỏi mãi và nhất định hôm nay cô phải thực hiện cho bằng được. Bởi vì người đàn ông có cái tên Trí Nguyên làm cô thấy hiếu kỳ. 

Cô lấy ví dụ, nếu như vị hôn phu của Sơn Khương cũng là cái gã Trí Nguyên khó ưa kia thì sao nhỉ ? Chắc thú vị lắm. Đến lúc đó ,Sơn Khương mặc sức mà bắt ngua. 

Kết bạn không nhiều , nhưng người bạn thân và dễ mến của Nam Như từ thời phổ thông đến nay luôn là Sơn Khương. 

Tuy hai gia đình không giống nhau , nhưng cả hai đều có cuộc sống hướng tới mục đích như nhau. Sơn Khương vô tư nghịch ngợm, nhiều lúc bướng bỉnh không chỗ nói , nhưng Nam Như vẫn thích cá tính ấy. 

Lúc nào Sơn Khương cũng chân thành. Cuộc sống cô giàu sang, nhưng không có chút kênh kiệu hay khinh khi. Sơn Khương chan hòa và dễ gần. Cô chỉ lạnh lùng với những người đàn ông chỉ khó chịu với những người không biết lịch sự. 

Sơn Khương, người bạn của Nam Như là vậy đó.Cô chưa bao giờ phản bác việc của Sơn Khương vì bạn của cô chưa làm gì sai với cô bao giờ. 

Không biết sau này đời đổi thay như thế nào , nhưng Nam Như tin chắc rằng tình bạn của cô và Sơn Khương sẽ không bao giờ thay đổi. Nó đẹp và mãi đẹp như ánh bình minh. 

Nam Như ngã người ra ghế xa lông. Quả hôm nay cô thật kiên nhẫn khi ngồi ở đây hai tiếng đồng hồ để chờ anh trai cô: Lý Mộ Nam chỉ để hỏi chuyện Trí Nguyên có phải là người bạn của anh không ? Rồi sau đó là chuyện của Sơn Khương. 

Nam Như mơ màng nghĩ đến những điều thú vị và bất ngờ mà Sơn Khương sẽ đem tới. Cô sẽ mường tưởng ra khuôn mặt khó coi hay dễ ghét của Trí Nguyên đây?? 

Còn đang miên man suy nghĩ , một bóng người lướt qua làm Nam Như nhổm dậy: 

– Anh hai! 

Mộ Nam giả vờ đi luôn , nhưng Nam Như nào có buông tha. Cô phóng theo giật tay anh trai lại: 

– Anh hai! 

Mộ Nam dừng chân: 

– Gì vậy ? 

– Em muốn hỏi anh một vài chuyện. 

– Anh đang nghe. 

– Chuyện của em không phải là đơn giản như câu chào hỏi. Anh có thể đến đây ngồi giùm em không? 

Mộ Nam nhìn đồng hồ : 

– Thế thì khi khác đi , anh có hẹn rồi. 

– Không được. Em đã chờ anh gần một tuần rồi, không thể chờ thêm được nữa. 

– Quan trọng lắm ư ? 

– Có thể nó liên quan đến cuộc đời của một con người. 

– Vậy … 

Mộ Nam suy nghĩ: 

– Quả thật anh không có thời gian nhưng … 

Anh quyết định: 

– Thôi được , anh sẽ ngồi nghe em trình bày chuyện của em. 

– Cám ơn anh. 

– Còn cái hẹn của anh thì sao đây ? 

– Chắc họ không làm khó anh đâu. 

Mộ Nam ôm vai em gái trở lại xa lông. 

– Nào! Em nói đi. 

Nam Như không vòng vo , không rào đón bởi tính cô là thế. Lâu rồi , không biết từ khi nào cô đã nhiễm cá tính ấy của Sơn Khương. 

Nhìn thẳng anh trai, Nam Như vào thẳng vấn đề: 

– Anh có người bạn nào tên Trí Nguyên không? 

Mộ Nam mở to mắt: 

– Trí Nguyên ? Em biết cậu ấy à? 

Nam Như không trả lời mà nhắc nhở : 

– Anh trả lời câu hỏi của em đi. 

Mộ Nam đằng hắng: 

– Bạn thì anh có rất nhiều đến nỗi không đếm xuể nhưng cái tên Trí Nguyên thì vô cùng ấn tượng vì hắn vừa là người bạn thân , vừa là giám đốc của anh. 

Nam Như trợn tròn mắt: 

– Có lộn không đây ? 

– Há! Em mới lạ thì đúng hơn. Khi không kêu réo hỏi tên Trí Nguyên rồi bây giờ thì lạ lẫm. 

– Nếu đúng gã Trí Nguyên là bạn của anh thì thú vị thật đấy. Anh biết Sơn Khương, bạn em chứ ? 

– Biết nhưng Sơn Khương có liên quan gì đến Trí Nguyên? 

– Nói rõ “oan gia” thì đúng hơn.Gã Trí Nguyên lái xe tông vào Sơn Khương làm hư một số đồ đạc và làm nó bị bồng gân chân. Sơn Khương bắt đền, xui sao hôm đó Trí Nguyên không có mang theo đủ tiền mà còn nói ngang nên buộc lòng Sơn Khương giữ lấy điện thoại di động của Trí Nguyên. Mấy hôm trước,Sơn Khương có gọi sang nói, trong tổng số điện thoại mà nhỏ ấy tra được trong đó có số của anh nên nhỏ ấy thắc mắc. Và để rõ ràng nên mới hỏi anh. Nếu như anh xác nhận là đúng thì em cũng không hề thấy áy náy về hành động của Sơn Khương đâu .. 

Mộ Nam gục gặc : 

– Chuyện này thì anh có nghe Trí Nguyên nói. Cậu ta than đã gặp phải dân thứ thiệt. 

– Bạn anh cũng đâu có vừa. Mắng bọn em không hết lời, còn chửi Sơn Khương ác độc , nhưng rất tiếc lức ấy bọn em không nhận ra thân phận của Trí Nguyên, nếu không ông ta sẽ chẳng nói được lời nào. 

– Anh biết em gái của anh giỏi rồi. 

– Đương nhiên. 

Mộ Nam cốc lên đầu Nam Như: 

– Anh không khen cũng không khuyến khích ủnh hộ đâu nghe. Con gái dữ dằn nghịch ngợm, bướng bỉnh không hay cho lắm đâu. 

Nam Như bướng : 

– Dữ dằn, nghịch ngợm cũng tùy thuộc người. Ví như Trí Nguyên , anh chàng giám đốc của anh vậy.Hiền hiền với ông ta thì rất dễ bị ăn hiếp. 

– Tụi em làm cho Trí Nguyên phát sợ thì đúng hơn. 

– Ông ta đã nói với anh như vậy à ?Sao giỏi lý lẽ thế ? 

– Trí Nguyên không có nói, nhưng khi nghe toàn bộ sự việc thì anh có thể đoán ra. 

Nam Như bĩu môi: 

– Anh đừng biện hộ cho ông ta. Đàn ông dễ gây sự, em thấy khó có cảm tình. Có lỗi không muốn nhận lỗi mà còn muốn chạy tội. Cũng may Sơn Khương bị trật chân , chứ không bị gãy… 

Mộ Nam nghi ngờ: 

– Trí Nguyên tệ như em nói sao? Chứ như anh biết , bạn anh là người đàn ông rất có trách nhiệm. Trí Nguyên chưa bao giờ để bọn anh buồn hay giận. 

– Gần nhau quá thì đâu bao giờ thấy cái lỗi , cái sai của người đó. Với lại, anh chưa đụng trận, đụng trận đi rồi sẽ biết. Em gái anh không bao giờ nói thêm. 

Mộ Nam cười : 

– Anh sẽ không tin ở một phía nào, vì như thế dễ mất lòng nhau. 

– Em không ép anh, nhưng rồi anh sẽ thấy. 

Mộ Nam định hỏi gì thêm, nhưng chợt chuông điện thoại reo làm anh phải đứng lại : 

– Không phải điện thoại của anh đâu. Chắc cô bạn của em gọi đến để hỏi kết quả. 

đấy. 

Nam Như lườm anh trai : 

– Anh chưa hề hay đến thế đâu. 

Cô nhắc ống nghe : 

– Alô. 

Đầu dây bên kia là tiếng của Sơn Khương : 

– Sao, thế nào rồi ? 

Nam Như nhìn anh trai rồi ngắn gọn : 

– OK. 

– Nghĩa là sao ? 

– Ta nghĩ mi thông minh mà. 

Như sợ anh trai phát hiện , Nam Như kết thúc : 

– Thôi nhé. Ta sẽ qua ngay. 

Gác ống nghe, bắt gặp nụ cười như chế giễu của Mộ Nam, Nam Như đột nhiên nổi sùng : 

– Cười cái gì ? 

Quê quá, Nam Như đi tuốt lên lầu. Cô vừa khuất bóng ở cầu thang thì chuông cổng reo. 

Mộ Nam có muốn ngồi cũng không được, vì một khi Nam Như đã giận rồi thì đừng hòng … 

Tiếng chuông reo dồn dập, Mộ Nam không thể suy nghĩ gì thêm. Anh đứng dậy , miệng không ngớt làu bàu : 

– Ai mà gọi cổng kỳ cục vậy ? 

Cánh cổng sắt được mở ra , Mộ Nam chưa kịp nhận ra ai thì từ ngoài, chiếc xe máy đã vọt vào bên trong một cách thật nhanh. Tiếp theo đó là một câu hỏi đầy xốc xược : 

– Ê! Mày hẹn tao, tại sao để cho tao chờ dài cổ, còn mày vẫn ung dung ở nhà hả , nghĩ là sao ? 

Mộ Nam khép cổng: 

– Mày đến đâu cũng mang theo cơn lốc lớn. 

– Hừ! Đừng đánh trống lãng, giải thích đi ! 

– Mày muốn biết lý do vì sao giờ này tao ở nhà, phải không Trí Nguyên ? 

– Ừ. 

Chàng trai ấy đúng là Trí Nguyên.Anh ta đã chân chống xã, khoanh tay nhìn bạn. Mộ Nam ôn hòa : 

– Vào nhà đi đã. 

– Hừ! 

Trí Nguyên hậm hực bước đi. Anh đang giận thật bởi chưa ai để cho anh phải leo cây hết gần một tiếng đồng hồ mà không hề có một tiếng gọi báo tin. 

Hai người vừa ngồi xuống ghế xa long thì Mộ Nam phán ngay : 

– Tính cách của mày hôm nay không giống như mọi khi. Chỉ lỡ một cuộc hẹn thôi, đâu cần mày nóng giận như vậy. 

Anh hạ giọng: 

– Có phải đã xảy ra vấn đề gì không? 

Trí Nguyên chối phăng: 

– Không có. 

Mộ Nam nhìn vào mặt bạn: 

– Tao hơi nghi ngờ đấy, Trí Nguyên. Thằng bạn tao, nó rộng lượng lắm mà. 

Trí Nguyên ngã ra xa lông , đôi mắt anh lim dim nhìn lên trần nhà. Anh cau gắt, bực bội không phải là không có nguyên nhân.

Gần một tuần nay Thủy Linh giận anh không tiếp anh làm cho anh phải buồn chán và mang nhiều tâm sự mà ai nào có biết. 

Càng nghĩ đến càng giận con bé Sơn Khương. Xe ai không va vào lại va vào xe anh cho có chuyện. Việc bồi thường anh không tính toán, nhưng xui lại là điện thoại cầm tay của anh bị con bé giữ, cũng đúng lúc Thủy Linh gọi đến tìm. 

Đúng là tình ngay lý gian. Và bây giờ anh có giải thích cũng vô dụng. Không biết hôm ấy Sơn Khương đã nói gì mà Thủy Linh đã vô cũng giận dữ, và lần gặp này chắc không đơn giản rồi. 

Cả tuần nay cô hoàn toàn cắt đứt liên lạc với anh , làm cho anh không thể nào tập trung được. Ăn không ngon , ngủ không yên. 

Đã thế, ở nhà “ông già” lại còn nhãi thêm một điệp khúc về cô vợ hứa hôn. 

Úi da! Trí Nguyên muốn điên lên được , nhưng anh không thể trở thành một đứa con nghịch tử. Trong thời gian không liên lạc với Thủy Linh này đột nhiên anh rất sợ …Sợ ba bắt anh đi xem mắt cô vợ chưa cưới. Ôi! Như thế anh còn con đường nào lựa chọn khác? 

Trí Nguyên vỗ lên trán mình. Anh phải làm sao đây? Tuy Thủy Linh giận , nhưng anh không thể rời bỏ cô, nhưng anh cũng hơi chùn lòng trước sự phẫn nộ của ba. 

Thương con thì rất thương , nhưng ba anh sẽ không bao giờ lấy chuyện quyết định của mình. Anh đã từng thử, nhưng vô dụng. 

Hình như trong đôi mắt của ba anh thì Sơn Khương là một cô gái hoàn hảo nhất và không có cô gái nào có thể so sánh. 

Ngày tháng bình lặng trôi qua , anh cứ tưởng cuộc đời như thế là hạnh phúc , nhung nào ngờ Sơn Khương xuất hiện thì đảo lộn tất cả. Anh muốn nguyền rủa Sơn Khương, Sơn Khương… 

Cái tên ấy bỗng làm cho anh gợi nhớ. Sơn Khương, cô gái đã gây cho anh bao rắc rối cũng trùng tên với cô vợ hứa hôn gì đó của anh. 

Chúa ơi! Nếu hai người là một thì sao nhỉ ?Trí Nguyên không dám tưởng tượng đâu. 

– Em đến nhà bạn đây. 

Tiếng nói trong trẻo của cô gái làm Trí Nguyên thoát khỏi dòng suy nghĩ. Anh mơ? 

mắt anh, cũng vừa lúc cô gái lướt qua anh. 

Mộ Nam gọi: 

– Nam Như! Lại đây anh giới thiệu bạn anh nè , để mai mốt trách móc không biết ai. 

Cô gái quay lại làm Trí Nguyên sựng người. Thì ra em gái Mộ Nam là cô gái đi chung với Sơn Khương hôm ấy. Đúng là oan gia ngõ hẹp. 

Mộ Nam nắm tay em gái: 

– Trí Nguyên! Bạn thân của anh , cũng là người đàn ông mà em vừa hỏi đến. 

– Chào ông. 

Nam Như gật đầu chào khách mà khuôn mặt lạnh lùng không mấy thiện cảm cho lắm. 

Không để ý đến bầu không khí ấy, Mộ Nam quay sang bạn: 

– Nam Như, em gái tao. 

Trí Nguyên lịch sự: 

– Chào cô bé. Hân hạnh được làm quen. 

Nam Như mím môi: 

– Không dám. Tôi nghĩ tôi không có cái hân hạnh đó đâu.. 

Trí Nguyên xởi lởi: 

– Cô bé định đi đâu à ? 

– Tôi đến chỗ Sơn Khương. Ông có nhắn gởi gì không? 

– Cho tôi gởi lời thăm cô ấy, chúc cô ấy mau lành bệnh. 

– Thay mặt Sơn Khương, tôi cảm ơn ông. Thế ống không có ý định lấy lại điện thoại nữa à ? 

Trí Nguyên gãi đầu, anh không ngờ cô bé nói chuyện ấy trong lúc này. Còn đang lúng túng chưa biết phải làm sao thì Nam Như lại tiếp lời: 

– Ông không nhắn , tôi cũng sẽ nói. Yên tâm đi. Chân Sơn Khương chưa hết đau thì chính tôi mang điện thoại trả cho ông. Chúng tôi không cần ông phải bồi thường cho chúng tôi nữa. Mấy hôm nay như thế cũng đã quá đủ rồi, xin phép. 

Nam Như đi ra ngoài , Mộ Nam nhìn theo: 

– Cái con bé này… 

Anh hất mặt: 

– Mày hiểu gì chưa ? 

Trí Nguyên chợt quạu: 

– Mày vui lắm khi em gái mày kể tao chứ gì. 

– Ồ! Tao là người ngoài cuộc trong câu chuyện của mày. Ai biểu mày đắc tội với mỹ nhân chi. 

– Sợ tao xui nên mới gặp phải em mày và cô nàng Sơn Khương. Cả tuần nay tao luôn phiền phức và khổ sở. 

– Liên quan đến Nam Như và Sơn Khương ư ? 

– Chỉ là một phần. Ba tao không hề bỏ qua chuyện hứa hôn năm xưa, cho thấy ông rất cương quyết. Còn Thủy Linh… 

Trí Nguyên bỏ lửng câu nói làm Mộ Nam nôn nóng: 

– Thủy Linh sao? Cô ấy đã gặp chuyện gì ? 

Trí Nguyên uễ oải: 

– Cô ấy giận tao, không liên lạc với tao cả tuần nay. 

– Lý do? 

– Tại cô em của mày và cô bạn Sơn Khương tất cả. Tự nhiên trả lời điện thoại để Thủy Linh hiểu lầm. Và tao nghĩ sự hiểu lầm ấy trầm trọng rồi.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+