Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Tôi và BOSS thật trong sáng – Chương 08 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 8

Xế chiều lúc hết giờ làm về nhà, Bạch Thuần Khiết vừa vào gian phòng trống không của mình thì tâm tình lập tức suy sụp, thực sự không có cảm giác ở nhà. Cô lấy điện thoại cầm tay ra vừa bấm số điện thoại của người nhà vừa thay quần áo “Này, đoán xem con là ai?”

“Angelina · Chu Lỵ!”

“Ôi, không tệ, ông Bạch càng ngày càng hài hước! Còn muốn ra nước ngoài nhập khẩu con gái mình sao?”

Vẻ mặt mệt mỏi của ông Bạch ở đầu kia điện thoại liền biến mất, không gì làm ông hài lòng hơn so với việc nghe được giọng nói con gái bảo bối của mình .”Đương nhiên muốn! Nghĩ đến là ba ngủ không yên nổi!”

“Khó làm được lắm , tình cảm hai ngươi tốt như vậy, cẩn thận mà dì Tần ghen.”

“Cái con này.” Ông  Bạch vừa nói vừa ngước mắt nhìn về phía dì Tần đang bận việc dọn dẹp nhà cửa, trong mắt hiện lên vẻ hơi mắc nợ.

Cảm giác có người nhìn sau lưng, dì Tần xoay người lại “Là Tiểu Khiết gọi tới à?”

“Ừ, có muốn nói chuyện với nó không?”

“Được!”

Ông Bạch đưa điện thoại cho dì Tần, hai người phụ nữ ông yêu nhất lập tức vui cười hàn huyên. Ông Bạch đi tới bên cửa sổ, châm cho mình điếu thuốc, khói thuốc màu xám trắng bay lên nhuốm qua mái tóc đen trắng lộn xộn cùng chòm râu cụt lủn của ông ta.

“Đã quen với cuộc sống ở đó chưa?”

“Rất tốt. Chỉ có điều tài chính eo hẹp, rất nhiều thứ không mua nổi! Dì Tần ơi, tội nghiệp tội nghiệp cho con quá, gửi cho cháu ít tiền qua bưu điện đi — “

Do dự một lúc rồi dì Tần đồng ý. “Bao nhiêu?”

“A . . .” Bạch Thuần Khiết bấm bấm đầu ngón tay “Năm  . . nếu không thì cố gắng làm tròn thành mười vạn đi, mười phân vẹn mười, hí hí!”

“. . . Được, mấy ngày nữa dì sẽ gửi cho con.” Giọng của dì Tần thật sự nhỏ, cứ như bọn họ đang nói về giao dịch phi pháp gì đó.

“Vẫn còn dì tốt với con nhất ! Bữa tối hôm nay hai người ăn gì?”

“Vừa mới hấp cơm, đang chuẩn bị đi xào rau.”

“Không có thịt ạ?”

“Chúng ta đều cao tuổi, đâu có tiêu hóa tốt như thanh niên các con. Buổi tối ăn nhẹ thì tốt hơn.”

“Vâng, cái bụng bầu của ông Bạch sắp giảm nữa rồi! Không có chuyện gì thì hai người quay lại thế giới của mình đi. Con cũng muốn đi ăn.”

“Không nên ăn kiêng, ăn xong rồi giúp đỡ Cảnh Hàng rửa bát cho nhanh nhé.”

“Còn xem thái độ thế nào đã . Con tắt máy đây, chào!”

Thay giày xong, Bạch Thuần Khiết ra cửa đi đến bấm chuông nhà đối diện. Mặc dù suốt ngày cứ chạy sang đây thì cũng phiền phức, nhưng dựa theo tình hình  mà xét thì phòng cô đang ở hiện tại xác thật chỉ nên coi là phòng ngủ. Phơi quần áo cần đến nhà Lục Cảnh Hàng, ăn cơm cũng sang nhà Lục Cảnh Hàng, mà ngay cả xem TiVi hay chơi trên computer thì trước mắt đều phải chạy tới nhà anh ta .

Cửa mở ra, Lục Cảnh Hàng cũng đã thay đồ âu mà mặc quần áo ở nhà, áo sơ mi cộc tay quần thể thao khiến cho Bạch Thuần Khiết nhìn thuận mắt hơn rất nhiều.

“Buổi tối ăn gì đây?”

“Tủ lạnh rỗng tuếch , đi siêu thị mua đã.”

” Tôi cũng đi.” Dù sao lúc này cũng không có chương trình TV hay.

Cầm túi bảo vệ môi trường, hai người liền cùng nhau xuống lầu đến siêu thị mua đồ ăn. Dọc theo đường đi hai người tuyệt không có cảm giác gì, nhưng sau khi vào siêu thị thì bọn họ không hẹn mà cùng nhớ ra trước đây rất lâu bọn họ cũng từng cùng nhau đi siêu thị.

“Muốn mua đồ ăn gì?” Để phá bỏ bầu không khí xấu hổ giữa hai người, Bạch Thuần Khiết ngẩng đầu hỏi.

Lục Cảnh Hàng vội ho một tiếng mà trả lời “Tùy mà.”

“Rau ‘Tùy mà’  là nhà khoa học mới vừa lai được giống rau trồng không ô nhiễm môi trường?”

“. . .”

Nàng thừa nhận chính mình pha trò rất nhạt, Lục Cảnh Hàng không đáp lại bất cứ gì cũng là bình thường. Quay đầu nhìn thấy khu vực bán đồ dùng nữ tính, nàng nghĩ tới một chuyện quạn trọng liền đem túi bảo vệ môi trường giao cho Lục Cảnh Hàng ” Tôi đi chỗ khác dạo quanh, nhiệm vụ gian khổ mua thức ăn cứ giao cho anh xử lý.”

“Một lát nữa cô trở về một mình?”

“À không, tôi không mang tiền. Nếu không chúng ta ai mua xong trước thì gọi điện thoại đi.”

“Được.”

Hai người mỗi người đi một ngả, Bạch Thuần Khiết đẩy chiếc xe mua sắm liền bắt đầu điên cuồng mua đồ ăn. Ngày trước cô đi siêu thị khi mua món đồ có cánh thì liền mua một đống. Ngoại trừ nhãn hiệu mình thường dùng thì cô vẫn thích mua một vài loại có bao bì thật đẹp. Nhưng mà hiện cô cần che giấu, hôm nay thì Lục Cảnh Hàng trả tiền, chỉ có điều sau khi nàng che giấu thì có lẽ so với lúc mua bình thường sẽ chênh ra không nhỏ.

Đang do dự có nên mua một loại có cánh được đóng gói giống như bịch kẹo thì một đàn ông  xa lạ đã đi tới chỗ cô.

“Thưa cô , có thể quấy rầy cô một lát được không?” Người đàn ông với diện mạo thanh tú, nụ cười mang theo một vẻ tinh khiết như ánh mặt trời lại mang theo một vẻ gợi cảm đặc thù của nam nhân.

Nào thì háo sắc một phen, Bạch Thuần Khiết cười híp mắt mà gật đầu. “Có chuyện gì?”

Người đàn ông  móc ra một cái danh thiếp “Tôi là người dàn dựng tiết mục radio kiêm DJ. Chúng tôi đang xây dựng một chương trình giao lưu tình yêu và hôn nhân, không biết vị cô  có hứng thú tham gia không?”

Bạch Thuần Khiết nhướn lông mày “Làm thế nào mà anh liền xác định là tôi không có ai muốn?”

“Bởi vì trên người của cô  có một loại mùi vị đặc biệt, mùi vị độc thân đã lâu.”

“Vậy à?” Có một loại cảm giác khó chịu khi bị người nhìn thấu, Bạch Thuần Khiết vẻ mặt tiếc nuối thở dài mà nói “Thật sự là tôi rất muốn tham gia, nhưng mà . . . Radio không có cách nào trưng gương mặt ra. Còn tôi đây là người không thích hợp với sự khiêm tốn như vậy. Loại độc thân quá lâu giống chúng tôi thiếu thốn tình yêu nghiêm trọng, càng thích hợp để dùng  hình tượng thanh cao trong sáng để biểu diễn ở trước mặt mọi người. Cho nên, thật ngại quá!” Đưa trả lại danh thiếp về trong tay người đàn ông , Bạch Thuần Khiết lấy xuống bao “Kẹo” kia ở trên giá ném vào giỏ của xe mua sắm rồi nghênh ngang biến mất cuối giá hàng.

“Thanh cao trong sáng?” Cầm trong tay danh thiếp , cố nén khỏi bật cười .

***

Ở quầy tính tiền, Lục Cảnh Hàng nhặt những món sản phẩm mà thu ngân viên của siêu thị đã quẹt qua máy quét cất vào túi bảo vệ môi trường. Ngay khi hắn đưa tay cầm lấy bịch “Kẹo” để nhét vào túi thực phẩm túi thì Bạch Thuần Khiết quát to một tiếng. “Đây không phải để ăn!”

( Bịch Kẹo được hiểu nghĩa là BVS mà các chị em phụ nữ hay dùng nhá )

Anh cau mày rụt tay lại nhìn hàng chữ in trên mặt gói, lập tức xấu hổ tới cực điểm. Bị thu ngân viên mỉm cười nhìn nhìn thì mặt của anh lại càng nóng tợn. Đứng ở một bên nhìn người nào đó vẻ mặt ửng đỏ, Bạch Thuần Khiết khẽ cong môi, thời buổi này còn có thể nhìn thấy đàn ông  biết đỏ mặt thì thật sự là quá may mắn.

Tất cả món đồ đều được quẹt mã vạch xong, thu ngân viên đọc con số trên màn hình computer rồi nói “Tổng cộng hai trăm lẻ một đồng. Nếu như tiên sinh và cô mua chẵn hai trăm năm mươi đồng thì có thể tham gia hoạt động rút thưởng trăm phần trăm của chúng ta.”

“Vậy có quà tặng gì?” Bạch Thuần Khiết lúc đầu chỉ là buồn chán mà hỏi qua, nhưng khi nghe thu ngân viên nói tới giải thưởng lớn cuối cùng là một notebook thì dưới đáy lòng tối âm u liền nảy sinh tâm lý may mắn nên sự điên cuồng lập tức sinh trưởng. “Vậy thì lấy thêm cho đủ hai trăm năm mươi đồng đi!” Vừa nói, cô tìm trên giá hàng bên cạnh quầy tính tiền một món có giá trị bốn mươi chín đồng chẵn liền bảo “Cho anh!”

Keng. “Tốt, vừa chẵn hai trăm năm mươi đồng.”

Bạch Thuần Khiết nhìn về phía Lục Cảnh Hàng không biết tại sao mà sắc mặt anh càng thêm khó coi “Trả tiền đi.”

Hắn móc ví lấy ra ba trăm đồng giao cho thu ngân viên. “Nhận của anh 300 đồng, trả lại anh 50 đồng. Xin cầm lấy ra cửa rút thăm, hoan nghênh lại lần nữa tới mua hàng.” Đem tiền thừa  cất vào ví, Lục Cảnh Hàng mang theo túi liền đi. Hắn hoàn toàn không muốn cùng Bạch Thuần Khiết đi đến chỗ bắt thăm rút thưởng.

“Aiz, không phải là bởi vì tôi tiêu thêm của anh bốn mươi chín đồng liền trở mặt với tôi chứ, chốc về nhà tôi trả lại anh là được.”  Đưa tay kéo  đàn ông cao lớn chân dài đi phía trước lại ,  cô chỉ chỏ chỗ quầy rút thưởng ở bên phải cách đó ba thước “Chờ  tôi một lúc đi, may không cần xếp hàng.”

Bị cô lôi kéo, Lục Cảnh Hàng đi cũng không xong nên cũng không thể làm gì khác hơn là theo sau cô để cùng nhau đến bốc thăm rút thưởng. Đi tới trước quầy rút thưởng, Bạch Thuần Khiết hà hơi vào hai tay sau đó mới ra sức xoa xoa, nhất định phải giành được laptop computer đó! Đưa tay thò vào thùng, cô còn không quên quay đầu lại canh chừng xem Lục Cảnh Hàng có nhân cơ hội mà chạy mất không. Thấy anh vẫn còn đó thì cô dùng tay kia vỗ vai anh . “Mượn anh một chút vận may!”

“. . .” Người nào đó sắc mặt sa sầm  .

Sau khi Bạch Thuần Khiết lấy từ trong thùng ra một quả cầu thì giao cho nhân viên đổi tặng phẩm. “Quả cầu màu lam được thưởng gì?”

“Chúc mừng cô , quả cầu màu lam là giải thưởng hạng ba. Nó là hộp condom ( BCS)Loa Văn (có gai) gợi cảm Đỗ X Tư của Ngũ Mao Tiền có giá trị năm mươi mốt đồng.”

( tạm thời ta chưa biết đó là cái gì? )

Một người thì nhụt chí, một người bị sét đánh.

” Laptop của tôi — “

“. . .” Lục Cảnh Hàng cảm giác lần này đi siêu thị mua đồ ăn khiến cho khả năng ngôn ngữ của hắn bay mất tiêu.

Im lặng suốt dọc đường trở lại nhà, Lục Cảnh Hàng vào bếp làm cơm chiều. Ở bên ngoài Bạch Thuần Khiết vừa xem TiVi vừa sắp xếp lại ‘thượng vàng hạ cám’ ( theo ta hiểu là BCS dành cho nam giới nhá ) do chính mình mua thêm. “Quái, làm sao lại có hai hộp Đỗ X Tư?” Cầm đến hóa đơn để nhìn, hóa ra  là mình tiện tay cầm hộp trị giá bốn mươi chín đồng kia thì cũng là một hộp áo mưa, khó trách lúc ấy mặt Lục Cảnh Hàng khó coi như vậy. Bày hai cái hộp trước mặt, trong lòng cô cũng buồn bực.

Đúng lúc Lục Cảnh Hàng bưng món xào từ trong phòng bếp đi ra, Bạch Thuần Khiết xoay người đi đến đứng sau lưng ghế sa lon khiêm tốn học hỏi người ngồi trước bàn cơm. “Loại Loa Văn so với loại siêu mỏng thì cái nào đắt hơn?”

“. . .” Mặt đen.

“Thì ra anh cũng cóc biết.” Vừa cau mày, đang muốn ngồi trở lại ghế sa lon thì cô đột nhiên linh cảm chợt xuất hiện  ” Tôi biết rồi!”

Lục Cảnh Hàng nhìn về phía cô, mặc dù không có hứng thú biết đáp án, nhưng mà anh quả thực bị tiếng hô của ncô dọa cho hoảng sợ.

“Tôi biết tại sao loại Loa Văn đắt hơn rồi! Bởi vì Loa Văn sẽ ca hát! Ha ha ha ha — ” ( í nói là khi dùng Loa Vưn , sẽ khiến hai bên đều rên rỉ không ngừng )

Cái…này chê cười hình như cũng không có gì đáng humor.( hài hước )

Chú thích :

Đỗ Lôi Tư: nhãn hiệu bao cao su nổi tiếng thế giới, được tiêu thụ ở hơn 150 quốc gia trên thế giới, chiếm hơn 40 % thị phần, Đỗ Lôi Ti: nhãn hiệu chiếm 26% trong thị trường 40 triệu bao cao su cả thế giới, nhãn hiệu đứng đầu thế giớ về bao cao su.

theo nguồn từ blog bạn nào đó ta k nhớ

^^

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+