Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Tóc Tựa Tuyết – Chương 01 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 1

 Ánh trời chiều đỏ rực nơi chân trời, một buổi hoàng hôn nữa lại buông xuống. Đèn hoa rực rỡ sáng lên khắp các đường phố của trấn Bạch Vân, bốn chiếc đèn lồng màu đỏ đề chữ “Mạc” treo trước cửa khách sạn Vân Long cũng sáng lên.

 

 Mạc Thất Nương tay cầm vò rượu con con, lười nhác tựa vào bậc cửa đón khách của khách sạn Vân Long, mấy người đàn ông ra ra vào vào cũng không quên liếc trộm cảnh xuân trên ngực nàng mấy lần, rồi mang theo vẻ tươi cười thỏa mãn mà bước vào gọi một bình rượu nhỏ, lại bày thêm chút đồ nhắm, vừa ăn vừa thưởng thức cảnh đẹp trước cửa để tăng thêm độ ngon miệng.

 

 “Bà chủ, sao người lại ngồi đây mà uống rượu nữa rồi?”

 

 Xú Đậu Hũ _ tiểu nhị của khách sạn vừa bưng thức ăn từ nhà bếp lên thì nhìn thấy cảnh tiểu mỹ nhân đang tựa người vào cánh cửa, vừa nhìn là biết ngay nàng lại đang đợi người đàn ông kia.

 

 “Người như vậy thì còn ra cái thể thống gì nữa! Một người con gái mà ngồi trên bậc cửa cũng không nói làm gì, đã vậy lại còn uống rượu cho ra nông nỗi này!”

 

 Xú Đậu Hũ là một đứa trẻ ăn xin đầu đường xó chợ được Mạc Thất Nương nhặt về cách đây ba năm, lúc ấy, nó đói đến mức cả người chỉ còn có da bọc xương, đang tranh giành một chiếc bánh bao bị người ta vứt đi với một con chó hoang. Mạc Thất Nương đưa mắt nhìn một cái thì thấy trên khuôn mặt bẩn thỉu, đen nhẻm của đứa bé kia có một đôi mắt to, trong veo, bản năng làm mẹ trỗi dậy khiến cho Mạc Thất Nương lập tức vứt bỏ hết khuôn phép, dùng cái chổi lông gà mới mua khua loạn xạ, đuổi con chó đói kia đi, tốt bụng mà thu nhận đứa bé kia.

 

 Nó nhút nhát đi theo Mạc Thất Nương bước vào cửa khách sạn Vân Long, vừa vào tới cửa thì nhìn thấy một chén đậu hũ thối còn thừa lại, không đợi Mạc Thất Nương cho phép, nó liền nhào tới, đem hơn nửa chén đậu hũ thối kia ăn sạch trơn, từ ngày đó, nó có một cái tên cho bản thân mình __ Xú Đậu Hũ.

 

 Xú Đậu Hũ là một đứa bé trai, lúc đặt chân đến khách sạn Vân Long nó mới có mười hai tuổi, Mạc Thất Nương để nó làm người giúp việc trong khách sạn, ba năm trôi qua, thằng bé này lớn thì chẳng lớn thêm được bao nhiêu, nhưng tính tình đã hoàn toàn thay đổi, tự nhiên lại biến thành người giám hộ của Mạc Thất Nương, cứ hễ Mạc Thất Nương làm ra chuyện xấu gì, Xú Đậu Hũ chắc chắn sẽ cho cả một bài thuyết giáo, phiền phức tới mức Mạc Thất Nương không thể không ngoan ngoãn mà bó mình trong khuôn khổ.

 

 Lúc này đây, Xú Đậu Hũ còn chưa kịp nói hết thì Mạc Thất Nương đã trở mình, lồm cồm bò dậy khỏi bậc cửa, chả chút thục nữ mà vỗ vỗ cái mông mới nãy ngồi xuống nên bị bẩn, nhắm hờ đôi mắt, cười cười, dùng vò rượu không mà vẫy vẫy Xú Đậu Hũ, “Biết rồi mà, không được ngồi ở đây uống nữa đúng không? Ta uống hết rồi, giúp ta lấy thêm một vò nữa đi, ta đến sân sau uống.” Trong lòng Thất Nương hiểu rất rõ, mặc dù Xú Đậu Hũ có hơi ác mồm ác miệng một chút, nhưng tất cả cũng là vì lo lắng cho nàng mà thôi.

 

 “Bà chủ!!!!”

 

 Xú Đậu Hũ nhanh chóng bị bà chủ suốt ngày chẳng chịu làm việc cho đàng hoàng này làm cho tức chết, giẫm giẫm chân rồi đoạt lấy vò rượu không trong tay Mạc Thất Nương trong, “Không lấy! Đây đã là vò thứ hai trong ngày rồi, người nghĩ người là cái hũ rượu chắc? Mau ra sau rửa mặt đi, tất cả khách trong khách sạn này còn đang đợi người đi chào hỏi đó!”

 

 “Ây da….”

 

 Mạc Thất Nương không cam lòng nhìn vò rượu trên tay Xú Đậu Hũ, trong lòng dường như có chút hối hận, tiểu tử thối được nhặt về này so với bà chủ còn ra dáng chủ nhân hơn, ai bảo Mạc Thất Nương nàng tốt bụng làm gì cơ chứ? Mạc Thất Nương xoay người, lê thân ngang qua đại sảnh của khách sạn, đi đến sân sau. Nàng uống đã đến mức nửa say nửa tỉnh, dáng điệu kiều diễm, vòng eo mê người cứ vậy mà bị đám đàn ông như hổ như sói kia nuốt vào trong mắt. Nhưng nàng một chút cũng không thèm bận tâm, vén tấm màn cửa làm bằng vải thô lên rồi đi về phía sân sau.

 

 Muốn đến được sân sau của khách sạn Vân Long thì phải đi qua nhà bếp, Mạc Thất Nương dễ dàng lấy được một vò rượu còn phân nửa trong nhà bếp, sau đó mang theo nụ cười đắc ý mà đi vào sân sau. Sân sau không lớn lắm, có một giếng nước miệng hình bát giác, bên cạnh giếng nước là cái bàn đá bị khuyết mất một nửa, dưới mặt bàn đá lộ ra hai chiếc ghế. Mạc Thất Nương ngồi xuống ghế, trong tay cầm vò rượu, ngón tay trắng nõn, thon dài nhẹ nhàng nắm lấy chiếc khăn phía trên vò rượu, rút ra, mùi rượu thơm mát liền tản ra.

 

 Thật là thơm! Thất Nương tham lam hít một hơi thật sâu không khí tràn ngập mùi rượu, khóe miệng lộ ra một nụ cười thỏa mãn.

 

 Nói đến khách sạn Vân Long này là phải nói đến hai chiêu bài vàng của nó. Một là món Đậu hũ Ma Bà(1) do Mạc Thất Nương làm, món ăn này, hễ người nào ăn xong, không ai là không giơ ngón cái lên mà khen ngợi. Chỉ tiếc là, không dễ mà Mạc Thất Nương tự mình xuống bếp, chỉ có mỗi lần đến mười lăm hàng tháng, nàng mới đeo chiếc tạp dề thêu hoa vào, chậm rãi làm vài đĩa Đậu hũ Ma Bà. Công việc tinh tế được thực hiện một cách từ tốn, từ khâu chọn nguyên liệu, đến pha chế rồi đun nấu, giống như đang làm một món hàng thủ công mỹ nghệ vậy. Thế nên mỗi dịp mười lăm hàng tháng ở Vân Long, từ lúc sáng sớm đã có vô số khách đến để thưởng thức món Đậu hũ Ma Bà, xếp thành hàng dài từ cửa ra đến trên đường lớn.

 

 Còn một chiêu bài vàng khác của khách sạn Vân Long chính là rượu. Ở trấn Bạch Vân, chỉ cần nhắc tới rượu ngon của khách sạn Vân Long với mấy vị đại lão gia thích uống rượu, họ chắc chắn đều nhịn không được mà nuốt xuống một ngụm nước miếng. Rượu của khách sạn Vân Long cũng giống như bà chủ của nơi này vậy, quyến rũ từng trái tim của các vị thực khách, cho dù là rượu dùng làm gia vị cho món ăn cũng không kém chút nào. Cho nên Mạc Thất Nương chỉ cần tiện tay là đã có thể lấy được một vò rượu ngon để mà thỏa mãn tâm nguyện.

 

 Uống một ít rượu ngon vào, Mạc Thất Nương theo thói quen, ngẩng đầu lên nhìn nắng chiều nơi cuối chân trời.

 

 “Lại một ngày nữa trôi qua rồi…………”

 

 Nàng thở dài một hơi ở trong lòng, từ đáy lòng bỗng dâng lên một loại phiền muộn nhàn nhạt, tầm mắt tưởng chừng có thể chạm đến đường chân trời kia đột nhiên trở nên dịu dàng xen lẫn xa xăm, “Kỷ Hình Phong, đã một năm mười tháng lẻ năm ngày rồi, chàng thực sự không có ý định quay về sao?”

 

 Cúi đầu mà nỉ non như vậy, một lần lại một lần, mặt trời mọc lên hạ xuống trên bầu trời bao la của trấn Bạch Vân nho nhỏ này mấy lần mấy lượt, Kỷ Hình Phong vẫn chưa trở về…

 

 Bỗng dưng, suy nghĩ của nàng quay trở lại năm năm về trước.

 

 Năm ấy Mạc Thất Nương mới vừa tròn hai mươi tuổi, là độ tuổi mà đóa hoa bắt đầu khoe sắc tỏa hương. Nhưng cha bỗng nhiên nhắm mắt xuôi tay về Tây phương, đem toàn bộ khách sạn Vân Long để lại cho đứa con gái duy nhất. Mạc Thất Nương vừa mới chập chững bước chân vào đời, có nhiều chuyện không thể giải quyết hết được, ngày đầu tiên đảm đương chức vụ bà chủ, có vài tên lưu manh thèm muốn vẻ xinh đẹp của nàng nên vào quấy rối. Lão người hầu đi theo cha từ ngày trước bị đánh cho té ngã trên mặt đất, đám người kia ăn nói sỗ sàng, giữa khách sạn mà giở trò, xé vạt áo của Thất Nương ra.

 

 Thất Nương đưa mắt cầu xin những người đang có mặt tại đó, nhưng không có lấy một người bước ra giúp đỡ, trong mắt bọn họ đều ẩn chứa một chút trêu tức, một chút giễu cợt, một chút ý nghĩ có kịch vui để xem.

 

 Sỉ nhục kia Mạc Thất Nương mãi mãi cũng không quên được, sau đó bàn tay nàng lần mò lung tung, chạm đến con dao thái thịt để trên bàn, bàn tay trước giờ chưa từng cầm qua món vũ khí nào giờ đây lại giơ cao lên, khi đang định chém xuống tên đạo tặc dám nhục nhã nàng kia thì cổ tay mảnh khảnh, yếu ớt của nàng bị một bàn tay to lớn, mạnh mẽ nắm lấy. Theo đó là thanh âm trầm thấp, có chút khàn khàn của một người đàn ông: “Bàn tay xinh đẹp như vậy không thích hợp để vấy mùi máu tanh đâu.”

 

 Thất Nương hoảng sợ đưa mắt lên nhìn người đàn ông mệt mỏi vì phong trần đang đứng trước mặt này, hắn cao lớn mà uy vũ, trên mặt còn có chút râu, một đôi mắt với ánh nhìn sắc bén như lưỡi dao bắn thẳng đến những tên côn đồ dám làm nhục nàng kia, khóe miệng khẽ cong lên, đao bên hông đã rút ra khỏi vỏ. Tiếp theo đó là là một trận kêu la thảm thiết đến tê tâm liệt phế, hòa cùng những lỗ tai dính đầy máu đen rơi vãi trên mặt đất.

 

 Kỷ Hình Phong mặt không chút biểu tình, đem thanh đao đã nhuốm máu thu về bên hông, quay đầu lại nhìn Mạc Thất Nương đang lạnh run bên cạnh: “Nha đầu, có nước không? Ta phải tắm rửa.”

 

 Con ngươi đen của hắn như lưới, như khóa, như hàng ngàn sợi dây vướng mắc, cứ như vậy, dễ dàng mà đem trái tim của người thiếu nữ kia trói chặt lại. Thiếu nữ mới biết yêu lần đầu cùng tình cảm mãnh liệt của tuổi thanh xuân, củi khô cùng ngọn lửa lớn, bọn họ cứ như vậy mà xích lại gần nhau một cách tự nhiên. Không có khúc chiết, không có gợn sóng, cũng không có lo lắng…

 

 

Sau này Mạc Thất Nương mới biết được, người đàn ông này gọi Kỷ Hình Phong, là tiêu sư vừa mới đến của tiêu cục Thanh Phong ở trong trấn. Ngày đó cứu nàng là lúc hắn mới vừa từ bên ngoài áp tiêu trở lại, khi đi nàng qua khách sạn Vân Long thì vừa vặn gặp cảnh Mạc Thất Nương đang bị dồn đến chân tường, cho nên cái màn tự thuật phía trên kia mới được diễn.

 Năm ấy Kỷ Hình Phong hai mươi lăm tuổi, chính là quãng thời gian hoàng kim mà đàn ông trở nên vượt trội. Mà cha Mạc Thất Nương vừa mới mất, theo như tập tục là phải chịu tang ba năm. Cho nên bọn họ liền thề ước, sau ba năm nữa sẽ thành thân.

 

 

Song, ai cũng phải biết, một người con gái yêu một tiêu sư rất cực khổ, Kỷ Hình Phong thường phải ra khỏi tiêu cục, một lần đi là mấy tháng, thậm chí là nửa năm, Mạc Thất Nương ở nơi này cứ vậy mà chờ đợi lại chờ đợi, có khi đợi qua hai năm lẻ tám tháng.

 Đời một người con gái được mấy lần ba năm? Nhưng nàng vẫn yên lặng, vì hắn mà chờ đợi, trong thời gian đó, vô số công tử nhà giàu tới cửa cầu hôn cũng bị nàng dịu dàng nói lời cự tuyệt, mà nàng ở trong cuộc đợi chờ đằng đẵng này cũng dần dần trưởng thành, trở thành một bà chủ thực sự, giống như một kẻ lão luyện tình trường, hiểu được thế nào là ước mơ ngao du khắp phương của người đàn ông ở trong tim hắn, nhưng trước sau cũng không nhiễm chút bụi trần. Song, chỉ có nàng hiểu rõ, hắn chẳng qua là dùng vẻ kiên cường để ngụy trang, để che dấu trái tim khát khao một hạnh phúc.

 

 Nàng chỉ nguyện làm Thất Nương của một mình hắn, chỉ của hắn mà thôi.

 

 Thời gian gần gũi thì ít mà xa cách thì nhiều rồi cũng qua đi, chớp mắt, ba năm nhanh chóng trôi qua.Trung thu năm ấy, Kỷ Hình Phong lại muốn đi khỏi tiêu cục, lần này địa điểm hộ tiêu là ở Thanh Châu, xa xôi nơi đầu kia của mảnh đất, đi về cần ít nhất là bốn tháng thời gian. Lúc trở lại, thời hạn ba năm cũng vừa tròn.

 

 Ngày đó ly biệt, nàng cắt một đoạn tóc đen của cả hai, đem chúng kết thành một bó.

 

 

“Kết tóc thành vợ chồng, ân ái chẳng đổi thay.”

 Đây là lời thề giữa họ, mà hắn đã hứa, sau lần áp tiêu kia trở lại, sẽ vì nàng mà tự tay kết lên búi tóc tân nương, vì nàng mà vẽ mày, sau đó cùng nàng vĩnh viễn.

 

 Thế nhưng, hai năm nhanh chóng trôi đi, người đàn ông nói muốn lấy nàng vẫn chưa về.

 

 Chỗ tóc đen kết cùng một nơi kia vẫn ở trong túi hương bên mình, mỗi lần lấy ra lại tiếp thêm cho nàng động lực để chờ đợi. Mặc dù mọi người nói với nàng, những người cùng hắn đi áp tiêu lần nọ cũng đã mất tích hết thảy, nàng vẫn cứ ôm hi vọng mà chờ đợi như vậy.

 

 Hai năm, năm năm, mười năm…

 

 Biết đâu mai kia hắn một thân quần áo đỏ thẫm, cưỡi một con ngựa to lớn, đến cưới nàng qua cửa, biết đâu đợi đến lúc nàng già đi vẫn cứ vậy, lẻ loi một mình. Nhưng là Mạc Thất Nương chẳng hề hối hận, ở trong tình yêu nàng vĩnh viễn là một cô nương ngốc nghếch, chưa trưởng thành, dù cho mất đi tuổi xuân cùng nhan sắc của một người con gái!

 

 

Lại nhấp thêm một ngụm rượu ngon, Mạc Thất Nương không còn phân biệt được mùi vị thế nào nữa, ngẩng đầu nhìn trăng rằm mới lên trên bầu trời kia, nàng say rồi…

 Bất thình lình, một hồi huyên náo truyền từ bên ngoài đến, tiếng huyên náo kia không phải là điều mà một khách sạn nên có. Mạc Thất Nương vì say mà cau chân mày, ba phần men say phảng phất trên khuôn mặt, bảy phần mềm mại đáng yêu động lòng người. Không thể phủ nhận, người con gái này rất đẹp, đẹp đến mức ánh trăng cũng có phần u ám…

 

 “Bà chủ, bà chủ!” Trong thanh âm ồn ã của Xú Đậu Hũ có mang theo chút ít lúng túng. Mạc Thất Nương nhanh chóng đem vò rượu cầm trong tay ném vào bụi rậm, chậm rãi đứng lên, “Gì vậy? Bên ngoài có người đến làm loạn sao?”

 

 

Xú Đậu Hũ thở hổn hển chạy đến gần Mạc Thất Nương, bỗng nhiên nghe thấy mùi rượu nồng đậm tỏa ra từ người nàng, “Bà chủ, người mới uống trộm rượu gia vị đúng không?”

 

“Ha ha….” Mạc Thất Nương cười khan vài tiếng, vội vàng lảng sang chuyện khác, “Bên ngoài có chuyện gì vậy?”

 

Lúc này Xú Đậu Hũ mới nhớ ra mục đích đến đây, vội vàng nói,“Nguy rồi, nguy rồi, bên ngoài có người đánh nhau! Bàn cũng bị lật lên rồi!”

 

“A?” Mạc Thất Nương nheo lại con mắt ngà ngà say, nàng say, nhưng vẫn rất tỉnh táo, “Đi! Chúng ta ra ngoài xem!”


“Ây da! Có chuyện gì ở đây vậy?”

 

Mạc Thất Nương vén mành cửa lên, vẫn bị khung cảnh lộn xộn trước mắt làm cho bực tức, mấy chiếc bàn vuông sơn đỏ mới đặt mua mấy hôm trước bị ném sang một bên, mấy cái ghế lẻ loi đổ ngã xung quanh, mà hai gã to lớn hùng hổ đang đứng giữa sảnh.

 

Chỗ vốn nên là nơi bày bàn lúc này có một nam tử vận cẩm y hoa lệ, ngón tay thon dài với những khớp xương phân minh vẫn còn cầm chén rượu, tỉ mỉ thưởng thức, giống như cái bàn chưa hề bị vứt ra chỗ khác vậy.

 

Lúc nhìn thấy nam tử kia, đôi mắt đang say rượu của Mạc Thất Nương ngẩn ngơ, nàng đã gặp qua rất nhiều nam nhân, nhưng nam nhân trước mắt này, không thể nghi ngờ được, chính là nam nhân đẹp nhất mà nàng từng nhìn thấy. Chẳng đọc được nhiều sách, nàng không biết phải dùng từ gì để mà hình dung dáng vẻ của người nam nhân này, nhưng khi thấy khuôn mặt kia, trong đầu nàng liền hiện lên mấy chữ “Lấy mất hồn người”.

 

Đó là một nam tử trẻ tuổi, ước chừng khoảng hai mươi tuổi, có một khuôn mặt hoàn mỹ mà tinh xảo, sống mũi như được chạm nên vậy, đôi môi mỏng lúc nào cũng hơi cong lên, cười mà như không, tầm mắt buông xuống một nửa nho nhã khác thường, mái tóc đen như mực tùy ý kết lên, vấn lại bằng một chiếc trâm ngọc phỉ thúy, dáng vẻ biếng nhác mà mê hoặc đến khôn cùng…

————————

 

 (1) Đậu hũ Ma Bà : Đậu phụ là đặc sản nổi tiếng của vùng đất Tứ Xuyên – món ăn dân dã mộc mạc có lịch sử hơn 100 năm nay với tên gọi ban đầu là “đậu phụ bà chủ Trần” thời nhà Thanh.

 

Xưa kia bên cầu Vạn Phúc ngoại thành Bắc Kinh có một quán cơm nổi tiếng mang tên họ Trần do một người phụ nữ làm chủ. Khách thập phương qua đây đa phần là người bán đậu, thịt bò, dừng chân nghỉ lại quán nhờ bà chủ chế biến đậu thành món ăn. Không ngờ đậu phụ đã được nhà họ Trần với một kỹ thuật đặc biệt, ai nếm thử cũng tấm tắc khen ngon. Đậu phụ bà chủ Trần nức danh từ đó. Hiện giờ nếu qua Tứ Xuyên – Trung Quốc chúng ta vẫn có cơ hội được thưởng thức món “ đậu phụ Trần” chính hiệu.

 

Nguyên liệu làm nên món ăn thơm ngon ấy thật đơn giản: đậu phụ tươi, thịt bò băm nhỏ, hành khô, thêm bột ớt, hạt tiêu, muối, tương, xì dầu. Đơn giản là thế nhưng vận dụng sao cho khéo công thức để có một đĩa đậu phụ chính hiệu như đậu phụ Trần quả là không đơn giản. Miếng đậu phải mềm mà không nát, mùi thơm béo ngậy. Trước khi cho vào chế biến nên ngâm qua nước muối để loại bỏ mùi ngái của đỗ tương và giúp đậu giữ nguyên miếng khi chế biến. Các bước chế biến phải hết sức cẩn thận tỉ mỉ. Cho chảo nóng mỡ rồi cho thịt bò, muối, bột ớt, hạt tiêu sào lăn cho thịt bò săn vàng rồi mới cho đậu phụ, tương, xì dầu vào. Một đĩa đậu phụ ngon, đạt đến nghệ thuật đậu Tứ Xuyên phải sáng lên được màu hồng của thịt bò các loại phụ gia, màu trắng mềm của đậu phụ và mùi thơm beo béo ngây ngất. Theo nhà Trần đặc sắc của đậu phụ được khái quát trong tám hương, vị: tê, cay, nóng bỏng, thơm, giòn, mềm, tươi, tái.

 

Đậu phụ Tứ Xuyên đã, đang và sẽ sống mãi trong lòng văn hóa ẩm thực văn hóa Trung Hoa. Không chỉ thế món đậu phụ còn có sức ảnh hưởng rộng rãi tới nền ẩm thực các nước bạn bè. Từ món đậu phụ Tứ Xuyên, người Việt Nam ta đã chế biến thành nhiều món ăn khác nhau, phù hợp hơn với nến ẩm thực Việt

 

(Nguồn Monngonhanoi)

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+