Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Tôi Là Tất Cả Của Tên Ấy – Chương 08 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 8

“Tuấn Anh, bắt đầu từ giờ phải đi cùng bọn anh, biết chưa?” 

“Vâng.” 

“Thường thì năm 3 sẽ có tiền bối phụ trách hậu bối. Bọn anh biết cậu rất giỏi đánh nhau, nhưng đừng có cái gì cũng một mình đương đầu hết nhé. Lúc đó cậu cứ nói tên anh hoặc Vân Quân, Thái Dân hay Chí Hồi, bất kỳ ai trong đám là được. Nói rồi thì bọn họ sẽ biết phải làm thế nào.” 

“Ưhm. Nếu bọn họ vẫn muốn làm loạn thì em sẽ gọi điện thoại cho các anh. Ha ha.” 

“Ha ha, bọn anh sẽ chạy như bay đến ngay.” 

Tuấn Anh nói chuyện với Cẩm Thánh tỏ ra vui sướng đặc biệt. Quái thật lạ thật. Bắt đầu từ sáng nay tôi đã cảm thấy thế rồi. Vì có đại ca rồi nên mới vui thế hả? Đúng là đồ điên! Đối với bà chị cùng mẹ sinh ra như tôi đây mà cũng chưa bao giờ tỏ ra vui sướng, hừ! Đồ điên không thuốc chữa! ToT 

“Tuấn Anh!” 

“Uhm?” 

“Sau này lúc chúng ta đi chơi với nhau thì phải mang Tuấn Hỷ theo đấy!” 

“Hà hà… em biết rồi.” 

Thật không hiểu nổi tại sao cái tên này tự nhiên lại nói ra câu đó. 

“Trí Anh, sao cậu lại quen biết với Khương Cẩm Thánh?” 

“A? Không phải quen cho lắm, tại trước đây học cùng trường cấp 2 nên hay nhìn thấy cậu ta thôi. Trước đây tớ và Phác Na Lệ đánh nhau, lúc ấy bắt đầu quen nhau.” 

“Cậu với cô ta đánh nhau rồi à?” 

“Ừ. Lúc đó Cẩm Thánh và Thái Dân đến giảng hòa cho cả hai. Thật ra cũng đâu có gì, đổ ít máu mũi và tóc tai hơi bù xù chút thôi.” 

“Tại sao lại đánh nhau?” 

“Thì nó thấy tớ ngứa mắt. Tớ đang đứng chơi thì nó đến bảo với tớ đừng làm trò chọc giận nó nữa…” 

“Phác Na Lệ là bà cô già khó chịu à?” 

“Chứ gì nữa. Cũng chẳng biết Y Giang Yến uống nhầm thuốc gì nữa. Khi học năm nhất vẫn rất hiền lành, nhưng không hiểu sao lúc lên năm hai học cùng lớp với Phác Na Lệ thì như biến thành người khác hẳn, đức hạnh như thế đấy!” 

“Ồ ~ Thế à?” 

“Tuấn Hỷ, hình như Giang Yến có ác cảm với cậu thì phải. Ha ha.” 

“Tại sao?” 

“Đẹp hơn mình thì cảm thấy bị uy hiếp thôi. Ha ha~! Vui thật!” 

“Hôm nay tớ cảm thấy điềm báo dữ…” 

“Điềm gì?” 

“Hình như sẽ đánh nhau với ai đó…” 

“Với ai?” 

“Y Giang Yến… tớ…” 

“Cố lên! Bọn tớ ủng hộ cậu *^^*” 

Trí Anh hình như rất phấn khích. Sao tôi lại có dự cảm quá mãnh liệt thế này nhỉ? Nhìn tên Khương Cẩm Thánh, chắc đây là nhà bọn hắn thì phải. 

“Tuấn Hỷ, cậu và Cẩm Thánh đúng là rất xứng đôi.” 

“Đừng nói nhảm. Tớ không thích đâu.” 

“A~! Cậu không thích Khương Cẩm Thánh?” 

“Ừ, không thích kiểu đó. Thật ra tớ đã có người thương rồi.” 

“Thật hả? Ai vậy? Vẫn còn quan hệ à?” 

“Được một năm thì chia tay rồi. Nhưng vẫn chưa quên được. Bây giờ vẫn còn thích cậu ấy… ^^;;” 

“Thì ra là thế. Nhưng cậu với Cẩm Thánh xứng đôi lắm đấy.” 

“Xứng cái gì chứ.” 

“Cẩm Thánh dáng người rất đẹp. Mặc áo jacket ngoài vào thì tuyệt thôi rồi. Đúng là rất đẹp trai. Ha ha~” 

“Cậu nhịn chút đi. Nước miếng sắp chảy ra rồi kìa.” 

“Tuấn Hỷ, vào đây đi.” 

Khương Cẩm Thánh ngoắc tay với tôi bảo vào trong. Thật ra, chúng ta thân nhau lắm hả? Làm như quen biết lâu lắm rồi ấy. Sau khi bọn con trai vào rồi, chúng tôi cũng đi theo sau. 

Binh!!! 

Lúc này có người cố ý đụng vào tôi! Là Y Giang Yến, dự cảm của tôi bắt đầu linh nghiệm rồi -_-++ 

“Úi! Tớ không biết cậu đứng đây. Cậu bị tớ đẩy ngã dễ dàng thế nhỉ, xem ra cậu cũng đâu có bản lĩnh gì hả?” 

“Có phải cậu trước đây đã từng ở Mỹ không?” 

Y Giang Yến không hiểu ý trong câu nói của tôi, chỉ nhìn tôi vẻ thắc mắc. 

“Sao không hiểu tiếng người vậy? Cậu làm gì mà cứ động đậy cái lưỡi rách của cậu? Cậu cũng phải nghĩ đến cảm nhận của người khác chứ? Đây đâu phải là quốc gia muốn nói gì là nói, là Đại Hàn Dân Quốc!! Nghe hiểu chưa hả??” 

“Đồ thối tha! Có phải mày muốn chết lắm rồi phải không?” 

Y Giang Yến một mặt khuyên Phác Na Lệ đang tràn đầy kích động, một mặt trừng mắt nhìn tôi. Nhưng tôi chỉ thấy bọn nó ấu trĩ quá đi thôi. 

“Hôm nay có Cẩm Thánh ở đây nên tao nhịn đấy. Lần này là nể mặt Cẩm Thánh nên tha cho mày. Nếu không phải Cẩm Thánh thì mày sớm chết trong tay tao rồi.” 

“Hừ ~ Tùy cậu muốn nói gì cũng được.” 

Tôi nói xong liền vào nhà trước. Nể mặt Khương Cẩm Thánh mà tha tôi à??? Đúng là chuyện cười! Giác quan thứ 6 của tôi mách tôi biết là Y Giang Yến chắc chắn rất thích Khương Cẩm Thánh. Chẳng biết thế nào mà tôi lại có dự cảm xấu nữa rồi. 

“Tiểu Mẫn, nhìn thấy chưa? Y Giang Yến mặt đỏ như ********* khỉ ấy. Ha ha ha. Thoải mái thật.” 

“Không ngờ Tuấn Hỷ lợi hại ghê.” 

“Không phải lợi hại, mà là bọn Giang Yến đụng phải khắc tinh!! Từ bây giờ những tháng ngày tự tung tự tác của bọn nó chấm dứt rồi.” 

“Trí Anh, Tiểu Mẫn, tớ muốn hỏi một chuyện… có phải Y Giang Yến thích Khương Cẩm Thánh không?” 

“Ừ.” 

“Chứ gì nữa!” 

Tiểu Mẫn và Trí Anh vừa kích động gật đầu lia lịa vừa nói. Thì ra là bị tôi nói trúng rồi. 

“Nhưng Cẩm Thánh chẳng để tâm đến cô ta đâu.” 

“Tại sao?” 

“Cái này thì tớ cũng chẳng rõ. Nhưng cũng may Cẩm Thánh là người có chủ kiến. Nếu tớ là con trai thì tuy thừa nhận là Y Giang Yến rất xinh đẹp, nhưng những người quen biết cô ta thì tuyệt đối không thích cô ta nổi.” 

“Còn phải nói.” 

Tôi ngồi trên ghế salon xem tivi. Hình như buổi sáng phải dậy sớm quá nên giờ đã hơi buồn ngủ rồi =_= 

Bọn con trai đang ầm ĩ trong phòng. Không biết là đang làm gì… Dường như quan hệ đã trở nên đặc biệt tốt đẹp. Nhất là Cẩm Thánh và Tuấn Anh như anh em ruột ấy. Nhìn bọn họ cả hai đều đẹp trai, thêm nữa là vóc dáng gầy gầy và đôi vai rộng… nhìn như thế thấy rất giống anh em. 

Không biết từ lúc nào mà Y Giang Yến và Phác Na Lệ cũng nhảy vào đám xôm tụ đó. Thái Dân và Na Lệ ngồi bên kia ôm nhau nói chuyện. Thái Dân rốt cuộc thích Na Lệ ở điểm nào thế nhỉ? Đúng là quái lạ. Đám trong phòng đã chuẩn bị xong một bàn thức ăn và N chai rượu. Có lẽ là party mở ra để hoan nghênh Tuấn Anh. Tuy cảm thấy hơi phiền phức nhưng cũng đã ngồi rồi. Nhưng … sao Cẩm Thánh làm gì lại ngồi cạnh tôi thế này? 

“Buồn ngủ à?” 

“Ừ, buồn ngủ rồi.” 

“Ha ha~ Thế làm sao đây? Đợi lát nữa uống rượu còn buồn ngủ hơn.” 

“Tôi sẽ không ngủ trước mặt mọi người đâu.” 

“Em có thích uống rượu không?” 

“Không.” 

“Vậy thì không hay rồi. Nếu chơi trò chơi mà thua thì phải uống rượu đó.” 

“Không thua thì được chứ gì?” 

“Ha ha… đúng thế. Không thua thì được chứ gì.” 

Nhìn đám con trai uống rượu kinh như thế, bọn hắn tưởng đó là nước lọc chắc? Còn nhớ Bố từng nói khi còn trẻ mà không như thế thì về già chẳng còn cơ hội nữa. -_- 

Thái Dân và Na Lệ ngồi một bên nhõng nhẽo với nhau muốn nổi da gà, Cẩm Thánh và Giang Yến đang cụng ly với nhau. Trong đám bọn họ chỉ có Chí Hồi là cô gia quả nhân thôi. 

Đúng lúc này thì bắt đầu trò chơi. Là một trò chơi buồn tẻ cực kỳ. -0-

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+