Trang chủ » Thế giới truyện » Tiểu thuyết tình yêu

Tờ Hứa Hôn – Trần Thị Thanh Du – Chương 03 – part 01 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Tờ hứa hôn

Chương 03

 

Mộ Nam tỉnh bơ: 

– Thì càng hay chứ sao? 

Trí Nguyên đấm bạn: 

– Phải mày không đó ?Tao đang gặp khó , mày không có lấy một câu an ủi hay động viện mà còn vui mừng, đúng là thằng bạn tồi. 

– Chứ mày thử nghĩ đi. Mày cặp bồ với Thủy Linh có đi đến kết quả gì không? Trong khi bác Dũng đã nhất quyết không bao giờ chọn Thủy Linh. Bên hiếu , bên tình, mày chọn đi. Nếu mày dám bỏ tất cả để chung sống với Thủy Linh thì lấy danh phận một thằng bạn thân , tao cũng thành thật khuyên mày. Hãy nên dừng lại và sáng suốt trong suy nghĩ một chút. Thủy Linh chưa phải là cô gái để mày sống dở chết dở đâu. 

Trí Nguyên chưng hửng nhìn bạn: 

– Tại sao mày nói vậy? không phải ngày đầu mày ủng hộ tao sao? 

– Tao không chối cãi, nhưng hình như đó là một sai lầm của tao. Tao thấy mầy nghe lời bác Dũng chấp nhận cuộc hôn nhân định sẵn không chừng vậy mà mày hạnh phúc. 

Trí Nguyên gằn giọng: 

– Mày đã thấy gì và đã nghe gì ? 

Mộ Nam lắc đầu: 

– Tao không nghe , không thấy gì hết. Linh tính báo cho tao biết chuyện tình của mày và Thủy Linh sẽ không được kết quả như ý muốn, giống như có duyên mà không nợ. 

– Tao không tin. 

Mộ Nam nhẹ gịong: 

– Là bạn thân của mày, tao đâu muốn thấy mày không vui. Nhưng mày cũng đừng tang tóc quá, lỡ có té ngã sẽ đứng dậy không nổi đâu. Tao không hề phê phán Thủy Linh, cũng chưa hề có ý kiến trong chuyện tình cảm của mày. Trí Nguyên! Hãy suy nghĩ cho thật kỹ, đừng để phải ân hận cả đời. 

Ngừng một chút, anh tiếp: 

– Không nên trách bác Dũng , càng không nên nguyền rủa cô gái vô tội kia. Hãy tự đặt mình vào mọi trường hợp mà cư xử cho đúng một con người. 

Trí Nguyên ôm lấy đầu: 

– Cả tuần nay tao không có cách giải quyết nào cả. 

– Đừng quá căng thắng , không khéo mọi việc sẽ rối tung lên. Nghe tao, mọi việc cứ để tự nhiên rồi từ từ mà giải quyết. Bây giờ Thủy Linh giận mày chắc chắn cô ấy sẽ không gặp mày. Đừng liên lạc nữa thì tự động cô ấy tìm mày thôi. Hãy cứng rắn lên, phải để mình là một người đàn ông quan trọng trong lòng một người phụ nữ nào đó. Còn việc cô vợ hứa hôn này cứ nghe ba mày nói , đừng có ý “phản bác”. Từ từ tìm hiểu cô ấy đi. Nếu mày là một người đàn ông thông minh thì cô gái đó sẽ tự động từ hôn trong vui vẻ mà không nói lời trách cứ. Mà đúng là duyên nợ thì không ai mừng hơn nữa. 

Trí Nguyên suy nghĩ lời bạn. Có lý đấy chứ.Chỉ có cách ấy mới vẹn toàn thôi. 

Nếu anh buồn thì Thủy Linh sẽ có cớ mà hành hạ anh. Bắt đầu từ bây giờ , anh sẽ không quan trọng vấn đề nữa. Nếu Thủy Linh yêu anh thật lòng thì cô sẽ không ghen với một lời chào hỏi vu vơ. 

Trí Nguyên siết tay bạn: 

– Cám ơn mày. 

– Không có gì.Chỉ là lời triết lý của những kẻ ngoài cuộc thôi. 

– Nhưng nó rất có ích với tao hiện tại. 

Mộ Nam khoát tay: 

– Mọi cái sẽ không quan trọng nếu chúng ta đơn giản nó. 

– Nếu tao được như mày thì không có gì phải phiền não. 

– Ấy! Mày thấy vậy chứ chưa chắc đã như vậy đâu. Mỗi một con người, có một linh hồn, một cuộc đời. Chúng ta không thể nào thay đổi cho nhau. Nếu mày đang gặp khó khăn về vấn đề gì đó thì hãy coi đó chỉ là một sự thử thách. Vượt qua nó có được thì coi như mày đã thành công. 

Trí Nguyên thở dài: 

– Tao ước gì con tim tao còn nguyên vẹn. 

– Nhưng rất tiếc, phải không? 

Mộ Nam tiếp lời: 

– Mày đã từng nói. Đó là lý lẽ của con tim thì đừng nên suy nghĩ.Một khi nó đã rung động thì không có gì chế ngự. Cái chính yếu là mày xác định đó có phải là tình yêu chân thành hay không ? Mày cũng biết, đam mê dục vọng dễ đẩy con người đến đau khổ và tuyệt vọng. 

Anh nhìn ra ngoài: 

– Làm người, ai cũng có cái khó riêng. Mày đang gặp phiền phức trong sự lựa chọn tình cảm, nhưng còn tao thì đang buồn bã trong cô đơn. Đời là thế đấy. Ít khi được công bằng. 

Trí Nguyên nhún vai: 

– Ai ai cứ tưởng tao là người hạnh phúc nhất trên đời, nhưng họ có biết đâu đằng sau sự hào nhoáng , danh vọng ấy là một chuỗi dài phiền não. Mày có biết tao luôn ước tao là một con người hoàn toàn tự do trong cuộc sống không bị ràng buộc bởi danh lợi hay địa vị nào. 

– Được đấy chứ. Lúc ấy , trừ phi mày không còn là Lâm Trí Nguyên. 

– Bởi vậy mọi cái không như mình muốn. 

Mộ Nam chợt la lớn: 

– Tại sao chúng ta lại đem phiền toái cho chúng ta vậy chứ ? Một ngày nghĩ cũng không được thanh thản. Trí Nguyên ! Chúng ta thử không gò ép để chúng ta tự do xem. 

– Bằng cách nào? 

Mộ Nam kéo tay bạn: 

– Đi với tao đến chỗ này. 

– Lại ngồi quán nữa ư ? Gần hai tiếng đồng hồ trong cậy ngòai ấy, tao thấy chán lắm rồi. Suốt một tuần đối diện với máy tính, giấy tờ, ngày nghỉ thì chẳng có gì mới mẻ và thú vị. Ngán đến tận cổ. 

Mộ Nam mỉa mai: 

– Đi với tụi tao thì mày thấy chán. Có Thủy Linh bên cạnh , mày cũng đâu cần thiết đến tụi tao làm gì , phải không? Cúp điện lấy đèn dầu ra xài đơ3, đó cũng là quy luật của tự nhiên. Nói thật mày đừng giận nghe , Thủy Linh đã làm cho mày thay đổi quá nhiều. 

Trí Nguyên nhăn nhó: 

– Mày đang trách tao? 

– Không , tao chỉ cho mày thấy để mày tự suy nghĩ lại những việc mày làm. Nhưng dù sao tao cũng không giận mày đâu. 

Trí Nguyên xởi lởi: 

– Nếu tao có gì sai thì cho tao xin lỗi nghe. Là bạn bè , tao cứ tưởng mày thật sự cảm thông. 

– Vậy bấy lâu nay, tao không cảm thông mày sao? Nếu không cảm thông , tao đã rời khỏi khách sạn Tây Đô rồi. 

– Tao hiểu. 

Trí Nguyên chấm dứt buổi nói chuyện buồn chán và lắt léo: 

– Bây giờ đi đâu? 

– Mày không ca thán thì theo tao. Nhưng tao nói trước , đó không phải là chỗ ăn nhậu đâu. 

– Chẳng lẽ mày đưa tao vô chùa để tịnh tâm ? 

Mộ Nam phá lên cười: 

– Chưa đến lúc. Nơi này sẽ làm cho mày thư thả tâm hồn và quên đi bầu tâm sự. 

– Thế ư ? Chỉ nghe thôi đã thấy hấp dẫn. 

Trí Nguyên sốt sắng: 

– Bỏ xe ở nhà đi, tao chở mày. 

– Không ép à nha. 

Trí Nguyên trừng mắt: 

– Mày muốn gì nữa ? 

– Ngồi sau lưng tổng giám đốc, tao thấy mình chưa được cái vinh hạnh đó đâu. 

– Mày… 

Mộ Nam né cái đấm của bạn. Anh vọt lẹ ra sân. Giờ anh mới phát hiện cái nắng gay gắt đã bắt đầu.

Đập mạnh lên vai bạn, Nam Như hét: 

– Tao nói nãy giờ , mày có nghe gì không? 

Đang thả hồn theo suy nghĩ , Sơn Khương giật mình , ngơ ngác: 

– Mày nói gì ? 

Nam Như tức tối: 

– Thì ra nãy giờ lời tao như nước đổ lá môn. Mày …Biết vậy, tao không thèm giúp đỡ cứ để mày sống trong thắc mắc mà tao thấy hay hơn. 

Sơn Khương nhìn bạn phì cười: 

– Mày đang giận tao đấy à ? 

– Hứ! 

Nam Như quay chỗ khác, khuôn mặt hầm hầm. Biết bạn giận, Sơn Khương xởi lởi: 

– Mày đừng giận tao nữa , tao xin lỗi nhé. Những gì mày đã nói với tao, tuy không nghe được nhiều nhưng cũng nghe được ít.Mày đang nói về cái gã Trí Nguyên, bạn anh mày chứ gì? 

Cô thở dài: 

– Vấn đề ấy tự nhiên không còn hấp dẫn với tao nữa, cái tao đang quan tâm và đau đầu đó là vấn đề hôn nhân của tao. Câu chuyện tao cứ tưởng chừng như đơn giản , nhưng thật sự nó không đơn giản như tao nghĩ. Cho đến bây giờ , nữa tháng trời qua rồi, tao vẫn chưa tiếp xúc được với Trí Nguyên, xem con người anh ta như thế nào. Vậy mà tao đã từng hứa với bác Dũng, tao vô dụng quá. 

Nghe tâm sự của bạn , quên mất sự giận hờn, Nam Như quay lại cô an ủi: 

– Thời gian còn rất dài, mày buồn làm gì ? 

– Nhưng tuổi xuân con người cũng có thời gian. Tao không thể dấn thân vào trò chơi này mãi được. 

Nam Như gục gặc: 

– Mày nói cũng phải. Biết đâu lúc biết được anh ta , mày đã già mất rồi. 

Sơn Khương chép miệng : 

– Đáng lý ra ngay từ đầu, tao không nên bày ra cái trò chơi này. Tao vô cùng mạo hiểm khi vô tình biết Trí Nguyên không phải là người đàn ông bình thường. Anh ta có địa vị trong xã hội và rất là tài giỏi. Với lại , tao đã từng suy nghĩ , cuộc hôn nhân do hai bên gia đình định đoạt kết quả rất là mong manh. 

Nam Như tròn mắt: 

– Mày nghĩ được như vậy tại sao mày vẫn tham gia? 

– Sự bốc đồng của tuổi trẻ và sự háo thắng của tao đã khiến tao không thể quay đầu lại. 

Nam Như trầm ngâm: 

– Còn có cách nào khác không ? Tao giúp gì được cho mày đây? 

– Hiện tại có lẽ tao không cần, nhưng thời gian sau thì không nói trước được. 

– Tao lúc nào cũng sẳn sàng. Thấy mày mỉm cười trong hạnh phúc thì tao cũng hạnh phúc lây. 

Nam Như hỏi: 

– Thế mày có biết chút thông tin gì về anh ta chưa? Chẳng hạn như lý lịch đời tư hay quan hệ bạn bè , công việc làm ăn … 

Sơn Khương chống cằm: 

– Cũng không nhiều , cũng không ít. Anh ta tên là Lâm Trí Nguyên, ba bốn tuổi, hiện đang là tổng giám đốc công ty An Nguyên. Thông minh , tài giỏi nhưng không loại trừ căn bệnh tự cao. Bạn bè thì đông và bạn gái cũng không thể nói không, chỉ bấy nhiêu thôi. 

Nghe bạn nói, Nam Như đi từ ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác. Chẳng lẽ trùng hợp đến như vậy ? Bạn của anh Hai Nam Như cũng cái tên Lâm Trí Nguyên. Cũng làm tổng giám đốc công ty An Nguyên. Sự thật như vậy thì khổ cho Sơn Khương rồi. 

Gã Trí Nguyên tông vào Sơn Khương hôm nào cũng đồng thời là vị hôn phu của nhỏ. 

Trí Nguyên rất đào hoa, hiện tại có bồ tên Thủy Linh đang làm mọi người bàn tán. Cô ả kia cũng không vừa , và vào Trí Nguyên dại gì mà buông ra, vì anh ta đúng là 

mẫu người đàn ông lý tưởng. 

Nhìn bạn, Nam Như nên tiếng thở dài. Nói thế nào với Sơn Khương đây? Sự thật lúc nào cũng làm cho người ta đau lòng , nhưng không nói thì không được. Thà để Sơn Khương biết trước để đỡ ngỡ ngàng và cách đối phó cũng dễ dàng hơn. 

Nam Như ngập ngừng rồi thôi, bởi cô không biết vào đề như thế nào. Thấy vậy, Sơn Khương ôn tồn: 

– Mày muốn nói gì với tao, phải không? 

– Ừ. Câu chuyện của tao sắp nói có thể làm mày ngỡ ngàng. 

Sơn Khương khuyến khích: 

– Mày cứ nói đi, tao không đến nổi đâu. Có phải câu chuyện liên quan đến Lâm Trí Nguyên không? 

Nam Như gật đầu: 

– Ừ. 

Sơn Khương thúc hỏi: 

– Còn không mau nói lẹ. 

– Gã Trí Nguyên mà mày nói …cũng chính là gã Trí Nguyên tông vào mầy hôm nọ đấy. 

Sơn Khương trợn mắt: 

– Đây là sự thật ư ? 

– Ừ, tao cũng vô tình biết thôi. Trí Nguyên là sếp của anh Mộ Nam và cũng là tổng giám đốc công ty An Nguyên. 

Sơn Khương thở nhẹ: 

– Trời cao sao giỏi trêu người. 

– Bây giờ tao khuyên mày như thế nào đây? Tiếp tục hay là bỏ cuộc? Trí Nguyên là một người đàn ông đáng sợ đấy. Tao không phủ nhận là ông ta rất giỏi, nhưng ông ta rất đào hoa và có người yêu rồi. Lấy những người chồng đào hoa là khổ cả một đời. 

– Thế theo mày , tao có nên tiếp tục không? 

– Đó là quyết định của mày. Nhưng theo tao, mày nên giáp mặt hai bên gia đình nói lên suy nghĩ của mày xem gia đình có ý kiến gì không ? Nếu không thì mày nên hủy bỏ hôn ước đi. Có như thế mày mới không mất tuổi xuân. 

Hủy bỏ hôn ước ư ? Không phải ngay từ đầu mình đã không ủng hộ cuộc hôn nhân này ư ? Bây giờ có cơ hội để từ chối , tại sao mình còn chần chừ ? Mình muốn gì đây? 

Sơn Khương không thể hiểu nổi mình.Phải chăng cô đang mâu thuẫn với bản thân? 

Cô đã từng hứa với bác Dũng , hứa một cách chắc chắn về việc tìm hiểu con người Trí Nguyên và thay đổi suy nghĩ của anh để anh thấy một tình yêu đích thực. Bây giờ thì sao ? Con người thật của Trí Nguyên không làm cô nao núng bởi bản tính của cô thích khám phá những gì bí ẩn và lạ lùng. Thế nhưng Trí Nguyên đã có người yêu , cô không thể tàn nhẫn khiến họ phải chia tay nhau. 

Sơn Khương vỗ vào trán mình, cô còn cách nào để chọn lựa không? Bác Dũng , Trí Nguyên. Hai người làm tôi khó xử qúa. Có khá nhiều tự ái, chỉ sớ Trí Nguyên làm cho cô bẽ bàng. 

Với ai chứ? Trí Nguyên thì không cần phải nói. Sự việc hôm đụng xe cũng cho cô thấy rõ , anh ta không phải là con người dễ tiếp xúc. 

Bản lĩnh của mi đâu Sơn Khương ? Từ nào tới giờ , mi chưa hề chùn lòng trước khó khăn nào thử thách nào. Nếu hôm nay mi bỏ cuộc , chắc chắn sẽ có người nhìn mi bằng đôi mắt khác. 

Thôi thì đã phóng lao thì cứ theo lao đi, Có thất bại mới có thành công mà. 

Nam Như khều bạn: 

– Mày đang nghĩ gì thế? 

Sơn Khương mím môi: 

– Tao quyết định không bỏ cuộc. Tao sẽ tham gia trò chơi này đến cùng. Gã Trí Nguyên ấy không còn cơ hội nữa đâu. 

– Mày không lo sợ Trí Nguyên đã có người yêu à ? 

– Không. Nếu ông ta chưa có người yêu thì đâu có chuyện gì đễ nói. Lời dặn dò của bác Dũng hôm nào , tao không thể làm ngơ. 

– Tự mày chuốc lấy phiền phức cho mày , tao không còn ý kiến. Chỉ mong mày đừng vướng vào cái thứ chết người ấy. Lâm Trí Nguyên không thương hại mày đâu. 

– Yên tâm , tao không chắc chắn điều gì , nhưng tao sẽ cố gắng để không đau khổ vì gã ấy. 

– Tốt. 

– Có thể tao sẽ tìm hiểu người yêu của Trí Nguyên trước. 

Đôi mắt Nam Như bâng quơ, bỗng dưng lại có một cặp nam nữ tay trong tay rất tình tứ. Cô bất ngờ lắc mạnh vại ban: 

– Mày nhìn kìa! 

Sơn Khương có vẻ đau, cô nhăn nhó: 

– Mày không thể nào nhẹ nhàng với tao được sao Nam Như? Lúc nào cũng mạnh bạo, sau này chàng trai nào chịu nổi mày đây? 

Không đễ ý đến câu nói móc họng của bạn , Nam Như chỉ: 

– Lâm Trí Nguyên kìa. 

Sơn Khương giật mình: 

– Linh dữ vậy sao? Mới nhắc đã có mặt rồi. Ông ta đâu? 

– Đang ở chỗ không cách xa chúng ta mấy. 

Nhìn theo tay chỉ của bạn , Sơn Khương cau mày khi nhận ra Trí Nguyên đang rất tình tứ cùng người tình. 

Sơn Khương lẩm bẩm: 

– Có phải cô nàng mà mình đã từng nói chuyện qua điện thoại không? Nếu vậy , hôm nay hai người không may rồi. 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+