Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Tôi Là Tất Cả Của Tên Ấy – Chương 82 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 82

Thành công của lễ Nữ thần lại khiến tôi bị shock nặng hơn. Đó là vì, những đứa con gái cấp hai và cấp ba ngày nào cũng xếp hàng dài rồng rắn trước cửa trường Đại Lâm Cao Công để đợi Cẩm Thánh. Thật khiến người ta ghét! Nhưng nói đi nói lại thì cái tên mà xuất hiện trên sân khấu vào lúc cuối cùng ấy thật quá tuyệt vời.

Tuy Cẩm Thánh chẳng thèm đếm xỉa gì đến bọn họ nhưng tôi vẫn căng thẳng vô cùng.

“Tuấn Hỷ, đi thôi.”

Hôm nay, lớp chúng tôi đã tan học từ rất sớm nên tôi định cùng Trí Anh và Tiểu Mẫn đến cửa chính của trường đợi anh ấy. Trước cổng Công Cao vẫn có nhiều đứa con gái đang đợi Cẩm Thánh, có điều hình như ít hơn một chút. Là nhờ phúc không được giáo dưỡng của tên ấy đấy. Hi hi

A!! Cẩm Thánh kìa!!

“Hi hi.”

“Tuấn Hỷ, gần đây thích Cẩm Thánh quá hả?”

“Ừ, thích, thích vô cùng.”

“Đừng có tỏ vẻ như thế chứ.”

“A ~ thích quá chừng.”

Thấy bộ điệu hí hửng của tôi, thần sắc Trí Anh có vẻ hơi hoảng hốt nhưng tôi thích thì làm thế nào được.”

“Tớ cũng thích Tuấn Anh quá chừng.”

“Xùy! Hai người hay nhỉ!! Thế còn người không có bạn trai thì phải buồn bã chắc?”

Phải rồi, câu đố chưa được giải của Trí Anh… với Thái Dân chung quy là thế nào? Trước mặt chúng tôi, quan hệ của họ có vẻ rất tốt nhưng tôi có thể cảm nhận được rằng, hai đứa nó như đang làm vậy cho chúng tôi xem. Tôi hiểu được tâm tư lúc này của Trí Anh, vì tôi đã từng như thế, tôi muốn nói cô ấy biết đừng bao giờ che giấu tình cảm của mình, vì hạnh phúc của đối phương mà can tâm bỏ đi chỉ là trò chơi của bọn con nít mà thôi. Chỉ cần yêu anh thì cho dù có bao nhiêu khó khăn vẫn không bỏ cuộc, luôn giữ chặt, hạnh phúc nhất định sẽ đến với mình. Phải nắm lấy tay anh, tuy có quá nhiều khó khăn… Nhưng đến cuối cùng sẽ là hạnh phúc và niềm vui…

Tôi muốn nói cô ấy biết đừng quên rằng con ngốc Phác Tuấn Hỷ đã nắm được tay tên đại ngốc Khương Cẩm Thánh thật chặt, thật chặt rồi.

“Hôm nay tan học sớm vậy?”

“Hôm nay, kiểm tra từ vựng tiếng Anh, sai mất một chút. Ha ha.”

“Ồ… anh mà cũng học cơ à?”

“A!! Thật là!! Anh cũng học!! Chỉ thỉnh thoảng học một chút nhưng lúc học thì rất nghiêm túc!”

“Hiểu rồi, coi như lúc học rất chăm chỉ đi.”

“Xùy!”

Thỉnh thoảng Khương Cẩm Thánh mới học thì ai cũng biết nhưng làm gì mà phải cường điệu lên thế? Phì phì. Tên này mà muốn đỗ đại học cũng phải vất vả lắm đây.

“Úi chao ! anh Cẩm Thánh!!”

Oái!! Bộ đồng phục đó rõ ràng là đồng phục của nữ sinh cấp hai trường Thượng Lâm, đám con gái đó rầm rầm kéo đến. Vừa nãy tôi còn hỏi sao mà yên tĩnh thế nhỉ. Thật là…

“Này, công nhận anh có duyên thật đấy, chắc vui lắm nhỉ?”

“Được rồi, chả cần thiết.”

“Anh Cẩm Thánh, chào anh? Em là Thẩm Chính Anh năm ba của khối sơ trung, quả thực anh quá ư là đẹp trai!”

“Vậy sao?”

Cẩm Thánh nói xong liền quay người bỏ đi! Thấy cái duyên đó của Cẩm Thánh càng lúc càng tăng cao thật là vui mừng quá. Ha ha ha.

“Búp bê nhỏ à, anh Cẩm Thánh đã có bạn gái rồi. Là người đóng cặp với anh ấy trong lễ Nữ thần đó, em còn nhớ không? Đã muộn rồi. Cô nhóc à, cứ thế nhé, về học cho giỏi vào. Sắp tới còn phải thi lên cấp ba đó.”

Xương Sườn làm ra vẻ có chuyện gì gay go lắm, vừa giả vờ thương xót người ta vừa nói rõ tình hình, nhìn vẻ mặt nghệ thuật gia của hắn đúng là khiến người ta phải sướng điên lên. Cô bé đó nhìn tôi một cái rồi tỏ vẻ vô cùng thất vọng.

“Haizz ~ thế đấy. Chị đó đẹp quá chừng. Haizz ~ muộn quá rồi.”

Cô bé đó nước mắt lưng tròng nhìn thật đáng yêu. Tôi thật sự thấy hơi có lỗi với cô nhóc, hic hic.

“Chuyện gì thế này!! Anh này sao mà dễ thương thế không biết !!”

Chuyện xảy ra quá đột ngột, chúng tôi đứng đó cũng không biết nên đáp lại thế nào, chỉ biết trợn mắt nhìn, một cô bé rất dễ thương đứng cạnh cô bé là Chính Anh đã nói câu đó. Càng hoang đường hơn khi cô bé đó dùng đôi tay nhỏ nhắn của mình để ôm lấy mặt tên Lý Vân Quân!

Lý Vân Quân như phát điên lên.

“Ê, ê! Còn không mau buông tay ra! Em còn nhỏ mà làm gì thế!”

“Sao thế này, mắc cỡ cũng dễ thương nữa chứ?”

“Yixiiiiiii! Này! Anh mười tám tuổi đó.”

“Úi chao ~ vừa hay. Nghe nói kém hai tuổi có đặt đó cũng không nổ được.”

Ồ ~ sao câu này tôi chưa nghe qua bao giờ nhỉ? Tuy chẳng biết được cô bé đó rốt cuộc có động cơ nào để đối xử với Xương Sườn như thế nhưng tôi cảm thấy rất đáng yêu,

“Anh ơi! anh tên là gì thế?”

“Em không cần phải biết đâu!”

“Không cần biết á? Ai ya, làm sao đây? Em cần phải nghe mà!”

Thái Dân thấy thú vị quá nên nói cho cô bé ấy biết tên của Vân Quân.

“Tên là Lý Vân Quân. Em tên là gì? Vui thật đấy.”

“Em hả? Vui thật hả? Tên em là Ngô Diệp Ngân. Cũng có thể gọi là “ô” được! Cũng hay đấy chứ, phải không?” 

“Phụt!!”

“Ha ha!! Ô hô? Dễ thương thật!”

Cẩm Thánh nãy giờ lặng lẽ đứng ở một bên cũng cảm thấy cô bé tên “Ô” này thật dễ thương nên bật cười. Cô bé tên Diệp Ngân bỏ tay xuống, đi vòng cong quanh Vân Quân rồi dừng lại đánh giá tỉ mỉ từ trên xuống dưới.

“Dáng người hơi nhỏ một chút nhưng cũng được. Dáng người hơi nhỏ một chút nhưng cũng được. Dáng em cũng nhỏ mà. Kiểu tóc thì tuyệt chết được, ừ… sao mà mông cũng dễ thương thế này!”

Nói xong, Diệp Ngân còn đưa tay sờ mông Vân Quân. Một đứa nhóc táo bạo làm sao!

“Á!! Em sờ mó gì đó? Đồ con nít hư hỏn!! Dám vô lễ với anh đây à?”

“Sao nổi giận cũng đáng yêu thế này!”

Sắp điên thật rồi. Cô bé tên Diệp Ngân thật không tầm thường. Một câu thôi, một đứa trẻ gọi là táo bạo thật không quá đáng chút nào. Vân Quân à, kỳ này xong đời cậu rồi. Ha ha! Tương lai sẽ có kịch hay để xme hây. Ha ha!! Đám bạn của Diệp Ngân như có vẻ biết trước nên cũng không cười, chỉ đúng nhìn chúng tôi. Vốn Chính Anh đến đây để gặp người ta nhưng Diệp Ngân lại thế nên đúng là hơi đường đột.

“Í… xin đợi một chút.”

Chúng tôi đều chăm chú nhìn xem Diệp Ngân muốn làm gì. Cô bé rút di động trong túi ra, chăm chú nhẫn bàn phím. LÀm gì thế nhỉ?

“Hì hì… hôm nay em gặp được mẫu lý tưởng. Phải ghi lại trong mục nhật ký mới được.”

Lại không tầm thường nữa rồi.

“Anh Lý Vân Quân, cho em biết số di động đi.”

“Không mà!”

Vân Quân vừa thốt ra là Thái Dân liền nói ngay số điện thoại cậu ta mà không hề do dự.

“011-99XX-37XX”

“Mọi người đều giúp đỡ tình yêu và vị hôn phu của em, cám ơn! Anh ơi anh tên gì thế?”

Cái gì? Vị hôn phu? ! Ha ha ha … Hay ho thật.

“Bạn tốt nhất của vị hôn phu nhà em – Hy Thái Dân.”

“Mẹ ơi, thế ạ? Vậy sau này sẽ gặp mặt thường xuyên rồi. Anh Cẩm Thánh đẹp trai quá, còn có bạn gái đẹp thế này. Chính anh, không ổn rồi, bỏ cuộc thôi. Cậu nên hạ thấp tiêu chẩn xuống như tớ đây này, cậu xem người nhỏ nhắn xinh xắn thế kia có phải đáng yêu không nào? A, ừ ! thật muốn cắn cho một phát!”

Sắp chết rồi, chúng tôi bị cô bé chọc cười sắp bò lăn ra đất mất thôi. Chỉ có mình Vân Quân tức giận nhưng chúng tôi thì cười đến chảy cả nước mắt ra.

“Đợi chút nữa em sẽ gọi điện cho anh.”

“Đừng! Có gọi cùng không nghe đâu!”

“Không nghe thì em tìm đến nhà anh!”

“Thật là, em biết nhà anh à? Chỉ được cái nói vớ vẩn!”

Ding ling ling…

Không biết Diệp Ngân đang gọi điện cho ai nhưng đúng là một cô bé thú vị.

“Đại Lâm Công Cao phải không ạ? Em muốn tìm địa chỉ một người, là anh họ em, chuyển nhà, đổi phòng nên không biết địa chỉ ạ.”

“Này! Em điên hả? Biết rồi! Anh nghe điện thoại là được chứ gì.”

“Sớm vậy mới phải chứ. Con trai chảnh quá là không tốt đâu.”

“Ôi!! Huyết áp của tôi!!”

“Em về đây. Tạm biệt mọi người nhé. Có tụ tập gì thì gọi em nhé.”

Sau đó, Diệp Ngân đưa mỗi người chúng tôi một tấm danh thiếp rồi đi về xùng đám bạn.

Tôi rất muốn vỗ tay tán thưởng dáng điệu đường đường oai phong của cô bé này. Thú vị hết sức!! Một dáng vẻ tuyệt đẹp khi giành lấy tình yêu!! Woa ! đpej biết bao!

“Ha ha ha! A~ buồn cười quá! Woa ! thật là, còn có đứa như vậy sao? Ha ha ha!!”

“Cô bé đó thật hay!! Vừa hợp với Lý Vân Quân.”

“Ê! Mẫn Chí Hồi! Được rồi đấy! Vừa cái gì mà vừa! Tớ đây không cần!”

Vân quân đang tức giận mà Thái Dân và Chí Hồi còn vỗ vỗ tay trêu ghẹo. Tuấn Anh cười hi hi nói với Vân Quân.

“Anh, nếu gọi điện đến thì nghe chứ?”

“Cái khỉ mốc ấy, nghe gì mà nghe.”

“Vậy tìm đến nhà thật thì làm sao? Phì…”

“Con nhóc ấy tìm đâu được chứ!”

Vân Quân kích động nói. Đừng có đá cái phúc đã được dâng đến trước cửa chứ. Sẽ không có đứa nào còn thích cậu nữa đâu. Thôi đừng quá đáng, nên đường hoàng chấp nhận cô bé ấy đi. Người cứu được cậu chỉ có cô bé ấy thôi.

“Vân Quân, đáng yêu lắm mà, đói xử với cô bé tốt một chút, quá hợp với cậu đó!”

Tôi cố gắng thuyết phục cậu ta nhưng lời của chúng tôi càng khiến cậu ta nổi khùng lên.

“Xùy! Phác Tuấn Hỷ! Đừng nói nữa! Không cần, không cần!! Không cần!!”

Hình như tên nhóc Vân Quân này không thích thật, vừa nhảy vừa la oai oái. Tuy Vân Quân không thích nhưng bọn tôi đều thấy rất vui.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+