Trang chủ » Thế giới truyện » Tiểu thuyết tình yêu

Tờ Hứa Hôn – Trần Thị Thanh Du – Chương 09 – part 01 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Tờ hứa hôn

Chương 09

 

Trí Nguyên khóa xe cẩn thận. Thoạt một cái, anh leo lên cánh cổng vào trong một cách dễ dàng, giống như dân chuyên nghiệp. Anh lấy chìa khóa xe của Sơn Khương rồi dặn dò: 

– Cô đứng đây coi chừng xe giùm tôi, tôi mang xe cô vào phòng nhân sự rồi trở ra chở cô về. 

– Ông nhanh lên đó. 

– Ừ. 

Đúng là nhanh thật. Loáng một cái Trí Nguyên chạy trở ra: 

– Tôi leo ra trước rồi cô theo sau nhé. 

Sơn Khương nhìn song sắt một cách khó khăn: 

– Tôi … 

– Nhanh lên ! Đừng để người ta phát hiện , tưởng chúng ta là trộm thì nguy lắm. 

Lại động tác cũ, Trí Nguyên đu người như con sóc. Đặt chân xuống đất, anh ra lệnh: 

– Quăng túi xách ra cho tôi. 

Sơn Khương y lời làm theo. Trí Nguyên đứng ngoài hướng dẫn. Anh không để ý , nhưng có lẽ người đi đường đã tò mò. 

Leo được lên trên rồi, còn xuống là một vấn đề khác. Khoảng cách giữa cánh cổng và mặt đất khá cao làm Sơn Khương rùng mình. Cô thật không có can đảm phi thân như Trí Nguyên rồi. 

Biết Sơn Khương đang sợ.Trí Nguyên động viện. 

– Leo xuống đi , tôi đỡ cho. 

– Bức tường trơn lắm. 

– Không sao đâu. 

Sơn Khương nhắm mắt làm liều. Cô thấy thân mình rơi xuống, nhưng không chạm đất mà nằm trong vòng tay của Trí Nguyên. Hơi thở phà vào mặt Sơn Khương nóng bừng. 

Trái tim đập liên hồi, cảm giác lạ lùng chợt đến với hai người. 

Chợt nhiên Sơn Khương vùng ra. Không đề phòng, cả hai người đều té chồng lên nhau. 

Sự gần gũi ấy làm cho Trí Nguyên không kiểm soát được lòng mình. Anh gởi nhẹ nụ hôn lên môi Sơn Khương.

Tê dại, Sơn Khương cứ ngẩn ngơ như một đứa trẻ. Chợt ánh đèn pin chiếu sáng kèm theo tiếng hét : 

– Ăn trộm ! 

Cả hai giật mình, Trí Nguyên vội vàng đỡ Sơn Khương ngồi dậy : 

– Ủa! Tổng giám đốc , cô Sơn Khương. 

Lấy lại tự nhiên, Trí Nguyên cao giọng: 

– Chú đi đâu vậy? 

Người bảo vệ công ty trả lời: 

– Đói bụng quá nên tôi đi ăn. 

– Thế chú có biết trong công ty còn người không? 

Người bảo vệ gãi đầu: 

– Tôi nghĩ hết giờ làm việc thì ai ở lại làm gì. 

– Mấy chiếc xe trong nhà xe, chú không thấy sao? 

– Tôi tưởng cô Khương đi với ông , cho nên… 

– Nghĩ với tưởng. Nếu tôi không ghé ngang đây thì làm sao cô ấy ra ngoài được chứ ? Nãy giờ , người ta tưởng chúng tôi là ăn trộm đấy. 

Người bảo vệ che miệng: 

– Ông leo rào à ? 

– Còn phải hỏi. 

– Vậy cô Khương… 

Sơn Khương giấu mặt sau lưng Trí Nguyên. Cử chỉ ấy làm người bảo vệ công ty càng thêm hiểu. 

– Xin lỗi cô nghe. Nhưng cô như vậy, ông tổng giám đốc mới bộc lộ tình cảm của mình. Tôi thấy hai người xứng đôi lắm đó. 

Trí Nguyên trừng mắt: 

– Chú còn nói … 

Người bảo vệ cúi đầu : 

– Xin lỗi, tôi lại nói sai. 

– Chỉ không đúng lúc thôi. 

Trí Nguyên dắt xe ra và đề máy. 

– Lên xe đi Sơn Khương. 

Từ đầu chí cuối câu chuyện chẳng nói lấy lời nào, Sơn Khương ức lắm. Cô leo lên xe, quyết định không đụng vào người Trí Nguyên. 

Người bảo vệ nói với theo : 

– Chúc hai người vui vẻ. 

Xe chạy một đoan. Sơn Khương ấm ức nhưng không nói thì không được : 

– Tại sao ông làm vậy? Ông đùa giỡn với tôi phải không ? Chuyện lúc nãy,t ôi thấy mình giống như một con ngốc : 

– Tôi không thấy, mà tôi chỉ thấy em dễ thương thôi. 

Tiếng “em” thoát ra từ bờ môi của Trí Nguyên nghe nó ngọt ngào làm sao , nhưng Sơn Khương quyết định trừng trị anh. Cô bắt đầu thút thít khóc. 

Nước mắt phụ nữ là Trí Nguyên sợ nhất. Anh năn nỉ: 

– Nếu tôi đã làm sai thì cho tôi xin lỗi nhé. Sơn Khương! Em đừng khóc. 

Một tay cầm lái , một tay lan tìm bàn tay của Sơn Khương : 

– Ngàn lần xin lỗi em. 

Sơn Khương rụt tay về , nhưng không được. Cô hét nhỏ: 

– Buông ra! 

Hai người giằng co , tay lái bắt đầu loạng choạng. Trí Nguyên hù dọa: 

– Nếu em không muốn chúng ta bị công an phạt thì ngồi yên đi. 

– Anh ăn hiếp tôi. Tôi về méc bác Dũng nè. 

– Anh không tránh né đâu. Bị đòn vì em cũng tốt mà. 

Sơn Khương bậm môi: 

– Tôi đã có người rồi, ông làm ơn đàng hoàng một chút đi. 

Câu nói như gáo nước lạnh xối vào mặt Trí Nguyên. Anh buông tay Sơn Khương ra, khuôn mặt buồn hiu. 

– Em nói thật chứ ? 

– Chuyện ấy ai dám đùa. 

Sơn Khương nghe tiếng thở dài như tiếc nuối: 

– Chúc mừng em. 

– Cám ơn. 

Sơn Khương nghiêng đầu: 

– Tôi nghe bác Dũng nói ông đã có vợ hứa hôn , nhưng ông thì không chịu. 

– Có lẽ tôi phải suy nghĩ lại. 

– Vì tôi à ? 

– Chưa hẳn. 

– Ông tìm được hạnh phúc cho đời mình , tôi thành thật chúc mừng. 

Rồi hai người không nói với nhau lời nào cho đến lúc về nhà. 

Sơn Khương biết Trí Nguyên thất vọng lắm, nhưng cô không thể làm gì khác hơn trong lúc này. 

Bia khui ra lon nào, Trí Nguyên ngửa cổ uống cạn lon đó. Uống để giải sầu, uống để quên buồn , quên đi tình yêu vừa chớm nở đã vội đau. 

Trí Nguyên mặc kệ hai thằng bạn thân ngơ ngác và người chung quanh tò mò. Anh không cần biết ngày mai như thế nào, tương lai ra sao? Chỉ biết hiện tại anh đang thất vọng và đầy ê chề. 

Lâm Trí Nguyên này đã từng yêu, nhưng chưa ái dám từ chối tình yêu của anh thế này mà. 

Vũ Sơn Khương là gì chứ ? Cô ta chỉ là mốt cô bé đỏng đảnh, bướng bỉnh và giỏi gây sự thôi. Thế mà cô ta đã từ chối sự quan tâm của anh, làm cho anh bẽ bàng và cay đắng. 

Lúc trước , anh chia tay với Thủy Linh cũng đâu đau đớn như vậy. Phải chăng sự khổ đau hôm nay là những gì anh phải trả cho những gì anh đã gây ra ngày hôm qua? 

Đáng đời cho mày lắm Trí Nguyên ạ , Vì một con bé mà hai ngày nay mày đã sống dở , chết dở, còn gì đâu bản năng của một thằng đàn ông. Uống và cứ uống, Trí Nguyên không biết là mình đã uống bao nhiêu. Nhưng tại sao không say nhỉ ? Càng uống lại càng nhớ rất rõ. Nhớ rõ nụ cười, ánh mắt, khuôn mặt ngây thơ và những lúc đầy lo lắng. 

Trí Nguyên vẫn không hiểu, Sơn Khương quan tâm cho anh đến như vậy, tại sao cô không hề có chút cảm tình với anh, hay vì con tim có lý lẽ của riêng nó ? 

Anh chua chát, đời có lắm kẻ khổ vì yêu. Anh rơi vào trường hợp đó có gì là lạ , nhưng mà anh không buông xuôi tương lai đâu. Anh vẫn làm việc, vẫn là một người chủ công bằng , thông minh và tốt bụng. 

Anh nghĩ cái gì rồi cũng qua, thời gian là liều thuốc tốt nhất để xoa dịu vết thương lòng. Trí Nguyên cũng không dám, anh sẽ quên tình yêu kia một cách dễ dàng , nhưng anh rất chân thành chúc phúc cho Sơn Khương trong mối tình đẹp. 

Ở nhà, ba anh, cả Thúy My nữa, họ sẽ nghĩ gì về anh? Con tim anh quả thật là lộn xộn. 

Lon bia tiếp theo được khui ra, chưa kịp đưa lên miệng thì bị một bàn tay chận lại. 

– Đủ rồi. Bộ muốn chết hay sao ha? Mày có biết mày uống bao nhiêu rồi chưa ? Ngừng lại đi. 

Trí Nguyên gỡ tay bạn: 

– Tao uống chưa đã. Mày đừng cản tao. 

– Bao nhiêu mới đã ? Thất tình thôi mà , có gì lớn lao đâu. 

– Mày nói bậy rồi đó Mộ Nam, tao không phải thất tình. 

Mộ Nam hỏi lại: 

– Không phải thất tình? 

– Ừ. Tao chỉ đang buồn một người thôi. 

Thái Hoàng cười lớn: 

– Mày nghe chưa? Buồn một người đó. Tao nghĩ nên đưa hắn về đi, không còn biết gì nữa rồi. 

– Ai nói ? 

Trí Nguyên vung tay: 

– Tao chưa say, tao còn biết chỗ tao ngồi là ở đâu và trước mặt tao là thằng nào kìa. Cho mầy biết nghe Thái Hoàng lúc tao buồn, càng uống càng tỉnh. Nhưng bây giờ không uống nữa , tao muốn nói chuyện chơi với tụi bây. 

– OK. Trước khi bắt đầu câu chuyện, tao gọi cho mày một ly chanh nóng. 

– Để giải rượu à ? Không cần thiết đâu. Chúng ta là đàn ông , đã bước vào những chỗ này thì đừng phiền phức như con gái. 

– Được. Mày có bao nhiêu tâm sự cứ trút ra, tao và Mộ Nam sẵn sàng chia sẻ. 

– Cảm ơn. 

Thái Hoàng vỗ vai bạn: 

– Bạn bè đừng nên khách sáo. 

Trí Nguyên gục đầu vào hai tay, anh có vẻ suy nghĩ rồi ngẩng đầu lên thở dài: 

– Tao không biết bắt đầu từ đâu nữa. 

– Thì từ đầu. 

– Dài dòng lắm , tụi bây nghe hai ngày chưa hết. 

Chợt đôi mắt Trí Nguyên chạm phải màn hình lớn. Anh chỉ: 

– Có Karaoke kìa. 

– Muốn hát phải đăng ký. 

Trí Nguyên khều Mộ Nam: 

– Đăng ký cho tao bài “Tình đơn côi ” 

– Bộ làm thiệt hả? 

– Ừ tao đâu có nói chơi. 

Mộ Nam đưa mắt nhìn Thái Hoàng. Anh bắt gặp cái gật đầu đồng ý : 

– Không sao đâu. Hôm nay chúng ta được dịp thưởng thức giọng hát của nó. 

Mộ Nam e ngại: 

– Hát hay thì tao không nói, còn ồm ồm … tao không biết trốn đâu à. 

Thái Hoàng cười: 

– Thì như nghe thùng thiếc đánh thôi. Mày đăng ký đi , bảo đảm không bẽ mặt đâu. 

– Đúng là có hứng. 

Mộ Nam đi rồi Thái Hoàng băt gặp nét ưu tư trên mặt bạn. Anh quan tâm: 

– Mày đang đau đầu không chỉ chuyện của Tiến Dũng , phải không? 

– Ừ. Tụi Tây Đô đã trở lại hoạt động bình thường , nhưng tao vẫn không thôi lo. Tao sợ Tiến Dũng cho người đối phó với Sơn Khương. 

– Không phải Nguyệt My đã từng xác nhận Sơn Khương không thể cảm nhận được gì nữa khi ở tình trạng hoảng loạn sao ? 

– Đúng. Bọn chúng cũng là một cáo già. Chúng sẽ sớm phát hiện Sơn Khương đóng kịch. Vì những sáng kiến mới độc đáo của Tây Đô không ai có thể nghĩ ra ngoại trừ Sơn Khương. 

Thái Hoàng bực dọc: 

– Hắn càng ngày càng lộng hành , mà phát luật thì không làm gì được. 

– Nói sai rồi. Những người thi hành luật chưa đủ bằng chứng để kiện hắn ra tòa đấy thôi. Chứ luật pháp lúc nào cũng công bằng cả. 

– Hàng loạt vụ án hắn gây ra còn không đủ hay sao ? 

– Đó là cách nói của mày, mọi việc đều do đàn em nó làm. 

– Dưới sự điều khiển của hắn chứ gì ? 

– Và ta đang là mục tiêu của hắn. Tiến Dũng thật là một con người kỳ lạ. Hắn không bao giờ hài lòng khi người khác giàu hơn hắn. 

– Đến ngày hắn sa lưới, còn biết bao người là nạn nhân nữa? 

– Trong đó có Sơn Khương. Cho nên tao muốn bàn với mày và Mộ Nam bảo vệ Sơn Khương. 

– Bằng cách nào? 

Trí Nguyên để ngón tay lên miệng: 

– Từ từ đã. Im lặng mà nghe nào. 

Trên kia là tiếng người dẫn chương trình: 

– Sau đây là nhạc phẩm “Tình đơn côi” được thể hiện qua giọng hát của ông Lâm Trí Nguyên. 

Cả quán bar nhộn nhịp hẳn lên, từng đợt vỗ tay động viên khích lệ. Mộ Nam đến bên bạn: 

– Đi lên được không? 

– Chuyện nhỏ. 

Trí Nguyên đứng lên đi một cách bình thường, vững tin. Có ai ngờ anh đã uống mười mấy lon bia. 

Trí Nguyên đi giữa ánh mắt ngưỡng mộ của bao cô gái đã từng biết anh. Nhiều tiếng xì xầm nghe rõ : 

– Tổng giám đốc công ty An Nguyên đấy. 

– Vừa tài giỏi vừa đẹp trai, đặc biệt vẫn còn đang độc thân. 

– Ai mà được anh ta chọn chắc là hạnh phúc lắm. 

– Còn phải nói. 

– Ông ta còn là đối thủ đáng gờm của Tân Nam Hoa. 

– Vậy sao? 

– Thủy Linh, người của Tâm Nam Hoa cũng là một thời dưới bóng mà Trí Nguyên thì chẳng một lần ghé mắt. Gần đây, thấy ông ta thường đi chung với Nguyệt My. 

– Trí Nguyên chọn cô ta à ? 

– Không phải. Nghe nói đối tượng của ông ta là một cô bé rất dễ thương … 

Thái Hoàng tủm tỉm: 

– Trí Nguyên thật là nổi tiếng. 

Cả gian phòng đều im lặng , ai ai cũng hồi hộp lắng nghe. 

Tiếng nhạc dạo đầu, nhìn Trí Nguyên như một ca sĩ chuyên nghiệp. Dáng anh đô, cao lớn và vững tin. 

“Đã có nhiều lúc tôi nhìn lại 

Cuộc tình đó lúc bóng em đã xa rồi. 

Thế giới có biết bao người yêu nhau suốt đời, 

Cớ sao số kiếp tôi quá hiu quạnh. 

Vẫn mãi dẫn bước trên đường đời, 

Dù tình yêu cho quanh tôi giữa đâu vui. 

Thế giới có mấy ai được vui trong ái tình, 

Thế nên chẳng thấy tôi quá đơn lạnh. 

Lúc biết yêu đã xa người, 

Lúc trái ngang đã dâng trào, 

Hương hoa yêu đương nào không mang theo trái đắng 

Vì tôi yêu đây giữa đơn côi. 

Tìm trong nhân thế để nắm lấy bao tình yêu, 

Để vẫn thấy ta được yêu, hỡi linh hồn tha hương. 

Tình yêu đó lúc trống vắng, khi cuộc vui quay lưng, 

Đắm đuối khi đổi thay như hằn lên vết thương …” 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+