Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Tôi Là Tất Cả Của Tên Ấy – Chương 77 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 77

Đúng là không chăm chỉ tập luyện thì không được nên tôi đã cùng Cẩm Thánh đến nhà Vân Quân. 

“Cẩm Thánh, năm ngoái Giang Yến biểu diễn tốt lắm hả?” 

“Chắc là vậy đó. Anh không xem nên không biết nhưng nghe nói rất tuyệt.” 

“Vậy à, đẹp lắm nhỉ.” 

“Sao nhìn em có vẻ ủ rũ quá vậy? Giang Yến ngoài mặt thì làm như không luyện tập gì nhưng chắc chẳng bao giờ nghỉ ngơi đâu, Chúng mình không nhìn kết quả thì cũng phải xem quá trình chứ, đúng không? Tuấn Hỷ, em nhất định sẽ làm được mà.” 

Đây không phải là Cẩm Thánh bình thường, không ngờ anh lại nói những câu như vậy. Lời nói dịu dàng của anh đã khiến tôi cảm động đến mức tim cứ đập thình thịch, muốn khóc luôn. Thực tế thì hai ngày nay, tôi luyện tập không tốt lắm, cứ phải đứng nhìn người ta tập như một con ngốc. Lúc nhìn Giang Yến tập thì trong lòng rất hâm mộ mà bản thân thì lại không chịu nghiêm túc. Lúc này, Cẩm Thánh lại nói thế… quả khiến tôi cảm kích đến suýt rơi nước mắt. 

“Làm gì có chuyện không học mà biết, đúng không? Chúng ta cũng nên luyện tập nhiều vào nhé. Đừng nghĩ mình không được như một đứa ngốc nữa.” 

Tôi hiểu, Cẩm Thánh đang động viên mình đây mà. Hôm nay tôi rất biết ơn anh, và cũng vì có anh là bạn trai nên tôi càng thấy hạnh phúc gắp bội. 

Chúng tôi vào siêu thị mua thức ăn vặt và nước uống, trái cây, sau đó đến nhà Vân Quân. Nếu không mua gì thì Vân Quân sẽ làm chúng tôi chịu không nổi. 

“Mâu đến đây.” 

Đến nơi, tôi thấy có thịt nướng và cơm, còn … năm đứa bạn hình như đang đợi, cứ nhìn chúng tôi chăm chú. 

“Hôm nay, các bạn làm gì ở đây thế?” 

“Mệt lắm nhỉ? Ngày nào cũng phải tập luyện vất vả. Mau đến đây, bọn này chuẩn bị thịt nướng rồi. Ha ha.” 

Chí Hồi vui vẻ tiếp đón chúng tôi, thật cảm ơn họ quá. Đột nhiên tôi thấy mũi cay cay, khó khăn lắm mới kìm nén lại được. 

“Đại ca, cậu phải thương tớ đấy nhé. Vụ này là do tớ nghĩ ra đấy…” 

Chát! 

Thái Dân đánh mạnh vào sau ót Vân Quân một cái. Đáng đời. 

“Này! Chịu cậu hết nổi! Ai nói họ đến trễ nên cứ ăn trước hả?” 

“Đại ca! Nhiều người ghen tỵ với tình cảm của chúng ta quá kìa! Hu hu! Chúng ta yêu nhau nữa đi!” 

“Tên… tên này, lại bị sao nữa à? Các người, này, cậu lại uống nhầm thuốc hả? Thái Dân, cậu đưa Vân Quân vào phòng đi, đừng để hắn nói điên khùng mãi thế.” 

Cẩm Thánh vừa đẩy Vân Quân ra vừa làu bàu. 

“Ha ha ~ anh Vân Quân, vui thật đó, ha ha.~” 

“Ngày nào cũng bị đánh mà vẫn kích thích, đúng là người đặc biệt.” 

Vân Quân nghịch phá thì đâu phải chuyện ngày một ngày hai nên không cần so đo với cậu ấy, Tôi bắt đầu thấy hơi tội nghiệp cậu ấy. 

Chúng tôi ngồi vòng tròn quanh bàn bắt đầu bữa tiệc thịt nướng. Có lẽ vì đã lâu chưa ăn món này, và mọi người đểu ở bên nhau nên lần này ăn thật ngon lành, ngon đến nỗi chịu không nổi luôn! Vẫn là vì mọi người bên nhau chăng? 

Sau khi kết thúc bữa tiệc thịt nướng, chúng tôi bắt đầu tập đi. Chí Hồi hình như đã học qua nên đi rất đẹp, chúng tôi đều ngẩn người tán dương cậu ta mấy câu khiến cậu ta đắc ý bảo phải đi làm người mẫu thôi! Thấy cậu ta đắc ý như vậy chúng tôi bèn nhìn đi chỗ khác. 

Vốn định mở nhạc để tập, thế mà Thái Dân và Vân Quân cứ đòi hát, nói thế nào cũng không nghe nên cuối cùng đành vậy. Bọn này đúng là không thể khuyên giải gì. Hồi đó bọn họ hát “mười lăm” xong thì cứ nghĩ mình là ca sĩ cơ đấy. Thế là, Cẩm Thánh vì chưa nhìn thấy bao giờ nên nói bọn họ hát lại lần nữa và bị anh đánh cho mấy phát, thật là ngại quá! 

“Này, hát phách tụng một lần đi! Tuấn Hỷ, lần này cùng hát chung chứ hả?” 

Tôi lần lượt nhìn vẻ mặt của bọn họ. Phách tụng hả, cái đám này. 

“Òa!!” 

Lý Vân Quân đờ người ra. 

“Khụ khụ” 

Thái Dân nhìn xung quanh. 

Lát sau, hai tên này bá vai rỉ tai nhau một cách nhiệt tình. 

“Tuấn Hỷ, cậu xem bọn họ đúng là biết hát phách tụng mà” 

“Ờ… có lẽ thế.” 

“Ha ha ~ tuyệt đối không thể nào, chỉ chọc bọn họ thôi.” 

Cẩm Thánh hoàn toàn không để ý gì đến bọn kia, chỉ mải mê tập luyện với Chí Hồi. Tôi vẫn thầm kỳ vọng vào họ. Ồ? Xem dáng điệu thì cuối cùng bắt đầu rồi. Căng thẳng! 

“Khục khục, bắt đầu rồi.” 

Vân Quân ho khan rồi hát phách tụng. 

“I love you… I love you… I love you…” 

“Phụt!!! Ha ha ha…” 

Chí Hồi đang dạy Cẩm Thánh luyện tập cùng cười lăn cười bò. 

“Điên mất thôi, thật là, ha ha ha…” 

Quả thực, bọn họ luôn khiến chúng tôi cười vui vẻ. 

Cười một trận đã đời rồi tiếp tục luyện tập. Nhưng trong lúc tập cứ nghĩ đến dáng điệu của bọn họ cũng khiến chúng tôi không nhịn được cười. “I love you” của Tấn Trí Hiền, chỉ hát được nghiêm túc có mỗi câu đầu… hay thật! Có lẽ lúc bọn họ hát cũng cảm thấy có lỗi chăng. Hây… 

Tập xong trở về nhà, Tuấn Anh đã đưa Tiểu Mẫn về trước. Oạch ~ có thể thấy Tuấn Anh rất quan tâm đến Tiểu Mẫn. 

“Em xem đó! Chỉ cần luyện tập là được mà!” 

“Ừ, phải gấp rút mới xong, giờ chỉ còn lại mười ngày thôi!” 

“Phải rồi, lo mà chuẩn bị thôi, em và anh phải thay tới ba lần trang phục đó. À không! Em thay nhiều hoen hai lần nữa.” 

“Đúng rồi. Thật là, năm ngoái Y Giang Yến chỉ biểu diễn áo cưới nhưng biểu diễn tốt quá nên các tiền bối mới để cô ấy diễn thêm phần trang phục công sở và trang phục thời trang.” 

Chỉ nghĩ đến Y Giang Yến là tôi đã thấy không vui. Con nhỏ Y Giang Yến này chẳng có lần nào nhìn tôi cho đàng hoàng, vẻ mặt cô ta thì vốn chỉ nghĩ đã không muốn nghĩ đến. 

“Mau vào phòng đi, hôm nay không cần nghĩ gì nhiều, ngủ một giấc cho khỏe nhé, biết chưa?” 

“Em biết rồi, anh đi cẩn thận nhé.” 

Cẩm Thánh mỉm cười với tôi rồi bước đi. Tôi nhìn theo anh đi, đi mãi nhưng vẫn quay lại nhìn tôi có vẻ bất an, cuối cùng anh lại quay trở lại ôm chặt lấy tôi. 

“Vẻ mặt em như sắp khóc đến nơi ấy… anh không đi được.” 

“Xin lỗi…” 

Tôi vờ làm ra vẻ vui tươi nhưng có bị anh phát hiện không nhỉ? Tôi cố gắng giả như không có chuyện gì xảy ra. 

“Cảm thấy trách nhiệm nặng nề quá hả? Đặc biệt là khi so sánh với Y Giang Yến năm ngoái đã từng làm thì càng… Phải làm sao để có thể khiến Tuấn Hỷ của chúng ta làm tốt hơn đây?” 

Bà ơi! Nước mắt cố nhẫn nhịn từ nãy giờ cuối cùng đã vỡ òa ra như mưa bão. 

“Cố lên! Muốn khóc thì cứ khóc đi, có anh rồi thì còn cố nhịn làm gì? Trước mặt anh có thể khóc bất cứ lúc nào mà. Nếu có anh mà còn khóc trước mặt người khác hay lén khóc một mình là anh giận đó.” 

“Hu… hu…” 

“Nếu mệt quá thì hãy tự động viên mình, không ngừng nói với bản thân rằng: Mình có thể làm tốt, nhất định mình sẽ làm được… phải lặp đi lặp lại như vậy. Chỉ cần tự tin thì sẽ làm được, chắc chắn sẽ làm được. Tất cả đều phụ thuộc vào việc có chuyên tâm hay không, biết chưa?” 

Cẩm Thánh vừa nói vừa khẽ dịu cằm vào tóc tôi. Cảm ơn anh, nhất định em sẽ cố gắng, dốc toàn lực cố gắng hơn… 

Sau khi khóc đã đời trong vòng tay Cẩm Thánh, tôi thấy… Y Giang Yến đang nói chuyện với những đứa khác. 

Có phải Tuấn Hỷ kém quá không? 

Ừ, bước chân quá cứng nhắc, Y Giang Yến đi thì rất đẹp, tại sao lại chọn cô ta nhỉ? Muốn mất mặt hay sao? 

Tuấn Hỷ dựa vào Cẩm Thánh mà đắc ý quá rồi! 

Giang Yến làm tốt hơn cô ta nhiều! 

Tôi không thể nào quên được vẻ mặt đắc ý của Y Giang Yến sau khi nghe bọn họ bàn tán. Tôi đã rất cố gắng nhưng sao lại thành ra như vậy? Vào phòng rồi, tôi lại soi gương tập đi tiếp. 

Học thật tốt… luyện thật tốt… nhất định sẽ làm được… nhất định sẽ làm được… nhất định sẽ làm được… nhất định tôi sẽ làm được… 

Đến bốn giờ sáng tôi mới ngủ thiếp đi.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+