Trang chủ » Thế giới truyện » Tiểu thuyết tình yêu

Tôi ghét anh … đồ du côn – Chap 33 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chap 33: Cuộc đấu trâu

Nhưng một lúc lâu sau vẫn chẳng thấy động tĩnh gì cả, tò mò tôi mở he hé mắt để nhìn, bàn tay đang đưa lên định đánh tôi của tên Dương đang bị Phong giữ lại. Hắn quay ra trừng mắt nhìn Phong gằn giọng nói:

– Tao đã nói mày đừng xía vào chuyện của tao rồi cơ mà

……. 

Phong vẫn im lặng, dùng bàn tay của mình siết thật chặt tay tên Dương, khiến hắn nổi giận quát:

– Chuyện này không liên quan đến mày, tránh sang một bên 

– Ai nói chuyện này không liên quan đến tao_ Phong lạnh lùng nhả từng chữ

– Vậy là mày không tránh ra chứ gì_ Dương trừng mắt quát

…………. Im lặng

– Thế thì đừng trách tao

…BỐP…..dứt lời Dương lao đến vung tay đấm Phong một cú mạnh như trâu húc người, tên Phong không chống đỡ gì cả, khuôn mặt đẹp giai của hắn lãnh luôn cú đấm, ngã nhoài xuống đất, từ miệng chảy ra một dòng máu. 

Quái lạ, sao thiên hạ đồn thổi hắn có đai đen karate cơ mà, thế sao một cú đấm của con cờ hó Dương mà cũng không đỡ được, hay là trong lúc chạy xe trên đường đâm phải chỗ nào, đầu bị chập mạch rùi. 

Tôi nghĩ mà trong lòng không khỏi lo lắng, sợ hãi. Chẳng hiểu hắn anh hùng cứu mĩ nhân thế nào mà mới một cú đấm đã xỉn cà que rồi, đúng là….

Tên Dương tiếp tục lao đến chỗ Phong như một con bò điên túm cổ áo Phong vung nắm tay giáng thêm một cú đấm nữa, máu từ miệng Phong lại phun ra, nhưng khuôn mặt hắn vẫn lạnh lùng không tỏ vẻ gì là đau đớn môi khẽ nhếch lên một nụ cười mỉa mai. (nếu là tôi chắc tôi đã khóc rống lên rồi). 

Tức khí trước thái độ coi thường của Phong đối với mình, tên Dương nghiến răng ken két định dùng cây gậy của bọn đàn em đưa cho phang cho Phong một cú. 

Eo ơi kì này thì không còn răng mà húp cháo, tôi hoảng kinh đưa hai tay úp vào mặt.

……BỐP….- Ối…..

một tiếng bốp ròn tan vang lên tiếp theo là tiếng hét lên đau đớn, tôi lẩy bẩy bỏ tay ra he hé mắt nhìn, nhưng đôi mắt của tôi gần như lồi ra, kẻ ngã xuống đất không phải là Phong mà là Dương, hắn đang đau đớn ôm khuôn mặt bị đánh hằn học nhìn Phong. 

Còn Phong, hắn đã đứng dậy từ lúc nào, cầm thanh gậy vất sang một bên, phủi bụi trên áo, nhếch mép nở một nụ cười kiêu ngạo lạnh lùng nói:

– hai cú đấm vừa rồi, coi như tao đền cho mày vì mày là bạn tao, còn bây giờ thì…._ hắn ngừng nói khẽ nhìn tôi rồi quay sang tên Dương gằn giọng nói_ ….bây giờ tao sẽ cho mày biết tay vì dám đụng vào…người con gái của tao.

Sặc..hắn đang nói cái quái gì vậy? Ai..ai là người con gái của hắn cơ? Tôi là con gái của bố mẹ tôi chứ của hắn bao h, thế mà sao chưa được sự cho phép của tôi, hắn đã dám phát ngôn linh tinh như thế chứ.

Tôi trừng mắt nhìn hắn nhưng hắn nào có để ý đến sự giận dữ của tôi, mà thôi trong tình huống cấp bách thế này, có giận cũng vô ích, miễn sao được cứu khỏi cái nơi quỉ quái này và cái bọn đầu trâu mặt ngựa kia là tôi mãn nguyện rồi. Nghĩ vậy tôi nuốt cục tức vào bụng căng mắt xem cuộc đấu trâu.

Tên Dương lồm cồm bò dậy, lấy tay xoa xoa phần bên má bị đánh buông một câu gọn nhẹ:

– Nhào vô

Dứt lời lũ đàn em của hắn đều xông vào tên Phong chuẩn bị luộc chín hắn, mặt mũi tên nào tên nấy đều sặc mùi sát khí. Còn Phong hắn cởi chiếc áo cánh đen vất cho tôi nói:

– Cầm áo cho tôi, và ở yên đấy. 

Rồi xông vào lũ đàn em của tay Dương tả xung hữu đột như Lục Vân Tiên cứu Kiều Nguyệt Nga khỏi bọn cường hào. Thì ra lời thiên hạ đồn không sai chút nào, Phong rất giỏi võ, những cú đấm, đá, bay người của hắn đều rất bài bản giống hệt mấy tay võ thuật trên phim truyền hình. 

Trông hắn chẳng khác gì mấy anh chàng diễn viên chính trong mấy bộ phim tình cảm lãng mạn Hàn Quốc, đang liều mình cứu nữ chính.

Nhưng còn tôi thì sao? Tôi thì lại khác xa so với các nhân vật nữ chính trên phim, bởi thay vì ngồi run rẩy sợ hãi hay luôn miệng gọi tên nhân vật nam… thì tôi lại ngồi cắn áo của Phong rồi vỗ tay reo hò vì thích.

Trông tôi giống như một khán giả đi xem bò tót húc nhau thì đúng hơn. Híc.

Chỉ trong vòng 15 phút Phong đã xử gọn mấy tay đàn em của Dương khiến bọn chúng đau đớn nằm lăn lộn trên đất, còn tôi thì sung sướng quá không kìm chế được reo lên:

– Aha…con bò tót đen đã chiến thắng (Phong đang mặc chiếc áo phông đen cộc tay nên tôi gọi hắn là con bò tót đen. hihi)

Cả lũ đều quay ra hướng ánh mắt ngạc dành cho nhân vật nữ chính là tôi đây. Thấy mình đang là trung tâm của sự chú ý tôi vội xua tay cười ngây ngô nói:

– Hihi hehe đừng để ý, tôi nói mớ ý mà….

Cả bọn không thèm chú ý đến tôi nữa quay ra trừng mắt nhìn nhau, bọn đàn em bại trận đều đứng núp sau lưng Dương. Tên Dương quay ra nhìn Phong rồi chán nản nói:

– Mày thay đổi rồi Phong ạ, trước kia mày có làm như thế này vì một đứa con gái nào đâu.

………..Phong vẫn im lặng

– Mày đã quên, người đàn bà đó đã bỏ bố con mày đi như thế nào à?

– Tao không quên nhưng cũng không khắc sâu trong lòng mãi mãi._ Phong lạnh lùng nói

– Hừ… mày sẽ phải hối hận, con nhỏ đó rồi cũng bỏ mày đi như người đàn bà ấy thôi

– Mày im đi, tao không muốn nghe

– Nó không thuộc về thế giới của những thằng như tao và mày đâu, nó chỉ thuộc về thế giới của sách vở, của nhưng thằng mọt sách thiên tài.

– Tao đã nói mày thôi đi cơ mà_ Phong quát

– Thôi, có nói với mày lúc này cũng vô ích, tao nghĩ mày thích con nhỏ ấy mất rồi._ Dương nói rồi chán nản khoát tay ra hiệu cho bạn đàn em bỏ đi.

– Tao và mày…vẫn là bạn chứ?_ Phong ngập ngừng nói với theo

Tên Dương quay lại nhìn Phong giơ nắm đấm ra, rồi chậm rãi xoay nấm đấm chĩa ngón tay cái hướng lên trên xong quay đầu bỏ đi, tôi bỗng thấy trên khuôn mặt của Phong thấp thoáng một nụ cười.

Ơ hơ hai cái tên này, lại còn làm dấu hiệu nữa chứ khiến tôi chả hiểu gì cả, à còn cuộc trò chuyện của bọn họ, cái gì mà người đàn bà ấy, rồi lại con nhỏ ấy, mọt sách, thiên tài…. Linh tinh beng khiến tôi chẳng hiểu gì cả, liệu có liên quan gì đến tôi không nhỉ? 

Đang thắc mắc thì tiếng nói của tên Phong lạnh lùng vang lên:

– Đưa áo cho tôi, nhanh lên

Tôi ngơ ngác nhìn hắn thì hắn quát lên:

– Đừng có nhìn tôi và đưa áo đây nhanh lên

Tôi ấm ức vất chiếc áo vào mặt hắn rồi bực mình càu nhàu:

– Hừ, chưa gì đã lên mặt rồi, nếu không phải mi đã cứu ta thì ta đã cho mi lỗ mũi ăn trầu rồi đồ hách dịc…

Nhưng tôi chưa kịp nói hết câu thì hắn đã dắt xe đi đến đầu con hẻm rồi, khiếp người gì mà lướt đi như ma ý.

Ừ cứ đi đi, đi cho khuất mắt ta đi đồ du côn mắc dịch, nhưng tiếng gió rít ở đằng sau khiến tôi sợ hãi vội ba chân 4 cẳng chạy đến chỗ hắn, sợ quá, tôi dang tay bấu lấy cánh tay phải của hắn thì…. 

– A…_ hắn đột nhiên kêu lên rồi hất tay tôi ra

Tôi tròn mắt nhìn hắn, tôi có bấu mạnh lắm đâu, sao hắn phải kêu to như vậy nhỉ, đã thế lại còn phản ứng mạnh nữa chứ, làm cứ như sợ tôi đụng vào lắm không bằng, cái đồ ở dơ mà còn học đòi sạch sẽ. Tôi hằn học nhìn hắn, nhưng hắn không thèm để ý tiếp tục dắt xe đi.

Nhưng tôi bỗng thấy lạ, trời có lạnh lắm đâu nhỉ? đã thế hắn lại vừa đánh nhau xong không thấy nóng hay sao mà đã mặc áo rồi, còn nữa trên người hắn túa đầy mồ hôi kia kìa, rõ ràng là rất nóng sao còn mặc áo?

– Trần Lam Phong, cậu đứng lại đó_ Tôi gọi to

Phong dừng lại, dựng xe quay xuống nhìn tôi cau mày lạnh lùng hỏi:

– Sao vậy? sợ quá nên không đi nổi à?

– Tôi rét quá nên không đi nổi (đang nóng sắp chết đây)_ tôi bực mình nói

– Hahahaha, cậu có bị làm sao không đấy, thời tiết như thế này mà kêu nóng, còn tôi thì đang nực muốn chết đây_ hắn nhìn tôi cười giễu

– A ha, đang nực muốn chết sao cậu còn mặc áo?_ tôi mỉm cười ranh mãnh hỏi

Hắn giật mình lúng túng thấy rõ, vội quay đi lấp liếm:

– Tại tôi thích…

Hừ lại là cái kiểu trả lời trốn tránh ấy, bực mình, tôi chạy đến chỗ hắn, dùng lực định lột chiếc áo cánh đen của hắn ra thì… 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+