Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Tôi Là Tất Cả Của Tên Ấy – Chương 83 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 83

Sau sự kiện Diệp Ngân, Vân Quân ngày đêm bị cô bé dằn vặt. Thức dậy sẽ có điện thoại chào buổi sáng, ở trường thì nhận được tin nhắn, xóa rồi lại xóa, phải xóa đến hơn hai mươi cái! Lúc tan học, cô bé sẽ đứng ở cổng trường đợi cậu ta, cho dù Vân Quân tàn nhẫn thế nào vẫn cứ cười rạng rỡ, vẫn vui vẻ như cũ. Vân Quân gọi Diệp Ngân là kẻ hóng hớt. Mình là quạ đen nhiều chuyện mà còn kêu người ta hóng hớt, thật hoang đường hết sức. Còn không biết cảm tạ trời đấy vì đã có đứa con giá chịu thích mình nữa chứ. Xì, chẳng biết trời cao đất dày là gì cả.

 

Tôi vẫn kiên trì khuyên giải cậu ta nhưng Lý Vân Quân sống chết không chịu nghe.

Diệp Ngân quả nhiên là không tầm thường, nếu đổi lại là tôi thì tôi sẽ không thể làm như thế vì nó quá mất tự trọng. Nhưng cô bé ấy, cho dù bị từ chối bao nhiêu lần, vẫn cứ cười hà hà. Vân Quân ghét bỏ bảo cô bé biến đi, co bé vẫn cười hi hi rạng rỡ còn nói ngày mai gặp lại. Xem ra diệp Ngân hiền lành nên lúc Vân Quân nổi giận với Diệp Ngân, chúng tôi đều thấy rất có lỗi với cô bé.

“Ôi trời!! Phiền chết đi! Hai ngày nay chịu đựng áp lực, chỉ muốn uống rượu thôi.”

“Cậu không thấy Diệp Ngân rất đáng thương sao?”

Câu nói của Chí Hồi khiến Vân Quân nghệt mặt ra như sắp khóc.

“Đáng thương gì chứ? Tớ nói không cần rồi mà cứ đi theo làm phiền.”

“Nhóc con! Thì qua lại thử xem sao? Làm gì mà mới đầu đã từ chối?”

“Phải đỏ, chưa thử đã từ chối người ta rồi?”

“Mẹ kiếp! Tớ không thích thì phải làm sao?”

Thấy Thái Dân và Tuấn Anh cùng chêm vào hai câu, Vân Quân liền gào lên. Tôi rất ngạc nhiên khi thấy bộ dạng tên nhóc bình thường không hề nổi giận bao giờ lại đang gào thét trước mặt chúng tôi. Hừ, ghét Diệp Ngân đến thế sao? Sao Vân Quân lại tức giận đến thế nhỉ?

Hôm nay, Vân Quân chỉ chăm chăm uống rượu, lần nào cũng đều do Vân Quân khuấy động không khí cho náo nhiệt, không khí hôm nay tệ quá, thấy tình hình như vậy, Cẩm Thánh đã nói với mọi người một câu:

“Người ta đã nói là không thích thì mọi người bỏ qua đi.”

Vân Quân nghe thấy Cẩm Thánh nói vậy, bỗng nhiên nước mắt bắt đầu lưng tròng. Oái!! Quả nhiên là không thích thật sao. Lúc sau, Vân Quân cầm thuốc đi ra ngoài, không khí càng ảm đạm hơn.

“Cái tên Vân Quân này sao không chịu chấp nhận cô bé đó nhỉ? A chịu, không hiểu nổi.”

Thái Dân quả thực lực bất tòng tâm.

“Vân Quân chưa từng có bạn gái, đối xử với ai cũng như bạn bè, chắc vẫn chưa hiểu tình yêu nên lúc chấp nhận sẽ thấy khó khăn thôi. Tên này tuy rất nghịch ngợm, có vẻ cái gì cũng hiểu hết nhưng thực tế vẫn chỉ là đứa trẻ con thôi.”

Chỉ Cẩm Thánh mới hiểu Vân Quân, chẳng trách Vân Quân ngày nào cũng đòi gả cho Cẩm Thánh.

“Phụt, thảo nào anh Vân Quân thích anh. Anh hiểu Vân Quân quá rõ rồi.”

“Không đúng, Cẩm Thánh hiểu hết chúng ta mà! Không phải nói đùa đâu! Không phải Diệp Ngân là kẻ hóng hớt mà thực tế chính Cẩm Thánh mới là hóng hớt. Các bạn thấy đúng không? Ha ha.”

“Ặc! Không phải đâu!”

Mọi người đều liếc Cẩm Thánh, cười vui vẻ. Cẩm Thánh quả là như vậy. Nhìn thì có vẻ không quan tâm đến ai, nhưng thực tế lại quan tâm người khác hơn ai hết, chuyện nào cũng có thể phát hiện ra nhưng lại giữ bí mật cho người đó. Như thế thì xem ra đúng là một người rất tuyệt chứ? Đó là bạn trai tôi mà. Hè hè/

Mãi không thấy Vân Quân quay lại, Cẩm Thánh bèn đi ra tìm cậu ta. Bọn họ nói gì nhỉ. Tôi tò mò quá bèn rủ Trí Anh lén chuồn ra ngoài. A! Hai tên đó đang ngồi trên ban công trò chuyện. Tôi và Trí Anh lại gần để nghe trộm Binh – binh – binh (tiếng tim đập í)

“Cậu đang khóc à?”

“Giống như trở thành kẻ xấu xa rồi ấy.”

“Không phải ghét Diệp Ngân sao?”

“Không biết nữa, không có can đảm.”

“Gì chứ?”

“Tớ sẽ không thích ai, sẽ không…”

“Biết rồi, nhóc con.”

“Đại ca biết à? Đại ca biết tâm sự của tớ sao? Mẹ nó.”

Trời ạ, chuyện gì thế này. Lý Vân Quân đang khóc. Trời ơi, Lý Vân Quân mà cũng khóc á, phải là cậu ta thật không. Thấy dáng vẻ Vân Quân khóc, tôi thấy vừa kỳ lạ vừa đáng yêu. Vân Quân phiền muộn vì không biết cách để yêu, cậu ta phải nhanh chóng được chỉ dậy ở phương diện tình yêu mới đúng.

“Đàn ông con trai, vì chút chuyện vặt này mà đã khóc lóc rồi à?”

“Tức giận mà, tớ quá ngốc phải không? Phải chứ? Mẹ nó.”

“Vân Quân.”

“Hử?”

“Bọn này có thể không biết nhưng cậu phải rõ bản thân mình hơn chứ, cậu cũng có những thứ hiểu được nhưng không thể chấp nhận được. Mở rộng lòng mình với người khác không phải là chuyện dễ dàng, điểm này thì tớ hiểu rõ lắm. Trên thực tế, lúc mới bắt đầu Tuấn Hỷ cũng như vậy, lúc ấy tới chỉ muốn bảo vệ Tuấn Hỷ khỏi phiền muộn vì không quên được Dân Hữu. Tớ rất muốn để cô ấy trơt thành bạn gái của mình, để có thể khiến cô ấy hạnh phúc nên tớ bất chấp mọi điều để theo đuổi cô ấy, cô ấy không muốn cũng hôn cho bằng được… Tớ giống một thằng điên nhưng tớ thà điên còn hơn phải nhường cho kẻ khác… Tớ thấy Diệp Ngân giống tớ ngày đó, thấy cô bé như thế tớ cũng sốt ruột lắm. Tớ nghĩ rằng cô bé ấy tỏ ra bất cần trước mặt cậu nhưng sau đó thế nào cũng rơi nước mắt…”

Thì ra anh là thế. Tôi bỗng nhớ đến lần đầu tiên nhìn thấy Cẩm Thánh. Lúc đó, tôi cũng cảm thấy mình không hề thích anh… Vân Quân cũng như vậy sao. Bây giờ Vân Quân có thể hiểu rồi chứ/

“Lúc mới bắt đầu với Tuẩn Hỷ, cậu cũng mệt mỏi đến thế à?”

“Đương nhiên, nói không mệt mỏi thì là nói dối. Nhưng so với lúc chia tay thì chẳng là gì cả.”

“Lúc hai người muốn chia tay thì sao?”

“Tuấn Hỷ nói chia tay xong thì bỏ chạy, tớ chạy khắp nơi tìm, sợ cô ấy sẽ khóc. Có người như thế đyaas, lúc khóc thì không muốn để người khác thấy, chỉ khóc một mình thôi… Tuấn Hỷ là vậy đấy. Để cô ấy chạy như thế, hôm đó tớ không ngủ được chút nào, mở rồi tắt điện thoại vô số lần… vẫy taxi rồi lại thôi không biết bao nhiêu lần, cứ để người ta chạy đi mất rồi lại chặn chiếc khác, lên xe, xuống xe, không viết là bao lần… Ha ha ~ tình yêu sẽ khiến người ta dở hơi thế đấy.”

Xiiiiiiiii! Cảm động quá đi mất. Tôi không biết đâu đấy.

“Đại ca rất thích tuấn Hỷ đúng không? Tuấn Hỷ cũng vậy đó.”

“Nhóc con, chỉ là rất thích thôi à? Là yêu cô ấy điên cuồng. Ha ha.”

“Mẹ nó ~ tớ không làm được.”

“Nhóc, cậu nghĩ thế nào thì cứ làm thế ấy. Nhưng vì không thể yêu mà bỏ cuộc thì tớ sẽ không tha cho cậu đâu! Như thế chỉ làm tổn thương cậu và người ta thôi, phải nhớ rõ đấy.”

“Đại ca!! Wuxiiiiiiiiiiiiiiiiiiii!! Tớ yêu cậu không đuợc hả?”

“Vân Quân, hôm nay tớ không muốn đánh cậu đâu, đừng có làm tớ sử dụng nắm đấm này chứ?”

Nói thế nào thì cũng là Lý Vân Quân, người không thể khuyên giải được. Ha ha. Khó khăn lắm tôi mới nhịn được cười.

“Đại ca.”

“Gì đấy, nhóc con.”

“Chúng ta già rồi, bị bệnh rồi cũng phải bên nhau nhé.”

“Thần kinh.”

“Tớ già rồi, bị bệnh rồi, đến lúc đó không được bỏ tớ đâu đó.”

“Chuyện đó chỉ xảy ra khi mặt trời mọc từ phía tây thôi.”

“Ừ, cảm ơn cậu.”

“Làm gì mà lúc cười lúc khóc thể hả, tởm quá.”

“Hì hì.”

“Tên nhóc này.”

“Diệp Ngân sẽ đợi tớ chứ?”

“Cái gì?”

“Cho đến khi tớ chấp nhận.”

“Diệp Ngân thích cậu thật nên sẽ đợi cậu mà.”

“Thật à, vậy thì đại ca, tớ vô cùng yêu cậu, cậu có đợi tớ không?”

“A! Cái thằng nhóc này toàn nói những câu muốn ăn đập! Cậu không bị đánh thì không chịu được hả?”

“Hè hè.”

“Ha, nhóc, đừng có vội quá. Biết chưa hả? Không ai la mắng cậu đâu.”

Cẩm Thánh mỉm cười, vò vò đầu Vân Quân, tôi lại bị mê hoặc lần nữa rồi. Lại là một khoảnh khắc tự hào kiêu ngạo vì anh là bạn trai của mình. Còn gì mà không hài lòng? Vân Quân yêu quý Cẩm Thánh, Cẩm Thánh quý trọng Vân Quân. Thấy bọn họ yêu thương nhau như thế… giá trị tình bạn càng lớn hơn hiều so với tưởng tượng. Tôi cảm thấy bọn họ càng đáng yêu hơn nữa rồi. Bạn bè… thật quá tuyệt vời!

Tâm trạng Trí Anh và tôi vô cùng thoải mái, nắm chặt tay nhau trở về chỗ cũ. Tớ sẽ ở bên cậu suốt đời. Tất nhiên, tình yêu của tôi cũng ở trong đó! Hi hi.

“Tuấn Hỷ, cậu có biết tớ yêu cậu vô cùng không?”

“Ừ, biết chứ.”

“Hôm nay tớ vô cùng vui sướng vì Cẩm Thánh là bạn tớ. Có thể ở bên Vân Quân, Thái Dân, Chí Hồi, Tuấn anh, Tiểu Mẫn thật tốt biết mấy.”

“Tớ cũng thế.”

Bạn bè, luôn luôn là thế, rất tốt. Không cần gì, vô điều kiện, im lặng hay mở lời, có tiền hay không… đều có thể nói với nhau, đi cùng nhau, có thể ở bên nhau đã là một chuyện rất tốt mà chẳng cần đến lý do. Đay chính là sự tồn tại của bạn bè. Hôm nay, tôi học được thêm một điều nữa ở anh. Bắt đầu là học được tình yêu, lần này là học được tình bạn đáng quý. quan trọng biết bao. Tên đẹp trai của tôi đến khi nào mới có thể không đẹp hơn nữa đây.

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+