Trang chủ » Thế giới truyện » Tiểu thuyết tình yêu

Tôi ghét anh … đồ du côn – Chap 30 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Đúng như tôi dự đoán, ngày hôm sau tôi đã nổi tiếng khắp toàn trường, mà nguyên nhân không phải là do tôi đã đạt giải đặc biệt trong kì thi nào đó mà là vì tôi đã ném hoa của hotdog í lộn hotboy số một của trường vào sọt rác

vì thế mà ngay cả khi tôi không hề rời chân khỏi chỗ ngồi của mình nhưng vẫn nhận được những ánh mắt sắc hơn dao cạo của lũ con gái trong trường.

Mà cái lũ này đúng là gàn dở lắm cơ, chỉ là ném hoa thôi, mà chúng làm cứ như là tôi ném kim cương, hột xoàn đi không bằng. Nếu được thì tôi đã ném luôn cái thằng chết dẫm ấy vào sọt rác rồi. 

Rõ khổ, chung qui cũng chỉ tại cái bệnh mám trai đời đời không chữa được. Haizzz, chán.

Theo như lời cảnh báo của con Trang thì tôi phải cẩn thận vì hành động của tôi đã lọt vào đôi mắt hí của mấy tay đàn chị lớp 12 đều là fan hâm mộ của tay Phong cà chớn kia. 

Đấy tôi đoán có sai đâu, dính vào mấy cái loại du côn như tên Phong, không sớm thì muộn tôi cũng mang vạ vào thân.

Nhưng mà có phải tại tôi muốn dính vào hắn đâu, tại số trời đã định, tôi và hắn là oan gia, mà các cụ đã có câu: oan gia thì ngõ hẹp, mà ngõ hẹp thì khó đi, khó đi nên mới hay chạm mặt như thế đấy, híc híc….

Buổi trưa, tại căngteen trường, tôi và con Trang đang làm nghĩa vụ của một con người đó là ăn cơm, đang ăn, bỗng tôi thấy cả căngteen như sôi lên, tiếng la hét inh ỏi mỗi lúc một to, 

nhưng tôi đã thấm nhuần tư tưởng đạo đức của bố, nên không thèm để ý đến mấy chuyện tầm xào ba láp vẫn tiếp tục cúi xuống ăn.

Nhưng con Trang thì không, mắt nó trợn tròn lên như mắt ốc nhồi, miếng bánh mì đang ăn dở rơi tõm xuống bát canh, nước canh văng tung tóe ra bàn

Tôi nhăn mặt nhìn nó nói:

– Giờ thì tao đã biết kiếp trước mày là con gì rồi Trang ạ, mày không thắc mắc à, theo tao thì trôi dạt về năm triệu năm trước thì mày là một con ruồi.

Nó không thèm đếm xỉa đến câu bói của tôi mồm miệng vẫn há ra. 

…Cạch…_ tôi ngồi đây đc không?

một giọng nói vang lên, tôi hơi ngước mặt lên để nhìn kẻ vừa phát ra câu nói, đập vào mắt tôi là một mái đầu màu vàng, còn ai vào đây ngoài ông thầy khỉ vàng nữa chứ. Hóa ra đây là nguyên nhân gây ra sự hỗn loạn ở căngteen. 

Tôi không thèm ư hử gì típ tục cúi xuống ăn, còn con Trang thì lăng xăng lấy ghế mời ông thầy khỉ vàng ngồi tíu tít nói:

– thầy cứ ngồi tự nhiên, bàn còn rộng lắm

Còn tôi thì lầm bẩm:

– Muốn ngồi cứ ngồi còn phải hỏi, đúng là lịch sự rởm

Con Trang quay qua liếc xéo và tùng xẻo một cái vào tay tôi đau thấu trời, ông thầy khỉ vàng không nói gì chỉ cười. 

Rồi quay sang ông thầy khỉ vàng con Trang cười rõ tươi nói:

– Mặc kệ nó đi thầy, con này nó cứ khùng khùng thế đấy…

– Này, đồ con ruồi, mày…_ Tôi cáu tiết gắt nhưng nó không thèm đếm xỉa đến tôi tiếp tục nói:

– Sao thầy lại ra đây ăn cơm? Có nơi dành riêng cho các thầy cô mà?

– À ừ…tại thầy thích ăn cùng với các em

– thích cái gì, hâm hấp thì đúng hơn_ tôi lẩm bẩm

Con Trang lại lừ mắt sang tôi và lại tùng xẻo một cái rõ đau nói:

– Tao sút mày sang Tây gặp Voldermort bây giờ

– Ơ hơ, sao mày biết tao hâm mộ Voldermort_ tôi khoái chí nói

– Trời, có ai điên như mày đi thích nhân vật phản diện ấy không?

– Có, sắp rồi

– Ai?

– mày…hahahaha

– Còn lâu, tao thích anh Harry baby cute cơ, hứ

Nó nói rồi tức tối vớ lấy cái bánh mì, nhưng chưa kịp sực miếng nào thì một lần nữa chiếc bánh mì lại rơi xuống bát canh khiến nước canh bắn tung tóe. Tôi nhìn nó thở dài:

– Haizz….mày chỉ sống được với con ruồi thôi Trang ợ.

Nhưng nó không thèm để ý đến câu châm chíc của tôi, run run chỉ tay về đằng sau. Lần này thì tôi quay lại để xem là con ma nào. Khuôn mặt lạnh lùng pha lẫn sự giận dữ của tên Phong đập vào mắt khiến tôi giật mình suýt ngã lộn đầu vào bát canh. 

Phong nhìn tôi chằm chằm bằng đôi mắt giận dữ như con hổ cái bị cướp mất con. Tôi nuốt nước bọt ừng ực vội quay đi chắp hai tay lại khấn:

– Ôi các cụ tổ tiên nhà mình có hiển linh hãy bảo vệ con khỏi bọn ma quỷ hiện hình, giúp con xua đuổi mấy thằng người âm này đi.

Tôi nói xong liền quay lại với đĩa cơm của mình hoàn thành nốt công trình dở dang

– Ra ngoài tôi có chuyện cần nói_ cái giọng lạnh lùng của Phong vang lên

Ô hay cái tên này, tôi là con cún cho hắn sai bảo đấy à? Nghĩ thế nên tôi không thèm ư hử gì quay sang con Trang hỏi:

– Trường mình có nuôi quạ không mày?

– Không, sao mày hỏi thế?_ con Trang ngơ ngác hỏi

– Ừ thì tại tao nghe có tiếng quạ kê..

Nhưng tôi chưa kịp nói hết câu thì đã bị tên Phong nắm tay kéo dậy, khiến tôi bị nghẹn, suýt sặc cơm lên mũi

– Sao tôi nói cậu không nghe hả?_ hắn gằn giọng nói

– sao tôi phải có nghĩa vụ nghe, lời cậu nói là thánh chỉ à?_ tôi tức tối vặc lại. đúng là cái đồ cờ hó

Thầy Thiên lúc này cũng đứng dậy, giữ tay Phong nói:

– bỏ tay em ấy ra, Cậu hành động quá lố rồi đấy…

Nhưng hắn không thèm đếm xỉa đến lời ông thầy khỉ vàng kéo tay tôi bỏ đi một nước trước con mắt sửng sốt của tất cả mọi người Chap 34: Đồ PX

– Này cậu làm gì thế? Còn không mau bỏ tay tôi ra?_ tôi vùng vằng nói, cố gắng rút tay ra khỏi tay hắn. Nhìn khuôn mặt đằng đằng sát khí của hắn tôi sẵng giọng hỏi:

– Thế có chuyện gì thì nói mau đi chứ hả đồ PX

– PX là cái gì vậy?_ hắn nhíu mày hỏi

– À… P là perfect, còn X là Xmen. Ý..ý tôi muốn nói cậu là người đàn ông hoàn hảo_ tôi cố nín cười nói

– Thật không?_ hắn nhìn tôi ngờ vực

– Ai nói phét cậu làm gì, thế có chuyện gì nói đi chứ_ tôi gắt

– À, ừm… _ hắn lúng túng rồi buông gọn lỏn một câu_ tôi quên rồi

– Sặc… kéo người ta ra cho bằng được rồi bảo quên rồi, cậu có bị ẩm ic không đấy

– Tôi thích thế_ hắn nói rồi đút tay vào túi quần bỏ đi. Tôi nhìn theo hắn mà chẳng hiểu gì cả. Haizz chắc đang tuổi dậy thì, nên thằng bé biến tính thế đấy. 

Nhưng đang đi đột nhiên hắn quay lại, rồi không nhìn tôi hắn ấp úng nói:

– Từ giờ cho phép cậu gọi tôi là PX đấy

Nói xong hắn dông thẳng. Đợi hắn đi khuất, tôi mới dám ôm bụng cười ha hả. để tôi giải thích về cái nghĩa sâu xa của từ PX nhé. Là thế này:

X là íc, PX là píc mà píc bằng pig bằng con lợn. 

Thế là từ rày thì tôi tha hồ gọi hắn là con nhợn trong khi hắn chẳng biết gì cả rồi haha. Nhưng.. chuyện này là bí mật, để lộ ra là tôi đi tong ngay.

—————————————–

Buổi chiều, sau khi đã kết thúc tiết cuối, vẫn như mọi khi tôi định xách cặp trở về bên nồi cơm gia đình, thì mĩ nhân Vân hớt hải chạy vào thở hổn hển rồi nói với tôi:

– Nhiên, thầy hiệu trưởng muốn gặp cậu, chắc là có chuyện gì gấp lắm, thầy hẹn cậu ở văn phòng.

Nói xong cô nàng phắn luôn, nhanh như ma quỉ hiện hồn, híc. Mặc cho tôi đứng đó ngẩn tò te, chẳng hiểu gì cả. Đúng là chuyện lạ đây, sao bỗng dưng ******* Vân lại tử tế với tôi thế nhỉ? 

Bình thường, có ai nhờ vả việc gì liên quan đến tôi là y rằng cô nàng tảng lờ đi, không thèm để ý, thế mà hôm nay lại đột xuất hăng hái chạy đến báo cho tôi biết cơ đấy. Hay là ăn nhầm phải hột cơm có dính thuốc chuột rồi? 

Nhưng thôi, cứ đi xem sao cái đã……Tôi nghĩ rồi nhanh chân bước đến văn phòng thầy hiệu trưởng 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+